Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, November 25, 2023

KÍNH TIỄN NGƯỜI ĐI - Thơ Mặc Phương Tử

 





KÍNH TIỄN NGƯỜI ĐI


                                                            Tin Thầy viên tịch.




Bóng Người khuất nẽo tà dương 

Bóng ta còn lại bên đường thế nhân.

Mây về đâu, 

Nẽo phù vân!

Ngàn sương rụng xuống xao tầng biển xa.


Ngỗn ngang nhịp bước ta bà

Ngỗn ngang sự thế, tình hoa cỏ nầy.

Gió về lạnh dấu chân mây,

Trăng nghiêng bóng núi, sương cài dấu xưa.


Người đi giữa tiết giao mùa

Thanh âm còn vọng gió đưa điệu đàn.

Khung trời cũ, mộng quan san,

Nẽo phù vân đã khuất ngàn sao xa.


New Orleans, ngày 24/11/2023.

MẶC PHƯƠNG TỬ









READ MORE - KÍNH TIỄN NGƯỜI ĐI - Thơ Mặc Phương Tử

Chùm ảnh MÙA HỒNG GIÒN - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào ảnh để phóng to.










READ MORE - Chùm ảnh MÙA HỒNG GIÒN - Chu Vương Miện

Tuesday, November 21, 2023

NHỮNG THÁNG NGÀY, VỚI VÀM CỎ ĐÔNG - Thơ Đan Thụy


 

 
NHỮNG THÁNG NGÀY...
 
Nỗi buồn như ngày đông
nước mắt cho ta làm người tình
tóc chiều gom nhớ mùa hương bưởi
chắt lọc trên tay những tháng ngày
 
Xin anh đừng như con sóng vỗ
gieo thênh thang nỗi nhớ quay vòng
ngày trôi giữa nghìn trùng khắc khoải
anh và em
chợt hiểu... ngỡ ngàng
 
Là làn gió
hay làn sương khói
tình khói sương mỏng mảnh đời chiều
em chân thật như nắng hè khát bỏng
muốn thật nhiều
nhưng mùa đã qua mau
 
Tình chợt đến rồi đi vô biên quá
bóng hoàng hôn rót vọng tiếng sóng ngầm
anh im lặng quanh tiếng đời dâu bể
để trái tim lưu dấu những nợ nần
 
 
VỚI VÀM CỎ ĐÔNG
 
Lục bình trôi
trên dòng sông Vàm Cỏ
Như giấc mơ chảy qua đời tôi năm tháng
Màn đêm buông, sao trời nhoi nhói sáng
Bìm bịp kêu…
thức dậy giấc trở mình
 
Mẹ một đời thầm lặng cạnh dòng sông
Dắt lúa, lội mưa qua mùa nắng rát
Mẹ từng giấu vào đêm ngàn mơ ước
Cất buồn - vui kỹ lưỡng một chốn về
 
Mẹ tải bùn thơm trong bữa cơm, giấc ngủ
Con lớn lên từ Hạt Lúa Mẹ Trồng
Bao tháng năm qua giờ con mới biết
Có sông Vàm và đời mẹ ở bên trong
 
Mẹ ru hời hạt lúa những tương lai
Dạy con biết…
sự thiêng liêng từ cuộc sống
Con trưởng thành, xa quê vào quân ngũ
Nhớ sông Vàm…
nhớ cánh hoa tím mong manh
 
Và chiều nay…
đêm xuống muộn ngập ngừng
Trăng quê mẹ hong vàng dòng Vàm Cỏ
Tắm ánh trăng khuya mát mềm như lụa
Ký ức ùa về
mạch đời chảy mãi một dòng sông.
 
                                     Đan Thụy

READ MORE - NHỮNG THÁNG NGÀY, VỚI VÀM CỎ ĐÔNG - Thơ Đan Thụy

Monday, November 20, 2023

ĐƯA TIỄN MỘT MÙA THU – Thơ Lê Văn Trung


   

 
ĐƯA TIỄN MỘT MÙA THU
 
Em vội tiễn mùa thu tôi đi biệt
Nắng vườn xanh vài giọt đã phai vàng
Còn sót lại một chùm bông cúc nhỏ
Nhuộm sương chiều tiếc nuối sắc hương tan
 
Em vội tiễn mùa thu tôi đi biệt
Đường tương tư mỗi nhịp bước khuya về
Chiếc lá úa ngày xưa buồn trên tóc
Áo chưa vàng từ buổi lá bay đi
 
Em cầm giữ chi tôi mùa thu biếc
Trên bàn tay còn thơm cả hồn tôi
Em cầm giữ chi tôi lời thơ ngọc
Mà hương xưa còn ngọt đắm trên môi
 
Em phong kín màu trăng xanh hàm tiếu
Vườn thanh xuân khao khát nụ hoa rằm
Ai biết được trong hồn thu vời vợi
Tôi đợi chờ thương tiếc tuổi thơ tôi
 
Tôi gọi mãi mùa thu không trở lại
Để vàng phai nhuộm thắm nỗi mong chờ
Tôi gom nhặt mù sương mùa thơ dại
Tưởng hương người còn ướp chín cơn mơ.
 
                                             Lê Văn Trung
 
READ MORE - ĐƯA TIỄN MỘT MÙA THU – Thơ Lê Văn Trung

ĐỌC “CHỜ ĐẾN THIÊN THU MỘT BÓNG NGƯỜI” THƠ PHƯƠNG TẤN - Châu Thạch


                       Nhà thơ Phương Tấn

 
CHỜ ĐẾN THIÊN THU
MỘT BÓNG NGƯỜI
 
Chiều xuống sâu buông tiếng thở dài
Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai
Có cô gái nọ ngồi hong tóc
Ngỡ gió lùa mây xỏa xuống vai.
 
Sóng cuộn đời sông, sông bạc phếch
Giang hồ xếp vó tự bao năm
Nhớ em mình nhớ thời yêu mệt
Ngóng mãi bên đường bóng biệt tăm.
 
Ai lỡ đưa người qua bến sông
Hình như bến lạc sóng mênh mông
Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ
Mình, kẻ lạc loài giữa gió đông.
 
Và như pho tượng bên triền núi
Chờ đến thiên thu một bóng người
Chờ đến xuân già sông rã nhánh
Ô hay, mình cứ tuổi hai mươi.
 
                      (Sài Gòn 2017)
                         Phương Tấn

ĐỌC “CHỜ ĐẾN THIÊN THU MỘT BÓNG NGƯỜI” THƠ PHƯƠNG TẤN

                                                           Châu Thạch

             

Nhà thơ Phương Tấn được GS Nguyễn Đại Hoàng gọi là “Nhân vật văn chương” bởi những cống hiến của ông cho nền văn học nước nhà. Với tôi nhà thơ Phương Tấn còn là một “Chàng trai trẻ mãi” bởi trong bài thơ “Chờ Đến Thiên Thu Một Bóng Người” tác giả đã chờ em “chờ đến thiên thu”, đã chờ em “chờ đến xuân già xuân rã nhánh” mà vẫn thấy mình “Ô hay, mình cứ tuổi hai mươi”.
 
Thật vậy, đọc “Chờ Đến Thiên Thu Một Bóng Người” của Phương Tấn ta sẽ thấy tình yêu dầu có “Chạm bóng thu phai”, dầu có thành “Sông bạc phếch”, dầu có “Bóng biệt tăm”, dầu có “Xuân già rã nhánh”, dầu có “chờ đến thiên thu” thì nó vẫn tuổi hai mươi. Tất nhiên đó là thứ tình yêu lớn của những con tim si tình mà đời ca tụng như Kim Trọng, như Phạm Thái, như Hàn Mạc Tử và như Phương Tấn trong bài thơ nầy.
 
Đọc khổ thơ đầu của bài thơ ta thấy một Sài Gòn buồn, một nỗi buồn êm ái bàng bạc trong không gian, xỏa xuông vai, hong lên tóc và thấm thía vào tâm hồn:
 
Chiều xuống sâu buông tiếng thở dài
Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai
Có cô gái nọ ngồi hong tóc
Ngỡ gió lùa mây xỏa xuống vai.
 
“Chạm” là đụng nhẹ nhưng “Chạm” cũng là chạm trổ. “Thu phai” có thể hiểu là mùa thu phai lá, có thể hiểu màu thu đã nhạt, hay hiểu là đã cuối mùa thu cũng đúng. Vậy câu thơ “Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai” là đêm Sài Gòn vào cuối mùa thu, hoặc có hình bóng mùa thu trong quá khứ chạm khắc vào trong đêm Sài Gòn hiện tại. Nói rõ hơn, “Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai” có hai nghĩa. Một nghĩa là đêm Sài Gòn hiện tại đã vào độ cuối thu. Một nghĩa khác là đêm Sài Gòn hiện tại khắc ghi những kỷ niệm mùa thu Sài Gòn trong qúa khứ xa xưa.
 
Dầu hiểu như thế nào thì hình ảnh cô gái ngồi hong mái tóc của mình trong đêm mùa thu Sài Gòn đẹp vô cùng. Hình ảnh đó nên thơ hơn cô gái mặc áo lụa Hà Đông làm cho nắng Sài Gòn chợt mát. Nên thơ hơn bởi vì hình ảnh đó cùng với “tiếng thở dài” của Sài Gòn trong đêm len lỏi vào tâm hồn ta nỗi sầu nhè nhẹ vấn vương, vuốt ve nỗi nhớ một Sài Gòn xa xưa ngày nay không còn nữa.
 
Khổ thơ thứ hai là sóng gió, là lênh đênh, là chia ly với nỗi nhớ triền miên mà tác giả ôn lại đời mình trong đêm Sài Gòn:
 
Sóng cuộn đời sông, sông bạc phếch
Giang hồ xếp vó tự bao năm
Nhớ em mình nhớ thời yêu mệt
Ngóng mãi bên đường bóng biệt tăm.
 
Nhà thơ đã ví đời mình như con sông. Con sông có sóng cuộn đến bạc phếch là con sông lớn. Đời người như con sông lớn thì thăng trầm nhưng đầy ý nghĩa.
 
Câu thơ “Giang hồ xếp vó tự bao năm” bày tỏ thêm tư cách người trong thơ. Đó không là Dũng trong tiểu thuyết Đôi Bạn của Nhất Linh thì cũng là chàng trai được đưa qua sông của Thâm Tâm trong “Tống Biệt Hành”, hoặc là chàng tráng sĩ gọi đò trên Bến My Lăng của Yến Lan, hay có thể là một Phạm Thái dừng chân xếp vó để mài gươm dưới nguyệt. Dầu chàng là ai thì hình ảnh sóng trên sông lớn và xếp vó giang hồ cũng nói lên được tư cách anh hùng, hảo hán của một con người.
 
Con người hảo hán đó còn mang nặng một mối tình theo suốt cuộc giang hồ, với những thăng trầm của cuộc sống. Tình yêu đó có từ thời “Yêu mệt” có nghĩa là yêu nhiều, yêu say đắm. Tình yêu đó chia ly vì sao ta không biết nhưng để chàng trai giang hồ mang nặng trong tim và ngóng chờ mãi trên mọi nẽo đường phiêu linh của chàng.
 
Hai khổ thơ một và hai đưa ta vào một khung trời trầm lắng. Trong khung trời trầm lắng đó có tiếng thở dài của vạn vật hòa với tiếng sóng dậy lên trong lòng. Hình ảnh cô gái ngồi hong tóc xỏa xuống vai như gió lùa mây, hình ảnh sóng cuộn trên dòng sông lớn, rồi bước chân giang hồ, rồi xếp vó ngồi nhìn con đường xa xăm biệt bóng người, tất cả sự xao động như khắc vào hình bóng thu phai của một bức tranh tỉnh lặng. Điều đó khiến khi đọc thơ, ta nghe tiếng thở dài của buổi chiều xuống sâu lắng, tràn ngập trong lòng ta một thứ hương tình yêu thắm thiết trong trầm tư, tịch mịch, cô liêu. Thơ như thế là thứ thơ đem cho ta nỗi buồn diệu vợi, nỗi sầu quyện vào hồn ta thứ tình say đắm.
 
Rồi thì khổ thơ thứ ba là sự ân hận của một lần “Ai đã đưa người qua bến sông”“Ai” chính là người ấy. Người ấy đưa ta qua sông để người ấy và cả ta “Như có tiếng sóng ở trong lòng”. “Người đi? Ừ nhỉ người đi thật”. Tâm trạng người đi và người đưa tiễn lúc ấy chẳng khác chi tâm trạng trong bài thơ Tống Biệt Hành của Thâm Tâm. Để rồi khi qua sông rồi thì “Hình như bến lạc sóng mênh mông”, người đi không quay về được nữa:
 
Ai lỡ đưa người qua bến sông
Hình như bến lạc sóng mênh mông
Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ
Mình, kẻ lạc loài giữa gió đông.
 
Bài thơ “Tống Biệt Hành” của Thâm Tâm thì không đưa người qua sông, còn khổ thơ nầy của Phương Tấn thì đưa người qua sông, nhưng chắc chắn tâm sự hai người đưa li khách đi đều giống nhau, đều phải nhận chịu nỗi đau và thổn thức như Thâm Tâm đã thổn thức: “Mây thu đầu núi, giá lên trăng/Cơn lạnh chiều nào đổ bóng thầm/Ngừng ở bên trời nghe tiếng khóc/Tiếng đời xô động tiếng lòng câm”. Thế nhưng khác với “Tống Biệt Hành” người đi thề không quay lại nếu chưa tròn chí lớn, còn đối với Phương Tấn thì người đi đã bị “Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ”, dầu muốn quay lại cũng chẳng thế nào quay lại!
 
Qua khổ thơ chót Phương Tấn biến thành hòn đá như hòn đá vọng phu, đứng chờ thiên thu bên triền núi, đợi người yêu của mình quay lại:
 
Và như pho tượng bên triền núi
Chờ đến thiên thu một bóng người
Chờ đến xuân già sông rã nhánh
Ô hay, mình cứ tuổi hai mươi.
 
Đây là một khổ thơ như sông núi hùng vĩ, như vách đá trường tồn, như tùng bách đứng sừng sững giữa phong ba, như mùa xuân chín, như dòng sông chảy mãi vô biên, như đất trời tán dương tôn vinh một mối tình tươi trẻ hoài qua năm tháng. Khổ thơ có 4 câu thơ kết, tuyệt vời cho một bài thơ hay, nó như lời thề non nước, nó như tiếng vọng ngàn thu, nó như một phán quyết cuối cùng mà thiên thu không làm lay chuyển được.
 
Bài thơ “Chờ Đến Thiên Thu Một Bóng Người” mở đầu bằng một tiếng thở dài của không gian chiều, đóng lại bằng một pho tượng đứng thiên thu bên triền núi, để nói về một khối tình thủy chung mãi mãi, một tình yêu sống mãi, trẻ mãi không già. Thứ tình đó nếu là tình yêu trai gái, thì sẽ là tầm thường với người có chí lớn. Đối với người từng giang hồ qua sóng nước mênh mông, bất đắc chí vì bị “Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ” thì tình yêu thiên thu đó để dành cho chí tang bồng của mình, vì sông vì núi, vì hạnh phúc con người, vì lý tưởng cao xa. Từ đó ta sẽ hiểu nối lòng của tác giả chờ đợi một người hay chờ đợi một Sài Gòn đẹp lại như xưa tùy theo ý của ta. Dầu ý ta hiểu thế nào thì bài thơ vẫn lung linh một khối ngọc tình làm ngây ngất mắt ta nhìn, tai ta nghe và tâm hồn ta đồng cảm.
                                                    
Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC “CHỜ ĐẾN THIÊN THU MỘT BÓNG NGƯỜI” THƠ PHƯƠNG TẤN - Châu Thạch

Sunday, November 19, 2023

Chùm ảnh HOA VƯỜN NHÀ - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào hình để phóng to.












READ MORE - Chùm ảnh HOA VƯỜN NHÀ - Chu Vương Miện

ĐỜI PHÙ VÂN - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Đặng Vương Quân - Ca sĩ: Tâm Thư




Nếu biết đời phù vân 

 

Nếu biết đời phù vân sao vẫn cứ bâng khuâng 

Tầng địa ngục thẩm sâu đang chực chờ đâu đó 

Như cái chớp mắt, mấy mươi năm là mấy! 

Như mây trôi qua, như hoa nở chóng tàn 

 

Bạn có thấy được vô thường, ảo vọng? 

Bạn nhìn ra không, chết chóc đang chờ mong? 

Có chịu nhớ mỗi một ngày trôi qua 

Là một ngày ta gần hơn cái chết 

 

Chẳng một ai vượt qua thân già, bệnh, tử! 

Chẳng có ai thoát được mất mát, phân ly! 

Bạn nên cám ơn khổ tham sân si 

Phải trải qua tận cùng đớn đau mới may ra tỉnh ngộ 

 

Chỉ là ngôn từ, chỉ là đám chữ 

Nghĩa lý gì mà ta phải quan tâm 

Như tiếng chim kêu, tiếng vượn hú, cọp gầm 

Ấy vậy sao vẫn để lòng thương, ghét?! 

 

Nếu biết đời phù vân, bạn có sống tình chân? 

Đừng dại nhé, chạy đuổi theo sắc dục 

Đừng si mê, mê mãi chuyện yêu đương 

Bạn biết đó, tất cả rồi rửa mục 

 

Nếu biết đời phù vân, còn bon chen, tính toán?! 

Sao vẫn ganh đua, chạy đuổi theo vật chất, cầu toàn? 

Nếu hiểu rằng không một ai thoát chết 

Bạn hãy sống an nhàn, thương nhân loại lầm than 

 

Q. Như Nguyệt

nhunguyet9963@gmail.com

READ MORE - ĐỜI PHÙ VÂN - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Đặng Vương Quân - Ca sĩ: Tâm Thư

THƠ 20/11 CỦA THI SĨ ÁI NHÂN

 

   Nhà thơ ÁI NHÂN
   Hội viên Hội VHNT Hưng yên
   Hội viên Hội NV Hà nội
   ĐT: 0984470914
 

THẦY TÔI
(Kính tặng nhà giáo ưu tú, nhà thơ Lê Xuân Hương)
 
Thầy tôi quê ở Xứ Thanh
Bén duyên đất nhãn ngọt lành nở hoa
Cuộc đời dâu bể phong ba
Phấn vương trên tóc... chàm pha da mồi
 
Niềm tin gieo hạt nụ cười
Thày như cánh hạc giữa trời mê say
Thả hồn rong ruổi thơ bay
Cạn dòng sông Mã, cháy tay gió Lào
 
Trắng đầu mây ngủ chiêm bao
Bừng trong khóe mắt… khát khao học trò!
 
 
BỘI MÙA
(Kính tặng các thầy cô giáo vùng cao)
 
Sáng bừng trong mắt trẻ thơ
Hân hoan chân sáo, giấc mơ dịu dàng
Bên hiên ngơ ngác bướm vàng
Lắng nghe cô giảng, chang chang nắng hè
 
Chân trần vượt suối, băng khe
Mưa nguồn bất chợt lũ về mênh mông
Sớm nào giá rét mùa đông
Vượt đèo hun hút gió mông mênh lùa
 
Sư gieo cội phúc trên chùa
Em gieo con chữ bội mùa tương lai.
 
 
CẦU VỒNG
(Tặng cô giáo Thúy)
 
Anh muốn ngỏ lời thơ yêu vồn vã
Sóng trong lòng hối hả dội từng cơn
Em hiện hữu thế gian câm lặng hết
Cả nhân gian bao sắc đẹp dỗi hờn
 
Em đằm thắm dung nhan bình dị
Nét đoan trang thùy mị ngọt ngào
Mắt thăm thẳm sao đa tình mải tắm
Môi nồng nàn run rẩy cả trời sao
 
Em lầm lũi âm thầm chịu đựng
Nỗi cô đơn cay đắng phận nạ dòng
Bao ưu ái tặng học trò tất thảy
Trang vở thơm, Tiên Bụt ngụ tấm lòng
 
Vườn cổ tích ngàn năm em giấu mộng
Nàng Lọ Lem ao ước những bông hồng
Hoàng tử đến mang vần thơ ánh sáng
Hoa bừng lên muôn sắc thắm cầu vồng.

                                                Ái  Nhân

READ MORE - THƠ 20/11 CỦA THI SĨ ÁI NHÂN

TẢN VĂN MIÊN MAN… - Trần Mai Ngân



Có những ngày qua đi cùng nắng gió, đôi khi là bão giông em vẫn lặng im ở nơi này - nhớ N đầy tràn nhưng vẫn không gọi, không nói… Và cứ thế thời gian trôi đi, trôi đi từ những tháng năm đó.
Mùa Thu đã qua. Những con lũ tràn mênh mông về thành phố nhỏ xíu này cũng đã hết, trả lại những sinh hoạt bình thường, trả lại mặt đường khô ráo lặng câm.
Dạo này em không làm thơ được. Có lẽ khi quá mức của buồn thương, của nỗi nhớ thì ngòi bút bất lực không miêu tả được, không thành tứ thơ được…
Người ta bảo bình thản được trước bão giông là đã đạt được lẽ sống. Em không mạnh mẽ thế đâu. Em nấp vào tường vách kỉ niệm để trốn bão. Ở đó em thấy phẳng lặng và bình yên.
Ở đó có tuổi mới lớn đẹp và tinh khôi như trang giấy mới thơm ngày thần tiên.
Đôi lúc, em ước chi được thay đổi. Và em không như em của bây giờ, cũng không gặp N, đừng phải gặp N… Nhưng đã gọi là điều ước thì mấy khi thành hiện thực.
Bây giờ, cuộc sống đang thu ngắn lại sau mỗi ngày thức dậy. Em bỗng muốn viết, viết về N, về em về cuộc đời… Viết và để lại mai sau này như một dấu tích chúng ta đã đến cuộc đời này và đã gặp nhau. Em không viết hay như nhà văn nữ Marguerite Duras trong tác phẩm Người Tình - vì em không dám viết hết sự thật ẩn sâu trong trái tim mình. Em sẽ bị lên án chăng hay sẽ được yêu thương thấu hiểu.
Thôi, không cần đâu.
Chỉ cần một vài nét phác họa, một vài câu nói thể hiện trong văn phong tự sự đơn giản này N đọc được và thấu đáo được.
Hiểu rằng, N quan trọng biết chừng nào.
N giống như một câu kinh thánh “lúc hạnh phúc hay đau khổ, lúc mạnh khỏe hay lúc ốm đau bệnh tật…” em đều nghĩ đến N, gọi N… Em là một con chiên ngoan đạo nhưng bị Chúa bỏ quên và không cứu rỗi… Em không oán trách Chúa Phật, cũng không oán trách số phận trớ trêu của mình.
Em bằng lòng và trân quý những khoảnh khắc đã có, rất thật và rất đẹp của chúng ta.
Trời đã sáng rồi đó N. Em thức giấc và nghĩ và viết những dòng này như một người đang mộng du.
N nơi đó chắc cũng vừa dậy để chuẩn bị cho một ngày mới đã lâu không có em…
Mai mốt em sẽ viết tiếp về biển, về những dấu chân chúng ta đã in sâu trên đó…lâu lắm rồi, sóng làm trôi đi không thể tìm và nhớ chính xác ở đâu….
Khi em kể lại, N hãy cố nhớ và nhắc em nha… Chiều hoàng hôn và sóng…
Còn bây giờ, em thức dậy đây. Bắt đầu cho ngày mới với những bổn phận và trách nhiệm phải vuông tròn… không vướng bận và nghĩ về N!

Trần Mai Ngân
READ MORE - TẢN VĂN MIÊN MAN… - Trần Mai Ngân

Thursday, November 16, 2023

Chùm ảnh BÔNG BỤP KÉP CANADA - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào hình để phóng to.







READ MORE - Chùm ảnh BÔNG BỤP KÉP CANADA - Chu Vương Miện

GỬI GIÓ GIAO MÙA - Chùm thơ Thùy Vy

 

Nhà thơ Thùy Vy

GỬI GIÓ GIAO MÙA

 

Phố đã vào mùa đông chưa anh

Sợ phố ngủ quên để đêm về se sắt

Trời trở mùa quê mình nắng tắt

Sớm đầu non cơn gió lạnh mau về.

 

Em có về ghé phố chiều nao

Nay nhớ phố cồn cào anh ạ

Giận mỗi điều ... phố xa xa quá

Gửi gió giao mùa nhắn phố nha anh.

 

Thùy Vy

 

 

MEN CAY

 

Em cứ nũng nịu

vòi yêu thiệt nhiều

nào đâu chịu hiểu

tình anh liêu xiêu.

 

Sáng nắng chiều mưa

sớm trưa chiều tối

yêu em lặn lội

nặng lối đi về.

 

Đã bảo em nè

đợi thêm tí nữa

sóng đời yên ả

anh về cùng em.

 

Em cứ là em

mặc tình thiên hạ

mặc đời nghiêng ngả

tình trong men cay.

 

Thùy Vy

 

 

SAO THẾ MẸ ƠI!

 

Mẹ ơi!

con không hiểu

sao lũ là đất

dưới chân con

nứt trụt

trên đầu con

dập vùi.

 

Mẹ ơi!

nước trong đất rất lành

ngọt thanh mát lạnh

sao như chiến trận

tung tác mọi miền.

 

Mẹ ơi!

nước rất hiền

mỗi chiều đẩy thuyền kéo lưới

sao nay tức tưởi

vật vã ngày đêm.

 

Con hiểu nước nhẹ tênh

khua tay thành điệu nhạc

nay đâu cũng thác

cuộn dòng máu tươi.

 

Sao thế mẹ ơi!

sao thế mẹ ơi!!!!

 

Thùy Vy

Tiên Phước, Quảng Nam

 

READ MORE - GỬI GIÓ GIAO MÙA - Chùm thơ Thùy Vy

Wednesday, November 15, 2023

TRĂNG VÔ PHIỀN – Thơ Tịnh Bình


    


TRĂNG VÔ PHIỀN
 
Ta về bạn với cùng ta
Chợt nghe cây cỏ lá hoa mỉm cười
Cùng nhau ngồi xuống thảnh thơi
Thong dong rót tách trà mời gió trăng
 
Ta về giặt áo rửa chân
Bao năm nhuốm bụi phong trần thế gian
Cúi nhìn mây trắng thênh thang
Sông xưa in bóng lỡ làng đục trong
 
Ta về gió lặng thuyền không
Hành trang nửa mảnh trăng cong nhu mì
Lửa lòng nhàn nhạt sân si
Niệm tâm từng niệm A Di nhiệm mầu
 
Ta về quên hết bể dâu
Sớm nghe chim hót đôi câu thật hiền
Chiều nghe nắng xuống bình yên
Trăng xa tỏa ánh vô phiền chiếu soi...
 
                                        Tịnh Bình
                                        (Tây Ninh)

READ MORE - TRĂNG VÔ PHIỀN – Thơ Tịnh Bình

Tuesday, November 14, 2023

GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG – Thơ Trần Mai Ngân




 
GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG
 
Anh ơi! có nghe mùa Đông đã về
Mà em bỏ đi…
Như đám mây non bay trên bầu trời - bay xa, bay xa… xa anh!
 
Anh ơi! nơi đây mùa Đông mong manh
Mong manh như duyên đôi ta chẳng lành
Dù em có lúc đã đắm chìm
Trong men say khác lạ - mùi hương một cánh hoa…
 
Anh ơi! Đông sang thật rồi
Con đường loanh quanh hàng cây trụi lá - lòng em quạnh quẽ
Đêm - một mình cạn ly rượu ủ men nồng ngày thật là xưa…
 
Anh ơi! em mơ - em mơ… mơ anh
Mơ bầu trời mùa Đông hãy xanh
Nắng ấm sưởi bờ vai giá lạnh
Và anh không quên lời hò hẹn trước sau…
 
Em xin đắm chìm trong mùa Đông ngọt ngào
Có giấc chiêm bao diệu kỳ mang ta lại về nhau!
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG – Thơ Trần Mai Ngân