Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, November 12, 2023

BÂNG KHUÂNG RỒI CŨNG HẾT NGÀY - Thơ Khaly Chàm

 


khaly chàm

bâng khuâng rồi cũng hết ngày

bên kia nắng rộng khung trời tưởng tượng
vi âm rơi bí nhiệm hóa khôn cùng
tìm dăm phút khoảng ngày xanh tái hiện
thoáng dịu dàng xưa cũ giữa mông lung

hư ảo gió chẳng thể nào giữ được
tuổi thơ bay tay với chạm thinh không
diềm mây lụa viền quanh căng sợi chỉ
chao cánh diều ký ức trắng đường cong

cất lời chứ, bóng cùng ta trải nghiệm
hát ru đời chuyện sinh tử như nhiên
cái chớp mắt mộng phù du sương khói
đảo điên chưa khi bạc tóc muộn phiền

chiều cạn nắng ngậm mặt trời tứa máu
vịn thần hồn… sợ lạc chốn mê cung
phiếm ái chăng lưới tình giăng ma trận
thủy chung ơi, sao ta mãi chạnh lòng!

bên kia đêm có điểm nào để tựa
rụng vô thanh vụt tắt ngóm sao trời
vốc cát bụi xát bôi trơn vòm ngực
thơ trong tim theo máu chuyển luân hồi


mùa đông 2023



READ MORE - BÂNG KHUÂNG RỒI CŨNG HẾT NGÀY - Thơ Khaly Chàm

Friday, November 10, 2023

TIẾNG BOM “SA DIỆN” HAY “SA ĐIỆN” ? – La Thụy



Mấy anh em văn nghệ chúng tôi trong một lần trà dư tửu hậu nêu thắc mắc: “Tiếng bom Sa Diện” (Tiếng bom Phạm Hồng Thái) hay “Tiếng bom Sa Điện”.

Bây giờ trên mạng ghi nhan nhản là Sa Điện. Điều đáng nói đó là những trang nghiên cứu lịch sử và giải đáp thắc mắc, trang mạng đề cương ôn thi sử cho hs, thậm chí còn là trang từ điển mạng nữa. Xin dẫn vài đường links:

- Yếu tố nghịch lý và chân lý trong tiếng bom Sa Điện của Phạm Hồng Thái

http://btxvnt.org.vn/chuyen-de-toa-dam-khoa-hoc-ve-pham-hong-thai-post2130?fbclid
 
- Sự kiện tiếng bom Sa Điện (Quảng Châu- Trung Quốc) vào tháng 6/1924 gắn liền với tên tuổi của...

https://hoc247.net/cau-hoi-su-kien-tieng-bom-sa-dien-quang-chau-trung-quoc-vao-thang-6-1924-gan-lien-voi-ten-tuoi-cua-qid16076.html

 - Sự kiện tiếng bom Sa Điện (Quảng Châu- Trung Quốc) vào tháng 6/1924 gắn liền với tên tuổi của ai?

(Câu hỏi trong đề: Trắc nghiệm sử 9 bài 15 : Phong trào cách mạng Việt Nam sau Chiến tranh thế giới thứ nhất 1919 - 1925)

https://doctailieu.com/trac-nghiem/su-kien-tieng-bom-sa-dien-quang-chau-trung-quoc-vao-thang-6-1924-gan-lien-voi-99858?

- Tiếng bom Sa Điện là gì? Nghĩa của từ “tiếng bom Sa Điện” trong tiếng Việt – Từ điển Việt Việt (VIETTUDIEN.COM)

https://vtudien.com/viet-viet/dictionary/nghia-cua-tu-ti%E1%BA%BFng%20bom%20sa%20%C4%91i%E1%BB%87n?fbclid

Trước 1975, chúng tôi học sử là “Tiếng bom Sa Diện”. Vậy thì “Sa Diện” hay “Sa Điện”, tên gọi nào mới đúng?

*
Xin nêu ngắn gọn về lịch sử “Tiếng bom Sa Diện” hay “Tiếng bom Phạm Hồng Thái”
 
Phạm Hồng Thái và tiếng bom thức tỉnh chân lý

“Một tiếng lôi đình kinh vũ trụ
Tấm gương trung nghĩa động thần minh.”
 
Hơn 90 năm trước, một tiếng nổ đã vang lên tại Quảng Châu [Trung Quốc] làm chấn động dư luận quốc tế. Lịch sử sẽ không quên khoảnh khắc ngày 19/06/1924, khi tiếng bom ám sát viên toàn quyền Đông Dương Merlin vang lên tại khách sạn Victoria, thuộc địa phận tô giới Sa Diện. Vị anh hùng đã tạo nên sự kiện ấy, đã đánh một mốc son trong lịch sử Việt Nam cận đại ấy là Phạm Hồng Thái (1895-1924), người con của mảnh đất Do Nha, nay là xã Hưng Nhân huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An.
 

Tuy nhiên, vụ ám sát không thành; Merlin thoát chết. Năm người tử vong là: vợ chồng P. C. Demaretz, Giám đốc hãng General Silk Importing Co. of New York; E. Rougeau, phụ tá cho Ngân hàng Đông Dương; Pelletier, phụ tá cho hãng Varenne & Proton và E. Gerin của hãng Messrs. Gerin, Dreward & Co. Toàn quyền Merlin dù thoát nạn nhưng vẫn bị thương nhẹ.
Phạm Hồng Thái thoát được khỏi khách sạn nhưng bị truy đuổi gắt gao. Vì không muốn bị bắt nên ông đã nhảy xuống dòng Châu Giang và bị nước cuốn trôi vì kiệt sức. Sự kiện này được đã làm chấn động thời sự trong vùng.


Nhân dân Quảng Châu cho đó là hành vi nghĩa liệt, đưa thi thể Phạm Hồng Thái mai táng ở chân đồi Bạch Vân.
Vào tháng 12 năm 1924, mặc cho sự phản đối của chính quyền Pháp tại Đông Dương, chính quyền Tôn Trung Sơn của Trung Hoa Dân Quốc vẫn mai táng thi hài của Phạm Hồng Thái tại khu vực nghĩa trang liệt sĩ Hoàng Hoa Cương, thành phố Quảng Châu, sau này được gọi là Nghĩa trang Trung ương Hoàng Hoa Cương, mộ của ông nằm bên cạnh các Liệt sĩ Trung Quốc, mộ chí ghi “Việt Nam Phạm Hồng Thái Liệt sĩ chi mộ”


*
Tra cứu sách vở, tôi thấy chỉ có địa danh Sa Diện mới có ý nghĩa. Còn Sa Điện là cách gọi trại đi không có ý nghĩa rõ ràng
 
SA DIỆN  沙面
 
Sa Diện (沙面) là một đảo sông nhân tạo dạng cồn cát thuộc quận Lệ Loan, thành phố Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. “Sa Diện” nghĩa là “bề mặt cát”, ý chỉ đặc điểm của đảo này.
 
Năm 1859, Anh Quốc và Pháp đào một con kênh nhân tạo tách vùng đất mà nay là đảo Sa Diện khỏi đất liền. Nhà Thanh giao vùng đất này làm tô giới cho Pháp và Anh Quốc chia nhau mãi đến năm 1943. Vì vậy, hòn đảo mang trong mình bề dày lịch sử gợi nhớ đến giai đoạn nửa thuộc địa qua những con phố đi bộ yên ả rợp bóng cây; hai bên đường là những toà nhà từng một thời là tổng lãnh sự quán và các tiệm buôn của nhiều nước châu Âu và Nhật Bản. Trên đảo còn có vài khách sạn, nhà nghỉ, nhà hàng và các tiệm bán đồ lưu niệm hoặc đồ cổ.
 
Đảo Sa Diện có diện tích 0.3 km², dài 900 m tính từ đông sang tây và rộng 300 m tính từ bắc xuống nam. Đảo này nằm cách đất liền bởi một con kênh đào ở phía bắc, còn phía nam là dòng Châu Giang.
 
Mời xem video clip của chính người Trung Quốc đăng:

广州市-沙面 Đảo Sa Diện - Thành phố Quảng Châu
https://www.facebook.com/watch/?v=1205552802941049
 
Hình ảnh Sa Diện 沙面, là khu du lịch, khu phong cảnh, thắng cảnh nổi tiếng ở Quảng Châu. Mức độ xanh hóa tốt, có đến hơn 150 cây cổ thụ, không khí trong lành, vệ sinh môi trường tốt, có thể xứng với cái tên chốn bồng lai tiên cảnh ở Quảng Châu. Về kiến trúc, nó được xây dựng chủ yếu vào cuối thế kỷ 19 và mang đậm phong cách phương Tây, về cơ bản đều là kiến trúc văn vật.

Sa Diện (沙面) hôm nay

SANG QUẢNG CHÂU ĐÁNH HÀNG KẾT HỢP VUI CHƠI THÌ ĐI ĐÂU? Có giới thiệu về Sa Diện:

https://www.viettrungcompany.com/vi/tin-tuc/sang-quang-chau-danh-hang-ket-hop-vui-choi-thi-di-dau-54.html
 
*
Tra từ Hán Việt thì ĐIỆN không có nghĩa thích hợp trong từ Sa Điện.
 
殿 điện [điến, đán]: Cung điện, Toán quân đi sau, Công lao của cấp dưới
 điện [thịnh, điền]:
- Vùng quanh thành của nhà vua cách 500 dặm gọi là điện.
- Một âm là điền. Thuế điện (Thuế điền)
- Săn bắn.
 
Ta có thể khẳng định TIẾNG BOM SA DIỆN mới là cách gọi đúng của TIẾNG BOM PHẠM HỒNG THÁI.
                                                                                
La Thụy

READ MORE - TIẾNG BOM “SA DIỆN” HAY “SA ĐIỆN” ? – La Thụy

Thursday, November 9, 2023

XA QUÊ ĐỜI TẠM SÂN GA... - Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

 

Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến


*

XA QUÊ...

- Kính tặng nhà thơ Trần Vấn Lệ -

.

Xa quê lâu ngày tưởng nhớ

Ai ngờ cứ dửng dưng quê

Chiều nay, hay tin núi lở

Cả làng vùi dưới chân đê...

.

Hôm tê, từ quê báo thế

Lũ dâng, dâng kín mái nhà

Người người hò nhau cứu tế

Lửa gần mà nước quá xa...

.

Hôm qua, thêm ba "tàu lạ"

Bắn chìm dân đảo Phú Lâm

Biển ta sắp là biển lạ

Dân ta nuốt lệ lặng thầm...

.

Ừ thôi, cứ bàn chân dậm

Ừ thì, cứ chặt nắm tay

Xa quê, thì đau thì thấm

Nước mắt ngược dòng mới hay...

*.

Hà Nội, ngày 23 tháng 6.2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

SÂN GA

- Tặng nhà thơ Như Ý Gialai

Chủ nhiệm web Phố Núi Và Bạn Bè -

.

Ông lão ngồi sân ga

Lầm lũi đàn rồi hát

Trời đang mưa nặng hạt

Gió quẩn ngoài phố thưa.

.

Bà lão ngồi nhìn mưa

Tay lần lần tràng hạt

Tiếng đàn như muối xát

Ai oán từng nốt rung.

.

Bà lão người miền Trung

Ông lão người xứ Bắc

Hai phận đời cơ cực

Vịn đau mà nương nhau.

.

Trời bắt đầu mưa mau

Gió quẩn từng câu hát

Nụ cười trên môi nhạt

Thắt lòng mùi gió sương.

.

Hình như ông mất nương

Hình như bà mất ruộng

Đời gặp cơn ác mộng

Đói nghèo mà tha hương

*.

Hà Nội, trưa 28 tháng 01.2019

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

LAN MAN... VÀ CHUYỆN THẰNG BẠN

- Thân tặng nhà thơ Nguyễn Đăng Hành –

.

I.

Bạn rủ tôi về nhà nghe hát

Lôi chiếc CD cũ mèm

Chọn Những ánh sao đêm

Bật

Âm thanh phát ra cọt kẹt

Câu được câu mất

.

Bạn mơ màng

Lắc lư cùng “làn gió thơm hương...”

“Dòng sông mát xanh trải quanh phố phường” (1)

.

Tôi đã từng sợ tiếng thạch sùng

nửa đêm tờ lạch tạch não nùng...

.

II.

Đêm.

Bạn dựng tôi dậy khoe tiền nhiều

Lôi từ gầm giường những tờ tiền đỏ như rưới máu

Tôi không hỏi tiền nhiều từ đâu

Bạn tránh nhắc từ đâu tiền nhiều

.

Cẩn thận

Vuốt vuốt những tờ tiền

Mắt lim dim

Bạn thả hồn vào khoảng không tối lịm

.

Quánh đêm

Rờn rợn

 

Khuôn mặt bạn

Vời vợi của thánh nhân

Ma lanh của ác quỷ

.

Tôi đã từng sợ ma.

………..

(01): Lời bài hát Những Ánh Sao Đêm

*.

Hà Nội, đêm 19 tháng 05.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

LAN MAN... VÀ CHUYỆN ĐÀN CỪU

- Thân tặng anh Vũ Đình Ninh

Chủ nhiệm Website Văn Đàn Việt -

.

I.

Tôi đặt cược đời mình

Bằng nụ cười nhếch mép

Bằng vòm ngực lép kẹp

Bằng căn phòng mốc meo ướt nhép

Bằng cót két tiếng giường ọp ẹp

Bằng cả tiếng ngủ mơ chóp chép...

Tôi kỳ vọng quá nhiều!

Tôi đặt cược quá nhiều!

Hình như...

.

II.

Đàn cừu

Ngoài kia...

.

Con đầu đàn vừa bị hóa kiếp

Cả đàn chết khiếp

Lẩy bẩy

Chen đẩy

Vào chuồng

Ông chủ oang oang

Bà chủ nhẹ nhàng

Đàn cừu

Im lặng

Cúi xuống

Nhai...

.

Đống rơm trước mặt oải mùi.

*.

Hà Nội, ngày 19 tháng 05.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

ĐỜI TẠM

.

Những mảnh đời loang lổ

Vắt ngang chợ tạm

Sầm sập hơi thở

Sâm sấp mồ hôi

Khùng khục tiếng cười

Chí chóe tiếng gà tiếng vịt.

.

Đứa trẻ cố moi từ đống đất

Khẩu súng đã bị gãy nòng

Giấu vội sau lưng

Chạy vào góc chợ

Khuôn mặt bừng lên rạng rỡ.

.

Thiếu phụ trệu trạo nhai cơm

Lơ đễnh nhìn túp lều dựng tạm

Bầu trời ảm đạm

Khuôn mặt u ám

Thấp thỏm bữa cơm buổi tối

Biết kiếm ở đâu...

Thiếu phụ gục đầu

Vai khẽ rung rung.

*.

Hà Nội, ngày 26 tháng 04 năm 2014

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.


READ MORE - XA QUÊ ĐỜI TẠM SÂN GA... - Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

Chùm ảnh BƯỞI BIÊN HÒA - Chu Vương Miện

 

Bấm chuột vào hình để phóng to.













READ MORE - Chùm ảnh BƯỞI BIÊN HÒA - Chu Vương Miện

LỤC BÁT PHÙ VÂN – Thơ Trần Mai Ngân


  
             Nhà thơ Trần Mai Ngân
 

CUỒNG
 
Mộng cuồng tôi nhớ một người
Yêu cuồng tôi mãi một đời si mê
Đáo Bỉ Ngạn quên đường về
Lạc tôi lạc cả lời thề biển trăng...
 
 
ĐIÊN
 
Đêm nay có một kẻ điên
Gối chăn xô lệch đảo nghiêng trăng vàng
Đêm nay Thiếp nói nhớ chàng
Hư vô vọng lại bẽ bàng đêm điên!
 
 
ÁC MỘNG
 
Phù vân nối bước phù vân
Vô tâm nối bước lạnh dần rời xa
Cuồng điên một thuở chỉ là
Tự đem ác mộng ta bà doạ nhau...
                                 
Trần Mai Ngân

READ MORE - LỤC BÁT PHÙ VÂN – Thơ Trần Mai Ngân

Wednesday, November 8, 2023

VỚI BỨC TRANH SEN – Thơ Tịnh Bình


   

 
VỚI BỨC TRANH SEN
 
Bất động im lìm...
Chẳng lụy bùn tanh tưởi
Hoa sen giấy trên tường
Vẫn mầu nhiệm từ bi
 
Cúi mặt là hoàng hôn
Màu tịch dương huyền tích
Biển sóng sánh hải triều
Thầm thì lời hoa đá nở
 
Dư âm hồi chuông sớm
Bản tụng ca ban mai thanh tân
Người kịp lối về tỉnh thức?
 
Thương sen gương hồ
Thương súng mặt ao
Thương hoa chỉ một lần nở
Thương ta gần cạn kiếp tàn
Hoa sen giấy ngàn năm vẫn nở
Bức tranh trên tường
Thiếu nữ mãi đôi mươi...
 
                    Tịnh Bình
                   (Tây Ninh)
READ MORE - VỚI BỨC TRANH SEN – Thơ Tịnh Bình

MÙA XANH – Thơ Lê Văn Trung


   

 
MÙA XANH
 
Mùa đã thơm từ hương tóc người
Mùa đã xanh từ tà áo bay
Mới hay hương sắc nghìn thu trước
Còn đọng trên từng chiếc lá phai
 
Mùa đã rêu từ mỗi dấu chân
Mùa đã sương trắng một nỗi buồn
Mới hay hoa nở nghìn thu trước
Còn níu tay người một thoáng hương
 
Mùa trôi hay người trôi qua tôi
Mùa trôi hay lụa bay bên trời
Mới hay tình mỏng như da lụa
Còn nhớ gì nhau mà chưa nguôi
 
Ai ướp tình xanh trong thơ tôi!

                          Lê Văn Trung
                                2023
READ MORE - MÙA XANH – Thơ Lê Văn Trung

ĐÔNG VỀ - Thơ Lê Phước Sinh


   
                          Nhà thơ Lê Phước Sinh


ĐÔNG VỀ...
 
Nắng lên men vị Lạnh,
thoang thoảng màu muối tiêu.
Em co ro vạt áo,
xuýt xoa, sớm sương chiều.
 
Lê Phước Sinh
READ MORE - ĐÔNG VỀ - Thơ Lê Phước Sinh

Tuesday, November 7, 2023

ĐỌC BÀI THƠ “QUA PHỐ” CỦA THÙY LINH – Châu Thạch


   
                  Nhà thơ Thùy Linh


QUA PHỐ
 
Hôm qua có người qua phố
Bên thềm chiếc lá vàng rơi
Hình như đông về rồi nhỉ?
Sương giăng trên mắt cỏ buồn
 
Chiều qua mưa về ướt tóc
Phố quen chẳng thấy chim chào
Hoàng lan nghiêng mình cười khẽ
Giữa trời rơi giọt mưa ngâu
 
Đêm qua sao khuya đi vắng
Bài thơ lạc mất một vần
Ngủ quên thơ bay theo gió
Ai người nhặt hộ... cảm ơn
 
                         Thùy Linh
                           27/10/23
 

ĐỌC BÀI THƠ “QUA PHỐ” CỦA THÙY LINH
                                                               Châu Thạch
 
Tôi chưa quen biết với tác gỉả bài thơ nầy. Thấy nhà thơ Lê Mai Lĩnh đem một bài thơ hay không có tựa đề của Thùy Linh về trang của ông nên tôi xin kết bạn với tác giả và mới được chấp nhận. Theo lời nhận xét của nhà thơ Lê Mai Lĩnh thì “Thơ như ni, mà không gọi tác giả là thi sĩ thì hẹp hòi quá”. Thùy Linh thì “Đừng gọi em là nhà thơ, thơ em là thơ la cà ngẫu hứng”. Vâng, tác giả có phải nhà thơ hoặc không phải nhà thơ chẳng sao , nhưng chính những vần thơ “La cà ngẫu hứng” đó đã cho tôi sự thú vị, buộc tôi không nằm yên mà phải viết, cũng viết la cà ngẫu hứng như tác giả bài thơ.
 
Bài thơ mà tôi viết cảm nhận nầy là bài thơ Lê Mai Lĩnh đem về trang ông, một bài thơ không có tựa đề, nên tôi phải lấy tựa đề cho bài viết của tôi là “Đọc bài Thơ Qua Phố của Thùy Linh”. Chữ Qua Phố không đóng trong ngoặc kép có nghĩa là chữ của tôi dùng để chỉ bài thơ.
 
Xin lỗi đã phi lộ hơi nhiều. Bây giờ xin vào thăm khổ thơ thứ nhất:
 
Hôm qua có người qua phố
Bên thềm chiếc lá vàng rơi
Hình như đông về rồi nhỉ?
Sương giăng trên mắt cỏ buồn
 
Ta thấy khổ thơ có 4 câu, nhưng 4 cầu thơ ấy nối kết nhau theo trình tự hài hòa, nhuần nhuyễn và ý vị vô cùng. “Hôm qua có người qua phố”: Ai đọc cứ tưởng là tác giả nói bâng quơ về một bóng người đi qua. Thế nhưng đọc tiếp 3 câu thơ sau ta mới thấy sự cảm xúc trong lòng theo từng câu thơ như mùa nước lũ dâng cao. Chỉ một bóng người qua phố và tiếp theo chỉ “Một chiếc lá vàng rơi” bên thềm nhưng nói lên được tác động của hai sự kiện bé nhỏ ấy là lớn lao trong lòng tác giả.
Vì một người qua phố, vì chiếc lá vàng rơi mà tác giả cảm thây mùa đông trong lòng mình và cảm nhận mùa đông hình như cũng về trên vạn vật. Câu thơ “Sương giăng trên mắt cỏ buồn” bày tỏ sự lóng lánh tuyệt vời và nỗi buồn thấm thía trong lòng tác giả được thể hiện trên ngàn cây nội có.
 
Cả 4 câu thơ của khổ đầu bài thơ nầy là một dáng thơ hiền thục, dịu dàng, cuốn hút mà không chàng trai nào không đi theo sau. Tôi cũng thế, dầu lớn tuổi nhưng chẳng bao giờ quay lưng với một dáng thơ như dáng giai nhân thuần khiết và thanh tao như thế.
 
Bài thơ được tiếp tục với một phong cách dễ thương, rất điềm đạm nhưng rất sâu xa ý vị:
 
Chiều qua mưa về ướt tóc
Phố quen chẳng thấy chim chào
Hoàng lan nghiêng mình cười khẽ
Giữa trời rơi giọt mưa ngâu
 
“Mưa về ướt tóc” nên phố quen chẳng thấy ai chào là chuyện bình thường. Ở đây câu thơ không nói phố quen chẳng thấy ai chào mà lại nói “Phố quen chẳng thấy chim chào”. Chỉ một chữ “chim” thôi mà câu thơ bỗng như một đóa hoa vụt nớ, tỏa ra một thứ hương thơm dịu dàng, thấm thía trong lòng sự êm ái của một buổi chiều mưa buồn.
 
Thế rồi câu thơ kế tiếp: “Hoàng lan nghiêng mình cười khẽ”: Quá hay! Mưa về ướt tóc, chim không chào mà hoa Hoàng Lan không khóc, ngược lại “Hoàng lan nghiêng mình cười khẽ”. Một nụ cười của Hoàng lan làm cho bầu trời không còn u ám. Buổi chiều tuy có “rơi giọt mưa ngâu” nhưng buổi chiều vẫn đẹp, đẹp như một cô gái khóc vì đang yêu nhưng cũng đang có dỗi hờn chi đó.
 
Bốn câu thơ trên tả chiều bằng những nét điểm xuyết nhưng đọc lên ta thấy hình ảnh thiếu nữ trong câu thơ đầu, hình ảnh của chim trong câu thơ thứ hai, hình ảnh của hoa trong câu thơ thứ ba. và hình ảnh nước mắt trong câu thơ chót, cả 4 hình ảnh đặt cận kề nhau cho ta nhìn tổng thể một bức tranh buồn tuyệt đẹp, một bức tranh buồn man mác, mênh mang, chứa đầy sự nhớ thương êm ái.
 
Bài thơ viết về một người qua phố làm cho nỗi buồn được tác giả kể lể đến một ngày. Người đi đã làm cho buổi sáng lá vàng rơi, buổi chiều chim không hót, và bây giờ đến buổi đêm thì
 
Bầu trời vắng những vì sao:
Đêm qua sao khuya đi vắng
Bài thơ lạc mất một vần
Ngủ quên thơ bay theo gió
Ai người nhặt hộ... cảm ơn
 
Cứ cho người đi qua phố là nam, người ở lại là nữ đi, thì quả thật người nữ nầy là người làm “thơ la cà”, bởi vì làm thơ để lạc mất vần rồi lại ngủ quên bỏ thơ luôn.
 
Khổ thơ chót quả là một khổ thơ lạc đề, nhưng chính sự lạc đề đó lại làm cho bài thơ trở nên độc đáo, thú vị, trẻ trung và ngây thơ như đóa hoa còn hàm tiếu. Sao không viết thức suốt đêm, sao không nói khóc trong khuya, sao không nói nhớ vô cùng như trăm ngàn bài thơ khác, mà lại nói lên sự vô tình với người qua phố đến thể? Lý giải điều nầy chắc có nhiều lý do, có thể vì chưa biết yêu, có thể vì tình chưa sâu đậm, có thể vì tánh hời hợt..., nhưng dầu gì đi nữa thì khổ thơ chót cho ta một cảm xúc bình an, một cái kết luận thật ngộ nghĩnh đến độ ta muốm ôm ngay thơ vào lòng để cười như Hoàng Lan cười khi mưa về làm ướt tóc người thơ.
 
Bài thơ thật hay, không có gì khó hiểu, không có gì thương nhớ, không có gì sầu bi. Tình yêu chỉ như một người qua phố nhưng sự rung động thẩm thấu vào tâm hồn của lá, ảnh hưởng đến tiếng hót của chim, đánh động cho hoa cười, cỏ khóc và khiến bầu trời cũng cảm động rơi giọt lệ mưa ngâu. Thế nhưng, cô gái sầu đó rồi mau quên đó, cô ngủ một giấc ngon lành, để bài thơ viết cho cuộc tình bay theo gió. Sáng ra cô không ân hận chút nào, ai nhặt được bài thơ trả lại thì cô cảm ơn.
 
Có lẽ tánh tình tôi cũng la cà như cô Thùy Linh, nên tôi nhặt được bài thơ nầy mà viết ra đây. Tôi không cần cô cảm ơn vì tôi phải cảm ơn cô trước, bởi bài thơ cho tôi một buổi sáng vui được ngồi khỏ máy tính, cho niềm vui tràn lên trên câu chữ.                                                                                   
Châu Thạch
 
READ MORE - ĐỌC BÀI THƠ “QUA PHỐ” CỦA THÙY LINH – Châu Thạch

TÌNH KHÚC THU – Thơ Nguyên Lạc




 
TÌNH KHÚC THU
 
Tình đã qua rồi, thôi nhớ thương chi?
Người đã xa rồi, thôi hãy quên đi!
Như áng mây trời như sương như khói
Vương vấn tim người lệ lá thu rơi!
 
Sầu khúc rã rời từng nốt chơi vơi
Thu đã đến rồi, người hỡi có hay?
Êm nhung tóc nào vườn thu hoa nắng
Mi khép môi nào dâng hiến thơ ngây
 
Người đã xa rồi, ôi những đắm say
Viễn xứ thu về hiu hắt heo may
Chao bay lá vàng tiếng thu thê thiết
Lay thế nhân sầu niệm khúc phôi phai!
 
                                         Nguyên Lạc
 
READ MORE - TÌNH KHÚC THU – Thơ Nguyên Lạc

VỀ XUÔI MƯA NGUỒN – Thơ Tịnh Bình


 
           Nhà thơ Tịnh Bình

 
VỀ XUÔI MƯA NGUỒN
 
Loanh quanh mấy bận trầm luân
Gương xưa đã vướng bụi trần mấy khi
Dùng dằng lúc ở khi đi
Bèo mây sum họp chia ly lại buồn
 
Ái hà càng buộc càng vương
Người thương kẻ ghét chung đường sánh vai
Mờ mờ nhân ảnh tỉnh say
Cùng chung một giấc mộng dài vô minh
 
Nghiệp đeo như bóng theo hình
Xuôi tay nhắm mắt giật mình tỉnh ra
Đâu là bản thể hỡi ta
Trời xanh hoa lá giao hòa nước mây
 
Bồ Đề nào thấy bóng cây
Gương trong đâu nhọc bởi tay người chùi
Bận lòng chi để ngậm ngùi
Không sinh chẳng diệt về xuôi mưa nguồn...
 
                                            Tịnh Bình
                                            (Tây Ninh)
READ MORE - VỀ XUÔI MƯA NGUỒN – Thơ Tịnh Bình