Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, July 28, 2020

MẬT CUNG TÂN SỞ, ĐỢI ANH …! - Thơ Văn Thiên Tùng


         Thành Tân Sở. Ảnh minh họa: nguồn từ Internet.


MẬT CUNG TÂN SỞ *
(Nhân tháng cách đây 135 năm (02/6/Â. Dậu- 13/7/1885)
Vua Hàm Nghi nước ĐẠI VIỆT tuyên chiếu CẦN VƯƠNG tại đây).

Tân sở mật Cung hậu lộ dùng
Triều thần ấp ủ hận đà nung
Quân cơ thục luyện nằm chờ lệnh
Đại pháo canh tầm ém đợi…"bung"
Mang Cá Bắc thành thề xóa sổ
Nam sông Tòa sứ quyết không dung
Y giờ khai hỏa đồng công tấn
Giặc Pháp một đêm hoảng tột cùng

Giặc pháp một đêm hoảng tột cùng
Kinh thành hận nhả chẳng bao dung
Nhị thần đốc chiến không ngơi nghĩ
Quân sỹ xáp vào tống hỏa… "bung"
Pháo đạn ụp xòe từng ụn cháy
Trại - tòa thiêu trụi tợ lò nung
Sáng ngày chúng lại tăng binh viện
Tân Sở hậu đô khởi sự dùng.

25/7/2020
Mai Vân Văn Thiên Tùng

* Mật cung Tân Sở được phe chủ chiến cẩn mật, ngấm ngầm xây dựng và dự trữ binh khí quân lương để chống quân Pháp, khi họ đặt chân đến và thực hiện chính sách đô hộ nước ta, như tằm ăn dâu ép buộc triều đình đương thời nhượng, cắt đất các vùng màu mỡ, hầm mỏ, cũng như vị trí chiến lược... trên toàn lãnh thổ ...Nam -Bắc rồi đến Trung kỳ.
Sau đêm Kinh thành lửa dậy 22/5/Ất Dậu-1885, Rạng ngày 23 giặc Pháp phản công kinh thành thất thủ, Hoàng cung cùng quần thần theo 2 hướng ra xứ Quảng Trị. Tôn Thất Thuyết Phò Vua Hàm Nghi mới 13 tuổi lên mật cung Tân Sở, nơi sơn phòng bí hiểm củng cố lực lượng, tuyên chiếu Cần Vương ngày mồng 2/6/A. Dậu ( 13/7/1885), kêu gọi Sỹ phu cùng quần dân Đại Việt đứng lên chống giặc Pháp. Đây là vị Vua đầu tiên của triều Nguyễn tuyên chiếu dụ kêu gọi nhân dân đứng lên chống thực dân Pháp...


 


ĐỢI ANH …!

Mùa Hạ ấy khi cổng trường hờ khép
Ta quen nhau qua bấy nụ cười đưa
Lúc gần bên trời đất bỗng dư thừa
Mà chẳng hiểu vì sao mình lại thế !

Lắm lúc cố dằn lòng nhưng chẳng dễ!?
Bởi khi xa tâm trạng cứ ngây buồn
Từng đêm dài lãng vãng giọt sầu tuôn
Hương mùi tóc quyện lèn sâu nỗi nhớ!


Cũng tại bởi dáng hình kia gieo nợ
Trước cổng trường ai chuốc để ta vương
Tuổi học trò hai buổi bước chung đường
Mến thật đấy nhưng chưa lần tình tỏ…

Tuổi đôi mươi giữa khung trời rộng mở
Bước vào đời muôn hướng với ngàn phương
Nhưng nào đâu dứt được mối tơ vương
Hằng dấu kín với người hằng yêu mến

Anh sẽ về… đợi anh về em nợ!
Trao mảnh thương em ghép nỗi nhớ thành
Lời tỏ tình duy nhất của lòng anh
Mà ngày đó bời dại khờ nên nợ…

Quảng Trị, 30.5.2017
Mai Vân Văn Thiên Tùng

READ MORE - MẬT CUNG TÂN SỞ, ĐỢI ANH …! - Thơ Văn Thiên Tùng

CỎ MAY - Thơ Lê Kim Thượng





CỎ MAY

Nhớ ngày... em ở bên anh
Nhớ đêm... hai đứa năm canh tự tình...                    
Bên nhau... chung một bóng hình
Gương soi chung ảnh... ta mình chung đôi
Tình thơ khẽ chạm bờ môi
Vòng tay khờ dại... bồi hồi, thiết tha
Xuân thì hương thoảng gần xa
Nụ cười ngọt lịm... như là nụ hôn
Tóc thề đen mượt dài suôn
Đôi tay quấn quít đan luồn thịt da
Bờ vai trắng nuốt nõn nà
Dáng thơ, da phấn, mặt hoa tươi màu
Đen tròn đôi mắt Bồ Câu
Má hồng môi thắm... nghiêng đầu làm duyên
Áo tà trắng xóa trinh nguyên
Tặng anh nửa lúm đồng tiền làm tin
Nắng rơi trên áo vô tình
Nghiêng nghiêng bầu ngực non trinh son màu
Tôi - Em... hòa lẫn vào nhau
“Thương nhau cởi áo... qua cầu gió bay...
Giọt mưa trên ngọn Cỏ May
Giọt tình đọng lại... gió lay nụ hồng...
Hẹn thề son sắt mặn nồng
Sao dời, vật đổi vẫn không nhạt màu...                 
                         
Đắm say duyên mới tình đầu
Nào ai biết được mai sau... đôi đường
Tàn đêm... tàn mộng khói sươn
Còn đâu huyền thoại con đường tình duyên
Vầng trăng khuyết nửa con thuyền
Cho tôi gửi trọn lời nguyền sang sông
Bây giờ... tình có như không
Sao lòng cứ mãi ngóng trông làm gì?
Nào ai biết trước phân ly
Đã yêu thì có tiếc chi giữ gìn
Cho em... cho trọn niềm tin
Sao em trả lại... muôn nghìn thương đau
Ngày mong, tháng nhớ xa nhau
Từ trong sâu thẳm nát nhàu héo hon
Trăm năm nước chảy đá mòn
Tình còn luyến nhớ... là còn tơ vương...

                Nha Trang, tháng 7. 2020
                    LÊ KIM THƯỢNG

“...” Ca dao

READ MORE - CỎ MAY - Thơ Lê Kim Thượng

Monday, July 27, 2020

HƯƠNG NGỌC LAN | TRÔI ĐÂU MỘT VẦNG TRĂNG | GIÓ ĐỒNG BẰNG - Thơ Lê Thanh Hùng


Hương Ngọc lan
Ngẩn ngơ tà áo mỏng
Bay trong gió tan trường
Phố xa chiều lồng lộng
Ngọc lan chờ loang hương
              *
Lơ ngơ ai đứng đợi
Bên hàng cây ven đường
Ngập ngừng, em bước vội
Bóng ngày mờ hoa sương
              *
Chiều qua ngang trường cũ
Kỷ niệm xưa ùa về
Điều gì như hoán dụ
Suốt một đời mãi mê ...
              *
Trẻ trung màu ngói mới
Tươi như tiếng em cười
Lắng trong chiều khơi gợi
Một tin yêu rạng ngời
              *
Đâu đây ngày vụng dại
Vương vãi những sắc màu
Giận hờn thời con gái
Người xưa giờ ở đâu? ...
Lê Thanh Hùng


Trôi đâu một vầng trăng
Lung trăng sáng 
Khe ngực xuân thì 
Rợn hẹp
Ướp đẫm mặt người 
Trọn vẹn 
Một vầng trăng
Buông thả then cài 
Em 
Ngượng ngùng 
Mở khép
Rơi vãi làn trăng 
Nhòe nhoẹt 
Những vết lằn ...
Lê Thanh Hùng


Gió đồng bằng
Khao khát gió vê choàng thổi rối
Ngã nghiêng bay, nắng dội ong ong
Bẳn hẳn gọi vô chừng vô đổi
Một nỗi niềm nhớ núi thương sông
                    *
Đằm thắm mây vờn quanh góc tối
Cứa ngang trời, tiếng sấm xa xa
Rất có thể, là anh xin lỗi
Để mộng xuân thì đã trượt qua
                   *
Cũng như nắng lần đầu làm lại
Chiếu vô tư cảnh lạ, người quen
Còn đâu nữa sắc màu con gái
Nhạt dần theo năm tháng rối beng
                   *
Cho anh gọi lại ngày năm cũ
Một dặm đời đâu đó linh đinh
Trên vạt nắng đồng bằng, ngưng tụ
Ngúc ngoắc chao nghiêng những góc hình
                    *
Thương dáng cỏ đồng sâu hoang vắng
Nắng cong khô đợi lũ tràn về
Trời quẩn gió, hoàng hôn phẳng lặng
Vẫn cạn lòng, rạo rực đam mê ...
                                                  VI-19
Lê Thanh Hùng
   Bắc Bình, Bình Thuận

READ MORE - HƯƠNG NGỌC LAN | TRÔI ĐÂU MỘT VẦNG TRĂNG | GIÓ ĐỒNG BẰNG - Thơ Lê Thanh Hùng

NGƯỜI CHA BẠC VÀ NGƯỜI MẸ CÂM - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Nhà văn Lê Hứa Huyền Trân


NGƯỜI CHA BẠC VÀ NGƯỜI MẸ CÂM
Truyện ngắn
Lê Hứa Huyền Trân
               
Cho tới tận bây giờ có lẽ chưa bao giờ Hương thôi hận ba. Con người ta dễ dàng bước qua cuộc đời nhau rồi cũng dễ dàng rời đi như chưa từng có tình nghĩa, đó là bài học mà Hương học được từ chuyện tình của ba mẹ mình. Thực ra người ta đến với nhau là bởi duyên và ở bên nhau là bởi phận, nếu không thể trọn vẹn tình cảm cho đến cuối đời thì chia tay cũng là lẽ tất nhiên, nhưng nếu đơn giản và dễ thường đến vậy thì có lẽ Hương vẫn tin yêu ba như sự ngưỡng vọng Hương giành cho mẹ. Nếu không vì người mẹ của Hương bị câm sau một tai nạn và chỉ ít lâu sau tai nạn đó, ba Hương bỏ mẹ Hương mà lấy vợ khác… Hương ở với ba và chỉ cuối tuần mới về thăm mẹ vì mẹ không có điều kiện nuôi dưỡng Hương. Tai nạn ấy không chỉ cướp đi tất cả của mẹ Hương mà đến cả gia đình nhỏ bé của Hương cũng tan vỡ.

Ông Hạnh là một người đàn ông khá cao to, chắc nịch và đậm thước. Ông khoảng năm mươi, và mười năm trước gia đình ông chịu biến cố lớn khi vợ ông bị tai nạn và sau đó không nói được nữa. Một năm sau đó, ông li dị vợ và cưới một người đàn bà khác về chăm con, vì con lúc ấy mới lên tám, hãy còn quá nhỏ, còn ông không đủ sức trông nom nó. Đã lâu rồi ông và con gái không nói chuyện, lần cuối con gái ông nói một câu có nghĩa nào đó với ông là hơn mười năm trước, khi mẹ nó vác vali ra khỏi nhà, nó đã chạy theo í ới và nhìn ông đầy cay đắng:

-Con ghét ba, trên đời này, người con ghét nhất là ba.

Đó dường như là “câu có nghĩa” duy nhất Hương nói với ba, sau này,vì vẫn ở chung một nhà cũng chỉ “vâng, dạ” hoặc nói những câu vô nghĩa cho qua ngày đoạn tháng. Hương bước ra cửa, khoác chiếc balo lên vai, miệng buông một câu nói hững hờ:

-Thưa  ba, con đi. Thưa dì, con đi.

Ông Hạnh không nói gì, châm điếu thuốc hút, chỉ có bà Chi đứng dậy túc tắc tay xách nách mang gói ghém ít đồ rồi luôn miệng dặn : "Mẹ có gói ít đồ cho mẹ con, kêu bà ấy chưng cái này cất vô tủ rồi ăn nghen con.” Đáp lại, Hương chỉ hững hờ: "Con biết rồi, thưa dì.” Bà Chi thoáng chút buồn trên gương mặt rồi cười đóng cửa cho Hương, bà chậm rãi bước vào nhà: "Con nó vẫn chưa gọi tôi là mẹ, mình à.” Ông Hạnh nhìn xa xăm vào một khoảng không đằng hắng, ông chậm rãi khoác cái áo lên người chuẩn bị đi làm, rồi như sực nhớ gì, ông quay lại: "Nãy mình có gói ít tiền?” "Có, tôi có gói để ở cuối đãy cho bà ấy.” 

Hôm nay, Hương về thăm mẹ.
         
Bà Dơn thấy con gái vội túc tắc chạy ra đón, Hương hơi cúi đầu rồi đưa đầu mình về phía mẹ, bà Dơn hơi sựng lại rồi bật cười như chợt hiểu ra, bà đưa tay xoa nhẹ đầu con. Từ bé đến giờ, cứ mỗi lần Hương “ngoan” là bà Dơn lại xoa đầu, bởi thế, theo như một thói quen khi xa mẹ, Hương khát khao, khát khao được tình thương và lời khen của bà Dơn như ngày ấy.      
          
-Con nấu cơm cho mẹ ăn nhé? Hôm nay con qua trưa quá, để mẹ đợi rồi.
            
Bà Dơn gật gật đầu rồi đưa tay lên ba ngón. Ý chỉ nấu phần ba người. Lần nào bà Dơn cũng dặn nấu phần ba người nhưng Hương không nghĩ ngợi gì, đối với đứa con gái xa mẹ tuần gặp một lần, việc mẹ ăn được đã là điều hi vọng lắm.

***       

-Hôm nay là thứ hai, mày không có đi đâu hết. Chẳng phải hôm qua mày đã gặp bà ấy rồi sao?- Ông Hạnh hét thật to khi nghe Hương chuẩn bị qua thăm mẹ.   

-Dạo này trời nắng to, con sợ cơm hôm qua thiu, tay chân mẹ lại đang khó ở, không thuận cơm được. 
 
-Bả có tay có chân thì còn tự làm được, nếu không tự làm được thì bỏ nhà mà đi làm gì?

Hương uất ức nhìn ông Hạnh, nhìn cả bà Chi đang khúm núm bên cạnh người chồng gia trưởng của mình. Bà Chi nhìn đôi mắt chực ngấn nước của Hương nói nhẹ với ông Hạnh:

-Hay giờ để tôi gọi qua đó rồi để cái Hương nó qua thăm. Nó lo cho mẹ nó…

Ông Hạnh hất văng cả chén cơm xuống đất:

-Tôi đã bảo không đi đâu hết là không đi. Mày có muốn đi thì mày ra khỏi nhà này luôn đi. Còn mình, mình còn hùa theo thì dọn đi cùng nó.

Hương ngửa cổ lên cho nước mắt khỏi chảy ra và cắn chặt môi cho khỏi bật ra thành tiếng đến độ môi rướm máu. “Ông ấy có phải là ba mình không? Có phải là người từng yêu thương mẹ không? Sao có thể bạc bẽo với bà đến vậy? Sao chỉ cho hai mẹ con tuần gặp nhau một lần? Thật quá đáng. Thật gia trưởng. Hương không thể hiểu nổi ông Hạnh, một người đàn ông lúc nào cũng lầm lì khó chịu, nhất định cấm tiệt việc Hương qua thăm mẹ, và đặc biệt mỗi khi Hương có ý định qua thăm trái ngày với ngày đã định là thể nào cũng sẽ làm ầm lên nhiếc mắng không tiếc lời. Dù cho ai ngăn cản hay năn nỉ tuyệt nhiên ông cũng không cho, chỉ lầm lì và đưa ra một quyết định. Không lẽ con gái muốn đến với mẹ mình cũng nỡ ngăn cản hay sao? 
     
“Không ai có thể ngăn mình đến thăm mẹ được”. Nghĩ vừa dứt, Hương đứng dậy xếp đồ định bụng qua nhà mẹ. Ngay khi vừa bước xuống nhà mẹ, Hương như không thể tin vào mắt mình: Mẹ đang ngồi ăn cơm vui vẻ với một người đàn ông nào đó lạ mặt, hai người giành cho nhau cử chỉ giống hệt vợ chồng. Vừa thấy Hương. Chiếc bat rơi. Đũa buông. Nước mắt giàn giụa và có thứ gì đó vụn vỡ. 
    
-Chú là mối tình đầu của mẹ cháu. – Người đàn ông cất lời để phá tan bầu không khí im lặng của ba người. – Ngày trước chú và mẹ cháu yêu nhau, rồi chú đi lính, bặt tin, ở nhà ông ngoại ép gả mẹ cháu cho ba cháu bây giờ. Những tưởng chấp nhận số phận thì mẹ cháu bị tai nạn, lúc bấy giờ chú vội đến…  
     
-Nhưng mẹ lúc đó đã có ba rồi mà… Nhưng ba bảo do ba đuổi mẹ đi?        

-Thực ra do ba cháu không muốn cháu hận mẹ vì mẹ bỏ đi nên nói thế.- Bà Dơn cúi đầu im lặng, nước mắt chấm môi, người đàn ông lau nước mắt cho bà rồi tiếp lời- Khi mẹ cháu và chú gặp lại nhau, ở giờ phút sinh tử, mẹ cháu đã nói với ba cháu muốn sống quãng đời còn lại cùng chú…

Hương bàng hoàng như súng bắn bên tai, đôi chân rệu rã muốn đứng dậy chạy đi nhưng không thể. Mọi thứ  của giây phút ấy như ngừng lại. Cái điều mà người ta tin tưởng bấy lâu, dựa vào đó mà sống, mà xử sự bỗng chốc phát hiện sự thật đảo ngược hoàn toàn, gần như mục đích sống ban đầu thực đã mất hoàn toàn rồi vậy. Bà Dơn đấm thình thịch vào ngực và nước mắt giàn giụa bấu lấy tay Hương như muốn nói lời xin lỗi: "Mẹ xin lỗi, là mẹ đã bỏ con mà đi. Là mẹ ích kỉ sống cho riêng mình. Là mẹ đã năn nỉ ba đừng nói sự thật và không muốn con ghét mẹ….”.  Thì ra đó là lí do ông Hạnh luôn không cho Hương đi thăm mẹ khác ngày vì sợ Hương thấy cảnh bà Dơn và người đàn ông khác sống chung với nhau.    
  
 -Chú, vậy còn dì Chi?      
 
-Dì ấy là bạn thân của mẹ cháu, dì ấy thương anh Hạnh, lại phận không chồng nên thuận về ưng anh Hạnh để chăm cháu.

Hương đỡ mẹ lên ôm lấy bà. Khi người ta gặp cú sốc thứ nhất, người ta hoang mang không biết phải làm gì, không biết cư xử như thế nào, không biết điều chỉnh hành vi của mình dù biết là sai trái. Khi người ta gặp cú sốc thứ hai, như đã quen, người ta bỗng sững lại, nhìn nhận mọi thứ một cách trưởng thành hơn. Hương cũng thế. Cô nhìn mẹ và nhìn người đàn ông bên cạnh:

-Mẹ yêu chú ấy chứ? Mẹ có hạnh phúc không?

Bà Dơn gật đầu. Hương mỉm cười:

-Con vẫn là con gái của mẹ mà.

Hương về đến nhà, vừa về đến đã thấy ông Hạnh ngồi đốt thuốc ngay cửa. Ông nhìn Hương im lặng không nói gì, chỉ quắc:    
    
-Vào ăn cơm đi.

Thì ra bấy lâu nay ông ôm tất cả vào mình, chịu đựng tất cả vì ông thương bà Dơn nhiều hơn chính bản thân mình. Chấp nhận để con gái ghét mình vì không muốn nó ruồng rẫy mẹ. Hương lại ngẩng đầu lên để ngăn nước mắt chảy ra. Có những thói quen sẽ phải bắt đầu lại từ đầu dẫu biết là rất khó, nhưng cứ từ từ… chắc được. Hương quay đầu lại nhìn ông:   
        
- Con biết rồi, ba. Ba ra ăn cơm với con luôn nhé.

Rồi như sực nhớ điều gì, Hương gọi với: -Mẹ Chi, Mẹ cũng lên ăn cơm với con này.

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định
Email: Phongtruongtu201@gmail.com




READ MORE - NGƯỜI CHA BẠC VÀ NGƯỜI MẸ CÂM - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Sunday, July 26, 2020

CHÌM, HOA BỒ CÔNG ANH BAY..., QUÀ QUÊ - Thơ Trần Mai Ngân





CHÌM

Chìm trong khói, chìm trong hương
Chìm trong quên lãng vô thường tôi ơi
Hằng đêm Bát Nhã nghẹn lời
Bóng - tôi đối diện với đời vô ngôn...


HOA BỒ CÔNG ANH BAY...

Gió đưa chiều muộn hoa bay
Lời kinh sám hối những ngày trần gian
Bồ Công bám áo nâu vàng
Ghim con tim nhỏ một hàng cô đơn !


QUÀ QUÊ

Từ quê chồng gửi lên thành
Nải chuối chín bói để dành mấy hôm
Nhãn xuồng đầy đặn dày cơm
Nghe trong tháng bảy hương thơm đủ điều...

Gửi tôm, gửi thịt... gửi nhiều...
Toàn là những món vợ yêu ưa dùng
Gửi đầy, gửi hết riêng chung
Gói trong quà ấy mông lung vợ à...

Nhớ lắm... chồng chẳng nói ra
Chỉ mong vợ sớm về nhà mà thôi!

                            Trần Mai Ngân

READ MORE - CHÌM, HOA BỒ CÔNG ANH BAY..., QUÀ QUÊ - Thơ Trần Mai Ngân

CHÙM THƠ VIẾT VỀ NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ CỦA ÁI NHÂN



ÁI NHÂN
Tên thật Bùi Cao Thế
Đt:0984470914
139- 399- Ngọc lâm – Long biên –Hà nội
TK Bùi cao Thế 10524096395016 Techcombank
Chi nhánh Chương dương – HN


MỘNG DU TÌNH MẸ
(Kính tặng mẹ liệt sĩ VN)

Nắng nhàu ru giấc mơ hoang
Giật mình thảng thốt mẹ mang máng ngờ
Vẳng đâu đó tiếng gọi hờ
Hình như con mẹ đang chờ ngoài đê?

Chợt bừng mẹ tỉnh cơn mê
Hồn con có lẽ đang về đâu đây
Ngước trời mẹ gửi lời mây
Khôn thiêng nghe tiếng mẹ mày gọi không?

Chập chờn ở cõi xanh trong
Hồn con nhớ mẹ cũng ngong ngóng chờ
Sông thương nhớ nối hai bờ
Mộng du tình mẹ... vọng hờ tiếng con

 * 
       
Có nỗi đau vô thừa nhận. cô giáo tôi yêu một người lính. Anh ấy không về…
Hơn ba mươi năm sau tôi trở về trường cô tôi vẫn không lấy chồng.
Bài thơ này tôi viết tặng cô tôi, và bao mối tình thủy chung thầm lặng khác…

CÔ TÔI
(Kính tặng cô giáo Nhuận - cấp 3 Ân thi – HY)

Bài thơ cô đọc ngày xưa
Trời đông bừng nắng giữa mưa dầm dề

Khóa tình neo bến sông mê
Trao người lính trẻ xa quê lên đường
Niềm tin rực đỏ mái trường
Cô gieo hạt nở mười phương hoa đời

Trường Sơn bom đạn tơi bời
Tình tan vào đất phía trời hư vô
Mưa nguồn trong tiếng hát cô
Vầng trăng vụn vỡ… mắt khô lệ hằn

Kiếp người mưa nắng phù vân
Héo hồn tô thị… mây tần xót thu!


GIẤC MƠ TÔI
(Kính tặng đồng đội tôi hi sinh ở biên giới)

Trong giấc mơ tôi bạn về với tay xin ngụm nước
Mắt quầng thâm những ngày thiếu ngủ
Nắng cháy thịt da, mưa dầm thũng nước
Những vết sước trên vai trên cổ
Loang lổ chiến hào… 
pháo địch đêm qua

Đầu bạn quấn băng thương loang máu
Đôi chân lê chẳng chạm đất vẫn cười
“Chúng mày về dưới ấy miền xuôi
Nhớ nói với mẹ tao rằng tao còn ở lại
Giữ biên cương mãi mãi vẹn toàn
Nhớ nói với cô gái nhà bên thường hay sang giúp mẹ
Rằng tao không yêu đâu, nàng hãy lấy chồng!”

Lời nói dối của bạn tôi từ đáy lòng chân thật
Mưa xối chiến hào…
mắt bạn rưng rưng!

Hơn ba mươi năm rồi xa cuộc chiến tranh
Pháo vẫn nổ trong từng giấc ngủ
Khói súng mịt mù vẫn vương mùi khét lẹt
Máu bạn tôi còn ấm dưới tay mình!

Hơn ba mươi năm rồi sau cuộc chiến tranh
Lệ đã cạn hết rồi trong mắt mẹ
Những người lính - đồng đội tôi trẻ lắm
Những linh hồn im lặng giữ biên cương!

Những cột mốc trên đường biên - bia mộ
Chứng nhân lịch sử bạn - thù
Nơi máu xương, mồ hôi đồng đội tôi đổ xuống
Đất nước tôi ơi!
Bao chua xót khóc cười…

 *

Có một người đàn bà điên vẫn ngày ngày ngóng ra phía biển, chị vẫn tin anh ấy sẽ chở về… người đàn bà ấy là vợ người chiến sĩ đi giữ đảo xa…

NGƯỜI ĐÀN BÀ MỘNG DU
(Kính tặng: vợ liệt sĩ Gạc ma!)

Chị vẫn hát, hướng lòng ra phía biển
Vẫy tay cười hi vọng phía xa xăm
Thăm thẳm nỗi niềm rưng rưng lên mắt
Nơi xa vời con sóng vỗ vào trăng...
Người chị yêu đi giữ đảo giữ trời
Mấy chục năm rồi phía xa vời vần vũ
Máu vẫn loang bầm trên đá đảo Gạc Ma
Những người lính ôm nhau thành vòng lửa *
Giữ thiêng liêng màu đỏ sắc cờ!

Người đàn bà vừa đi vừa hát
“Trường sa, Hoàng sa ơi! không xa!”
Chị đã hát ngót ba mươi năm trên bờ nắng gió
Ba mươi năm khôn nguôi khát vọng
Ấp ủ nỗi niềm thương yêu mơ mộng
Mái ấm gia đình và những đứa con ngoan!

Anh ra đi tít tắp phía mây ngàn
Chị vẫn đợi vẫn giơ tay vẫy biển
Xây lâu đài mơ trên cát trắng mịn màng
Sóng vô tình nô rỡn nắng lang thang
Lại nhấn chìm lâu đài mơ của chị...

Chị vẫn hát trong bóng chi
ều mộng mị
Và lại xây mơ ước những lâu đài
Vẫn một mình tin ở phía ngày mai
Anh trở về khuôn ngực trần vạm vỡ
Nồng cháy bờ môi, mặn mòi rạng rỡ
Chị lắc lư say...mộng du khúc tâm tình!

Chị vẫn một mình hát trước bình minh
Cười, vẫy gió phía chân trời ... hi vọng!

                                                 Ái Nhân

READ MORE - CHÙM THƠ VIẾT VỀ NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ CỦA ÁI NHÂN