Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, July 11, 2020

NHƯ MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN - THƠ TRẦN VẤN LỆ - Đặng Xuân Xuyến



Đặng Xuân Xuyến

NHƯ MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN
- THƠ TRẦN VẤN LỆ


*
“Như một bài tập làm văn” là bài thơ sáng tác gần đây của nhà thơ Trần Vấn Lệ.
Thơ 5 chữ, cuốn hút người đọc ngay từ những câu thơ đầu:
"Gió không chừa ngọn cỏ
Mưa không chừa lá nào"
Tả thực mà tinh tế, nhiều gợi cảm. Chữ không thừa không thiếu, vừa đủ để người đọc “cảm thấy”, "nhìn thấy" trận mưa quét rát rạt đang diễn ra trước mắt.
Câu: "Mưa gió rung rinh rào" làm nặng thêm sức lạnh của gió mưa, khiến người đọc gai người rùng mình với cảm giác cô đơn trước khung cảnh hoang vắng, lạnh lẽo của chiều mưa gió.
Câu: "Hoa đào còn, rụng hết..." ngắt thành nhịp 3/2 với dấu chấm lửng ở cuối câu khiến dư âm buồn của trận mưa quét đã tàn phá cảnh vật thêm u ám, xót xa.
Không gian và thời gian càng lạnh lẽo và hoang vắng khi nhà thơ đặt "Người đưa thư, một mình" giữa "Rộng mênh mông phố xá", nhất là cách ngắt câu ở "Người đưa thư, một mình" thành 2 vế để tăng thêm sự cô tịch và đẩy sự hoang vắng lạnh lẽo của phố xá chiều mưa nhuốm thêm u buồn sang nỗi lòng của người thơ.
Từ "làm" cố ý lặp lại ở câu: "Làm việc và làm thinh" chủ ý để nhấn mạnh hình ảnh lẻ loi nhưng cần mẫn, trách nhiệm với công việc trong suy nghĩ, hành động của người đưa thư.
"Cái bóng hình” người đưa thư “quen thuộc!" được Trần Vấn Lệ vẽ tiếp bằng những câu chữ bình dị, đời thường mà thật ấn tượng:
"Ông vẫn đi từng bước
Dừng lại trước từng nhà
Cái hộp thư mở ra
Cái hộp thư khép lại..."
Tôi bị những câu thơ này ám ảnh.
Hình ảnh người đưa thư cần mẫn, lặp lại đều đều những hành động đơn điệu, tẻ nhạt nhưng cần mẫn, chỉn chu như một lịch trình sắp đặt sẵn được nhà thơ quan sát kỳ thú và kĩ lưỡng đến từng chi tiết. Hai câu: "Cái hộp thư mở ra / Cái hộp thư khép lại..." thật ám ảnh những nỗi niềm về cõi người, phận người.
Rồi nhà thơ chạnh buồn, hẫng hụt:
"Mai, Chúa Nhật thì phải?
Sẽ không được thấy ông!
Phố xá đã mênh mông
Sẽ mênh mông thêm chút..."
Cặp từ "mênh mông" được sử dụng như điệp từ, lặp lại ở câu 3 và câu 4 của khổ thơ đẩy nỗi buồn thêm se sắt.
Nhịp thơ dàn trải, trầm buồn bỗng vướng chút loạn nhịp, tiết tấu thay đổi, với những hình ảnh khá đắt: "Mưa như cầm bình trút / Gió vẫn như lá cờ” khi dùng để ám dụ trận "cuồng phong" đang "nổi loạn" trong lòng thi sĩ:
"Mưa như cầm bình trút
Gió vẫn như lá cờ
Mưa gió và gió mưa
Cách ly đời ly cách..."
Đến đây người đọc mới vỡ lẽ nhà thơ bị "cầm tù" trong bốn bức tường bởi dịch virus Vũ Hán nên ông khao khát được “tự do”. Sự đảo từ "mưa gió" thành "gió mưa", "cách ly" thành "ly cách" ở ngay trong câu 3 và câu 4 của khổ thơ được sử dụng như một thủ pháp để diễn tả tâm trạng bức bối, tù túng, khao khát được tự do không chỉ của riêng nhà thơ Trần Vấn Lệ trong những ngày “cách ly xã hội” phòng chống virus Vũ Hán.
Nếu ở những khổ thơ trước là tâm trạng u buồn do ngoại cảnh (dịch virus Vũ Hán) tác động tới (cách ly xã hội) thì ở những khổ thơ cuối bài là tâm trạng u uẩn, đằm sâu trong trái tim người xa xứ. Hình ảnh người đưa thư lặp đi lặp lại suốt bài thơ như những thước phim quay chậm sự đơn độc nhưng cần mẫn, chỉn chu với công việc của người trung chuyển, để giữ sự bình yên, ấm êm cho xã hội.
Hình ảnh ấy khiến người con xa xứ nghẹn lòng khi nghĩ tới những lo toan, vật lộn tìm kiếm kế mưu sinh của những người thân nơi đất Mẹ Việt Nam giữa đại dịch virus Vũ Hán. Nhà thơ thốt lên:
Tôi nhớ quá Việt Nam
Mẹ Cha cõng mưa nắng...
Rồi kết thúc bài thơ ở kết mở, ai nghĩ sao thì tùy:
Cho tôi được im lặng
khi nghĩ về Quê Hương!
Tôi không thích cái kết của bài thơ như thế! Bởi yêu Quê Hương ai lại chọn giải pháp im lặng? Bất kỳ lý do nào, hoàn cảnh nào thì tôi nghĩ giải pháp: "Cho tôi được im lặng / khi nghĩ về Quê Hương" vẫn thuộc tâm thế của người có tình yêu Quê Hương chưa đủ lớn để vượt qua những trở ngại của phép tính giữ mình.
Nhưng đấy là quan điểm của tôi, theo góc nhìn của một bạn đọc. Còn kết thúc bài thơ thế nào? Ý tứ ra sao là quyền của nhà thơ Trần Vấn Lệ.
Với tôi, "Như một bài tập làm văn" là bài thơ nhiều cảm xúc, nhiều ám ảnh!

--------------

NHƯ MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN

Gió không chừa ngọn cỏ
Mưa không chừa lá nào

Mưa gió rung rinh rào
Hoa đào còn, rụng hết...


Không thể nói là ghét
Không thể nói là thương

Không Địa Ngục, Thiên Đường
Im lặng. Buồn khôn tả!


Rộng mênh mông phố xá
Người đưa thư, một mình

Làm việc và làm thinh
Cái bóng hình quen thuộc!


Ông vẫn đi từng bước
Dừng lại trước từng nhà

Cái hộp thư mở ra
Cái hộp thư khép lại...


Mai, Chúa Nhật thì phải?
Sẽ không được thấy ông!

Phố xá đã mênh mông
Sẽ mênh mông thêm chút...


Mưa như cầm bình trút
Gió vẫn như lá cờ

Mưa gió và gió mưa
Cách ly đời ly cách...


Người đưa thư che mặt
Cái khẩu trang đẫm mưa

Ông không thấy bơ vơ
Bạn ông là công việc!


Tôi từng thấy xứ tuyết
Người đưa thư đi làm!

Tôi nhớ quá Việt Nam
Mẹ Cha cõng mưa nắng...


Cho tôi được im lặng
khi nghĩ về Quê Hương!

*.
TRẦN VẤN LỆ
*.
Hà Nội, 19g45 ngày 10-07-2020
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
.


READ MORE - NHƯ MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN - THƠ TRẦN VẤN LỆ - Đặng Xuân Xuyến

THANH MINH THANH NGA, TẤT CẢ ĐỀU IM LÌM - Thơ Chu Vương Miện






THANH MINH THANH NGA

Chúng con ngậm rơm cắn cỏ
Quỳ lạy chư quân tử mười phương tám hướng
Chúng con xin xác định lại rõ ràng
Thân phận chúng con
Chỉ là lũ nhà quê nhà mùa
Dùi đục chấm mắm cáy “trong đội trống kèn đám ma”
Nói tắt là phường bát âm
Cùng kiêm luôn nghề cung văn “khóc mướn”
Cho những bọn đồng cốt
Duy nhất chỉ là nghề còm kiếm cơm
Chúng con khước từ những danh từ
“nghệ sĩ ưu tư và nghệ sĩ nhân dân”
Một tháng đôi lần khi có khi không
Đám ma đám chay đám lên đồng…
Chúng con kẻ chơi đàn nguyệt, đàn cò, trống mõ
Kèn ò e í e
Làm cho hiện trường om sòm rậm đám
Kiếm chút tiền còm
mua gạo nấu cháo ăn cho qua ngày
yêu cầu trước sau chỉ có vậy ?
không văn chương
không nghệ thọt
không đi cà nhắc
sinh hoạt què quặt trong chốn
hương đảng làng thôn dốt nát
chúng con tuyệt đối không dám mơ cao trèo cao
sau nay trở thành những Tú Xương, Quang Dũng
Nguyễn Bính, Tản Đà
Cắc cắc tùng tùng ê ê a a
Từng từng từng từng tom tom tom
Thằng nào thằng nào thằng nào tao tao tao
Khả năng của chúng con
Tài nghệ của chúng con
Chỉ vậy
Không văn công văn tư
Không văn nô văn đùa
Không văn veo
Chỉ kiếm cơm ngày hai bữa
Chán lộn tùng phèo


TẤT CẢ ĐỀU IM  LÌM

Không có gì ? mà sự thể là vậy
Không tiếng chim muông
Không tiếng nhạc của xe bán kem
Không tiếng xe cứu hoả cứu thương
Im lìm
Ma cuội nói dốc
Cà tửng hoang tưởng tự sướng vĩ cuồng
Thu gom chất vài đống
Chờ mang đốt
Bây chừ nông trại
Toàn ngỗng đực kêu cả ngày
Đòi ăn dành gái
Điếc cả hai tai
Nhức cả đầu óc
Toàn là hàng dổm hàng mã
Toàn nan tre phên cót
Vàng vó đốt cho ngừời chết
Làm đồ chơi cho trẻ con
Trước và sau chỉ vậy ?
Vẫn vài con cu gáy
Vài con cu mồi
Gáy tối ngày
Gáy suốt đời

                         Chu Vương Miện

READ MORE - THANH MINH THANH NGA, TẤT CẢ ĐỀU IM LÌM - Thơ Chu Vương Miện

CHÙM THƠ 1-2-3 CỦA TRẦN MAI NGÂN


Thể thơ 1-2-3 (do VHSG phát động thể nghiệm)
Một bài thơ gồm 6 câu, chia làm ba khổ thơ.
Khổ 1 gồm 1 câu tối đa 11 từ, cũng là câu đề bài; khổ 2 gồm 2 câu, tối đa mỗi câu là 12 từ; khổ 3 gồm 3 câu, tối đa 13 từ.




ANH ĐÃ HÁT CHO EM NGHE HÔM Ở NGHĨA TRANG

Và em tin đó là lời tỏ tình chân thật nhất
Ở một nơi mọi người im lặng - không có lời nói dối

Bài hát giai điệu của vu quy
Tiết tấu là nhịp đập của trái tim. Em tin, em tin...
Dù gió lớn đã làm âm thanh gãy khúc!


HAI CON TIM CÃI NHAU GIỮA CÁNH ĐỒNG TÌNH

Mỗi trái tim đau khi nhìn về hai phía khác
Lạc nhau, mùa chông chênh - cánh đồng đã gặt xong

Hai con tim cách xa nên long đong, long đong
Đôi ta còn thương còn nuối tiếc trong lòng
Con mắt khóc bởi khói đốt đồng quay quắt!


NGUỆCH NGOẠC NHỮNG VẾT ĐỜI TRÊN KHUÔN MẶT ĐÔI TA

Cuộc sống vẫn còn đầy những thiết tha
Cùng bơi qua con sông, học lòng chung thủy

Dẫu trăn trở bao nhiêu điều không như ý
Buông muộn phiền ta học cách từ bi
Hiểu! Phận người mong manh để gió cuốn đi...


THẾ KỶ 21 RỒI EM VẪN VIẾT THƯ TAY

Nắn nót, nắn nót nét chữ nghiêng nghiêng gửi anh yêu
Em kể về chuyện con sông quê mình nhiễm mặn...

Cánh đồng buồn tàn úa vụ đông xuân
Vườn trái cây thất bát cũng lưng chừng...
Em chỉ ước phải chi có anh cùng bên cạnh....


ĐÊM THIỀN ĐỊNH NẾN HỒNG VÀ HOA BỈ NGẠN

Anh đếm 1, 2, 3... chỉ tập trung vào hơi thở
Ở đây, em cũng đếm 1,2,3... không tập trung...

Hiện ra đôi mắt anh vời vợi quá...mùi hương đâu đây
Rõ mồn một, một ngón tay... một nỗi buồn em
Đêm thiền định duy chỉ anh và ánh mắt!

                                                              Trần Mai Ngân

READ MORE - CHÙM THƠ 1-2-3 CỦA TRẦN MAI NGÂN

NẮNG VÀNG - Thơ Phan Quỳ





NẮNG VÀNG

Nắng vàng trên lá, nắng trên cây,
Màu nắng chói chang tận cuối ngày
Cho ta ngồi nhớ, ta ngồi nhớ
Những giọt trong ngần tự trời mây.

Người đi hối hả, chiều qua phố
Nắng tràn lên tóc, cháy lên tay
Bé con nhắm mắt ghì lưng mẹ
Tìm bóng chở che chút thân gầy.

Thương ơi vật vã miền Trung ấy
Nắng xát mưa sâu khổ bao lần
Thương ơi ngàn lá, hoa khô héo
Thương mảnh trăng buồn khuyết mấy phân.

                                                     Phan Quỳ

READ MORE - NẮNG VÀNG - Thơ Phan Quỳ

Friday, July 10, 2020

THÁNH HIẾN, THÁNH LỄ MÙA XUÂN, THẮP NẮNG - Thơ Lê Văn Trung





THÁNH HIẾN

Anh mãi luôn ảo tưởng mình là kẻ làm thơ
Dâng hiến trọn trái tim trong vòng tay vũ trụ
Bày biện lòng mình vào trùng trùng thiên cổ
Chỉ những mong nhìn thấy được lòng nhau
Chỉ những mong qua mù mịt bể dâu
Xin dâng trọn tình yêu như một lời tuyên hứa
Và giữ lấy khổ đau làm con đường chuộc tội
Và thơ anh như một phúc âm buồn
Và thơ anh gióng giả từng hồi chuông
Anh gọi thiên thu
Anh tìm hiện kiếp
Anh tan giữa mênh mông
Anh chìm trong u tịch
Xin trái tim anh nằm trong trái tim NGƯỜI
Xin trái tim anh đỏ thắm môi em cười
Anh giữ lại khổ đau như một niềm thống hối
Anh giữ lại vương miện gai đội lên linh hồn chảy máu
Và nguyện xin rữa sạch bụi ưu phiền
Rữa cho em những hương phấn tàn rơi
Cho hóa ngọc trong hồn em trinh bạch
Rữa trôi đi những hạt lệ bầm trong mắt
Của một thời dang dở cuộc trăm năm
Xin ướp thơ anh lên bóng nguyệt nguyên rằm
Xin khấn câu thơ như kinh chiều sám hối
Anh sẽ đặt trái tim mình tội lỗi
Dưới bệ thờ khấn liệm cuộc tình xanh.
                 

THÁNH LỄ MÙA XUÂN

trên vầng trán em mùa xuân mới mọc
ta nằm mơ màu cờ hòa bình
và em mở đôi cánh cửa thiên nhiên
bằng hai tay tự do
em có trái tim biết yêu đồng lúa
có tấm lòng biết ngợi ca rừng xanh
ôi chim bồ câu trắng
bay qua lòng anh

ngày mai chúng ta đi về phía mặt trời
bằng chuyến tàu độc lập
băng trên những xích xiềng nô lệ
giẫm chân lên hận thù
hãy dứt bỏ quá khứ

  biển cả đang chờ đón chúng ta
rùng xanh đang vẫy chào chúng ta
có hàng vạn người tung hô hòa bình
có hàng vạn người ca ngợi tự do
em có nghe thiên nhiên đang trỗi dậy
và chim và thỏ và giun dế
và cỏ xanh và đồi non
ngày đông phương ngày ánh sáng
đêm đông phương đêm nhiệm mầu

anh đang cứa trái tim mình
chia cho anh em mỗi người một ít hạnh phúc
chia cho thiên nhiên chia cho tổ quốc
máu anh sẽ viết thành thơ
máu anh sẽ chảy vào cánh đồng
ôi cánh đồng tự do
máu anh sẽ viết tên em
đồng nghĩa với hòa bình

ngày mai chúng ta đi về phía mặt trời
chúng ta đi như triều dâng
chúng ta đi như sóng dậy
chúng ta đi lớp lớp người đi
chúng ta đi hàng hàng người đi
hãy mở cửa thiên nhiên
bằng đôi tay tự do
hãy rung chuông thánh lễ
bằng trái tim tự do

em là con chim đậu trên đỉnh giáo đường
vỗ cánh bay qua lòng anh
bay qua đồng lúa

ôi bohémien!
khoác áo bình yên
anh đi khắp trời đông á
ôi bohémien!
chân anh giẫm trên đá sỏi
đi từ bình minh cho đến hoàng hôn
anh lên núi cao
anh về đồng thẳm
anh đi thăm từng ngọn cỏ từng bông lúa
bắt tay tung trẻ thơ

không có ai cướp được tự do
không có ai cướp được thiên nhiên
mùa xuân đã về trong trái tim
em rung chuông thánh lễ

                             Lê Văn Trung
(Tập san VĂN)
Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008


THẮP NẮNG

Nắng cứ thắp cho vàng lời thơ lụa
Cho vàng lời tình ái của trăm năm
Hoa sẽ thắm và môi tình thắm ngọt
Lá sẽ đùa trên mắt biếc long lanh

Môi và mắt và da ngời tỏa ngọc
Tóc và mây và gió dậy hương nồng
Cho tôi uống vẹn dòng tinh khôi ấy
Tôi ôm ghì khát vọng đóa nguyên xuân

Nắng cứ thắp cho hồn em cháy rực
Cho chập chờn say cánh bướm tình si
Cho tôi siết nỗi rộn ràng trong ngực
Cho tôi chìm ngây ngất rượu tình cay

Đừng vội tắt! Em ơi đừng vội tắt!
Màu thu xanh ươm ngọt nắng yêu kiều
Nắng ngời sáng hoa cười trong mắt biếc
Sao nỡ đành tắt nắng hỡi em yêu!

                                       Lê Văn Trung

READ MORE - THÁNH HIẾN, THÁNH LỄ MÙA XUÂN, THẮP NẮNG - Thơ Lê Văn Trung

Thursday, July 9, 2020

KHÚC CA TƯƠNG NGỘ - Thơ Thuận Hào, nhạc Nguyễn Văn Thơ, ca sĩ Giáng Hương trình bày.


     
                    Nhạc sĩ Tuyền Linh Nguyễn Văn Thơ


  
READ MORE - KHÚC CA TƯƠNG NGỘ - Thơ Thuận Hào, nhạc Nguyễn Văn Thơ, ca sĩ Giáng Hương trình bày.

ĐÊM NGUYỆT MỘNG - Thơ Nhật Quang


Tranh sơn dầu Nhật Quang.


  ĐÊM NGUYỆT MỘNG

Vầng trăng treo
giữa triền đêm mộng ảo…
Ngát hương Quỳnh lơi lả gió song thưa
Em về trong giấc chiêm bao…lạ lẫm
Ta mê hồn trong nỗi đắm cuồng mơ…

Đèn mập mờ 
phơi đường cong khêu gợi
Em nõn nà thịt da ngát vai trần
Ta đắm đuối giữa vực đêm sâu thẳm
Níu bóng em nương náu …giấc tình nhân

Góc  địa đàng 
hé mở đêm Nguyệt tận
Vùng cỏ xanh… rạo rực giọt ái ân
Môi run rẩy nhẹ chạm đôi bồng đảo
Đêm oằn mình trong vũng tối khỏa thân

Sương khuya đọng 
tình lên ngôi ngây ngất
Chưa vời tan theo nhịp thở bờ môi
Sáng thức dậy còn thơm làn tóc rối
Đêm hoang đàng… nhẹ thoảng giấc mộng trôi.

                                             Nhật Quang









READ MORE - ĐÊM NGUYỆT MỘNG - Thơ Nhật Quang

Wednesday, July 8, 2020

CHÙM ẢNH "PHÁO BÔNG NGÀY 4/7 Ở HOA KỲ" CỦA CHU VƯƠNG MIỆN










READ MORE - CHÙM ẢNH "PHÁO BÔNG NGÀY 4/7 Ở HOA KỲ" CỦA CHU VƯƠNG MIỆN

MÂY VƯƠNG LỐI CHIỀU, ĐỊNH MỆNH - Thơ Văn Thiên Tùng





MÂY VƯƠNG LỐI CHIỀU

Tập lưu bút tuổi thơ nào cất dấu
Gói trùm bao ký ức quá thân thương
Những buồn vui thoáng chốc được tỏ tường
Từng kỷ niệm ngọt ngào hoen lệ giấy

Những rung cảm tự hôm nào thức dậy
Ý tơ vương ẩn chứa khúc ân tình
Dòng suy tư từng trang tỏa lung linh
Chợt cuồn cuộn dâng tràn sông ký ức

Những khoảng riêng thuở nào đà đánh thức
Vốn hoài mang tự thuở chớm vào đời
Tuổi vàng son ôm ấp của một thời
Ngây ngô đấy nhưng ngất dày mộng đẹp…

Lắm cuộc tình mấy ai nào nỡ khép
Bao trang thư vốn chắp cánh ấy nào
Những lời yêu - thương nhớ quả ngọt ngào
Đành khép kín để ngậm sầu - chất nhớ…

Câu chuyện tình chuổi ngày thơ thế đó
Tuổi học trò nhiều ít vốn sương vương
Tuổi vào đời giăng lối trước cổng trường
Yêu với những dỗi - ghét - hờn chất ngất!

Mối tình đầu rày xưa nồng vị chất …
Muôn sắc hương lắm vị đắm say cùng
Bao lời yêu bấy khắc giận mông lung
Mong đối mặt để giải hờn - hóa dỗi …

Vốn nhân thế bao cuộc tình bỏ ngỏ
Ôm sầu thương mi ngấn- nén châu trào
Chất trái ngang - ngang trái luống nghẹn ngào
Rồi lặng bước tiếp khúc đời trước mặt

Vậy là mối tình đầu đà chôn chặt
Là vết thương hằn cứa nát tim mình
Là nỗi đau lây lất vốn vô hình
Đành đoạn khép hẹn kiếp sau gặp lại  

Khi cổng trường tiễn chân rời tuổi ái
Cửa trường đời muôn hướng vội bật ra
Trước muôn vàn bão tố với phong ba
Sao biết được những điều gì phía trước

Nhân gian vốn lắm người thầm nuối tiếc
Tuổi thơ qua nhưng chẳng mảnh tình trao
Cảm xúc yêu hư thực ấy thế nào
Khi hạnh phúc mãi vời xa tầm với

Có lắm điều đâu như mình mong đợi
Mấy ai yêu lại thành lứa đôi đâu
Chút mây vương như vết cứa hằn sâu
Bỗng đâu đó thoáng vật vờ xao động.

                        QuảngTrị,12. 6. 2017
                     Mai Vân Văn Thiên Tùng


ĐỊNH MỆNH

- Xót sợi nhớ một đời mắc nợ
Thương giọt buồn một thuở dầm mi
Nợ tình đánh mất xuân thì
Duyên thời chẳng đặng sầu bi ngất đầy

Tuổi ngọc ngà thơ ngây khờ dại
Cho nên chi lại phải sự tình
Muộn khôn nên chẳng trách mình
Vâng lời thầy mẹ thuyền tình nổi trôi

Chuyện vợ chồng tựa vò tơ rối
Bước sang sông về với người ta
Hai người hai kẻ lạ xa
Làm sao hợp cẩn mặn mà gối chăn

Lúc cất bước mẹ căn thầy dặn
Ráng nghe con rồi hẳn quen dần
Con ơi chớ có ngại ngần
Dần dà đâu đó ngọt lành đến thôi…

Trách thầy mẹ sao hồi đó vội
Để chừ đây nên đổi sự vầy
Ai nào thấu nỗi tình đây
Sống ngần năm tháng ải nầy nhuốm mang

Vốn duyên nợ đâu màng kết đặng
Chẳng khi nào sóng lặng biển êm
Ôm sầu đếm giọt châu đêm
Mắt quầng nét ủ môi mềm giăng vương

- Thôi đành quyết rẻ đường tách hướng
Chẳng màng chi chuyện vướng tơ duyên
Bao năm chất ngất muộn phiền
Cũng đành dứt mối nghiệp duyên để rồi…

Chấp nhận với phần đời quạnh quẽ
Cùng con thơ đỏ đẻ yên bề
Chẳng màng chi chuyện phu thê
Nỏ than chi phận đâu hề phong ba …

Rồi chợt bỗng! tim đà như đã
Dẫu nay đời… tóc ngả màu sương
Sao mà sợi nhớ như chừng
Trong lần thoáng gặp lại sương vương à…

Ngẫm xét mình trăng tà bóng xế
Sao tình đà tựa thể xuân son
Xa thời dóng ngóng mỏi mòn 
Nhớ thương thương nhớ thả hồn đẩu đâu…

Hay định mệnh bắc cầu tiếp chặng
Trao tình đầu đương đặng xế chiều
Lúc gần trời đất đổ xiêu
Say từng cung bậc men yêu dậy nồng…

Hai trái tim song đồng nhịp hóng
Dìu ta vào vườn mộng tuyệt vời
Không như cái thuở thiếu thời
Sầu giăng phiền nhuốm bời bời tấm thân.

                        QuảngTrị,16. 6. 2017
                     Mai Vân Văn Thiên Tùng

READ MORE - MÂY VƯƠNG LỐI CHIỀU, ĐỊNH MỆNH - Thơ Văn Thiên Tùng