Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, June 30, 2020

VỚI CHỊ, ANH TA KHÔNG LÀ GÌ CẢ - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Nhà văn Lê Hứa Huyền Trân


VỚI CHỊ, ANH TA KHÔNG LÀ GÌ CẢ
Truyện ngắn
Lê Hứa Huyền Trân

          -Với chị, em là em gái của chị, mãi mãi là máu mủ, là tình thân, là không gì có thể chia cắt được. Còn anh ta, tới giờ phút này, đã không còn là gì cả.
Tôi đọc đâu đó một câu chuyện giống mình, trong câu chuyện đó, người chị gái cũng nói với em gái của mình câu đó, rằng: "Chị có thể vì em mà làm mọi việc, kể cả là nhường lại cậu ấy. Em phải biết là em là em gái của chị, là tình thân của chị. Còn cậu ấy, đến giờ phút này, chẳng là gì hết.” Hệt như câu nói chị tôi đã nói với tôi ngày xưa. Trong giờ phút đó, tim tôi nhói nỗi đau mà tôi biết rõ tên, chỉ khác là trước mặt tôi bây giờ không còn có chị ve vuốt đầu xoa khen tôi giỏi nữa.
Chị lớn hơn tôi hai tuổi, cái khoảng cách tưởng chừng như rất nhỏ ấy vì cha mẹ không còn bỗng chốc như kéo dài ra. Chị thay mẹ chăm sóc tôi, thay cha làm trụ cột cả gia đình. Chúng tôi sống trong “xóm mồ côi” từ khi tôi lên bốn, khi ba mẹ mãi không trở về sau một chuyến đi biển cùng rất nhiều người khác trong xóm. Những đứa trẻ bé thơ bỗng chốc trở thành côi cút sau một lần nổi giận của tự nhiên. Những người lớn còn lại trong xóm chung tay đỡ đần những đứa trẻ mất cha mất mẹ, tuy nhiên vì xóm tôi cũng nghèo nên chỉ có thể thêm miếng cơm đôi đũa chứ không thể nói là đủ đầy, nhiều đứa trẻ bỏ học, nhiều đứa khác bỏ xóm kiếm kế sinh nhai. Khi chị lên mười, chị đã nói với tôi:
          -Dù trong xóm mình nhiều đứa trẻ bỏ học em cũng không được bỏ. Chị nhất định sẽ để em tới trường.
           Nghe một đứa trẻ lên mười nói thế thì thật nghị lực nhưng người ta ái ngại. Năm chị mười hai chị bắt đầu đi ở đợ và gửi tiền đều đặn về cho tôi, gửi cả tiền cho chú Hy – người trông nom tôi, và năm tôi lên mười, tôi lần đầu tiên bước vào lớp một. Và cứ thế. 
          Năm chị hai mươi, chị dẫn tôi bỏ xóm lên phố, nơi tôi có thể bắt đầu tương lai rộng mở với việc đỗ đại học Sư phạm. Chị làm công nhân ở một nhà máy giày, mà trong tổ làm của chị mỗi chị là trẻ nhất. Chị được lòng của những người làm chung đến độ họ hay tạt nhà cho đồ ăn, khi miếng gạo khi quả dưa, những thực phẩm mà công nhân rau cháo chia nhau. Những lúc đó, tôi vẫn hay nghe họ khen tôi đã đỗ đại học và tặc lưỡi khi tiếc cho chị, dường như họ biết chị rất thông minh và làm cô giáo là ước mơ mà chị vì tôi mà bỏ. Những lúc thấy tôi ái ngại:
          -Gía như người đỗ đại học là chị thì tốt rồi, vì em không thông minh như chị, không thể thực hiện mơ ước chị
          -Đừng nói bậy và cứ gắng tới đâu thì tới. Ưoc mơ chị đã có em thực hiện và dù được hay không em đã gắng hết sức mình, chị thực sự không có gì nuối tiếc nữa.
          Và rồi chị yêu, mối tình đầu của chị qua những lời chị kể dường như là một người đàn ông yêu thương chị nhiều lắm. Khi tôi vòi gặp mặt thì chị bảo cần thời gian chín chắn mới giới thiệu với tôi, thế nhưng nhìn ánh mắt lấp lánh của chị, tôi biết chị đã yêu rất thật lòng. Ba năm chị yêu người ta, ba năm tôi mòn tai và có phần cảm mến người mà tôi nay mai sẽ gọi là anh rể. Thế rồi tôi tốt nghiệp, thế rồi anh bắt đầu hay lui tới nhà tôi. Chị biền biệt suốt ngày, chị nhờ anh thay chị chăm tôi. Ban đầu chỉ là những vui vẻ mà chúng tôi cố tình tạo dựng, sau lửa gần rơm, tôi và anh bắt đầu cảm mến nhau. 
          Nói thật chúng tôi không hề có ý định phản bội chị, thậm chí chúng tôi còn tự cho nhau khoảng cách để xa nhau, chúng tôi lảng tránh  nhau nhưng điều đó chỉ càng làm chúng tôi cồn cào khi thiếu nhau. Tôi và anh ban đầu chỉ là những chia sẻ để hiểu nhau sau này về sống chung nhà dễ thở, lâu dần mọi buồn vui của chúng tôi đều có nhau và… Và tất nhiên rồi chị biết, mối quan hệ giữa chúng tôi trở nên càng khó xử. Tôi xin được việc rồi ra ở riêng, cắt đứt mọi liên lạc với cả chị và anh và không biết hai người như thế nào. Vì tôi hổ thẹn và vì tôi nghĩ chị cao cả cách mấy cũng không thể nào tha thứ nổi cho người chị đã hi sinh cả cuộc đời cướp lấy người chị thương. Rồi tôi đổ bệnh, rồi trong lúc nhập nhòa giữa tỉnh và thực, tôi thấy hình bóng chị nhào tới ôm lấy tôi:” Với chị, em là em gái của chị, mãi mãi là máu mủ, là tình thân, là không gì có thể chia cắt được. Còn anh ta, tới giờ phút này, đã không còn là gì cả.”. Tôi chỉ nhớ tôi đã khóc rất rất nhiều.
          Chị nói với tôi chị không hận anh vì người anh yêu bây giờ là tôi. Chị cũng biết chị không thể làm tròn bổn phận một người yêu để ở bên cạnh anh tháng ngày.
           -Nếu không thể cho người mình yêu hạnh phúc hoặc nếu người ta đã thay lòng, nếu níu kéo mình sẽ chỉ là người đau khổ thôi. Chẳng phải chị cao thượng đâu, mà chị cũng có nghĩ cho mình nên mới vậy
Sau đó chúng tôi lại về ở với nhau. Tôi không tiếp tục tình yêu với anh 
Vì rất nhiều lí do khác không chỉ vì riêng chị, còn chị vẫn ở cạnh lắng lo cho tôi. Năm chị ba mươi, chị lấy chồng, một anh góa vợ nhưng là một người chị quyết giảnh cả cuộc đời. Hai năm sau, tôi cũng lấy chồng, cả tôi và chị đều không lấy người chúng tôi đã cùng thương nhớ năm xưa. 
          Việc yêu thương anh thi thoảng chúng tôi vẫn nhắc lại nhưng chưa bao giờ chúng tôi cho đó là một sai lầm, nó như một bài học cho chúng tôi và để thử thách tình cảm của chị em tôi. Và nếu có thể, chúng tôi vẫn muốn gặp lại anh, ngồi uống café nói chuyện như những người bạn và hẳn là khi tất cả đều đã có một gia đình riêng, chúng tôi sẽ cười đùa nắc nẻ khi nói về chuyện tình cảm đó.

Tác giả  : Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định


READ MORE - VỚI CHỊ, ANH TA KHÔNG LÀ GÌ CẢ - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Sunday, June 28, 2020

THỂ THƠ 1-2-3 / Trần Mai Ngân

Thể thơ 1-2-3 (do VHSG phát động thể nghiệm)

Một bài thơ gồm 6 câu, chia làm ba khổ thơ.
Khổ 1 gồm 1 câu tối đa 11 từ, cũng là câu đề bài; khổ 2 gồm 2 câu, tối đa mỗi câu là 12 từ; khổ 3 gồm 3 câu, tối đa 13 từ.



EM CHỈ MUỐN GIẤU RIÊNG CHO MÌNH EM BIẾT

Một mùa thu ngày cũ đã vĩnh viễn rời xa
Đoá hoa Cúc vàng cúi đầu im lặng kiêu sa

Và câu chuyện của chúng ta giống như bài làm nháp
Viết sai rồi lại xé bỏ... lại viết sai
Để cuối cùng ngã rẽ chia hai không bao giờ quay trở lại...


ĐÊM CHỈ CÓ VẦNG TRĂNG LẠNH ĐỨNG IM NGOÀI CỬA

Căn phòng tắt hết đèn duy nhất ánh sáng của trăng
Nên anh vô tình không thấy giọt nước mắt của em

Lặng lẽ rơi tự lặng lẽ một mình lau khô lấy
Đêm cứ thế nối tiếp đêm và trôi qua như vậy
Cũng quen rồi đêm lặng lẽ với ánh trăng im!


CHIỀU XUÂN THUYỀN VỀ ĐẦY TRÊN BẾN SÔNG DINH

Con nước cứ dập dình như đứng lại
Có một người đi về lòng như thiếu phụ

Một chuyến tàu xa chẳng thể quay về
Não nề
Nhưng không bật khóc!

                                              Trần Mai Ngân

READ MORE - THỂ THƠ 1-2-3 / Trần Mai Ngân

THÁNG SÁU TRỜI KHÔNG MƯA, THÀ CHỈ LÀ ẢO VỌNG, THÀ EM LÀ NHƯ THẾ - Thơ Lê Văn Trung





THÁNG SÁU TRỜI KHÔNG MƯA

thế là đã qua tháng sáu rồi đó em
trời vẫn không đành mưa dù lòng nhau đã ướt
tôi đếm hoài những chiếc lá rơi mà chẳng bao giờ tìm được
chiếc lá cuối cùng đã rụng xuống những mùa xưa
chiếc lá cuối cùng em đã ướp trong thơ
thơ buổi ấy còn thơm mùi tóc rối
thơ buổi ấy còn nguyên màu sương gội
và mắt người nhuộm biếc một hồn thu
thế là đã qua tháng sáu rồi sáu tháng xa nhau
tôi ngồi đợi mưa như thuở đợi em về ngang qua khu vườn cũ
khu vườn có những con bướm ngu ngơ đi tìm hoa hồng đỏ
đã ươm nồng nhụy thắm đóa môi ngoan
khu vườn có những con chuồn chuồn tương tư một chút nắng vàng
bay chạm xuống cánh tay trần mê hoặc
rồi đậu xuống áo lụa người ngây ngất
để lòng tôi tháng sáu trời chưa mưa
để lòng tôi rụng chiếc lá mong chờ
em xa hút sợi mưa chiều tháng sáu
tôi một phương buồn đợi mãi những cơn mưa.
                                            

THÀ CHỈ LÀ ẢO VỌNG

Thà như mây cứ trăm lần hò hẹn
Mà trôi đi, trôi mãi chẳng quay về
Cho tôi thấy trong tôi còn khát vọng
Cho tôi còn quay quắt nỗi đam mê

Cho tôi thấy nỗi điên cuồng rực lửa
Cuộc trăm năm réo gọi cuối chân trời
Thà như sông một dòng trôi đi mãi
Tôi đợi chờ đau xé cuộc đầy vơi

Tôi sẽ uống từng chén sầu tuyệt vọng
Tôi sẽ say vì men đợi men chờ
Thà như gió thổi qua hồn biển động
Cho tôi còn cuồn cuộn sóng lô xô

Người hãy mãi là chân trời vô tận
Là vầng trăng chưa nở nụ hoa rằm
Là hương sắc của nghìn năm mê vọng
Là sương mùa che mấy dặm mù sương.
                              

THÀ EM LÀ NHƯ THẾ

Thà như thể tình em là cơn gió
Thổi qua chiều hiu quạnh bến bờ tôi
Cũng ấm nỗi dỡ dang cùng duyên nợ
Cũng gần hơn biền biệt cách xa rồi
Thà em cứ là đôi dòng lệ xót
Qua đời tôi mang nặng nỗi ưu phiền
Tôi sẽ ướp tình em thành rượu ngọt
Cho niềm say ân ái một trời riêng
Thà em cứ là vàng thu áo mỏng
Tỏa bên đời hương sắc buổi thanh xuân
Tôi sẽ về bên phía đời quên lãng
Tìm bóng em rêu nhạt bước chân buồn
Thà cứ khép cửa lòng em im lặng
Tôi nghìn năm tiếng hú dội muôn trùng
Đừng em nhé, đừng nghe chiều biển động
Đừng mở lòng, tôi đắm chiếc thuyền không
Em cứ như một thời em thiếu nữ
Chiều vàng thu ngồi mộng cuối sân trường
Cho tôi thấy một trời xanh biếc cũ
Mắt hoang đường vời vợi những chờ mong.

                                               Lê Văn Trung

READ MORE - THÁNG SÁU TRỜI KHÔNG MƯA, THÀ CHỈ LÀ ẢO VỌNG, THÀ EM LÀ NHƯ THẾ - Thơ Lê Văn Trung

CÔ ĐƠN - Thơ Nguyên Lạc





CÔ ĐƠN

Lất phất chiều mưa bay phố núi
Mắt vời xa. Ly cà-phê đắng... Ta chờ!
Chờ ai? Em? Người từ tiền kiếp?
Đến rồi đi! Tan rồi hợp? Huyễn mơ

Người đến nhé. ta vẫn chờ em đó!
Phố chiều nay mưa sợi nhỏ... rất buồn
Khói thuốc mờ. mắt đợi. mong manh
Người sẽ đến! Có. không? Mộng. thực?

Đừng vội vã nếu là có thật
Ta vẫn chờ
chờ mãi... đến lai sinh
Sẽ hạnh ngộ?
Nào ai biết được
Chỉ một điều... ta. vẫn mãi chờ em!

Lất phất chiều nay mưa phố núi
Khói thuốc cay. Ly cà-phê đắng... Ta chờ!
Chờ ai? Đợi chờ ai đây hở?
Chỉ một điều rất rõ... cô đơn!

                                              Nguyên Lạc

READ MORE - CÔ ĐƠN - Thơ Nguyên Lạc

Thursday, June 25, 2020

Wednesday, June 24, 2020

ƯỚC GÌ - Thơ Thu Ẩm


ƯỚC GÌ


Ước gì, từ nỗi buồn tôi
Sẽ như hương thắm ngọt môi em cười
Để chiêm bao… dệt nên lời
Những yêu thương mãi ru đời nhau vui


Ước gì, giấu được ngậm ngùi
Với điều chưa nói sớm vùi vào quên
Chạnh lòng khi đợi nắng lên
Vẫn hiu hắt bóng bên thềm phôi pha


Ước gì, năm tháng còn xa
Nẻo về chẳng vội lân la chốn người
Xin làm quán gió chơi vơi
Chờ em dạo bước giữa trời thanh xuân.


                                        Thu Ấm

READ MORE - ƯỚC GÌ - Thơ Thu Ẩm

TỪ DẠO ĐÓ EM VỀ | BÊN GHẾ ĐÁ CÔNG VIÊN | RẠN VỠ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng



Từ dạo đó em về
Biết có em về ngang lối cũ
Cỏ non tơ lượn sóng ngọt ngào
Con sáo hót khan điều ẩn dụ
Đồi vắng nghiêng, cái nhìn chênh chao
                      *
Hun hút đường cong đang hắt nắng
Mờ xa xóm nhỏ, núi vờn mây
Che chắn quanh đây một khoảng lặng
Đề cho ký ức ứa dâng đầy
                      *
Hăm hở bước, chùng chình niềm nhớ
Lặng lẽ rơi một thoáng mơ hồ
Còn nguyên đó, ước mơ dang dỡ
Rạo rực sóng lòng nắng lệch xô
                     *
Biết có em về qua nơi ấy
Cỏ hoa bừng nở, bướm vờn lay
Giấc mơ xưa giật mình choàng dậy
Dáng eo cong nhỏ nhắn phô bày
                     *
Con sáo bay đi rồi trở lại
Nghiêng bên đồi lộng gió hót vang 
Nắng lóng lánh sắc màu con gái
Chợt quay ngang, một thoáng ngỡ ngàng ...
Lê Thanh Hùng


Bên ghế đá công viên
Từng chiếc, từng chiếc rơi
Xoay tròn quanh ghế đá
Mùa xà cừ trút lá
Chồi non biếc xanh ngời
                *
Một quầng sáng tinh khôi
Rụt rè rơi dấu nắng
Ngân rung trong thầm lặng
Quanh quẩn chổ em ngồi
                *
Ngước mắt nhìn đăm đăm
Đường xa, chừng diệu vợi
Cây đang mùa lá mới
Gió lao xao thì thầm
               *
Bâng khuâng như gọi mời
Ngập ngừng, kìa ai đến
Nôn nao, vờ lơ đễnh
Mây cuối trời, chơi vơi
               *
Khẽ gượng nhẹ tay run
Xem chừng thoáng bối rối
Ngượng ngùng, thương quá đỗi
Lá rơi, rơi vô cùng ...
Lê Thanh Hùng

Rạn vỡ
Một góc tình 
Thôi 
Rạn vỡ em rồi
Mộng hoa vàng
Sau 
Những ngày giông bão
Nước mắt cạn 
Khô
Nụ cười gượng gạo
Mà dòng sông 
Đời 
Cứ mãi miết trôi ...
Lê Thanh Hùng
    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - TỪ DẠO ĐÓ EM VỀ | BÊN GHẾ ĐÁ CÔNG VIÊN | RẠN VỠ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

ĐÔI MẮT BIẾT CƯỜI, HOA TÍM CHƯA NGUÔI..., VỚI MƯA CHIỀU... - Thơ Tịnh Bình






ĐÔI MẮT BIẾT CƯỜI

Ướt trang thơ cơn mưa chớm hạ
Đốm lửa phượng đầu hè dụ tiếng ve kêu
Những ngã đường bắt đầu chang chói nắng
Tím bằng lăng rụng cánh mỏng sau cùng...

Góc phố hôm nào bâng khuâng hò hẹn
Sắc trinh nguyên màu áo trắng học trò
Bay vào giấc mơ tôi vô tư đàn bướm nhỏ
Có đôi mắt biết cười...

Lạc về đâu cơn mưa đầu mùa ngơ ngác
Trống tan trường từng hồi đứt quãng
Không đành khắc nỗi nhớ lên cây trụi lá
Giọt mưa nào rụng xuống giấc tương tư...

Mùa hạ đến gần
Mùa hạ đang xa
Đường áo trắng lụa là mây trắng
Em khuất lẫn vào đâu tôi tìm hoài chẳng gặp
Chỉ đôi mắt biết cười ơi !
Thầm trộm nhớ đôi lần...


HOA TÍM CHƯA NGUÔI...

Hoài da diết mộng tình xa tầm với
Đêm liêu trai ước chạm đóa vô thường
Bên hồ cũ trăng vỡ ngàn mảnh nhớ
Cánh hoa tàn lưu luyến một làn hương...

Căn gác nhỏ cơn mưa chiều quay mặt
Còn lại ta đối bóng với sầu miên
Hình dung cũ giấc chiêm bao vừa thức
Len vào hồn chật kín những niềm riêng...

Nghe trong gió thoảng lời thương man mác
Tháng hay năm sương khói chợt ngậm ngùi
Trên lối cũ mùa yêu xưa đi vắng
Còn đọng gì màu hoa tím chưa nguôi...


VỚI MƯA CHIỀU...

Vén màn sương buổi sớm
Vuốt mặt cơn mưa chiều
Nhòa bóng ai cuộc lữ
Muôn dặm dài cô liêu

Tìm chi mùa trăng cũ
Hẹn gì màu nắng phai
Dòng thời gian trôi mãi
Xốn xang lòng mi cay...

Lênh đênh dòng sông mộng
Phù du cuộc nổi chìm
Bến hoàng hoa neo đậu
Thương rã rời cánh chim

Mây ngậm ngùi cố xứ
Vời trông dấu sơn khê
Mưa chiều không ngoảnh lại
Hoàng hôn ướt lối về...

Tịnh Bình
(Thị Trấn Gò Dầu, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh)

READ MORE - ĐÔI MẮT BIẾT CƯỜI, HOA TÍM CHƯA NGUÔI..., VỚI MƯA CHIỀU... - Thơ Tịnh Bình

Tuesday, June 23, 2020

CHÙM ẢNH BẦY NGỖNG CANADA CỦA CHU VƯƠNG MIỆN



 

 

 

READ MORE - CHÙM ẢNH BẦY NGỖNG CANADA CỦA CHU VƯƠNG MIỆN