Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, December 16, 2019

HƯƠNG ĐẤT - Thơ Lê Kim Thượng



     Nhà thơ Lê Kim Thượng


HƯƠNG ĐẤT

Người thôi dạo bước phong sương
Thôi bôn ba mấy nẻo đường thế gian
Đời tàn... mộng ảo cũng tàn
Lui về vui với xóm làng Cố Hương
Nước sông, gạo chợ, củi vườn…
Trưa vàng, chiều tím, thân thương quê nghèo…                  
                                       
Vi vu gió thổi qua đèo
Thôn xa đồng vắng, nắng treo bóng dừa
Mùi hương đất mới thoảng đưa
Bờ Lau rũ bến sông xưa nắng hè
Cò về đậu trắng hàng tre
Lạc bầy tiếng Cuốc vẳng nghe thất thường
Hoa cau rụng trắng sân vườn
Gió lay lay… thả làn hương trăm miền
Đường thôn quạnh quẽ ngõ xiên
Áo Bà Ba dáng dịu hiền mong manh
Ngu ngơ vườn mộng mình anh
Chiều tà ai thả khói xanh bồn chồn
Nắng chiều rơi nhẹ vào hồn
Một mình… một bóng hoàng hôn qua đời…
                                      
Bao năm quên mất tiếng cười
Rượu không đủ ấm cho người gian nan
Đêm qua… điếu thuốc cũng tàn
Ngồi buồn thèm ngắm một làn khói đưa
Ngoài hiên đêm lạnh rơi mưa
Nghiêng chao nỗi nhớ, tình xưa mơ màng
Đèn khuya bóng lã, bấc tàn
Chợt nghe hương tỏa Dạ Lan thắm đằm
Giường đôi… lạnh một chỗ nằm
Vọng đêm khuya… tiếng gọi thầm Cố Nhân…

                           Nha Trang, tháng 12. 2019
                                 LÊ KIM THƯỢNG

READ MORE - HƯƠNG ĐẤT - Thơ Lê Kim Thượng

TÌNH EM - Thơ Đỗ Anh Tuyến




TÌNH EM

Anh giữ tình em trong túi áo,
sáng nay ra phố, mặt nghênh ngang
vuốt ve tình em trong túi áo,
hạnh phúc trong anh bỗng ngập tràn.

Anh giữ tình em trong túi áo
nôn nao bước vội quán cà phê
mưa đuổi theo chân, mưa giận dữ
hồi hộp lo âu bỗng tràn về.

Anh giữ tình em trong túi áo
thơ thẩn ngồi mòn ghế công viên
chiều nhìn chào anh, đêm ghé xuống
đêm tặng cho anh nỗi ưu phiền

Anh lấy tình em từ túi áo
tìm em để trả lại cho em
em cười, em bảo anh cứ giữ
vì hôm qua em đã lỡ ngủ quên

ĐỖ ANH TUYẾN
Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê,
huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình
Email: dovantuyenbk@yahoo.com.vn

READ MORE - TÌNH EM - Thơ Đỗ Anh Tuyến

VÌ SAO TÔI YÊU ANH - Thơ Lệ Hoa Trần




VÌ SAO TÔI YÊU ANH

Trong ánh mắt một lần ta gặp gỡ
Đã vô tình tỏa sáng trái tim tôi
Phút đầu tiên tôi bỗng chợt bồi hồi
Đêm thao thức trở trăn rồi trăn trở

Lời anh nói bên tai tôi ngày đó
Nghe u buồn dịu ngọt biết bao nhiêu
Càng gần anh tôi càng thấy thương nhiều
Lòng chân thật đã từ từ hiện hữu

Trong khoảnh khắc lòng tôi luôn tự nhủ
Có vội vàng trước hai chữ đúng, sai
Thời gian trôi như nước chảy sông dài
Anh vẫn mãi như ngày đầu đến hẹn

Rồi từ đó tôi không còn bẽn lẽn
Trao ân tình trao cả những niềm tin.

                                    Lệ Hoa Trần
                                    15-12-2019

READ MORE - VÌ SAO TÔI YÊU ANH - Thơ Lệ Hoa Trần

Sunday, December 15, 2019

ĐÔNG VỀ NHỚ NHỮNG ĐÔNG NAO ! - Thơ Văn Thiên Tùng





ĐÔNG VỀ NHỚ NHỮNG ĐÔNG NAO !

Mưa đầu đông se se buốt buốt
Gió đầu mùa lướt thướt hanh heo
Nắng cười mưa khóc lần theo
Thương sao! nhớ lắm quê nghèo thuở nao !

Theo chân mẹ cha vào đồi trọc
Những bụi sim trơ gốc ra tay
Hì hục… đào bới cả ngày
Gánh về dự trữ chất đầy gác hiên

Tiết Đại Hàn quả nhiên rét đậm
Công việc đồng nào chậm được đâu
Cấy cày biền bại nông sâu
Chân bùn tay lấm dãi dầu sớm trưa

Bếp than chiều cũng vừa nhúm đỏ
Trâu về chuồng nhai cỏ đằm rơm
Củi hừng hực nựng niêu cơm
Tréc bắp rang nổ lựng thơm gọi mời

Bên chụm kiềng than cời tỏa ấm
Cả nhà đồng quay chụm bên nhau
Cùng mài sắn bột đầy thau
Bánh xèo, bánh ép,… chốc sau có liền…

Cảnh quê xưa dịu hiền đáng mến
Mái tranh chiều quyến luyến bên nhau
Mâm cơm ấm dậm sắc màu
Hương đồng cỏ nội… mắm rau… ấm lòng

Quả củi sim than hồng đượm lửa
Lại gần kề từng bữa bếp đông
Nào quên một thuở cha ông
Lên non bới gộc gánh gồng về xuôi

Những đồi sim tốt tươi mọng quả
Mỗi xuân sang tím bủa trời mây
Hạ qua thu vãn dạn dày
Sim luôn là bạn đong đầy chợ quê…

Mỗi cung tiết đuề huề mỗi sắc
Nụ mầm hoa khỏe chắc pha màu
Thương thay thân gộc dãi dầu
Chắt chiu dinh chất tô màu thế nhân

             Mai Vân - Văn Thiên Tùng
                          25/11/2018

P/s:
“Quê mình những đồi sim bạt ngàn, kéo dài liên đồi rừng các vùng cận sơn như Khe khế, La Vang, Nà Mè cho tới tần vùng cát Sắt ( K4) lên đến vùng Trâm Trái, Ái từ, Cam Lộ đều là những đồi sim ... một màu tím biến đồi theo thời gian từ lúc hừng sáng đến khi chiều tối và nhiệt độ trong ngày nữa nên chuyển từ màu nhạt,tím hồng rồi tím biếc và tím sẫm biếc đan xen các vạt mua dưới nà và mỗi cuối hạ quả sim là nguồn trái cây rừng ưa thích nhất, không thể thiếu ở các chợ quê, chợ tỉnh.
Qua Thu Đông, những gốc sim cội, hay nhưng cây sim già trở thành chất đốt để sưởi ấm qua suốt mùa đông. bởi vì than cui sim rất hừng và củi sim rất đượm.sau cây thanh ngạnh ( màng nghẹng) Nhất là gốc của nó. Và mỗi cuối thu nhà nhà sáng sớm, cơm mo muối tiêu ớt cuốc triêng gánh lên núi đào, bới gốc sim về dự trữ làm củiđốt qua hết Giêng hai”.




READ MORE - ĐÔNG VỀ NHỚ NHỮNG ĐÔNG NAO ! - Thơ Văn Thiên Tùng

EM TIN - Thơ Trần Mai Ngân



               Nhà thơ Trần Mai Ngân



EM TIN

Màu son tím sen trên đôi môi em
Anh tham lam đã làm phai nhạt mất
Em không trách bởi thời gian chật vật
Nhưng trong em nỗi buồn tủi khôn nguôi...

Lời nói thật - giọt nước mắt đàn ông
Chưa rơi xuống nhưng lòng em đau buốt
Ngoài khung cửa kính buổi trưa trong suốt
Nắng dịu dàng cho mây nhẹ bay qua...

Màu tím sen trên cánh môi thật thà
Còn hờn giận, còn ghen... anh uống cạn...
Đôi chúng ta những con người ngạo mạn
Thà chia xa, thà im lặng đớn đau.

Em tin. Tình yêu này mãi của nhau
Dù góc bể chân trời... em vẫn thế
Em cất giấu đê mê trong xa lạ
Trong lạnh lùng, trong phụ rẫy tình anh

Anh nhìn kia... hoa và lá rất xanh...
Em tin.
Giọt nước mắt chưa rơi xuống là thật
Ta đi mãi trong cuộc đời tất bật
Nghĩ về nhau và luôn nhớ về nhau

Em tin. Người đàn ông vốn tự cao
Khi anh khóc... chắc là điều rất thật!

                               Trần Mai Ngân
                                  13-12-2019

READ MORE - EM TIN - Thơ Trần Mai Ngân

Friday, December 13, 2019

ĐOẢN KHÚC - Thơ Đoàn Vũ

Nhà thơ Đoàn Vũ
ĐOÀN VŨ
Đoản khúc


mẹ cười

cả đời gồng gánh lệch vai
khép vòng xuân rộ sắc mai… mẹ cười.


đá ngồi

đá ngồi trên đỉnh chênh vênh
chìa tay níu đá… đá rên giật mình!


niệm hương

niệm hương nước mắt nghẽn dòng
oan hồn hay chị long đong ngày về?


ngày về

ngày về nắng quái chân mây!
vành khăn chít vội lên ngày chịu tang
mưa chiều lạnh không nghĩa trang?
quỳ bên mộ mẹ…nén nhang gục đầu.


chị ơi!

mau về…quét dọn bão giông
bao năm mưa gió - ngập lòng chị ơi!
mẹ, cha khuất núi lâu rồi
tết…mong nhớ chị bời bời ruột gan!


Phan Thiết chợ xuân đêm

dạo một vòng Phan Thiết chợ xuân đêm
tôi gặp mùa xuân trên đôi vai em gánh
dáng thon nhỏ, bước chân sóng sánh
sông Cà Ty nghiêng dáng xuân mềm.


hoa Trà Mi ở Thiền Viện Trúc Lâm Đà Lạt

trầm tư bên đóa Trà Mi
ôi hoa vừa chớm nhu mì thế sao?
gió xuân khe khẽ rì rào
Trà Mi tĩnh lặng…nép vào cõi không!


Ðoàn Vũ – Hội viên hội Văn Nghệ Bình Thuận.
Email: vudoan0102@gmail.com.

READ MORE - ĐOẢN KHÚC - Thơ Đoàn Vũ

BÌNH LUẬN VĂN HỌC: LỤC BÁT MỒ CÔI - MacDung



BÌNH LUẬN VĂN HỌC
LỤC BÁT MỒ CÔI
MacDung

Thơ là loại cảm xúc bất chợt khó kiểm soát. Có bài thơ, thi nhân chọn chủ đề nhưng mãi không thể hoàn thành. Lại có bài chỉ thoáng chốc đã xong. Tinh túy thơ bắt nguồn từ cảm xúc tích tắc, rồi thi ngôn tuôn vội. Nếu như mỗi bài thơ được lập trình như toán học, thế gian thi ca thật đáng buồn. Nhớ ngày mới tập tành làm thơ tôi luôn ao ước được sánh vai người, bằng những bài thơ dài hoặc trường ca cho thanh oai với đời…
Sau này lớn lên, tâm đắc những điều chiêm nghiệm, tôi lại quý cảm xúc những bài thơ ngắn. Chính sự ngắn ngủi, bất chợt, lại thể hiện chân thực cảm xúc được thi nhân lột tả vội vàng mới chạm vào Tâm khách thưởng thức. Làm thơ hay chưa đủ! Đọc thơ giỏi mới hay! Bởi khi biết chi tiết đắt giá chạm vào tâm tư nhỏ lệ thì việc ra thơ luôn ít sai lầm. Tôi là kẻ làm thơ dở! Đọc cũng chẳng hay! Nay lạm bàn về 2 câu Lục Bát của nhà thơ bác sĩ Nguyễn Hùng Phong trong tiết giá đúng với ngữ cảnh toàn bài. (Theo qui định về cách gọi, một câu Lục Bát bao gồm câu 6 và câu 8) Chỉ 2 câu Lục Bát biến thể cách viết vô tên, nhưng nao lòng người và chất chứa bao buồn vui tuổi xế chiều…!
Nguyên tác:

     “Canh khuya
    thức giấc lạnh đầy...
     Mới hay Đông đã
    về đây bên mình!
     Tìm em
    hát khúc Tạ Tình...
     Rã đông kết đoá
    hoa xinh tặng người!”
     (Nhà thơ – Bác sĩ Nguyễn Hùng Phong)

Thường nói đến cô đơn, người ta hay liên tưởng đến phận đàn bà. Như vậy thật bất công cho “phận” đàn ông, bởi có đàn bà cô đơn phải sinh ra đàn ông cô đơn. Sự cô đơn bắt đầu từ hai phía mới thật sự khách quan khi đánh giá vấn đề.
“Canh khuya thức giấc lạnh đầy…”
Tình vốn nồng ấm mới đúng là tình! Tình lạnh, chứng tỏ sự xa vắng lạnh lùng từ khí chất. Lạnh, có thể thiếu ủ. Lạnh, cũng là tình xa. Xa một góc như phân chia vị trí. Xa như cõi riêng mỗi người đi một nẻo… Dù sao nửa đêm thức giấc chẳng có gì để ủ ấm thật bi đát. Nếu có ai đó cận kệ chắc cũng phải lạnh! Thôi đành làm bừa trong cảnh chăn mỏng, gối thưa, bỏ bớt khoảng cách gió lùa trong cái lạnh se sắc…
Cái hay ở câu thơ chính là “thức giấc lạnh đầy”. Ngủ không sao! Nhưng thức lại cảm giác “lạnh đầy”! Chuyện gì xảy ra trong thoáng bất chợt, khi ngọn lửa vốn đã nguội nhưng thảng thốt muốn được sưởi ấm một đêm đông!? Thoáng chần chừ đâu đó, nhưng hành động thân quen đã trôi tuột về quá khứ trong chớm hoàng hôn… Ngọn lửa bất chợt từ một phía, có khi nào được cảm nhận song đôi với sự đồng thanh tương ứng!?... Thật buồn trong giá lạnh và gánh nỗi cô đơn với chỉ mỗi câu thơ nao lòng…!
“Mới hay Đông đã về đây bên mình…”
Một sự phát hiện tức khắc. “Mới hay” tức là trước đó không biết gì. Nay đã hiểu Tiết Lạnh đã về! Phải chẳng khoảnh khắc xa xưa vừng đông vốn nắng ấm, cuộc tình rong ruổi chốn thiên đàng, rồi bất chợt trong đêm lạnh ta “mới hay” thời gian đã trôi! Trôi trong một đêm lạnh đơn côi nghĩ ngợi! (Có người kề bên sao nghĩ được!!!) Phát hiện dương quang đã tàn, chỉ còn băng sơn treo đỉnh!
Chỉ 1 câu Lục Bát nhẹ nhàng, tuôn vội theo cảm xúc thi nhân, đã làm xuyến xao bao kẻ “đứng chung vĩ tuyến”. Đâu đó vang nhẹ nụ cười cho người đọc! Nhưng sâu thẳm bên trong vẫn chứa đựng khắc khoải đau buồn…
Nghĩa của tiếng Việt vốn phong phú nên khách phương Tây học chữ, có câu: “Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam”. Từ “Tạ Tình” trong câu:
     “Tìm em
    hát khúc Tạ Tình...”
     “Tạ” theo Nôm, tức thuần Việt nghĩa là Đáp Trả. Nhưng nếu xét nghĩa Hán – Việt lại là Từ Chối… Thật tình bối rối trước cách sử dụng từ “rình rập”! Thôi thì hiểu theo nghĩa “sáng nhất” là “đáp trả” đi. Như vậy: “Tìm em khúc hát Tạ Tình” ở đây có thể là người nào đó xa trong góc giường được “đáp trả”, hoặc giả thi nhân không chịu được sự cô đơn nên hẹn sáng ngày đi “rước ai đó về”… Người bạn học ngày trẻ lỡ dại hôn trộm chẳng hạn!? Người yêu chưa kịp “đăng ký kết hôn”!? Người ưng ý nhưng chưa đủ quyết tâm… Trăm ngàn cách để nghĩ! Thật đau đầu…
      Chắc vì quá “đau đầu” nên tác giả kết câu thật nhẹ nhàng, sảng khoái:
“Rã đông kết đoá
    hoa xinh tặng người!”
Câu kết như “quyết tâm” cao cả! Thôi thì quên phứt cái lạnh để… “kết đóa hoa xinh tặng người!”…
Một kết thúc có hậu, để ban niềm tin cho đấng mày râu… qua tiết Đông… lạnh buồn!...

Lời bạt:
  Khi người bác sĩ buông y cụ thì các bạn cứ tin đi, độ chính xác là không phải bàn cãi…
 Tác giả Nguyễn Hùng Phong thuộc trong số ấy, khi quay về với thơ bằng chất liệu gợi nhớ mênh mông. Tuổi trẻ đã gắn mình cùng thơ, thì vào tuổi hưu trí tại sao con người phải hoài phí thời gian? Có lẽ vì điều này mà độc giả biết đến Nguyễn Hùng Phong và được thưởng thức phong cách hoài cổ với bến nước, dòng sông…
       Quá khứ là chất liệu kết thành chuỗi cho những vần thơ, từ đó tính quê hương gợi nhớ hình bóng người mẹ, nơi chất chứa thiêng liêng đối với những đứa con dù nay đã lớn… 
  Đến với tác nhà thơ Nguyễn Hùng Phong để hiểu rằng: Con người có thể chọn nghề nghiệp nhưng thơ là… ngược lại… Và trong tất bật cuộc đời, người bác sĩ vẫn yêu… Thơ…
      Mong rằng nhà thơ - bác sĩ sẽ cho ra nhiều thi phẩm ấn tượng trong thời gian không xa…

VL – 11.12.2019
MacDung





READ MORE - BÌNH LUẬN VĂN HỌC: LỤC BÁT MỒ CÔI - MacDung

Thursday, December 12, 2019

LẠI BÀN VỀ "BÓNG TÀ HUY BAY" - Nguyên Lạc



                      Nhà thơ Nguyên Lạc
 

LẠI BÀN VỀ "BÓNG TÀ HUY BAY"
                                           Nguyên Lạc

Tôi xin ghi lại những gì đã viết ở bài trước* có liên hệ đến hai chữ "Tà Huy"

I. Tà huy

Tà huy: The setting sun, sun set, sun đown - Tiếng Anh

1. Kết hợp Tà huy có thể hiểu trên cơ sở ghép nghĩa của các thành tố tạo nên nó:
Tà huy do ghép 2 chữ: Tà và Huy
-Tà : lệch, vẹo, nghiêng, xiên, chéo, dốc
- Huy :Ánh sáng (mặt trời), nắng, ánh nắng
Nghĩa của cả kết hợp Tà huy giống như Tà dương
- Ánh mặt trời chiều ngả về tây -Từ điển trích dẫn
- Ánh nắng nghiêng của buổi chiều.- Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

II. Về "Bóng tà huy bay"

- Tà huy, ánh sáng mặt trời chiiếu rọi vào cây cối, nhà cửa, núi đồi vân vân... tạo ra những bóng nghiêng. Do mặt trời chiều từ từ lặn, các bóng từ từ nghiêng thêm, nếu có thế nói là đi, chạy dần trên mặt đất, hoặc lên/ xuống trên mặt đứng như bức tường, núi...; sao gọi là bay được mà viết là "bóng tà huy bay"?
Viết "Bóng tà huy nghiêng" thì có thể chấp nhận được.
Hoặc:

- Viết TÀ HUY BAY - không có chữ BÓNG - như cụ Bùi giáng thì hay:
Em về giũ áo mùa sa
Trút quần phong nhụy cho TÀ HUY BAY - Bùi Giáng

- Xin được thưa thêm, nếu câu thơ được viết như thế này thì "đắc địa": "Áo tà huy bay": Áo em màu nắng chiều đang bay không đẹp sao? Cũng như thi sĩ Nguyên Sa đã từng viết tương tự:
"Là áo sương mù hay áo em?"

III. Lại bàn về "Bóng tà huy bay"

Có nhiều phản biện về cụm chữ "Bóng tà huy bay" nên hôm nay tôi muốn cùng các bạn bàn rõ thêm về cụm chữ này.

Hai chữ quan trọng cần xét trong cụm chữ này là BÓNG và BAY

1. BÓNG

Bóng có thể là:
- Bóng dáng như : Bóng chim, bóng em - bóng người con gái, bòng chàng - bóng người con trai ... vân vân.
- Bóng do ánh sáng chiếu rọi vào vật cản in trên NỀN như: Bóng cây, bóng nhà... vân vân.
Riêng về BÓNG NẮNG: Vì nắng trong suốt nên không thể là vật cản, lại nữa nó không thể tự chiếu nó để tạo ra bóng. Ta chỉ biết bóng của nắng thông qua bóng cây, bóng lá, bóng nhà. v.v...

2. BAY
- Muốn bay được thì phải có khoảng không thoáng để dịch chuyển. Thí dụ: Chim bay, mây bay, chiếc máy bay/ phi cơ bay...

Bạch vân thiên tải không du du

- Nếu vật dính vào mặt đất hay cái gì đó thì không bay được

Thí dụ
. Chim đậu (dính) trên cành cây, dây điện đường... thì không gọi là chim bay.
. Chiếc phi cơ nằm, chạy trên phi đạo nghìa là còn dính trên NỀN đất thì không gọi là bay được, chỉ khi nào nó rời phi đạo tung vào trời không.

3. BÓNG BAY

Ta phân biệt hai trường hợp:
- Nếu BÓNG với nghĩa BÓNG DÁNG thì có thế bay được. Thí dụ như: Bóng chim bay, bóng em bay - hình dáng mây/ sương giống người tình bay.
- Nếu BÓNG là do ánh sáng chiếu rọi vào vật cản in trên NỀN thì không thể bay, chỉ dịch chuyển gần xa - nếu NỀN ngang, lên xuống - nếu NỀN nghiêng/đứng.

4. TÀ HUY BAY

Vì ánh sáng mặt trời / nắng là khoảng không gian lớn không có sự dịch chuyển, chỉ có mây dịch chuyển: Tại A nắng rọi mây khỏang A, dịch chuyển tới B nắng rọi mây khoảng B, tại C cũng vậy . vân vân, vì vậy ta tưởng rằng nắng bay, thật ra nắng vẫn không thay đổi, chỉ có mây bay.

Và nên nhớ nắng chỉ rọi mây, "cho màu" mây chứ không phải là cái BÓNG của nắng vì nắng trong suốt đău phải là vật cản.

5. BÓNG TÀ HUY

- Xin nhắc lại: Bóng do ánh sáng chiếu rọi vào vật cản in trên NỀN và Tà huy = nắng nghiêng/ xiên.

Nắng/ ánh sáng mặt trời trong suốt - là một tập hợp 7 màu : Đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm và tím - màu của nó ta thấy là do sự khúc xạ qua "lăng kính" sương lúc sáng hoặc chiều. Vì trong suốt nên tự nó không thể là vật cản. Ta biết được BÓNG TÀ HUY nhờ thông qua bóng cây, bóng lá, bóng nhà vân vân... Vì mặt trời chiều dịch chuyển nên các bóng này cũng dịch chuyển.

- Sẵn đây tôi xin đóng góp thêm vài lời này:

Trong “Tây sương kí” có câu:
“Liễu ti trường ngọc thông nan hệ,
Hận bất sai sơ lâm quải trụ tà huy”

Nhượng Tống dịch:
Rừng thưa ơi! có thương ta?
Vì ta, mi níu bóng tà lại nao!

Trong bài thơ Vân Mộng tôi có viết:

Dang tay cố níu bóng tà huy
Thấy em tóc xõa dáng xuân thì

Mạn phép giải thích câu thơ tôi dùng:

Tà huy là ánh nắng chiều, rọi vào các vật. Vì mặt trời từ từ lặn nên bóng các vậ̣t từ từ đi/chạy, tác giả muốn níu lại bóng - bóng này có thể là bóng liễu rũ có dạng tóc xõa, có nghĩa là không muốn cho đêm đến vội, cũng như không muốn thời gian qua mau, không muốn "đêm cuộc tình", không muốn "đêm cuộc đời"(= chết ) . "Níu" vì "bóng tà huy" đang đi/ chạy xa trên mặt đất, chứ tác giả không dùng chữ "với", vì "với" dùng cho vật ngoài tầm tay, vật đang bay: "Bóng tà huy bay".

6. BÓNG TÀ HUY BAY?

-- BÓNG TÀ HUY = BÓNG NẮNG NGHIÊNG ta biết nhờ thông qua các bóng cây, bóng lá như đã nói trên. Vì các bóng này hiện ra/ dính vào nền ngang, nghiêng hay đứng, nên không thể BAY. Mặt trời dịch chuyển thì các bóng này dịch chuyển: Xa/gần, lên / xuống. BÓNG TÀ HUY/ thông qua bóng cây, bóng nhà ... mà BAY chỉ khi nào cái NỀN/ mặt đất, bức tường... BAY.

Các câu thơ của thi sĩ Bùi Giáng tôi thường gặp TÀ HUY, TÀ HUY BAY, BÓNG TÀ HUY, chứ chưa thấy câu thơ nào có chứa cụm chữ BÓNG TÀ HUY BAY. Nếu vị nào có gặp, xin vui lòng chỉ ra, rất cám ơn.

-- Thật tình, tôi không dám sử dụng cụm chữ BÓNG TÀ HUY BAY, xin dành cho các các thi sĩ "cao nhân" khác.

-- Thử xét các câu thơ sau đây của bài thơ mà bạn XY đã dẫn chứng với tôi rằng ông thi sĩ đã dùng cụm chữ BÓNG TÀ HUY BAY:

Chiều Đông
Dệt mộng mình ta
Buồn rơi lặng lẽ
Bóng Tà Huy bay
Phan Cát Linh

Ngoài nghĩa Bóng Tà Huy "bay" như tôi đã bàn luận trên, theo bạn XY bay còn có nghĩa khác:

- Bay có nghĩa là biến mất. "Bóng Tà Huy bay" muốn nói bóng chiều biến mất - Tức là đêm đã phủ xuống.

Tôi xin trả lời:

- Nếu như ý bạn nói bay là biến mất, vậy thay vì dùng chữ BAY, ta dùng chữ PHAI câu thơ hay hơn, nhiều nghĩa hơn và nhờ nó ta giải quyết cả luôn vấn nạn chữ BÓNG. Tại sao?

- Vì đêm đến/ xuống từ từ, màu nắng PHAI, nhạt từ từ chứ đâu có biến mất nhanh/bay. PHAI này còn còn gợi nhớ đến phai phôi của tình, phai tàn của thời gian.

- PHAI thay chữ BÓNG sẽ làm mất chữ BÓNG BAY, không còn vấn nạn về chữ BÓNG nữa. Câu thơ viết lại như sau hay gấp nhiều lần: "Bóng Tà Huy PHAI"

7. CỤM CHỮ "BÓNG TÀ HUY BAY" LÀ SÁNG TẠO?

Có ý kiến của bạn XY cho rằng cụm chữ "Bóng tà huy bay" là sáng tạo (?)
Đây là lời của bạn đó:

a. Không thể nói: chỉ vì Bùi Giáng không dùng từ BÓNG TÀ HUY BAY, nên không ai được thêm bớt của cụm từ TÀ HUY BAY... (xuất phát điểm). Văn học nghệ thuật là sáng tạo, sao có sự hà khắc ở đây? - XY

b. TÀ HUY BAY (do cảm thức, tâm cảm) thì BÓNG của TÀ HUY cũng BAY (do cảm thức, tâm cảm) sao "bắt buộc" chỉ có "CHẠY, DÂNG, RƠI hay RỤNG" thôi... theo cách suy luận định kiến một chiều. Bóng cũng bay chẳng hạn "bóng chim bay" – XY

Tôi xin trả lời từng mục:

a. Tôi ghi ra đầy đủ câu tôi đã nói"Tôi chưa bao giờ gặp bài thơ nào của BG có cụm chữ BÓNG TÀ HUY BAY, chỉ có TÀ HUY BAY hay BÓNG TÀ HUY, còn ông thi sĩ nào hơn BG thì tôi không biết."

- Tôi trả lời trên vì thấy bạn XY đã dẫn chứng các ông thi sĩ A, B, C … đã có dùng BÓNG TÀ HUY BAY coi như là mẫu để chứng minh với tôi, tôi không đồng thuận thì nói tôi "hà khắc".
Đây là quan niệm riêng của tôi. Lại nữa, trong bài viết tôi cũng thường nói: "không phải tất cả mọi điều của người trước viết/ nói là đúng, trừ các ông Thánh". Vậy là tôi hà khắc, một chiều sao?
- Bóng chim bay thì đã giải thích trên

b. Về sáng tạo:

- Sáng tạo trong ngôn ngữ thơ là tạo ra những chữ mới không ai đã sử dụng trước. Lấy một cụm chữ của người trước, người có tiếng rồi gán ghép thêm chữ , đôi khi khiến nghì̃a mù mờ là sáng tạo?

Thí dụ trên: Bùi Giáng đã dùng cụm chữ TÀ HUY BAY rất tuyệt vời - Nắng chiều bay/ chiều bay. Bây giờ ghép thêm vào chữ BÓNG vào, cho là cùng nghĩa - "chiều bay" là sáng tạo sao?. Các nhà phê bình tiền bối có nói: "Trong các câu văn thơ, nếu bớt được chữ mà câu vẫn nguyên nghĩa thì nên làm. Câu càng gọn càng hay". Ở đây lại ghép thêm chữ, than ôi.

Ghép chữ BÓNG vào để thành BÓNG TÀ HUY BAY cũng giống như ta viết "sông Hậu giang" "sông Tiền giang" - dư chữ: Giang là sông, dùng một trong hai, sao phải dùng cả hai ?

- Lại nữa, BÓNG (do ánh sáng chiếu tạo thành) CHIỀU - ta biết được thông qua bóng cây, bóng lá, nói chung là bóng vật cản - như đã nói trên - chúng "dính" vào nền thì làm sao bay? TÀ HUY BAY một mình nó cùng đủ nghĩa CHIỀU BAY rồi, vì "màu nắng" hiện lên trên mây và mây dịch chuyển như đã nói. "Màu nắng" này không phải là cái BÓNG của nắng, với BÓNG nghĩa giải thích trên.

8. PHẦN PHỤ LỤC

Rất là thích thú cùng bạn Phú Đoàn và các bạn khác "thương thảo" để tiến bộ. Tất cả điều tôi muốn nói đều có trong các phần trên, nên tôi không bàn thêm. Tuy nhiên, để trả lời các phản biện của bạn, tôi chỉ muốn "nhấn mạnh" thêm ý này của riêng mình về chữ BÓNG - nó cũng đã được nói trong bài:
- BÓNG = BÓNG DÁNG (Bd) vật, ta thấy được- trừ những "vật trong suốt"
- BÓNG (B ) = Cái BÓNG được tạo ra trên NỀN khi ánh sáng chiếu rọi "vật cản". Nên nhớ ở đây "vật cản" phải là thật, nếu trong suốt, chân không thì không tạo BÓNG.

1. Bd như con chim, phi cơ... thì có thể BAY, tuy nhiên B của chúng, do ánh sáng chiếu hiện trên NỀN, không BAY được vì chúng "bị dính" vào nền ngang/ nghiêng/ ̣đứng như đã nói trong bài.

2. Vì NẮNG trong suốt nên ta không thấy được Bd nó, ta chỉ nhận biết Bd của nó thông qua "màu nắng" hiện ở các đám mây. Mây bay thì "màu nắng" bay theo. Tuy nhiên "màu nắng" không phải là Bd thật sự của nắng = Tà Huy. Nó cũng không phải là B.

3 NẮNG = Tà Huy vì trong suốt và cũng không thể tự chiếu rọi nó, nên như đã nói, nó không có B thật sự, ta chỉ biết B của nó thông qua bóng cây, bóng lá v.v..Dĩ nhiên những bóng cây, bóng lá này hiện, dính vào nền nên BÓNG NẮNG/ BÓNG TÀ HUY không thể BAY như ̣đã nói về mục BAY trong bài viết
Tóm lại TÀ HUY BAY là đúng, BÓNG TÀ HUY - bóng theo nghĩa B - không thể BAY, sử dụng BÓNG TÀ HUY BAY theo chủ quan tôi không chính xác.

4. Có một anh bạn cùng nhóm với tôi trong vụ giải oan cho thi hào Nguyễn Du trong một bài viết gần đây có dùng cụm chừ BÓNG TÀ HUY LẠNH, tôi thêm cả luôn BÓNG TÀ HUY NÓNG: Đó là sử dụng cụm từ đúng, còn nếu bạn dùng BÓNG TÀ HUY BAY là không chính xác. Tại sao?

- Như đã bàn trên, BÓNG (B) TÀ HUY chỉ biết được thông qua bóng lá, bóng cây... tự nó TÀ HUY/NẮNG trong suốt và không thể "tự chiếu rọi" để tạo ra BÓNG mình. Những bóng cây, bóng lá ... này hiện trên nền tuyết lạnh hoặc nền hè nóng... thì thì ta nghĩ những BÓNG TÀ HUY này lạnh /nóng. Có thể nói luôn khi "tâm" ta lạnh/ nóng thì ta thấy những BÓNG TÀ HUY này cũng lạnh / nóng. Đó là cảm xúc. BÓNG TÀ HUY (B) theo tôi dứt khoát không thể nói BAY - thị giác - vì bóng cây/ lá "hiện/dính" vào nền.
Chào bạn cùng lời chúc sức khỏe

III. Lời kết

Để kết bài viết này, tôi xin được ghi lại những lời này:
- Thơ văn viết ra mà người đọc không cảm, không hiểu là lỗi ở tác giả.
- Chưa chắc tất cả mọi điều của người "đi trước" "người có tiếng" đưa ra là đúng, ngoại trừ các ông Thánh.

                                                                       Nguyên Lạc
...........

[*] VÀI Ý VỀ CHỮ DÙNG TRONG THƠ (8) - Nguyên Lạc

READ MORE - LẠI BÀN VỀ "BÓNG TÀ HUY BAY" - Nguyên Lạc