Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, April 8, 2018

ĐỌC “GÁNH HÁT” THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Châu Thạch


     
          Nhà bình thơ Châu Thạch


           ĐỌC “GÁNH HÁT THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN 
                                                                            Châu Thạch

Có thể nói bài thơ nầy không hợp sở trường để Châu Thạch viết cảm nhận. Châu Thạch ít thích nhừng bài thơ viết về hiện tượng xã hội. Thế nhưng, như đã từng nói, hình như Châu Thạch tôi có cái duyên tiền định với Đặng Xuân Xuyến và Du Thụy Khúc. Thơ hai người nầy luôn luôn đem đến cho Châu Thạch một sự xao xuyến trong lòng, buộc phải xuống bút để ngủ cho yên.
Đọc “Gánh Hát” ta biết ngay nhà thơ đề cập đến một hiện tượng đã xảy ra nhiều lần ngoài đời, trong mọi thời đại, tại các nơi cầm cán cân công lý để xét xử những người có tội.
Đọc “Gánh Hát” ta biết ngay nhà thơ khuyên nhủ (nhưng thật ra là miệt thị) những kẻ phạm tội mà còn tráo trở khi đứng trước vành móng ngựa, dùng mọi hành vi giả tạo, đóng kịch để lấp liếm, hòng đánh động lòng trắc ẩn của quan tòa và dư luận quần chúng.
Những con người như thế ta thấy đầy dẫy trên các phim Bao Công xử án thuở xa xưa, nhiều nhất ở bọn quan quyền hút xương máu nhân dân. Đáng tiếc thay, chuyện ngày xưa tưởng đã lạc hậu, ngày nay vẫn còn mà lại còn sống sượng hơn nhiều.
Nhà thơ vào đề khuyên bị cáo hãy ngẩng mặt lên:

Ngẩng mặt lên anh
Quệt nước mắt đi anh
Dừng thôi mấy trò “con hát”
Đời vốn đủ đắng cay mặn chát
Nếm cả đi anh để thấu hiểu lẽ đời
Đừng đắp điếm nụ cười
Đừng ép niềm tin đem tráo đổi

Đoạn thơ cho ta thấy, bằng những lời đanh thép, có chút mỉa mai, nhà thơ Đặng Xuân Xuyến kích động cái chất Người trong con người của bị cáo, để anh ta ngẩng cao đầu, đối diện với sự thật được công bố trước mắt. Nhà thơ dùng các chữ “con hát”, “đắp điếm nụ cười”, “đừng ép niềm tin” để gián tiếp cho người đọc thơ biết bị cáo là người có tội, đang đóng kịch bỉ ổi trước quan tòa.
Đoạn thơ kế tiếp, nhà thơ đã vạch mặt tên hề mang khuôn mặt giả tạo bằng những luận chứng vô cùng sắc sảo:

Chẳng phải quan tham
Chẳng cố phạm sai lầm
Hà tất ngán mặt sắt đen sì xét xử
Hà tất khiếp lòng người giận dữ
Chẳng sợ làm ma trong tù
Chẳng sợ tòa tuyên án tử
Ngẩng đầu lên để không thẹn sống hèn.

Đọc đoạn thơ nầy ai cũng thấy thú vị bởi đã làm lộ tẩy những điều tội phạm dùng dáng dấp của mình để che giấu tội ác.
Đây không phải là những lời thơ kẻ cả mà Đặng Xuân Xuyến phát ngôn trịch thượng. Đây là những lời thơ mà Đặng Xuân Xuyến thay mặt công lý kêu gọi lương tri của người phạm tội. Những lời thơ nầy có ở tất cả trong lòng bạn đọc, những người yêu sự thật, ghét dối trá sẽ thấy hả hê khi đọc nó, vì Đặng Xuân Xuyến đã nói thay lời muốn nói của họ.
Quả thật ở thời đại nào cũng thế, những tên hề đóng khéo nhiều khi làm mềm yếu trái tim xã hội, có khi là cả một phần nhân loại. Không thế thì không có một Hit-Le kéo cả một thế hệ theo ông ta, làm tan nát thế giới, đến nay đảng của hắn vẫn còn tồn tại dầu yếu và “hoạt động” trong bóng tối. Không thế thì một tên tướng cướp Ba-Ra Ba không được dân Do Thái biểu quyết tha tội để giết Chúa Jêsus. Không thế thì Bao Công không phải xử đi xử lại nhiều lần và nhiều phen xin từ chức trước vua. Thời đại nầy cũng thế, những tên tội phạm có đủ sự lừa lọc, dối trá để kích động tình thương của một lớp người nhẹ dạ, dễ tin để khóc cho chúng, xin tha tội chúng và nguyền rủa những người cầm cán cân công lý. Trong đoạn thơ áp chốt nầy Đặng Xuân Xuyến đẫ đối thoại với những con người ấy:

Thôi nín đi mấy anh mấy chị
Thương vay khóc mướn thế đủ rồi
Bữa sáng người ta ăn
Bằng cả tháng nhà đông con không cần chi tiêu tằn tiện
Chai rượu người ta uống
Hơn tháng đẫm lưng mồ hôi đám người lao động
Người ta ở nhà lầu
Người ta đi xe hơi
Con cái ngông nghênh tiêu tiền chẳng phải nghĩ
Tiền ở đâu ra
Của ông của cha
Hay thiên hạ xót nghèo đã nhón tay “lại quả”.

Nhà thơ đã dùng lời thơ nhẹ nhàng để như giải thích, như phủ dụ, như tâm tình, lột cái vỏ bọc của bọn ác bá, bày cái mặt thật xấu xa của bọn tội phạm trước ánh sáng, mở mắt mù tối của những quả tim “thật thà là cha đứa dại”.
Ở khổ thơ chót, Đặng Xuân Xuyến đã kết lại một lời ngắn gọn cho cả hai hạng người, bọn tội phạm đóng kịch trước vành móng ngựa và bọn thương vay khóc mướn vỉ tiền thuê cũng có, vì áp lực cũng có và vị cái ruột ngựa dễ tin lời tuyên truyền xảo trá cũng có vậy: 

Đúng sai đã có quan tòa
Anh hãy ngẩng cao đầu
Thử một lần làm đấng trượng phu
Và đám mấy người kia
Đâu cần rủ nhau khóc mướn.

Có người cho rằng cũng khó tin vào sự đúng, sai của quan tòa. Thật ra chủ ý của bài thơ là lên án bọn tội phạm làm hề để qua mặt công lý. Vấn đề của nền tư pháp nằm ngoài bài thơ. Quan tòa dầu công minh hay không công minh cũng không bao giờ xét xử theo sự cúi đầu, quệt nước mắt, van xin tha thứ của bị can, kể cả làm thành “Gánh hát” trước vành móng ngựa. Ngoài quan tòa ngồi trên cao còn hàng vạn, hàng triệu triệu quan tòa là quân chúng nhân dân. Đây mới thật là quan tòa quan trọng.
Bài thơ có một kết cấu vô cùng chặt chẽ, sít sao từ khổ thơ trên qua khổ thơ dưới. Bài thơ có lý luận hợp lý, có lúc đanh thép, có lúc khích lệ, khuyến dụ, chuyển tải đến người đọc một hình ảnh đã có từ thời xa xưa nhưng là thời sự sống động trong hiện tại. Đọc bài thơ nhắc cho chúng ta và những ai ngồi ở chỗ chức cao trọng vọng hãy giữ lương tri của mình để làm con Người chớ không làm con ngợm khóc lóc xấu xa.

Đà Nẵng, 02/04/2018
CHÂU THẠCH
ĐT: 0929128967 - 05113894610



GÁNH HÁT

Ngẩng mặt lên anh
Quệt nước mắt đi anh
Dừng thôi mấy trò “con hát”
Đời vốn đủ đắng cay mặn chát
Nếm cả đi anh để thấu hiểu lẽ đời
Đừng đắp điếm nụ cười
Đừng ép niềm tin đem tráo đổi
Chẳng phải quan tham
Chẳng cố phạm sai lầm
Hà tất ngán mặt sắt đen sì xét xử
Hà tất khiếp lòng người giận dữ
Chẳng sợ làm ma trong tù
Chẳng sợ tòa tuyên án tử
Ngẩng đầu lên để không thẹn sống hèn.

Thôi nín đi mấy anh mấy chị
Thương vay khóc mướn thế đủ rồi
Bữa sáng người ta ăn
Bằng cả tháng nhà đông con không cần chi tiêu tằn tiện
Chai rượu người ta uống
Hơn tháng đẫm lưng mồ hôi đám người lao động
Người ta ở nhà lầu
Người ta đi xe hơi
Con cái ngông nghênh tiêu tiền chẳng phải nghĩ
Tiền ở đâu ra
Của ông của cha
Hay thiên hạ xót nghèo đã nhón tay “lại quả”.

Đúng sai đã có quan tòa
Anh hãy ngẩng cao đầu
Thử một lần làm đấng trượng phu
Và đám mấy người kia
Đâu cần rủ nhau khóc mướn.

Hà Nội, sáng 16 tháng 01.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


READ MORE - ĐỌC “GÁNH HÁT” THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Châu Thạch

CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN VỀ TÚ XƯƠNG




CỤ TÚ XƯƠNG

một lũ đi theo đường cuả cụ
không tù rục xác cũng culi
trăm năm cái ngày cụ ngỏm ?
vẫn đá xanh rêu nước phẳng lỳ
Tản Đà còn được dăm cút rượu
đậu lạc nhâm nhi ấm không ly ?
Nguyễn Bính thì chả còn gì sứt cả ?
mất cả mồi câu mất cả chì ?
một phiá trở thành con khiếu hót
mòn răng nhai mãi củ khoai mì
một phiá trở thành khăn áo thụng
vái nhau trò bái tổ vinh qui ?
lưu vong nên đẻ ra hải ngoại ?
thơ lúc gầy nhom lúc béo phì
giờ đây lại có tân hình thức ?
Dương Khuê Hồng Hồng Tuyết Tuyết ?
(mới ngày nào chẳng biết cái chi chi ?)
Ta đi ngoái cổ vòng nhìn lại ?
Trăm năm  toàn chuyện chả ra gì ?


TẾ XƯƠNG

học mãi mòn cơm thi chả đậu
văn tài gió bão cũng như không ?
văn phong phù phiếm đời ngoảnh mặt
đường cùng mạt vận vẫn còn ngông ?
vợ chả văn chương sao vẫn rách ?
con không thơ thẩn vẫn tồng ngồng
đổ thừa cho lão già tạo hoá
sinh ra cuả nợ Trần tế Xương ?


VĂN CHƯƠNG

Một chuyện văn chương thôi cũng nhảm
Trăm năm thân thế có ra gì ?
                               (Thơ Tú Xương)

phán vậy nhưng ông cứ làm thơ ?
vẫn hay cho tơí tận bi giờ ?
vết cũ nhiều tay đi lộn ngược ?
dù là cay đắng chát cùng chua ?
câu chuyện văn chương nghe nhảm nhí
nho gia lẩm bẩm học i tờ
bút lông thờì thượng qua bút sắt ?
thân thế đáng gì ? một tiếng loa
đất nước đã trong tay đại pháp
tốt đen tốt đỏ phận quân cờ ?
kinh dịch kinh thi đều xếp xó
kinh luân ôm moỉ lúc sa cơ
cụ tú thi hoài mà vẫn hỏng
toàn xương chả thịt ngó ơ hờ ?
tài hoa thu lại còn một mớ
học hoài thi phận não nùng chưa ?


MỘT TRÀ MỘT RƯỢU

một trà một rượu một Tú Xương
một đàn bà chưa hả cơn nghiền
học hành qua quít cho có lệ
mười người đi học chín bỏ luôn
thời thế nhố nhăng con bọ gậy
tài hoa lẩn thẩn dở với ương
thi mãi tám khoa toàn vỏ chuối
non Côi sông Vị chán với chường
cái học nho nhe đã hỏng rồi
loanh quanh chỉ địa đất thiên trời
ôm tam thiên tự dựa gốc cột
bèo dạt giữa giòng trôi trôi vẫn trôi
vua quan  một lũ ngang thầy bói
mù loà sờ mãi một con voi
tội nghiệp cho thầy Cao bá Quát
một nhát gươm đưa chết uổng đời
một phường rách rưới con như bố
ba chữ nghêu ngao vợ chán chồng
chuột mèo trôi xác nơi sông Vị
có đất nào như đất ấy không
phố phường tiếp giáp với bờ sông
nhà kia có đạo con tát bố
cũng may là ta đi chuyến trước
không thì cũng bị đánh trọi xương
xứ này sao lắm thằng khồn kiếp
y như rác rưởi nước Vị Hoàng
Khu Đít hỡi ơi là Khu Đít
ai khanh tướng ai công hầu
thời thế xưa rầy đã khác nhau
chế độ vua quan quăng thùng rác
thực dân đế quốc đã điên đầu
lớp trước đi làm quan bản xứ
lớp thì lính thú lính kiều bào
lớp phu cạo mủ cao su Thủ Dầu Một
lớp lên Buôn Ma Thuột trồng cà phê


MỘT THỜI

nửa nạc nửa mỡ
nửa phong kiến nửa thực dân
dân quê nửa váy nửa quần
nửa Việt nửa Hán nửa Pháp
một lũ  dân ngu cu đen
chỉ mê tiền và bạc
không biết thế nào, là mất nước..
là nhục !
lớp culi porter
lóp phu mỏ than
lớp cạo mủ cao su
lớp làm lính kiều bào
đi đành thuê
một chuyện văn chương thôi cũng nhảm
một đời lêu lổng gái cùng thơ
loanh quanh cũng chỉ toàn trà rượu
đất nước còn không lúc bấy giờ ?
kẻ sĩ cuối mùa bây nhiêu đó
lê thê lếch thếch giống phàm phu
chữ nghĩa ích gì, bao ngữ đó
đớn đau cho tới tận bây giờ ?

CÁI HỌC TỪ CHƯƠNG ĐÃ HỎNG RỒI

chả còn môn đệ nữa sư ơi ?
bao nhiêu kinh điển dồn vô tráp ?
khiến cụ Tú Xương đứng laị ngôì
bày biện lôi thôi trà vơí rượu
non Côi sông Vị một ông thôi ?
thi cử tám khoa đều tú cả
đeo đẳng làm chi cái nợ đời
cụ Vũ Đình Liên mang ra diễu
cụ đồ câu đối chả ai mua ?
chợ chiều cận tết mưa lất phất
nghiên bút tờ hoa đủ ê chề ?
cụ Tản Đà bận rộn hai tay
nào thuyết thiên lương một bụng đầy
nho nhe thời hết đành xếp xó
ngoài trời lây lất hạt mưa bay ?
sau 60 tiếng Tây không ai học ?
thầy Pháp lang Sa cũng về vườn
lai rai dăm sợi ba xi đế
đắng đắng thay ly càphê cứt chồn ?
năm 2000 đến bây giờ
toàn là blogs web văn lẫn thơ ?
hình như còn có mình mình đọc ?
thiên hà hà nhân! quá hững hờ ?
đời chỉ có thế mà thôi ?
rượu trà rót uống uống dài dài
đã quá thì lại đi nhà thổ
không thì lại khổ cái con Buồi "Hiền"
thơ chán rượu chán ghệ o chán
hết chơi rồi lại chuyển qua thơ
thơ văn bá láp đầy ý nghĩa
loại một thời danh thủa bấy giờ


KHÔNG THỊT

không da chỉ có xương
thành ra dở dở lại ương ương
học dăm ba chữ rồi lêu lổng
thơ thoét hình như của gã cuồng
chí khí của một thời Nguyễn mạt
gái trà rượu với thơ ngông
mèo chó vẫn hoàn là mèo chó
dăm chữ ê a nghĩ cũng rầu
thời buổi giữa gạo châu củi quế
học hoài mà chữ chạy đẩu đâu ?
rượu trà uống mãi sầu thả cửa
chả lí tưởng chi ? đít với đầu
có trống võ vài dùi tom chát
giang hồ tứ chiếng dãn mặt nhau ?
cái học từ chương đã hỏng rồi
vua quan một lũ hủ nho rồi
đất cát chỉ hoàn là đất cát
thiên hạ bu quanh một chiếc nồi
nhà tan nước nát một lũ dốt
mắt thong manh chả thấy đất trời
một lũ ếch còm nơi đáy giếng
giữ cho thiên hạ khỏi thụt lùi
bao năm trời đât đã đổi thay
chả lẽ mãi trâu với chiếc cày
một lũ mù lòa dẫn nhau vào ngõ cụt
mà chờ một cơn lốc nào đây ?
một trà một rượu một đàn bà
thơ cụ đã hay lại thật thà
chuyện đó xưa nay ai chả muốn
sau ăn đến ngủ nó thứ ba
bỏ được thứ nào hay thứ đó
có chăng ? chắc chỉ có rặt trà
bỏ rượu thì làm sao bỏ được
uống vào có hứng phục vụ bà
một rượu một đàn bà
hai cái lăng nhăng ở với ta
rượu vào phấn khởi đời dê cụ
thảo nào mà mê mệt giăng hoa

ĐÚNG BOONG

một trà  một thơ
một rượu một liền bà
bốn thứ tả pín lù nó quấy ta ?
chừa được thứ nào ? hay thứ ấy
có chăng, chừa thơ với liền bà ?
đúng là vĩ nhân kiệt xuất
của thế kỷ thứ 19
sinh đúng boong thế kỷ
không sớm và không trễ một giây
thoạt sinh ra đã vỗ hai tay ?
điều rất buồn là thọ quá ngắn
mới 37 tuổi đã đi đoong
cô đầu cô đít chờ thi sĩ chơi chùa
cao lâu nhà hàng quán xá
chơ thi sĩ ăn quịt
mới cười ha hả đâu đó
quay lại
thiên tài đã thăng mất ?
đất đai thì Pháp Chiếm mất
sĩ phu toàn quốc toàn Tú Xương
thêm bọn Ba Giai, Tú Xuất
đứng chật đường
anh hùng còn lại
cát cứ một rừng hoang
đánh chác chừng chùng đăm ba tháng
nửa năm vài năm ?
kẻ bị bắt kẻ hy sinh kẻ tổ quốc đền ơn ?
tất cả theo nhau qui về một mối
Bắc Trung Nam đầy những anh hùng
thời thế khó khăn không chuyển nổi
đa tạ cố nhân một tấm lòng ?


                    CHU VƯƠNG MIỆN


READ MORE - CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN VỀ TÚ XƯƠNG

VỀ - Thơ Bích Vân



                 Tác giả Bích Vân


VỀ

Ta về qua ngõ nhỏ
Chẳng có tiếng chim xanh
Chẳng gió bùng ngọn thổi
Để lòng chợt băn khoăn

Thẳm sâu lòng tự hỏi
Khi than đỏ còn đây
Tro ấm nào còn đó
Biết tình có còn say?

Hỏi trời có còn mưa?
Vấn vương nào có thừa
Ý tình còn dệt mộng…
Trong lối cũ đường xưa

Lang thang con phố nhỏ
Lặng lẽ bước ai hay
Hạt bụi nào trong gió
Làm nhỏ lệ mắt cay.

                   Bích Vân

READ MORE - VỀ - Thơ Bích Vân

LỜI RU... - Thơ Tịnh Đàm


    
  Nhà thơ Tịnh Đàm


LỜI RU...
(Viết thay tâm sự bác G.T. Điệp)

Từ ngày cháu mới nằm nôi,
Nội bồng cháu ngủ qua lời  hát ru.
Võng êm trong gió trời thu
Vườn cây chiếc lá đu đưa rụng buồn.
Nắng chiều soi bóng cô thôn
Lời ru của nội cháu ngon giấc nồng.
Trải qua mười mấy năm ròng
Tình thương của nội vẫn không nhạt nhòa.
Bây giờ đường đất thì xa
Nhớ thương, nhưng biết sao mà về thăm !
Lời ru... tháng tám - ngày rằm
(Giờ ông trăng sáng đang nằm nơi đâu ?)
Nổi chìm trong cõi bể dâu
Nhưng không quên được những câu ru hời !
Ầu ơ... cháu ngủ say rồi
Có ông trăng sáng đang ngồi... Ru đêm.

                                     Tịnh Đàm
                             (Hóc Môn, TP. HCM)

READ MORE - LỜI RU... - Thơ Tịnh Đàm

VÀI Ý KIẾN QUANH VIỆC MỔ XẺ BÀI THƠ: “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Nguyễn Bích Thuỷ





VÀI Ý KIẾN QUANH VIỆC MỔ XẺ BÀI THƠ: 
QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN
                               
Chưa bàn đến hay, không hay nhưng tôi thích bài thơ ở chỗ nó chân thực nhưng tôi không thích tứ thơ này:
“Chiếc cổng làng thành tai hại
Giam hãm đời người
Tù túng giấc mơ.
.
Quê tôi nghèo
Nghèo cả giấc mơ...”
Đây là chủ quan của tác giả. Tôi nghĩ hãy để cho nó tự nhiên như vốn có.
Cảnh quê nghèo này nó nhang nhác các bài thơ tả cảnh đồng quê ở đâu đó cánh cò, cánh vạc, đói, rét. Từ ngày cách mạng tháng 8 thành công, dân cũng còn nhiều người đói khổ, tuy nhiên, những tá điền được xóa nợ, nhiều người nông dân đã đổi đời, con em họ được đi học, thậm chí được giữ nhiều trọng trách trong xã hội. Tuy nhiên xã hội nào cũng có mặt này mặt nọ, nên nhìn những mặt tích cực.
Có 1 hôm tôi đợi Xe bus có một ông cau có: thời tiết xấu quá, tôi nhìn trời thấy nó âm u thật, thấy có mưa lắc rắc thật, hơi rét thật, tuy nhiên tôi nghĩ đến ở bên nước Nga mùa đông -30-40°C thì thấy mình còn sung sướng lắm, hạnh phúc lắm! Lại lạc đề kkk.
Với bác PHẠM ĐỨC NHÌ
Dù cho tôi không biết bác là ai, nhưng qua lời góp ý, phê bình của bác tôi thấy bác là người thẳng thắn và khá chân tình, tất nhiên kẻ sỹ Bắc Hà không ai tránh khỏi một chút kẻ cả khi bác nói: “Muốn đem một bài thơ nào đó của anh ra mổ xẻ để “mách nước” cho anh bứt phá chạy mau đến “bến bờ thi ca”. Điều này chả ai giúp ai được bác ạ, vì nó tự nhiên như ánh trăng, như cảm xúc lúc yêu đương phải không bác?
Theo tôi, riêng về phần kỹ thuật thơ, anh đã có đủ điều kiện để viết bài thơ để đời của mình.”. Bác ấy rất chân tình và thẳng thắn hơn nữa đưa ra những nhận xét tích cực chứ hoàn toàn không hạ thấp người nghe.
Nếu nghe câu này chắc chắn lúc đâu tác giả không tránh khỏi bị sốc vì có người chê đứa con của mình ngay cả người đó là mẹ vợ mình đi nữa: “Thật tình, đây là bài thơ còn khá xa mới đến mức hoàn hảo. Có đến vài chỗ sai phạm, hoặc nếu không sai phạm thì cũng chưa hoàn chỉnh, có thể o bế, trau chuốt để bài thơ hay hơn.”.
Điều này rất thẳng thắn, tuy nhiên cũng là ý nghĩ chủ quan của bác PHẠM ĐỨC NHÌ vì thơ phú là cảm xúc của từng người, nhất là thơ mới, không theo bất cứ một bó buộc, nguyên tắc gì.
Tuy nhiên bác vẫn thừa nhận những điểm mạnh của bài thơ: “Nhưng rõ ràng với cách sắp xếp con chữ và sử dụng vần điệu khá nhuyễn anh đã tạo cho bài thơ của mình cái vóc dáng của một lãng tử phiêu du, không bị trói buộc bởi “gia quy, lệ làng, phép nước”; tứ thơ đã chảy thành dòng, và cảm xúc có đôi chỗ mức gia tăng đã nhiều hơn cấp số cộng.”
Nếu không thực sự yêu mến nhà thơ thì bác ấy đã không mất công để mà ngồi bình làm gì, bác ấy góp ý như là góp ý cho một đứa con trai.
1/ Nhịp điệu: Số câu trong bài không bị bó buộc, viết hết ý thì thôi; số chữ trong câu tùy tiện, không theo một quy luật nào nên nhịp điệu khác lạ, tránh được cảm giác đơn điệu, nhàm chán. Tốc độ dòng chảy của tứ thơ khá nhanh, thay đổi theo cảm xúc, tạo mối giao cảm trực tiếp với độc giả ngay trên từng con chữ. Thêm vào đó, cách phân bổ các con chữ, câu, đoạn trong bài thơ biểu lộ một tâm thế, một phong thái tự do, thoải mái.
2/ Vần: Tôi có cảm tưởng tác giả không chủ ý gieo vần nhưng các con chữ tuôn ra trong lúc tình thương mến quê dâng cao cứ tự động kết nối với nhau thành từng mảng trong đó đã có vần một cách tự nhiên. Riêng đoạn 2 và phần đầu đoạn 4 không có vần nhưng đọc lên - nhờ nhịp điệu - vẫn trơn tru thoải mái như ăn chè vừa đủ độ ngọt.
3/ Dòng chảy của tứ thơ: Hình ảnh, sự kiện nối tiếp nhau chảy thành dòng trên con kênh mà lòng kênh là câu thơ chủ đạo “Quê tôi nghèo lắm”. Chính nhờ tứ thơ nhất khí liền mạch chảy thành dòng nên đã có sóng sau dồn sóng trước để tạo cơ hội cho cảm xúc tầng 3 xuất hiện.
4/ Cảm xúc: Cảm xúc tầng 1 khá mạnh toát ra từ câu chữ; cảm xúc tầng 2 cũng đáng kể do thế trận tuy chưa hoàn toàn hợp lý, mạch lạc nhưng cũng không đến nỗi phân tán, rời rạc. Thêm vào đó, nhờ nhịp điệu nhanh nên đã có xuất hiện cảm xúc tầng 3 - thứ cảm xúc cao cấp nhất trong thơ - nhưng chưa đủ mạnh để tạo hồn thơ. Lý do: tác giả không tạo được cao trào, và do đó, đoạn kết thiếu ấn tượng.”
Dù muốn hay không muốn bác ấy cũng đưa ra lời nhận xét rất chân tình: “Không biết do tác giả có tài hay do may mắn. Tôi nghĩ có lẽ cả hai.”
Tôi không hiểu nhiều về bóng đá, và cũng chưa có nhiều kinh nghiệm sống nhưng tôi nghĩ là bác ấy có một nhận thúc khá dày dặn về cuộc sống, khi ví thơ với bóng đá, cho dù đôi lúc vẫn còn giữ thói quen của những nề nếp cũ: “anh có nhiều ưu điểm hơn, đặc biệt là thể thơ và cách nhìn phóng khoáng về cuộc sống. Nói theo ngôn ngữ bóng đá anh cần để ý thêm về đấu pháp toàn đội (thế trận), cách ghi bàn thắng thật đẹp (đoạn kết) và gây hưng phấn cho cầu thủ của đội bóng (trạng thái cao hứng của thi sĩ). Nếu anh tiếp tục “thai nghén” một tứ thơ đắc ý nào đó rồi gắng chờ đến lúc “óc ách’, khó chịu, không “xì” ra không được. Lúc ấy mà “mở bầu tâm sự” thì với thi pháp của anh cơ hội tặng cho đời một đứa con “sáng giá” sẽ rất cao.”
Với CảnhThư Sg:
Người thực sự chấp nhận được sự suy nghĩ khác với mình là người thực sự tự tin và bao dung, hiểu đời, tôi không biết tác giả đã từng là một người lính, tác giả nghĩ thế nào?
Nhưng lời bình dù chỉ trích của các nhà thơ đem lại giá trị cho bài thơ rất cao? Chắc chắn nhà thơ hiểu được điều này nên không lên tiếng phản bác?
Theo như bạn viết: “có người đọc thơ cho là may rồi. Mà người đọc thơ cũng chả ai được học và cần học Thi pháp, thích thì đọc; đọc xong thì bảo hay, khá hay, chưa hay hoặc dở, quá dở, thế thôi! Nay bài thơ Quê Nghèo có tới 3 người bình, thiết tưởng thế là rất đáng mừng cho nhà thơ và cho bài thơ rồi”.
Bạn nói rất đúng, nếu không yêu thì bình làm chi? Còn việc bạn cho rằng : “Ở một cường quốc thơ như Việt Nam”, không biết bạn có chủ quan hay không?
Đành rằng bây giờ không chỉ có kẻ sỹ hay người học chuyên văn, giới văn sỹ đọc thơ: người đọc thơ cũng chả ai được học và cần học Thi pháp, thích thì đọc; đọc xong thì bảo hay, khá hay, chưa hay hoặc dở, quá dở, thế thôi!” tuy nhiên dù là một người ngoại đạo thì tôi nghĩ, ai cũng có thể đọc thơ, cảm nhận thơ theo cách riêng của mình. Nhưng tùy theo trình độ và chuyên môn mà người bình có thể đánh giá bài thơ đó theo cách riêng của họ. Còn theo bản thân tôi một bài thơ có ý tứ hay người nghe cảm thụ, ngoài ra còn có luật, do đó thơ Lục bát, thơ thất ngôn bát cú, thơ Đường Luật, thơ thất ngôn trường thiên phải theo đúng luật. Cái hay, cái tài tình cái thông minh của người làm thơ là ở chỗ đó? Ngoài ra qua thơ người ta có thể hiểu thấu được tâm tính và khí phách của người làm thơ. Đố ai tìm được chỗ sai nào trong bài thơ: Qua đèo ngang của bà Huyện Thanh Quan!!!
Vài ý kiến riêng của một người ngoại đạo. Ai thích thì like, ai không thích cứ việc ném đá, tôi ở xa, đá không đến tận nơi
*
Ngày 05 tháng 04 năm 2018
NGUYỄN BÍCH THỦY
Địa chỉ: Hiện cư trú tại Vương Quốc Bỉ.
facebook: Nguyen Bich Thuy

Mời đọc trên trang blog Đặng Xuân Xuyến:


READ MORE - VÀI Ý KIẾN QUANH VIỆC MỔ XẺ BÀI THƠ: “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Nguyễn Bích Thuỷ