Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, November 18, 2017

NỬA THƯƠNG, NỬA TỘI - Bút ký Thủy Điền


      
            Tác giả Thủy Điền




 NỬA THƯƠNG, NỬA TỘI

      Gần hơn tháng nay, Thất từ một con người vui vẻ, hoạt bát. Bỗng trở sang trầm lặng và uống rượu hơi nhiều.
      Năm 2010. Sau nhiều năm thất nghiệp, hắn vào làm việc tại một nhà Tàu gần nơi hắn ở. Tình cờ hắn quen Liên, một cô bạn đồng nghiệp. Liên là người đàn bà đã có chồng, hai mặt con từ Việt nam sang.
      Giữa Châu âu xứ lạ, người đông, nàng là kẻ cô thân, chỉ biết ngày ngày đi làm và về nhà, ngoài ra mọi việc ngoài xã hội nàng dường như kém cỏi. Bỡi thế, mọi việc dù lớn hay nhỏ nàng cũng đều cậy nhờ vào Thất. Thất như một bức tường cho nàng dựa trong những ngày tháng khó khăn nầy.
      Ơn nối ơn, nghĩa nối nghĩa, nàng ngã lòng yêu thất và dần dà nàng quên mất người chồng cũ còn hiện ở Việt nam đang trông đợi ngày đêm người vợ hiền và hai con nhỏ trở về sum hợp. Tình yêu vụng trộm đã bắt đầu sanh sôi, nảy nở từ lúc ấy, như hai vợ chồng cứ quấn quýt bên nhau.
      Thất cũng thế, là một chàng trai đã lập gia đình, cũng có con như bao người khác. Thoạt đầu chàng cũng có ý giúp người cô thân trên tình đồng nghiệp, chàng cũng chưa nghĩ đến chuyện sâu xa. Nàng chẳng kém, cũng muốn cho qua những lúc nguy cơ mà mình không thể giải quyết được và định kiếm chút ít tiền rồi mẹ con đùm túm cùng nhau trở về quê sinh sống. Nhưng không ngờ ! Những ý nghĩ ấy không thành hiện thực và bắt đầu chuyển xoay theo hướng khác sau một cơn nàng bệnh nặng. Tình yêu càng lúc càng thấm dần, chàng không thể bỏ nàng một mình giữa lúc nguy cơ. Mặc dầu chàng đã có gia đình và nàng cũng không thể  thiếu chàng trong cuộc sống hiện tại. Hai tình thế cứ quến vào nhau như con Sam biển.
      Mãi đến nay là đã tám năm rồi, thế mà Hồng cũng không hề hay biết. Trước tình nghĩa hai mươi năm nay, Thất suy ngẫm và chưa thấy vợ mình có điều gì sai trái và chính mình là người phản bội vợ con. Chàng hối hận.
      Đã bao lần chàng quyết định loại bỏ nàng và trở về với vợ con một cách chân chính. Điển hình qua những lần gặp mặt hay Điện thoại chàng có những lời lẽ, lẽ ra chàng không được phép nói trước mặt người đàn bà. Mục đích cho nàng chán ngán người đàn ông. Nhưng ngược lại, chẳng chán ngán mà tiếng Điện thoại vẫn reo đều, khiến chàng phải quây đầu về chốn cũ và mọi chuyện đã trở lại bình thường như bao ngày trước đó.
      Cách đây không xa, chàng tìm mọi cách đi nơi khác làm việc, chủ yếu là muốn xa lánh nàng và lần lần biến tình yêu nhạt nhòa, hy vọng nàng sẽ tìm được một chân trời mới. Trong sự chọn lựa hai con đường, chàng trước đây là một con người hào khí, thanh lịch bao nhiêu, bây giờ lại trở thành một con người khó ưa bao nhiêu, khi mỗi ngày sau khi làm việc về trên bàn chất hàng mươi chai bia rượu. Hồng cũng thấy lạ, nhưng nghĩ chắc chồng mình đi làm xa, mệt nhọc, về uống một hồi Bia cho đã rồi đi ngủ, mai làm việc tiếp.
      Trong men cay, Thất cứ lẩm bẩm một điều: Sao đời tôi lại mang vào thân “Nửa thương, nửa tội “ thế nầy.
Thủy Điền
15-11-2017
READ MORE - NỬA THƯƠNG, NỬA TỘI - Bút ký Thủy Điền

YÊU ANH - Thơ Lệ Hoa Trần






YÊU ANH
 
Ngày đầu tiên gặp gỡ
Hai kẻ lạ, người xa
Em đứng, anh đi qua
Hành lang đông, chật rật
 
Thế mà sao đôi mắt
Cứ dội theo bóng người
Anh đã hút hồn tôi
Trong phút giây khoảnh khắc
 
Quả tim hồng dầy chặt
Bỗng dưng lại yếu mềm
Đứng vững trở ngả nghiêng
Như con thuyền gặp gió
 
Và, yêu anh từ đó
Ngày hai buổi đi, về
Đêm gối đầu muộn trể
Thao thức đợi ngày sang.
 
           Lệ Hoa Trần
           15-11-2017

READ MORE - YÊU ANH - Thơ Lệ Hoa Trần

CHÙM THƠ TỊNH ĐÀM

  
              Tịnh Đàm



VÔ ĐỀ

Buồn ,vui
Đâu tiếc nụ cười
Ân tình cũng vậy
Gởi người nhân gian .
Tôi về
Hong lại lửa than
Chút tin yêu cũ...
Sớm tàn trong nhau !
Thì thôi
Cứ để mai sau
Đời riêng
Một cõi
Trắng màu hư không !


TẤM HÌNH NGƯỜI XA.

Một mình
Lặng lẽ nơi này
Buồn đong tâm sự
Qua ngày tháng rơi !
Đêm quen
Chiếc bóng bên đời
Mộng xưa
Bao nỗi đầy, vơi... ân tình .!

Nơi này,
Lặng lẽ riêng mình.
Người xa...
Còn lại tấm hình... mờ phai !
Chuyện lòng
Nào ngỏ cùng ai
Biết chăng người ấy
Có hoài nhớ thương người !?!

                      TỊNH ĐÀM
             (Hóc Môn, TP.HCM)

READ MORE - CHÙM THƠ TỊNH ĐÀM

ĐƯỜNG MÂY - Chùm thơ ngũ ngôn (tiếp theo ) - Mặc Phương Tử


ĐƯỜNG MÂY
(Trích)


  1. Cuộc Tình nào


Giữa ngàn phương ảo hoá
Vi diệu lời bình yên
Mây trắng về muôn ngã
Thắp sáng trời Hoa Nghiêm.


  1. Bước đi


Nguyên sơ hồn sỏi đá
Nghe trời đất thanh bình
Đường chim về muôn ngã
Hướng mặt trời tâm linh.


  1. Quán trọ


Nghe đời trôi lữ thứ
Cuộc truy tìm nguyên sơ
Ngàn năm bên tượng đá
Ngàn năm bỏ đợi chờ.


  1. Liêu xiêu bóng


Ngược xuôi đời giả tạm
Thanh sắc lùa chiêm bao
Đường xưa, mây trắng nổi
Chiều xưa, cành hoa lao.


  1. Bóng chiều xa


Dặm đời chân đá sỏi
Gót sạm vết đường qua
Mắt trừng theo bước mỏi
Sầu rụng bóng chiều xa.


  1. Khản tiếng đời


Như ta đi bao cuộc
Sờn vai áo luân trầm
Dẫu qua bao gầy guộc
Khản tiếng đời trăm năm.


  1. Nắng tha phương


Như ta đi bao thuở
Qua điếm cỏ cầu sương
Mấy trời mây vụn vỡ
Đời đọng nắng tha phương.


  1. Dâu bể


Trải bao mưa nguồn chớp bể
Người về mấy nẻo phong vân
Lối cũ nghiêng chiều diễm lệ
Đá còn tạc dấu trầm luân.


  1. Nhẫm thời gian


Nắng xuống sân vườn hiu hắt
Mây nghiêng thềm cũ hoa vàng
Mây đi, bóng còn ở lại
Cho đời tính nhẫm thời gian.

  1. Đỉnh sầu


Giữa đời muôn trùng bận rộn
Miên man nhịp sóng lao xao
Từ thuở ngược xuôi bề bộn
Đỉnh sầu, cát bụi chiêm bao.


  1. Gối đầu


Hạnh phúc, trăm năm chợt thoáng
Tình đời, trăm năm chưa khuây
Mắt xanh loạn màu dâu bể
Gối đầu lên cuộc tỉnh say.


  1. Rong rêu


Kết toà xanh vực núi
Ngàn năm cánh hạc bay
Đỉnh cô phong không tuổi
Hoá thân Phật từ đây.


  1. Thanh âm


Mười cõi mây tụ lại
Dìu vợi trời quang âm
Diệu tâm từ địa đại
Nghe mười phương thậm thâm.


  1. Từng sát na


Từ hằng sa pháp giới
Chở vô lượng hào quang
Vô lượng thời gian tới
Từng sát na Niết Bàn.


                                    MẶC PHƯƠNG TỬ

READ MORE - ĐƯỜNG MÂY - Chùm thơ ngũ ngôn (tiếp theo ) - Mặc Phương Tử

ĐỌC “TÌNH NHÂN ƠI” CỦA TRẦN HẠ VI - Bình thơ của Đặng Xuân Xuyến




ĐỌC “TÌNH NHÂN ƠI” CỦA TRẦN HẠ VI

Đưa bài HỔN HỂN VỚI “TÌNH NHÂN ƠI” CỦA TRẦN HẠ VI lên trang blog Đặng Xuân Xuyến từ sáng 07.11.2017 nhưng sáng nay tôi mới có thời gian đọc bài thơ này. Bị ám ảnh bởi câu “Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi” của Trần Hạ Vi, tôi cứ trằn trọc, lỡ mất giấc ngủ trưa. Tôi khoái hình ảnh tươi nõn, phồn thực của “bờ môi” đầy dục tính.... nên dù đang rất đau lưng (bệnh xương khớp) cũng cố ngồi “lạch cạch” đôi dòng cảm nhận về bài thơ của nữ thi sĩ họ Trần.
Bình thơ ư? Chắc chắn là không rồi! Bài thơ đã được nhà phê bình văn học Châu Thạch ưu ái phóng bút, đã viết gần như cũng đủ hết các ý rồi nên bài viết này chỉ ghi lại vài “sự thích” nho nhỏ của tôi khi đọc “Tình Nhân Ơi” của Trần Hạ Vi, một bài thơ đang được bạn bè trên facebook quý mến.
Vâng! Tôi thích cách “nhớ” của Trần Hạ Vi. Nó rốt ráo, cuống cuồng. Nó gấp gáp, dồn dập. Nó căng lên như dây đàn. Nó rền rĩ như tiếng va đập vọng về của âm thanh chiều vọng: “Em nhớ anh/ cồn cào cội nguồn thúc thôi triền khao khát”. Để làm gì? Chỉ là “Em mong anh/ mơ lắm một bàn tay!”. Thế thôi! Yêu thì nhớ, thì mong, thì cần có nhau, cần những phút giây thuộc về nhau, để quyện vào nhau, để tình yêu được thăng hoa... Vâng! Thì là yêu mà! “Nhớ” như thế thì tình yêu nào chẳng có nhưng “nhớ” ở trong “Tình Nhân Ơi” lại thấy cứ “sao sao”? Nghe nhẹ hều mà sống mũi cay cay?! Khác lắm! Lạ lắm! Buồn lắm!
Thích là thế nhưng tôi khoái khổ thơ thứ 4, khổ mà theo tôi chính là xương cốt, làm trụ cho bài thơ:

“Tình nhân ơi
sao anh cứ làm thinh?
Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi
Mưa nguồn lũ xối
Úp mặt em cười sau nhàu gối chăn hoan”

Những câu thơ rất “phồn thực”, bỏng nhẫy truy hoan và nỗi sướng rơn hoan hỉ của cô gái sau cuộc ái ân mãn nguyện được Trần Hạ Vi quẳng toẹt lên gường, chẳng cần úp úp mở mở, che che dấu dấu.
Gã trai đã hết hưng phấn, đang thèm được nghỉ ngơi khi đã làm xong nhiệm vụ của giống đực nhưng cô gái thì vẫn còn đang âm ỉ rạo rực, vẫn còn đang lửng lơ ở đỉnh của khoái cảm. Tuy “Úp mặt em cười sau nhàu gối chăn hoan” vì đã mãn nguyện với trận “Mưa nguồn xối lũ” nhưng cô vẫn chờ được ngấu nghiến tiếp, vẫn sẵn sàng với những “nhàu gối chăn hoan”. Máu lửa trong hành động, bạo liệt và tự tin trong cả suy nghĩ như thế bởi cô tin vào thứ vũ khí lợi hại đang sở hữu: “Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi”. Vâng! Tôi khoái hình ảnh “bờ môi” rất nữ tính, rất sex này. Một hình ảnh đẹp, tươi nõn mà phồn thực, căng phồng những gợi cảm, và đầy kích thích dục tính như thế thử hỏi có gã đàn ông nào “làm thinh”? Tôi cũng khoái tính cách thẳng thắn, bạo liệt của cô gái: Yêu bảo yêu! Thích thì sẵn sàng “ba bảy cũng liều” chứ chẳng thèm ỡm ờ, thả thính.
Không nói nhiều về gã trai, chỉ một câu thán “sao anh cứ làm thinh?”, Trần Hạ Vi đã “tố” mối duyên này trái ngang, không thuận. Phải có uẩn khúc nào đó, trắc trở nào đó thì gã trai mới lặng thinh như thế, mới “thụ động” như thế. Phút lặng thinh đó không hẳn là gã thèm được nghỉ ngơi khi đã làm xong nhiệm vụ của giống đực mà còn là phút tự vấn của gã về những liên quan tới cuộc tình mang hơi hướng “vụng trộm”, trái ngang. Cảm thông cho gã thì mới hiểu được lý do vì sao cô gái luôn khát yêu, bạo yêu, mới cảm thương mối tình chông chênh, trắc trở. Đọc “Tình Nhân Ơi”, thấy cô gái “ngông nghênh” trong tình yêu, mà cũng se lòng vì mơ hồ thấy căn nguyên của cái “ngông nghênh” ấy.
Vâng! Thêm một khoái nữa, đó là khoái cách tỏ tình (đúng hơn là cách gạ yêu) của Trần Hạ Vi: “Yêu em đi” rất thẳng thắn, huỵch toẹt, chẳng màu mè, làm giá như những ả nàng. Sự chân thành đến dạn dĩ, mạnh bạo đến trần trụi, và tinh thần “tử vì tình”, chấp nhận thua thiệt trong tình yêu, dẫu biết tình yêu ấy là trái ngang, trắc trở, là bia miệng của người đời thì vẫn cứ bất chấp, vẫn cứ: “Ú ớ hoan mê những lời vô nghĩa/ Nuốt lấy nhau kệ tiếng đời mai mỉa” như Trần Hạ Vi thì quả thật ngay trong giới mày râu cũng khối kẻ lấm lét đứng nhìn.
Không biết ngoài đời Trần Hạ Vi có “ngông nghênh” yêu như vậy không và với những gã trai có tính rụt rè, nhát gái (kiểu như người viết bài này) mà gặp được người trong mộng như vậy thì sao nhỉ? Chắc sẽ tròn mắt vì ngạc nhiên, và cả vì hạnh phúc! Vâng! Là tôi nghĩ thế!


                       Hà Nội, chiều 15 tháng 11 năm 2017

                               ĐẶNG XUÂN XUYẾN



                Nhà thơ Trần Hạ Vi





TÌNH NHÂN ƠI

Tình nhân ơi, gọi em đi
Tên em trên môi anh dòng ngọt ngào chảy mật
Ta rúc vào nhau
cơn cuồng si hổn hển ngắn dài
quên áo cơm đời chật vật

Em nhớ anh
cồn cào cội nguồn thúc thôi triền khao khát
Em mong anh
mơ lắm một bàn tay!
Nỗi nhớ nóng bỏng, da diết

Yêu em đi
ngoài kia ngày vẫn là ngày
Đêm vẫn là đêm, chỉ chúng mình là bỏng rát
Cuộn trào trong từng cơn khát
Khát anh khát em
quằn quại đam mê khát tình...

Tình nhân ơi    
sao anh cứ làm thinh?
Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi
Mưa nguồn lũ xối
Úp mặt em cười sau nhàu gối chăn hoan

Mưa xuân lất phất tưới nụ hoa xoan
Ú ớ hoan mê những lời vô nghĩa
Nuốt lấy nhau kệ tiếng đời mai mỉa
Nguyên thủy hồng hoang tràn về...
sự sống mới mới lại sinh sôi

Tình nhân ơi, 
lại nhớ anh rồi...


04.11.2017

TRẦN HẠ VI


READ MORE - ĐỌC “TÌNH NHÂN ƠI” CỦA TRẦN HẠ VI - Bình thơ của Đặng Xuân Xuyến