Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, August 27, 2016

XA RỒI - Thơ Bùi Kim Hường



                Tác giả Bùi Kim Hường



       XA RỒI

       Xa rồi
       Bờ vai rộng
       Góc phố
       Giờ buồn tênh

       Em thôi cười
       Răng khểnh
       Bước mình
       Dạt lênh đênh

       Xa rồi
       Vòng tay ấm
       Kỷ niệm
       Ngấm thương lòng

       Em cuối trời
       Đợi mong
       Nụ hồng
       Thôi khoe cánh

       Bùi Kim Hường

READ MORE - XA RỒI - Thơ Bùi Kim Hường

MIỀN ĐẤT KHÔNG BÌNH YÊN - Thơ Lynh Thy






MIỀN ĐẤT KHÔNG BÌNH YÊN

Đất không chân sao chưa đi đã chạy
Mưa vừa về đã sạt lỡ hằn sâu
Hỡi cao xanh ông ở nơi đâu
Mỗi mùa mưa, bão về giăng mắc
Lũ ống, lũ bùn đổ ập xuống đầu dân
Mỗi một năm mưa bão biết bao lần
Lúa, ngô, khoai... nhà, của, lớp, trường ...
đều dập vùi theo cơn thịnh nộ
Cuốn phăng hết theo lũ có phải là tạị số
Sao người ở rẽo cao phải chịu lắm đắng cay
Sống phập phồng nín thở từng ngày
Sáng ngày nay mới biết rằng hôm qua mình được sống..?
Ai là người đã góp tay manh động
Để núi rừng không còn là đất dung thân...

                         Kn. cơn bão số 3 /2016
                                Lynh Thy. BT

READ MORE - MIỀN ĐẤT KHÔNG BÌNH YÊN - Thơ Lynh Thy

CÔ BÉ HẠT TIÊU - Truyện ngắn của Phan Nam


Tác giả Phan Nam



CÔ BÉ HẠT TIÊU

Truyện ngắn của Phan Nam



Con nhỏ sang nhà tôi, bỏ mặc cái nắng chang đang tưới trên đám cỏ ven đường. Trong vườn, mấy cái lá bí mong manh co quắp trước sức nóng của mặt trời. Thoắt một cái nhỏ đã đứng trước mặt tôi, nợ một nụ cười rất tươi. Nhỏ nghêu ngao câu hát mà tôi, nhỏ và đám trẻ nơi đây đã thuộc nằm lòng:Huê...huê... Huê con nghé nhỏ/ Lạc đàn theo chó/ Lạc ngõ theo trâu/ Nghe mẹ rống đâu/ Đâm đầu mà nhảy/ Huê...huê... Huê...huê... Huê con nghé nhỏ/ Ham cỏ bỏ bầy/ Huê con nghé nhỏ/ Ham chơi xa đàn lạc mẹ/ Huê...huê... (*). "Ê, sao mỗi câu đó hát đi hát lại hoài vậy", tôi đơm môi châm chọc. Những lúc như vậy nhỏ lắc lắc cái đầu rồi đi vào mà không nói gì. Tôi với nhỏ học chung lớp, ở cùng xóm, nhà gần nhau và dĩ nhiên là có chung đường về. Thử hỏi có gì về nhỏ mà tôi không biết và chắc hẳn nhỏ cũng vậy, biết quá rõ về tôi. Vừa mới đấy thôi, tôi rủ nhỏ qua đây chơi. Nhỏ gật đầu liền.


Kết quả là tôi chỉ vừa cởi áo và mặc quần đùi lỏn thỏm đi ra ngưỡng cửa là thấy nhỏ liền. Nhanh thật chứ. Hình như nhỏ đang rụng răng, để lộ nụ cười dễ thương lắm. Từ lúc thấy nhỏ thay răng mẹ tôi hay dặn: răng lung lay là để tự nó tự rụng, chứ không bị lổ sĩ sau xấu lắm, lớn lên không ai thương. Nhỏ có một nụ cười rất đặc biệt, tựa như ánh nắng chiếu xiên qua rặng tre đầu làng để lộ mặt mũi đen thui. Có vẻ như tôi cũng không khá gì hơn, cái thằng con trai mìn trần đầu dầu suốt ngày ở ngoài đường ngoài sá. Mỗi lần nhỏ qua mẹ tôi đều gọi vào ăn cơm nhưng nhỏ nhất quyết không chịu. Tánh nhỏ là vậy mà. Những lúc như vậy tôi cũng không ăn mà ngồi trò chuyện với nhỏ. Nhỏ ngồi lên cái xích đu đưa lên đưa xuống trông vẻ rạng rỡ lắm. Tôi ở đằng sau cầm cái dây võng nhẹ đưa nhỏ lên, ngỡ như chạm vào bầu trời xanh. Tôi và nhỏ làm xao động đến mức con Bi nằm bên cạnh cũng không tài nào ngủ được, cứ lè lè cái lưỡi, nước dãi chảy ra từng giọt thấm vào đất.


Có lúc tôi ngồi vào chung làm nhỏ giật thót mình. Nói vậy chứ nhỏ giỏi lắm, nhỏ quán xuyến hết mọi việc trong nhà, từ nấu ăn, xách nước đến dọn dẹp, buổi chiều còn tranh thủ đi chăn bò thuê. Chả bù cho tôi đến áo quần cũng phải nhờ mẹ giặt. Gia cảnh của nhỏ, của tôi và hầu hết những người trong cái xóm hoang vắng này có lẽ đều giống nhau, thiếu đàng trước, hụt đằng sau, phải chạy ăn từng bữa. Mẹ nhỏ mất khi nhỏ vừa được sinh ra, nghe mẹ tôi kể lại ba nhỏ buồn quá tìm đến rượu giải sầu, ròng một tháng trời không làm ăn gì cả. May mà nhỏ còn có bà ngoại nếu không thì... nên bây giờ nhỏ ngoan lắm, càng nghĩ càng thấy thương nhỏ. Chợt nhỏ trầm ngâm:
- Lớn lên mi định làm chi, chứ tau nhứt quyết đi học làm nông. Học làm nông về để nghề nông quê mình phát triển. Chứ ba tau ba mi đi làm ăn xa miết ri răng.
Tôi gõ đầu nhỏ một cái rồi cười xòa:- Chu choa mi nghĩ chi xa vời rứa, tau chỉ mong hàng ngày mẹ đi chợ về để có bịch chè, đùm đậu hủ là hạnh phúc lắm rồi.
- Mi răng lúc nào cũng chỉ có ăn hoài rứa, thôi tau về đây.

Khi nhỏ vừa nói xong thì đã quá ngọ. Cái nắng hòa mùi mồ hôi làm không khí vừa mặn vừa nồng. Đâu đó vẳng lại tiếng lao xao của cái tò mo, tàu dừa rớt xuống khu vườn. Tự nhiên tôi thấy mái tóc nhỏ đẹp quá, mái tóc ngang vai buông xõa trong nắng để lộ hai cái bím tóc xinh xinh. Chợt tiếng hét cộng với nhịp thở hổn hển của thằng Tý làm tôi và nhỏ giật bắn mình.
- Hà ơi! Về xem ngoại mi kìa, có chuyện gì mà người ta xúm lại đông lắm…

Nhỏ lật đật chạy về, linh cảm cho tôi biết đó là buổi trưa êm đềm cuối cùng của tôi và nhỏ.


(*) Đồng dao xứ Quảng.
Phan Nam






READ MORE - CÔ BÉ HẠT TIÊU - Truyện ngắn của Phan Nam

CHỚM THU - thơ Ngọc Hùng





CHỚM THU

Thoáng nắng thu về trên tóc em
Từng sợi heo may từng sợi mềm
Nắng ngã êm đềm vào chân tóc
Nhuộm màu thu nhạt phai sắc xanh

Mưa thu chớm về trên tóc em
Từng giọt ngâu nhàn nhạt nhuốm sầu
Lất phất giọt dài đan giọt vắn
Trắng mái đầu điểm sương bụi ngâu

Con đường bốn mùa ta đi đó
Đã thấy lưa thưa lá úa vàng
Đã nghe chiều buồn se sắt gió
Thu vơi đầy… tâm tư miên man

Xuân đã lùi sâu vào xa lắm
Chồi non là cành nhánh lâu rồi
Mùa đơm hoa trái giờ xưa cũ
Lá úa cành trơ thu tiếp ngôi

Vẫn biết hạ đi thu sẽ đến
Mà thu sang vẫn lắm ngỡ ngàng
Dòng sông đời khúc bồi khúc lở
Nắng mưa thu bồi lở… mênh mang…


NGỌC HÙNG

Tác giả:
Lý Ngọc Hùng.
Mỹ Tho, Tiền Giang



READ MORE - CHỚM THU - thơ Ngọc Hùng

KHI TÌNH RƠI LỆ - Thơ: Trúc Thanh Tâm



Thơ:  Trúc Thanh Tâm

KHI TÌNH RƠI LỆ
Gió trở mùa thương mây tím ơi
Mưa vùi tan tác cánh hoa rơi
Đêm nay trăng nghẹn tình rơi lệ
Cũng đủ hồn ta điếng cả đời!

Thời gian còn lại bao nuối tiếc
Người mang thương nhớ đã đi xa
Người về ôm mãi mùa hẹn ước
Khi lá tình xanh cũng chợt già!

Ngàn ước mơ chìm trong mắt biếc 
Nghe triền đau khổ dậy bên trong
Máu tim còn đỏ trang tình sử
Mà nỗi niềm riêng cứ ngập lòng!

Anh nhé, cho em lần tìm lại
Những gì âu yếm của ngày xưa
Đời em trót đã nhiều bất hạnh
Tình chửa chung đôi đã hững hờ!

Em cố quên anh và xua đuổi
Những vùng bóng tối phủ quanh em
Sợ quá đi anh giờ trăng rụng
Mai nắng tình lên phủ bậc thềm!

Thời gian đè nặng lên trí nhớ
Cái khoảng không gian kín vạn ngày
Tình trắng trong nhau mờ nhân ảnh
Kiếp nào, thương nhớ trả cho ai!

Nước mắt không nhòa hình bóng cũ
Khi tình chết đuối giữa đôi môi
Nếu biết xa nhau là ly biệt
Xin khóc giùm nhau một kiếp người!

TTT
(Châu Đốc)  
READ MORE - KHI TÌNH RƠI LỆ - Thơ: Trúc Thanh Tâm

LỖI HẸN BẠC LIÊU - thơ Hoàng Yên Lynh



(Ra trại, với thân phận thầy chẳng ra thầy, thợ không ra thợ, tôi bắt đầu những năm tháng lang thang kiếm sống nơi vùng đất phương Nam hay vẫn còn gọi miền Tây với những con kênh dài thẳng tắp, những cánh đồng không nhìn thấy chân bờ, những cánh rừng tràm, rừng đước và hình ảnh để lại sâu đậm trong tôi là những chiếc xuồng ba lá, những cô gái sông nước với chiếc áo bà ba. khúc vọng cổ, điệu lý và câu hỏi nửa đùa nửa thật: "Sao anh Tư chỉ có mình ên ..."

Tôi người miền Trung chưa quen với cảnh trời mây nước, với âm điệu phương Nam nhưng cũng cảm nhận được tấm lòng hào phóng  đối với những ai thất cơ lỡ vận. Bước đường kiếm sống đã đưa tôi rong ruổi từ U Minh qua Miệt Thứ, Tắc Cậu, về Hà Tiên và rồi đến Gành Hào Bạc Liêu. cái nôi của khúc Dạ cổ Hoài Lang… Những tháng năm đói cơm rách áo, mang trên mình cái lý lịch tối thui đối mặt với tình đời, tình người cay nghiệt cuộc sống như con nước ròng, nước lớn. Đêm ngủ hàng hiên nhưng không biết ngày mai sẽ trôi dạt phương nào. Trong những ngày cay đắng đó, tôi gặp được người bạn tuổi đời tuy khác nhau, đã cưu mang tôi trong những ngày khốn khó. Ông Ba Sai Gòn, cái tên mà người dân ở đây âu yếm vẫn gọi ông.


"Thôi thì chú mày ở đây, hàng ngày vác nước đá xuống ghe kiếm cơm qua ngày... Chú mày cải tạo về không kiếm được việc gì đâu." Câu nói của ông Ba Sài Gòn ngày đầu gặp tôi sẽ chẳng bao giờ tôi quên được. Những buổi tối dưới ánh trăng Gành Hào, bên tiếng sóng biển, bên ly rượu đế với xoài xanh, tôi lắng nghe tiếng đàn bầu da diết của ông và cả khúc Hoài lang tha thiết ...

Rồi một ngày tôi cũng phải ra đi với lời hẹn quay về. "Tui sẽ về gặp ông dẫu đường đời có thế nào chăng nữa. Mình lại cùng nhau uống rượu trắng, xoài xanh..." Ông tiễn tôi trên chiếc tàu xuôi Bạc Liêu "... Ờ qua đợi ...". Vậy mà phải gần ba mươi năm sau tôi mới trở lại... Và người xưa cảnh cũ nay không còn nữa. Tôi tự trách mình đã không trọn được một chữ tình với ông, ông Ba Sài Gòn.

Ở nơi chốn xa xôi nào đó, xin ông nhận những lời tâm sự này, xin được nói với ông như thuở nào... Cuộc đời rồi cũng chẳng bao lâu nữa tôi ông sẽ gặp lại nhau.)


LỖI HẸN BẠC LIÊU 

Bạc Liêu ơi! Bạc Liêu
Ba mươi năm tôi về lại Bạc Liêu
Trăng Gành Hào vẫn vàng soi con nước
Ba mươi năm một lời hẹn ước...
Tôi trở về ngọt ngào câu Dạ cổ
Tìm tiếng đàn xưa với người bạn cũ
Chỉ còn lại đây chỉ là cõi nhớ.

Bạc Liêu ơi! Bạc Liêu
Tôi tìm ông giữa biển trời sóng vỗ
Dáng ông đi về những chiều mưa đổ
Ly rượu đong đầy
Tiếng đàn bầu da diết
Trải lòng ông giữa bao điều thua thiệt
Tôi kẻ tha phương ngày tàn cuộc chiến
Đôi bạn trẻ già
Ngẫm cuộc đời như một giấc Nam Kha .

Bạc Liêu ơi! Bạc Liêu
Ba mươi năm tôi về lại tìm ông
Giọt nắng chiều rơi sao đến chạnh lòng
Hỏi gió ,hòi mây hỏi chiều biển lộng
Hỏi cánh chim trời
Ông phiêu lãng nơi đâu ...

Bạc Liêu ơi! Bạc Liêu
Một mình tôi rượu rót lại đầy
Chỉ mình tôi giữa biển chiều hoang vắng
Ông ở đâu ... Tiếng đàn xưa vắng lặng
Câu thơ này tôi viết chỉ mình tôi .

Ông Ba Sài Gòn
Tôi vẫn gọi tên ông
Như thuở nào đói cơm rách áo
Một điếu thuốc rê
Một bầu rượu đắng
Khúc vọng cổ buồn thức trắng đêm trăng .

Bạc Liêu ơi! Bạc Liêu
Còn trăng còn rượu còn tôi
Mà ông xa biệt cuối trời lãng du
Bến sông ngày đó giã từ
Hẹn nhau mấy độ sang thu lại về
Đường đời vạn dặm sơn khê
Lỗi câu ước hẹn tái tê cõi lòng
Về Gành Hào gọi tên ông
Mình tôi khách lạ bên sông lạnh buồn .

Bạc Liêu ơi! Bạc Liêu
Trách tôi lần lữa với đời
Tìm ông lỡ muộn bên trời quạnh hiu .

HOÀNG YÊN LYNH 
READ MORE - LỖI HẸN BẠC LIÊU - thơ Hoàng Yên Lynh

NGƯỜI ĐI MỞ ĐẤT - chùm thơ Lê Thanh Hùng


Tác giả Lê Thanh Hùng


Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Người Đi Mở Đất

Dấu nắng rối ngang triền dốc
Lượn lờ khói quyện bóng cây
Bếp lữa giữa rừng cô độc
Chậm chiều mờ tỏ, vầng mây
*
Thanh niên xung phong mở đất
Rừng xa, lối nhỏ chơi vơi
Lặng lẽ bước qua được, mất
Long lanh mắt nhỏ rạng ngời
*
Tiếng ghi ta đêm lỗi nhịp
Lời ca khắc khoải yêu thương
Theo bước cha anh bước tiếp
Vạch rừng thành những con đường ...
*
Ký ức, lung linh cháy đỏ
Chuyện buồn nhớ mãi làm chi
Để dành kể chuyện hồi đó
Gió sương đọng lại điều gì?
*
Mai này, xô bồ lắng đọng
Còn không ngày tháng gian lao?
Vẹn nguyên một bầu máu nóng
Hồn nhiên say đắm, thuở nào
LTH


Từ Cửa Sổ Nhìn Ra Góc Chợ

Bên cửa sổ
Một góc đời
Phố chợ
Bao phận người
Tất bật mưu sinh
Bỗng lặng ngưng
Đường chen
Rộng mở
Em
Gánh hoa qua
Bát ngát
Hương tình ...
LTH


Đâu Đây Thời Con Gái

Em gái K’ho, đêm qua bắt chồng rồi
Không còn tung tăng đồi nương với bạn
Những lối mòn xưa, chìm vào quên lãng
Đi rẫy, đi rừng giờ phải có đôi ...
*
Nắng mưa gì, đều là những mùa vui
Ngày tháng trôi đi bao điều rấm rứt
Con tim yêu đương, bừng lên hừng hực
Rạn vỡ chiều tan, dốc nắng ngậm ngùi
*
Đâu “Cửa hai lớp tôi che bằng tre” (1)
“Cửa ba lớp tôi khép bằng củi” (2)
Tiếng ai hát bay qua ba ngọn núi
Tơn kỡn gơ boh (3) này, ai đã từng nghe?
*
Thân con gái như chuối chín trên cây"...
"Thân con gái như cây rau rịa
Tay con gái như măng mới mọc”... (4)
Ơ một tuổi nào, đọng lại đâu đây
*
Chiều mờ nghiêng, bóng nắng nhảy theo chân
Đôi vợ chồng son, dung dăng xuống núi
Ơ... mi đừng khóc...
cơm trắng đầy tô, cườm quý trong túi” (5)
... Tiếng mẹ ru con, quấn quýt bên sân
*
Má ửng hồng, lên khúc Pơn yơng kon (6)
Em vấp chân, chao mình bên ngạch cửa
Áo váy lệch xô, chiếc gùi sấp ngữa
Đổ ra hiên nhà, cả một mùa xuân ...
LTH
________
(1), (2), (3), (4)- Hát giao duyên (Tơn kỡn gơ boh)
(5), (6) - Hát ru con (Pơn yơng kon)


Theo Tuổi Đời Đi

Trúc trắc làm chi?
Xô dạt sóng đời
Vịn vào đâu
Giọt nước mắt em rơi ...
Đường trăm ngã
Đời trăm khát vọng
Cứ rụng rơi
Theo lần tuổi
Rối bời

Lê Thanh Hùng

huyện Bắc Bình, Bình Thuận
READ MORE - NGƯỜI ĐI MỞ ĐẤT - chùm thơ Lê Thanh Hùng

Friday, August 26, 2016

CHUYỆN VỀ MẸ NHÀ THƠ YẾN LAN - Lâm Bích Thủy

                 
          Nhà thơ Yến Lan lúc 
cộng tác với tạp chí TTTN




           CHUYỆN VỀ MẸ NHÀ THƠ YẾN LAN 
                  Trích: Hồi ký về người cha là thi sĩ

     Bà nội tôi mất khi cha tôi còn nhỏ xíu nhưng bà luôn hiện hữu trong cuộc sống của gia đình. Theo lời kể của cha, Bà nội vừa đẹp người vừa đẹp cả nết; phụ nữ trong huyện ít ai bì kịp. Bà rất khéo taycái tâm chứa nhiều đức độ và rất thông minh, lại hiền lành, tốt bụng nên bà con xóm giềng thương lắm. Nói nôm na theo kiểu hiện đại – trong bà hội đủ đức tính của người phụ nữ thời Phong Kiến “ngôn, dung, công, hạnh”. Ba tôi rất tự hào về người mẹ của mình.  Ông có thơ:

       MẸ TÔI

Thuở ông ngoại bút nghiêng lận đận
Câu đối trướng đã chán nghề gieo vận
Sinh ra mẹ tôi xinh gái nhất làng
Không hát xướng, chống chèo, chỉ ham may vá
Bạn chài lưới thường vào đổi cá
Trả công khâu từ chiếc yếm, cái màn
Hăm mấy tuổi đầu, mẹ mới sang ngang
Trên đôi mắt vừa gạt khô ngấn lệ..

     Mẹ cậu Lang khéo tay, vì không đủ tiền mua chiếc máy Singer giá 120đ  Đông Dương; trong khi hàng tháng, nhà chỉ dám tiêu pha từ 5- 10 xu. Nên bà mở hiệu may tay tại nhà, ở phía bên kia sông Côn. Bà may khéo, đường kim mũi chỉ đều như hạt gạo, thẳng như may máy. Tài thêu, rua của bà không chê vào đâu được: chim, cò, rồng rắn qua tay bà, chúng như động đậy. Vì thế, trong huyện, có tới ba cửa hiệu, nhưng phần lớn, nhà giàu, quan lại hầu hết đềđến nhà bà thuê may, vá hoc thêu thùa. Nhờ vậy, khi bà còn sống mà cuộc sống của gia đình cậu Lang rất ổn định.
  
     Tiếng lành đồn xa. Lần nọ, quan huyện cho vời bà vào dinh. Chân bà vừa chạm bậc thềm cửa chính; quan đã hỏi để đáp trả câu chào của bà:  
       Nghe nói bà rất khéo tay, vy bà may cho ta bộ lễ phục
     Dừng giây lát, quan tiếp: 
     - Người ta còn bảo rng làm  ăn đó, đúng vậy không bà? Nếu đúng, ta thách bà lấy được của ta, dù chỉ một rẻo vải nhỏ cũng sẽ được trả công hậu và còn được thưởng cho thúng gạo. Nếu không, coi như bà may không công cho ta đấy”. 
     Mẹ cậu Lang lễ phép cúi đầu đồng ý. (Lúc này mẹ cậu còn rất trẻ).    
                                                                              
     Để dễ bề kiểm soát, quan buộc bà vào nhà quan để may; chiều tối mới được về. Và để chắc ăn, trước khi đưa bà ra cửa, gia nhân khám người bà không sót chỗ nào, rồi kèm tới tận cổng. Sau đó, vào nhà, kiểm tra cẩn thận lại từng viên gạch, xó xỉnh, không để sót một rẻo vải thừa nào. Cứ như vậy, sau vài ngày may, thêu, mẹ cậu Lang trình quan bộ lễ phục. Cầm b l phục lên xem, quan gật gật cái đầu ra vẻ hài lòng và tủm tỉm cười rồi tấm tắc khen:
     – Chà, chà! quả lời đồn không sai; bà khéo tay quá, đường kim, mũi chỉ thật tinh xảo. Chỉ có hai màu vàng đậm, nhạt mà ta nhận ra các con vật trên áo, tài hoa thật!

      Thấy quan khen mà không đả động đến tiền công; bà hiểu ngay là ngài thực hiện lời hứa vì  chưa chứng minh được “Làm nghề nào ăn nghề đó”. Bà đành lẳng lặng tay không ra về, trước sự đắc ý của các gia nhân nhà quan!

      Thế rồi, hai hôm sau, gia nhân nhà quan tới mắng vốn:
      – Bà may kiểu gì vậy, may hôm nay có việc quan phải mặc lễ phục, vmới xỏ tay vào, chỉ đã tuột hết. Bà mau vào khâu lại cho quan, kẻo quan gin.
                                
     Vậy là trúng kế của mẹ cậu Lang rồi. Không phải bà may dối mà đó là chủ ý để dẫn đến việc nhà quan phải mời bà vào lần nữa. Lần này, nhà quan không bận tâm đến vấn đề vải thừa. Chỉ có việc khâu lại chỗ bị tuột chỉ, có gì phải lo? Song, chính lúc này, mẹ cậu Lang mới có cơ hội lấy được vải thừa để minh chứng cho ngài thấy “làm  ăn nấy” là chuyện thường ngày ở huyện. Mảnh vải bà lấy được to bằng cả lưng áo, bà lận ở trong, phần trên lưng. Bà may khéo đến độ không ai phát hiện ra. Bà tin, dù muốn hay không, quan cũng sẽ gọi bà vào sửa lỗi này. Sau đó bà cẩn thận may lại áo cho quan rồi về.

      Ngay chiều hôm đó, bà đem mảnh vải trình quan để lấy tiền công và gạo thưởng. Cầm mảnh vải khá to trên tay, quan gật đầu, thán phục. Ngài hỏi bà cách lấy. Mẹ cậu Lang thật thà tường thuật lại cho quan nghe. Nghe xong, quan không giận mà khen sự nhanh trí, giảo hoạt của bà. Ngài nói “Bà xứng đáng được hưởng những gì ta đã hứa”. Quan gọi người nhà mang tiền và thưởng cho bà thúng gạo. Ngài không quên nhắc lại “làm nghề nào ăn nghề đó không sai.

      Khi mẹ cậu Lang mất, bà được an táng tại Gò Nổ, cách đường xe lửa 500m (nay gần Đài phát sóng thị xã An Nhơn). Thầy địa lý có nói “Sau này, gia đình ông phát về văn chương, ở con trai thứ.” Có lẽ thầy địa lý đã đúng! Em trai thứ – Lâm Huy Nhuận đã học và kiếm cơm bằng cây bút và giấy mực với chức danh nhà báo, nhà thơ tại Đài Tiếng Nói ViNam.

     Bà nội tôi mất lúc ba chưa đầy 6 tuổi (dương). Hình dáng bà chỉ mờ mờ, lúc ẩn lúc hiện trong tâm trí, nhưng được ông khắc họa rất nét bằng ký ức của người cha  

             DÁNG MẸ

Tưởng tượng không ra hình dáng mẹ
Đêm dài con thức vẽ chân dung
Thôi đành mượn nét xưa cha kể
Trên mỗi kim còng  một sống lưng
          
     Có một thực tế, luôn hiện hữu trong dòng họ Lâm nhà tôi. Đời nào cũng vậy, nghèo kiết xác, cuộc đời luôn gặp gian truân và trắc trở. Hình như điều đó, được trời ấn định từ ngày xưa! Vô tình, có chị cán bộ xem lý lịch của tôi, chép miệng vẻ cảm thông “Ai mang họ Lâm nghèo đến ba đời em ạ!” Tôi bị câu nói chị ám ảnh hoài. Không biết chị dựa vào đâu mà nói vậy!”                                      
     Nhưng quả thật, nó vận đúng vào ba đời họ Lâm nhà tôi đến thế! Tôi không biết đời ông cố; nhưng ông nội, các cô, bác, họ hàng nhà tôi tại thế kỷ này vẫn là những người nghèo nhất thị trấn An Nhơn.
  
     Nay quê nhà được lên Thị xã. Điều này chắc chắn cái nghèo của họ Lâm nhà tôi có lẽ đã đến lúc nói lời tạm biệt rồi nhỉ, phải không các bạn!?
                                                                            Lâm Bích Thủy


READ MORE - CHUYỆN VỀ MẸ NHÀ THƠ YẾN LAN - Lâm Bích Thủy

NHƯ LÁ NGÂY NGÔ - Thơ Hoành Trần


Ảnh đại diện của Hoành Trần
      Tác giả Hoành Trần




NHƯ LÁ NGÂY NGÔ

Lá rơi có phải là thu?
Chút se sắt lạnh chút mù là đây!
Tình thu vừa chớm hao gầy,
Đem đong sợi nhớ hốt đầy giọt thương.
Bên ni áo tím tan trường,
Để ai ngơ ngẩn vấn vương nỗi đời.
Rứa thôi mùa thu vàng ơi,
Phương xa chừ lượm lá rơi xếp vòng,
Vòng nào đã níu gót hồng!
Níu hoài chỉ được cõi lòng đắng cay.
Thu qua mà nào có hay,
Đông về cho buốt má hây hây dòn,
Em xưa đâu còn hiền ngoan,
Ta chừ cũng lắm đa đoan sự đời,
Xin lỗi em tạ lỗi người.
Nhớ quên quên nhớ khóc cười ngây ngô!
                                            Hoành Trần
                                                26/8/16


READ MORE - NHƯ LÁ NGÂY NGÔ - Thơ Hoành Trần

SẼ CÓ MỘT NGÀY - Thơ Hiệp Kim Áo Tím



                 Hiệp Kim Áo Tím


SẼ CÓ MỘT NGÀY 

Sẽ có một ngày anh về thăm.
Đà Lạt bao thay đổi thăng trầm.
Con dốc nhỏ buổi chiều tắt nắng.
Bất chợt mây mù mưa lâm râm.
Bên hồ nhè nhẹ bước chân ai.
Thu về lặng lẽ lá vàng phai.
Một đời nhung nhớ bên đồi vắng.
Anh nhớ thương hoài đôi mắt nai.
Sẽ có một ngày ta gặp nhau.
Tóc đen ngày ấy đã phai màu.
Mắt nai trong vắt đâu còn nữa.
Chỉ còn vương vất một niềm đau.
Sẽ có một ngày anh trở về.
Ngắm vườn hoa tím thỏa đam mê.
Nhỏ ơi, vắng nhỏ sao buồn thế, 
Một mình lặng lẽ buồn lê thê.
Sẽ có một ngày về bến mơ
Lòng buồn anh viết vội dòng thơ.
Tặng người yêu dấu giờ xa vắng.
Như cánh chim bay nẻo xa mờ.
                 Hiệp Kim Áo Tím
               Đà Lạt – 16/09/2015 


READ MORE - SẼ CÓ MỘT NGÀY - Thơ Hiệp Kim Áo Tím