Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, May 4, 2015

THEO CÁNH HẠC ĐÊM - thơ Hoàng Anh 79




Hoàng Anh 79

THEO CÁNH HẠC ĐÊM

Xa rồi tiếng vó ngựa hoang
Em còn ru giấc ngủ tàn chiêm bao
Xa nhau đến tận trời nào
Ngày qua sợi tóc ngả màu hoàng hôn

Ta đi sương lạnh buốt hồn
Nghe sông núi thở đời mòn gót đau
Tim em có nụ hôn đầu
Gởi thương cho gió gởi sầu theo mưa

Vẫn là lối cũ đường  xưa
Em treo nổi nhớ từ mùa trăng lên
Ta còn gì nhớ để quên
Bay theo cánh hạc của đêm lạc loài

Nợ em tháng rộng năm dài
Tình như mây trắng bay hoài ngàn năm
Một mai về phía xa xăm
Trên lưng tuấn mã in hằn vết thương

Cạn đi nửa chén rượu buồn
Ai chờ ai nữa cuối đường lãng du
Xa em xa lắc biệt mù
Bụi thời gian xoá đêm từ tạ nhau!

Ngày 3/5/2015
HA79

 Bút danh: Hoàng Anh 79
Tên thật: Hồ Mạnh Phi Hùng
Năm sinh: 14/09/1973.
Địa chỉ mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Blog : hoanganh79.blogspot.com
Điện Thoại: 0918.974.522

Địa chỉ nhà : 1S5 lầu 1, Lương Văn Can, Chung cư Bình Khánh, P. Bình Khánh, Long Xuyên, An Giang
READ MORE - THEO CÁNH HẠC ĐÊM - thơ Hoàng Anh 79

HƯƠNG SẮC ĐỒI THƠM - thơ Phan Minh Châu




Phan Minh Châu

Hương Sắc Đồi Thơm

(Nhân một buổi giao lưu thơ ở Đồi Thơm Phú Yên)

Anh về đất bỗng lên xanh
Đồi Thơm tơ nỏn lên vành nón che
Không sông nước vẫn đôi bờ
Không trăng điện vẫn lập lòe sáng trăng
Những chiều mây phủ mưa giăng
Vẫn nghe đau đáu bước chân người về
Cỏ vàng từ độ chân quê
Bỗng xanh theo những lời thề đã xanh
Đi vòng rồi lại đi quanh
Đồi xưa dứa dại nay thành núi Thơm
Tưởng như phố, tưởng như phường
Dẫn ta đến những thiên đường cỏ may
Thương quê còn chút tình này
Anh đem rãi xuống đường cày tuổi thơ
Mầm từ độ đã ra hoa
Đất từ độ đã lập lòe bướm ong
Tưởng quê … không phụ tình chồng
Chị đi xua ngọn gió đông lạnh lùng
Dọn bờ, dọn bãi, dọn Thung
Biến đồi hoang để trập trùng bóng trăng
Đồi xưa như gái khan chông
Nay mơn mởn sáng nỗi lòng của quê./.

PMC


READ MORE - HƯƠNG SẮC ĐỒI THƠM - thơ Phan Minh Châu

Thơ Trúc Thanh Tâm - NGƯỜI TÌNH - CÕI BUỒN




Trúc Thanh Tâm

NGƯỜI TÌNH

Em về ngủ giữa đêm nay
Thời gian ta nhốt cho dài ái ân
Sang mùa trái rụng ngoài sân
Ta nằm trên vũng mùa xuân da người
Nhìn em thấy cả biển trời
Trăm năm tình hẹn nên người chưa đi ...

CÕI  BUỒN

Ngọn đèn nức nở trên cây
Đêm thành phố ngả vòng tay hẹn hò
Ta về xa lạ ngày xưa
Em rồi bỏ cả ấu thơ theo chồng
Hành trang nặng những thư tình
Ta không rao bán nên tình bơ vơ .


(Thi tập - Lục Bát Thời Yêu Em - 1972)
tructhanhtaam@yahoo.com
READ MORE - Thơ Trúc Thanh Tâm - NGƯỜI TÌNH - CÕI BUỒN

Sunday, May 3, 2015

HAI BÀI THƠ CỦA PHẠM ĐỨC NHÌ


 
         
Tác giả Phạm Đức Nhì


TRÚNG  GIÓ

Buổi chiều
mặc phong phanh
lại ngồi gần cửa sổ
không may phải cơn gió độc
nàng nằm ngay đơ
mặt tái xanh
mắt nhắm nghiền
 môi tím ngắt

Các con tôi la hoảng
bà con lối xóm tới đầy nhà
rồi người cạo gió, kẻ giật tóc mai
người bôi dầu xoa nóng gan bàn chân

Một lúc lâu sau nàng hồi tỉnh
tay chân cử động
mặt đã đỡ xanh
mắt đã long lanh
môi đã có chút mầu hồng
có điều khi được hỏi
nàng ú ớ chẳng nên lời
cơn gió quái ác đã khiến nàng á khẩu

Tôi thức dậy
trời vừa rạng sáng
không có tiếng chửi chó mắng mèo
như mọi khi
cũng không có tiếng ca cẩm
than thân trách phận

Thay vào đó
là tiếng chim hót
trên cành bưởi trước nhà
tiếng dế xa xa
tiếng đàn gà con
tíu tít kiếm ăn ngoài ngõ
tôi nghe được cả tiếng xào xạc
của mấy tầu lá chuối
đong đưa trong gió

Ôi! Đã lâu, lâu lắm
tâm hồn tôi
mới đủ thanh thản
nhẹ nhàng
để nghe được
những âm thanh
dễ thương như thế

Tôi bước ra ngoài
các con tôi đang học bài
cũng đưa mắt nhìn tôi
mỉm cười ý nhị

Ôi! Thật lạ! Cuộc đời!
nỗi bất hạnh của một người
có khi là hạnh phúc
của nhiều người khác

           Phạm Đức Nhì


VỀ  NGAY  EM  NHÉ

(Đoạn viết thêm của bài Trúng Gió)

Tháng trước nhạc phụ ốm nặng
vợ bay về Việt Nam
tôi ở lại đi làm
và chăm nom hai đứa con ăn học

Phải đi chợ, phải chui vào bếp
kho thịt, chiên cá, nấu canh
tối đến
nằm một mình
chiếc giường bỗng rộng thênh thang
trống trải

Tiếng chim hót, tiếng dế, tiếng gà
nghe mãi
cũng nhàm
và tiếng xào xạc của lá chuối
cũng không còn dễ thương
như ngày đầu nàng trúng gió

Hai đứa con hôm nào
cùng phe với bố
giờ bắt đầu
thèm nghe tiếng mẹ trên phone
ba bố con ngồi ăn cơm
mặt buồn rười rượi

Đứa lớn buông đũa mếu máo
“Bố gọi về xem ông ngoại khỏe chưa?”
đứa bé khóc òa
“Con muốn mẹ về với con.”
(nó nói trong tiếng nấc)

Em ơi!
dù biết rồi sẽ lại phải nghe
đủ những tiếng chì, tiếng bấc
đón em về nhà
anh vẫn rất hân hoan
bấc chì
thôi thì …cũng phải …cố quen.

                  Tháng 7 năm 2011
                   Phạm Đức Nhì
             nhidpham@gmail.com   


READ MORE - HAI BÀI THƠ CỦA PHẠM ĐỨC NHÌ

CHIỀU HÈ - Thơ Nhật Quang


Tác giả Nhật Quang















CHIỀU HÈ

Chiều nghiêng bóng ngả bên đồi
Nhớ thời thơ trẻ vui chơi chốn này
Năm mười...bắt bướm,nhẩy dây
Con ve sầu hát ru say bóng chiều

Chơi vơi gió níu cánh diều
Mênh mang sáo vọng dặt dìu tiếng thơ
Triền đê đồi cỏ xanh mơ
Gió lay phương ngát, thẩn thơ lối về.

                                   Nhật Quang
                                   (TP.HCM )
READ MORE - CHIỀU HÈ - Thơ Nhật Quang

Saturday, May 2, 2015

MẮT BỒ CÂU: BÀI THƠ MỚI ĐỌC LẦN ĐẦU - Phạm Đức Nhì


 
         Tác giả Phạm Đức Nhì

  MẮT BỒ CÂU: BÀI THƠ MỚI ĐỌC LẦN ĐẦU

MẮT BỒ CÂU

trong giấc mơ về thuở thiếu thời
có ai đó nhìn tôi
bằng đôi mắt bồ câu ngây thơ
đánh thức tôi
chạy một trăm năm mươi cây số
chỉ để về đứng lặng
ngắm ngả ba sông
trưa nắng trút bao la trời rộng
ngả ba sông buồn hắt
buồn hiu
sông bây giờ sao quá mênh mông
bến không bóng đò
không một bóng bồ câu
chân trời thăm thẳm
gió giận ai
chẳng chút nồm nam
cây chờ ai
cây buồn đứng bóng
tôi chờ ai
mà tôi đứng ngóng
nước sông chẳng bao giờ chảy ngược
đành chép giấc mơ vào con thuyền giấy
thả trôi vào mênh mông
(Nguyễn Khắc Phước, Văn Nghệ Quảng Trị)

Lần đầu đọc thơ Nguyễn Khắc Phước đã có chút ấn tượng đẹp. Cái ấn tượng đó cứ bám theo, cứ mạnh dần lên để cuối cùng có thể thôi thúc mình cầm bút viết mấy lời bình phẩm.
Mắt Bồ Câu là bài thơ tình. Có thể là tình yêu. Có thể là tình bạn. Cũng có thể là tình … gì đó với một người có đôi mắt bồ câu. Người đó giờ đang ở đâu? Tác giả không nhắc đến. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Chắc là kỷ niệm đẹp, dễ thương, đáng nhớ. Bởi nếu không thế, thi sĩ đâu có mất công:
                                chạy một trăm năm mươi cây số
để về
                                đứng lặng
ngắm ngã ba sông
rồi
                                chép giấc mơ vào trong thuyền giấy
                                thả trôi vào mênh mông.
Nhưng cái cách thi sĩ mở lòng tâm sự với người đọc cũng thật dễ cảm, dễ mến. Và tôi đã thích bài thơ.
Ấn tượng đầu tiên của tôi với Mắt Bồ Câu là hình thức phóng khoáng của nó. Số chữ trong câu không theo một lề luật trói buộc nào. Và rất đặc biệt, cách gieo vần tạo vị ngọt thơ ca vừa phải, đủ để đưa độc giả theo dòng cảm xúc của thơ đến bờ, đến bến, nhưng không nhiều đến mức làm cho họ ngán.
Theo tôi, vị ngọt thơ ca cũng giống độ ngọt của chè:
                                Đường ít, chè không đủ ngọt
                                không ngon
                                đường nhiều, ngọt lợ
                                ăn gắt cổ.
Tác giả, một đầu bếp kinh nghiệm, nêm đường cho món chè “Mắt Bồ Câu” của anh không lạt, không ngọt, mà rất vừa miệng.
Ngoài ra, bài thơ còn có những ưu điểm rất dễ nhận thấy: hình ảnh đẹp, nên thơ, tứ thơ bồng bềnh nhưng dễ “bắt”. Thêm vào đó, từ mỗi con chữ, từ khoảng trống giữa những câu thơ, hơi ấm cảm xúc nhẹ nhàng lan tỏa tạo cảm giác thật dễ chịu cho người đọc thơ.
Bài thơ có một khuyết điểm rất nhỏ (lỗi chính tả): ngả ba sông. Đúng ra phải là ngã ba sông. Có lẽ do cách phát âm của người miền Trung, hỏi ngã đôi khi lẫn lộn.

Để kết luận tôi xin ghi lại đoạn cuối, đoạn hay nhất của bài thơ:
                                gió giận ai
                                chẳng chút nồm nam
                                cây chờ ai
                                cây buồn đứng bóng
                                tôi chờ ai
                                mà tôi đứng ngóng

                                nước sông chẳng bao giờ chảy ngược
                                đành chép giấc mơ vào con thuyền giấy
                                thả trôi vào mênh mông.
Con thuyền chở giấc mơ của Nguyễn Khắc Phước có lẽ đã trôi xa, xa lắm. Nhưng tâm tình của anh, không biết tự lúc nào, đã thấm sang tôi. Và cái cảm giác bâng khuâng, tiếc nhớ ấy - nếu không có tiếng vợ gọi ăn cơm – không biết còn bám lấy tôi đến bao giờ?

Galveston, Texas  05/2015
PHẠM ĐỨCNHÌ


READ MORE - MẮT BỒ CÂU: BÀI THƠ MỚI ĐỌC LẦN ĐẦU - Phạm Đức Nhì

XUÂN QUÊ - thơ Lưu Thế Quyền


Tác giả Lưu Thế Quyền

Lưu Thế Quyền

Xuân Quê

Tôi về thắc thỏm bước chân
Xuân quê e ấp tần ngần đón tôi
Chắc là tôi lạ lắm rồi
Khác bao nhiêu với những người xung quanh.

Bao năm ở xứ xa xanh
Thân nương đất khách hồn dành gửi quê
Hôm nay nhẹ bước chân về
Cánh đồng ai trải thơ đề xanh xanh.

Gió đưa vương vấn lên cành
Nhành xuân ướm thử sinh thành chồi non
Giăng giăng mưa bụi vào thôn
Sông mờ ướt đẫm sóng cồn tâm can.

Bâng khuâng đâu bóng mây ngàn
Thoi đưa mấy lớp muôn vàn én bay
Chân đưa tình những say say
Tôi về trĩu nặng lòng này với quê.


Lưu Thế Quyền
Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Vĩnh Phúc
ĐC: Khu doanh nghiệp Thanh Lãng - Bình Xuyên - Vĩnh Phúc
luuthequyen@yahoo.com.vn
READ MORE - XUÂN QUÊ - thơ Lưu Thế Quyền

MÙA HÈ TỚI - nhạc & lời Phạm Anh Dũng -Thái Hiền hát - Duy Cường hòa âm - video: Ng.Thu Hoa

READ MORE - MÙA HÈ TỚI - nhạc & lời Phạm Anh Dũng -Thái Hiền hát - Duy Cường hòa âm - video: Ng.Thu Hoa

VỚI MẸ - chùm lục bát của Hoàng Lê


Tác giả Hoàng Lê


Hoàng Lê

VỚI MẸ

Kĩu cà kĩu kịt tháng năm
Dưa hành, tỏi ớt, rau răm, rau rền…
Mẹ tôi bán ở chợ Đền
Đôi quang gánh ấy thuộc tên mẹ rồi
Nắng mưa trưa sớm chẳng ngơi
Một đàn con nhỏ rối bời lo toan
Mẹ băng qua những cơ hàn
Cong vênh năm tháng, lõm bàn chân chai
Một đời thúng mẹt ngô khoai
Nụ cười hạnh phúc, tương lai con mình
Dường như con quá vô tình
Đâu hay dáng mẹ hữu hình thời gian
Chiều nay, gió nổi ngút ngàn
Con lo lắng lắm, bất an trong lòng
Đoạn đường còn có xa không ?
Mẹ đang gánh cả bão giông đi về…


ĐỪNG CƯỜI

Đừng cười tôi nhé không gian
Dẫu tôi thu nhỏ góc màn ngắm trăng
Đừng cười tôi nhé thời gian
Khi tôi vụt lớn mênh mang tháng ngày


TÌNH THƠ

Cần chi phải viết thơ tình
Khi ta năm tháng mãi hình bóng nhau
Một câu, thôi nhé, một câu
Anh yêu em đến trắng màu thời gian.

                           HL


HOÀNG LÊ
(Lê Văn Cường)
Sinh: 24/9/1984,
Địa chỉ: số 6, ngõ 29, tổ 28, phường Minh Tân,
thành phố Yên Bái, tỉnh Yên Bái.
ĐT: 0293.890.487 – DĐ : 01216.364.119
Email: lvcuong.c3ca@yenbai.edu.vn
Nghề nghiệp: GV Lịch sử THPT

READ MORE - VỚI MẸ - chùm lục bát của Hoàng Lê