Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, March 30, 2015

LỤC BÁT HÓA ĐIÊN - Thơ Trần Hữu Khả


Tác giả Tràn Hữu Khả
















Thơ Trần Hữu Khả
LỤC BÁT HÓA ĐIÊN

Ngày xưa
Lục bát ngây thơ
Thư sinh bạch diện tìm thơ mơ người
Phượng hồng bóng rợp ngẩn ngơ
Buồn đâu rơi rụng bâng quơ sân trường!
Rủ rê lục bát lạc đường
Áo ai quá trắng – tơ vương quá nhiều
Tóc mây thả gió nuông chiều
Ta thành hư hỏng giữa miền hồn nhiên
Mang mang một nét thần tiên
Sầu ai hụt bước ngã nghiêng tang bồng
Xuôi dòng lục bát lội sông
Đắm trên thương nhớ mênh mông nợ nần
Thấm đau năm tháng đường trần
Dọc ngang vết sẹo bỏ đàn lưu vong
Vụng về xưng tụng má hồng
Uốn thân lục bát bẻ cong tiếng cười
Tình đầy một giọt sương thôi
Rụng rời đâu đó cuối trời mộng du
Ru ta vùng vẫy ao tù
Thao thức lục bát ngậm ngùi buông tay
Rượu đời vỡ chén chưa say
Vòng ôm tri kỷ thay mau lời nguyền
Nổ tung giọt máu hão huyền
Quay lưng lục bát hóa điên một mình
Hóa điên
Lục bát một mình..
                                    
                                     THK
                                     2015


Tác giả: Trần Hữu Khả
Sinh năm: 1961
Địa chỉ: K95/10 Bà Huyện Thanh Quan- Đà Nẵng
Nghề nghiệp: Tự do
Số ĐT: 0903507075



READ MORE - LỤC BÁT HÓA ĐIÊN - Thơ Trần Hữu Khả

XUÂN LÀNG QUAN HỌ - thơ Chu Vương Miện













thơ chu vương miện

xuân làng quan họ


yếm trúc bâu trắng thơm mùi hoa sữa
hương tình theo "bảo" phải cưới em thôi.
                                   thơ Nguyễn Khôi


ngồi tựa song đào
hỏi người tri kỷ
ra vào có mấy vấn vương
ai thương về cố quốc
mưa giăng phủ Từ Sơn?
ngựa câu dây buộc ngoài quán trọ
có nhớ nhau chăng? mấy buổi đường
kể từ đêm Giã Bạn
mỗi mùa đến hẹn lại lên
quê hương của nhà văn Toan Ánh
xóm giềng của thi sĩ Bàng Bá Lân
lòng suốt đời gửi tại bến sông Thương
dù xa cách trăm năm vẫn đợi
"Váy Đinh Bảng buông chùng cửa võng"
thơ Hoàng Cầm đi tìm Lá Diêu Bông
chốn Đình Bảng Bắc Ninh "Kinh Bắc"
đế đô Hoa Lư Đại Lý anh hùng

*

còn duyên ngòi gốc cây thông
hết duyên ngồi gốc cây hồng
là hồng hái hoa
có thương nhau đến chơi cửa chơi nhà
cho thầy thầy mẹ biết
để rước hoa rước hoa định kỳ
tính tinh tính tình tình tinh
ơ hội hờ là ơ hội hừ

*

chọ Phù Lưu cũng chả xa chợ Chờ
ngồi phiền ở mãi bến đò Lo
liền anh liền chị với liền em
liền cụ liền ông với liền bà
làng Quan Họ chúng em
hàng năm Xuân về vẫn ca hát líu lo


                                chuvươngmiện
READ MORE - XUÂN LÀNG QUAN HỌ - thơ Chu Vương Miện

Saturday, March 28, 2015

TRỞ VỀ - Thơ Nhật Quang


 Tác giả Nhật Quang

    















TRỞ VỀ

Con về đây một chiều xuân lặng lẽ
Khi hoàng hôn lịm tắt cuối chân mây
Chân mòn mỏi,lòng thổn thức vơi đầy
Ôi ! Bao năm con rời xa tình Chúa

Vui thế trần, chôn tuổi xanh tàn úa
Đem thân gầy lạc giữa chốn lầu hoa
Ngập chìm trong mê đắm ngọc ngà
Cho linh hồn nhuốm đen màu tội lỗi...

Qua đi rồi tháng năm dài lạc lối
Con quỳ đây nguyện thống hối ăn năn
Bên lòng Chúa nguồn hạnh phúc, bình an
Nghe ấm lại tâm hồn bao băng giá

Ôi ! Tình yêu Chúa cao vời nhiệm lạ
Vẫn vòng tay giang rộng với yêu thương
Hỡi thế nhân đang lạc bước phong trần
Mau quay về bên tình cha yêu dấu.

                                   Nhật Quang
                                   (TP. HCM)

READ MORE - TRỞ VỀ - Thơ Nhật Quang

CHÀO NGÀY MỚI ... - Thơ Trần Mai Ngân



                              Tác giả Trần Mai Ngân


CHÀO NGÀY MỚI ...


Chào nắng sáng - một ngày rất vui 

Gửi yêu dấu nụ hồng thắm tươi 

Tình như mới và tình rất ngoan 

Chợt vương vấn thoáng qua nhẹ nhàng...



Bàn tay ấm - ngón dài rất thon

Cùng dìu dắt nhau qua địa đàng

Chào em nhé - gửi tặng chút hương

Nụ cười đó thoáng u hoài vương
...

                        Trần Mai Ngân

READ MORE - CHÀO NGÀY MỚI ... - Thơ Trần Mai Ngân

GỞI HUẾ - Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân













Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

GỞI HUẾ


Huế ơi nợ nần chi giữa biển khơi
                               đành xui ta mấy lần lỡ hẹn
Đất trời ảo hóa, hoa cỏ phù sinh…
Lỡ hội làng Sình,
                lỡ đình Vĩnh Lợi,
                               lỡ em về cầu ngói ThanhToàn
                                                              trách chiều đi vội
Ta trót mang trái tim lưu đày nguyên tội,
                               lỡ câu thề thốt thả tình trôi sông…
        
Biết nhau từ thuở lai sinh hoa quỳ vọng lối
Em bến bãi phù sa ươm mầm mấy cõi
Ta một đời trôi lăn đá cuội,
                               rủ rê cười cợt cát bụi giang hà
Như gió điêu linh bên bờ phù ảo
Một đời viễn du, một thời bến đổ,
                               một mái chèo vạn lí xa  xăm…
                                                                            
Yêu Huế và rất yêu em,
                               sông Thơm tỏa những ơn lành
Tha thứ cho anh người tình bé nhỏ,
                               như nước dòng ngâu lụy con đò cổ độ 
Hương ơi, mưa ơi mấy thuở tương phùng        
Không dừng lại và cũng không đi nữa
Bến bờ xa thôi cũng một con đò

                                            N.H.M.Q
                                            17/9/2014
READ MORE - GỞI HUẾ - Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

ÁNH LỬA, TỰ TÌNH - Thơ Trúc Thanh Tâm





Thơ Trúc Thanh Tâm

ÁNH LỬA

Bụi hồng lên nắng chiều pha
Sỏi trơ dấu ngựa đi qua đường thành
Buổi chiều, mùa rụng lá xanh
Ta quên giấc ngủ trên cành tuổi chim
Bốn mùa dài mãi như đêm
Ta tìm ánh lửa rừng im tiếng người !

 14.6.70
TTT
(Thi tập - Lục Bát Thời Yêu em - 1972)
___

TỰ TÌNH

Se tình theo mắt hỏa châu
Áo em chiều đẹp mây cao đỉnh trời
Viễn du gót lá buổi đời
Ta neo ta với những lời non xanh
Cơn say trong vũng miên tình
Bên khung cửa nhỏ ta hình dung em !

  tháng 6/ 70
TRÚC THANH TÂM

( Thi tập - Lục Bát Thời Yêu Em - 1972 )
READ MORE - ÁNH LỬA, TỰ TÌNH - Thơ Trúc Thanh Tâm

LỜI TÌNH BUỒN - Thơ Trương Thị Thanh Tâm













Thơ Trương Thị Thanh Tâm

LỜI TÌNH BUỒN

      * Gởi Trúc Thanh Tâm

Phố xưa đèn hắt bóng
Trên lối về mưa bay
Em với đêm khép cửa
Trăng tháng mười ngủ say

Tình đầu chưa đủ ấm
Người xa cứ hững hờ
Yêu thương nào ai biết
Chỉ hiện về trong mơ

Thuyền xa không bến đổ
Lội ngược dòng bến yêu
Đời trăm ngàn nhánh khổ
Phiêu bạt hồn rong rêu

Tóc em giờ chớm bạc
Gặp nhau trong tình cờ
Tình cờ sao quên được
Nụ hôn đầu đêm mưa

Bao năm em biết khổ
Tình đầu sông cuối sông
Bao năm anh lang bạt
Mang theo vết thương lòng

Lời tình buồn em viết
Gởi anh lúc cuối đời
Tìm đâu đây hạnh phúc
Lỡ một lần đánh rơi !

               03/12/2006
                              TTTT

                (Mỹ Tho)
READ MORE - LỜI TÌNH BUỒN - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

Quảng Trị Yêu Thương - Những bài hát về Quảng Trị

READ MORE - Quảng Trị Yêu Thương - Những bài hát về Quảng Trị

Friday, March 27, 2015

PHỐ XƯA HÀ NỘI PHÙN GIĂNG - Thơ Tuyền Linh




Thơ Tuyền Linh
Phố Xưa Hà Nội Phùn Giăng

Mến gởi các cô gái Hà Nội

Ước mong em gởi cho anh
Chút hơi phùn lạnh Hà thành phố xưa
Lâu rồi thèm lắm giọt mưa
Nhỏ vào hồn mộng cho vừa nhớ nhung

Yêu Hà Nội… yêu vô cùng…!
Mơ Hà Nội phố tiết xuân mưa về
Phùn bay lất phất hàng me
Cõng theo mây gió vỗ về bóng trăng

Dù đời cơm áo cách ngăn
Vẫn mơ một chuyến thăm Thăng Long thành
Thăm Quán Thánh, thăm Đồng Xuân
Lãn Ông, Bát Sứ, Cửa Đông, Bát Đàn…

Quê hương đâu cũng là nhà
Ước sao Hà Nội có ta có mình
Sài Gòn nhìn nắng thủy tinh
Bỗng yêu biết mấy Hà thành phùn giăng !

Hình như hơi lạnh vừa len
Hương yêu chừng cũng dâng lên đợi tình
Em ơi, hãy gởi cho anh
Hạt mưa phùn lạnh để dành mai sau ?

TL

2015
READ MORE - PHỐ XƯA HÀ NỘI PHÙN GIĂNG - Thơ Tuyền Linh

XA LẠ - Thơ Trúc Thanh Tâm




Thơ Trúc Thanh Tâm

XA  LẠ

Chiều đi nắng ngủ đầu non
Đường xưa cỏ úa gót quên lối về
Tóc em lược chải hững hờ
Tóc anh gió bụi pha mờ lửa binh
Anh quên ngày cũ yên bình
Suy tư cháy nám tuổi mình ngày xưa

Tình quen đất lạ bơ vơ
Ơi, sông núi rộng những giờ hỗn mang
Ta nghe trí nhớ bàng hoàng
Trăm năm một giấc  ngủ tàn trong mê
Đời quên người mãi chưa về
Sông không bến đợi, nước về lênh đênh

Ta say, còn nhớ hay quên
Từ mùa xuân cũ không còn ca dao!

TRÚC THANH TÂM

(Thi tập - Lục Bát Thời Yêu Em - 1972)
READ MORE - XA LẠ - Thơ Trúc Thanh Tâm

Thơ Trần Thị Quỳnh Hoa: KHOẢNG VỠ, NHỚ CHÙA XƯA

                                    


                        Thơ Trần Thị Quỳnh Hoa

KHOẢNG VỠ

Biết tìm đâu hởi một chân dung!
Tạo hóa bày chi cảnh lạ lùng
Nếu đã trao rồi cung luyến ái
Sao còn vùi dập khúc tương phùng
Dòng đời chẳng thể chung vai bước
Năm tháng xin dành trọn núi sông
Gửi lại người xưa tình dịu vợi
Ta về ôm khoảng vỡ mênh mông




NHỚ CHÙA XƯA

Cho tôi xin được một lần thăm
Cổ tự Hoà Lâm gợi tháng năm
Chính điện con quỳ tâm bất loạn
Lời kinh Nội tụng lý thâm trầm
Nghe chuông ngân vọng miền u tịch
Đưa tánh tìm về cõi tịnh không
Trong khoảng trời thơ bên gối Phật.
Đâu rồi bóng Nội đã xa xăm!

TT.Quỳnh Hoa.
(dr.hoaquynh@yahoo.com.vn)


READ MORE - Thơ Trần Thị Quỳnh Hoa: KHOẢNG VỠ, NHỚ CHÙA XƯA

Châu Thạch: Cảm tác “Hàng Cây Không Biết Khóc” , thơ Phan Minh Châu



Châu Thạch

Cảm tác 
“Hàng Cây Không Biết Khóc” , 
thơ Phan Minh Châu
        
                         
Cây không biết khóc nhưng cây có máu
Từng khoanh cây máu rỉ ở hai đầu
Máu bầm nầy đã chảy về đâu?
Chảy đến trong lòng nhà thơ đang khóc.

Những kẻ đốn cây đốn luôn chứng tích
Để nhà thơ nước mắt chảy ngược về
Từng thân cây xác chết kéo lê thê
Cuộc chém giết dã man hơn thời thượng cổ.

Cây nối cây hàng nối hàng gục đổ
Người giận người máu trong bút sục sôi
Máu trong cây, trong bút hay trong người
Đều là máu của da vàng bảo trọng.

Ôi thương quá những thân cây thành lọng
Trước bom đạn thù vẫn che được phố phường
Nay bình yên thì sự sống tan thương
Chết tức tưởi ngàn vạn năm uất ức .

Nhưng thương nữa những vần thơ chính trực
Gõ đau tim người có trái tim xanh
Gải làn da nhưng kẻ bạo hành
Cây cứ vẫn hàng hàng ngả xuống!!! ./.


                                         CT
READ MORE - Châu Thạch: Cảm tác “Hàng Cây Không Biết Khóc” , thơ Phan Minh Châu

Thơ Dương Thanh Nhàn: TIẾNG GỌI …! , MÊNH MANG LỜI RU

Tôi đã đứng giữa Thành Cổ, được nghe, được bước chân trên thảm cỏ, được nhìn dòng sông Thạch Hãn… và cảm nhận. Sau khi xem bộ phim Mùi Cỏ Cháy, Thành Cổ càng nhức nhối trong trái tim tôi. Xin được chia sẻ một vài suy nghĩ của mình với Văn nghệ Quảng Trị.





                           Thơ Dương Thanh Nhàn

                               TIẾNG GỌI …!
                  
Mẹ … Mẹ… ơi!                  
Giữa mênh mang Thành Cổ                  
Nghe văng vẳng đâu đây
Tiếng gọi thiết tha.
Tiếng gọi vọng về
                  
Từ lòng đất.                   
Tiếng gọi vọng về                  
Từ đáy sông.
                  
Đất vẫn xanh non                  
Màu cỏ                  
Sông vẫn chảy                  
Như ngàn đời vẫn thế.                  
Cứ mênh mang, êm ả, dạt dào.                 
Những thẳm sâu                  
Hồn đất cồn cào                  
Bao tiếng gọi         
Mẹ … ơi…                  
Trong đáy sông- chơi vơi                  
Dật dờ - hồn tử sĩ.                              
                            
Khoảnh khắc                            
Trước giờ xung trận                            
Dâng hiến máu xương mình                            
Tổ Quốc - Mẹ hiền
Phút chốc              
Vụt hiện lên.
               

                         
MÊNH MANG LỜI RU
                            
Em nằm ….                                      
Trong lòng Thành Cổ                            
Cỏ non tơ…
Như em … tuổi học trò                            
Giảng đường, ngày nào âm vang tiếng thầy cô.                            
Theo em đi vào lòng đất mẹ.
                  
Đất mẹ ru …                  
Lời ru cay nồng khói lửa                  
Lời ru mang hồn núi sông.
                   
Đất nước mình trải bốn ngàn năm                  
Đã thắm máu triệu triệu người ngã xuống.                  
Trong lòng đất chứa lửa thiêng dân tộc                  
Bom đạn, máu xương thẫm đẫm quyện hòa.
                  
Dưới thảm non kia                  
Em có nghe mẹ ru                   
Có nghe tiếng gió thì thào hát gọi                  
Tiếng bạn bè, người thương, đồng đội…                  
Thành Cổ ơi - mênh mang lời ru.

                                             DTN


Họ và tên: Dương Thanh Nhàn
Địa chỉ:  xã Thịnh Đức- TP Thái Nguyên- tỉnh Thái Nguyên
Điện thoại: 0978 242 079.    
Email: thanhnhantn1957@gmail.com


READ MORE - Thơ Dương Thanh Nhàn: TIẾNG GỌI …! , MÊNH MANG LỜI RU