Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, January 5, 2025

NHỮNG CHIỀU ĐÔNG, CẢM THỨC XUÂN – Thơ Tịnh Bình

 
 

 
NHỮNG CHIỀU ĐÔNG...
 
Chút se lạnh gọi đông về nhóm lửa
Ta miên man trong nỗi nhớ quê nhà
Họa ký ức bằng trang thơ giấy trắng
Những chiều đông sương đọng cánh đồng xa
 
Con cúm núm kêu chi lời khắc khoải
Chân đất đầu trần nào đã hay đông
Gió vi vút chật rồi manh áo cũ
Lấp lóa bờ tre chào nhé ánh trời hồng
 
Thoi thóp nắng những chiều vàng lịm tắt
Lũ trẻ mục đồng í ới gọi xa xa
Nhớ khói lam quê thơm mùi cố xứ
Củi ướt mắt nhòe thương lắm mẹ ta
 
Khỏa bóng hoàng hôn cánh chim về tổ
Mái nhà xưa ngỡ từng sợi đông lùa
Se sắt nhớ dòng sông năm tháng ấy
Gió cuối ngày phơ phất bóng lau khua...
 
 
CẢM THỨC XUÂN
 
Cuối năm rồi lại cuối năm
Hắt hiu lịch mỏng âm thầm cạn vơi
Về đâu chiếc lá vừa rơi
Lạnh căm gió bấc đầy trời tương tư
 
Khói sương trắng nẻo thực hư
Tàn năm tháng cũ chần chừ ngày qua
Ta ngồi đếm tuổi cùng ta
Nâng niu sợi tóc chưa già đã rơi
 
Ai như xuân đã cất lời
Con ong làm mật cho đời hương hoa
Về đâu mây trắng không nhà
Bốn mùa luân chuyển cho ta khác mình
 
Bình minh... Vô hạn bình minh
Một ta hữu hạn đa tình cùng xuân...
 
                                                        Tịnh Bình

READ MORE - NHỮNG CHIỀU ĐÔNG, CẢM THỨC XUÂN – Thơ Tịnh Bình

Saturday, January 4, 2025

MÙA XUÂN CŨ – Thơ Trần Mai Ngân


   

 
MÙA XUÂN CŨ
 
Ngày thơ bé
Tôi ướm thử chiếc áo ba vừa may xong
Màu hồng, bâu lá sen tay nhún
Mùi vải batik thơm nồng tình yêu của ba
Tôi hít hà hôn… mùa Xuân đang về bên cửa sổ
 
Những ngày giáp Tết
Má chỉ huy. Cả nhà dọn dẹp
Cái bàn, cái ghế phải xếp ngay
Xoay bên kia rồi đặt bên này
Bận rộn và ríu ra ríu rít
 
Chợ Tết
Chiếc xe mini* những quả dưa Má lựa
H đạp về chở cả mùa Xuân
Chúng tôi lớn lên thương vội ngập ngừng
Tan chiến tranh mà cả thời lận đận
 
Trước sân nhà tôi cây hoa Mận
Cánh trắng rơi theo gió chơi vơi
Năm tháng qua đi và đến bây giờ
Tôi cũng già như ngày xưa của Má
Bỗng khát thèm ướm lại chiếc áo xưa
 
Đã lâu lắm lòng tôi khép cửa
Xuân không về vì Ba Má còn đâu
Trong niềm vui vương góc muộn sầu
Giao thừa nói: Má Ba ơi! con nhớ lắm!
 
Những ngày cuối năm Giáp Thìn 3-1-2025
                                       Trần Mai Ngân
 
** Xe đạp mini có khoảng năm 1970
- Chiếc áo trong tấm ảnh là của ba tôi may!
READ MORE - MÙA XUÂN CŨ – Thơ Trần Mai Ngân

Friday, January 3, 2025

Chùm ảnh HOA TRẠNG NGUYÊN - Chu Vương Miện

 





READ MORE - Chùm ảnh HOA TRẠNG NGUYÊN - Chu Vương Miện

NƯỚC TRÀN LY - Truyện ngắn - Hoàng Thị Bích Hà

 


NƯỚC TRÀN LY

 

    Tạ Đình Tời kết hôn với chị Nghiêm Thị Bình đã được hơn mười năm. Anh là một công chức. Chị làm nhân viên bưu điện thành phố. Anh chị có với nhau bốn đứa con ba gái, một trai, đủ nếp đủ tẻ. Anh chị đều hưởng lương nhà nước. Như vậy xem ra cũng là một gia đình căn bản, tài chính ổn định, học thức tương đương. Hai gia đình nội ngoại cân xứng. Chị phúc hậu, vẻ đẹp đầy đặn, mặn mà của phụ nữ đã chín chắn. Hằng ngày chị đi làm chăm chỉ. Về nhà lo chợ đò cơm nước, chăm sóc con cái. Các cháu xinh xắn, ngoan, chăm học. Anh chị có căn nhà rộng rãi xây kiểu ba gian trong khu vườn nhỏ đầy hoa trái. Giờ rảnh, chị trồng trọt, khu vườn lúc nào cũng xanh mướt với nhiều cây ăn quả và rau trái. Chị còn nuôi thêm đàn gà vịt để lấy trứng góp phần bổ sung vào nguồn thực phẩm cho gia đình.

    Anh là một người đàn ông (điều đó hẳn rồi) nhưng cái tính của anh giống đàn bà hơn! Mặc dù người anh không nữ tính mà đầy xương xẩu với khuôn mặt góc cạnh, má hóp. Do đã rụng bớt vài cái răng mà anh tiếc tiền không chịu trồng. Anh bảo: "Anh là người ít khi cười, chẳng ai thấy 'hàng tiền đạo'. Có lỡ cười khi ai nói gì hay thì bụm miệng lại là được, cần gì trồng cho tụi nha nó có cơ hội chặt chém!" Thân hình anh cao ráo nhưng ốm và khô nên trông anh lúc nào cũng lọt thỏm trong bộ áo quần công chức. Anh năm nay đã bước vào độ tuổi ngũ tuần. Chị thì kém anh 5 tuổi.

    Chị được phân công phụ trách một quầy bưu điện ngay khu chợ của xóm tôi, cạnh con lộ xe cộ đi lại tấp nập. Mỗi lần anh đi đâu đó ngang qua trước văn phòng làm việc của chị, tối về nhà thể nào anh cũng cật vấn:

    -Hôm nay, thấy bà còn mời một ông khách ăn hạt dưa, ra vẻ thân mật lắm nhỉ!

    Khi thì anh bảo:

    -Sáng nay lại còn nhăn răng ra cười với khách nữa!

    Cười gì vậy? Vui à? Hay là cười tình, ve vãn đàn ông.

    Chị bảo:

    -Anh buồn cười thật! Khách đến bưu điện giao dịch thì mình phải niềm nở. Hồi em vào ngành người ta dạy: 'Vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi' mà!

     Khách tới làm việc mà cái mặt bí xị thì chẳng khác nào đuổi khách. Còn tết, cơ quan có sẵn hạt dưa, mứt, khách hàng tới, mình vui vẻ mời người ta ăn chút có sao đâu!

    -Mà anh cũng nên cười lên cho vui vẻ. Ai cấm anh cười đâu nào!

    Thế nhưng anh vẫn vẻ mặt hằm hằm. Đi ra đá cái cái ghế, đi vô chằn cái ly nước trên bàn thật mạnh, 'quăng thúng đụng nia' chị giật hết cả mình.

    Vẫn thái độ 'mặt nặng mày nhẹ' nói:

    -Có chồng rồi là ra đường phải nghiêm túc, không được cười cợt với thằng nào nha! Cô nhớ lời tôi đó!

    Chị không nói gì nữa lẳng lặng làm việc mà nghe lòng mình cay đắng dâng lên khóe mắt rưng rức.

    Trong nhà, mỗi lần mua sắm gì anh cũng bảo chia hai mỗi người chịu một nửa. Tiền lương anh cất riêng. Ví như mua cái nồi cơm điện giá 400000đ thì chia người 200000 đồng.

    Có lần sắm một cái giường gỗ giá 5 triệu. Anh nói: “Cái này bà phải chịu 3 triệu, tui 2 triệu vì bà hay ở nhà, nằm nhiều hơn tôi!”

    Đó lý lẽ của anh là vậy và luôn vậy. Tất cả chị đều nín nhịn mặc dù cũng có khuyên nhủ ít nhiều nhưng xem ra không thấm vào đâu. Chị cay đắng, nuốt buồn vào trong, chịu đựng ngày này qua tháng khác để lo cho các con.

    Một hôm anh về nhà tuyên bố một câu xanh rờn:

    -Giờ tôi muốn ly thân! Vì tôi đã tìm được tình yêu đích thực của đời mình. Cô ấy trẻ hơn bà, hấp dẫn hơn, cuồng nhiệt hơn bà!

    Chị nghẹn lời để mặc nước mắt lả chả rơi!

    Tình mới của anh là một cô bé trẻ bằng tuổi con bé đầu của anh chị! Chị nhắm mắt đưa chân mặc anh muốn làm gì thì làm. Không còn lựa chọn nào hơn! Vì chị có đồng ý hay không thì anh cũng đã quyết rồi!

    Anh thỏa thuận chia chác tài sản với chị rồi khăn gói ra đi xây tổ uyên ương mới. Cũng là lúc cơ quan đuổi việc anh vì lý do vi phạm luật hôn nhân gia đình. Anh sống với cô vợ trẻ ở một căn phòng trọ ngoại ô thuộc huyện Cần Giờ. Cô vợ trẻ hơi bị tật ở chân, dáng đi chấm phẩy. Cô lớn lên từ trại tình thương. Không có gia đình bên ngoại nên anh mới dễ dàng tán tỉnh cô bé. Họ có với nhau một đứa con nhỏ đã hơn một tuổi. Từ đó ngày ngày anh lăn lộn kiếm sống để nuôi con.

    Bẵng đi mấy năm tôi không thấy chị ở quầy bưu điện nữa. Tình cờ gặp chị ở chợ hoa ngày tết. Chị kể là anh chị đã li dị. Anh có mái ấm riêng. Các con lớn nay đã lập gia đình. Chị giờ cũng thảnh thơi, có hội hưu trí hay đi cà phê với nhau. May mắn gặp được tri kỷ của đời mình. Anh Nguyễn Đình Yên sống độc thân. Vợ anh mất đã lâu, các con trưởng thành ra riêng. Nay anh chị sống vui vẻ bên nhau, thỉnh thoảng đi du lịch đây đó.

    Vậy là sau những va đập nhỏ to của cuộc sống hôn nhân chênh lệch cá tính. Và sau cùng là anh phụ rẫy chị như 'giọt nước tràn ly'. À không! Chậu nước hắt lên đổ tràn ly. Ly nước vốn đã chất chứa nhiều chịu đựng cũng đến lúc phải tràn dù không mong muốn đổ vỡ.

    Thôi vậy cũng mừng cho chị được giải thoát. Chị cũng đã làm tròn vai trò làm mẹ, các con trưởng thành, có gia đình riêng. Chị cũng đã tìm được niềm vui chặng cuối đường, tuổi xế chiều mong chị có cuộc sống yên bình, thoải mái, dễ chịu hơn!

    Sài Gòn ngày 18/10/2022

    Hoàng Thị Bích Hà

 

READ MORE - NƯỚC TRÀN LY - Truyện ngắn - Hoàng Thị Bích Hà

Wednesday, January 1, 2025

CUỐI NĂM – Thơ Lê Phước Sinh

  

Ngày buồn như đưa đám

Âm thanh chẳng thèm kêu

Phố thì đang đổ dốc

Phanh thắng tuột mất rồi...

               Lê Phước Sinh 

READ MORE - CUỐI NĂM – Thơ Lê Phước Sinh

BỐN MÙA LẶNG THINH – Thơ Tịnh Bình

 

 
 
BỐN MÙA LẶNG THINH
 
Mùa đông ngoảnh mặt đi
Tiếng thở dài của gió
Lao xao đám lá khô
Chim từ quy đếm giọng mình khắc khoải
 
Bên kia hoàng hôn
Chờ âm chuông độ lượng
Chán ngấy những buồn vui
Quấy rầy tâm thức ta câu chuyện phiếm không hồi kết
Lũ sẻ nâu không ngừng thao thao bất tuyệt về mùa xuân
 
Cứ giả vờ say giấc an nhiên
Loài sâu cuộn mình chờ thoát xác
Phía trước bình minh
Phía sau ngàn lời chim hót
Đám mây ham chơi quên mất lối về
Hỏi đường vị thiền sư già không nhớ mình bao nhiêu tuổi
 
Cứ khóc như đứa trẻ
Mùa xuân sẽ dỗ dành ta bằng ngụm nắng tươi non
Mặc bốn mùa lặng thinh mật ngữ
Đất trời có nói gì đâu...
 
Tịnh Bình

READ MORE - BỐN MÙA LẶNG THINH – Thơ Tịnh Bình

Tuesday, December 31, 2024

Trang Thơ Nguyễn Văn Trình - NHỮNG NGÀY CUỐI ĐÔNG | TRĂNG THU | BIỂN CHIỀU

 

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình

Những ngày cuối đông

 

Cuối đông, gió lạnh bên song

mưa rơi rả rích cho lòng lạnh hơn

chuông chùa vọng tiếng chợp chờn

cho ai nguôi hết dỗi hờn ngày đông

 

Cuối đông, nỗi nhớ mênh mông

thôi mùa lá rụng cho lòng chơi vơi

nắng hồng cũng đã thôi rơi

bên trời mây tím về nơi bẽ bàng

 

Cuối đông, đường vắng thênh thang

mình tôi dạo bước bên hàng phố xưa

con đường người đã dần thưa

hàng cây trút lá như vừa thu sang

 

Cuối đông, vạt nắng thôi vàng

nghe như rét mướt luồn sang hiên nhà

cho lòng thổn thức phương xa

cho thêm sầu nặng xót xa tình đời…

 

                         Đông Hà, 2022

 

Trăng thu      

 

Trăng thu mấy độ hao gầy

bầu trời mây xám loang đầy không gian

đêm thu huyền ảo mơ màng

một tôi dạo bước đường làng hanh hao

 

Mùa thu trăng mộng xiết bao

ánh trăng buông nhẹ mặt ao trước nhà

cuối đêm gió lạnh, trăng ngà

thả muôn sợi bạc bao la sương mờ

 

Trăng thu ký ức tuổi thơ

bao nhiêu nhung nhớ về bờ dâu xanh

cái thời hẹn ước yến anh

cái thời xa nhớ trăng thanh vơi đầy

 

Rong rêu chuyện cũ còn đây

người xưa xa vắng giăng mây cuối trời

trăng thu gợi nhớ người ơi

tóc pha sương trắng, nay lời còn nguyên…

 

                                    Đông Hà, 2022

 

Biển chiều

      (Tặng MT)

 

Biển chiều sóng lặng bờ êm

một ta với biển lại thêm một người

bên ta em mãi tươi cười

chiều loang mây tím thuyền lười bãi phơi

 

Người đi xuôi ngược muôn nơi

trải qua muôn nỗi đầy vơi kiếp người

chiều nay trước biển vui tươi

quên đi muối xát đời người đắng cay

 

Ô hay từng đợt sóng dày

hôn lên bờ cát đắm say thẫn thờ

biển trong xanh ngắt bất ngờ

để cho ai hóa ngu ngơ cuối chiều…

                   

                          Cửa Việt, 2022

                      Nguyễn Văn Trình

                  


READ MORE - Trang Thơ Nguyễn Văn Trình - NHỮNG NGÀY CUỐI ĐÔNG | TRĂNG THU | BIỂN CHIỀU

Chùm ảnh HOA MÙA ĐÔNG - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào hình để phóng to.







READ MORE - Chùm ảnh HOA MÙA ĐÔNG - Chu Vương Miện

CHÙM NĂM MỚI – Lê Minh Hiền chuyển ngữ

 


1. NGUYỆN CẦU ĐẦU NĂM 

By Jackie Kay 


Hãy nhớ cho, thời khắc giao thừa

khi tương lai xuất hành

như một tờ giấy trắng tinh 

một cuốn lịch xinh xinh, một cơ hội mới toanh.

Trên lớp tuyết trắng dày

Em nguyện cầu cho những dấu chân trinh nguyên

rồi nhìn chúng biến đi

cùng cuồng phong nồng nhiệt.

Chuốc đầy ly rượu! Cho chúng mình đây! Những lời nguyện cầu

làm tồn sinh hủy diệt, làm tồn sinh phát tiết. 

 

(Sáng mùa đông) 

Stanton Dec. 30th, 2024


PROMISE

By Jackie Kay (Nov. 1961... ) 

Scottish poet, playwright, and novelist 


Remember, the time of year
when the future appears
like a blank sheet of paper
a clean calendar, a new chance.
On thick white snow
You vow fresh footprints
then watch them go
with the wind’s hearty gust.
Fill your glass. Here’s tae us. Promises
made to be broken, made to last.

https://www.yorkshiretimes.co.uk/article/Poem-Of-The-Week-Promise-By-Jackie-Kay   


_____


2. NĂM MỚI NÀY

By Anonymous 


Tôi là Năm Mới nhỏ bé, hô, hô!

Ở đây tôi vấp ngã trên tuyết khô.

Tôi lắc chuông gây ra tiếng ồn thật vui –

Vậy thì hãy mở cửa cho tôi vào đi!

.

Tôi mang quà đến cho mọi người nào –

Người lớn, kẻ nhỏ, người thấp, kẻ cao;

Mỗi phần quà tôi trao như một kho tàng –

Vậy thì hãy mở cửa cho tôi vào trong!

.

Có người được bạc có người được vàng,

Có người được quần áo mới có người đồ tàng tàng;

Có người được đồ thiếc có người đồng thau –

Vậy thì hãy mở cửa cho tôi vào! 

.

Có người được nước có người sữa ngon,

Có người được lụa có người sa tanh!

Nhưng mỗi người tôi cho đều được một phần quà –

Vậy thì hãy mở cửa cho tôi vào nha! 

 

(10:29 khuya)

Stanton Dec. 29th, 2024


THE NEW YEAR

By Anonymous 

I am the little New Year, ho, ho ! 
Here I come tripping it over the snow.
Shaking my bells with a merry din –
So open your doors and let me in!                                                                    

Presents I bring for each and all –
Big folks, little folks, short and tall; 

Each one from me a treasure may win –
So open your doors and let me in! 

Some shall have silver and some shall have gold,
Some shall have new clothes and some shall have old;
Some shall have brass and some shall have tin – 
So open your doors and let me in!

Some shall have water and some shall have milk,
Some shall have satin and some shall have silk!
But each from me a present may win – 
So open your doors and let me in! 

https://www.poetrynook.com/poem/new-year-18    

_____

3. VÒNG ĐỜI MỘT NĂM 

By Ella Wheeler Wilcox (1850-1919)

American poet 


Có thể nói gì trong những vần thơ mừng năm mới sang,

Những ngôn từ đã không được nói đến hàng ngàn lần?

.

Năm mới về, năm cũ ra đi,

Chúng mình biết mình mơ, chúng mình mơ mình hay.

.

Chúng mình thức dậy cười với bình minh,

Chúng mình nằm xuống khóc với đêm đen.

.

Chúng mình ôm choàng thế giới cho đến khi nó chích ngòi,

Chúng mình nguyền rủa và rồi thở dài vì đôi cánh bay. 

.

Chúng mình sống, chúng mình yêu, chúng mình tán tỉnh, chúng mình kết hôn,

Chúng mình đội vòng hoa cho cô dâu , chúng mình phủ khăn tang cho người từ trần. 

.

Chúng mình cười, chúng mình khóc, chúng mình hy vọng, chúng mình hãi hùng,

Và đó là điệp khúc vòng đời một năm. 

 

(11:22 khuya)

Stanton Dec. 28th, 2024


THE YEAR

Ella Wheeler Wilcox

What can be said in New Year rhymes,
That’s not been said a thousand times? 

The new years come, the old years go,
We know we dream, we dream we know. 

We rise up laughing with the light,
We lie down weeping with the night. 

We hug the world until it stings,
We curse it then and sigh for wings. 

We live, we love, we woo, we wed,
We wreathe our prides, we sheet our dead. 

We laugh, we weep, we hope, we fear,
And that’s the burden of a year. 

https://poets.org/poem/year 

____ 

4. NĂM MỚI

by Carol Ann Duffy


Tôi thả một năm đang lụi tàn sau lưng như thả chiếc khăn choàng rơi xuống. Những chùm pháo hoa đầy trời đua nhau tự tung mình vào màn đêm, như những bông hoa của khát vọng, nồng nàn và tình yêu. Cả không gian bao quanh tôi, đứng đây, tôi rướn ghì thân thể em vào cơ thể tôi. Em chạm vào tôi như luồng khí trao thân.

.

Như xa, như gần, vòng tay em là bóng tối, ôm lấy tôi, sao tôi không ngả người ra sau chứ, môi hôn thầm thì nghê thường trong ánh đèn, dưới những ngôi sao đơn nguyên. Cuối cùng, tôi thấy, chúng cầu nguyện cho chúng mình. Hơi thở của em lúc nửa đêm, sống động, phả trên làn da tôi, xuyên qua nghìn trùng xa cách giữa chúng mình, những cánh đồng, đường cao tốc và thị trấn, hàng triệu ngôi nhà nhỏ say mèm trong đêm sao sa. 

.

Chúng mình có tình yêu nầy, nỗi đau tương tác, vần điệu tràn đầy, dù có sai nơi, sai thời, là tặng phẩm ngọt ngào vòng tay, thiên chức của trái tim, những ngọn lửa để khởi dẫn năm mới, những ngày và đêm xa xôi trên biển đen bầu trời. Môi em giờ là tuyết tan trên môi tôi, mát mẻ, thân mật, nụ hôn đầu đời, một lời thề nguyền. Thời gian trôi qua trôi qua không gian vô tận, cho đến khi này chúng mình nơi đây. 

 

(2:31 khuya)

Stanton Dec. 27th, 2024


NEW YEAR

By Carol Ann Duffy (1955...)

Scottish poet and playwright


I drop the dying year behind me like a shawl
and let it fall. The urgent fireworks fling themselves
against the night, flowers of desire, love’s fervency.
Out of the space around me, standing here, I shape
your absent body against mine. You touch me as the giving air.

Most far, most near, your arms are darkness, holding me,
so I lean back, lip-read the heavens talking on in light,
syllabic stars. I see, at last, they pray at us. Your breath
is midnight’s, living, on my skin, across the miles between us,
fields and motorways and towns, the million lit-up little homes.

This love we have, grief in reverse, full rhyme, wrong place,
wrong time, sweet work for hands, the heart’s vocation, flares
to guide the new year in, the days and nights far out upon the sky’s
dark sea. Your mouth is snow now on my lips, cool, intimate, first kiss,
a vow. Time falls and falls through endless space, to when we are. 

https://poemanalysis.com/carol-ann-duffy/new-year/  

Lê Minh Hiền chuyển ngữ 




READ MORE - CHÙM NĂM MỚI – Lê Minh Hiền chuyển ngữ