TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Saturday, May 11, 2024
XÓM CỔNG QUÊ NGOẠI / MẸ & EM – Thơ Lê Minh Hiền
XÓM CỔNG QUÊ NGOẠI
MẸ & EM
Thơ Lê Minh Hiền
(Viết cho mùa Mother’s Day)
XÓM CỔNG QUÊ NGOẠI
Xóm Cổng... Xóm Cổng ngày xưa, cái tên mộc mạc
con đường đê nhỏ ngoằn ngoèo mùa mưa nhão nhoẹt
bước đi không quen,
những cái cống cây xả nước lên xuống nghe nước chảy ào ào trông dữ dội!
tuổi thơ sợ hãi ngập ngừng khi đặt bước chân sang
.
Nhớ Ông Bà Ngoại ngồi uống trà chuyện trò
những đêm trăng đầy
bên ngoài hè thằng cháu đang nằm ngủ
đôi khi bất chợt thức giấc
lắng tai nghe tụi gió từ con sông chạy về đùa giỡn
trên những tàu lá dừa trước sân
cái xóm nhỏ thuở ấy hiền hòa bình yên lạ
.
Rồi Bà qua đời sau một tai nạn bất ngờ ở tuổi ngoài 50,
sau một đời bươn chải mua gánh bán gồng
những con cá con tôm từ con sông quê
mãi hơn hai mươi năm sau, khi mắt mũi đã lèm nhèm,
Ông qua đời
sau một đời đạm bạc
và Cậu Bảy, người cậu tài hoa có giọng ca,
ngón đờn sáu câu vọng cổ rất mùi
sau một mùa chinh chiến điêu linh
sau đó vài năm cũng mất.
Những vòng đời ngắn dài
những nỗi buồn trăm năm phận người
Xóm Cổng... Xóm Cổng ngày xưa, cái tên mộc mạc
.
Nghe Mẹ kể, mùa mưa năm đó...
lũ từ thượng nguồn Tây Sơn về
trước khi đổ ra cửa biển Thị Nại chảy ngang qua Cầu Đôi, ngang qua Xóm Cổng
nơi Ông đón hai Mẹ con về bằng chiếc xuồng con
đón thằng cháu đầu lòng oặt ẹo ra đời
hơn nửa thế kỷ đã trôi đi...
.
Nhớ ngày nào...
hình ảnh Bà Ngoại nhỏ bé, còm cõi đứng ngoài sân nhà
vẫy tay ngoắc thằng cháu lên năm
theo Bà đi ăn bánh xèo ở cái quán nhỏ cuối làng
.
Xóm Cổng... Xóm Cổng ngày xưa, cái tên mộc mạc
nơi có những con người quanh năm an phận
cái xóm nhỏ đầy ắp yêu thương với Ông, Bà, Cậu,
Dì và bà con quanh xóm
nhớ những đêm trăng lộng gió trên những tàu dừa trước sân
ngày xửa, ngày xưa...
Xóm Cổng còn đó
mà đã thật sự xa!
Stanton 2019 - May 10th, 2024 4:00 pm
___
MẸ & EM
Bên Mẹ hiền như Phật
hồn con mãi tuổi thơ
sao bên em mộng mị
ta khổ sở ngu ngơ
phải chăng từ tiền kiếp
nợ nhau một lời thề
.
Em hay hờn hay dỗi
ta ngu ngơ dỗ dành:
“Ừ! biết lòng em con suối
tưới đất anh khô cằn”
em lắc đầu nói nhỏ:
“anh chỉ hoài so đo”
ta cuống cuồng chết điếng
chợt nghe tiếng Mẹ già
yên bình lời kinh đêm
ta cúi đầu: “Mô Phật!
niết bàn nào trong ta”
Stanton 2019 – May 10th, 2024 1:55 PM
Friday, May 10, 2024
CHƠ VƠ LẠC GIỮA CUỘC NGƯỜI - Thơ Đặng Xuân Xuyến
CHƠ VƠ LẠC GIỮA CUỘC NGƯỜI
Chơ vơ lạc giữa cuộc người
Tôi ngồi lặng nhặt tiếng cười chát chua
Nửa đời lăn lộn được thua
Ngậm ngùi tự bán tự mua bóng mình.
Thế nhân nhiều thể bạc tình
Ngộ ra thì đã thất kinh mấy đời!
*.
Hà Nội, ngày 10 tháng 5-2024
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
ĐÔI TRIÊNG GIÓNG CỦA MẸ - Khê Giang
ĐÔI TRIÊNG GIÓNG CỦA MẸ
Khê Giang
Sống giữa vùng thuần nông, nhưng mẹ
tôi là một trong số những người hiếm hoi ở làng làm nghề buôn bán, vì vậy quanh
năm suốt tháng, chẳng kể nắng mưa đôi triêng gióng như một phần của cuộc đời mẹ,
chúng miết chặt vào đôi vai gầy guộc và ruỗi rong theo những bước chân của mẹ
như hình với bóng. Mỗi buổi sáng sau bữa ăn sớm một mình, mẹ chải đầu, bối tóc,
cẩn thận đứng trước gương chỉnh trang chiếc áo dài rồi gánh hàng lên chợ. Chợ
quê chỉ eo sèo một buổi, ngôi chợ mà từ nhỏ tôi đã cảm nhận qua những sáng tác nguệch
ngoạc:
“Liêu xiêu dăm nóc tranh gầy
Lao xao chưa kịp nửa ngày đã tan
Đâu rồi thúng mủng gióng quang
Dấu chân mẹ lội khắp hàng chợ quê?”
Những bạn hàng của mẹ ngoài thời
gian lên chợ họ có hẳn một buổi chiều thư thả để lo việc nhà, chỉ một mình mẹ là
không có cái cảnh an nhàn đó, tranh thủ vén séo từ khuya, sau buổi sáng họp chợ,
chiều đến nếu không vô chợ Hôm Lạng mẹ lại gánh hàng đi bán dạo trong xã. Ngày
lại ngày những bước chân bươn chải của mẹ nhịp nhàng đổi phiên trên những nẻo
đường làng: mới hôm trước gánh hàng rong và chiếc bóng của mẹ đổ dài trên con
đường trơn trợt lối về thôn Đông thì hôm sau tiếng rao của bà đã vọng qua từng
con ngõ gập ghềnh sỏi đá tận Trường Xuân, Trường Thọ.
Đôi triêng gióng của mẹ ít khi chịu nằm yên cho dù đó là những ngày mà mọi
người ai cũng có quyền ngơi nghỉ. Những ngày kỵ giỗ hoặc Tết mẹ thường về Mỹ
Xuyên- quê ngoại, lối đi chừng ba cây số nếu qua ngã Lương Điền theo đường
Thiên Lý, chỉ cần qua bến đò Hôm Lạng là đã đặt chân lên con ngõ vào nhà ngoại,
thế nhưng mẹ lại nhọc nhằn với đôi triêng gióng trên vai khi phải đi theo con
đường khác, cho dù đi theo lối này chiều dài phải tăng gấp ba: qua cầu Bến Đá,
lần theo Quốc lộ một, băng qua Hải Sơn vượt cầu Mỹ Chánh, theo Quốc lộ 49B về Hội
Kỳ rồi qua cầu Phước Tích, phải đi hết chiều dài của ngôi làng gốm cổ này mẹ mới đặt chân đến mảnh đất chất chứa nhiều kỷ
niệm tuổi thơ của mình. Việc chọn cái cung đường vời vợi ấy chẳng phải do bà sợ
cảnh chờ đò hay cảm giác tròng trành sông nước, mẹ muốn tranh thủ được một công
hai việc: đó là ghé chợ Mỹ Chánh để mua đồ cúng và tiện thể vòng về mua hàng
đem ra chợ làng.
Năm 1972 sau chuyến di tản kinh hoàng vào Đà Nẵng,
không chấp nhận thu mình trong không gian yên bình của các trại tỵ nạn để chờ
trợ cấp, mẹ lại sắm sửa triêng gióng lên đường. Chẳng biết bằng cách nào, do ai
mách bảo mẹ lại dám mằn mò lội vào thành phố tìm đến những cây xăng để mua dầu
hỏa về bán cho người dân các vùng định cư, trong khi trước đó mỗi lần có việc
vào chốn sầm uất nầy tôi vẫn thường đi theo để dắt mẹ mỗi lúc qua đường. Với
đôi thùng dầu sóng sánh nặng trĩu trên bờ vai, những bước chân xiêu vẹo, sụt
lún của mẹ lại rong ruổi trên những trảng cát nóng bỏng từ Hòa Long đến Hòa
Khánh, về Thuận Thành, vượt Mỹ Thị 2 qua trại 5… Không có trại tỵ nạn nào, chốn
định cư nào tại Đà Nẵng lại không in dấu chân của mẹ.
Không biết có phải do đi sớm, đi
nhiều, đi cả những lúc đáng ra phải nghỉ, nên ông trời đã bắt mẹ phải dừng chân
sớm trong quảng đường mười lăm năm còn lại, một cơn tai biến đã đưa mẹ trở về
cái tuổi khởi đầu, cái tuổi vừa mới dứt vành nôi. Thời gian đầu sau cơn bạo bệnh,
ngồi nhìn dòng đời cuồn cuộn chảy qua ô cửa mẹ vẫn thất thần như chưa kịp tin
đôi chân mình đã không còn nghe mình nữa, rồi đôi chân ấy vĩnh viễn chối từ những
bước đi của mẹ cho đến tận cuối đời.
Trong dòng chảy thời gian, trên những bến đời
gập ghềnh khúc khuỷu có những thời khắc tôi thấy chán nản, muốn cuộn mình, dừng
chân thậm chí buông bỏ…nhưng khi nghĩ đến mẹ, có một hấp lực đã kéo tôi vùng dậy
bứt thoát ra khỏi cái vòng xoáy rã rời, luẩn quẩn ấy. Sức mạnh đó đến từ hình ảnh
đôi triêng gióng và những bước chân không biết ngơi nghỉ của người.
17/02/2017
Khê Giang
ANURADHA THAKUR, NỮ HỌA SĨ ẤN ĐỘ VÀ NHỮNG BỨC TRANH ĐA SẮC MÀU VỀ DÂN TỘC - Nguyễn Khắc Phước
Khuynh hướng mỹ thuật của Anuradha Thakur, một nữ họa sĩ Ấn Độ đương đại, tôn vinh vẻ đẹp vượt thời gian của các nghi lễ và truyền thống của các bộ lạc ở Ấn Độ. Từ các lễ hội và nghi lễ tôn giáo cho đến các bài hát và điệu múa dân gian, các bức tranh của bà đều minh họa sự rực rỡ, sống động của cuộc sống bộ lạc.Tranh của bà độc đáo ở nét khắc họa khuôn mặt và hình dáng của đối tượng bằng màu đen, một sự tương phản nổi bật với quần áo lộng lãy và tổng thể đầy màu sắc của môi trường xung quanh.
Trong một cuộc nói chuyện TEDx talk gần đây, họa sĩ Anuradha Thakur đã thảo luận về cách sử dụng đặc biệt màu đen trong các bức tranh của bà. Bà nói: “Người dân bộ lạc trung thực, bằng lòng và ôn hòa, và tôi muốn những phẩm chất này nổi bật một cách âm thầm lặng lẽ. Màu đen là một màu mạnh để thể hiện điều này, nhưng màu đen mà tôi sử dụng là màu đen nhẹ nhàng – nó không phải là màu đen gay gắt hay tức giận.”
Anuradha Thakur tốt nghiệp ngành Mỹ thuật tại Abhinav Kala Mahavidyalaya, Pune. Trước khi trở thành họa sĩ toàn thời gian, bà từng làm việc trong lĩnh vực phi lợi nhuận trong 20 năm. Bà đã giành được nhiều giải thưởng quốc gia và gần đây đã được Bộ Phụ nữ và Phát triển Trẻ em chọn là một trong 100 Phụ nữ thành đạt hàng đầu ở lãnh vực Nghệ thuật và Văn hóa ở Ấn Độ. Đáng chú ý, bức tranh của bà có tên ‘Sự thú vị bất ngờ của dân tộc’ được treo trong văn phòng của Thủ tướng Narendra Modi.
Anuradha Thakur hoan nghênh các yêu cầu về tranh đặt hàng. Nếu bạn thích một bức tranh đã bán, hoặc nếu bạn có một không gian cụ thể, bạn sẽ có một bức tranh tùy chỉnh theo sở thích và thông số kỹ thuật về kích thước, bảng màu và các chi tiết khác. Bạn có thể mua tranh của bà trực tuyến hoặc xem chúng tại phòng trưng bày ở Palo Alto (Khu vực Vịnh San Francisco). Tất cả các tác phẩm nghệ thuật đều có chữ ký tay của họa sĩ và kèm theo giấy chứng nhận tính xác thực.
Nguồn: https://laasyaart.com/
Thursday, May 9, 2024
BAN MAI MƯA BỤI & TÔI - Thơ Khaly Chàm
khaly chàm
ban mai mưa bụi & tôi
muốn chạm vào khuôn mặt ban mai
với ý nghĩ vuốt ve sự trì hoãn của đám mây mưa
mong sao, nó sẽ rơi và trở về từ nơi tiền kiếp
khi ấy, chẳng ai cần biết mặt trời hửng nắng từ phía nào
tôi linh cảm trong đồng tử của giọt sương nhú ra mầm lá nõn
người ta cứ tưởng mình là ánh sáng
luôn dao động để tự thỏa hiệp cùng rực rỡ ảo hình phiếm dụ
niềm hoan lạc không ngừng mơn trớn thuộc tính của hiện thể
lòng khấp khởi chăng
hãy hồi ức nụ cười có bao giờ tái hiện lại trong giấc mơ
ban mai, hình dung lũ chim lười biếng hót
nhàn nhạt màu đêm còn nấn ná trong tán lá thẫm xanh
vẫn thế, ly cà phê đen chậm rãi giọt rơi và góc chỗ ngồi quen thuộc
hơi thuốc đầu ngày thơm lừng hương bóng khói
ngoài đường phố dòng xe như cuồng lũ chảy xiết qua ánh nhìn hờ hững
tôi ơi, hãy định nghĩa
tại sao cái bóng minh hiện rõ là một chấm đen mưa!
trại st văn học 2024 phú yên
hình: nv bích ngân chụp.

















