Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, April 27, 2023

TRỞ VỀ KHI THÀNH PHỐ MÙA HÈ - Thơ Khaly Chàm

 



khaly chàm

trở về khi thành phố mùa hè 


thành phố nào, mà không hoài nghi thời tiết

những ô cửa câm thèm khát bóng râm ngày

cây thinh lặng dường như đang nhắm mắt

người lướt nhanh trên đường sợ nắng liếm mặt không hay 


chỗ ngồi quen xa vắng từ lâu lắm 

một góc vỉa hè lưng dựa vách đời chung

ký ức hiện cháy bùng lên khoảnh khắc

bè bạn nơi đâu hay bay vào cõi khôn cùng


những người bán hàng rong với niềm thương khó 

cứu chuộc ước mơ hiện thực được bao giờ 

thời gian trôi qua từng ngày tùng tiệm sống

tôi quay trở về nay dần cạn kiệt tình thơ


dù nghễnh ngãng vẫn nghe thành phố thở

trầm đục thanh âm tan vào nắng vàng rơi

nhìn bước chân chim nhẹ nhàng trên thềm gió

áo trắng thư sinh nhắc nhớ lại một thời…


khiếm thị chứ, tôi ơi hình ảnh động!

huyên náo sắc màu chừng dễ rạn kính pha lê

này em hỡi, hãy bình tâm mặc nhiên là như thế

cũng giống như ta thành phố ngóng mưa về


tpsaigon 4/2023






READ MORE - TRỞ VỀ KHI THÀNH PHỐ MÙA HÈ - Thơ Khaly Chàm

NGỤ NGÔN Ê-DỐP (139-142) - Ngọc Châu phỏng dịch sang song thất lục bát

 


139. The Fox and the Crow

A Crow having stolen a bit of meat, perched in a tree and held it in her beak . A Fox, seeing this, longed to possess the meat himself, and by a stratagem succeeded. "How handsome is the Crow," he exclaimed, in the beauty of her shape and in the fairness of her complexion! Oh, if her voice were only equal to her beauty, she would deservedly be considered the Queen of Birds!" This he said deceitfully; but the Crow, anxious to refute the reflection cast upon her voice, set up a loud caw and dropped the flesh. The Fox quickly picked it up, and thus addressed the Crow: "My good Crow, your voice is right enough, but your wit is wanting."


139. Con Cáo và con Quạ

Quạ kia trộm ở đâu miếng thịt

Mỏ quặp vào, đậu tít trên cao

Cáo nhìn, nước rãi tuôn trào

Nghĩ mưu để cố làm sao có phần


Ôi chị Quạ, mười phân tuyệt mĩ

- Cáo kêu to hoan hỉ vẫy chào –

Áo kia mới đẹp làm sao

Nếu mà giọng cũng thanh tao như người

Nữ Hoàng chim trên đời chỉ một

Không còn ai sánh được chị đâu!”

“Quà, quà!...” Quạ vội đáp mau

Tỏ rằng giọng cũng có đâu thua người


Miếng thịt lập tức rơi xuống đất

Cáo đã nhanh thoăn thoắt nhặt xơi

Phẩm bình thêm một câu thôi:

“Giọng thì không tệ, đầu hơi bã chè…”


140. The Wolf and the Sheep

A Wolf, sorely wounded and bitten by dogs, lay sick and maimed in his lair. Being in want of food, he called to a Sheep who was passing, and asked him to fetch some water from a stream flowing close beside him. "For," he said, "if you will bring me drink, I will find means to provide myself with meat." "Yes," said the Sheep, "if I should bring you the draught, you would doubtless make me provide the meat also."

Hypocritical speeches are easily seen through.


140. Sói và cừu


Sói bị đàn chó nhà cắn xé

Lê chân què, xương mẻ về hang

Đói ăn, nằm liệt rừng hoang

Thấy Cừu tìm cỏ đi ngang chỗ mình


Sói bày tỏ cảnh tình thảm thiết

Nhờ Cừu mang cho ít nước nguồn

Từ con suối đang chảy tuôn

Gần ngay đấy “Việc cỏn con thôi mà


Cậu giúp tớ thì là tớ sẽ

Tự tìm ra thứ để ăn thôi..”

Cừu nghe nói thế phì cười:

“Nếu mang cho cậu nước tươi từ nguồn


Thịt tớ cậu chén luôn một thể

Lượng gấp đôi, còn để dành sau ”

Mới hay, chẳng phải đợi lâu

Nói mồm đạo đức, khúc sau thấy liền.


141. The Old Man and Death

An Old Man was employed in cutting wood in the forest, and, in carrying the faggots to the city for sale one day, became very wearied with his long journey. He sat down by the wayside, and throwing down his load, besought "Death" to come. "Death" immediately appeared in answer to his summons and asked for what reason he had called him. The Old Man hurriedly replied, "That, lifting up the load, you may place it again upon my shoulders."


141. Ông già và Thần Chết


Một ông già được thuê đốn củi

Từ rừng thưa trên núi mang về

Hàng ngày đội, vác nặng nề

Đường xa, bó gộc ê chề trên lưng


Quá mệt lão hất tung bó củi

Xuống lề đường khẩn gọi, van nài:

Hỡi Thần Chết, hãy đến ngay!

Lời chưa dứt Thần đã bay đến rồi


Có việc chi nhà ngươi cầu khẩn?

Ta xưa nay chẳng chậm bao giờ…”

Hết hồn, ông lão vội thưa:

Giúp con nâng củi, con vừa đánh rơi…!


142. The Crab and Its Mother

A Crab said to her son, "Why do you walk so one-sided, my child? It is far more becoming to go straight forward." The young Crab replied: "Quite true, dear Mother; and if you will show me the straight way, I will promise to walk in it." The Mother tried in vain, and submitted without remonstrance to the reproof of her child.


Example is more powerful than precept.


142. Cua mẹ và cua con

Cua mẹ kia một hôm trách mắng

Con trai rằng “Hướng thẳng không đi

Cứ đi ngang chậm rì rì…”

Cua con đáp lại: “Mẹ đi rất đều


Nếu mẹ yêu bò theo hướng thẳng

Bày cho con, con chẳng đi ngang… »

Mẹ cua ráng vặn chân càng

Nhưng mà không được, hướng ngang quen rồi

Cua mẹ đành rút lời trách mắng

Bởi chính mình hướng thẳng không đi

Dạy bằng lời chẳng ích gì

Làm gương mẫu mực, kiên trì mới nên.


Dịch giả: NGỌC CHÂU


READ MORE - NGỤ NGÔN Ê-DỐP (139-142) - Ngọc Châu phỏng dịch sang song thất lục bát

Wednesday, April 26, 2023

Chùm ảnh HOA WISHTARIA - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào hình để phóng to.













READ MORE - Chùm ảnh HOA WISHTARIA - Chu Vương Miện

TƯ MÃ THỦY KÍNH - Tam Quốc Chí ngoại truyện của Chu Vương Miện



Đây nói về xứ Kinh Châu, là một nửa tỉnh Hồ Bắc về phía tây, còn nửa về phía đông là Tương Dương, là đất cát cứ cuả Lưu Biểu [tức Lưu Cảnh Thăng]. Kinh Châu là phiá trên và Hồ Nam là phiá dưới sông Dương Tử. Hai bên là bên này và bên kia cuả Động đình Hồ, xứ này có tất cả là tám quận và 41 châu [huyện], so với giòng họ thì Lưu Biểu cũng là hoàng tộc nhà Đại Hán vai trên cuả Lưu Bị và Lưu Chương, vốn không có tái cán gì, mà lại già bệnh, trong lúc thiên điạ phong trần, bốn phương loạn lạc biết rằng không thể giữ được vùng đất này cuả tổ tiên nên có ý mời Lưu Bị một người em họ có khả năng và lực lượng lúc bấy giờ tơí giao phó, nếu không thì sớm muộn gì cũng lọt vào tay ngươì khác. Nhưng bà Thái phu nhân là vợ sau cuả Lưu Biểu và những người em trai cuả phu nhân là Thái Mạo, thì nhân cơ hội này cướp luôn sự nghiệp cuả Lưu Biểu, cướp giang san cho người con thứ là Lưu Tông con ruột cuả Thái phu nhân sinh ra. Còn người con cả là Lưu Kỳ con bà đại phu nhân, bà này đã chết, tình cảnh xứ Kinh Châu lúc này như chỉ mành treo chuông. Bố là Lưu Biểu thì vô kế khả thi lại thêm già bệnh, người con cả là Lưu Kỳ thì ăn chơi lêu lổng trắc táng luôn luôn bệnh theo, con thứ là Lưu Tông thì không có khả năng gì cả, chỉ trông chờ vào mấy người cậu [tức là em Thái Phu Nhân] những người này thì khả năng cũng không có gì xuất sắc, nên tìm mọi cách hạ sát Lưu Bị cho bằng được. Thấy Lưu Bị cứ xớ rớ ở đó chờ chết, nên Y Tịch là mạc tân cuả Lưu Biểu thấy tội nghiệp báo cho Lưu Bị biết để chạy thoát về Tân Dã, Thái Mạo bèn mưu vơí Thái phu nhân và những tướng thân cận, rồi tâu trình vơí Lưu cảnh Thăng làm một buổi tiệc mời bá quan văn võ trong tám quận mấy chục huyện tới ăn mừng, mục đích là để phô trương lực lượng, thế lực của Kinh Châu. Lưu Cảnh Thăng rất lấy làm hài lòng, nhưng trong người không khoẻ nên uỷ thác việc này cho Lưu Bị thay mặt mình làm minh chủ đại hội và hai người con Lưu Kỳ và Lưu Tông đi kèm theo ngồi hai bên cạnh, đi theo Lưu Dự Châu có tướng Triệu Tử Long và ba trăm quân giáp sĩ, mọi người vào tiệc được một chập thì Y Tịch vừa rót rượu mời cho Lưu Bang vừa nháy mắt ra hiệu:
- Xin vào thay áo ngay và nhân dịp này trốn tức thời, các cửa mặt Đông, Nam, Bắc đều có quân cuả Thái Mạo mai phục, chỉ duy còn mặt cửa Tây, chạy khoảng bốn dặm thì có một khe nước tên là Đàn Khê chắn ngang, cái khe nước này chiều ngang ba trượng [khoảng chín thước tây] độ sâu cũng rất sâu, trên không có cầu, vậy sứ quân theo phiá bên trái cho ngựa chạy khoảng  hai dặm, ngay chỗ hàng liễu thì đoạn này nước nông lắm, có thể cưỡi ngưạ qua được, qua rồi thì cứ theo đường mòn mà đi về phiá Tây, tức là vùng Nam Chương sẽ gặp quý nhân. Đi khoảng một canh giờ thì trơì đã ngả về chiều, Lưu Bị thấy một chú mục đồng khoảng 12 tuổi ngồi trên mình trâu cho đi chậm rãi vừa đi vừa thổi sáo, Lưu Bị thấy đời sống cuả chú bé có khi lại sướng hơn mình, thong dong trên mình trâu nhàn hạ, bèn cho ngưạ tới gần, thì bỗng dưng chú mục đồng lên tiếng :
- Ngài có phải là sứ quân Lưu Huyền Đức phá giặc Khăn Vàng ngày trước chăng?
Lưu Huyền Đức gật đầu, rồi hỏi lại:
- Tại sao chú lại biết tôi là Lưu Huyền Đức?
- Chẳng dấu gì sứ quân, sư phụ tôi và những ngươì bạn cuả ngươì thường hay luận bàn về thế sự và các anh hùng hào kiệt thơì nay, tôi lo việc hầu trà nước nên nghe lóm được? thầy tôi noí khuôn mặt cuả Lưu Hoàng Thúc có tướng rồng, hai cánh tay dài quá đầu gối, mắt sáng như sao, sau này tất làm lên việc lớn?
- Thầy cuả chú thự danh là gì?
- Dạ tên thật là Tư Mã Huy, tự là Đức Tháo, vốn người ở vùng này [Nam Chương Dĩnh Châu] thiên hạ thì thường goị là Thuỷ Kính tiên sinh.
- Chú có thể dẫn ta đến ra mắt sư phụ của chú chăng?
- Dạ được.
 
*
Đi khoảng một dặm đường thì đến một trang viện, hai bên ngõ trồng toàn là hoàng trúc, qua dẫy trúc thì trong trang viện toàn là tùng bách, tiếng đàn cầm thoạt trầm thoạt bổng rồi im lặng, một vị tiên sinh vóc hạc mình mai mặc áo đạo bào vội vã ra đón, tiên sinh cầm tay Lưu Dự Châu nói:
- Mừng cho sứ quân vừa tai qua nạn khỏi? chốn này cũng là chốn tốt để sứ quân trốn nạn được.
Lưu Bị chắp hai tay xá dài, xong ôn tồn nói:
- Đa tạ tiên sinh có dạ quan hoài? chỉ cần nhìn qua bên ngoài thôi mà tiên sinh đã biết được tất cả?
Hai người đi vào nhà, phân ngôi chủ khách an toạ đâu đó thì chú mục đồng mang trà nước lên, hai người cùng uống. Nhìn kỹ Lưu Bị một lượt nữa, tiên sinh chậm rãi nói:
- Từ cái thời Giặc Khăn Vàng tơí giờ cũng trên mươi năm rồi, vậy Minh Công bây giờ cơ ngơi lực lượng nhân sự thế nào?
- Dạ được tiên sinh hỏi tới Bị xin thực lòng trả lời là quân số thì có khoảng 3000 binh tốt, tướng Võ thì có Quan Công, Trương Phi và Triệu Vân, tướng Văn  thì có Tôn Càn, Giản Ung, My Trúc, My Phương hiện đang đồn trú ở huyện Tân Dã.
 
Nhân sự là quyết định cho sự nghiệp cuả bản thân mình, bỉ nhân không dám nói thẳng sợ làm mất lòng quí nhân. Bây giờ chỉ xin được nhắc lại chuyện cũ, nếu không có Trương Tử Phòng, Hàn Tín, Tìêu Hà thì có lẽ muôn đời Hán Lưu Bang cũng chỉ chết dần chết mòn nơi Ba Thục Tứ Xuyên, với nhân sự và lực lượng mỏng như thế làm sao mà lấn đất dành dân, dương danh hơn thua vơí anh hùng thiên hạ đơì nay cho nổi.
- Bị này kính cẩn lắng nghe lời cuả tiên sinh dậy bảo?
- Nếu Chu văn Vương mà không có Khương Tử Nha thì cũng chả làm nên sự nghiệp gì. Ba vị tướng quân Quan, Trương, Triệu thì đúng là nhân tài rồi. nhưng có như vậy là quá ít, còn Giản Ung, Tôn Càn... chỉ là thứ thư sinh mặt trắng, làm sao mà đảm đương chuyện thiên hạ lớn lao cho được ? đêm đêm nhìn thiên tượng trên bầu trời thì các hùng tinh phúc tinh đều qui tụ về miệt Nhữ Nam này, mà toàn là bậc kỳ tài đệ nhất trong thiên hạ.
- Vậy kính mong tiên sinh vì cơ nghiệp nhà Đại Hán giơí thiệu cho Bị này một vài vị “Sư Phụ” để ngày ngày được nghe lời vàng ngọc để hy vọng làm lên sự nghiệp rạng rỡ tổ tông?
- Chuyện này thì theo bỉ nhân có lẽ chính Minh Công phải đích thân đi cầu mớí được.
Nói xong thì hai ngươì dùng bưã cơm tối, trà nước xong thì thư đồng dọn dẹp chỗ ngủ cho Lưu Dự Châu an giấc.
 
*
 
Vừa mơ mơ màng màng vì lạ nhà, chợp mắt được một lúc, thì Lưu Dự Châu nghe tiếng chân người dừng lại ở ngoài hiên không vào nhà, nói chuyện với Tư Mã Thuỷ Kính qua cưả sổ câu được câu chăng, chỉ nghe tiên sinh trong nhà nói vọng ra:
- Ông có tài vương tá, nên chọn Chuá mà thờ chứ ? sao lại khinh thân tới yết kiến Lưu Cảnh Thăng làm chi? mà chân Chuá cũng gần ngay đây thôi!
Sau đó thì không thấy noí thêm câu nào nưã, tất cả chìm vào cõi đêm u tịch, sáng sớm hôm sau thì một đoàn người ngựa doTriệu Vân dẫn đầu đứng chờ ngoài trang viện, Tư Mã Thuỷ Kính trân trọng nhìn Triệu Tử Long nói với Lưu Dư Châu:
- Đúng là một vị phúc tướng?
Lưu Bị chắp tay nói:
- Vị tiên sinh hôì đêm là ai vậy? có thể cho phép Bị này hân hạnh gặp mặt được không
Tư Mã Thuỷ Kính noí :
- Ông ta là bạn cuả tôi, rồì cười khà khà nói “Tốt , tốt” rồi cùng chia tay hẹn ngày gặp lại.
 
chuvươngmiện

READ MORE - TƯ MÃ THỦY KÍNH - Tam Quốc Chí ngoại truyện của Chu Vương Miện

ĐỐM LỬA - Truyện ngắn Lê Yên

Nhà văn Lê Yên


ĐỐM LỬA

Truyện ngắn

Lê  Yên


Đêm cao nguyên nghe gió thở than, ánh sáng từ ngọn đèn đường đi qua màn mưa loang bóng nước, từ những giọt mưa vỡ nát trên mặt con đường nhựa phía trước, lặng lẽ nằm chờ tiếng bước chân người qua. Cô đơn, chờ đợi… Giống như Hạnh đang chờ người khách vãng lai nào đó, ngang qua, ghé vào quán cơm của cô. Hy vọng như đốm lửa giữ ấm cho cô ngồi dưới trời đêm đông giá buốt, thỉnh thoảng nghe tiếng nổ lách tách của than củi cô bỏ thêm vào lò để giữ cho nồi cơm được nóng.
 
Thị trấn nhỏ không ồn ào tấp nập như phố thị. Nhưng người đến và đi vẫn thường xuyên. Một số thương lái đến thu mua cà phê, bơ, sầu riêng, các mặt hàng nông sản khác. Vùng đất đỏ bazan cho vụ mùa bội thu hàng năm khiến người dân địa phương tất bật. Họ là khách hàng của cô, trời lạnh ăn cơm cho ấm bụng. Thêm một nhóm khách khác. Họ ăn mặc lịch sự, cặp da và xe hơi, ghé qua quán dùng cơm tối, rồi vội vã đi. Trên trục đường ngang qua thị trấn, không riêng hàng quán của Hạnh những quán khác họ mời chào khách ghê lắm. Cô chỉ chào khách, khi họ bước vào quán của mình, người khách bước vào quán cô lần thứ hai, cô đã nhớ thói quen ăn uống của họ. Sự tận tâm của cô muốn dành cho khách cảm giác ngon miệng, vơi bớt nỗi nhớ nhà với những chuyến công tác dài ngày.
 
Đêm nay. Trời như lạnh hơn, mùa đã chuyển sang đông, bầu trời không còn một vì sao nào cho cô dõi theo, thay vào đó cô ngắm màn mưa lướt qua ánh sáng đèn đường theo từng cơn gió the thắt. Tiếng than củi lách tách nổ, những đốm sáng lóe lên thật nhanh rồi vụt tắt. Phía trong cùng của quán, con trai cô đang học bài trên chiếc bàn nhỏ. Thằng bé mới học lớp sáu, giúp mẹ được rất nhiều việc. Phía sau giàn nước, chị Hiên đang dọn rửa chén bát. Nhớ lần đầu Hạnh nhìn thấy chị ấy đứng ở cột đèn trước quán với ba lô nhỏ gọn, nét mặt lo âu, căng thẳng. Cô suy nghĩ thoáng qua, chỉ là khách đi đường, đến chiều tối vẫn thấy chị đứng đó bồn chồn, hỏi chuyện mới biết chị buồn gia đình, thế là ba lô vào miền cao nguyên này, với mang máng địa chỉ người quen. Từ đó chị ở lại quán phụ việc cho cô. Chị tháo vát, hiền lành, lâu dần chị như người nhà.
 
Từ xa Hạnh nhìn thấy người khách ăn cơm tháng với chiếc dù đen dưới màn mưa  bước vội về quán. Dáng người ông dong dỏng cao trong chiếc áo khoác kéo cao cổ,  người đàn ông không già, không trẻ trông thật bí ẩn… Cô đứng lên hâm nóng thức ăn, chuẩn bị sẵn sàng. Người khách đã vô đến quán, Hạnh lên tiếng chào: “Hôm nay anh dùng cơm trễ?” Người khách vuốt những giọt mưa trên người, xoa hai tay vào nhau, dựng chiếc dù vào góc quán rồi trả lời: “Tôi đi công việc nên về muộn.” Ông đi đến bên tủ thức ăn nhìn qua và nói: “Cô cho tôi cơm với cá kho tiêu, rau luộc, thêm một trái khổ qua nữa nhé.” “Dạ, anh ngồi đi ạ.” Cô quay lưng làm cơm, nghe tiếng con trai vọng lại “Con chào chú!” Thằng bé luôn niềm nở với khách, không nhìn nhưng cô biết nó đã bưng ra bình trà nóng.
Phần cơm được bưng đến, đĩa rau luộc nhỏ xanh ngắt bóc khói, nồi cá kho tiêu còn sôi tăm thơm nức mũi, nhìn mấy lát ớt, đầu hành cắt khúc, một ít tiêu xanh và tóp mỡ trên mặt cá thật hấp dẫn. Cơm canh đều nóng hổi. Cô đặt trước mặt khách kèm một câu xã giao “Anh ngon miệng.”
 
Cô ngồi bên chiếc ghế đặt cạnh bếp lửa. Mùi than củi cháy làm lòng cô bồi hồi nhớ mẹ những ngày mùa đông với cơn mưa sụt sùi, chờ nồi khoai chín. Tuổi thơ quê nghèo nhưng thật ấm áp bên gia đình, người thân. Giờ đây cô làm mẹ, mọi giác quan, từng sợi dây thần kinh nhỏ nhất phải căng hết công suất. Nói dễ hiểu, như gà mẹ không biết mệt mỏi để tìm mồi cho con. Hạnh nghĩ mà thương mẹ ngày xưa quá…!
 
Có hai người khách bước vào quán, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, lật đật chào khách và chuẩn bị cơm. Thực đơn quán xoay quanh những món cơm gia đình thường ngày, dễ cho khách chọn, vừa miệng. Mỗi khi tính tiền Hạnh liếc qua phần cơm và vui hơn khi nhìn thấy thức ăn được dùng hết.
 
“Mai chú Luận chỉ cho con chơi cờ tướng tiếp nha.” Tiếng thằng nhóc như luyến tiếc bàn cờ với người khách ăn cơm tháng tên Luận cô vừa kịp nghe. Thì ra ông ấy tên Luận. Khi đến đặt cơm, ông ấy trả hết tiền ăn một tháng. Hạnh có chút ngại nên không hỏi nhiều. Chỉ thỏa thuận với nhau không giấy tờ, ăn cơm - trả tiền, thế là đủ. Khách hàng đến – đi mỗi ngày, cô ví điều đó như cơn gió. Mỗi ngày có một làn gió mới ngang qua, cô một điểm dừng, tiễn những cơn gió, bằng lòng với ngày qua… Người đàn ông chào đi, chiếc dù đen qua màn mưa xa dần dưới ánh sáng nhạt của đèn đường đã khuất bóng.
 
Một chiếc xe máy đỗ xịch trước cửa quán vội vàng. Người đàn ông mặt mày đỏ gay bước vào, đỗ gục xuống bàn lè nhè gọi: “Bà chủ cho một phần cơm.” Hạnh không dám lại gần, cố nói lớn hỏi: “Ông dùng cơm gì ạ.” “Gì cũng được, nhớ có canh.” Một phần cơm thịt kho trứng, kèm tô canh chua nhỏ được bưng ra. “Ông ơi! Có cơm rồi.” Hai con mắt mở không ra, cố nhướng lên giọng lè nhè “Cám ơn.” Rồi ông ta ăn một cách ngon lành, làm Hạnh ngạc nhiên, phía dàn nước chị Hiên lấp ló hóng chuyện, thằng nhóc trên bàn học không còn tập trung. Ăn xong, ông ta gục xuống bàn ngủ tiếp. Hạnh nghĩ bụng, thôi kệ để ông ngủ một lát chắc sẽ tỉnh táo mà về.
 
Bên ngoài trời đã không còn mưa, sương đêm phong kín ánh sáng từ những ngọn đèn đường, một khoảng sáng mù mịt hạn chế tầm nhìn, cái lạnh miết vào da thịt co ro… Người đàn ông vẫn ngủ ngon lành, tình huống này thật làm khó cho Hạnh. Đến bên người đàn ông, cô lên tiếng: “Ông về cho, để quán còn đóng cửa.” Câu nói được Hạnh nhắc lại mấy lần, người đàn ông ngước lên làu bàu: “Buôn bán gì giờ này đã đóng cửa.” Nói xong ông ta đứng dậy, không nhớ thanh toán tiền, không đi ra khỏi quán mà quay vào vách tường tè lên đó. Hạnh vội quay mặt đi, thằng nhóc chạy qua kêu hàng xóm, chị Hiên với xô nước tạt lên tường, nước lạnh bắn vào người làm ông ta tỉnh ra, bây giờ mới biết mình đang ở đâu, làm gì? Cũng may lúc này trong quán không có khách. Tiễn được ông ma men, Hạnh một phen hoảng sợ. Thật dở khóc, dở cười…
 
Một chiếc taxi dừng lại trước quán. Cửa xe mở, người đàn ông bước xuống, Hạnh nhìn ra nén tiếng thở dài. Vừa bước vào thềm quán đã cất giọng “Trời này khách đâu nữa mà bán, sao không nghỉ đi.” Người đàn ông này là chồng Hạnh. Dáng vẻ liêu xiêu cũng không khác ông khách ma men vừa rồi. Thằng nhóc bước ra “Con chào ba” rồi vội quay đi. “Hôm nay đi bàn công việc, còn chờ trả lời. Thời buổi làm ăn khó khăn phải tính cho kỹ.” Câu nói trống không cố tình để Hạnh nghe thấy. Đến bên cạnh cô nói nhỏ “Anh đi nghỉ trước đi, em bán thêm lát nữa rồi đóng cửa.” Đêm nay chồng Hạnh say nên về nhà bằng taxi. Đã quá quen với việc này, vậy mà Hạnh vẫn cảm thấy tủi thân, nước mắt chực trào. Hạnh nhớ lại người khách say xỉn lúc nãy, nếu có sự cố đáng tiếc hơn nữa thì làm sao? Người chồng ngày nào Hạnh tin tưởng sẽ là điểm tựa một đời bình yên, giờ đây một nghĩa nào đó giống người khách trọ chung nhà… Đồng cam cộng khổ không có, làm sao có tình thương. Có những đêm chồng Hạnh về nhà, ngoài mùi rượu còn có mùi nước hoa. Thỉnh thoảng cùng nhau đi đám tiệc, ai cũng khen vợ chồng Hạnh đẹp đôi. Nào ai biết sự hao khuyết bên trong ngày một lớn.
 
Hạnh nghĩ… Có những người đàn ông sống rất thật, và ngược lại… Mỗi ngày qua đi vội vã, rõ ràng mỗi phút giây. Người phụ nữ làm sao đi qua cuộc đời với hôn nhân sáo rỗng. Họ như con thuyền mắc cạn giữa dòng, chịu trận. Nhưng cứ tin đi, rồi họ sẽ vượt qua thôi!
 
Hôm nay chủ nhật, khách đông hơn ngày thường, phải chuẩn bị từ sớm. Dân ở trong các xã ra chợ thị trấn tấp nập, con đường phía trước quán xe cộ, người qua lại không ngớt. Từ sáng sớm, chồng Hạnh quần áo chỉnh tề ra khỏi nhà trên chiếc xe vespa với câu nói như một phân định rõ ràng “Quán xá việc của bà, tui phải tính chuyện lớn hơn.” Chuyện lớn hơn đó vẫn ở đâu trên mây, chỉ có Hạnh mệt mỏi với công việc, tiền bạc, chi tiêu trăm thứ trong nhà. Để tiết kiệm, ngoài chị Hiên ra không mướn thêm người, chủ nhật có thằng nhóc phụ mẹ, nhanh tay, nhanh miệng, được việc.
 
Thấy lò than đã bén lửa, Hạnh vội vàng dùng đôi gang tay bưng vào chỗ nồi cơm, vừa đứng lên, than trong lò nổ bung những tia lửa bắn vào cổ, hai cánh tay của Hạnh đau rát, nhắm mắt, chịu đau không dám buông. Bên tai Hạnh vang lên một giọng nói trầm ấm: “Cô buông tay ra, để tôi.” Hạnh mở mắt, chạm phải ánh nhìn xót xa của Luận. Người đàn ông thường ngày đôi mắt như một mặt phẳng, lặng lẽ giấu sóng ngầm sâu thẳm… “Cám ơn anh.” Cô xuýt xoa lí nhí: “Anh để giùm ở đây.” Luận mở túi nhỏ mang theo bên người đưa cho cô tuýp thuốc mỡ “Cô bôi vào vết thương trước đi.” Tần ngần, Hạnh cầm lấy tuýp thuốc với chút bất ngờ…
 
Công việc cứ tất bật cả ngày. Ban đêm thư thả hơn, trong quán nhỏ của Hạnh chợt ấm áp, khi thỉnh thoảng thằng nhóc phá lên cười lớn, đắc ý vì thắng ông Luận một nước cờ. Lâu dần thành quen, những lần ghé dùng cơm gặp phải chuyện gì cần, không đợi Hạnh mở lời, ông đã chủ động làm giúp.
 
  Mấy bữa nay không thấy ông Luận ghé dùng cơm. Rồi một tuần trôi qua, Không hiểu sao trong lòng Hạnh bồn chồn, lo lắng… Có lần ông nói “Còn ăn cơm Hạnh dài dài vì công trình cả năm mới xong.” Ngày cứ thế qua đi bặt tin trong chờ đợi của Hạnh, trong đầu cô ra một mệnh lệnh: “Người khách ăn cơm tháng còn tiền quay lại mau! Tôi không muốn nợ ông đâu.” Chỉ có đêm nghe tiếng cô thì thầm, trả lại cho cô sự im lặng giữa mênh mông trống vắng. Thằng nhóc bày bàn cờ tướng chơi một mình, chán rồi dẹp.
 
Chồng Hạnh muốn đi Sài Gòn làm ăn, không biết công việc ra sao, nên không nói trước điều gì. Hạnh lặng lẽ thu xếp đồ cho chồng theo yêu cầu. Nghĩ mà chua xót, một chút niềm tin, hy vọng về ngày mai cũng không có. Giống như bèo dạt mây trôi… Anh ấy không hề nghĩ đến cảm nhận của vợ mình, lâu dần Hạnh ở thế thụ động, không xen vào thế giới tự do của chồng, tập trung vào công việc kiếm tiền nuôi con.
 
Muốn đến được mùa Xuân, phải đi qua mùa Đông giá rét, nhìn thấy đốm lửa Hạnh thèm hơi ấm, nhưng không dám lại gần. Cô sợ những mảnh ghép cuối cùng sẽ bị thiêu rụi và rồi không còn lý do để níu kéo một cuộc hôn nhân. Hạnh tiếc thời gian, tiếc thanh xuân đời mình… Cô chép miệng “Biết đâu từ trong tàn tro sẽ mọc lên mầm xanh” Một khúc hát xưa từ quán cà phê bên kia đường vọng lại, vút lên giữa bốn bề lặng thinh của không gian, chỉ có gió lay cành tiễn lá vàng rơi xuống, cô đơn trên mặt đường ẩm ướt.


Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người
Chạnh lòng tôi khơi… bao niềm nhớ
Người nơi xa xôi phương trời ấy
Người còn buồn còn thương còn nhớ
Nắng phai rồi… anh ơi!
(*)


Phải rồi, Nhớ người đã qua hay nhớ người chưa đến. Cảm giác đó thật xót xa, nao lòng… Dẫu sao vẫn còn lại nỗi nhớ cùng cô đồng hành khi tất cả lùi dần về ký ức, cô theo thời gian đi về phía trước với những bước nhẹ tênh muộn phiền.
 
 
Luận tỉnh dậy với ý thức mình đang ở bệnh viện, bốn bề một màu trắng lặng im. Đầu vẫn còn choáng, cơ thể đau nhức với cánh tay bó bột. Mọi chuyện xảy ra thật nhanh trong chớp mắt. Đứng trên giàn giáo quan sát từng chi tiết nhỏ của công trình, Luận không ngờ được cơn mưa lớn tối qua đã làm đất sụt lỡ khiến giàn giáo đổ ụp khi có lực tác động. Ông nằm bất động yếu đuối, thể xác không còn trai trẻ. Một lần thất bại trong hôn nhân, khiến ông lao vào công việc không kể ngày đêm. Thời gian chữa lành không giới hạn… Hình ảnh mẹ con Hạnh như đốm lửa vụt sáng lên trong tâm Luận, ông mơ một mái nhà. Người đàn bà chân chất, dịu dàng luôn nở nụ cười trên môi, cố tình với một biểu cảm thật tươi trước mọi người. Có những lúc, Luận nhìn thấy khuôn mặt đó man mác nỗi buồn với ánh nhìn xa xăm, trông thật cô đơn giữa ồn ào phố chợ.


  Ông xin xuất viện, công trình phải làm cho kịp tiến độ. Và Luận cảm thấy nhớ buổi cơm chiều nóng sốt, ngon miệng trong quán nhỏ, bên ngoài trời giăng mưa cho Luận có lý do ngồi lại chơi cờ tướng với thằng nhóc. Không biết mẹ con Hạnh có khỏe không? Tại sao lại phải áy náy với cảm giác có lỗi? Luận không muốn Hạnh lo lắng vì sự mất tích bất ngờ của mình. Có phải ông đã nghĩ nhiều rồi chăng?

 
Đã 2 giờ chiều, bụng cô cồn cào vì chưa ăn trưa, có bao giờ Hạnh được ăn cơm đúng bữa. Cô bỏ thêm vài cục than để giữ lửa cho nồi cơm. “Chào Hạnh!” Giật mình, cô quay lại, sững sờ… Cô lắp bắp “Anh Luận!” Tuần hoàn máu trả ngược về tim rối bời, nhịp đập gấp gáp, nghẹn ngào khiến mắt cô rưng rưng không nói nên lời: người đàn ông ăn cơm tháng đã trở về. Một miếng băng dán trên trán, cánh tay trái băng bột treo trước ngực, giấu bên trong chiếc áo khoác ngoài. Luận trước mắt Hạnh gầy đi trông thấy, nhưng mắt anh sáng lên với ánh nhìn ấm áp.
 
Có đốm lửa nào vừa đốt hết những mảnh ghép cuối cùng, luôn là gánh nặng trong tâm… Tiếng nổ lách tách của than củi trở nên vui tai. Bên ngoài gió đùa cùng đám lá xạc xào lay động hàng cây ven đường trước quán nhà Hạnh, làm nước đọng trên lá rơi xuống, vô tình ướt tóc đôi tình nhân ngang qua. Cô khẽ cười với hình ảnh dễ thương trước mắt./.


(*) Nhớ Một Chiều Xuân
Nhạc sĩ Nguyễn văn Đông

 
Sài Gòn 17/4/23
LÊ YÊN

leyen01203028253@gmail.com

 
 
 

READ MORE - ĐỐM LỬA - Truyện ngắn Lê Yên

NHỚ NHỮNG CƠN MƯA GIÔNG MÙA HẠ - Thơ Trần Đức Phổ

 

Nhà thơ Trần Đức Phổ

Nhớ Những Cơn Mưa Giông Mùa Hạ

Tôi nhớ những ngày xưa còn nhỏ
Mỗi chiều nghe tiếng sấm ầm vang
Tôi đứng trong nhà đưa mắt ngó
Mây đen kìn kịt bủa vây làng

Gió cuốn ào ào khóm lá tre
Mo cau đồm độp rớt sau hè
Rồi mưa trút nước nhanh như chớp
Mát rượi trong lòng đứa bé quê

Mẹ bảo lấy thau hứng nước mưa
Tôi đi. Rồi tắm đến hàng giờ
Gái trai cả đám trần như nhộng
La hét, reo hò, chạy dưới mưa

Trước sân nổi phập phồng bong bóng
Lũ nhóc chia nhau xí lấy phần
Cứ ngỡ bọt bèo là hoa mộng
Mỗi khi tan vỡ dạ buồn chan

Thả con thuyền giấy theo dòng nước
Cũng tưởng phiêu lưu chẳng bến bờ
Cái ao bé tẹo toàn rêu rác
Cũng thành đại hải thuở ngây thơ

Nhớ những trận mưa đến lạ lùng
Nhớ mùi đất khét trước cơn giông
Nhớ mùi rơm ẩm khi trời tạnh
Nỗi nhớ, chao ôi, khắc tận lòng.

tranducpho

ducphot946@gmail.com

 

READ MORE - NHỚ NHỮNG CƠN MƯA GIÔNG MÙA HẠ - Thơ Trần Đức Phổ

Monday, April 24, 2023

KHÚC HẠ - Thơ Tịnh Bình



                        Nhà thơ Tịnh Bình

 
KHÚC HẠ
 
Nợ quê vi vút sáo diều
Người đi bỏ lại đồng chiều chân mây
Thầm lời rơm rạ mờ cay
Làm sao quên được những ngày còn thơ
 
Nợ mùa hạ cũ dại khờ
Khắc riêng nỗi nhớ vô bờ hồn nhiên
Tan trường bướm trắng luyên thuyên
Mùa thi cuối với bao niềm ước mong
 
Xốn xang mây hạ tầng không
Bằng lăng nghiêng tím phượng hồng ấp e
Ve trưa hay khúc nhạc hè
Cầm lòng không đặng mây nhòe lệ mưa...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - KHÚC HẠ - Thơ Tịnh Bình

THÔI ĐÀNH XA NHAU - Nhạc Nguyên Bích - Thơ Quách Như Nguyệt - Ca sĩ Duyên Quỳnh

READ MORE - THÔI ĐÀNH XA NHAU - Nhạc Nguyên Bích - Thơ Quách Như Nguyệt - Ca sĩ Duyên Quỳnh

EM VỀ NGANG NGÕ CŨ NGÀY XƯA - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Em về ngang ngõ cũ ngày xưa


Có một bữa em về ngang phố cũ

Gió vu vơ lồng lộng ở trên đầu

Hàng phượng vỹ, tơ non mùa chớm nụ

Trên con đường, năm tháng đã hằn sâu

                      *

Một tuổi nào lơ ngơ nhìn lá đổ

Trong tàn chiều, ve ngân tiếng ganh đua

Biết bây giờ, có còn ai giữ hộ

Giây phút bâng khuâng của buổi giao mùa

                      *

Con đường cũ, xem chừng như lạ lẫm

Góc phố này, ai đó đã xoay lưng

Chiều ký ức đang loang mờ sâu đậm

Ngõ cũ thân quen, rối bước ngập ngừng

                      *

Mây cuối núi, đang trở chiều nằng nặng

Phố mới lên đèn, xuân sắc trẻ trung

Rơi đâu mất, một cái nhìn sâu lắng

Từ độ người đi, xa cách nghìn trùng …

                      *

Ngày đã cạn trên đường em trở lại

Cứ chần chừ bên ngõ cũ năm xưa

Còn nguyên đó, một quãng đời gấp gãy

Và nỗi niềm riêng, em tự dối lừa …



Cơn giông theo bước em về


Thon thả gió, qua đồi cát trắng 

Dịu dàng xoa từng vết chân em

Chiều đan trãi nỗi buồn tĩnh lặng

Người xưa cảnh cũ, có còn quen

                      * 

Trên sóng cát ngang lưng chừng gió

Nắng hoàng hôn lấp lánh khơi xa

Thơ thẩn bước, má hây hây đỏ

Đường này xưa, dấu tuổi ngọc ngà

                       *

Tiếng bìm bịp kêu chiều nước lớn

Đổ vọng ra từ phía chân đồi

Gió cuốn cánh lông chông lởn vởn

Quẩn quanh từ ngày tháng xa xôi

                      *

Làn khói mỏng, đầu làng thấp thoáng

Nghe cay nồng bếp lữa ngày xưa

Chốn cũ, có một người đành đoạn

Giã biệt chiều, bên mái hiên thưa

                      *

Năm tháng chất chồng trên sóng cát

Lớp lớp đời, rối dấu nặng lòng

Mây tứ xứ cuối trời phiêu dạt

Chợt thẩn thờ, òa vỡ cơn giông …




Đêm ngúng nguẩy, một vòng tay bổi hổi


Ngắc ngứ rơi một tiếng thở dài

Trên con ngõ nhỏ loanh hoanh, góc hiên nhà mờ tối



Tiếng thì thầm, lời đoan hứa đắm say

Một khoảng lặng quanh co trong cái nhìn trân trối

Hình như có điều gì đang sắp tỏ bày…




Bóng tối ở đâu, khi nào chúng cũng giống nhau


Chỉ có ánh sáng, sắc màu là mỗi nơi, mỗi khác

Của phi nghĩa, chắc chắn là của con đường lầm lạc


Nghe báo đài, loan tin xử lý chuyện tham ô

Chuyện ở đâu, thời nào cũng có

Trọn vẹn một niềm tin, đừng suy luận hồ đồ


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - EM VỀ NGANG NGÕ CŨ NGÀY XƯA - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

MƠ HOAN - Cảm nhận của MacDung về bài thơ ĐUỐI MỘNG của TT-Thanh Trước

 


Mơ Hoan


ĐUỐI MỘNG

 

Đêm trần tục… 

Ta say tình hư ảo 

Mơ nụ yêu 

Khao khát 

Giọt thiên đường 

Trong nỗi nhớ cuồng si 

Hồn điên loạn 

Ta trầm mình 

Đuối mộng 

Giữa ngàn hương… 


21.11.2022 

TT-Thanh Trước


Trần gian vốn lắm thú vui! Điều này chắc chắn mọi người phải thừa nhận nếu đem so sánh với thiên đường vốn không có người về để kể lại… Như thế, chỉ độc nhất cõi tục mới có thú vui diễn ra với muôn hình vạn trạng và nhất là trong… thơ!

Các danh sĩ ngày xưa vốn lấy rượu làm thú vui ngẫu hứng lúc đề thơ. Thế là rượu, thơ như cặp phạm trù xuất hiện thường xuyên trong văn học cổ kim và hiện nay rất nhiều biến tấu bắt đầu bằng cơn Say…

Say có nhiều cách, nhiều cung bậc… Cõi Thiền vốn giữ nghiêm luật ngũ giới nên lấy trăng hoa làm bạn từ đó khởi nguồn cho những: Say trăng. Say hoa. Say Mây và Gió… Tức nhiên những thiền sư bước vào cửa Phật đã lánh xa cõi tục vì vậy lạc thú nhân gian bị chi phối bởi giới luật. Nhà sư thì không thể lấy rượu làm say cho dù là cả trong tưởng thức lúc đề thơ và càng chẳng thể nào Say Tình như thú vui thế tục thường diễn ra như một bản năng của loài người từ lúc khai nguyên nhằm duy trì nòi giống đến tận ngày nay…

Thiền sư nổi tiếng trong lịch sử Trung Hoa có Tế Điên Hòa Thượng, khi giác ngộ đạo pháp, thích uống rượu, ăn thịt chó nhưng tuyệt nhiên chỉ để lại cho hậu thế lời kệ chứ chưa thấy đề bút theo cách bầu rượu túi thơ như các kẻ sĩ thế tục. Dù là người xé rào, đưa ra cách tu tập giác ngộ chân lý giải thoát gần với cuộc sống hơn, nhưng vị thiền sư nổi tiếng này cũng chưa vượt rào sắc giới! Vậy trông mong gì Tế Điên Hòa Thượng… say tình…!? Say Tình chỉ có trong tục giới và khi khoa học công nhận lạc thú ái tình là bản năng thì nó trở thành khoa học nghiên cứu đem vào giảng dạy trong học đường. Đó là giáo dục giới tính!

Không biết Say Tình xuất hiện từ cái mốc nào trong văn học Việt Nam nhưng người phụ nữ đầu tiên, mạnh mẽ, dám bộc lộ ham muốn xác thịt một cách khéo léo phải nhắc đến chính là nữ sĩ Hồ Xuân Hương. Từ đó đó khơi mào cho một dòng thơ ngày nay được gọi tên: Tà Thi

Giấc mơ đúng ra phải chia thành hai loại: Một mơ Ảo. Và một mơ Thực.

Mơ Ảo là giấc mơ con người chưa từng trải nghiệm, bỗng nhiên nó xuất hiện vào giấc ngủ tạo ra hình ảnh, động thái hoàn toàn bất ngờ khi chủ thể chưa từng nghĩ đến trong hoạt động đời sống.

Riêng Mơ Thực lại khác. Một giấc mơ nhớ những điều từng trải nghiệm đã mất đi, với khoảng thời gian nào đó trong đời sống thực và hồi ức hiện về tạo thêm tình tiết, tái hiện vào giấc ngủ theo cách: ngày nghĩ sao đêm chiêm bao thấy vậy! Thế là kịch bản hoàn tất. Chủ thể được thỏa mãn cơn nhớ và say trong một giấc mơ hoàn hảo… Điều này rất thú vị lúc con người lạc vào giấc mơ phá vỡ được ức chế trong cõi Thực, khi hằng ngày sự Nhớ cứ nhắc nhở, thúc giục bản năng khó nguôi ngoai…

Đứng trước một rừng hoa thật khó lựa chọn bông hoa nào đẹp nhất! Nói về Tà Thi văn học tiền hiện đại xuất hiện rất nhiều trên cộng đồng mạng với các tác phẩm thơ rất thuyết phục. Để thống kê hết những tác giả nổi bật là điều không thể và càng khó có một ban giám khảo nào được số đông công nhận đứng ra lựa chọn tác phẩm tiêu biểu cho thể loại Tà Thi. Người viết không dám mạo muội làm người lựa chọn thi phẩm hay mà chỉ giới thiệu một trong những bài thơ vô tình bắt gặp trong biển bạc rừng vàng, trên hành trình theo đuổi tình yêu văn học như nhiều khách yêu thơ đang thể hiện ngày nay…

Nói về Văn Chương xưa nay có rất nhiều kiến giải tốn khá hao giấy mực. Ngày nay giấy rừng mực biển, thông qua Word con người có thể phá vỡ mọi vách ngăn ý thức để trình bày ý tưởng cá nhân cho dù có trái khoáy khó nghe! Vậy để thêm màu thêm sắc cho văn học, tôi thử lạm bàn về hai từ Văn Chương, nếu có “khó nghe” xin bạn đọc rộng lòng bỏ quá cho…

Từ Văn Chương được ghép nghĩa bởi hai từ Hán-Việt: Văn & Chương

Văn (文): Theo tự điển Hán-Nôm xưa nay chính là những “nét vằn” hiện lên chất liệu nào đó. Nói dễ hiểu, chính là những thiết kế hoa văn tạo đẹp trên nhiều loại chất liệu.

Chương (章): Là viết thành bài, thành chương theo một cách trật tự mạch lạc.

Xét từ nghĩa gốc này, rõ ràng thú chơi văn chương vốn tao nhã và cũng biết kén khách. Nếu nói dùng con chữ để tạo hình tượng đẹp đẽ trên trang giấy theo cách mạch lạc nhất, rõ ràng đã nói đến khả năng mỗi cá nhân khi theo đuổi mộng văn chương. Và khi xác định Văn là những nét trang trí làm đẹp thì tiêu chí ban đầu đã đề cao tính nhân văn. 

Nói đến nhân văn là tránh dung tục, tạo nên những hình mẫu đẹp cho nhiều người học hỏi noi theo. Điều này rất khác với tư tưởng cho rằng nếu cưỡng cầu né tránh, không dám dung tục là đạo đức giả, rởm đời v.v…

Văn xuôi có nhân vật. Để khắc họa tính cách nhân vật thô tục, trong lời thoại khó tránh dung tục. Nhưng thơ hầu như không có nhân vật trừ trường thi hoặc trường ca. Vậy, nếu thơ dung tục tức khó tránh cách nhìn kỳ thị của nhiều bạn đọc vẫn giữ truyền thống phong tục tập quán của ông bà xưa nay – nhất là phái nữ.

Với cách gọi mới ngày nay, thơ của thi sĩ Hồ Xuân Hương được xếp vào loại Tà Thi. Hồ Xuân Hương đương thời chắc gây ra không ít tranh cãi khi phá bỏ hầu hết những định kiến dành cho phái nữ. Nào công dung ngôn hạnh, tứ đức tam tòng… nữ thi sĩ coi chẳng ra gì. Thơ Hồ Xuân Hương được các học giả trước đây đánh giá với cách sử dụng ngôn ngữ “toạc móng heo” và tha hồ dung tục. Nhưng… không phải ai cũng nghĩ vậy…

Điểm qua một số bài thơ của nữ sĩ Hồ Xuân Hương, như: Đánh Đu. Vịnh Cái Quạt. Quả Mít… Nếu căn cứ vào thực cảnh, một đứa trẻ thích khám phá sự vật, noi theo lời thơ đi tìm hiểu, rõ ràng thi sĩ Hồ Xuân Hương miêu tả rất đúng sự vật nhưng điều “kỳ lạ” lại dành cho người đã từng trải qua lạc thú ái tình! Nói theo cách thiền tông: Tâm có ma sẽ thấy ma… là vậy!

Vậy nói về thơ Hồ Xuân Hương nét độc đáo chính là thực cảnh hoàn hảo nhưng Mơ Thực lại sống động lạ lùng. Chính điều này làm nên nét đẹp của thể loại Tà Thi…

Bây giờ quay lại bài Đuối Mộng của tác giả Titi Dang – Thanh Trước.

Hai câu mở đầu:

“Đêm trần tục…

Ta say tình hư ảo…”

Tác giả đã giới thiệu thực cảnh báo trước một giấc mộng say tình không có thật. Bởi vì mộng không thể nào là thật khi ta thoát ảo trở về với đời thực.

Mọi việc sáng tỏ hơn với ba câu tiếp theo:

Mơ nụ yêu 

Khao khát 

Giọt thiên đường…”

Thực ra bài thơ đến đây gom gọn chỉ hai câu nhưng tác giả trình bày biến tấu cách viết thành năm, để tạo ấn tượng thông qua nhịp điệu…

Ba câu thơ này gây chú ý, bắt người đọc phải chậm lại ngay chỗ “Giọt thiên đường…” khiến mỗi khách thưởng thức có hai lựa chọn: Một là “mộng ảo”. Hai là “mộng thực”… Nhưng dù chọn cách nào đi nữa khách thơ cũng bâng khuâng với ý ẩn tác giả cố tình gieo vào lòng người đọc!

Nếu trinh nguyên thơ dại, mổ xẻ, tìm tòi, cái kết quả “lý tưởng” cho ra một giấc “mộng ảo” thì “Giọt thiên đường” ở đây được xem như giọt lệ hạnh phúc trong cơn mơ hoan lạc ái tình nhưng đối tượng cũng không rõ đã “từng quen” hoặc chỉ gặp “thoáng qua” rồi tơ tưởng đem vào giấc ngủ để… Mơ!?

Còn người từng trải nghiệm hạnh phúc hoan lạc lại tha hồ thả rong trí tưởng vào cơn “mộng thực” có trời mới biết “Giọt thiên đường” này sẽ về đâu… theo cách cảm nhận tác phẩm thơ Quả Mít của nữ sĩ Hồ Xuân Hương vậy!!!

Bài thơ Đuối Mộng của tác giả Titi Dang nếu trình bày theo mẫu mực chỉ có bốn câu, xem ra rất đơn giản nhưng với một điểm nhấn khiến người đọc ngỡ ngàng không biết xếp nó vào thể loại thơ tình như trăm ngàn bài thơ khác hay lại là Tà Thi!?

Cuối cùng để cảm nhận Đuối Mộng, mỗi độc giả đều có chức năng thiêng liêng được đánh giá theo cách riêng mình. Và dù bằng góc độ nào thì tính Văn Chương trong tác phẩm cũng thể hiện rõ ràng được tác giả gieo vào lòng người đọc nhưng có Ma hay không cần phải xem lại tùy người…

       

                                                                       VL – 16.4.2023

                                                                              MacDung

macdungvh@gmail.com

P/s: Đôi dòng cảm nhận cùng tác giả - một người bạn văn học mà tôi có duyên tương tác đã lâu và đôi khi cả hai cùng hướng về nhau với một nghi vấn: Ma hay Người…




READ MORE - MƠ HOAN - Cảm nhận của MacDung về bài thơ ĐUỐI MỘNG của TT-Thanh Trước