Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, July 18, 2022

NGÀY VỀ TINH KHÔI – Thơ Tịnh Bình


                         Nhà thơ Tịnh Bình



NGÀY VỀ TINH KHÔI
 
Chắt chiu giọt mưa cầu tự
Hồi sinh vết nứt cánh đồng
Khói biếc nghiêng chiều gió lộng
Đàn trời nhạc sáo diều trôi
 
Mỏi cánh thiên di trời lạ
Về đâu cuối lối hoàng hôn
Khỏa nước đò chiều cô bóng
Về đâu trăm vạn nẻo đường
 
Phải lòng vô ưu sợi khói
Lụa trời trắng nẻo đồng quê
Tạm quên ngậm ngùi dâu bể
Tinh khôi dẫn lối ta về
 
Đêm cong vành trăng hờn dỗi
Lược tre chải tóc sau hè
Bình yên khoảng trời quê mẹ
Ta về thở gió quê ta
 
Manh áo phong sương bụi vướng
Ta về giặt nước sông quê
Đàn khuya nỉ non tiếng dế
Trắng đêm ôm nhớ vào lòng...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)  
 
READ MORE - NGÀY VỀ TINH KHÔI – Thơ Tịnh Bình

Saturday, July 16, 2022

EM VỀ TRONG CƠN MƯA GIÔNG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Em về trong cơn mưa giông

 

Em xinh lắm – ngoài hiên mưa thấm đẫm

Giọt, giọt tan trên tóc rối long lanh

Bên hiên thưa, khói bếp chiều nồng ấm

Vờn bay theo mưa, từng sợi mong manh

                         *

Một khoảng trống không, màu rêu ước lệ

Trên bước em qua, hoang tái mưa chiều

Xòe tay với, khẽ nhoẻn cười chống chế

Chiếc nón chao nghiêng, chiếc bóng khẳng khiu

                         *

Cơn gió lạ, ở đâu về thổi rối

Em đắn đo, vội vã bước qua thềm

Tà áo mỏng như vô tình gấp vội

Dáng ngọc ngà, xoay trở vỡ trôi êm

                         *

Khép chặt tà huy cong chiều bối rối

Cơn mưa qua, lộng lẫy bước em về

Một khoảng nắng bong vết mờ tội lỗi

Cuống quýt chiều, bỏ lại những đam mê

                         *

Bên góc bếp, bức mành thưa nhuốm khói

Cơn giông chiều buông lại tiếng sấm xa

Anh lặng lẽ đứng, chỉ cười không gọi

Nắng hoàng hôn rơi, tím biếc thật thà ...



Vẫn còn đâu đó những ưu tư

 

Năm tháng, cuộc đời đang khép dần cơ hội

Giấc mơ xa cũng âm thầm thay đổi

Còn cố khua chiêng gõ mõ nữa mà chi

“Làm gì khi vẫn chưa biết cần phải ... làm gì”

Bao năm rồi, không bận tâm chổ ta ngồi cao hay thấp

Nếp nghĩ cũ, thì làm sao hội nhập

Chắc gì đâu mỗi bước tiến, là gần sự hoàn thiện hơn

Cái gì đằng sau làn sương mỏng chờn vờn

                           *

Còn lại niềm tự hào, khi đã về hưu không cần đổi giọng

Thôi nặng nhẹ chuyện đời, cũng xin đừng gắt gỏng

Chuyện ngày xưa, thì người cũng đã xưa rồi

Gian khổ khó khăn gì cũng đã phai phôi

Mình đã sống với những người rất giỏi vẽ vời kế hoạch

Nhưng không biết làm sao thực hiện,

cứ loay hoay toanh toách

Cứ quay dọc rồi lại quay ngang

Rối tung lên bao nhiêu chuyện lỡ làng

                               *

“Phật đã dạy: đường đi, đó chính là đích đến”

Biết là mỗi thế hệ, sẽ có mỗi sứ mệnh

Nhưng vẫn còn đau đáu một niềm tin

Trong bão giông che khuất một tầm nhìn

Cái ác, đang gần xa chập chờn lởn vởn

Cái lẩn khuất, cái phô bày trắng trợn

Đối diện với cuộc đời, trước biển cả mênh mông

Sao vẫn đầy ắp ưu tư, trĩu nặng lòng ...



Gió qua đồi cát 


Vội vàng chi lắm gió ơi

Giật tung dốc cát, rối bời tóc ai

Oằn cong vạt cỏ liêu trai

Trăm đôi mắt lạ, đan cài bóng em

Nồng nàn hoa cỏ khát đêm

Dùng dằng như sợi chỉ mềm vướng chân

Kiểng mình đứng lại tần ngần

Trống huơ dấu cát lần khân ven đồi

Nhịp đời cứ mải miết trôi

Đâu hay sóng dập gió dồi tả tơi

Còn đây xanh thắm mộng đời

Mặc ai trách giận hoài hơi, luống thời ...



Trời nổi gió, cơn giông chiều nước lớn


“Giông khói đèn bờ bụi tối tăm”

Chiếc vỏ lãi băng đồng, sóng tràn gờn gợn


Bãi bờ xa, trống vắng chổ ai nằm

Nước nổi tràn đồng, gió lay hiu hắt

Một thoáng mơ hồ, trong tiếng vọng xa xăm



Em lại trở về ngõ phố thân quen


Thành phố mình qua cơn dịch bệnh

Đã trở lại là nơi đích đến


Của bao phận người tìm kiếm mưu sinh

Những căn phòng trọ xôn xao bao nhiêu chuyện

Chuyện cũ đã qua, chuyện cuộc đời, lẽ sống, niềm tin


Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - EM VỀ TRONG CƠN MƯA GIÔNG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

SAU MƯA - Chùm thơ Vũ Hùng


Nhà thơ Vũ Hùng




SAU MƯA 


Sau mưa hoa lá rập rờn 

Nắng mai vàng xuộm chờn vờn bướm ong

Hàng rào xén tỉa tạm xong

Bậc thềm ngồi nghỉ nghe lòng thảnh thơi 

Tách trà mời bạn ghé chơi

Dăm ba câu chuyện thói đời dở hay!

Về hưu từ ấy đến nay 

Câu thơ, hoa kiểng tháng ngày vẫn vui!

Bình Định,14.7.2022

Vũ Hùng


GHÉ QUA TRI THIỆN 

THĂM NHÀ BẠN THÂN


Chiều qua Tri Thiện nắng xiên

Bên sông lấp loáng nghiêng nghiêng Tháp Chàm

Mong manh chiều xuống vàng cam

Nồm lên dờn dợn xanh lam ngọn dừa

Đường ngang lối dọc khác xưa

Tường cao lưới kẽm lưa thưa nắng đầy

Còn đâu bờ giậu vườn cây

Áo bà ba tím của ngày xưa xa?

Chiều nay nhóm bạn Văn Khoa

Ghé qua Tri Thiện thăm nhà bạn thân.

Bình Định,14.5.2022

Vũ Hùng


THƠ TUI 


Được phong "Thơ Đụng" khá lâu

Rồi "Thơ Hai Lúa" coi màu thân quen 

Thiệt tình cũng chẳng ai khen

Cho nên đếch sợ té hen giữa đường

Thơ tui nở giữa bình thường

Bát canh rau muống, dầm tương quả cà 

Thơ tui lơ lửng cành đa

Sân đình, giếng nước, trăng ngà sáng soi 

Thơ tui Trường Úc* hết vôi

Làm sao ngồi đứng trọn đời với em?

Thơ tui bánh ít, vuông nem

Rượu tăm Bầu Đá nhắm kèm cá mương

Thơ tui èo uột vận Đường

Tràn lan lỗi bệnh trong vườn hoa xưa

Thơ tui mưa nắng hai mùa

Liêu xiêu dáng mẹ bóng dừa che nghiêng

Thơ tui đâu đó ba miền

Chân quê, mộc mạc chẳng phiền phức ai

Như là giọt nắng ban mai 

Rơi trên nhánh cỏ thu phai cuối mùa!

Bình Định,10.06. 2022

Vũ Hùng 


*Chừng nào Trường Úc hết vôi

Thì anh hết đứng hết ngồi với em 

( Ca dao Bình Định)




READ MORE - SAU MƯA - Chùm thơ Vũ Hùng

TÔI VÀ MÙI HƯƠNG ĐIÊN LOẠN – Thơ Khaly Chàm

 
 


tôi & mùi hương điên loạn
 
ánh sáng đang cứu rỗi mùi hương của máu
tôi tự úp mặt vào bóng mình
lắng nghe nỗi đau của con thú hai chân
mơ hồ về cái chết cho niềm tin và tự do
 
cơn điên không sắc màu
đang trầm mình bơi trong vũng máu
tôi đã thấy những bóng ma
cố gắng lặng im gục đầu vào một xác thối
mặc nhiên sự tồn tại của những chiếc răng nanh
 
mùa xuân khoác chiếc áo màu máu lộng lẫy lên màu vàng mùa hạ
đột nhiên trong não bộ tôi những vì sao lần lượt nổ vỡ
mỗi đoạn khúc trang sử được viết bằng máu
dân tộc chúng ta hàng số mềm nhũn quặt quẹo
tức tưởi nhưng vẫn phải chấp nhận hào quang của những mùa thương tích
 
tôi và em cùng mọi người đừng nôn mửa
hãy ăn ngấu nghiến bầy cá thơm mùi lễ phục màu tang
chúng nó được nuôi dưỡng từ những ngọn triều màu đỏ
loài dã thú luôn sợ hãi ngôn ngữ phán quyết
tội ác không gì được bưng bít
có thể những kẻ sát nhân đang trôi chậm về miền bóng tối
tôi điên loạn cõng linh hồn mình chạy về phía trắng toát mùi hương
 
ttcuchi 6/2021
khaly chàm

READ MORE - TÔI VÀ MÙI HƯƠNG ĐIÊN LOẠN – Thơ Khaly Chàm

TẠP NIỆM, GIỌT SƯƠNG – Thơ Tịnh Bình


 
                 Nhà thơ Tịnh Bình


TẠP NIỆM
 
Hoàng hôn rụng xuống bầu không
Mỏi không cánh nhạn long đong đường trời
 
Trà chiều đôi ngụm đầy vơi
Vài ba tạp niệm ghé chơi thình lình
 
Khách đi khách đến vô hình
Còn ta cười với bóng mình trong gương
 
Mây lồng bóng mộng ngàn phương
Nhọc nhằn chi gió hỏi đường sen thu
 
Lá về đậu cội vô ưu
Chim bay mất dấu sông lưu bóng chiều...
 
 
GIỌT SƯƠNG
 
Nhặt lên hồn gương vỡ
Khua rơi một mảnh buồn
Người sầu như vạn cổ
Chót vót vành trăng suông
 
Còn bao nhiêu quả mọng
Chi chít trái cành hương
Này tấm thân hữu hạn
Chưa đi hết con đường
 
Vọng gọi về quá vãng
Tiếng buồn nào im hơi
Nắng tràn trên vai mỏi
Vầng mây trôi vô lời
 
Ta hỏi. Người chẳng nói
Lệ trời hay giọt sương
Chảy về đâu nước mắt
Đã đọng thành đại dương...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)
READ MORE - TẠP NIỆM, GIỌT SƯƠNG – Thơ Tịnh Bình

Thursday, July 14, 2022

ĐỒNG TIỀN, ĐỔI THAY, TIỄN ĐƯA? – Thơ Chu Vương Miện

 
 


ĐỒNG TIỀN
 
liền khúc rụột
nghèo không tiền
tai thường điếc
mắt thường lác
cuộc đời đã vị lừa
từ đầu tới đit
còn coi xiệc
 
ngày nào cũng nóng
từ 110 - 120 độ f
lò bánh mì lò piza
đóng cửa
nóng quá
những người già
những người hưu
ngồi không cũng mệt
cây rụng trái
lá hoe vàng
chim không bay cá không bơi
gió không thổi
chỉ có làm thơ
làm không nổi
 
 
ĐỔI THAY
 
ngôi trường đã thay tên con
đường cũng thay luôn đứa con
thời đã chết? vợ bỏ theo
người quen? giờ chỉ còn tiếng
hát tình tang cùng cây đàn?
xứ người mây đầu núi nhìn
hoài cho lãng quên? nay một
bầy chim biển mơi một bầy
vịt trời? lúc thì trên bãi
cỏ lúc dưới hồ bơi chơi?
ngồi đàn cho mình nghe văng
vẳng tiếng chim cu? trên dẫy
 phong chờ chín? rừng vương chút
sưong mù? sinh ra rồi chết
đi? hành trình vẫn một mình
âm thanh còn vương vấn bốn
bề vẫn lặng thinh? ta hát
để ta nghe ta đàn trôi
giòng nhạc? bốn phía trời lác
đác lòng trời đám mây che?
nhìn mình đìu hiu quá? chiều
hầu như đã tà?
 
 
TIỄN ĐƯA?
 
Thời trước đi có người tiễn đôi
khi lại có người đưa? bầu đoàn
thê tử đi theo người lên xe
lửa người đi về ? bây chừ thì mạnh
ai nấy đi? tiễn và đưa đã
có taxi? không tiễn thành không đi
lãng nhách? không đưa nên cũng chả
thiết về? chả lẽ tôi đi đường
của anh? anh lại đi đường của
tôi? lẫn lộn rồi dẫn đến lôi
thôi? mạnh ai cứ lên đường một
chắc? cần thì mua vé khứ hồi?
người tiễn người hay tôi tiễn tôi?
thôi đành cứ vậy như vậy thôi?
đưa tiễn mần chi cho lắm chuyện
nhìn rõ nhau chi? chuyện khóc cười?
 
Chu Vương Miện
 
READ MORE - ĐỒNG TIỀN, ĐỔI THAY, TIỄN ĐƯA? – Thơ Chu Vương Miện

Wednesday, July 13, 2022

CHÙM THƠ 7 CHỮ - Chu Vương Miện


 


LỜI HỨA HẸN
 
năm xưa em gửi lời hứa hẹn
bỗng chốc nhìn nhau trắng toát đầu?
ờ nhỉ La Vang mùa mua chín
nơi này tươi lại một rừng lau
có nhận chung thân trong tờ giấy
người sang xứ Mỹ kẻ sang Tàu
kiếp sau? ờ nhỉ ra răng nhỉ?
cây Đa bến Cộ nước Ô Lâu
 
cố nhân gửi lại lòng trên giấy
chinh chiến bao năm giấy vẫn còn?
cớ nhân nhét trái tim vào kiếm
ngó kiếm phục người đất Lạng Sơn
cố nhân nhắn nhủ trên vách đá
ngó mãi mà sao? chỉ thấy buồn?
 
quay đi quẩn lại quán thịt cầy
toàn là vằn vện gió lau bay
bao năm cũng bấy nhiêu món nhậu
mộc tồn vẫn vậy vẫn nơi đây?
 
anh nhắc làm chi dàn hoa giấy
quanh năm suốt tháng chỉ mầu hồng
làm sao em biết anh chờ đợi
làm sao kéo được sợi song rừng?
nơi đó vẫn còn dăm đấu rượu
nhậu chơi từa tựa Nữ Nhi Hồng?
hoa giấy muôn đời là hoa giấy
còn người đâu khác cánh phù dung?
 
em như mây tím giăng đầu núi
một thoáng phôi pha chả còn gì?
ta cũng lang thang nhìn dáng núi
thấy quen quen ngỡ đỉnh Ba Vì
cáo chết chờ quay đầu nơi núi
người tuổi già cặm cụi nhớ quê
quê đâu còn nữa mà về
ở đây có nước thề thề cho nguôi?
 
 
CHẢ CÒN
 
rừng là bay chả còn chi cả
toàn mầu mây xám xịt chờ mưa
nơi đây còn chút sầu váng vất
ô hay ta còn nhó quê nhà?
dăm ba nóc rạ bay chút khói
lũy tre còm cõi đúng làng ta?
làm thân bèo dạt bao nhiêu xứ
có nhớ thương nhớ mấy cho vừa?
chuyện chi năm tháng đầy vơi hết
hết mù nắng ấm lại qua đông
tuổi thơ ngày đó trôi đi mất
ta đứng ngó theo quá muộn màng?
 
 
CHỊ / EM
“Chúa Nguyễn Hoàng từ Nghệ An vào Ái Tử
mình cũng từ Ái Tử tạt qua đây?”
 
sóng trước sóng sau chùi trên cát
mà sao lớp lớp cát chưa mầu
bao nhêu năm lẻ rồi chị nhỉ
bao nhiêu năm nữa lại theo sau?
em hỏi: “chị nhớ gì Quảng Trị”
băn khoăn một chút chị lắc đầu
chị xa hồi nớ 18 tuổi
50 năm chểnh mảng một chuyến tàu
chị đi chả còn mong trở lại
trông đợi nỗi gì rách lòng nhau?
hoàng hạc nhất khứ bất phục phản
trơ gan tuế nguyệt mấy boong tàu
người xưa người nay đều đổi khác
biển xanh cát dỏ mấy đại châu
tình em theo đá mòn mỏm núi
ngóng chị thân thương chớn địa đầu?
 
Chu Vương Miện

READ MORE - CHÙM THƠ 7 CHỮ - Chu Vương Miện

HÉO HON – Thơ Lê Kim Thượng

 
 
           Nhà thơ Lê Kim Thượng

 
HÉO HON  
 
Tháng năm dệt mộng, ươm mơ
Tôi - Em... chung một trời thơ hiền hòa
Đêm huyền thoại... Mộng - Dưới - Hoa
Cho trăng với gió tan hòa... Sắc - Không...                
 
Bay bay tà áo bên sông
Chiều chưa tan nắng... Bóng hồng vừa qua
Tóc đen, nơ đỏ kiêu sa
Mỏng manh áo lụa, nõn nà sắc hương
Nắng vàng soi mắt người thương
Cho hồng đôi má, cho hường đôi môi
Tóc ôm khuôn mặt tinh khôi
 
Bờ môi hé mở... gọi mời nụ hôn
Luồn tay chải tóc em suôn
Sợi tình quấn quít cho hồn quắt quay
Mùi hương con gái ngất ngây
Tôi – Em… Hai đứa mê say... tan hòa...
Em về bên ấy không qua
Bên này, bên đó... bờ xa đôi bờ
Dấu chân em, bụi xóa mờ
Tôi đi tìm mãi... ngu ngơ, mỏi mòn...
 
Chờ nhau... Lòng dạ héo hon
Thuyền neo bến đợi... Núi non cũng chờ
Vườn yêu xưa cũ... Ơ hờ!
Cành thơ héo rụng... Trăm tờ thơ rơi
“Một thời yêu... Chết một thời...”
Dây Tơ Hồng đứt... Đứt rơi cánh diều
Hoàng hôn dĩ vãng tím chiều
Tôi về thắp đuốc tìm yêu... ngậm ngùi
Em đi... Mang hết ngày vui
Vầng trăng xẻ nửa... bùi ngùi, sầu tê
Vầng trăng khuyết nửa lời thề
Thuyền trăng trôi mãi... cõi về mù sương...
Mười năm, tôi sống tha phương
Mười năm, em sống bình thường... vui tươi?
Lời - Yêu... em nói với người
Có như những tiếng khóc cười... với tôi?
Con tim vẫn đập bồi hồi
Tình xưa tưởng đã qua rồi... vẫn nguyên?
Đau lòng Chim Sáo... Chim Quyên
Đau lòng hai đứa... Phận duyên lỡ làng...
      
Nha Trang, tháng 07. 2022              
LÊ KIM THƯỢNG

READ MORE - HÉO HON – Thơ Lê Kim Thượng

ĐỒNG DAO HOA LIỄU ĐỎ - Thơ Trần Mai Ngân



 

ĐỒNG DAO HOA LIỄU ĐỎ
 
Những nhành Liễu đỏ
Đung đưa đung đưa
Lời chưa kịp tỏ
Em đã đi về
Tôi sầu ủ ê… ủ ê… ủ ê…
 
Trưa hè nắng đổ
Tràn cả sân nhà
Em đến như là
Cơn gió mát qua
Chim cũng hót ca… ơi à… ơi à…
 
Em cười huyên thuyên
Má lúm đồng tiền
Tôi ánh trăng ngà
Đêm trôi triền miên
Mộng tràn dưới hiên… ơi buồn… ơi buồn…
 
Những nhành Liễu đỏ
Đung đưa đung đưa
Lời chưa kịp tỏ
Em đã đi về
Em đã đi về…
 
Trần Mai Ngân
 
** Chào ngày mới. Thương tặng!

READ MORE - ĐỒNG DAO HOA LIỄU ĐỎ - Thơ Trần Mai Ngân