Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, February 24, 2020

CHẮC VÌ - Thơ Nhật Quang





CHẮC VÌ

Chắc gì
Em đã vô tâm?
Tại anh vội nghĩ…
Hiểu lầm đấy thôi
Tại anh tim cứ bồi hồi…
Thẩn thơ, thơ thẩn nên rồi ngẩn ngơ…

Chắc vì
Anh cứ mộng mơ…
Lời yêu  đắm đuối
Nên rồi đợi trông
Chắc gì em đã nhớ mong…?
Cũng vì anh cứ bận lòng nghĩ suy.

                          Nhật Quang


READ MORE - CHẮC VÌ - Thơ Nhật Quang

Thursday, February 20, 2020

CÓ MỘT CHIỀU QUA HÒA THẮNG | MẮT THỜI GIAN | ĐƯA EM VỀ LONG SƠN - Thơ Lê Thanh Hùng

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Lê Thanh Hùng

Có một chiều qua Hòa Thắng

Bức bối một tầm nhìn chật hẹp
Chói chang ngày hạ chảy ong ong
Bình thản trôi, sắc màu cắt ghép
Có hay không? nhẹ dạ lạc lòng
                    *
Ta đã nợ, cả chiều quá khứ
Đất này tím thẫm những hoàng hôn
Một vạt nắng, loang chiều tư lự
Giá đất lao xao, trĩu nặng hồn
                    * 
Mua bán loanh hoanh, điều có thật
Bóng người đi, cười nói huyên thuyên
Xôn xao chuyện hết, còn, được mất
Chợt bùng lên, lối sống tật nguyền
                    *
Cái mới chưa phủ đầy góc khuất
Xóm nhỏ này không còn bình yên
Nghe loáng thoáng, những điều huyền thuật 
Thổi bung biêng, cơn lốc kim tiền
                     *
Trong sâu thẳm, ngọn đèn hắt bóng
Vẫn lung linh lặng lẽ, mùa đi
Còn nguyên đó, gió đời lồng lộng
Máu xương xưa tiếp lữa đương thì ...
VI-19
Lê Thanh Hùng



Mắt thời gian

Ta nhìn sâu vào mắt của nhau
Thấy đọng lại, một đời trai trẻ
Chút gì đó gượng rung nhè nhẹ
Giật mình nghe, mình tuổi đã nhàu
                     *
Chuyện cũ bao năm rồi, ngủ yên
Bất chợt xoay trở mình tím biếc
Năm tháng như chưa hề cách biệt
Nhịp thời gian mở toạc bung biêng
                      *
Chuyện xưa – xin đừng nhắc chuyện buồn
Để tươi trẻ sắc màu đằm thắm
Dẫu biết đã mắt mờ chân chậm
Gió đâu còn thổi mái tóc bồng ...
                      *
Lặng im trôi, một thoáng mầu mè
Bóng nắng vỡ, lay cây nghiêng lá
Dáng thân quen, ẩn mờ dấu lạ
Tiếng gió rung đâu đó, êm nghe
                      *
Vẫn dung dăng, liếc mắt quay ngang
Tròn vạnh tiếng cười trong gió lộng
Dường như một ngày xưa hắt bóng
Đổ bên đường, một chấm thời gian ...
Lê Thanh Hùng


Đưa em về Long Sơn

Nghe bổi hổi, cuộc rượu tàn
Đưa em cuối bãi, đầu làng Long Sơn
Nghiêng chênh chếch núi mây vờn
Mới hay em, dễ dỗi hờn người say
Chiều buông, sắp cạn bóng ngày
Đánh rơi nắng quái, đong đầy mắt anh

Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

READ MORE - CÓ MỘT CHIỀU QUA HÒA THẮNG | MẮT THỜI GIAN | ĐƯA EM VỀ LONG SƠN - Thơ Lê Thanh Hùng

NẾU CÓ ANH BÊN EM | MÂY - Thơ Tràn Đức Phổ




Trần Đức Phổ

Nếu Có Anh Bên Em

Nếu có anh
em
cũng vẫn là em thôi!
vẫn phấn son, vẫn điệu đà,
làm dáng
anh sẽ ngâm dung nhan
trong lặng im,
lãng mạn
bản nhạc tình,
chuông điện thoại
reo vui!

Nếu có anh
em cứ vẫn là em
nhưng đôi mắt không muốn nhìn trai đẹp
lòng tự tin,
chân không hề cuống quýt
khi có chàng ong bướm đến làm quen!

Nếu có anh
em cũng vẫn là em
nhưng cuộc sống đã vạn lần thay đổi
tim vẫn đập nhưng vô cùng rộn rã
miệng cười tươi,
mắt sáng tựa sao trời!

Nếu có anh
thì vẫn em đấy thôi!
chỉ có điều... em ngoan hiền hơn trước
mộng hay mơ cũng cho là sự thực
yêu một người
thay đổi cả đời em!.


Mây

Nếu em là mây của núi
Anh làm Hy Mã Lạp Sơn
Ngày đêm lặng im chờ đợi
Dẫu em suốt kiếp dỗi hờn

Nếu em là mây của biển
Anh làm sóng Thái Bình Dương
Để khi bão giông ập đến
Cùng em chia sẻ đoạn trường

Nếu em là mây của gió
Anh làm một ngọn Đông phong
Phiêu lưu cùng em đây đó
Năm châu bốn biển một lòng

Em là mây bay muôn thuở
Anh là đất bồi vạn năm
Chờ khi mây giăng mưa đổ
Thương yêu hạnh phúc xanh nầm!

Em Về Với Biển
Em về nơi biển quê anh
Rập rờn con sóng lượn quanh chân ngà
Cát mềm dưới gót nở hoa
Gió rì rào hát bài ca mặn nồng
Nắng lên cho má em hồng
Biển chao cho mắt mênh mông sáng ngời
Cánh buồm căng gió ngoài khơi
Tóc em xõa giữa mây trời bao la
Em về với biển khơi xa
Trăng thanh muôn thuở hóa ra vú tròn
Say lòng giấc mộng con con
Ta đem xao xuyến thả hồn vào thơ
Biết đâu dâu bể mà ngờ
Xây lâu đài cát bên bờ đại dương.

tranducpho

READ MORE - NẾU CÓ ANH BÊN EM | MÂY - Thơ Tràn Đức Phổ

Tuesday, February 18, 2020

HAI CHỮ QUÊ HƯƠNG - Nguyên Lạc



 Nguyên Lạc
HAI CHỮ QUÊ HƯƠNG
.
HỌA THƠ ĐƯỜNG


Thơ Đường hay Đường thi được xem là thơ hay nhất của các thi nhân đời Đường, trong đó một số được làm theo thể thơ Đường Luật, số còn lại làm theo những thể thơ khác mà đa số là thơ Cổ phong: Cổ phong hay Cổ thể là loại thơ có trước đời nhà Đường, phóng khoáng và tự do về niêm luật - không theo niêm luật nhất định.
.
Bài “Dịch Thủy Tống Biệt” tiễn Kinh Kha qua sông Dịch, đi hành thích Tần Thủy Hoàng của Lạc Tân Vương là thơ Cổ phong ̣́
Từ bài “Dịch Thủy Tống Biệt”, nhiều bạn thơ, trong đó có thi sĩ kiêm nhà bình thơ DHD họa, Nguyên Lạc xin họa theo ghóp vui.
.
1. HỌA THƠ CỔ PHONG


Xin được ghi lại nguyên tác:


Dịch Thủy Tống Biệt
(Lạc Tân Vương)


Thử địa biệt Yên Đan
Tráng sĩ phát xung quan
Tích thời nhân dĩ một
Kim nhật thủy do hàn.


Nguyễn Hiến Lê dịch:


Tiễn Biệt Trên Bờ Sông Dịch


Đây chỗ biệt Yên Đan
Tóc dựng khí căm gan
Anh hùng xưa đã khuất
Nước lạnh hận chưa tan.


DHD họa thơ:


Khứ niên tráng sĩ biệt
Dịch Thủy hàn căm căm
Kim nhật vọng cố quốc
Bạch đầu tâm bất trầm.


Nguyên Lạc lược dịch:


Anh hùng xưa ra đi
Nước sông Dich lạnh căm
Hôm nay nhớ cố quốc
Bạc đầu lòng không an


Nguyên Lạc họa thơ:


Khứ niên mạt sĩ biệt
Đông hải hàn "căm căm"
Kim nhật vọng cố quốc
Cố nhân hề vô âm!
.
Và thêm hai câu:
Kim nhật vọng cố quốc
Cố nhân … bất khả tầm!


Nguyên Lạc tự lược dịch


Cùng sĩ xưa ra đi
Nước biển Đông lạnh căm (*)
Nay nhớ về cố quốc
Người xưa giờ biệt tăm
.
Nay nhớ về cố quốc
Người xưa … ơi nơi nào?! (không thể tìm!)
.............
(*) “Căm căm” là tiếng Nôm, hai chữ nữ sĩ DHD định dùng là “băng băng” nhưng đưa vào thơ thấy không hay nên nữ thi sĩ đọc luôn "căm căm" cho nghe se sắt hơn - Vì xét về âm thanh cũng gần nhau. Tôi đùa với nữ sĩ nên dùng “căm căm” để họa, đúng ra là “lẫm lẫm” [凛凛: Lẫm lẫm là lạnh lắm lắm, rét căm căm]
- Ý 2 câu "Cùng sĩ xưa ra đi/ Nước biển Đông lạnh căm"  tác giả muốn nói là ra đi "vượt thoát" sau 1975.
.


2. HỌA CÂU PHÚ TÔ ĐÔNG PHA
.
Vọng mỹ nhân hề THIÊN nhất phương
(Tiền Xích Bích phú - Tô Đông Pha)


(Ngóng người đẹp trời chỉ một phương)


Nguyên Lạc họa 


Mộng cố nhân hề ĐỊA đa phương


Thêm 1 câu tâm trạng:
Tưởng cố hương hề NHÂN đoạn trường 


Nguyên Lạc lược dịch:


Mơ người xưa đất nhiều hướng
Tưởng cố hương lòng đứt ruột
.
3. THIÊN, ĐỊA, NHÂN
Về 3 chữ THIÊN, ĐỊA và NHÂN trong các câu thơ trên:
Trong Dịch học:  Vạch dương ( __ vạch liền) là ; vạch âm (- - vạch dứt) là không.


Trời trên, đất dưới và người ở giữa: Quẻ CÀN: 3 vạch dương . Quẻ CÀN là quẻ tốt, hạnh thông.


Người (NHÂN) mà:  Trên THIÊN - trời không có (- - vạch dứt) ; dưới ĐỊA - đất  cũng không có (- - vạch dứt). Trời và đất = QUÊ HƯƠNG không có thì NHÂN - người làm sao vui vẻ, hạnh thông được? Vì lúc đó quẻ CÀN biến thành quẻ KHẢM (Thủy): - Vạch dương ở giữa , hai vạch âm: một trên một dưới. NHÂN- người trên không trời, dưới không đất - nghĩa là không có QUÊ HƯƠNG.


            Càn (Kiền)
            Khảm (thủy)


     KHẢM là nước: Nước chảy lang thang không nói cố định. Không quê hương ai mà không lang thang?
Hãy cố gắng bảo vệ quê hương mình để còn nó. Mong thay!
.
LỜI KẾT


Qua trên, Nguyên Lạc tôi họa thơ Đường cho vui cùng với bạn thơ. Tuy nhiên, những dòng thơ này cũng là tâm sự của kẻ tha hương:
.
Kim nhật vọng cố quốc
Cố nhân hề vô âm!
Kim nhật vọng cố quốc
Cố nhân … bất khả tầm!
.
Xin tặng các lữ khách vẫn hoài vọng quê nhà bài thơ nhớ quê hương của tôi, xem như lời kết.
.
QUÊ HƯƠNG VẪN MÃI THIÊN THU
.
Quê hương bứt gốc ra đi
Quê hương là nỗi phân ly não lòng
Quê hương là những dòng sông
Quê hương là khói đốt đồng chiều lam
.
Quê hương lời đó linh thiêng
Máu xương giữ nước lời nguyền khắc ghi
Quê hương dù có biệt ly
Vẫn hoài cố lý vẫn lời nước non
.
Quê hương một tấm lòng son
Tổ tiên ơn nghĩa mãi còn thiên thu
"Sơn hà Nam quốc đế cư
Tiệt nhiên phận định thiên thư rành rành"
.
Quê hương người hỡi sao đành?
Quên câu " kiến nghĩa" lợi danh riêng mình! **
.
Nguyên Lạc
.................
* Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên phận định tại thiên thư
Lý Thường Kiệt
** Kiến nghĩa bất vi vô dõng giả/ Lâm nguy bất cứu mạt anh hùng.
Thấy việc nghĩa trước mắt mà không làm không phải là người anh dũng/ Thấy chuyện nguy nan không cứu không đáng mặt anh hùng.
.
Nguyên Lạc

READ MORE - HAI CHỮ QUÊ HƯƠNG - Nguyên Lạc