Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, May 22, 2015

CHÙM THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN


                              Tác giả Đặng Xuân Xuyến


MƠ TRĂNG

(Tặng T.T.Q.T)

Em rướn mình hà hít nụ hôn anh
Tê tái lắm. Cuộc tình mình thật tội
Môi khóa môi mà sao xa vời vợi
Đêm cuống cuồng khỏa lấp nỗi chơi vơi.

Anh vùi mình giấu vội lệ rơi
Tim rời rã giữ cõi hồn trống vắng
Câu yêu đương nửa chừng nghẹn đắng
Đêm rã rời lẩn khuất ánh trăng thanh.

Anh ngại ngùng khi em chợt hỏi anh
“Anh hạnh phúc hay chỉ lời chót lưỡi”
Biết nói sao để không thành giả dối
Rưng rức buồn...
Day dứt giấc mơ trăng.

Hà Nội, đêm 02 tháng 09 năm 2014
 
 
 
 SAY YÊU

Tặng T.L.A 

Yêu thương nhé. Một lần thôi. Là đủ
Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian
Uống nữa đi. Đây rượu ngọt. Môi mềm
Đêm lạnh lắm đừng để ta lẻ bạn.

Nào nâng chén cho sầu sầu rũ bỏ
Trút áo xiêm cho đêm bớt ngại ngần           
Đây rượu nồng, men ủ đã nhiều năm
E ngại thế... Làm sao ta chẳng giận.

Thì ta biết thuyền em chưa bến đậu
Giấu mơ hoang vật vã đợi phong cuồng
Ta nhốt mình đằng đẵng mấy mùa ngâu
Nén lơi lả loạn điên nơi cõi mộng.

Ừ thì rượu. Ừ thì thơ. Ừ mộng đẹp
Ừ thì say cho hỉ hả phong trần
Đêm phập phồng, ngực nõn hứng trăng non
Môi đón lưỡi uống hương tình bất tận.

Yêu thương nhé
Một lần thôi. Là đủ
Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian...

Hà Nội, đêm 11 tháng 04 năm 2014


EM

Ta gạ em cạn chén
Thế là em cạn ta
Nửa đời ta trễ hẹn
Em nồng nàn đốt ta.

Run rẩy, em ghì ta
Quấn vào ta hoang dại
Thẫn người, ta ngây dại
Uống em từng giọt say.

Trời đất như cuồng say
Ngả nghiêng theo nhịp phách
Nửa đời trai trinh bạch
Em nhuộm ta ngả màu.

Hà Nội, đêm 21 tháng 01 năm 2015
READ MORE - CHÙM THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thursday, May 21, 2015

TRANH VÀ HOA SIM - tản văn của Nguyễn Đặng Mừng

           


Nguyễn Đặng Mừng

TRANH VÀ HOA SIM

                                                      
Cỏ, không phải cỏ, tranh ấy mà.

Quê tôi gọi là tranh, không phải cỏ tranh, như một bức vẽ về một thời xa mà không xưa.

Muốn ngon thì ăn cỗ
Muốn khổ thì đi tranh.

Đi tranh, nghe có vẻ thơ mộng thế, thực ra đó là một trong những công việc nhọc nhằn nhất của nông dân.

Có ông trạng nào đó đi cắt tranh, cắt luôn cái đuôi cọp, lúc gánh tranh về nhà phơi mới biết. Những nông dân quê tôi, những người nói trạng dễ thương đó, con cháu thương đến bây giờ. Không  tiếu ngạo kiểu đó chắc đời họ buồn, buồn lắm. Những lều tranh phập phồng trong gió Nam Lào, run rẩy trong mưa bấc, ôm trong lòng những số phận hẩm hiu tủi nhục mang mác câu hát buồn đau: Mùa đông thiếu áo, hè thời thiếu ăn. Đến ngày tranh mòn rui mọt lại cùng nhau cơm đùm gạo bới lên rừng cắt tranh. Tranh như một phần đời của nông dân. Những năm chiến tranh không lên rừng được, đành lòng trồng tranh trên những khoảnh ruộng nương ít ỏi, ăn đói đi một chút để được thêm chút ấm dưới mái nghèo. Nhà dột cột xiêu là nỗi lo không kém gì cơm áo. Đánh tranh lợp nhà là việc con nhà nông phải biết. Đi làm rể mà không biết đánh tranh chẻ lạt là mất vợ như chơi. Hom để đánh tranh dài chừng 1,5 mét, được chẻ từ những thanh tre đã được ngâm nước, chống mối mọt.  Tranh săng thường được đánh (bện) hom sáu, tranh tót (rạ) chỉ đánh hom bốn.  Một người thạo đánh tranh một ngày có thể đánh được tám chục tranh.

Qua mùa nam nắng người nông dân lo sửa sang nhà cửa để chống chọi với mưa bão lụt lội. Bà con xóm giềng giúp gia chủ người một ngày công lợp lại mái nhà. Tùy theo lợp dày thưa, mái  tranh thường vài ba năm lợp lại một lần. Người lợp tranh cũng phải thuộc bài: Xỏ mặt bắt trái, để không bị sừng trâu. Múi lạt phải buộc chặt, khít khao ôm thanh rui, bong dây là bị người đúng dưới nhắc nhở. Một mái tranh lợp đúng bài bản nhìn lên đều tăm tắp.

 Hòa bình,  trở về quê, nhà cửa đổ nát.  Lại trở về thời cha ông, lên rừng cắt tranh. Những đồi sim chạy theo con đường ngoằn ngoèo ký ức tuổi thơ và câu hát,  màu tím hoa sim tím cả chiều hoang biền biệt. Những đồi tranh  phơ phất bông trắng lẫn vào những bụi sim tím ngắt lòng, bông tranh như những vành khăn tang quấn lên đầu thiếu phụ SIM. Màu tím… màu tím ấy, sau mùa hoa tím hoang hoải những vùng đồi  sẽ cho những quả chín mọng nước tím đen. Trái sim là của trời cho, là loại trái cây dại hào phóng với những người đi  tranh đi củi. Những mối tình đau thương quắt queo dưới ngọn gió Nam Lào hực lửa, qua bao đồi hoang khát cháy, vẫn sắt son chia sớt, tìm nhau:

Đói lòng ăn nửa trái sim
Uống lưng bát nước đi tìm người thương.

Phải chăng khi viết:

Những ruộng đói mùa những đồng đói cỏ
Những đồi sim không không đủ quả nuôi người

Nhà thơ Chế Lan Viên cũng từng khắc khoải một tấm  lòng CỎ và SIM.

Những chân đồi thoai thoải, sim thường mọc lẫn vào cỏ tranh.  Hai loại cây hai bản sắc trái ngược lại mọc chung với nhau, hài hòa da diết. Tranh và sim ở những triền dốc thường có chất lượng: Tranh thì săn chắc, sim thì hoa trái trĩu cành. Ở thung lũng ẩm thấp, cây sim to lớn nhưng không đơm hoa kết trái, chỉ để làm củi. Sim sinh ra để tỏa hương sắc, cho đời trái mọng, không để làm củi. Tranh cũng thế, đất tốt cho cây tốt nhưng không dùng được, dễ mối mọt.

Năm tháng đi khai hoang vùng đồi trung du để trồng sắn, nông dân sợ nhất là cây cỏ tranh. Những củ sắn  quắt queo bằng ngón tay cái bị rễ tranh đâm xuyên qua, như những mũi tên đâm vào lòng người dân quê khốn khổ. Để phá cỏ tranh tốt nhất là trồng khoai lang. Thiên nhiên rất lạ lùng, cây khoai lang thân củ mềm mại thế lại triệt được cỏ tranh. Muốn tận diệt cỏ tranh cách tốt nhất là đánh vồng khoai lang, một tháng sau khoai xây bàng thang, dùng cuốc văm thêm một lần những chồi tranh còn sót, khoai phủ vồng là tranh không lên nổi.

Hai loại cây tượng trưng cho vùng đất và người, nơi  cày lên sỏi  đá,  vẫn trải lòng với những tình yêu. Nơi có những mối tình buồn hoang hoải màu sim, ngút ngàn cỏ tranh đó, nhắc con người luôn chung thủy với quê nghèo. Đừng bao giờ quên những năm chiến tranh, mái tranh bắt lửa cháy ngút xóm làng. Lửa ngọn  quằn quại cháy rát lòng người, bao bà mẹ nhìn gia tài thiêu rụi hưng hức khóc. Tiếng ù ù của gió Nam Lào hất tung những mái tranh bốc lửa. Gia tài cha ông để lại may ra còn chiếc cối đá sứt tai. Bao chàng trai rắn rỏi khắc khổ miền Trung  bỏ quê vào Nam ra Bắc, để lại những mái tranh nghèo xác xơ hoang vắng. “Nửa đêm thanh vắng không một bóng trai, có tiếng o nghèo thở dài…”*.

Chiến tranh bỏ quê đã đành, hòa bình rồi cũng không sống nổi,  lại bỏ làng đi xa, để lại tiếng o nghèo thở dài* dưới mái tranh vỗ về trẻ thơ bùi ngùi*. Để rồi khi tóc muối tiêu, lang bạt quê người, ngồi nhớ về một mái nhà tranh, một vùng quê vời vợi màu sim.

            
Mây trắng bay về phương xa lắm           
Toát trắng hồn tranh hoa phất phơ             
Bạn bè tóc trắng nhìn mây hát             
Hoa tím đồi sim nhớ người xưa.

          
Bạn bè mỗi năm mất đi vài đứa, đứa đòi đưa về làng để gần ông bà, đứa nằm lại nơi đất khách mãi mãi. Dù thế nào, đừng quên nghe anh nghe chị: Quê hương anh nghèo lắm ai ơi…**

*  Lời trong bài hát Quê Nghèo của NS Phạm Duy
** Lời trong bài Tiếng Sông Hương của NS Phạm Đình Chương

                                                                                  NĐM
                                                        
Đã đăng trên Báo Doanh Nhân Sài Gòn.
READ MORE - TRANH VÀ HOA SIM - tản văn của Nguyễn Đặng Mừng

ĐÓI SÁCH - Thơ Nguyễn Khôi



Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng - Hà Nội. 



  ĐÓI SÁCH
 (Tặng Ngộ Không)
                   -----
"Vạn khoảnh lương điền
 Thiên kim dụng tử
 bất như nhất Kinh " (1)
                   Gia ngữ
                          
Đói Sách,
Mình mò lên Nguyễn Xí  (2)
Sách chui, sách lậu bán vỉa hè
Bạn đùa :
-" Sách ai xuất bản, Người ấy đọc
Ai đứng giảng Đạo, Người ấy nghe" !
Này nhé :
-Sách Nga Xô Viết bày hoành tráng
thỏa mãn mấy Cụ nhớ Liên Xô,
Sách phía cụ Mao sao vắng hẳn ?
toàn truyện Sử Tàu bán như cho,
Tử vi - Tướng số tha hồ mở
"Ngôn tình" câu bọn nhóc ngây thơ,
"Thơ mới" được phen đua tái bản
"Tự lực Văn đoàn" thỏa xuất kho ,
"Kinh điển Mác- Lê" thành xưa- hiếm
dễ mua là "Nhật ký trong tù" v.v...
Nhơ mơ : sách đã thành hàng hóa
"Nhã Nam", "Nhà Trẻ" ...(3) phất ăn to
"Văn Hóa Thông Tin" (4) chừng đã chết ?
"Đông Tây" (5) khôn khéo lựa ra lò...
Chao ôi,
Thời buổi "Thế giới phẳng"
Quá thừa "Dân chủ" với "Tự Do"
cứ vào @ là đủ thứ
Tây, Ta, Tàu ,Nhật ...ĐỌC tha hồ ? !
Ấy thế, 
xem ra còn ĐÓI SÁCH
-Sách "Dạy làm Người"
kiếm chẳng ra...
a , ha...!!!

                       Hà Nội 19-5-2015
                           Nguyễn Khôi
----
(1)Vạn thửa ruộng tốt và nghìn vàng 
để lại cho con,không bằng để lại một cuốn Sách.
(2)Phố sách Nguyễn Xí bên cạnh phố Tràng Tiền- Hà Nội.
(3) (4) (5) tên các Nhà Xuất bản Nhã Nam, Nxb Trẻ, nxb Văn Hóa Thông Tin,
nxb Đông Tây...

READ MORE - ĐÓI SÁCH - Thơ Nguyễn Khôi

Wednesday, May 20, 2015

CHÙM THƠ NHẬT QUANG



Tác giả Nhật Quang














DẤU YÊU

Ta về ân ái cùng thơ
Đêm say nhuộm tím tình mơ dập dờn
Gió xô trăng lệch dỗi hờn
Dấu yêu còn đọng... ngõ hồn lênh đênh.


LỐI CŨ

Lang thang lối cũ mờ sương
Lung linh rực đóa Quỳnh hương đợi chờ
Em còn ấp ủ tình thơ
Cho lòng ai ngát hương mơ ngạt ngào.



Anh như sông chảy không mùa
Khát khao con sóng hai bờ thời gian
Em như bướm lượn hoa đan
Bỗng dưng đậu xuống ...sóng tràn bờ thương.

                                              Nhật Quang
                                              (TP. HCM )

READ MORE - CHÙM THƠ NHẬT QUANG

KHÔNG ĐỀ - Thơ Phan Thạch Nhân

 
           Tác giả Phan Thạch Nhân



KHÔNG ĐỀ

Ai hát rứa? Với nỗi buồn hoa phượng
Khi ve kêu réo rắt gọi hè về
Những cánh phượng hồng rủ bóng lê thê
Thương một thuở bởi ngày xưa thân ái.

Bởi ai vẹ thương nhau mà ái ngại
Khi đi xa rồi tiếc mãi sau lưng
Đam mê chi đành bỏ lại nửa chừng
Để họ bước sang ngang về bến lạ.

Rồi từ đó, rong chơi qua mùa hạ
Làm thân ve ngâm mãi bản tình ca
Một thuở đam mê hát giữa chiều tà
Ngậm ngùi chết - ôm phượng già cuối hạ.

                                  Phan Thạch Nhân
                                      Lập hạ 2015

READ MORE - KHÔNG ĐỀ - Thơ Phan Thạch Nhân

Tuesday, May 19, 2015

BÁT PHỐ - Thơ Nguyễn Khôi



Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng - Hà Nội. 



 BÁT PHỐ
(Tặng BNN)
                 
     "Ta như mây trắng giữa trời
Ngắm nhìn thiên hạ đang ngồi máy bay"
                                      Thơ Bảo Sinh
                      
Sớm nay một mình đi "bát Phố" (1)
Lòng vòng thơ thẩn ngắm Hồ Gươm
Một trời Phượng đỏ in bóng nước
Tỏa một màn sương mát phố phường.
                      
Ừ nhỉ, sao không đợi tiếng Ve ?
-Còn đâu Tàu Điện nữa mà về !
Thôi thì cuốc bộ , ta thủng thẳng
Ra lối Hàng Tre thưởng chén Chè...
                       
Bát Phố một mình đi bát Phố
Một mình thủ thỉ với đất trời
Tháp Rùa đứng lặng soi kim cổ
Mặc trời vần vụ đám mây trôi...

                   Hà Nội 19-5-2015
                      Nguyễn Khôi

.......................................................

(1) "Bát" xuất xứ từ chữ passer = qua, đi qua..."Bát Phố" là đi lên Phố chơi, một thứ  :
       Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
       Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.
Thơ Trần Hữu Quang (1952-2000) quê Cần Thơ.
                    
       
READ MORE - BÁT PHỐ - Thơ Nguyễn Khôi

VÀNG SON KÝ ỨC - thơ Tuyền Linh



Tuyền Linh

VÀNG SON KÝ ỨC

Ơi Đà Nẵng, những ngày xưa tháng cũ
Ta về đây tìm lại sắc hương mùa
Những hạ buồn, những nhung nhớ chiều thu
Những vụng dại của một thời cắp sách

Ôi nhớ quá! ta nhớ từng ngõ ngách
Từng con đường, từng góc phố yêu thương
Nhớ buổi trưa oi bức trống tan trường
Nhớ chiều tím âm thầm theo gót ngọc

Nhớ con đường trở mình nghe đau nhức
Nhớ tiếng khua đôi guốc mộc hững hờ
Bao nỗi niềm chỉ biết gởi vào thơ
Đường chung bước mà lòng nghe xa vắng

Trưng Nữ Vương, con đường tình im ắng
Ghi dấu bao hoài cảm thuở sách đèn
Những sớm mai hớn hở đợi tình lên
Những chiều sẫm âm thầm tim rưng rức

Ơi Đà Nẵng, ta về đây đánh thức
Kỷ niệm buồn nhuộm tím tuổi hoa niên
Những nỗi niềm dù không thể đặt tên
Nhưng in đậm trong hồn ta suốt kiếp

Sân trường cũ đang nằm im thiêm thiếp
Mùa hạ về vẫn đây đó tiếng ve
Réo gọi nhau trong kẽ lá trưa hè
Thoảng đâu đó mảnh hồn xưa trở giấc

Ta đứng giữa sân trường loang bóng nắng
Nghe thời gian luồn chảy trong tim mình
Thấy nẻo đời ẩn hiện những bước đi
Sao thương quá một thời ta đuổi bóng

Em về đâu, hỡi Thiên Thần áo trắng
Mà dư hương còn phảng phất quanh trường
Gốc phượng già rêu phủ thấy mà thương
Hoa phượng nở vẫn còn nguyên sắc nhớ

Con tim nhỏ mà nỗi niềm quá lớn
Gởi về đâu trong muôn vạn ngã đời
Lời tình buồn qua sương khói tơ trời
Em nhận được xin dành làm kỷ niệm

Những dại khờ, những vụng về câm nín
Thuở sách đèn còn in dấu thời gian
Hôm nay đây về đứng giữa sân trường
Nghe mạch máu xốn xang trong hồi ức

Phan Châu Trinh, mái trường xưa chuẩn mực
Chứng cho con lời tâm nguyện chân tình
Rằng cuộc đời dù có phải điêu linh
Thời đuổi bóng vẫn vàng son ký ức

TL

Đà Nẵng, hè 2012.
READ MORE - VÀNG SON KÝ ỨC - thơ Tuyền Linh

Thơ Trúc Thanh Tâm - CHIỀU ĐỢI MÂY CAO - LƯU ĐÀY




Trúc Thanh Tâm

CHIỀU ĐỢI MÂY CAO

Ta nghe lạc lối đi tìm
Em còn rủ tóc tận miền hoang sơ
Bèo sao mỏi mắt đợi chờ
Neo ngày tháng để hững hờ trong nhau
Nghe chiều còn đợi mây cao
Ngựa chùn chân mỏi đường sao gập ghềnh.


LƯU ĐÀY

Mai người cúi mặt lãng quên
Ta mua bóng tối nên quen đêm dài
Em như quá khứ lưu đày
Ta còn ta với tháng ngày phù vân
Cơn đau vò nát hồng trần
Dáng em lồng lộng mấy tầng chiêm bao.

                                           TTT
(  Lục Bát Thời Yêu Em - 1972 )


READ MORE - Thơ Trúc Thanh Tâm - CHIỀU ĐỢI MÂY CAO - LƯU ĐÀY

Thơ Chu Vương Miện - BAO XUÂN - THÙNG RÁC


chu vưong miện

bao xuân

một con én lượn giữa sân
hai con én lượn cũng ngần ấy sao?
một bầy én giữa trời cao 
làm cây nẩy lộc cành đào trổ bông
đầu xuân thưa thớt hoa hồng
ở trên vạt cỏ tầm xuân đã đầy
em là cơn gió nào đây?
mà sao mặt nước hây hây ửng hồng
một con én lượn trên không
một bầy bướm trắng lạc trong vườn trà
mùa này trà chửa đơm hoa
toàn là thược dược mào gà đỏ tươi
gửi em còn nửa nụ cười
giữa xuân giữa chợ giữa người mến nhau 
em ta áo trắng bích câu 
bao năm hoàng hạc bên lầu còn mong?

 *



thùng rác

bánh mì ăn dư thừa quăng thùng rác
phở bún bò bún thang ăn thừa quăng thùng rác
tình nghĩa văn chương thi văn phẩm
nhạc phẩm bỏ tiền ra mướn người khác làm
gửi thiên hạ để nổi danh
quăng thùng rác 
tình nghĩa yêu đương thiếu tiền
một trong hai quăng thùng rác
mái ấm gia đình thiếu địa
anh đi nẻo nhà thờ 
tôi đi nẻo nhà chùa 
tình bằng hữu thiếu tiền
y ly cà phê bo bo gạo rang
uống chán thấy mụ nội 
ôi bao nhiêu cuốn văn thơ 
cuốn nào còn lại? cuốn nào cất vào bồ?
cuốn nào chờ cân kilô?

                            chuvưongmiện


READ MORE - Thơ Chu Vương Miện - BAO XUÂN - THÙNG RÁC

CÔNG ÁN THIỀN VỀ DU - Thơ La Thụy

Kết quả hình ảnh cho HÌNH ẢNH VỀ CÔNG ÁN THIỀN

CÔNG ÁN THIỀN VỀ DU

Du… nhưng không là Du
Đắm trong yêu nhớ trầm phù si tâm
Hoa kia sắc tướng bụi lầm
Hồng nhan họa thủy? Án nhầm* … thiện tai!
Ừ thì mê lộ dặm dài
Sắc không hư ảo gót hài in rêu
Tình trần lơ lửng phong phiêu
Nghiệp duyên cởi buộc sớm chiều tụ tan
Am thiền Tiếp Hiện: vấn, nan?
Thì ừ, buông xả tâm an gột phiền
Toạ thiền quán tưởng diệu sinh
Sát na đốn ngộ sắc hình giai không
                                     La Thụy
                                     8/5/2015


* Chuyện “Chú Tiểu Bị Oan”
** Dòng tu Tiếp Hiện (Order of Inter-being) - thành lập bởi thiền sư Thích Nhất Hạnh - chủ trương đạo Phật đi vào cuộc đời (đạo Phật nhập thế, tiếng Anh gọi là "Engaged Buddhism)

READ MORE - CÔNG ÁN THIỀN VỀ DU - Thơ La Thụy