Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, August 8, 2012

Chùm thơ xướng họa nhiều tác giả - Võ Làng Trâm biên tập


NGÀY TỰU TRƯỜNG

Hạ mới ngày nào đã vội sang
Đầu năm khai giảng cảnh huy hoàng
Bục cao thầy dạy câu thâm thúy
Sân cỏ trò ghi ý ngọc vàng
Sự nghiệp hôm nay sư mở lối
Công danh mai hậu đệ thông đàng
Đồng lòng phấn đấu tròn mơ ước
Hồng Lạc giống nòi rạng vẻ vang !
                                
                                         Hữu Hảo



Các bài họa

NHẮN NHỦ TRƯỚC NGÀY KHAI TRƯỜNG

Thấm thoát mùa thu đã bước sang
Đầu năm học mới phải đàng hoàng
Quần xanh thẳng thớm không nhăn nhúm
Áo trắng tinh tươm chẳng ố vàng
Nữ tránh hở hang và lắm chuyện
Nam lìa nói tục lẫn hoang đàng
Học hành chăm chỉ nêu gương tốt
Thành tích đem về được tiếng vang.
                               
                                           Vân Hạ


TIẾC HÈ

Tiếc nuối ngày vui buổi hạ sang
Giỡn đùa thỏa thích tựa ông hoàng
Hét la nhảy sóng trên làn biếc
Háo hức tìm nhau dưới ánh vàng
Một quãng thời gian tràn hạnh phúc
Bao nhiêu giây phút rộn thiên đàng !
Tựu trường: ngưng lại -lòng nhung nhớ
Nhạc khúc mùa hè cứ mãi vang...

                                         Sông Thu


MỪNG KHAI GIẢNG

Trống trường rộn rã gọi mùa sang
Nô nức đàn em nét phượng hoàng.
Thành tích luyện rèn tô sử đẹp
Công lao dạy dỗ thắm trang vàng.
Thầy hay truyền đạt thông muôn nẻo
Trò giỏi tiếp thu hiểu mọi đàng.
Phát triển toàn năng là chí hướng
Tiếng thơm giáo dục mãi còn vang.

                          Lương Thế Hùng


NGẬM NGÙI DĨ VÃNG

Mùa hè thoáng đó đã dần sang
Nhớ lại năm xưa học Nguyễn Hoàng*
Trường cũ đi về thương buổi lũ
Bạn xưa đưa đón nhớ thời vàng
Tiếc sao mấy cậu đi nhầm hướng
Hận mãi đôi em bỏ nhỡ đàng
Để những ngày vui pha giọt đắng
Xa rồi còn đọng những âm vang .
   
                          Võ Làng Trâm

* Trường Trung Học NGUYỄN HOÀNG Quảng Trị 1952-1972

NGHIỆP THẦY

Sự nghiệp trồng người xếp bậc sang
Từ xưa trọng vọng đứng sau hoàng (quân-sư-phụ )
Thay lời phụ mẫu rèn con chữ
Dụng ý thánh nhân giảng đạo vàng
Chăm học thơm danh do hiếu hạnh
Ham chơi xấu mặt bởi hoang đàng
Noi gương người trước truyền tri thức
Nghĩa đệ ân sư rạng vẻ vang !

                         Hoàng Việt


ÁO TRẮNG RỘN RÀNG

Ve dừng tấu nhạc đón thu sang
Tiếng trống reo vui lối phượng hoàng
Cửa lớp hân hoan chờ gót nhỏ
Bảng đen ấm áp đợi lời vàng
Tinh khôi áo trắng duyên trong gió
Thanh khiết chân non  thắm giữa đàng
Gửi lại hạ xưa diều lướt gió
Tựu trường bến mộng khúc ca vang

                        Ca Dao (Thu Trang)



NỮ SINH HƯ HỎNG

Cứ nghĩ rằng mình rất đẹp sang
Suốt ngày ăn diện giống bà hoàng    
Kỹ năng, tri thức ?- không màng đến !
Sự nghiệp, công danh ?-chẳng vội vàng !
Phản đối đề văn về thần tượng
Say mê phim ảnh gợi thiên đàng
Tương lai mờ mịt nào đâu biết
Cảnh báo! Hồi chuông đang réo vang.

                               Như Thiền



ÂM VANG   
  
Tôi thường hay thích lúc thu sang
Được  trở về đây với Nguyễn Hoàng  
Cảnh cũ trang đài như nhiễu đỏ 
Tình xưa lưu luyến tựa âu vàng
Ơn thầy dạy bảo tìm ra lối
Quý bạn khuyên răn chỉ rõ đàng 
Tuổi trẻ cùng nhau xây mộng ước
Hoàng Gia để lại tiếng âm vang  
    
                           Từ Đức Khoát



SÁNG TỰU TRƯỜNG

Tiếng trống tựu trường đánh dục sang
TRÚC THANH bên xóm gọi  MAI HOÀNG
Ánh bình minh lộ -màu hồng đỏ   
Hoa học trò khoe - sắc trắng vàng
Bướm lượn rộn ràng đùa khắp nẻo
Ong vờn nhộn nhịp giỡn cùng đàng 
Cờ bay phất phới vui mây gió   
Nhạc trỗi quốc ca khúc hát vang. 
 
                         Độc Hành


  NGÀY THÁNG XA XƯA

Vào Thu, tháng chín mới vừa sang
Đến lớp em mang dáng nữ hoàng
Áo lụa diụ dàng môi phượng đỏ
Quần tơ tha thướt tóc nơ vàng
Thày cô đạo mạo đầy nghiêm khắc
Bằng hữu vô tư chẳng điệu đàng
Ngày cũ xa xưa còn mãi nhớ
Ngỡ chừng đâu đó một âm vang.

                   THY LỆ TRANG
                 MASSACHUSETS
READ MORE - Chùm thơ xướng họa nhiều tác giả - Võ Làng Trâm biên tập

VÀI CẢM NGHĨ VỀ ĐỘC ẨM HOÀI TÌNH CỦA HOA TRONG HOA - Châu Thạch


Hoa Trong Hoa

ĐỘC ẨM HOÀI TÌNH - Thơ Hoa Trong Hoa


 (Gởi KTL)

Bởi không là chén rượu giao bôi,
Nên đủ đắng cay ngũ vị đời.
Chẳng phải tình anh là bão tố,
Để thuyền em mãi cuốn xa khơi?

Bao chén cạn rồi, chén nữa đây.
Thả hồn cho lạc đến cung mây.
Đã từng nếm vạn mùi tân khổ,
Thì há gì trăm chén rượu cay!

Không quen nhau lúc môi còn thắm,
Khi tóc em dài, má đỏ hây.
Để cạn dòng thơ, hương phấn nhạt,
Bình men rượu lạnh lại châm đầy!

Chẳng thẹn tuổi trâm cài lược giắt,
Hương mai còn đọng sắc hoa chiều.
Nhặt từng mảnh vụn đời tan nát,
Ghép lại tình em, một chữ yêu.

Còn chút tình anh, em uống đây.
A ha! Bình cạn rượu. Ơ hay!
Bình sao không uống, bình nghiêng ngã,
Rượu uống cùng ta, rượu chẳng say?

Còn chút duyên nầy dệt tiếng thơ,
Duyên ai, mà tháng đợi năm chờ!
Cám ơn giây phút thần tiên đó,
Khơi lại lòng em tuổi dại khờ!

HTH

Lời bình của Châu Thạch

Tôi còn nhớ khi đọc bài thơ “ Độc ẩm hòai tình” của Hoa Trong Hoa vừa hiển thị trên trang web, tôi liền gởi đến  phần thảo luận bốn câu thơ như sau:

                Nữ nhi khẩu khí thật anh hào
                Cuộc rượu anh thư đẹp biết bao
                Khen ai đã chiếm con tim ấy
                Đẹp tựa vầng trăng đẹp tợ sao.

Sau tôi, nhiều người đã góp ý, đã bình thơ với những lời khen ngợi rất chân thành. Nay tôi đọc lại bài thơ trên nhiều lần, và những cảm xúc tự ban đầu lại càng thêm sâu đậm, thôi thúc, khiến tôi không thể không viết lại những điều mình suy nghĩ. Thật thế, bài thơ nầy có đủ bốn tính chất trong bốn câu thơ của bài tứ tuyệt mà tôi đã nói ở trên. Đó là:

1)      Nữ nhi khẩu khí thật anh hào

Hoa Trong Hoa là một nhà thơ nữ, xuất hiện trên thi đàn với những bài thơ rất tuyệt, và đặc biệt những bài thơ Đường thì lại càng tuyệt hơn. Giọng thơ của Hoa Trong Hoa đương nhiên là giọng nữ nhưng không có tính cách yếu mềm như những nhà thơ nữ khác, cũng không có cái cứng cỏi như các đấng nam nhi,  mà nó thể hiện đầy đủ tính chất của một anh thư đầy bản lĩnh.

Đọc “ Độc ẩm hòai tình” ta thấy hào khí trong thơ, và cường điệu một chút thì ta có thể tưởng tượng mỗi câu  trong bài thơ nầy như một đường kiếm múa nhẹ nhàng với một kiếp pháp tinh xảo mà mỗi từ, mỗi ý  là ánh thép buồn loan loán dưới trăng, tuy rằng bài thơ chỉ nói đến tình và rượu. Trong phân đọan nầy tôi không thể trích một câu thơ riêng biệt nào trong “ Độc ẩm hòai tình” vì cái khí phách cao trội tóat ra từ lời nói nằm trong tòan bộ bài thơ, trong từng câu, từng từ, từng âm điệu.

2)      Cuộc rượu anh thư đẹp biết bao

Người quân tử uống rượu có khí phách của người quân tử, tiểu nhân uống rượu có cái bần tiện của tiểu nhân, nam nhân uống rượu có hào khí của người đàn ông, và nữ nhân uống rượu cũng có cái ủy mỵ của nữ nhi thường tình. Đọc “ Độc ẩm hòai tình” của Hoa trong Hoa ta thấy có cái ủy mỵ của nữ nhi, cái hào khí của nam nhân và cái khí phách của người quân tử. Ba tính chất ấy liên kết nhau, hòa điệu và bàng bạc  trong tòan bài thơ với những câu thơ không cường điệu, rất chuẩn mực, rất chân thật; âm hưởng rất buồn nhưng cũng vô cùng thanh thóat.

 Trên đời có trà đạo mà không thấy ai nói đến tửu đạo, vì mấy ai uống rượu mà tư thế lại đẹp, tâm hồn lại thanh thản bao giờ. Theo Tản Đà dầu đất trời uống rượu cũng mất đi phẩm chất huống chi người:

                          “Đất say đất cũng lăn quay
                          Trời say trời cũng đỏ gay, ai cười”

Thế nhưng Hoa Trong Hoa uống rượu trong “ Độc ẩm hòai tình” càng nhìn lại càng thấy đẹp, lại càng thấy thương, lại càng thấy mến. Phụ nữ uống rượu bí tỉ như Lưu Linh của nàng cung nữ của Ôn gia Thiều thì chẳng mấy ai cảm tình, nhưng tác giả “Độc ẩm hòai tình” uống rượu như Lưu Linh lại thể hiện tính chất kiên cường của một nữ nhi vượt trên muôn ngàn gian khó, sầu khổ của đời:

                         Bởi không là chén rượu giao bôi
                         Nên đủ đắng cay ngũ vị đời.
                         ………………………………
                          Bao chén cạn rồi, chén nữa đây
                          Thả hồn cho lạc đến cung mây
                          Đã từng nếm vạn mùi tân khổ
                          Thì há gì trăm chén rượu cay!

Uống rượu nhớ tình, đó là chủ đề của bài thơ.Tình ở đây không phải là tình thời son trẻ mà là tình ở tuổi quá xuân. Dầu tình ở tuổi quá xuân nhưng cách uống rượu để nhớ cho thấy tâm lòng yêu sâu nặng biết bao, thắm thiết biết bao:

                          Không quen nhau lúc môi còn thắm
                          Khi tóc em dài, má đỏ hây
                          Để cạn dòng thơ, hương phấn nhạt
                          Bình men rượu lạnh lại châm đầy.

Tác giả ân hận đã không quen nhau lúc môi còn thắm, nay hồn thơ đã cạn, hương phấn đã nhạt như chiếc bình lạnh lại đem men rượu đến châm đầy. Và để bù đắp cho khiếm khuyết kia tác giả đã châm đầy bình men rượu lạnh và uống hòai cho đến say nghiêng ngã:

                           Còn chút tình anh, em uống đây
                           A ha! Bình cạn rượu. Ơ hay!
                           Bình sao không uống, bình nghiêng ngã
                           Rượu uống cùng ta, rượu chẳng say ?

Nhiều người rất thích bốn câu thơ nầy, vì nó không những bày tỏ được cơn say lên đến tột độ mà còn bày tỏ được sự cô đơn lên đến tột cùng. Độc ẩm là uống rượu một mình, nhưng ở đây tác giả không uống rượu một mình mà uống chung cùng với rượu: “Rượu uống cùng ta, rượu chẳng say?”.  Rượu trong câu thơ nầy không còn là chất để uống nữa mà đã trở thành bạn hữu cùng ta ngồi đối ẩm. Vậy thì họ uống cái gì đây? Phải chăng là uống chút tình còn lại của người yêu, uống nỗi buồn, uống sự cô đơn, uống bao nhiêu nỗi niềm của “ Tình anh là bão tố/ Để thuyền em mãi cuốn xa khơi”. Bây giờ chắc chắn là sự cô đơn cùng tận vây quanh gây bão bùng trong tâm hồn tác giả.

3)      Khen ai đã chiếm con tim ấy

Quả thật ai đã chiếm được con tim của người phụ nữ trong “ Độc ẩm hòai tình” là người diễm phúc. Bởi vì là đàn ông mấy ai không thich được yêu một người có tâm hồn phong phú và được đền đáp bởi một quả tim nhạy bén, bởi một tâm hồn chan chứa yêu thương? Với bốn câu thơ sau đây cô gái trong “ Độc ẩm hòai tình” đã biểu lộ được hoàn toàn tính chất như trên của một tài nhân, một nữ sĩ đa tình, phong nhã, lãng mạn và và trân trọng tình yêu biết bao:

                         Chẳng thẹn tuổi trâm cài lược giắt
                         Hương mai còn đọng sắc hoa chiều
                         Nhặt từng mãnh vụn đời tan nát,
                         Ghép lại tình em, một chữ yêu.

4)      Đẹp tựa vầng trăng đẹp tợ sao

Bài thơ “ Độc ẩm hòai tình” là một bài thơ đẹp.
Cái đẹp trong bài thơ trước hết nó nằm trong khí phách của người uống rượu:

                          Bao chén cạn rồi, chén nữa đây           
                          Thả hồn cho lạc đến cung mây.
                           ………………………………
                           A ha! Bình cạn rượu. Ơ hay!
                           Bình sao không uông, bình nghiêng ngã
                           Rượu uống cùng ta, rượu chẳng say?

Cái đẹp thứ hai của bài thơ là uống rượu để nhớ tình, một mối tình sâu đậm trong một tâm hồn từng nếm trải đau thương, từng vượt qua tân khổ ,  đã chín chắn trong tình trường:

                              Chẳng phải tình anh là bão tố
                              Để thuyền em mãi cuốn xa khơi.
                              
                              ……………………………….

                              Nhặt từng mảnh vụn đời tan nát
                              Ghép lại tình em, một chữ yêu.

Cái đẹp thứ ba là kết cấu bài thơ, âm điệu bài thơ diễn đạt được tình yêu sâu sắc, nỗi buồn cô đọng nhưng không làm cho bi thảm hóa cuộc đời, cho người đọc nhận hưởng được cái cao ngạo của con người trường trải, cái chân thành của con người biết yêu, cái cô đơn của con người độc ẩm và cái say khước của một thi nhân.

Quả thật mỗi câu, mỗi đọan của bài thơ đẹp tựa vầng trăng đẹp tợ sao ./.
                                                                      

Châu Thạch

READ MORE - VÀI CẢM NGHĨ VỀ ĐỘC ẨM HOÀI TÌNH CỦA HOA TRONG HOA - Châu Thạch

Tuesday, August 7, 2012

Chùm thơ của Nguyễn Thanh Bá

TRỐN TÌM

Tôi với em chơi chạy trốn tìm
Em chun bụi chuối cứ ngồi im
Loay hoay tôi chạy tìm quanh quất
Đêm xuống không trăng thật khó nhìn

Thế rồi tôi cũng kiếm ra em
Em kẻ chơi thua chịu phạt đền
Cõng chạy vòng sân chân vấp ngã
Tôi dìu em dậy áo bùn lem

Nay đã lớn khôn cũng trốn tìm
Không vào bụi chuối để ngồi im
Không loay hoay chạy tìm quanh quất
Mà tận cùng xa mỏi cánh chim !




TIỄN BƯỚC SANG NGANG


Xưa cài chiếc lá nên chân tóc
Tôi đứng nhìn em che miệng cười
Vương miện cô dâu vài chiếc lá
Tôi làm chú rể ở trần thôi

Đám rước cô dâu thật nhộn vui
Một bầy mươi đứa thỏa thích chơi
Tiếng la tiếng hát vang đường xóm
Người lớn trông theo thấy nực cười

Giờ đây mái tóc được cài voan
Tay trái long lanh chiếc nhẫn vàng
Áo đỏ phượng rồng thêu rực rỡ
Nhà vui mở tiệc tiễn sang ngang

Tôi chỉ là người đến tiễn đưa
Không làm chú rể tuổi thơ xưa
Ít nhiều cảm xúc vờn quanh mắt
Nhìn lá, nhìn em – tiếc chẳng vừa !

                          


                     Nguyễn Thanh Bá
READ MORE - Chùm thơ của Nguyễn Thanh Bá

NƠI CƠN LŨ ĐI QUA - Hoàng Đình Chiến

Mùa lũ bên sông Thạch Hãn


                                            

(Thương về Miền Trung)

                  Tóc dừa sau lũ rối bời
                  Lược trăng ai chải cho vơi
                  dãi dầu.
                  Lời ru tràn cả hai đầu
                  Đung dưa cánh võng bạc màu
                  thời gian .
                  Quê nghèo vất vả gian nan
                  Lưng còng dáng mẹ lũ lam
                  thân cò .
                  Nước dâng gãy cả giọng hò
                  Sông trào cuộn sóng bến đò
                  còn đâu.
                  Bãi ngô lút nước đỏ ngầu
                  Suốt tuần vắng chợ
                  cơi trầu mẹ vơi.
                  Thảm vàng lúa rách giữa trời
                  Lời cầu hôn bỗng thành lời
                  bão giông.

                  Mưa tan nước vẫn tràn đồng
                  Nghiêng cho nước rút cuối sông
                  đầu nguồn.
                  Nghĩa tình xoa dịu nỗi buồn
                  Bờ tre rợp bóng cánh chuồn
                  lẩy  thơ.

                                                  HOÀNG ĐÌNH CHIẾN
READ MORE - NƠI CƠN LŨ ĐI QUA - Hoàng Đình Chiến

Nguyễn Nguyên An - CHÙM TÁC PHẦM ĐOẠT GIẢI NHẤT TẠP CHÍ NỘI THẤT CUỘC THI “MÁI ẤM YÊU THƯƠNG”


HAI NGÔI NHÀ HẠNH PHÚC


Nguyễn Nguyên An


Nhà tôi trong thung lũng gió, nhiều chùa bao bọc, sớm chiều chuông mõ ngân nga. Vợ tôi bỏ chồng bỏ con, tôi bồng, dắt bốn con về quê nương cha mẹ, lao động nuôi con. Bao năm, tôi dạy học ở vùng cồn xao xác nhớ nhà, ky cóp mấy chỉ vàng nhờ cha tôi dựng cho gia đình rách tươm của tôi mái nhà tranh. Ở nhà tre, tranh, nứa, lá, giữa bốn bề ruộng, vườn chùa, đêm đêm eo óc tiếng cóc, nhái, côn trùng nỉ non, và những hồi chuông ủ ê lòng tôi tê tái nỗi thương nhớ người phản bội và canh cánh lo toan cơm gạo ngày mai.

Tác giả trước tư gia 50 Trần Thái Tông
Chưa đủ ăn nhưng có chỗ cho cha con tôi chui ra chui vào khi nắng quái, mưa dầm, nghỉ ngơi, ăn uống, các con tôi có chỗ học hành, tôi có nơi suy ngẫm sau những cuốc xe mệt lử và vững gót, bản lĩnh trong việc làm trách nhiệm người cha đối với đàn con nheo nhóc thiếu ăn, khát mặc, thèm mẹ, tha thiết sự chăm sóc bàn tay phụ nữ - kể cả bản thân tôi.

Tôi, ngày cuối chợ, đầu ga cùng chiếc xe đạp cà tàng đạp thồ chở khách với lòng ao ước xây nhà cấp bốn, có phòng học cho các con, có phòng riêng cho con gái đang lớn dậy từng ngày thích những phút riêng tư. Ứớc mơ ấy đối với tôi như với tay chạm tới thiên đàng, nhưng tôi vẫn ôm hy vọng...

Trong những ngày khó khăn, khổ cực ấy, mấy anh em trai tôi tổ chức đi trầm. Một buổi sáng, các em chia nhau vào rừng “đạp cội” tìm trầm, tôi ở “nhà” làm bếp, ra suối dọn bến, xây nơi tắm giặt, phơi, móc áo, quần cho mấy em “đi làm” về sinh hoạt. Bất ngờ tôi nhặt được hai chỉ vàng hi hữu giữa rừng núi đại ngàn. Nhờ đó tôi giả từ “nghề”  tìm trầm, sắm chiếc máy ảnh chuyển sang nghề chụp ảnh mưu sinh, nuôi con.

Tôi đạp xe lang thang về làng quê, chợ Đông ba, An Cựu, Phú Thứ… chụp ảnh lấy tiền hoặc đổi khoai, gạo, cá, mắm… miễn có cái đem về cho những con tàu háu ăn, há miệng khát cơm. Tôi chụp một cô gái bán bành mì với thúng mì nóng giòn ở chợ Đông, các cô khác cũng thích có ảnh kỷ niệm, bắt chước nhau gọi chụp ảnh và cứ thế tôi bấm lách tách hết cuốn phim lúc nào không hay. Rồi hàng thịt, hàng tạp hóa… họ đua nhau chụp dây chuyền. Có tiền, tôi mua ít thức ăn móc ở ghi đông xe đạp vù về nhà. Chạng vạng, các con tôi chạy ra đón tôi đầu hẻm, nhảy cỡn lên: “Ba về”.  Gia đình tôi vỡ òa trong bữa ăn ngon. Rồi tôi đi chụp cho các em thiếu nhi các trường mầm non. Các em lúc nào cũng đẹp, dễ thương, tươi tắn, sự hồn nhiên mủm mỉm của các em giục tôi đến với nhiếp ảnh nghệ thuật, báo chí. Chụp ảnh đang báo, hưởng nhuận bút. Trong giai đoạn này, được sự trợ giúp của cha mẹ và mấy năm lao động khó nhọc của tôi, tôi xây một ngôi nhà cấp bốn.

Những buổi trưa hè, nằm ngửa trên nền xi măng mát rượi, nhìn lên lớp rui, mèn đen ngù và lớp lớp ngói, thứ tự, thẳng tắp lòng lâng lâng. Ngôi nhà như được hạo khí trời đất, cho tôi “an cư lạc nghiệp” nhiều nguồn vui ập đến gia đình tôi. Tôi được giải thưởng ảnh nghệ thuật do báo Tuổi Trẻ tổ chức, giải thưởng ảnh nghệ thuật toàn quốc đầu tiên của Huế, rồi huy tượng Q. (TPHCM)5, giải thưởng ảnh Việt Nhật… Chuyển qua viết, tôi lại được một số giải thưởng… Tôi có tiền bắt điện, điện thoại, internet… cho ngôi nhà, làm thêm phòng cho các con học hành, ngủ nghỉ và tôi có vợ, các con tôi có mẹ mới chăm lo, con gái đầu tôi đang khao khát bàn tay mẹ.

Vợ tôi bảo: “Thương anh vì anh nuôi bốn con. Em lên thăm anh, thấy anh có nhà cửa đàng hoàng em mới lấy anh”. Rõ ràng, ngôi nhà không chỉ nâng giấc các đời người mà còn giúp tôi có vợ, giúp tôi dần có tiếng tăm với xã hội. Ngôi nhà là nền tảng vững chắc, viên gạch nhỏ bé của Tổ quốc lộng lẫy và điểm son thành đạt mỗi người. Với tôi, còn là nơi tu dưỡng rèn luyện nhân cách mình.

Mấy năm trước, bên vợ tôi cho gia đình tôi một ngôi nhà thứ hai để dành con trai út tôi cách nhà cũ 1km5. Nhà nằm trên đồi, xa xa núi Kim Phụng án ngữ. Thích cô tịch, tối đến tôi lên ngủ trông coi. Mỗi tối, tôi được sống một mình, hít thở không khí trong lành cho đến hôm sau mới “hạ san”. Ở tuổi sáu mươi hoa giáp tâm hồn tôi thật thanh thản, bớt đau đầu, bớt sân si, ham muốn, bon chen.

Ngôi nhà dưới phố (ảnh) là nơi gia đình tôi sinh sống, làm ăn, quan hệ, học hành, chia sẻ buồn vui với xã hội. Ngôi nhà trên núi là nơi tu dưỡng, thờ cúng, mặc khải, cõi phúc lạc của tôi. Tôi đặt tên “thảo am” ấy HẠNH PHÚC AN.

Huế, 03-05-11
N.N.A



 
NGÔI NHÀ THƠ ẤU Ở XÓM HEO

Nguyễn Nguyên An


Từ Huế, tôi đạp xe ra Quảng Trị, tìm ngôi nhà thơ ấu của mình, dắt xe vào xóm trưa vắng vẻ. Cây vườn hồi sinh hơn hai chục năm trở lại đây chưa kịp tròn bóng mát. Tôi xa Quảng Trị năm mười một tuổi, về thăm khi tuổi đã  năm mươi. Thời gian chưa đủ bãi biển hoá nương dâu, nhưng sức tàn phá của chiến tranh đã biến cái xóm nhỏ của tôi thành xa lạ, ngôi nhà thơ ấu của tôi không còn dấu vết, đến đất đai cũng chẳng còn chút thân quen.

Mẹ tôi sinh tôi trong ngôi nhà của ngoại, ở xóm Heo Quảng Trị. Tất cảnhững gì có trong nhà ngoại như lò làm bún, bộ ngựa ở nhà trên, buồng ngủ, liếp cửa Bình Khoa và cả thị xã chung quanh cùng dòng sông Thạch Hãn cho đến mái trường Nam thân yêu thời tiểu học đều đóng sẹo trong trái tim tôi, thi htoảng hiện về chấp chới xa xôi một dòng hoài niệm ngoài tay với…

 Tôi lang thang tìm ngôi nhà của mình… Vẫn nhớ đầu gần xóm Heo, nơi tiếp giáp đường Quang Trung thuộc phường Đệ Nhị, có ông Tẩu. Ông già lụ khụ, làm cái nghề tôi luôn gợi tính hiếu kỳ lũ trẻ chúng tôi. Ông nuôi nhiều đĩa trâu trong ống tre, giam dói hàng tháng. Ai bị nhọt đều đến nhờ ông lấy máu độc ra. Ông chúc đầu ống tre xuống nơi nhọt sưng tấy, con đỉa đói hút căng phồng bụng máu, ông rứt đỉa ra, thả  nhúm muối lên các cái thân nhớt lầy đen láng ấy, con đỉa quằn quại phun máu ra, chờ đỉa xép ve, ông lại cho đỉa vào ống tre cất giữ, dùng lần sau. Ông Tẩu không còn nữa, nền móng ngôi nhà của tôi chẳng biết nơi đâu. Hầu hết người dân xóm Heo đã trôi dạt phương nào? 

Tôi tìm dòng sông Thạch Hãn – dòng sông mà mỗi khi tôi hụp lặn ở bất cứ dòng sông nào tôi cũng nhớ về. Một nỗi nhớ trào dâng ngậm ngùi… Tôi đứng bần thần trên bến sông xưa nay cũng mất sạch dấu vết, chỉ còn bến đò ngang, một chiếc đò rời rạc đưa khách sáng sông. Sát bến đò là khu chợ Quảng Trị; khu chợ sang trọng này xây dựng từ đổ nát điêu linh, nghiêng bóng lung linh bên dòng Thạch Hãn. Dắt xe xuống đò, tôi thả hồn theo từng mái chèo khoan nhặt của bác lái đò, đò chưa cặp bến Nhan Biều mà lòng tôi đã chạm vào kỷ niệm... Hồi đó tôi và em trai kế tôi tắm sông, em tôi bị chuột rút chìm nghỉm chỗ sâu, tôi la: "cứu...cứu em tôi với...". Một anh thanh niên đang tắm sông đã cứu em tôi, vác em tôi chúc ngược đầu xuống đất chạy quanh cho nước ộc ra và sau đó làm hô hấp nhân tạo. Em tôi thoát chết đuối. Tôi bị bầm mông vì trận đòn của ba tôi! Cho tới bây giờ tôi chưa gặp lại anh ấy. Tôi mang ơn cứu tử của một người con Quảng Trị.

Còn bác Mót cạnh nhà bác Sung dễ nực cười bởi tưóng người phốp pháp, da thịt mát mẻ, béo tròn hin một cục. Nhà bác làm nghề mổ lợn. tính vác xuề xoà, luôn vui tươi; trên khuôn mặt nần nẫn thịt của bác không hề bợn chút phiền toái. Bác Mót vô tư, tự nhiên như cây cỏ, buổi sáng bác chạy xuống hói (*) đi đồng, khi nào bác cũng đợi Tào Tháo đuổi mới chịu lạch bạch chạy...và thả lại trong tai bọn chúng tôi một tràng...chúng tôi đỏ mặt nhìn nhau cười rúc rích.

Tôi phải ra Đông Hà tìm bạn thơ ấu của mình. Thạch cẩn trọng đăm chiêu. Quang dạn dày bão tố, khuôn mặt sần sùi của Quang nói lên một quãng đời khổ ải. Ba đứa chúng tôi quây quần chuyện vãn suốt buổi. Nhắc cho nhau biết những nhau biết những đứa đang ở rải rác các tỉnh. Thành phố miền Trung như Nguyễn Thái Sơn bán cà phê ở Huế. Phạm Đình Quát nhà báo, bác sĩ Nguyễn Thái ở Viện dịch tễ Buôn Ma Thuột... Khi chưa gặp nhau, tôi tưởng chúng tôi sẽ ùa vào nhau nói năng bỗ bã cho thoả lòng bao năm xa cách. Nhưng khoảng cách năm mươi năm gặp lại kìm chúng tôi giữ gìn ý tứ với nhau. Ai cũng lớn cả rồi, đâu dám buông tuồng suồng sã như thuở thiếu thời. Thì ra, con người càng lớn càng dè dặt nhiều điều. Năm tháng chồng chất, dạy người ta thận trọng trong quan hệ, đối đãi với nhau chừng mực và lễ nghĩa hơn.

 Tạm biệt Quảng Trị, quê hương niên thiếu của tôi, nơi sinh ra tôi lớn dậy làm người. Tạm biệt bạn bè quấn quýt một thuở, giờ này vẫn còn lưu luyến nhau đến bạc đầu. Tôi đạp xe vào Huế lòng hân hoan... 

N.N.A


(*) Con sông nhỏ - từ địa phương Quảng Trị


Địa chỉ liên lạc: NGUYỄN VĂN VINH (NNA) - 50 Trần Thái Tông, Huế -Tel: 01688971486
READ MORE - Nguyễn Nguyên An - CHÙM TÁC PHẦM ĐOẠT GIẢI NHẤT TẠP CHÍ NỘI THẤT CUỘC THI “MÁI ẤM YÊU THƯƠNG”