Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, March 2, 2024

Truyện thiếu nhi NGƯỜI MẸ VÀ CON QUỶ - 5. THỨ RÊU TIÊN

 


5- THỨ RÊU TIÊN

    

Con quỷ Đen thấy mình bỗng trở lại là một cậu bé tập toẹ học làm pháp sư, đang đi theo một thày lang giúp việc tìm cây thuốc và làm quen với việc luyện ngải.

Nghe người ta nói nếu một pháp sư luyện được ngải sẽ trở nên giỏi giang hơn các loại pháp sư hoặc phù thuỷ bình thường. Đó chính là ước nguyện từ nhỏ nên bốn năm nay cậu thanh niên hoi đã tình nguyện làm đệ tử cho ông thày già, chịu đựng rét muớt, đói khát của miền cực Bắc khi mải kiếm tìm cây cỏ giữa đài nguyên mênh mông, mà lương thực mang theo đã cạn. 

     - Thày ơi, con nghe người ta bảo phải tìm cây ngải ở miền rừng xứ nóng hay ở rừng cây lá nhọn tai-ga cơ. Sao thày trò mình không xuôi phương Nam cho đỡ vất vả, mình thu lượm mãi rêu với địa y ở đây để làm gì hả thày? - Cậu trai hỏi sư phụ, đó là một ông già trên năm mươi tuổi nhưng râu tóc đã bạc trắng.

     - Thày đã nói cho con biết ý nguyện của thày từ lúc con mới đi theo thày cơ mà. Khi vợ và đứa con bé bỏng của thày chết đi vì căn bệnh lạ, thày đã nguyền giành cả cuộc đời còn lại để tìm ra thứ thuốc chữa căn bệnh đó.

- Không thể cứu được vợ con thày sống lại, biết là thế - giọng ông thày ngậm ngùi - nhưng đừng để cho những sản phụ và hài nhi khác bị chết như vậy nữa, bằng cách ấy thày muốn làm cho cô ấy và đứa nhỏ được thoả lòng mà an nghỉ dưới suối vàng. Con đừng bao giờ hỏi thày về chuyện này nữa nhé.

     - Vâng ạ, thưa thày.

     - Muốn tìm và luyện ngải, đầu tiên phải hiểu rõ về các loại dược thảo thiên nhiên. Chúng giúp cho ta có đủ sức mạnh và ý chí. Tìm ngải cực kì nguy hiểm, sẽ phải trải qua không ít những ngày tháng hiểm nghèo, phải giành giật cuộc sống giữa bày đàn lang sói hoặc những con hổ thành tinh của rừng già - Ông thày nói thêm khi thấy cậu học trò vẻ như nôn nóng muốn vào rừng tìm ngải ngay.

Theo thày đã lâu lâu, cậu trai thông minh này biết rằng trên đài nguyên mênh mông có rất nhiều dược thảo đặc biệt giá trị. Chỉ có hai thày trò nên mỗi khi gặp được cây cỏ gì lạ cậu chàng ranh ma đều hỏi và ghi nhớ kĩ trong lòng.

     - Thưa thày, đây là rêu gì ạ, chữa bệnh gì hở thày?- Cậu hỏi khi trông thấy  ông thày nhặt lên nhúm rêu có những quả nho nhỏ giống như răng chó.

     - Để chữa bệnh dại. Tên nó là địa y chó. Không chỉ chó mới bị điên, các con vật khác trong rừng như lang, sói, cáo, linh miêu...ngay cả chuột nữa cũng có thể truyền bệnh dại.

- Con hiểu rồi ạ. Có một ít rêu này thì không sợ lây bệnh dại khi bị chúng cắn, thày nhỉ. 

 Sau một gò băng nhấp nhô hai thày trò thấy một hộp sọ lăn lóc, di vật của người xấu xổ nào đó đã chết trên miền đất băng giá trong khi đi săn hay đánh cá. Ông thày già đứng ngậm ngùi. Cậu học trò thì lại gần thấy bên trong chiếc đầu lâu cũng có rêu mọc.

      - Rêu gì lại mọc trong đầu lâu thày ơi. Trông sợ quá - học trò của ông kêu lên.

     Ông già rút một nén trầm nho nhỏ, thắp rồi chắp tay đứng lặng. Mùi hương thơm như nước hoa nhưng đầy trang trọng và thành kính. Lát sau ông bảo học trò:

- Con thu hết số rêu này, để riêng ra. Quý lắm đấy. Đây là địa y đầu lâu, có thể chữa khỏi cho người bị động kinh con ạ.

Dần dà chàng trai đã biết gần hết công dụng của những loại rêu và địa y hiếm hoi. Những miếng rêu cỏ trông như lá phổi, cũng được gọi là địa y phổi có thể chữa khỏi bệnh ho lao hay viêm phổi, thứ địa y có màu sắc từ vàng nhạt đến vàng đậm gọi là địa y vàng, chuyên chữa bệnh vàng da, rêu sói tuy rất độc nhưng chữa được các bệnh lở loét ngoài da. Còn có các loại địa y thơm, từ chúng tinh lọc được những thứ nước hoa rất thơm, lại có tác dụng làm sạch sẽ lều trại trong những vùng có lam sơn chướng khí…

Tuy nhiên, cậu trai nhiều tham vọng này không muốn trở thành một thày lang nổi tiếng. Cậu ta muốn là một pháp sư giỏi, muốn tìm được những cây ngải thật đặc biệt để có thể mò tìm kho báu dưới đáy bể khơi, muốn trở thành người có mình đồng da sắt, vượt hẳn lên so với những pháp sư khác.

Thế nên khi đã hiểu biết kha khá về cách chữa bệnh bằng dược thảo, cậu ta bỏ ông thày già, dám một mình liều lĩnh vào rừng tai-ga tìm ngải.

Bốn năm trời luyện ngải tiếp theo đã biến chàng trai trẻ thành một con nguời  hoàn toàn khác. Mưu mô, thủ đoạn, tàn ác như đa số những pháp sư luyện ngải thành công. Có lẽ vì họ đã phải một chết hai sống giữa rừng già, giữa những bày hổ báo, rắn rết, phải giành giật nhau, nhẫn tâm với nhau vì mục đích của mỗi người. Chính viên pháp sư trẻ mới bắt đầu nổi danh đã cắt thang dây, bỏ mặc người đồng hành cũng là một pháp sư luyện ngải dưới chiếc hang sâu nhung nhúc rắn độc, sau khi nhanh chân bứng được cây Mai hoa Xà vương ngải.

Thứ rêu mà con quỷ Đen ngửi và nhấm thử, có đặc điểm là gây ra những ảo giác thần tiên, khiến cả người lẫn quỷ ngửi vào sẽ thấy như đang được sống trong những giờ phút đẹp đẽ nhất của cuộc đời đã qua, hoặc những gì đang mong mỏi có được.

Những tháng ngày luyện ngải không hiện ra, có lẽ vì con Quỷ hoàn toàn không muốn nhớ đến, mà cũng có thể là thời gian tác dụng của nhúm rêu kì lạ đó đã hết. Quỷ Đen đang “lên tiên” chợt thấy đã trở lại là con quỷ mang sừng dê, móng trâu, đuôi rắn mai hoa, lông da đen như hắc ín.

- Ba ba! Quỷ cha, ma mẹ. Lão kẹ Diêm Vương! - Con quỷ thốt lên như vậy. Từ ngày hoá quỷ nó đã học một số cách chửi thề của quỷ, câu này quỷ Đen có vẻ khoái, đã thành câu cửa miệng mỗi khi nó thấy điều gì đó đáng ngạc nhiên.

Trở về với “đời thường” con Quỷ lại ỉu xìu xìu. Tuy vậy nó vẫn chưa hết kinh ngạc với tác dụng của loài rêu kì lạ. Ngồi một tí rồi nó lại đưa nắm rêu lên ngửi một tẹo, nhai nuốt một mẩu. Giá như không sợ hết mẫu vật, khó mà tìm kiếm thêm, thì nó đã tọng hết chỗ rêu đó vào mồm cho đã cơn nghiền.

- Ba ba! Quỷ cha, ma... Chưa thốt hết câu chửi thề thì nó đã trở lại là viên Pháp sư tài hoa, có một cô gái xinh như mộng ngồi bên cạnh.

- Chàng ơi - cô gái nói- sao chàng biết là dưới đáy biển băng kia có kho châu báu hở chàng?

- Chả khó gì với ta nàng ạ - Pháp sư ngạo nghễ trả lời bạn tình - Chỉ có ta là luyện được Huyết nhân ngải. Nếu cho nàng ngậm một lát mỏng, nàng sẽ không cần ăn uống một tuần mà vẫn tỉnh táo hát ca như sáo sậu. Còn ta mà đã ngậm, thì đạt đến mức thần giao cách cảm thượng thừa, thấy rõ hết những việc hoặc sự kiện xảy ra ở đầu kia trái đất.

- Có thực không? Sao chàng tài thế! Cho em một lát để em ngậm xem nào.

- Khi gái có công thì chồng mới thưởng chứ. Rồi nàng sẽ được ngậm để xuống xem Thuỷ Cung dưới biển sâu. Thật đấy, chỉ sợ lúc đó lại đòi lên bờ ngồi bên để quấy ta thôi.

- Ứ  ừ, em quấy chàng bao giờ? Thôi kể cho em nghe về kho vàng nào đi.

- Tuy ngồi đây nhưng ta biết là có một kho vàng nhiều ghê gớm, lớn nhất trên thế gian. Có điều hơi xa chỗ ta và nàng đang ngồi.

- Kho vàng của ai hở chàng?

- Chẳng của ai cả. Một ngày nào đó sẽ là của ta.

- Thật ư. Thế nó ở đâu? Chắc chàng lại bảo là của bọn cướp biển giấu ở hòn đảo nào chứ gì?

- Lũ cướp biển thì có được bao nhiêu châu báu. Giỏi lắm cũng chỉ dăm bảy  hòm vàng bạc. Kho tàng này là của  một hoàng tộc, trị vì đầu tiên trên quốc gia rộng nhất thế gian từ ngàn năm truớc cơ.

Các lão vua của dòng họ đó khi lên ngôi cũng như hàng năm kỉ niệm ngày lên ngôi, đều tổ chức một Nghi lễ Vàng hết mức linh đình bên bờ hồ. Tay vua mới nối ngôi cũng như đang trị vì phải bôi mạt vàng lên người cho toàn thân biến thành màu vàng, sau đó quì lễ đấng Thái Dương tức là Thần Mặt Trời. Toàn thân lão Vua ấy lấp lánh ánh vàng chói mắt, toả hào quang ra mọi thần dân, có thế mới chứng tỏ lão là con của Thái Dương.

Đến lượt các hoàng thân quốc thích, cũng tuỳ theo ngôi thứ trong dòng họ hoặc chức tước mà bôi mạt vàng vào chân, tay, đầu, ngực, nửa truớc hoặc nửa sau thân thể rồi cùng xì xụp quỳ lạy đấng Thái Dương.

- Eo ôi bôi mạt vàng vào người thế có bị ngứa không hở chàng?- Cô gái ngây thơ ngắt lời.

- Ta nghĩ là không ngứa. Có ngứa thì chúng cũng phải chịu, sau đó chúng xuống tắm dưới hồ, trút hết bụi vàng xuống đó. Rồi đến lượt các thần dân và chư hầu của lão ta xếp các thỏi vàng dâng tặng duới chân lão.

Tay Vua bao giờ cũng ra lệnh ném tất cả lễ vật đó xuống hồ, hiến tế cho đấng Thái Dương chí tôn chí kính để cầu sự bằng an và thịnh vuợng cho Vương quốc. Hoàng tộc ấy trị vì không biết mấy trăm năm nên số vàng có thể phải đầy đến vài ba cái hồ ấy nàng ạ.

- Không ai đến lấy trộm đi hở chàng?

- Ai lấy trộm được? Quân lính của hoàng tộc canh giữ suốt đêm ngày. À,  nhưng mà cuối cùng đúng là có bị mất trộm, do chính tay một hoàng thân em vua lấy trộm. Vì thế thần Thái Dương đã trừng phạt, núi lửa và động đất liên tiếp xảy ra, sóng thần cũng tràn vào các vùng ven biển khiến vuơng quốc ấy diệt vong, đáng đời cả lũ. Kho vàng bị vùi lấp dưới đất đá hàng ngàn năm, có lẽ giờ đây chỉ có ta biết được nó nằm ở chỗ nào.

- Chàng đang định đến đó đấy à, em có đi theo được không?

- Nàng cũng muốn tìm vàng à ? Được thôi, ta sẽ cho nàng một nửa kho vàng tìm đuợc nếu nàng ngoan ngoãn và có công trợ giúp…

- Em chẳng cần vàng của chàng - cô gái ngắt lời - Em chỉ cần chàng thôi. Được ở bên chàng em chẳng thiết gì vàng bạc nữa đâu.

- He he! - Pháp sư cười khoái trí lắm - Nhưng nàng này, chưa cần phải đi xa đến thế. Ngay gần hai ta đây thôi, cũng có những kho vàng mà ta với nàng vừa tiêu vừa ném chuột ném chim cả đời không hết. Hẵng cứ lấy những thứ ở gần truớc đã, nhưng phải giúp ta đấy nhá.

- Em không giúp chàng thì giúp ai - cô gái cả tin đang hết sức ngưỡng mộ và ngập tràn tình yêu, sẵn sàng làm mọi việc cho người mà cô yêu quý.

Pháp sư bắt đầu trổ tài để tăng sự tin tưởng cho cô gái, đã mắc phải ngải Mê tâm mà bỏ nhà bỏ cửa đi theo hắn ta. Hắn gõ đầu cây gậy tìm chọn chỗ băng mỏng nhất rồi rút trong túi ra một lọ dầu be bé, chỉ nhỏ vài giọt xuống là mặt băng lập tức thủng ra thành lỗ. Việc này người đi câu cá trên Bắc Cực vẫn thường làm, để lấy chỗ thò dây câu xuống dưới câu cá, nên cô gái không lấy làm lạ. Tuy vậy thứ dầu mà người tình của cô sử dụng có hiệu lực thật là kinh khủng.

Những người đi câu giỏi lắm chỉ khoan được một lỗ bằng chiếc bát nhơ nhỡ, còn thứ dầu tinh chế bằng loại địa y đặc biệt, học được của ông thày già trong những năm theo ông đi tìm cây thuốc, đã phá một lỗ băng to đến mức con sư tử biển có thể thò đầu lên được.

Đúng là như thế, những con vật bơi lội bên dưới lớp băng vừa thấy có ánh sáng từ trên rọi xuống lập tức túm tụm lại quanh lỗ thủng vừa xuất hiện, lát sau đã có một con hải cẩu râu xồm thò hẳn đầu lên.

Cái đầu râu ria gớm ghiếc của nó lập tức bị viên pháp sư quăng sợi dây thòng lọng bằng da báo tuyết thít chặt lấy cổ. Người tình của cô gái biểu diễn sức mạnh bằng cách kéo sợi dây, lôi con hải cẩu nặng hàng tạ lên bờ như kéo một con chó con, mặc cho nó dãy dụa, cào cắn tung toé cả băng tuyết.

- Đủ thịt để ta với nàng ăn trong khi khui mỏ vàng đầu tiên. Ta cũng đang cần máu tươi để tưới cho mấy cây ngải.

- Eo ơi, chàng tưới cây bằng máu của con hải cẩu này à? - Cô gái le lưỡi, vẻ kinh hãi.

- Không phải cây nào cũng cần nuôi bằng máu, cũng chỉ những trường hợp đặc biệt, cần sử dụng sức mạnh của ngải mới phải tưới thế thôi, nàng đừng sợ - Pháp sư an ủi.

Để cho cô gái yên tâm anh ta nhảy xuống hố nước một lát rồi leo lên.

- Nàng ạ, ta đã làm cho những con vật nguy hiểm, kể cả cá dữ, hoảng sợ bỏ đi hết rồi - người tình của cô gái nói - bây giờ nàng ngậm lát ngải này vào mồm rồi thử thò chân xuống nước xem có lạnh nữa không.

Cô gái rụt rè muốn thò chân xuống nước, nhưng từ mặt băng xuống đến đó sâu hàng mét. Pháp sư phải giữ lấy tay để cô có thể choài chân xuống mới chạm tới mặt nuớc.

- Ơ này chàng ơi! Nước ở chân em không đóng thành băng. Cũng không cóng đâu chàng ạ! - Cô gái thích lắm vì bình thường nước bám ở quần áo hay da người sẽ đóng băng ngay lập tức.

- Bây giờ cùng xuống dưới. Nếu thuận lợi thì ngày mai ta và nàng đã có vài  chục hòm vàng. Có sợ không ? Nếu sợ thì để ta nhờ người khác cùng xuống.

- Em hơi sợ! - Cô bạn nói thế - Nhưng em sẽ đi cùng anh. Không được bỏ em ở dưới đâu đấy nhá!

Thực ra cô gái sợ lắm. Nhưng bùa ngải đã làm cho cô quá yêu anh chàng Pháp sư tài hoa, lại lo anh ta sẽ nhờ người khác vì không chỉ mình cô bám theo con người này. Biết thế nên phải liều xuống dưới biển băng xem sao.

Chuyến đầu tiên viên Pháp sư cùng cô gái lặn xuống đáy biển băng để lấy vàng thật vô cùng phiêu lưu, nguy hiểm, dù chỉ kéo dài hai ba ngày. Tuy nhiên thời gian hiệu lực của thứ rêu kì lạ đã hết, con quỷ lại trở về là con quỷ. Thui thủi một mình trong hang.

- Ba ba! Quỷ cha, ma mẹ. Lão kẹ Diêm Vương!- Nó thốt ra như vậy, vẫn còn kinh ngạc với tác dụng lạ kì của mẩu rêu đang cầm trong tay. Đối với quỷ Đen, đó chính là mẩu rêu Tiên, nhưng nó không dám nhấm thêm mẩu nào nữa vì sợ hết nhẵn mẫu vật.

Phải tìm cho ra chỗ cây rêu Tiên này mọc đã, con quỷ nghĩ vậy, khi đó nó sẽ thoải mái mà hưởng những giờ phút “lên tiên”. Nếu tìm được, rất có thể, nó  sẽ cho những con quỷ khác nếm thử và khiến cả bọn quỷ - kể cả cái thằng Dạ Xoa bố láo bố toét vẫn vênh vang là coi sóc cả mười tám tầng Địa ngục - phải bu quanh nó để van xin được làm đàn em, tôn nó làm “sư phụ Quỷ” là cái chắc.

Vậy nên không có gì ngạc nhiên khi ai đó bắt gặp con quỷ Đen nhảy cẫng lên, lộn tùng phèo đầu đuôi, lúc phát hiện ra quả núi băng có mọc lác đác loại rêu Tiên, đúng là nơi nó đã chạy qua khi tìm về cái hang trong mạch núi Ural.

(Còn tiếp)

NGỌC CHÂU

 

READ MORE - Truyện thiếu nhi NGƯỜI MẸ VÀ CON QUỶ - 5. THỨ RÊU TIÊN

Friday, March 1, 2024

XIN CHO TÔI – Thy Lệ Trang - Bản dich tiếng Anh: Nguyễn Khắc Phước

 Xin cho tôi gửi lời chân thành cảm ơn đến Nhạc sỹ Bằng Giang. Anh không những là một nhạc sỹ kỳ cựu của nền âm nhạc miền Nam (như lời giới thiệu của NS Nam Lộc trong cuốn ASIA gần đây) mà anh còn là một nhạc sỹ thân thương của Biên Hòa. Cậu bé học trò Trần văn Khôi năm xưa vì quá đam mê âm nhạc đã bỏ học, dọn nhà đến ở chung với thày dạy nhạc của mình. Bây giờ với tuổi hơn 70 anh vẫn còn giữ tâm hồn dạt dào say mê âm nhạc như thủa học trò. Sau bao năm thăng trầm trong cuộc đời có nhiều mất mát, có nhiều thay đổi nhưng tình yêu âm nhạc trong anh vẫn sống mãi... 

 

Nhạc sĩ Bằng Giang


 Trước năm 1970 tôi có dịp gặp nhạc sỹ Bằng Giang vài lần, lúc đó anh còn trẻ chưa nổi tiếng trong giới âm nhạc miền Nam bấy giờ, nhưng đối với thành phố Biên Hòa thì anh cũng có tiếng tăm. Yêu văn nghệ và ưa thích hoạt động những ngày lễ lớn như Giáng Sinh, Tết anh thường có mặt tham gia trong đội văn nghệ của các trại lính ở Biên Hòa. Không biết cơ duyên nào anh Bằng Giang biết được chị Mai tôi có giọng hát truyền cảm, nên đã tìm đến nhà tôi xin phép ba mẹ tôi cho chị tôi đi hát đêm Giáng Sinh giúp vui cho trại gia binh Bạch Đằng. Anh người Nam cởi mở thành thật. Ba mẹ tôi cho chị tôi đi hát và tôi có dịp đi theo tháp tùng. Tuy có giọng hát hay nhưng chưa bao giờ lên sân khấu dù là sân khấu nhỏ ngoài trời nên chị tôi rất bỡ ngỡ. Được các anh trong ban nhạc hướng dẫn cách cầm micro và khuyến khích nên đêm làm ca sỹ không được dượt trước của chị tôi cũng tương đối tốt đẹp. Lúc đó tôi còn nhỏ lặng lẽ ít nói, ngồi phía sau lưng ban nhạc. Các anh trong ban nhạc thường quay lại cho tôi kẹo '"gum" gọi là "nhai cho vui". Được vài lần đi show như thế rồi thôi. Ít lâu sau tôi và hai cô bạn thân (Lưu và Ba) có dịp quen với anh Thảo chủ hầm đá Công Khanh ở Bửu Long. Anh Thảo phóng khoáng vui vẻ, tính tình nghệ sỹ. Anh vốn vừa là bạn thân vừa là bà con của anh Bằng Giang và anh cũng chính là vị Mạnh Thường Quân giúp cho nhạc sỹ Bằng Giang và nam ca sỹ Chế Linh thủa hai người còn trong bóng tối. Anh Thảo có duyên kể chuyện rất hấp dẫn. Anh hay kể chuyện về bộ ba Bằng Giang, Chế Linh và anh về những quậy phá vui chơi của thời tuổi trẻ. Chúng tôi rất thích nghe anh Thảo kể chuyện, nhất là đoạn tả các anh lang thang rong chơi ngoài đường phố hết sạch tiền bụng đói meo, túng quá cả ba bậm gan vào quán phở kêu ăn "đại". Ăn uống no nê xong cả ba cùng cắm cổ chạy mất. Vài năm sau anh Thảo được người cha giao cho quản lý hầm đá của gia đình. Có tiền anh đến quán ăn xưa trả tiền và xin lỗi chủ quán, người chủ quán rất ngạc nhiên.

 Tuy bấy giờ là thời điểm chiến tranh nhưng Biên Hòa vẫn sống phồn thịnh êm ấm. Lúc này âm nhạc miền Nam có nhiều màu sắc đậm đà, quyến rủ. Nhạc trẻ đang đựợc thịnh hành và nhạc tiền chiến của Đoàn Chuẫn, Từ Linh, Văn Cao... vẫn được ái mộ. Nhạc Trịnh công Sơn, Phạm Duy, Từ công Phụng, Vũ thành An, Ngô thụy Miên, Trường Sa, Hoàng thi Thơ... và những nhạc sỹ viết về lính như Trần Thiện Thanh, Trúc Phương đi sâu vào lòng từng lớp từng lứa tuổi mọi người. Thời gian này Bằng Giang và Chế Linh đến với làng âm nhạc miền Nam với hai tác phẩm “Đêm buồn tỉnh lẻ” và “Bài ca kỷ niệm”. Làn sóng thu thanh đã đưa tiếng hát Chế Linh và Phương Dung khắp mọi nơi. Tôi và các bạn đang ở tuổi học trò mới lớn vô tư yêu đời. Những suy tư về chiến tranh chỉ thoáng qua rồi biến mất. Chúng tôi có nhiều hoạt động say mê: làm báo, bán báo và đến tiền đồn ủy lạo chiến sĩ. Ngoài ra những hẹn hò, mơ mộng của tuổi học trò đã cuốn chúng tôi vào một thế giới khác. Chúng tôi không còn gặp lại anh Thảo và câu chuyện của anh cùng Bằng Giang và Chế Linh cũng phai dần theo dĩ vãng. Tưởng chừng đã quên, những kỷ niệm xưa không còn dịp sống lại. Nhưng khi biết về những bài thơ phổ nhạc, tên nhạc sỹ Bằng Giang đã đưa trí nhớ tôi về vùng kỷ niệm xa xưa. Dù bây giờ đã có nhiều thay đổi thay đổi thật buồn trong cuộc đời:

Chị Mai tôi sau cơn bệnh đã từ giã cõi đời vào năm 2006 và anh Thảo theo lời nhỏ Ba cho tôi hay cũng đã nằm sâu trong lòng huyệt lạnh. Tôi vẫn không bao giờ quên được dáng dấp nhỏ nhắn của chị tôi trong tà áo xanh với những bài nhạc của Đoàn Chuẫn Từ Linh và tôi cũng không bao giờ quên được nụ cười hồn nhiên trẻ thơ của anh Thảo khi anh kể lại chuyện ngày xưa.

Mãi đến đầu năm 2010 tôi mới có dịp liên lạc với anh Bằng Giang. Tôi gửi bài thơ Tình Biển cho anh phổ nhạc. Được tiếp chuyện với anh Bằng Giang qua phôn giọng anh rổn rảng và thân tình “Trang! Em có nghe bài Tình Biển chưa cho anh biết ý kiến?” Khi biết tôi chưa nghe bài Tình Biển anh post qua ngay cho tôi. Chao ơi! Điệu nhạc rất nhẹ nhàng, tha thiết tiếng hòa âm của Cao Ngọc Dung thật du dương và tiếng hát của Thùy An thật mềm mại dễ thương. Tim tôi như nhảy ra ngoài lồng ngực. Tôi hét to trong phôn "Em nghe rồi bài nhạc dễ thương quá em thích lắm!". Không biết anh Bằng Giang có bị chói tai vì tiếng hét của tôi không chứ chồng tôi bị một phen hú hồn. Đang xem TV anh ấy phải bỏ ra xem chuyện gì đã xảy ra cho tôi. Sau khi biết chắc chắn đó chỉ là cơn cảm xúc qua một bài nhạc, anh cười lắc đầu và bỏ vào phòng. Nếu bây giờ không là mùa Đông và không có tuyết phủ đầy đường thì tôi đã chạy bay tới nhà anh tôi để khoe bài thơ được phổ nhạc.

Hồng, cô bạn thân của tôi không có ở đây để chia sẻ niềm vui của tôi, trong lúc này nhỏ đang dung dăng dung dẻ ở VN đón Tết cùng gia đình và bạn bè. Tôi gọi cho Thu Xuân may quá nhỏ không bị bận rộn vì đám cháu ngoại lúc này. Tôi cho nhỏ nghe và chờ lời phê bình. Cô học trò ca sỹ của lớp tôi ngày nào và cũng là một trong những học trò cưng của thày dạy nhạc Lê hoàng Long đã chắt lưỡi khen ngợi "Nhạc như vầy mới đáng nghe chứ bây giờ có nhiều bài nghe thấy ớn..." Chữ ớn của nhỏ kéo thật dài... Nhỏ Hồng và tôi thường xầm xì sau lưng Thanh Xuân "nhỏ này có lối nói chuyện giống bà cụ non". Nhưng hôm nay bà cụ non của chúng tôi sao dễ thương chi lạ.

Nhạc Bằng Giang được tay hòa âm tuyệt vời Cao ngọc Dung cùng những giọng hát ngọt ngào như Tâm Thư,Thùy An, Khánh Vy... để cho những người đi sau như tôi có sẵn đường mà đi theo. Từ ngày có thơ phổ nhạc tôi bận rộn nhiều hơn và công việc nhà lười hơn một chút. Sau khi đi làm về, tôi vào website “Hát hay không bằng hay hát” để theo dõi và ủng hộ âm thầm bạn bè khắp nơi. Trong các bài thơ phổ nhạc của anh Bằng Giang tôi thích bài Biên Hòa Ca của anh LSĐ lời thơ và tiếng nhạc hùng hồn, nhắc lại một Biên Hòa rất gần gũi rất yêu thương. Chiều cuối năm lang bạt của anh Thế Nhân rất ngông nghênh lãng tử. Những bài thương nhớ người tình xa của chị Hoàng ánh Nguyệt là tiếng ray rức, thở dài. Và lời thơ trữ tình của Vương hồng Ngọc trong Hãy bước nhẹ chân kẻo lá đau thật nhẹ nhàng, sâu lắng. Qua “Hát Hay Không Bằng Hay Hát” tôi bắt gặp vài khuôn mặt quen thuộc của đại gia đình Ngô Quyền thân yêu. Anh Trần kiêu Bạc giọng thơ miền Nam đặc biệt nhất là những bài thơ về Mẹ của anh thật tuyệt vời. Từ lâu tôi chỉ có dịp thưởng thức thơ của anh qua giọng ngâm điêu luyện của nghệ sỹ Hồng Vân. Vào đây tôi mới biết anh có nhiều bài thơ được Cao ngọc Dung phổ nhạc. Vậy mà anh giấu kín không phổ biến trên website Ngô Quyền để chia sẻ cùng thầy cô và bạn bè. Anh Ngô càn Chiếu một người con của đại GĐ Ngô Quyền đa tài: vừa sáng tác nhạc vừa hòa âm vừa là ca sỹ. Tôi đã nghe nh̃ững bài nhạc mới của anh, thích nhất là bài Trúc Đào phổ từ nguyên tác bài thơ của anh Nguyễn Tất Nhiên.

Sau bao tháng chờ mong, tôi đã có đủ mười hai bài nhạc cho một cuốn CD lưu niệm. Đó là thành quả đóng góp lớn lao của rất nhiều người: Nhạc sỹ phổ nhạc Bằng Giang, nhạc sỹ hòa âm Cao Ngọc Dung và các ca sỹ :Tâm Thư, Thùy An, khánh Vy, Trung Hiếu. Ngoài ra những lời comment thật đẹp đến từ các anh chị, bạn bè khắp bốn phương như Mây Tím, Tiểu muội, NnHoa, Kym Ngọc, Anh Tuấn, N Chương, Viễn Duy, Đại Sân, Ngô Càn Chiếu, N L Khánh, H Hoa... vợ chồng anh chị Dung Bá, Quang Ba cùng các bạn làm chung... Tôi xin trân trọng giữ những cảm nhận đẹp trong tim.

 Cuối cùng xin cho tôi gửi lời chân thành cảm ơn đến Nhạc sỹ Bằng Giang. Anh không những là một nhạc sỹ kỳ cựu của nền âm nhạc miền Nam (như lời giới thiệu của NS Nam Lộc trong cuốn ASIA gần đây) mà anh còn là một nhạc sỹ thân thương của Biên Hòa. Cậu bé học trò Trần văn Khôi năm xưa vì quá đam mê âm nhạc đã bỏ học, dọn nhà đến ở chung với thày dạy nhạc của mình. Bây giờ với tuổi hơn 70 anh vẫn còn giữ tâm hồn dạt dào say mê âm nhạc như thủa học trò. Sau bao năm thăng trầm trong cuộc đời có nhiều mất mát có nhiều thay đổi nhưng tình yêu âm nhạc trong anh vẫn sống mãi. Anh đã vui trong niềm vui và buồn trong nỗi buồn qua các bài thơ của những thi sỹ đàn em. Đôi khi có những cảm xúc bất chợt đến vào nửa đêm anh đã thức dậy và ghi lại từng nốt nhạc trên trang giấy trắng. Tất cả không vì một lợi nhuận nhỏ nhoi nào chỉ vì trái tim nồng nàn của người nhạc sỹ.

 Xin cảm ơn anh, cầu chúc anh cùng gia đình gặp mọi sự may mắn và an lành

 THY LỆ TRANG

 MASSACHUSETTS

(Đăng tải với lòng ngưỡng mộ người Biên Hòa tài ba. BBT)

Nhà thơ Thy Lệ Trang


ALLOW ME TO SHOW MY APPRECIATION

 

Before 1970, I had the opportunity to meet  Musician Bang Giang several times. Although he was not yet well-known in the Southern music scene, Bien Hoa City knew him well.

Mr. Bang Giang enjoyed art and holiday activities such as Christmas and Tet and used to participate in performance teams in military camps located in Bien Hoa.

As a man from the South, he was known for being honest and straightforward. He discovered that my sister Mai had a talented singing voice, and he visited our home to request permission from my parents to allow her to perform on Christmas Eve at Bach Dang's military camp for their entertainment. The circumstances surrounding how he found out about her voice remain a mystery.

My parents allowed my sister to sing and I got the chance to accompany her.  Despite having a good voice, my sister had never been on stage, not even a small outdoor one, so she was feeling confused. With the help of the guys in the band, my sister's impromptu singing performance went relatively well.

I was young and quiet at that time, sitting behind the band. The band members used to bring me candy to “chew for fun”. I was allowed to attend shows like that a few times. Shortly after, my two close friends Luu and Ba met Mr. Thao, the owner of Cong Khanh quarry in Buu Long. Mr. Thao was an artistic and cheerful individual, who was known for his generosity.

 (The profession of stone mining and carving has a longstanding reputation in Bien Hoa, Dong Nai.)

Mr. Thao was a close friend and relative of Mr. Bang Giang. He helped Musician Bang Giang and Singer Che Linh when they were unknown. Mr. Thao was very skilled at sharing fascinating stories. He often shared stories about his youth with the trio Bang Giang, Che Linh, and himself, describing their mischief and fun.

We enjoyed listening to Mr. Thao's story, especially the part where he described wandering the streets without money and food. One time, they went to a pho restaurant and ordered a large meal. After finishing their meal and drinks, all three of them quickly got up and ran away. A few years later, Thao was put in charge of managing the family's quarry by his father. With money in hand, he went to the old restaurant to pay and apologize to the owner, who was very surprised.

Despite the ongoing war, Bien Hoa remained a peaceful and prosperous place. During this period, the music in  Southern Vietnam was characterized by a variety of rich and captivating tonal colors.Youth music was popular and the pre-war music by Doan Chuan, Tu Linh, and Van Cao... was still admired.

Everyone's emotions were touched by the music of artists such as Pham Duy, Tu Cong Phung, Vu Thanh An, Ngo Thuy Mien, Truong Sa, and Hoang Thi Tho, as well as writers of songs about troops like Tran Thien Thanh and Truc Phuong.

Around this period, "Sad Night in a Small Province" and "Song of Memories," two songs by Bang Giang and Che Linh, made their debuts on the Southern music scene. Phuong Dung and Che Linh's singing was widely heard thanks to the recording wave.

During our adolescent years, my friends and I had carefree and lovable lives. Thoughts about war were fleeting, and then they vanished. Producing newspapers, selling newspapers, and visiting outposts to offer consolation to soldiers were just a few of our many ardent pursuits. Furthermore, we were lured into a different reality by school-age dating and fantasizing.

Mr. Thao nearly disappeared from our lives, and his stories about Bang Giang and Che Linh gradually faded into the past. I thought I had forgotten about the past events and would never get the chance to go back to them.  But the beautiful and poetic lyrics of Bang Giang's songs took me back to earlier times.

I did not get a chance to speak with Mr. Bang Giang until early in 2010. I forwarded him the poem "Love of the Sea" to be set to music.

Shortly after, Mr. Bang Giang called me and said in a clear and amiable voice, "Trang, have you heard the song Love of the Sea yet? Could you share your thoughts with me?”

He emailed me the music right away as soon as he realized I hadn't heard it. Whoa! Thuy An's voice was so delicate and beautiful, the music was so honest and mild, and Cao Ngoc Dung's harmony was so melodious. My heart felt like it sprang out of the thrust. "I heard the song, it's so cute, I like it so much!" I gave a loud yell into the phone.

I didn't know if Mr. Bang Giang was deafened by my scream, but my husband was startled. He had to pause what he was viewing on TV to see what had happened to me. He shook his head, grinned, and left the room after being sure it was only an emotional reaction to a song. If it weren't winter and there wasn't snow on the streets, I would have rushed to my brother's house to show off the poetry that was set to music.

My dearest buddy Hong wasn't present to celebrate with me.
She was now having a nice time celebrating Tet with her family and friends in Vietnam.

Fortunately, Thu Xuan wasn't preoccupied with her grandkids when I phoned. I let her hear me out and waited for feedback.

Thu Xuan who was the former singer student of my class and also  one of the favorite students of music teacher Le Hoang Long clucked her tongue and complimented, saying, "The music seems to be new and worth listening to, but nowadays there are many songs that are too boring to listen to.. ." She stretched out the word “boring”. Hong and I whispered behind Thanh Xuan's back, "She speaks like a young lady". But our young lady is adorable today.

Bang Giang’s music was masterfully harmonized by Cao Ngoc Dung with endearing vocals such as Tam Thu, Thuy An, and Khanh Vy... to provide a clear road for thoss followers like me.

I am busier and a little lazy with housework since I have my poetry set to music. After coming home from work, I access the website "Singing Well Is Not So Good as Singing Regularly" to follow and silently support my friends. Among Mr. Bang Giang's poems set to music, I like Mr. LSD's "Bien Hoa Ca" with poetic lyrics and eloquent music, recalling a very close and loving Bien Hoa.

Mr. The Nhan's song "Wandering Last Afternoon of the Year" shows a very arrogant and unconstrained personality. Ms. Hoang Anh Nguyet's songs about missing her long-distance partner are filled with sighs and longings. And Vuong Hong Ngoc's  poetic lyrics in "Tread Lightly, Lest Your Leaves Hurt" are gentle and profound. "Singing Well is Not So Good As Singing Regularly" brings back memories of some of the cherished Ngo Quyen family's faces. 

Poems by Mr. Tran Kieu Bac have a unique poetic Southern dialect, and his poems about his mother are particularly impressive. For a long time, I only enjoy his poetry through the skillful recitation of artist Hong Van. Now, on this website, I learn that he has many poems set to music by Cao Ngoc Dung. Yet he keeps them secret and does not publish them on Ngo Quyen's website to share with teachers and friends.

Mr. Ngo Can Chieu, another multi-talented son of the Ngo Quyen family, is capable of composing music, harmonizing music, and is also a singer. I have listened to his new songs, and Truc Dao, which is based on the original poem by Nguyen Tat Nhien, is my favorite.

After many months of waiting, now I have a memento CD of twelve tracks. That is the outstanding work of several individuals, including Composer Bang Giang, Harmony Musician Cao Ngoc Dung, Singers Tam Thu, Thuy An, Khanh Vy, and Trung Hieu.

In addition, brothers, sisters, and friends from all over the globe, including May Tim, Tieu Muoi, NN Hoa, Kym Ngoc, Anh Tuan, N Chuong, Vien Duy, Dai San, Ngo Can Chieu, NL Khanh, H Hoa, Dung Ba and his wife, and Quang Ba and his friends, have also sent me lovely remarks.

I honorably hold these lovely emotions close to my heart.

Lastly, I would want to express my gratitude to Musician Bang Giang. According to Artist Nam Loc's introduction of him in the most recent ASIA book, he is not just a seasoned performer in the Southern music scene but also a well-liked musician in Bien Hoa.

Because he was so passionate about music, former student Tran Van Khoi left school and moved in with his music teacher. Even at the age of seventy-plus, he still has the same enthusiasm for music as a student.

His passion of music endures throughout years of ups and downs, losses, and changes in his life. The poems of young poets made him sad in grief and joyous in pleasure. Occasionally, he wakes up in the middle of the night to jot down all of his abrupt feelings on a blank paper. All of this is done out of the musician's pure enthusiasm and not for a little financial gain.

Thank you, and best of luck and peace to you and your family.

THY LE TRANG

MASSACHUSETTS

(Posted in appreciation of the gifted Bien Hoa personage. Editorial Board.)

English translation by Nguyen Khac Phuoc. 

***
READ MORE - XIN CHO TÔI – Thy Lệ Trang - Bản dich tiếng Anh: Nguyễn Khắc Phước

XUÂN MƠ - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Giọng ca: Bảo Yến - Thơ: Vương Ngọc Long - Hòa âm: Quốc Dũng



Lyrics: 

Rồi một sáng xuân mơ ta thức dậy
Hoa vàng bay lất phất ngát tâm đào
Chim ríu rít reo vui tình Tôn Nữ
Người nhớ người cây lá bỗng xôn xao

Đôi mắt Huế khép hồn ta chới với
Nhận ra mình giọt nắng đọng trên môi
Đôi bướm mỏng trên cành xuân tha thướt
Đậu hay bay chắc phải đợi ý người

Nhờ mắt em, anh thấy rõ:
Hạnh phúc là chung đôi
Là gió xuân nhẹ hôn tóc mới
Là hương xuân ngan ngát đóa môi cười

Là nắng vàng lung linh qua lá thắm
Là mây xanh thanh thoát giữa trời mơ
Là suối tình ngân vang ngàn cung điệu
Trong tận cùng thăm thẳm trái tim mơ ...

(tkaraoke.com)

Phạm Anh Dũng
phamanhdung1@gmail.com
READ MORE - XUÂN MƠ - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Giọng ca: Bảo Yến - Thơ: Vương Ngọc Long - Hòa âm: Quốc Dũng

GIANG HỒ KHÚC | O MÈO | ĐÀN ÔNG NÓI XẠO- Chùm thơ Trần Đức Phổ

 

Nhà thơ Trần Đức Phổ

GIANG HỒ KHÚC

 

Hai mươi tuổi ta giang hồ vặt

Vai ba lô ôm mộng dế mèn

Cứ tưởng phượt cùng trời cuối đất

Sẽ gặp nàng kiều nữ làm quen

 

Từ đấy quê hương thành nỗi nhớ

Mẹ thương con đỏ mắt ngóng về

Chim sổ lồng say trời đất lạ

Nhắc làm gì gợn sóng sông quê?

 

Giang hồ! Giấc mộng trai nung nấu

Thúc giục lòng ta như suối reo

Ôi, chí phiêu lưu hòa dòng máu

Chảy trong vi mạch trẻ quê nghèo

 

Giang hồ! Cứ ngỡ giang hồ vặt

Cũng đã đi xa nửa địa cầu

Khác gì thuở nọ chàng Từ Thức

Hồi hương chẳng thấy bạn xưa đâu

 

Cái thuở mắt xanh nhìn thế tục

Khắp trần gian lăng kính vạn hoa

Ta, một kẻ nhà quê mắt lác

Ngắm vịt trời mộng tưởng thiên nga

 

Nhánh cỏ tang bồng thời tuổi dại

Lụn tàn theo món nợ áo cơm

Hồ trường chẳng rót vào tứ hải

Mơ rót cho đầy mắt mỹ nhơn

 

Bốn chục năm qua quay nhìn lại

Nhạt nhòa chiếc bóng kẻ lang thang

Giấc mộng giang hồ ngày xưa ấy

Như tà dương trước lúc hôn hoàng.

 

Lầm lũi trên con đường thiên lý

Thời gian tuấn mã lướt qua mành

Nay thấm mệt dừng dân để nghỉ

Soi bóng mình tóc chẳng còn xanh!

.

 

O MÈO


Dẫu sống kiếp sang giàu, hay khổ cực

Là thú cưng hay lam lũ phong trần

Mỗi nàng mèo đều lắm điều phiền phức

Đều khôn ngoan và đầy vẻ tinh ranh

 

Dẫu mèo trắng, mèo đen đều thích đẹp

Thích điệu đà, thích trau chuốt mỹ miều

Thích sạch sẽ, đoan trang và nề nếp

Lẽ dĩ nhiên cũng rất thích cưng chìu

 

Ngoài yểu điệu trong ẩn tàng mãnh hổ

Vẻ yêu kiều, móng vuốt sắc hơn dao

Những gã chuột nếu lỡ lầm, lớ ngớ

Đã sa chân vùng vẫy có được nào!

 

Cứ mặc kệ linh miêu hay tam thể

Giống mèo nào ta cũng quý, cũng yêu

Đã trót dại o mèo khi còn trẻ

Vẫn mãi o cho đến tuổi xế chiều!

.

 

ĐÀN ÔNG NÓI XẠO

 

Những gã đàn ông lành như đất

Quanh năm cười nói rất thật thà

Trân trọng em dành riêng ánh mắt

Trắng như màu tuyết Canada

 

Em biết đàn ông chuyên nói xạo

Ngôn từ huyễn hoặc giống bùa mê

Em hiểu những gì anh nói láo

Dưng mà em vẫn cứ ưng nghe

 

Nếu có hôm nào anh nói thật

Hãy chờ em đương lúc say nồng

Để lỡ chẳng may em bật khóc

Trước chân tình một gã đàn ông

 

Chẳng phải em yêu người nói xạo,

Say anh như ong chúa say đường

Anh nhớ hãy siêng năng làm mật

Để suốt đời vẫn được em thương.

 

tranducpho

 ducphot946@gmail.com


READ MORE - GIANG HỒ KHÚC | O MÈO | ĐÀN ÔNG NÓI XẠO- Chùm thơ Trần Đức Phổ

Chùm ảnh XUÂN MUỘN - Chu Vương Miện











 

READ MORE - Chùm ảnh XUÂN MUỘN - Chu Vương Miện

Wednesday, February 28, 2024

10 CA KHÚC - Nhạc: Bằng Giang - Hòa âm: Vũ Thế Dũng - Thơ: Thy Lệ Trang -(YouTube)



 


 


READ MORE - 10 CA KHÚC - Nhạc: Bằng Giang - Hòa âm: Vũ Thế Dũng - Thơ: Thy Lệ Trang -(YouTube)

Chùm ảnh LÀNG CÂU NHI, Hải Lăng, Quảng Trị - Nguyễn Đặng Trí Tín










 

READ MORE - Chùm ảnh LÀNG CÂU NHI, Hải Lăng, Quảng Trị - Nguyễn Đặng Trí Tín

NGÀY HÔM QUA – Thơ Trần Mai Ngân


  

NGÀY HÔM QUA
 
Có những mùa chở tôi đi
Qua bến cũ, qua xuân thì môi thắm
Có những ngày như buồn lắm
Nhớ một người đã say đắm nơi đâu...
 
Có gian truân, có dãi dầu
Xin qua hết để nhiệm mầu ban phát
Trần gian lạ như khúc hát
Những nốt trầm buồn bóng Hạc bay xa
 
Ngày hôm qua, ngày hôm qua
Xin xua hết những nhạt nhoà quá thể!
                           
                                   Trần Mai Ngân
 
READ MORE - NGÀY HÔM QUA – Thơ Trần Mai Ngân

Tuesday, February 27, 2024

Chùm ảnh HOA THỦY TIÊN TAIWAN - Chu Vương Miện


 

READ MORE - Chùm ảnh HOA THỦY TIÊN TAIWAN - Chu Vương Miện

DỊU DÀNG HƠN CẢ GIẤC MƠ TRƯA - Chùm thơ văn của Thùy Vy

 




 

1. DỊU DÀNG HƠN CẢ GIẤC MƠ TRƯA

 

Tuổi chưa cao nhưng số ngày ở viện lại nhiều. Không là bệnh nhân thì cũng chăm bệnh. Những câu đùa của y bác sĩ, nhân viên phục vụ dành cho là (lên trưởng phòng chưa, làm điều dưỡng được rồi he, mua luôn miếng đất gần đây nhé). Qua nhiều bệnh viện từ cấp huyện đến trung ương (không kể nhiều lần ở cấp xã).

Mỗi nơi, sự lo lắng quan tâm chăm sóc động viên bệnh nhân mỗi khác. Bản thân lần đầu đến điều trị tại bệnh viện Thái Bình Dương, trực tiếp là khoa Nội. Thời gian đủ để cảm nhận sự chu đáo ân cần, nhẹ nhàng từ tất cả. Tôi thường cảm phục những ai làm nghề y nói chung & khoa Nội bệnh viện Thái Bình Dương nói riêng, vì đối tượng giao tiếp trực tiếp của họ là bệnh, là sự đau đớn mệt mỏi rối ren. Nhưng thái độ phục vụ ân cần nhẹ nhàng chia sẻ, họ luôn tạo điều kiện tốt nhất có thể cho người bệnh, cho dù bệnh nhân & người nhà có nóng vội thế nào họ vẫn mềm mỏng, đôi lúc trêu đùa khích lệ. Thật sự, nhiều lúc người nhà chăm không được thế. Có đêm đau không ngủ được, tầm 2 giờ sáng, có bà cụ bị tràn dịch khó thở, người nhà gõ cửa phòng trực, điều dưỡng Phúc rất lo lắng chạy lại đỡ cụ dậy, kê gối chân cho bà ngồi dựa,  đấm nhẹ vai, xoa bóp cho cụ rồi hướng dẫn dặn dò người nhà... thật cảm động lắm.

 

Xã hội bây giờ đâu đó còn những thị phi trái tai, góc nhìn thiếu thiện cảm, hãy đặt vị trí mình là người để nhìn nhận sự việc một cách khách quan nhất. Hãy dành cho nhau những ấm áp chân thành. Những ngày giáp tết ai ai cũng tất bật lo toan & đội ngũ y bác sĩ nhân viên cũng không ngoại lệ, nhưng vẫn dành góc nhỏ hành lang trang trí xuân, để những bệnh nhân ấm lòng an yên dưỡng bệnh.

 

Nếu nói gì đó để cảm ơn, thì tôi mong muốn tất cả được "An lành đón xuân vui vẻ 💓❤💓".

 

2. NỤ CƯỜI SAU ĐÁY MẮT

 

Là khi

những rối ren trổi dậy

leng keng leng keng

đếm đo nhịp thở

mắt môi nhạt màu

nụ cười vô cảm

thưa rồi nhặt

hơi thở vội vàng

từng giọt

từng giọt.

 

Là khi

thế giới cuộn tròn

em trao nụ hôn trên bàn phím

dìu từng mũi kim qua.

 

Là khi

những bước chân bên ngoài song cửa

đợi chờ

thất thần

bất lực

van lơn.

 

Sự sống vo tròn

thảo thơm từng thìa cháo loãng

thế giới là nụ cười sau đáy mắt

dịu dàng hơn cả giấc mơ trưa.

 

3. THÁP NOEl THIỆN LÀNH

 

Giáng sinh nơi bệnh viện

thắp sáng hương tình yêu

nguyện thiện tâm cứu rỗi

tay bàn tay dịu hiền.

 

Đêm giáng sinh lạnh giá

tháp noel thiện lành

niềm tin yêu chiếu rọi

xoa tan màn sương đêm.

 

(Viết tại hành lang Khoa Nội - Bệnh viện Thái Bình Dương, Tiên Phước)

Thùy Vy

 


READ MORE - DỊU DÀNG HƠN CẢ GIẤC MƠ TRƯA - Chùm thơ văn của Thùy Vy

ĐÔI LỜI CÙNG BẠN - Chùm thơ Vũ Hùng

 



ĐÔI LỜI CÙNG BẠN

(Gửi bạn Hữu Trung)

 

Thơ bạn đã chín lắm rồi

Zalo, Facebook vui thời cứ đăng

Cũng đừng nghĩ ngợi lăn tăn

Comment lắm

 lúc lời quàng ý xiên

Comment cần lắm ý riêng

Để ta xem lại chớ phiền phức chi?

 Nghịch tai lời thẳng mấy khi

Người xưa đã nhắc khác gì thầy ta*

Cánh thơ bạn sẽ bay xa

Giữa mùa xuân rộ bao la nghĩa tình 

 

Vũ Hùng 

 

*"Người chê ta mà chê phải là thầy của ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ vuốt ve, nịnh bợ ta chính là kẻ thù của ta vậy" (TUÂN TỬ)

 

HOA VẠN THỌ

 

Một vườn vạn thọ nở vàng sân,

Giữa Chạp nắng lên đẹp bội phần.

Một chút se se cơn bấc thoảng,

Chén trà cha nhấp cứ lâng lâng,

 

Từ sớm tinh mơ theo bước chân , 

Gánh hoa vạn thọ cứ vơi dần.

Đồng tiền mẹ bán dành cho Tết,

Mà lòng chẳng gợn chút phân vân.

 

Chị Hai mẹ sắm chiếc áo hoa,

Mặc suốt cả năm sắc chẳng nhoà.

Con Út lên ba đôi dép rọ,

Xỏ chân lỏng bỏng khóc lu loa.

 

Gừng rim giống sẻ,rẻ đôi cân,

Bột nếp bánh in đắt mấy lần,

Thịt mỡ kho Tàu lưng lửng rổ,

Không quên tràng pháo đốt nghinh Xuân.

 

Vạn thọ giường thờ cắm sáng trưng,

Tổ tiên hương khói cũng non tuần.

Họ hàng, làng xóm thanh lời chúc,

Nhà cửa đông vui thích quá chừng.

 

Lớn lên chữ nghĩa phải rời quê,

Phố thị xa hoa vướng nghiệp nghề,

Vạn thọ bao mùa hoa tàn nở,

Nào đâu còn nhớ những đam mê?

 

Lên voi xuống chó tiếng khen chê,

Giấy rách còn chăng một chút lề.

Cơm áo gạo tiền lo sấp mặt,

Bực mình lắm lúc muốn tung hê!

 

Mây trời viễn xứ cứ trôi qua,

Bạc áo phong sương tuổi đã già.

Lối cũ đường xưa nay trở lại,

Xóm làng đổi mới khó nhìn ra?

 

Chẳng biết tìm đâu bóng mẹ cha,

Vườn hoa vạn thọ rực sân nhà,

Chị Hai, con Út đâu còn nữa,

Nước mắt tuôn tràn dạ xót xa!

 

Vũ Hùng

 


READ MORE - ĐÔI LỜI CÙNG BẠN - Chùm thơ Vũ Hùng

NỖI NHỚ MANG TÊN NHÀ CŨ, TỤNG CA GIÓ SỚM – Thơ Tịnh Bình


           Nhà thơ Tịnh Bình
 

NỖI NHỚ MANG TÊN NHÀ CŨ
 
Hình dung nỗi nhớ mang tên nhà cũ
Nơi tôi sinh ra và lớn lên
Và rời đi khi đã tự gắn cho mình đôi cánh
 
Nhà cũ
Lũ chuồn kim ngơ ngác đậu trên dây phơi
Sót vụn rơm khô tổ chim ở trọ mái hiên mùa trước
Gian bếp ố vàng chăng đầy bồ hóng
Hấp háy mắt lửa reo cười
 
Nhà cũ
Mảnh trăng treo lấp ló đầu hồi
Đèn dầu leo lét bóng
Dáng cha in nghiêng
Chỉ lên vách mẹ đùa con trẻ
Ú... òa...
Trên mái nhà gió giật mình trượt chân cười nắc nẻ
Tiếng thạch sùng đòi bắt đền chắt lưỡi kêu vang
 
Nhà cũ
Mắt giếng khơi xanh màu phong rêu phẳng lặng nhìn trời
Bầy con nít ngây ngô nô đùa dưới làn mưa đầu hạ
Tranh nhau trái ổi chín hườm
Thơm lựng cả giấc mơ
 
Chẳng thể nào thôi hình dung nỗi nhớ mang tên nhà cũ
Bước chân rời đi
Rồi lại trở về
Quấn quýt lòng dây bầu dây bí
Rộn tiếng chim đầy sân tranh sợi nắng vàng
Lũ hoa bướm rực rỡ sắc màu nhảy múa không ngừng trước gió
Vấn vít sợi khói nồng không nỡ bay lên từ chái bếp
Chợt thấy mình lạc về nơi xa lắc
Tóc hoa râm ước làm đứa ngoan đồng...
 
 
TỤNG CA GIÓ SỚM
 
Trong khu vườn mường tượng
Những ô cửa treo cao hé mắt nhìn buổi sớm
Mở ra khoảng không gian ngập tràn hoa lá và tiếng chim
Chỉ để gọi về lời gió sớm
 
Hãy tắt nắng mai đi
Kẻo chói chang mắt gió
Bằng giai điệu rập rờn của lũ bướm
Gió mơn man
Gió vỗ về khoảng không ngút ngát
Từng vạt mềm dịu êm...
 
Những bông hoa nở lặng im
Tiếng chim mơ hồ không rõ buồn vui
Biết lấy gì tụng ca gió sớm ?
Viết lên hư không bài thơ vô hình...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - NỖI NHỚ MANG TÊN NHÀ CŨ, TỤNG CA GIÓ SỚM – Thơ Tịnh Bình