Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, November 27, 2021

ĐỖ TƯ NGHĨA & TẬP THƠ ĐỂ LẠI - Hồ Sĩ Khang

 


ĐỖ TƯ NGHĨA & TẬP THƠ ĐỂ LẠI

 Hồ Sĩ Khang


        Những ngày này, trên facebook của một “ông lão rất thân’’ 78 tuổi , tôi thấy xuất hiện nhiều bài thơ. Các bài này, ông đã tự mình ngồi gõ lại trên máy tính. Tôi cũng đã phát hiện một lỗi chính tả trong khi đọc, và kín đáo nhắc ông.

 Đó là những bài thơ của em trai ông làm cách đây lâu lắm rồi.

 Trong tập thơ của người em, ông đã tự mình lựa ra và lần lượt chép lại.

Hình ảnh một ông lão cặm cụi gõ chữ như “mổ cò”, chậm chạp từng dòng một mới thấy thương cảm làm sao!

Lần trước mỗi lần nhớ em, ông chỉ đăng những tấm hình thôi.

Nhưng lần này, tự nhiên thấy ông lần mò ngồi gõ lại. Tôi linh cảm một điều gì đó.

Và chăm chú xem mấy câu thơ mở đầu:                                       

      “Có một đêm

       Giữa mùa quỳ vàng Đalat    

       Tôi thức giấc giữa khuya sâu                                        

       Và bỗng nhiên              

       Tôi nghĩ đến cái chết của mình…”

       

Tự nhiên khi đọc đến đây, tôi nghẹn lại. Chung quanh tôi, không gian như chùng xuống. Có một cảm giác rất lạ trong tôi.

Những bài thơ này, em trai ông: anh Đỗ Tư Nghĩa sáng tác năm 1983, nhưng cũng có bài làm từ năm 1972.

Tôi cũng không nhớ đây là lần thứ mấy, tôi đọc tập thơ này. Vì cứ mỗi lần đọc, tôi lại bị các câu chữ trong thơ anh níu chặt tâm hồn.

Hương vị của Triết học phảng phất gần hết tập thơ.

Cứ mỗi bài, tôi lại nhận ra một suy nghiệm mới rất minh triết mà không phải tự nhiên ai cũng cảm nhận được trong đời thường. Nó là kết tinh của những trải nghiệm và trí tuệ lắng sâu trong mỗi lần nhắm mắt thiền niệm.

 Người đọc ngoài việc được mở ra một tầm trí huệ, còn được đánh thức trái tim đã lỡ để ngủ quên.

Tác giả đã nhìn thấu mọi khía cạnh các sự việc trong đời.

Có lần tôi nghĩ về những quả bong bóng với nhiều sắc màu cuốn hút trong bài thơ anh viết. Quả bóng rồi sẽ đến lúc bị vỡ, nhà thơ đã ngộ ra những điều đơn giản sâu sắc nhất: tính vô thường của vạn vật, câu kết thúc bài thơ, anh viết như một lời khuyên trong kinh sách: hãy buông xả mọi ham muốn dục vọng trên đời.

          “…Thôi đừng tiếc những gì em sẽ mất

         Em hãy biết mỉm cười

         Khi bóng vỡ

        Trên tay..”

Hôm nay, thấy “ông lão “ ngồi chép thơ của người em, chép cả những lời vọng lại của bạn bè, người thân.

Tôi lặng lẽ đi tìm tập thơ …

****


Nỗi đau trong tháng ngày tâm linh khủng hoảng đã vô tình giúp cho nhà thơ viết nên những câu thơ xoáy sâu vào tận lòng người.

Đó là những bài thơ anh phải trả giá bằng một sự đọa đày tâm hồn bị tổn thương rỉ máu. Vì có ai biết rằng:

          “ có khi viết xong một bài thơ

             hồn tôi như thân cây trụi lá

            đứng chơ vơ lạnh dưới sương chiều

            Có khi viết xong một bài thơ

            tôi như người say

            như người chết đuối

            như bóng ma

           trở lại dương trần…” 

(Có khi viết xong một bài thơ).

Trong thơ anh, luôn là một sự khắc khoải, ray rứt về cuộc đời, số phận và bao điều đang xảy ra.

Với anh, tất cả đều đáng được suy nghĩ.

Cứ tưởng những mẫu chuyện, những hình ảnh ấy rất đỗi bình thường, nhưng rồi khi đọc thơ anh, ta mới nhận ra đằng sau đó là một bài học triết lý cao cả.

Bài học ấy khuyên ta buông bỏ các ham muốn trên đời.

Bài học ấy giúp ta nhìn được nhưng lẫn khuất mà mắt người bị vùng u tối che mất. Bài học ấy có khi nhắc một đôi tình nhân nhận ra những nụ hôn không còn mang hương vị tình yêu.

Bài học ấy cũng bày cho ta biết phải làm gì khi một ngày trái tim “gõ nhầm một căn nhà kín cửa”,

và còn rất nhiều bài học nữa…

Cứ mỗi bài thơ, chúng ta lại được tỉnh thức và chiêm nghiệm lại cuộc đời…

* Một cây quỳ vàng trên lối về giáo đường quen thuộc, chiều nay bị ai đó đốn ngã, anh chợt thấy đớn đau, xót xa vì nhận ra cuộc đời “đâu cần cái đẹp”, đâu cần những “bông hoa vàng vô dụng”. Chỉ anh mới có những cảm thức rất từ bi, khi nghĩ rằng một loài cây cũng là một linh hồn cần được nói lời vĩnh biệt trước lúc chết.

(Vĩnh biệt cây hoa quỳ vàng)

*Khi nhìn một người con gái đi lấy chồng có mấy ai nghĩ: họ lấy chồng vì điều gì? Tự bản thân nhà thơ đã trở thành một người “thống kê nguyên nhân” trong câu chuyện này. Và cái bất ngờ là một kết quả:

             “Đã có bao nàng con gái đi lấy chồng

             Vì đã chọn Tình Yêu”

                 (Có những nàng con gái đi lấy chồng)

*Có một lần nhà thơ ngồi uống cà phê trên dốc cao trước cổng chợ Đà Lạt, nhìn dòng người tất bật ra vào chợ để mưu sinh, tất cả những khuôn mặt thể hiện sự căng thẳng của họ trong cuộc sống. Tự nhiên anh chợt nghĩ: “Phải chăng đời chỉ có những bữa ăn.” Liệu có ai còn chút thời gian “để cười, để khóc, để lắng nghe tiếng đập trái tim mình.” Vậy là bài thơ “Có ai đủ thời gian để sống” ra đời. Chỉ đơn giản vậy thôi, mà cho đến hôm nay, tôi vẫn thấy bao nhiêu người còn lam lũ, gấp gáp cả ngày đêm, kiếm tìm tiền bạc, cơm áo. Họ đã không kịp lắng nghe nhịp đập của trái tim và quên luôn cả phần hồn của chính mình.

*Có bài thơ như là một giai đoạn đắng cay cùng cực của anh. Nhà thơ phải đem bán những tác phẩm của mình để có tiền ăn cho những ngày đang sống. Nhưng nhà thơ không bán được bài thơ nào để mua nổi một ổ bánh mì.

Người đọc cảm thấy sự chua xót cho những năm tháng ấy, khi nhà thơ thốt lên trong tuyệt vọng:

             “Nhà thơ ơi

              Thời vàng son của anh đã mất

               Như dấu chân trên cát đã phai rồi”

                            (Nhà thơ và mẫu bánh mì )

* Đôi mắt Đỗ Tư Nghĩa không chỉ là một chiếc máy ảnh phản ánh lại y nguyên sự vật mà còn mang ánh sáng đến cho những điều còn tăm tối. Đôi mắt ấy có khi như một tia chiếu tiên tri số phận con người. Trong bài thơ “khi tôi nhìn một nàng con gái đẹp”, anh đã có một câu kết thúc rất độc đáo. Câu kết thúc mà tất cả các người con gái đẹp phải nhíu mày suy nghĩ: sắc đẹp hay tình yêu mới là hạnh phúc vĩnh viễn trên đời .

               “Hỡi nàng con gái đẹp

                nụ hoa hồng bạc mệnh của trần gian

                em biết chăng

                dù trái tim em thiết tha

                em vẫn phải khổ đau

                vì khó gặp Tình yêu

                giữa cuộc đời này”

* Một lần nữa ta lại thấy đôi mắt của nhà thơ thật sáng suốt, bao dung khi anh quan sát những giọt nước mắt của nhiều con người. Với anh, nước mắt biểu hiện cho nhiều trạng thái: có những giọt nước mắt tủi buồn, thất vọng và có những giọt nước mắt mừng vui, hạnh phúc. Nhưng thật lạ khi anh nhận ra:

Nỗi sợ hãi lớn nhất là khi con người biến thành vô cảm, khi không còn nước mắt để rơi.

          “Tôi vẫn sợ hãi những giọt nước mắt

            của sự chết

            của nỗi sầu

            của những trái tim tan vỡ.

            Nhưng tôi càng sợ hãi

            những đôi mi khô

            những trái tim đá lạnh…”


50 bài trong tập thơ là năm mươi trạng thái, khoảnh khắc, trải nghiệm .

Những buồn đau, cô đơn và biến động cuộc sống;

Những hình ảnh, câu chuyện, sự kiện đọng lại trong cuộc đời;

Những nơi anh từng lang thang : ngôi chùa có chú tiểu chờ cửa trong đêm vắng, căn phòng người bạn dưới chân cầu thang tối tăm…

Và còn rất nhiều điều khác nữa…

Tất cả tạo nên một thứ “nguyên liệu cảm xúc” được anh khắc họa một cách rất riêng, in dấu di chứng tâm linh khủng hoảng của anh trong những ngày tháng ấy .

Tinh hoa của những bài thơ đó là màu sắc cùa Phật giáo, của Triết học, của những suy niệm về cuộc đời, và của một bề dày kiến thức uyên sâu.

Tôi là một hậu sinh, một đứa em đọc thơ anh và chỉ viết lại những cảm nhận yêu thương về một người mà tôi rất quý mến từ khi còn nhỏ.

Thơ anh là máu thịt, là hơi thở của anh.

Vậy mà mỗi lần đọc nó, tôi luôn nghe được nhịp đập trái tim mình.

*****


Nhưng chưa hết, trong tập thơ có một điều gì đó cứ ám ảnh suy nghĩ của tôi.

Liệu có phải đây là lời di ngôn viết sớm. Vì rất nhiều lần trong thơ, anh nhắc đến cái chết.

Những ngày gần đây, dịch bệnh đã trở thành thảm họa, trên một trang facebook của một người không quen, viết về những masoeur có tấm lòng từ tâm, đến các bệnh viện giúp người bị nhiễm dịch, phụ việc cho các hộ lý, y tá , bác sĩ…Họ đã làm mọi thứ để xoa dịu nỗi đau.

Nhưng có một công việc tôi xúc động nhất là lúc họ lần chuỗi hạt Mân côi nguyện cầu cho những sinh linh đang hấp hối giữa cô đơn tuyệt vọng.

Trong thơ anh, tôi nghe như có tiếng người sắp sửa từ biệt cuộc sống, chờ được nghe lời kinh phó tâm hồn.

          “Ôi! một ngày ai khóc mộ ta xanh?” (Bi Khúc IV)

      Và còn một điểm nữa, đó là có nhiều loài chim được nhắc trong thơ anh: có khi là chim họa mi hót trong đêm, khi là một loài chim đứng co ro lặng im trong tuyết trắng, khi là một con chim “điên” hót trên cành cây khô giữa buổi trưa nắng cháy, có khi chính là người nhạc sĩ thiên tài Beethoven mà anh gọi là con chim họa mi vĩ đại…

Riêng anh ví mình như con chim “hót một lần, trước khi vỡ cổ”. Đây là loài chim Thorn chỉ có trong truyền thuyết. Nước Úc có bà văn sĩ dựa vào truyền thuyết này đặt tên cho một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của mình: Tiếng chim hót trong bụi mận gai. (The Thorn Birds).

Ta hãy lắng nghe lời giã từ vĩnh biệt:

        “Xin gởi lại cho Người

         Tiếng hát của tôi

         như một loài chim

         hót lên một lần trước khi vỡ cổ…

         Này đây, những bài thơ

         mai này tôi chết đi

         xin gởi lại Tình Yêu

         xin gởi lại Cuộc Đời”


Tôi nhìn tập thơ: “Gởi tình yêu- Gởi cuộc đời” trên tay, những tờ giấy in trắng đen bắt đầu úa màu. Tập thơ này do một người cháu đánh máy bằng vi tính, ấn loát đơn giản, chân chất như chính tâm hồn anh. Nó chỉ dành để tặng người thân, bạn bè và được tôi cất hơn 20 năm rồi.

“Gia tài sách” của anh, tôi may mắn còn giữ nhiều. Đó phần lớn là những quyển sách nổi tiếng mà anh đã dịch. Những quyển đó đã trở thành thương phẩm trên thị trường, được trình bày và in ấn rất đẹp. Nhưng với tôi, tập thơ này mới là một kỷ vật xa xưa tôi trân quý nhất.

Bỗng tôi chợt nghĩ: tại sao không in lại tập thơ để lại này cho thật đẹp, để nhớ mãi “tiếng hát” lẻ loi của anh rung ngân trên dòng sông tâm thức.

Trong giây phút ấy, tôi liên tưởng hình ảnh một người đàn ông trên giường bệnh, nén cơn đau, ôm ấp tập thơ vào lồng ngực, như đang lắng nghe hơi thở của chính mình…

                                                                 Hồ Sĩ Khang


READ MORE - ĐỖ TƯ NGHĨA & TẬP THƠ ĐỂ LẠI - Hồ Sĩ Khang

Friday, November 26, 2021

XẾP HẠC GIẤY – Thơ Trần Mai Ngân

 
 

 
XẾP HẠC GIẤY
 
Rảnh rỗi
Tôi ngồi xếp từng cánh Hạc dĩ vãng
Cất vào chiếc tủ thời gian
Ngày tôi còn là cô bé bím tóc môi mắt biết cười
Đón bình minh và hoàng hôn qua cửa sổ…
 
Bình tâm
Tôi ngồi xếp những cánh Hạc - nếp gấp đau khổ
Của một kiếp người lo toan
Cánh Hạc bay khắp nẻo đa đoan
Vòng tròn đời khép kín luẩn quẩn
 
Hối lỗi
Tôi quỳ xếp những cánh Hạc
Với câu kinh sám hối
Tội yêu thương - lỗi đã hết lòng
Mõ chuông đồng vọng âm xa - Nam Mô A Di Đà…
 
Rồi buông…
Những cánh Hạc hôm nay về trời - bay xa
Trong yên lặng mùa đông tháng Mười Hai
Mở bung vòng tròn một đường thẳng ngay
Rồi buông… cánh Hạc bay xa, bay xa…
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - XẾP HẠC GIẤY – Thơ Trần Mai Ngân

NHIẾP DẪN – Thơ Tịnh Bình


 


NHIẾP DẪN
 
Cố vùng vẫy thoát khỏi giấc mê
Chập choạng linh hồn bước ra từ cổ mộ
Trong vùng tối thâm u
Nỗi ai oán kéo dài hàng thế kỷ
 
Tan loãng hư không tiếng chày kình
Triệu giọt nước thanh tẩy nỗi oan khiên
Thèm một bình minh soi rọi
Vạn lời kinh ẩn ức tỏ bày
 
Chật một dòng sông đàn cá lội
Muôn vạn hàm linh tỏa sáu nẻo đường
Mật ngôn trầm hùng
Âm ba huyền nhiệm
Nương ánh từ quang nhiếp dẫn
Từ đây dương thới âm siêu
 
Mở ra khoảng trời gió sớm
Thấy trong hình lá biếc
Chòm mây khất thực thung dung...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - NHIẾP DẪN – Thơ Tịnh Bình

Thursday, November 25, 2021

THƠ VUI LỤC BÁT TÌNH 2 – Thơ Nguyên Lạc

 
 
                        Nhà thơ Nguyên Lạc


THƠ VUI LỤC BÁT TÌNH 2
 
1.
Khoan khoan ngồi đó chớ đi
Bạn bè tri kỷ mấy khi sum vầy
Bà đâu ta bảo bà này
Chạy ra bờ ruộng lùa bầy vịt non
Cà-ri vịt, tiết canh ngon
Vài chai rượu rắn cho tròn đệ huynh
- Hai ta trọn nghĩa trọn tình
Mặc ai danh lợi rượu mình mời nhau
Mời anh gắp cái phao câu
Say quên cay đắng bể dâu cuộc đời
 
2
“Chim quyên xuống đất ăn trùn
Anh hùng lỡ vận lên rừng đốt than”
Con chim ngứa cổ hát vang
Anh đang ngứa cổ… nhưng đành lặng thinh
Chu Du ói máu Khổng Minh
Anh đang nhức nhối tức mình vì ai
Con chim tiếng hót vui vầy
Riêng em chì chiết điếc tai buốt người
Con chim ngứa cổ hát chơi
Anh đang ngứa cổ... than trời vì em!
Xin em đừng cất tiếng thêm
"Hà Đông sư tử" hống anh tiêu đời
 
Khổng Khâu thầy dạy triệu người
Sử xanh ghi rõ có rồi khác ai
Thế nên ông mới đắng cay
Dạy người vô, hữu gái trai đó mà *
.
"Trăm năm trong cõi người ta"
Nữ quyền chắc chắn phải là phần hơn!
 
.........
 
Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô/ "Có một con trai thì vẫn là có, nhưng có mười con gái thì vẫn là không có" - Trọng nam khinh nữ của Khổng Tử
 
 
3
Tam Quốc Chí, Đồng Tước Dài
Tào Tháo hưởng lạc tìm hai nàng Kiều
Khổng Minh chọc tức Chu Du
Ông Chu ứa máu chỏng khu kêu trời
Đã sinh ra tớ, Du này
Sao còn sinh lão bầy hầy Khổng Minh
Ngẫm ra muôn sự do Tình
"Sắc không sóng cả nhận chìm thế nhân" *
Từ dân dã đến vua quan
Dưới trên cả lũ tan hoang cuộc đời
Ở trong đó có thằng tôi
Biết thì biết... vẫn không thôi chữ Tình
 
............
 
Sắc bất ba đào dị nịch nhân
 
 
4
Sáng nay lòng chợt phiêu bồng
Thấy em đứng đó buồn tanh mặt người
Anh đây sao chẳng mỉm cười?
Thôi anh tự diễn "đười ươi" tấu hài
Rượu đời vừa uống đà say
Rượu tình vừa nhắp "thang mây phiêu bồng"
Anh mơ... mơ "lá hoa cồn"*
Anh mơ "em mọi" "liên tồn" cỏ hoa
Cuộc đời dài có là bao
Phiêu bồng ta hãy... sầu đau làm gì?
 
........
 
Các chữ trong ngoặc kép là của Bùi Giáng
 
 
5.
"Thơ ma, thơ thánh, thơ thần
Thơ thổi, thơ nổ chín tầng mây xanh"
Những ngài thơ đã thành danh
Tình trên Phây- bút coi chừng đấy nha
Ngẫm ra trong cõi ta bà
Hoa ny- long khác với là hoa tươi
Ny- long Phây- bút như rươi
Nhớ nhìn cho kỹ để rồi tặng thơ
Ầu ơ tội nghiệp vần thơ
Hít hà nhắm mắt thả mơ... toi đời!
 
 
6. THƠ GIEO VẦN ỒN
.
Mần thơ mà gieo vần ỒN
Người xem kẻ đọc hết hồn "thiện tai"
Nam nhân thiên hạ thở dài
Suối khe lau lách khôn nguôi "phiêu bồng" [*]
Cái mà Bùi Giáng mơ mòng
Monroe, Em Mọi cũng không khác gì [**]
Đó là... đúng "cái nhu mì"
Ngẫm trong thiên hạ có gì tuyệt hơn?
.
"Thu Ba khen ngợi Thu Bồn
Thu Bồn cảm động sờ... vai Thu Ba"
 
Thơ ông "Bán Dùi" đó nha
Mần thơ nhớ phải tránh xa vần ỒN
Phải vậy hôn, phải vậy hôn?
Đại "thi sỡi" phải "hết hồn" thế gian!
 
...............
 
[*] Các cụm chữ trong ngoặc kép là của Bùi Giáng
[**] Marilyn Monroe là nữ minh tinh và người mẫu Mỹ:  Biểu tượng sex phổ biến nhất (the most popular sex symbols) 1950 và đầu 1960. Thi sĩ Bùi Giáng thường nhắc đến, cùng Em Mọi trong tập thơ Lá Hoa Cồn (1963)
 
 
7. LỤC BÁT "LỘN VẦN"
 
- Dư Mỹ
 
Nhìn em đẹp tản thần hồn
Tóc, tai, mũi, mắt đến... người cũng xinh
Em có đẹp tận tâm hồn
Hay em chỉ đẹp ngoại... hình của em?
 
- Nguyên Lạc họa ý thơ
 
Em mà chỉ đẹp tâm hồn
Vậy thì anh biết ôm hôn chỗ nào?
Anh nòi "thi sỡi" tào lao
Đẹp tâm hồn biết sờ đâu đỡ buồn?
- Đây môi, đây ngực, đây... lòng
Tình em dâng đó thèm không hở chàng?
 
Nguyên Lạc

..........
 
Lưu ý:
Quý bà đức hạnh, quý cụ đạo mạo, trẻ em ngây ngô... không nên đọc loại thơ vui này.
 
READ MORE - THƠ VUI LỤC BÁT TÌNH 2 – Thơ Nguyên Lạc

Wednesday, November 24, 2021

MỎI MÒN…CHƯA TUYỆT VỌNG – Thơ Vĩnh Thuyên

 
                       Nhà thơ Vĩnh Thuyên


MỎI MÒN…CHƯA TUYỆT VỌNG
 
Em đã từng chờ đợi như anh đợi chờ
Mỏi mòn… chưa tuyệt vọng
Đã mấy năm rồi tóc không còn bụi phấn
Sao vẫn bạc như vôi…!
 
Tết năm này mình tập sống cô đơn
Ung dung tự tại để một mai tồn tại
Sớm thức dậy mặt trời còn mơ ngủ
Anh dậy rồi em đã thức chưa ?
 
Tết cô vi mong nghe lời cầu chúc
Không chúc phát tài
Chúc sức khoẻ bình an
Ngày lại ngày đón tin cô vít
Quẩn quanh đây luôn tiếng thở dài…
 
Không phải anh
cũng không phải riêng em
Cả thế giới đang sống cùng cô vít
Anh đã hứa nhưng không tròn lời hứa
Hẹn một ngày cô vít đi qua…!
 
Vĩnh Thuyên
 
*
 
Tên thật: DƯƠNG VĂN THẠNH
ĐT:0913955275
CTY TÂY NINH COSINCO
610 Long Yên Long Thành Nam-Hoà Thành-Tây Ninh
 
READ MORE - MỎI MÒN…CHƯA TUYỆT VỌNG – Thơ Vĩnh Thuyên

TƯỞNG NIỆM & NGUYỆN CẦU NGƯỜI ĐÃ MẤT VÌ ĐẠI DỊCH COVID 19 – Đức Hạnh và quý thi hữu

 



TƯỞNG NIỆM & NGUYỆN CẦU
NGƯỜI ĐÃ MẤT VÌ ĐẠI DỊCH COVID 19
 
Dịch bùng phát thật là khủng khiếp
Gây đau thương liên tiếp gian nan
Vi trùng lây nhiễm tràn lan
Làm cho chết chóc bao năm chưa dừng
 
Y Bác Sĩ anh hùng nước Việt
Giữa tuyến đầu quyết liệt quên mình
Xông pha nắm lấy tình hình
Tiêu trừ lũ khuẩn biến mình mọi nơi
 
Luôn chữa trị bệnh tình hiểm hóc
Cả ngày đêm mệt nhọc muôn vàn
Bởi trùng biến thể tràn lan
Nhân loài ảo não muôn ngàn tử vong
 
Tâm điểm dịch Sài Gòn đầu bảng
Từng khoanh vùng rào cản chung tay
Năm ka nghiêm chỉnh làm ngay
Nhà ai nấy ở tháng ngày ngủ say
 
Đêm thức giấc nghe còi hoảng hốt
Lòng bồi hồi hũ cốt đưa về
Đi lành lặn giờ thương ghê!
Giờ lâm tử thảy bốn bề cô đơn
 
Quá đau khổ mẹ cha vĩnh biệt
Một đàn con thảm thiết gọi cha...
Biết bao hoàn cảnh xảy ra
Chỉ còn lại bé ê - a khóc gào
 
Bao đoàn thể chung tay giúp đỡ
Nguồn yêu thương muôn thuở mặn mà
Cho tương lai trổi khúc ca
Tình liên đới nghĩa chẳng xa thật gần
 
Lòng quả cảm tuyến đầu cố thủ
Bệnh nhân nhiều sự vụ càng thêm
Y ngành túc trực ngày đêm
Bữa ăn tranh thủ đứng thềm hành lang
 
Đoàn thiện nguyện tâm hồn cao cả
Quên thân mình lăn xả ngược xuôi
Tấm lòng sáng tỏ những nơi
Dù cho gục ngã không lời trối trăng...
 
Mong dịch lắng Sài Gòn đứng dậy
Cả Bắc Nam tin cậy rồi đây
Vươn lên kinh tế đủ đầy
Cơm no áo ấm điều may mãi vào
 
Lòng phấn khởi tràn đầy hy vọng
Ta phòng ngừa thận trọng chủng tiêm
Tăng cường đề kháng khỏe thêm
Dù cho nhiễm khuẩn đỡ hơn phần nào
 
Liên Tôn Giáo triển khai sự sống
Mở con đường hạt giống niềm tin
Yêu thương thắm nở ân tình
Tấm lòng bác ái lung linh đất trời
 
Hồi chuông đổ nhân loài quyến luyến
Lời kinh cầu khẩn nguyện nơi nơi
Xin Ngài rộng mở Nước Trời
Cho Linh Hồn được vào nơi Vĩnh hằng...
 
Chúng con nguyện tình Cha độ lượng
Các Linh Hồn được hưởng Nước Trời
Xin Ngài gìn giữ khắp nơi
Bệnh lui dịch rút mọi người yên vui...
 
Đức Hạnh
21 11 2021
 
 
LỜI NGUYỆN CẦU CÁC NẠN NHÂN      
TỬ VONG VÌ DỊCH COVID - 19
 
Bởi đại dịch gieo bi giáng họa
Khắp toàn cầu khốn đọa nguy nan
Nguồn từ Vũ Hán khởi lan
Dịch trùng Cô vít hai năm chẳng dừng
 
Mọi nỗ lực đã từng thực hiện
Các quốc gia cố hiến sức mình
Nhằm vào lũ dịch vô hình
Quyết tầm soát chúng náu mình khắp nơi…
 
Qua bấy đợt ta thời dịch lắng
Đợt bốn thì cay đắng vô vàn
Chúng từ ngoài Bắc dần lan
Sài Gòn tâm dịch ngút ngàn thương vong
 
Tốc độ nhiễm trong vòng sáu tháng
Những bao lần đã giáng mạnh tay
Giới nghiêm… - giãn cách …dụng ngay
Phố phường tĩnh lặng đêm ngày ngủ say
 
Dân hoảng sợ nhìn đây thấy đó
Lắm ép không đi có nào về
Nhiều nhà nhiễm trọn thảm ghê
Đồng vào hỏa táng tứ bề quạnh đơn…
 
Ngàn… ngàn trẻ chẳng hơn nhau mấy
Sống nuôi nhau chẳng thấy mẹ cha
Lắm cháu vừa mới sinh ra
Nằm trong lồng ấp oe - a thét gào
 
Đội mai táng không sao đáp đặng
Cũng như quân áo trắng vậy mà
Nhà thương bệnh viện liên ca
Thay nhau cứu chữa giường xa… giường gần
 
Sức có hạn lui dần bởi cố
Cầu viện nguồn tăng số quân thêm
Vẫn còn làm việc xuyên đêm
Ăn phần ngủ đứng lúc thềm hành lang
 
Thương chiến sỹ tuyến đầu vất vả
Lại còn lo tất tả ngược xuôi
Đen - ta rình chực khắp nơi
Bao người ngã xuống chẳng lời trối trăng…
 
Đồng nguyên cả Nam miền nhiễm dịch
Cả nước cùng hướng đích vào đây
Tăng quân chi viện đủ đầy
Từ con người đến thiết … y dược vào
 
Nay dịch lắng phần nào tạm ổn
Vắc xin phòng nơi chốn đều tiêm
Năm ca áp dụng vào thêm
Nguy cơ dịch nhiễm nhẹ hơn phần nào
 
Nay đến lúc chung hào với dịch
Đang phủ liều lượng đích vắc xin…
Cầu an bình - vững lòng tin
Oan hồn tử nạn tịnh yên cõi Trời
 
Giở lành điểm khai lời chuông gióng
Rằm tháng mười kinh vọng muôn nơi*
Cầu siêu thỉnh nguyện đất trời
Hai mươi ba ngàn lẻ …người đà thác oan
 
Xác tro cốt nhập hồn tịnh thất
Linh vãng sanh cõi Phật - cõi Trời
Độ trì phò hộ muôn nơi
Dịch tiêu nạn lánh người người an vui…
 
Văn Thiên Tùng
Quảng Trị, 19/11/2021

READ MORE - TƯỞNG NIỆM & NGUYỆN CẦU NGƯỜI ĐÃ MẤT VÌ ĐẠI DỊCH COVID 19 – Đức Hạnh và quý thi hữu