Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, May 13, 2021

TIẾNG VE – Thơ Trần Mai Ngân



                                                                       
TIẾNG VE
 
Con Ve cũ tôi đã chôn mấy bận
Bỗng trở mình trỗi dậy khúc hè sang
Cánh mỏng cong vang mãi khúc hoang mang
Dòng sông ngược ngày xưa về chỗ cũ...
 
Tôi gặp lại buổi chiều kia hò hẹn
Ở nơi này - gió vướng tóc trên tai
Đôi mắt nâu đăm đắm cứ như say
Chiều thật vội đi qua nơi mình đứng...
 
Thôi về đi tiếng ngân nga đưa tiễn
Con Ve sầu bởi lỗi tại chúng ta
Cười hay khóc cũng phải... một dáng hoa
Làm sao biết khi đi về nơi ấy!
 
                                        Trần Mai Ngân

READ MORE - TIẾNG VE – Thơ Trần Mai Ngân

DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 11-15 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm



              Nhà thơ Khaly Chàm

 
trích đoản khúc: dọc đường gió bụi
 
11.
xác ngày biện thuyết hồn linh
vô vi hoại tử tái sinh bao giờ
tấu sàm phù chú ngây thơ
đức tin hiện vết xước mờ nhói đau
 
12.
nằm phơi xạ trị chiêm bao
ung thư tình ái xin chào mộng du
hôm nay chớp bể mưa mù
sao em ký thác ngục tù vào ta (?)
 
13.
miệng trào lửa mộng trăng hoa
ngực tươi đỏ rượu quỷ ma động tình
ám chiều xoáy miết lỗ đinh
choàng thân vải liệm thần linh cau mày
 
14.
câu thơ lạc tứ lưu đày
héo hon con chữ buông tay khi nào
hãy xanh tiếng nấc không màu
thì thôi, đừng chạm đời nhau thêm buồn!
 
15.
cùm chân máu nhuộm âm cuồng
đánh rơi ngạo mạn tay buông hận thầm
cười gằn nhếch mép lạnh câm
hồn ta phóng bút trổ mầm tiếng reo
 
                                       khaly chàm

READ MORE - DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 11-15 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm

NHẮM MẮT LÀ... – Thơ Tịnh Bình

  
  
                 Nhà thơ Tịnh Bình

                                     
NHẮM MẮT LÀ...
 
Nhắm mắt là tiếng chim
Ríu ran khu vườn mộng
Long lanh chùm cổ tích
Bầy trẻ chuỗi cười trong...
 
Nhắm mắt là gió lộng
Mơ hồ trên lối thu
Nhặt đầy tay sương khói
Vầng trăng xưa biệt mù
 
Nhắm mắt là mây trắng
Dạo chơi cuối trời hồng
Lặng lòng im muôn sóng
Đã tan vào hư không...
 
Nhắm mắt là bừng thức
Vô tận phía cuối đường
Hoa thơm và cỏ biếc
Dẫn lối về yêu thương...
 
               TỊNH BÌNH
                (Tây Ninh)
 
READ MORE - NHẮM MẮT LÀ... – Thơ Tịnh Bình

CHO NGÀY XANH ƯỚC MƠ – Thơ Nhật Quang


 


CHO NGÀY XANH ƯỚC MƠ
 
Ta thắp một ngày xanh mơ ước
hong màu nắng tinh khôi
lấp lánh những chùm hoa bằng lăng tím nở
có vài chú sẻ nâu nô đùa trong vòm lá
lao xao, lao xao gió rừng cây thầm thì
những mái phố như vẫn còn ngủ mê
mặc cho tiếng ve ray rứt điệp khúc gọi nắng Hè
 
Ta thả hồn lênh đênh tĩnh lặng...
chơi vơi cảm xúc tháng Tư
những cánh bướm mê mải sắc hương
bên bờ giậu hoa giấy ngõ về rêu mốc
đôi bồ câu vô tư quấn quít môi hôn âu yếm
trên tầng cao ô cửa vẫn khép kín im lìm
 
Vạt gió trong veo thấm bờ vai
ta thênh thang
gót bước nhẹ trên thảm cỏ non óng mượt
ân cần ghi lại những khoảnh khắc… sẽ vời xa
gom vào ký ức… một thời để nhớ!
nghe trái tim bung nụ hoa đời ngát xanh kỷ niệm…
cho em một ngày rất tươi trẻ hồn nhiên.
 
                                                Củ Chi, 04 / 2021
                                                     Nhật Quang
 
READ MORE - CHO NGÀY XANH ƯỚC MƠ – Thơ Nhật Quang

Wednesday, May 12, 2021

TÌNH TRONG MÙA ĐẠI DỊCH - Thơ Nguyễn An Bình

 


NGUYỄN AN BÌNH

TÌNH TRONG MÙA ĐẠI DỊCH  

 

Ngày mai nắng sẽ lên 

Xua đêm dài tăm tối 

Giữ giây phút bình yên 

Ta vui lòng đánh đổi. 

 

Thêm một ngày cô độc 

Bủa vây lấy tâm hồn 

Thêm ngày không gặp mặt 

Có nỗi buồn nào hơn. 

 

Tình trong mùa đại dịch 

Gieo neo mãi dỗi hờn 

Phía sau từng số phận

Đợi chờ kéo dài hơn.  


Ngày mai chim vẫn hót 

Mừng tia nắng đầu tiên 

Có chút gì bối rối 

Trong tiếng cười bình yên.

  

Tin yêu vào cuộc sống 

Trời sẽ mãi trong xanh 

Cho niềm vui chấp cánh 

Khi em ngồi bên anh 

 

Đi qua mùa đại dịch 

Tình yêu sẽ nở hoa 

Đi qua mùa đại dịch 

Yêu người thêm thiết tha.

 

13/5/2021

READ MORE - TÌNH TRONG MÙA ĐẠI DỊCH - Thơ Nguyễn An Bình

HOA CACTUS (XƯƠNG RỒNG) - Ảnh Chu Vương Miện

 






READ MORE - HOA CACTUS (XƯƠNG RỒNG) - Ảnh Chu Vương Miện

MẸ ƠI CON NHỚ - Thơ PhamPhanLang - Nhạc Mộc Thiêng - Ca Sĩ Diệu Hiền

READ MORE - MẸ ƠI CON NHỚ - Thơ PhamPhanLang - Nhạc Mộc Thiêng - Ca Sĩ Diệu Hiền

Sunday, May 9, 2021

GHỆ KIỀU KHOC “LÓC“ | UN POINT FINAL - Thơ Chu Vương Miện

 

Nhà thơ Chu Vương Miện


GHỆ KIỀU KHOC “LÓC“

Thơ Chu Vương Miện



ở o ghệ khóc đủ người

khóc cha khóc mẹ khóc đời lầu xanh

nhập môn ghệ khóc Đạm Tiên

mãn đời khóc vãi Giác Duyên cứu mình

lơ thơ tơ liễu buông mành

khi o nàng khóc Sở Khanh bạc tình

thứ nhì khóc Mã Giám Sinh

giữa đời Kim Trọng ân tình hoa rơi

khóc ròng 1 lúc thì thôi 

nhớ lần Từ Hải đi đời nhà ma 

khóc nhau nửa chén quan hà

khóc qua khóc lại khóc 3-4 lần

mắt khô lại khóc Thúc Sinh

tiếng đàn nhịp phách còn ngân thủa nào?

tang thương đến cả cội đào

hông nhan bạc phận nẻo vào trần ai?

Khóc nhau ngày ngắn đêm dài

Khóc Nguyễn Du kẻ lân tài biết nhau?



UN POINT FINAL


Văn chương bình dân thì

Về 9 suối, tắm mát suối vàng

Đi ngủ với giun, đi bán muối 

Chầu hà bá, dứt kiếp 

Đi đoong

Văn chương hàn lâm thì

Từ giã cõi đời ô trọc “đầu“

Thoát nợ trần ai, đi tàu suốt

Về cõi thiên thai, mặc sơ mi gỗ

Ngủ với cô 6 tấm

Văn chương cửa Thiền

Phiêu diêu miền cực lạc

Nghỉ ngơi nơi nhị tỳ

Lạc về cõi non bồng nước nhược

Nhập niết bàn, tận duyên, tận nghiệp

Về cõi vô thuỷ vô chung

Văn chương nhà Chúa

Nghỉ ngơi trong Chúa

Hửơng nhan thánh Chúa

Đựợc Chúa gọi về

Chầu trời

Văn chương nhà Lão & Khổng

Khí thiêng nay đã dìa trời

Tổ quốc ghi ơn

Âm cảnh, trình diện phán quan “Diêm Chúa“

Khuất núi “sau đồi“

Linh tinh lang tang

Tử vong, tổ quốc ghi công

Tiêu tán đường, mãn phần

Chuyến tàu vét 


Chu Vương Miện







READ MORE - GHỆ KIỀU KHOC “LÓC“ | UN POINT FINAL - Thơ Chu Vương Miện

VÔ TÌNH TA GẶP LẠI NHAU - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


 Vô tình ta gặp lại nhau


Ngấn lệ ngày xưa ướt đẫm bây giờ

Tím tái bờ môi một thời đỏng đảnh

Tháng mười một, trời đong đưa sắc lạnh

Tóc rối trâm cài nguệch ngoạc câu thơ

                        *

Xin lỗi em, anh không hiểu vì sao

Có phải tại cơn giông chiều rối lẫn

Tiếng sóng xô gành, dùng dằng vướng bận

Một tháng năm mùa cũ đã hanh hao

                        *

Con nước trôi xuôi, như một thuở nào

Lời hẹn ước, không ai còn giữ nữa

Ghé thăm nhau, cứ hẹn lần hẹn lựa

Xanh ngắt chiều trong, kỷ niệm chênh chao

                        *

Lặng lẽ không gian từng dấu kỷ hà

Trong quán cũ, bên góc bàn mờ tối

Quanh quất đâu đây, vết mờ tội lỗi

Con sóng đổ bờ, đọng lại dư ba

                         *

Rơi đâu mất, một ngày xưa kiêu sa

Nghe quánh đặc tháng năm đầy khát vọng

Nhịp thời gian, cứ dây dưa đánh võng

Cho ngấn lệ giờ đây thôi điệu đà ...

 

Biển chiều Thạnh Phú


Trên bãi bùn non, nước ròng quánh đặc

Em lơ ngơ, váy mỏng biết làm sao?

Con thòi lòi trên bãi triều trố mắt

Ngúc ngoác bảo em: bắt bậc làm cao ...

                      *

Để anh cõng qua nhà chồ trên bãi

Xem người ta đang tất bật cào nghêu

Kệ trong bùn, anh bước khôn bước dại

Trên bãi triều trong lớp lớp rác rều

                    *

Em đừng bảo, anh đang vờ giả ngộ

Lợi dụng khó khăn, vội vã bắt quàng

Buôn bán gì đâu mà lời với lỗ

Nhiệt tình thôi mà xất bất xang bang

                     *

Nắng chậm rồi, con nước chiều đang đứng

Ngồi lên đi nè, anh cõng cho mau

Cứ yên tâm, ngồi yên này cho vững

Bước dung dăng như tuổi dại thuở nào

                     *

Ơi biển mênh mông trong chiều Thạnh Phú

Sóng nước ngập ngời óng biếc phù sa

Hàng Mắm đứng mơ màng trong nắng phủ

Kệ ai đang ngồi nhấp nhổm nhấp nha ....



Giọt nước mắt chứa chan

trong đôi mắt biếc


Cô gái trẻ vừa trở thành đàn bà

Giọt nước mắt lăn tròn, chợt quay ngang giấu biệt


Trong hạnh phúc vỡ òa, chấp chới lần qua

Cảm xúc thật, với chủ tâm không hề nuối tiếc

Nước mắt ngưng rồi, lòng đọng lại dư ba …



Anh đã thấy những đời dân lặng thầm


Thấy điều hay thật là khó học, cái dỡ cứ vấn vương

Thời nào cũng có những nỗi bất an, lỗi đời bất định


Chỉ khác nhau là cách ta xử lý nó

Đâu đó còn có người vờ vĩnh

“Không biết đời nào là đời thường”


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - VÔ TÌNH TA GẶP LẠI NHAU - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

CHÙM THƠ “ĐÀNH...” CỦA LÊ VĂN TRUNG

 
 


ĐÀNH CŨNG KHÔNG ĐỀ
 
Ngày tiếp tiếp trùng trùng vây nỗi nhớ
Mưa mưa mưa nghìn dặm ướt xa mù
Ta đứng giữa loài người, như khách lạ
Thắp giùm ta ngọn lửa hỡi hoang vu
 
Dòng dòng chảy dòng dòng trôi trùng điệp
Sông tôi ơi đành cạn cuộc tình em
Nghìn nghìn cõi, nghìn nghìn lời đã khép
Ta gọi tên mình lạc lõng giữa đêm đêm.
                                     
 
ĐÀNH ĐOẠN CÙNG LÃNG QUÊN
 
Ta mệt nhoài lội ngược
Em âm thầm về xuôi
Hai cảnh đời hai lối
Hai mãnh tình hai nơi
Thác ghềnh xô bờ đá
Ta tróc vảy trầy vi
Ta tàn hơi đói lã
Chết bên bờ thiên tai
Em nuôi hồn biển lớn
Mộng chín trái tim hồng
Trăm năm còn khát vọng
Giữa muôn trùng nhân gian
Rồi ngày cơn bão dữ
Nước dâng tràn tai ương
Ta chìm theo nước cuốn
Ta trôi cùng tang thương
Bập bềnh trên biển động
Xác vật vờ lênh đênh
Em vừa tàn cơn mộng
Đành đoạn cùng lãng quên.
               
 
ĐÀNH QUÊN
(Tặng T.H.Thư và H.Đ.Thao)
 
Anh ngồi nhìn cụm hoa vàng bỗng nhớ
Thuở bình yên em gánh gạo qua đồng
Má hồng thơm như lúa đồng mới nở
Lòng reo vang như mở hội bên sông
 
Lời hẹn ước trăm năm tình nghĩa cũ
Xóm làng xưa mái rạ túp tranh nghèo
Đôi ta là chim rừng là bướm nội
Cưới nhau giữa ngày xuân ấm nắng vàng reo
 
Anh nhớ từng con đường thôn, lối xóm
Những đêm hè đom đóm lập lòe bay
Nhớ khói hoàng hôn, nhớ sương buổi sớm
Nhớ nụ hôn nồng, lành lạnh gió heo may
 
Nhớ khóm bèo trôi, nhớ chùm bông súng
Trường làng xưa, chim sáo nở mùa này
Nhớ lũy tre xanh, sân đình rợp bóng
Nhớ buổi hẹn hò tay ấm trong tay …
 
Anh ngồi nhìn cụm hoa vàng bỗng nhớ
Thuở thanh bình xa lắm phải không em?
Lời hẹn ước? Không bao giờ tao ngộ
Phút trùng lai, thôi nhé cũng đành quên
 
Con đường cũ kẽm gai, mìn nghẽn lối
Mà phương trời khói lửa cố hương ơi!
Em đã chết hay vẫn mòn mỏi đợi
Còn gì đâu! Thôi đã lạc nhau rồi
 
                              Lê Văn Trung
Tạp chí Bách khoa số 340, ngày 01-03-1971
 
READ MORE - CHÙM THƠ “ĐÀNH...” CỦA LÊ VĂN TRUNG

Saturday, May 8, 2021

ƠN EM – Thơ Trần Mai Ngân

 


ƠN EM        
 
Ơn em ngày nắng ngày mưa      
Ơn em tình rót ban trưa thật đầy      
À ơi... ru nhau... ru nhau        
Ơi à... tình trước tình sau ngọt ngào      
 
Ơn em vội vã về mau      
Mùi hương bỏ lại nghìn sau vẫn còn      
Ơn chiều ngày nắng héo hon      
Khắc ghi hai chữ sắt son tháng ngày      
 
Ơn em áo mỏng vai gầy      
Tay ta quấn trọn một ngày tình nhân      
Ơi à... môi rất ân cần      
Ơn em... em đã thật gần thật xa      
 
Ơn em một nét dáng hoa      
Ngát thơm quyến rũ thật thà hồn nhiên      
Ơn em cất giấu ưu phiền      
Mình em giữ lấy giữa miền hư vô !
 
                               Trần Mai Ngân  
 
READ MORE - ƠN EM – Thơ Trần Mai Ngân

DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 6 -10 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm



                         Nhà thơ Khaly Chàm


trích đoản khúc: dọc đường gió bụi
 
6.
khói buồn nhả vụng vài hơi
nghiệm từng khoảnh khắc mù trời thiên thu
một đời nhấm nhẳng lời ru
hãy đau hơn nữa khóc mù căn nguyên!
 
7.
khát thèm chạm đáy vực riêng
lửa em ngọt buốt ta nghiêng ngả hình
bướm bay loạn sắc tiền đình
hương môi nhập thể hiển linh dịu dàng
 
8.
trần truồng lạc thú hồng hoang
cảm ơn tội lỗi địa đàng khiêm cung
hớ hênh phồn thực vô cùng
câu thơ mụ mị cõi chung mơ hồ
 
9.
gục đầu mê nhiễm hư vô
dưới chân đất mở cửa mồ chờ ta
dìu nhau cái bóng đã già
an nhiên ngửa mặt kỷ hà vòng bay
 
10.
tràn khuya thể phách rú dài
chữ kinh mang mặt nạ ngày nhai đêm
đóm phù phiếm lóe hương diêm
ta cười vô thức quên chiêm nghiệm tình
 
                                            khaly chàm

READ MORE - DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 6 -10 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm