Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, October 25, 2020

BÚN RIÊU MẸ NẤÚ - Bút ký Nguyễn Đại Duẫn (Quảng Bình)

               

Nhà văn Nguyễn Đại Duẫn
                          


BÚN RIÊU MẸ NẤU

Bút ký

Nguyễn Đại Duẫn                                                                          




Ông mặt trời ló ra khỏi rặng  tre đầu làng, xua đi ngọn gió đông còn sót lại. Nắng  xuân  ấm áp đang hong những vạt sương rải đầy lối đi. Tôi có dịp công tác ghé qua nhà. Gặp mẹ nơi cây đa đầu làng. Mẹ đi làm đồng sớm. Mẹ nhìn tôi từ đầu đến chân, mắng yêu: “Đã lâu không về, tưởng quên bà mẹ này ở quê rồi! Hay lại nhớ bún riêu cua chứ gì?”. Tôi nhìn mẹ cười trừ.  Lưng mẹ giờ đây như đã còng xuống, bóng mẹ hòa vào dòng người  trong sương sớm xa dần, xa dần.

Quê tôi cũng như bao vùng quê khác, con cua là món ăn dễ kiếm từ đồng ruộng không phải mất tiền mua. Cua đồng có thể chế biến thành nhiều món bổ dưỡng, dễ ăn. Thích nhất là món bún  riêu mẹ nấu.

 Tôi ngồi nhà đợi mẹ. Mẹ về, áo quần lấm bùn, mồ hôi nhễ nhại, tay xách  một bao to cua đồng. Tôi phụ mẹ nhặt những con cua kềnh, lưng vàng ngậy bỏ riêng. Những con bé mẹ băm nhỏ cho gà, vịt. Mẹ hì  hục làm bếp. Mùi hành thơm lừng bốc lên làm cho cái bụng háu đói của tôi sôi gào. Thằng em út lăng xăng quanh vườn kiếm mớ rau sống. Cả nhà ngồi vào mâm. Nhìn nồi riêu thơm lừng bốc hơi, mùi tía tô, húng chanh nồng nồng làm cho tôi bồi hồi nhớ về cái thời còn niên thiếu. 

 Cứ vào độ lúa làm đòng, rồi ngậm sữa, sau buổi đi học về  tôi dắt trâu ra đồng và không quên xách giỏ để bắt cua. Lội dọc theo bờ ruộng, cứ tìm thấy hang nào có đất đùn ra cửa thì chắc chắn trong đó có cua. Hang to rộng thường là nơi trú ngụ của những con cua đực càng to tướng, thân có màu vàng sẫm. Cẩn thận, nếu không cái càng mà ngậm vào ngón tay thì chỉ việc giãy nảy, nước mắt ứa ra. Ngày đó cua đồng chẳng xa lạ gì với lũ trẻ chúng tôi. Cái con vật có thân màu nâu sẫm, có hai càng, tám cẳng và chỉ bò ngang.  Thế nên, trẻ con mới có câu ca thường hay đố nhau: “ Con gì tám cẳng hai càng/ Chẳng đi mà lại bò ngang cả ngày”. 

Những ngày hè nắng nóng, cua thường rúc vào hang hoặc bò lên bờ để tránh nắng. Khi ông mặt trời bớt đổ lửa, dòng nước mát mẻ, những chú cua lại rời nhà để tìm nhau, rong ruổi quanh ruộng lúa. Những lúc ấy trong thấy chúng sao mà hiền lành đến ngô nghê. Tôi khẽ khàng bước tới, thò tay nhẹ nhàng  tóm gọn cho vào giỏ mang về. Giỏ cua đầy ắp mang bao niềm  vui đong đầy. Thế nào rồi cũng được mẹ khen. Thực ra mùa nào cũng có cua sinh sản và phát triển. Nhưng  cua mùa xuân ăn ngon hơn, có lẻ do thời tiết mát mẻ, thức ăn đầy đủ. 

Tôi đổ cua ra thùng gánh nước vì sợ cua bò đi mất. Đàn cua lúc nhúc, hoảng sợ, xô đẩy lẫn nhau. Tôi chọn những con cua mới lột xác để rang, những con cua già to nhặt ra để nấu canh, còn lại cho vào vại để muối. Trước khi chế biến, mẹ ngâm cua vào  nước vo gạo cho nhạt bớt mùi tanh của bùn. Mẹ múc gầu nước đổ vào thùng rửa cua cho sạch. Rồi mẹ ngồi nhặt bỏ mai, yếm, khều lấy gạch. Phần thịt cho vào cối giã thật nhuyễn. Cua giã nhừ được lọc vài lần qua lớp vải màn, lấy nước rồi bắc lên bếp củi đun thật nhỏ lửa, thịt cua kết tủa lại thành miếng. Khi thấy tảng thịt ấy nổi lên, mẹ đưa đũa khuấy nhẹ để thịt cua không đọng lại dưới đáy. Mẹ nhẹ nhàng đổ gạch cua vào khiến nồi nước sóng sánh, vàng nghệ. Cuối cùng mẹ cho rau muống, rau đay hoặc mồng tơi đã thái nhỏ cùng mấy lát mướp thơm vào nồi. Đun sôi kĩ, được nồi canh cua đồng ngon tuyệt. Có bữa mẹ nấu canh cua với khế chua hay cà tím cho thêm lá hẹ, húng quế vào. Mùi hẹ, mùi húng quế quyện với riêu cua làm cho nồi canh thơm dịu. Cua đồng có thể chế biến được nhiều món như rang muối, kho rim ớt tỏi, canh riêu, nấu cháo với rau má… Nhưng thích nhất vẫn là món bún riêu cua. Cua bắt ở hang sạch sẽ, thường béo nhiều gạch, nhiều thịt, ăn ngon hơn. Sau  khi được  mẹ chế biến xong món riêu, cho bún, hành vào bát, chan nước riêu cua và nước màu lên trên ăn kèm với đĩa rau sống tươi tạo cảm giác ngon miệng trong những ngày hè nóng bức. Nước riêu thanh ngọt vị của cua, thơm vị hành phi, ngậy của tóp mỡ,  màu nước vàng óng, đẹp mắt, rau sống tươi ngon. Nấu  được món bún riêu cua chẳng hề đơn giản. Khó nhất là nấu được nồi nước, ngọt vị cua chứ không bị tanh, bánh cua to, gạch cua vàng ươm trông đẹp mắt. Mẹ thường cho thêm chút mắm tôm để hương vị bát bún riêu thêm đậm đà .

 Lớn lên, tôi khoác ba lô lên đường nhập ngũ vào quân đội. Cứ mỗi lần nghỉ phép về thăm nhà mẹ lại ra đồng bắt cua về làm món bún riêu mà tôi thích. Mẹ nói: “Bây giờ cua cũng hiếm dần do thuốc hóa học. Nhưng món ăn đơn giản này mà con thích thì mẹ cũng cố làm được”. Nghe mẹ nói mà lòng tôi nghẹn ngào xúc động không nói nên lời. 

 Giờ về quê, mẹ đã đi xa, bún riêu mẹ nấu chỉ còn là hoài niệm. Nhớ bún riêu cua thì ra nhà hàng để cảm nhận một chút kí ức. Bún riêu cua nhà hàng không ngon như bún riêu cua của mẹ.  Đã rất nhiều lần tôi thử lí giải vì sao riêu cua mẹ nấu lại ngon đến tuyệt vời như thế. Có lẻ những con cua sinh ra từ đồng đất bạc màu, từ làng quê nghèo khó được nấu bằng bàn tay khéo léo của mẹ? Giữa mùa hè nóng nực, sau buổi làm về mồ hôi lấm tấm, thi nhau chan bát riêu vào bún trong ánh mắt chan chứa yêu thương càng thấm đượm vị ngon của tình cảm gia đình. Riêu cua nhà hàng, họ dùng máy, xay nhỏ cua nên có lẫn cả vỏ ăn nham nhám.  Tiêu mẹ rang chín tới nên vừa thơm vừa cay. Trên mỗi bát bún riêu mẹ còn cắt thêm vài lát thân chuối non thật mỏng, vị chuối ngọt chát làm xua đi vị tanh của cua nên hương vị của bát bún riêu cứ thơm lừng.

Ruộng đồng giờ đây kênh mương đã bê tông hóa, chẳng còn mấy bờ đất cho cua có nơi trú ngụ. Thuốc trừ cỏ, trừ sâu khiến cua đồng dần dần như tuyệt chủng. Bát canh cua vốn dĩ là thức ăn bình dân của nhà nông nay trở thành đặc sản. Các nhà hàng mua thứ “bột cua”   đút vào tủ lạnh, khi khách gọi thì múc một thìa nhúng vào nồi nấu “tốc hành” để cho ra một thứ riêu lễnh loãng, nổi váng lềnh bềnh, vị tanh lờ lợ. Không ngon, đương nhiên rồi!

Dẫu thời gian có vội vã trôi qua, tuổi thơ với những kỉ niệm về quê hương ngọt ngào đã đi vào kí ức. Với tôi những thứ bình dị ngày nào  vẫn đang còn đọng lại một góc nhỏ nơi tâm hồn. Kỉ niệm cứ lao  xao  trong  niềm nhung nhớ như vừa mới xảy ra từ hôm qua. 

Chiều chiều, ánh mắt cứ nhìn về xa xăm nơi miền quê yêu dấu. Chẳng còn phảng phất khói bếp lam chiều thoảng mùi rơm rạ nữa;  mà  sao tôi cứ lao xao nỗi nhớ quê với những kí ức, những món ăn về cua đồng. Mỗi lần ngồi trong nhà hàng máy lạnh, trước món “ bún riêu cua đặc sản”, tôi chỉ biết lẳng lặng, ngậm ngùi thèm nhớ bún riêu cua mẹ nấu. 


          Quán Hàu, tháng 7 năm 2020

Nguyễn Đại Duẫn


 

 




READ MORE - BÚN RIÊU MẸ NẤÚ - Bút ký Nguyễn Đại Duẫn (Quảng Bình)

TRỰC QUAN | LỄ HAI THẦY Ở VĂN MIẾU | VỌNG NGUYỆT ĐÀI | THÁC DẢI YẾM | SEN - Thơ Vũ Từ Sơn (Bắc Giang)

 

Nhà thơ Vũ Từ Sơn

 

TRỰC QUAN

 

Một tuổi biết gì? Bé bốc đất

Mắt tròn ngơ ngáo ngước nhìn lên

Hai anh lụi cụi thò lò mũi

Mẹ đang chắc bướm, xới rẫy trên .

 

Hỏi em em bảo không nhớ tuổi

Chỉ biết ước chừng chớm ba mươi.

 

Truyền kiếp mãi dài nương với rẫy

Đá núi, rừng già trải gió sương .

Hoa nở, hoa tàn, hoa về đất

Đời mãi vòng vo khúc đoạn trường!

  

Mộc Châu, 23.4.2011

vutuson01@gmail.com

ĐT: 0964 384 749

 

 

LỄ HAI THẦY Ở VĂN MIẾU

 

“Ngày Thơ” con lễ hai Thầy

Nén hương con thắp trong ngày văn chương

Thương Thầy bóng  chiếc dặm trường

Dâng “Thất trảm sớ” lạc phương trôi vèo .

 

Nhớ thầy Khổng Tử gieo neo

Đông Tây xuôi ngược, đói nghèo truyền Nho

Đạo thầy vượng khắp, tự do

Dạy đời hiếu đạo, dạy trò tài hoa .

 

Con về lòng những xót xa

Chí Linh phần mộ vắng nhà hỏi thăm

Bắc phương ít bóng trăng rằm

Hai Thầy mỏi dạ, bao năm chí mòn!

  

Xuân Kỷ Hợi _ 2019 .

   

VỌNG  NGUYỆT  ĐÀI 

 

Tiếng hạc bay qua Hoàng Hạc Lâu

Cò lạ vòng vo Vọng Nguyệt lầu

Thôi Hiệu trợ thần họa Đường luật

Hậu thế trần gian ngậm bút thâu

Trăng sáng, trời xanh xem hoa nở

Hạc bay, cò lượn kém gì đâu?

Quảng Phúc thẹn mình dăm bảy chữ

Còn hơn ông Bạch với ông Khâu!

 

 

THÁC  DẢI  YẾM

 

Đương thì trời đất thỏa lòng nhau

Dải yếm bỏ quên trải dãi dầu

Để lại trần gian nguồn vô tận

Ai người nhân thế rõ nông sâu ?<*>

 

 

<*>Thác Dải Yếm ở Mộc Châu , Sơn La .

  

 

SEN

 

Thương mẹ - nón che đầu

Quý cha – ướp chè ngâu

Ông bà thường mất ngủ

Tâm sen tình trước sau

 

Trong đầm rộng bát ngát

Trường tồn cùng muôn sau

Bùn âm thầm trầm mặc

Sen tỏa hương muôn màu …

 

VŨ TỪ SƠN

vutuson01@gmail.com

TP Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - TRỰC QUAN | LỄ HAI THẦY Ở VĂN MIẾU | VỌNG NGUYỆT ĐÀI | THÁC DẢI YẾM | SEN - Thơ Vũ Từ Sơn (Bắc Giang)

NGỦ ĐI CON MẮT - Thơ Đặng Bá Khanh

                              



Ngủ đi con mắt


Ngủ đi mắt của ta ơi

Bão qua nắng lại đầy trời đó thôi

Nước dâng lũ quét sạt đồi

Còn bao em bé đứng ngồi dưới mưa


Khép vào mắt đã ngủ chưa

Những trang sách học mới vừa hong khô

Mót bòn một chút lúa ngô

Bao nhiêu ngũ cốc trong bồ ra sông


Ngủ đi con mắt đàn ông

Mịt mù phía ấy bão giông vẫn còn

Núi đồi đèo dốc chon von

Có bao con mắt héo mòn trong đêm


Ngủ đi mơ những êm đềm

Rồi mai cây lại xanh trên đất mình

Tiếng gà lại gọi bình minh

Dòng sông lại chở lung linh trăng vàng.


Đặng Bá Khanh

dangbakhanhnp@gmail.com


READ MORE - NGỦ ĐI CON MẮT - Thơ Đặng Bá Khanh

Thursday, October 22, 2020

LẠC MÙA – Thơ Tịnh Bình

 

 


LẠC MÙA

 

Heo may về lối phố

Chiều rơi tiếng mơ hồ

Lá buông mình theo gió

Buồn tình hàng cây khô

 

Thầm gọi tên hoa cúc

Chiều vàng bên thu xưa

Những ngã đường rất lặng

Về đâu lối mưa thưa ?

 

Bài tình thơ dang dở

Lơ lửng chi nỗi niềm

Vỉa hè hương hoa sữa

Xao xuyến cả lòng đêm

 

Quán nhỏ con đường nhỏ

Dĩ vãng xưa cũ mờ

Thu đi không trở lại

Lá lạc mùa bơ vơ...

 

TỊNH BÌNH

(Tây Ninh)


READ MORE - LẠC MÙA – Thơ Tịnh Bình

BÀI HỌC BA DẠY CHO CHÚNG TÔI - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Nhà văn Lê Hứa Huyền Trân

BÀI HỌC BA DẠY CHO CHÚNG TÔI

Truyện ngắn

LÊ HỨA HUYỀN TRÂN


Từ ngày em tôi bị cho nghỉ việc mái đầu của ba bỗng bạc trắng thêm. Dẫu biết tình hình kinh tế khó khăn vì dịch bệnh nên sự đào thải là điều không thể tránh khỏi nhưng việc bị sa thải vì một lí do không thuộc về mình khiến ba trăn trở. Ông lúc nào cũng dặn tôi phải động viên em để nó không nghĩ nó là gánh nặng gia đình khi kinh tế gia đình lầm vào khó khăn vì nó vốn là trụ cột trong nhà. Ba và tôi vốn công việc lương ít nay trở thành gánh vác của cả gia đình. Không chỉ thế , tôi biết bây giờ ông như bị chia làm hai nửa : một nửa phải lo cho gia đình có cái ăn để qua mùa dịch, nửa khác lại lo cho đứa con gái bé bỏng thoát khỏi cú sốc khi bị đổ lỗi rồi đuổi việc với công việc mà nó đã cống hiến cả tuổi thanh xuân của mình.

            Dịch bệnh bao trùm thành phố nhỏ khiến ngành du lịch ảnh hưởng quá nhiều. Bản thân là một hướng dẫn viên, việc các chuyến bay đồng loạt hủy tránh dịch, các tụ điểm vui chơi đóng cửa để ngăn chặn sự lây lan kéo theo các tour cũng dần bị hủy vì không đủ khách hoặc để đảm bảo an toàn. Những tháng đầu công ty của nó còn cố gắng chèo chống và bắt đầu cho nghỉ phép không lương, sau dần sự khủng hoảng thật sự kéo đến, một số được cho “nghỉ tạm” khi qua mùa dịch sẽ bắt đầu đi làm lại, nhưng thực sự cái gọi là “qua mùa dịch” không biết là đến khi nào; một số những trụ cột thì vì khó ăn nói khi sa thải bắt đầu đưa ra những lí do về khả năng làm việc hoặc mắc một lỗi lầm gì đó trong quá trình làm để buộc nghỉ để tránh phải trả lương thâm niên.

          -Dù biết sẽ bị nghỉ việc nhưng thà nói thẳng với con là công ty không có khả năng duy trì còn hơn là buộc con vào một lỗi lầm con không có.

          Tôi nhớ như in ngay ngày đầu tiên nhận lá đơn thôi việc đó nó đã khóc với ba như vậy.

          Gia đình tôi vốn là một gia đình lao động nghèo sống trong một căn  nhà nhỏ lọt thỏm giữa cái xóm quanh năm mùa nóng thì cháy nực, còn mùa mưa thì nước ngập lênh láng đến hơn đùi, toàn phải lội nước đi học đi làm. Má tôi quanh năm đau ốm, một mình ba chèo chống cho cả gia đình qua từng cơn bĩ cực. Đến khi hai đứa tốt nghiệp đại học rồi đi làm, tôi theo nghiệp văn chương, vốn lương chỉ là những lần nhận nhuận bút không duy trì cố định một mức, còn em tôi may mắn nhờ ăn nói và học lực ngay khi tốt nghiệp đã được nhận vào làm ở một công ty du lịch. Nó vốn thong minh, lanh lợi nên cũng mau chóng thăng tiến, và khi tuổi tác của ba ngày một già đi, đồng lương bảo vệ theo thời giá ngày càng ít đi dần, thì em tôi dần trở thành trụ cột trong nhà, cáng đáng hầu hết kinh tế.

        -Họ không cần mình thì mình nghỉ thôi con, có buồn hay uất ức cũng không thể làm họ thay đổi ý định được. Biết đâu con dừng bước ở công việc này và tương lai con sẽ có một hi vọng ở công việc khác tốt hơn. Quan trọng là cách nhìn cuộc đời một cách tích cực thì mới có động lực phấn đấu sau này.

Rồi ông nhẹ nhàng vuốt tóc nó:

        -Còn giờ thì con gái ba thì cứ để ba lo, ba nuôi con được lớn chừng này không lẽ không nuôi con tiếp được.

        Lời của ba tôi chưa bao giờ nghi ngờ, và tôi biết lúc tâm trạng em tôi đang đứng giữa lưng chừng bấp bênh như thế một lời khuyên an ủi đầy khẳng định sẽ tốt hơn là những lo lắng mơ hồ. Đêm hôm ấy, tôi thức rất khuya để nói chuyện với ba, ba và tôi không nói nhiều về những khó khăn vì cả hai đều biết gia đình đang phải đối mặt với những gì. Thi thoảng tôi bắt gặp ông nhẹ nhàng vào giường của hai chị em tôi xoa nhẹ đầu hai đứa, yên lặng không nói gì. Lúc đó tôi chỉ cảm thấy cảm xúc mình chia thành hai nửa: một nửa trở nên trưởng thành và cảm thấy không thể giúp đỡ được gì cho ba, nửa còn lại hóa mình thành bé bỏng cần được ba bảo vệ chở che.

            Những tháng ngày sau đó, ba tôi nhận thêm việc móc hạt cho mấy cô ngoài chợ, thời gian rảnh khi không phải đi đây đó lấy tin tôi và em cũng vẫn hay phụ ba. Bóng dáng to bè của ba, bàn tay chai sạn khô ráp lần từng hạt nhỏ vào cái dây cước mảnh để xâu thành chuỗi, vừa vụng về vừa cần mẫn khiến nước mắt chị em tôi biết bao lần chực trào ra. Mỗi khi ba làm nên một thành phẩm nào đó vẫn hay khoe với chị em tôi:

        -Xem ba khéo tay chưa nè, chắc mở tiệm quá.

        Sau đó ít lâu em tôi được nhận vào làm công việc buồng phòng ở khách sạn, cũng có đồng ra đồng vào, làm được thời gian vì chịu thương chịu khó cũng được cất nhắc lên làm quản lí buồng phòng nên cũng có thể nói kinh tế tạm ổn hơn xưa. Ba tôi thì không được thời gian quên tên nên sức khỏe cũng ngày càng giảm, chẳng bao lâu sau lại nghỉ ở nhà sống nhờ những đồng lương hưu còm cõi. Lúc này em tôi nhất quyết đón ba về nuôi, lại bàn với chồng và được chồng thuận. Ngày ba dọn về ông sợ lại phiền con gái nhất quyết không chịu, em tôi khóc như mưa:

        =Ba nuôi con một đời, nay ba già yếu rồi để con gái phụng dưỡng. Con đã trưởng thành rồi, đã đủ sức đền đáp công ơn ba rồi.

        Ba tôi vẫn hay nói với tôi ông chỉ có đúng hai đứa con gái, nhưng đứa nào cũng ngoan  ngoãn nghe lời và thành đạt. Bản thân ông luôn cho rằng chúng tôi trưởng thành lương thiện mà không biết được từ sự chịu khó, kiên cường và hiếu thảo, tất cả mọi thứ đều là từ những bài học cuộc đời mà ba đã dạy cho chúng tôi.

 

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân

Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định


READ MORE - BÀI HỌC BA DẠY CHO CHÚNG TÔI - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

NGUỒN GỐC TÊN HÀ NỘI – Nguyễn Khôi

 

   

                      Nhà văn Nguyễn Khôi 

     

Sau khi hạ Thăng Long / Rồng bay xuống Thăng Long/ Thịnh Vượng...vì tham vọng dòng họ Nguyễn Phước... làm Vua tới 500 năm ở Huế, vua Minh Mạng hạ tiếp Cố Đô xuống là tỉnh Hà Nội (1831), nghĩa là “trong sông”.   

Năm 1904 Toàn Quyền Đông Dương (Pháp)  lập tỉnh Hà Đông (tên cũ nôm na là tỉnh Cầu Đơ, Phúc Yên là tỉnh Cà Lồ,  Xứ Mường / Hòa Bình tên cũ là tỉnh Bờ (sông Đà là sông Bờ). Tỉnh Cầu Đơ ở phía tây Hà Nội, nhưng khi đặt “tên chữ” (do các Nhà Nho hiến kế) là mượn từ Trung Quốc xuất xứ từ câu trong sách Mạnh Tử / thế kỷ 3 Tr.cn “Hà Nội hung tắc dĩ kỳ dân ư Hà Đông” nghĩa là “nếu Hà Nội bị tai họa thì đưa dân về Hà Đông” / lánh nạn, và đưa thóc từ Hà Đông về (tiếp tế) cho Hà Nội với ý hai nơi ở gần nhau hỗ trợ cho nhau...

Ở bên Tàu thì phía bắc sông Hoàng Hà gọi là đất Hà Nội, phía nam là Hà Ngoại. Vùng đất Hà Nội ứng với tỉnh Hà Bắc. Lại do sông Hoàng Hà tới địa đầu tỉnh Sơn Tây (Tàu) ngày nay chảy theo hướng Bắc- Nam, trở thành ranh giới tỉnh Thiểm Tây và Sơn Tây. Sơn Tây ở phía đông nên gọi là đất Hà Đông, còn Thiểm Tây là Hà Tây.


 * SỰ TÍCH “SƯ TỬ HÀ ĐÔNG” :


Nhà thơ Tô Đông Pha (Tô Thức) một danh sĩ đời Tống nhân một buổi đến chơi nhà bạn là Thầy đồ Trần Quý Thường (Trần Tạo), một Phật tử rất hiền nhưng có vợ là Liễu thị rất ghen tuông... Nhà thơ đùa bạn bằng một bài tứ tuyệt :


Thủy tự Long Khâu cư sĩ hiền

Đàm không thuyết pháp dạ bất miên

Hốt văn Hà Đông sư tử hống

Trụ trượng lạc thủ tâm mang nhiên


 Tạm dịch:


Ai hiền bằng Thầy đồ Long khâu

Đọc Kinh thuyết pháp suốt đêm thâu

Bỗng nghe Sư Tử Hà Đông rống

Kinh hoàng bỏ gậy rớt nơi đâu ?


Tô Đông Pha mượn câu thơ của Đỗ Phủ “Hà Đông nữ nhi thân tính Liễu” (cô gái Hà Đông người họ Liễu) gắn vào chuyện ghen tuông của vợ bạn cũng họ Liễu.


                                              Hà Nội 30-7-2018

                                              NGUYỄN KHÔI


READ MORE - NGUỒN GỐC TÊN HÀ NỘI – Nguyễn Khôi

Wednesday, October 21, 2020

NÓI VỚI PHỐ - Thơ Trần Mai Ngân

 



NÓI VỚI PHỐ


Phố à, phố ơi...
Trả tôi ngày hôm qua 
Trên cánh môi mượt mà
Ru nhau trong mùa hạ
Vỗ về sang mùa thu...

Phố à, phố ơi...
Trả tôi lại bầu trời
Biếc xanh lời hò hẹn
Dẫu không là trọn vẹn
Vẫn tràn đầy trong tôi

Phố à, phố ơi
Hôm nay đã xa xôi
Bằng những bước đơn côi
Nụ cúc vàng mùa cũ
Choá ngời trong mắt tôi...

Phố à, phố ơi...
Tôi... vết thương mưng mủ
Trong lòng vẫn y nguyên
Đem xuống cõi vẹn tuyền 
Nụ cười xưa rất xa...

Trần Mai Ngân
READ MORE - NÓI VỚI PHỐ - Thơ Trần Mai Ngân

CHÙM THƠ CÁO TRẠNG PHÁ RỪNG SỐ MỘT – Châu Thạch



          
                                             Nhà bình thơ Châu Thạch

 

TỜ CÁO TRẠNG     

 

Tôi đi trên ghềnh cao

Nhìn những con suối chết

Dòng nước đọng thành máu rừng đỏ quệt

Như đại ngàn ai đâm thủng con tim.

 

Tôi đi trên ghềnh cao

Nhìn những dòng suối chết

Rừng bên suối hoang tàn thoi thóp mệt

Lá phổi rừng đông đặc một mùi tro.

 

Và tôi nghĩ đến những thành phố khói

Những đồng bằng sa mạc hóa khô màu

Đến những mùa nước lũ cuốn về mau

Đến khí hậu đổi thay lượng oxy không điều

                                            hòa chu chuyển.

 

Rừng yêu tôi khi đời tôi bạo biến

Đeo ba lô lên núi sống cùng rừng

Khi tôi buồn rừng có đóa hoa tươi

Khi tôi nhớ con chim rừng hót tặng.

 

Và tôi khóc thì rừng yên lặng

Để hồn tôi định lại những niềm vui

Để hồn tôi quên hết những ngậm ngùi

Khi ngắm cảnh, nghe tiếng rừng tịnh quá.

 

Nay trở lại nhìn rừng không còn lá

Suối ở đâu, con chim hót ở đâu?

Rừng tôi yêu đã thay sắc đổi màu

Cô gái đẹp nay trở thành bà lão.

 

Núi ngồi xỏm tấm thân tàn ảo não

Rừng thành than lổn ngổn những xương cây

Tôi đau thương mà viết bài thơ nầy.

Tờ cáo trạng tội con người trên đất.

 

 

NGHĨA ĐỊA XANH

 

Nghĩa địa xanh chôn những mồ xác lá

Trên nấm mồ cây chết đứng chơ vơ

Những cành khô chới với nhánh tay hờ

Như níu kéo phao mây trời cứu hộ.

 

Mây ngạo nghễ cứ trôi qua bán bổ

Con sói già không có chốn nương thân

Con chim non chết trong tổ mộ phần

Vì mẹ nó không bao giờ quay lại.

 

Nhớ thuở ấy núi xanh dường thảm trải

Rừng nối rừng qua những đỉnh cheo leo

Cây tiếp cây xuống dốc lại lên đèo

Cảnh xen cảnh vườn địa đàng muôn thú.

 

Những sinh vật chọn ngôi nhà xanh trú

Sống phong lưu tự tại giữa rừng hoang

Đêm bên sông uống từng ngụm trăng vàng

Ngày ăn trái ngàn thơm trời chẳng cấm.

 

Thời hoàng kim của hoa rừng sắc thắm

Những rừng hương cứ thả gió thơm bay

Bướm và ong nhộn nhịp đến từng bầy

Chúng vận chuyển đem cho đời lắm mật.

 

Nay núi chỉ còn trơ da mặt đất

Hồn ma thiêng núp bóng ở trong mưa

Biến thành bao cơn lũ quét không chừa

Từng gốc rạ, cọng rơm, mái nhà ra biển.

 

                                           Châu Thạch


READ MORE - CHÙM THƠ CÁO TRẠNG PHÁ RỪNG SỐ MỘT – Châu Thạch

Tuesday, October 20, 2020

CHÁY LỬA ĐAM MÊ - Cảm nhận thơ Tống Thu Ngân - MacDung

 




CHÁY LỬA ĐAM MÊ

Cảm nhận thơ Tống Thu Ngân

MacDung

 

Tôi nhớ một câu nói của triết gia Pascal cho rằng: Hãy chắp cho ý tưởng một đôi cánh để nó bay lên khỏi mặt đất và hãy cho một chút chì để giữ những ý tưởng không bay mất...

Đây có thể là nhận định mang tính triết lý nhân sinh, trải nghiệm theo từng giai đoạn đời người. Giai đoạn cho những ý tưởng chín chắn thông qua trải nghiệm với thời gian như có chút chì từ cuộc sống giúp ý tưởng lơ lửng trước mắt người thưởng thức...

Mimosa Tím – Tống Thu Ngân đã chắp cánh cho đam mê, thêm chì cho ý tưởng, và giữ được ngọn lửa đam mê cháy suốt một chặng đường với 1500 bài thơ chưa hề biến mất theo ngọn gió...

Tiếp cận hiện thực, dòng tình thi được thêm chất xúc tác từ thể loại thơ tự do, cho thấy Mimosa Tím vẫn duy trì sức sáng tạo bằng những thử thách phá vỡ lối mòn trong sự nghiệp đến với thi ca.

Đâu đó tôi vẫn bắt gặp một Tống Thu Ngân hừng hực sức sống với nội hàm mở rộng biên độ, khiến sự liên tưởng người thưởng thức bước vào chân trời khám phá mới từ thế giới con chữ. Chất thơ Mimosa Tím không mang tính thách đố khiến người đọc dễ rơi vào võ đoán hơn là một sự “trực chỉ nhân tâm” trong từng thi tác được thẩm thấu gần gũi hơn với bạn đọc. Vì vậy dòng thơ Tống Thu Ngân mang dáng dấp tư tưởng triết học “có Thành tất sẽ Cảm” nhiều hơn sự đánh đố bằng ngôn ngữ ẩn dụ quá nhiều nghĩa, khiến độc giả phải “nát óc” trằn trọc trong đêm.

Con nhà ai nấy đẹp! Điều này giống như 12 cách chỉ trích người không làm phật ý, trong Đắc Nhân Tâm (bản dịch Nguyễn Hiến Lê) tôi từng chiêm nghiệm từ khi ngồi ghế lớp 9 trường làng. Tôi không bao giờ đánh giá một dòng thơ, khi xét tư cách mình không đủ trình độ thẩm định thi tác hay cả một tác phẩm in, nhưng tôi được quyền cảm nhận theo cách riêng và bỏ qua tính “ba phải” vốn xuất hiện rất nhiều trên văn hóa mạng ngày nay. Khi bạn nhìn với góc độ khách quan hơn sẽ thấy rằng: Lúc mới vào nghề hầu như những bài thơ viết ra đều “bỏ đi”, cho đến một ngày tác giả thốt lên “vầy mới là thơ”! Vậy, bạn không nên đánh giá một tác giả mới vào nghề đem so bì với các tác giả thành danh đã mấy năm hoặc mấy chục năm thể hiện đầy kinh nghiệm. Phải có cách nhìn ưu ái hơn từ những bậc đi trước khi đánh giá về thế hệ tiếp theo... Đối với tôi: Ai dám đem suy nghĩ, sự trải nghiệm, chia sẻ đến với cộng đồng đều đáng được 10 điểm nhiệt tình vì cống hiến. Còn thi tác của họ hay hoặc dở tùy bạn đọc quyết định chứ hoàn toàn không lệ thuộc vào vài nhận định thuộc “cây đa, cây đề”, nhất là mọi sự thể hiện bao giờ cũng cần có thời gian...

Có nhiều đánh giá trái chiều về dòng thơ Mimosa Tím – Tống Thu Ngân nhưng niềm đam mê vẫn cứ cháy bỏng với sáng tạo. Nhà thơ đạt về Lượng (khoan bàn đến Chất) trong hầu hết thời gian năm: sống, ngủ, nghỉ, ăn, nằm... với... thơ... Và điều này thì ai cũng phải công nhận!

Khi sự đầu tư đi đến tận cùng, lửa nhiệt tình sẽ cho ra kết quả, và kết quả ấy tất nhiên chiếm một giá trị nhất định trong lòng bạn đọc cho dù đâu đó vẫn ẩn hiện lòng ganh tỵ! Nhà hiền triết Thích Ca vẫn bị ganh tỵ thì huống chi những “phàm phu, tục tử” sao tránh khỏi? Ai vượt lên được điều này mọi sự sẽ rơi lại phía sau...

Chất thơ Mimosa Tím – Tống Thu Ngân có được từ tình yêu văn học xuất phát tại đỉnh nguồn bất tận chất liệu. Nhà thơ yêu con chữ và coi đó như niềm vui sống với nhiều mảng đề tài “giơ tay hái lấy” không phí thời gian. Hiệu suất sáng tạo từ Mimosa Tím có thể làm bạn đọc cảm thấy nhàm chán đối với cách thể hiện ra vẻ “lối mòn” nhưng quên mất sự “dị biệt” khi hầu hết thi phẩm không “nhập nhằng” cùng bất cứ tác giả nào.

Làm ra thi tác hay đã khó! Định hình cả một sự nghiệp thi ca lại càng khó hơn! Nếu ai từng theo dõi con đường “thăng trầm” Tống Thu Ngân từng đi qua, sẽ bắt gặp rất nhiều “cái riêng”, khi đập vào mắt đã thấy bóng dáng Mimosa Tím. Không lẫn lộn được!...

Tư duy sáng tác là cái cốt lõi trong văn học. Nếu bất lực trong việc khai mở được điều này, dù tác giả có tham gia trăm ngàn trại sáng tác nhưng về mặt đề tài cũng bằng không! Đề tài trong cuộc sống vốn ở quanh ta. Ai nắm bắt nhanh, đi vào chiều sâu bản chất, tức người đó đã khai mở được tư duy sáng tạo từ bản thân. Tống Thu Ngân cho thấy thế mạnh của mình khi mảng đề tài cứ miên man xuất hiện về Lượng nhưng vẫn đảm bảo sự ổn định Chất, không rơi vào nhàm chán.

Lối chen vần lưng trong thơ tự do và cách ngắt dòng buông nhịp từ Mimosa Tím luôn tạo cái duyên của cô thiếu nữ đến với tình yêu bằng sự trong sáng, không chút sến súa, gây cảm giác quá tải đến người đọc. Tình thi Tống Thu Ngân không nặng nề đến độ gây bi ai và lấy nước mắt người đọc. Tình yêu ấy thích sự thể hiện, bày tâm sự nhung nhớ hơn là một kết cục đổ nát hoang tàn. Thơ Mimosa Tím vì vậy thích Mở đầu hơn Kết thúc và chính điều này làm nên chất tươi sáng trong dòng tình thi Tống Thu Ngân miệt mài ngày đêm theo đuổi.

Nếu như chưa một lần tiếp chuyện. Nếu như không sống trong thời đại Internet với mạng xã hội nối kết toàn cầu. Khi đọc thơ Mimosa Tím không ai có thể đoán được tuổi tác từ chiêm nghiệm thi phẩm, bởi sự mộc mạc và thiên nhiên đề cao trong suốt dòng chảy văn học. Nếu nói Thành tất sẽ Cảm thì điều dễ thấy nhất từ Tống Thu Ngân là tấm lòng Thành bắt nguồn từ say mê sáng tạo không bờ bến. Hầu hết tứ mùa trong năm, sức ra thơ của Tống Thu Ngân gây kinh ngạc đến người quan sát lẫn bạn đọc bởi ngọn lửa nhiệt tình chưa hề lụi tàn...

“Cõi hoang vu chưa hề có bóng chân người đặt tới

Đó là vùng tâm tưởng của riêng tôi

Đã mấy ngàn năm vẫn cứ âm thầm

Miền tâm tưởng vẫn như một lời thề huyền thoại

Anh đến từ hồng hoang bao kiếp trước

Cánh chim xanh gõ nhẹ vào đời

Trong một rừng tâm tưởng chơi vơi

Và đánh thức diệu kỳ hoa vô ưu nở...”

(Con Chim Xanh Bay Về Vùng Tâm Tưởng)

Nếu đại từ nhân xưng “Anh” được xem là ẩn dụ cho một tình yêu bất diệt như sự sáng tạo thi ca, thì tình yêu lớn Mimosa Tím dành cho văn học chắc có lẽ đã khởi đầu từ thuở hồng hoang. Ai cấm nhà thơ đưa tình yêu con chữ vào dòng thơ như một chàng hoàng tử, tác giả vẫn mãi ngóng trông!?

“Tay hái nhẹ một thiên đường thơ mộng

Cánh chim xanh trong tổ ấm tìm về

Mùa giáp hạt cũng là mùa hôn phối

Miền tâm tưởng vỡ òa trong mật ủ lâu năm

Tay gõ nhẹ, tiếng trăm năm

Con chim mộng dang đôi cánh rộng

Ôm vào lòng điều kỳ diệu thiết tha

Óng ánh mật đời... tan chảy... thế giới nở ngàn hoa...”

Mỗi người đều có một khả năng! Mỗi người đều có một tình yêu! Tình yêu lẫn khả năng cần phải biết giữ lửa đam mê cháy đến tận cùng để món ăn chín tới... Mimosa Tím – Tống Thu Ngân đã trở thành một đầu bếp giỏi khi gia vị, hương sắc, phối ngẫu đã cho ra nhiều sản phẩm đậm tính dân gian...

Một chiều tôi cảm thơ trong ánh nắng ngả nghiêng vàng...

 

VL – 8.9.2020

MacDung

READ MORE - CHÁY LỬA ĐAM MÊ - Cảm nhận thơ Tống Thu Ngân - MacDung

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG - Thơ Trường Hải Lê Văn Đông

                    


                                                                                                                                                                                                          

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG

 

Miền Trung

Đòn gánh hai đầu Đất nước

Mảnh mai lá lúa gầy hao

Đầu tựa Trường Sơn trùng điệp

Mưa nguồn, nắng lửa, gió Lào.

Chân đạp biển xanh, cát trắng

Bốn mùa bão nổi xác xao.

Miền Trung

Chịu nhiều bom đạn

Bao đời chinh chiến Bắc - Nam

Con người miền Trung dày dạn

Bền gan trụ vững truyền đời.

Miền Trung bão chồng lên bão

Sinh ra đối mặt cuồng phong.

Miền Trung lũ chồng lên lũ

Bốn bề nước ngập mênh mông.

Miền Trung

Muôn đời mưa bão

Sức người đổ bể đổ sông.

Chắt chiu kiệm cần xây dựng

Thiên tai tàn nhẫn cướp công.

Miền Trung

Quê tôi thương lắm

Nghẹn ngào nước mắt tuôn rơi.

Tự hào, đau thương hòa quyện

Thương hoài dải đất miền Trung .

 

Trường Hải Lê Văn Đông


 

 VANG VỌNG NÚI SÔNG

 

Tiếng kêu cứu nơi đầu sông đỉnh núi ,

Các anh lên đường, mệnh lệnh lương tâm,

Sao trên mũ và trái tim nhân ái,

Đến chỗ hiểm nguy không chút ngại ngần.

Núi sạt lở, cả đất trời rung chuyển ,

Các Anh hi sinh - vì nghĩa lớn quên thân.

Tổ Quốc ghi công, anh hùng cao cả,

Các Anh mãi còn sống giữa lòng Dân.

 

Trường Hải Lê Văn Đông     

READ MORE - THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG - Thơ Trường Hải Lê Văn Đông