Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, April 3, 2014

NGÀN VIỆC THIỆN - Nguyễn Vinh Nguyên Hiển

 (Tặng con gái út Nguyễn Nguyên An. Mong con làm tròn 1000 việc thiện)

Tác giả Nguyễn Vinh Nguyên Hiển



MỘT

Họ tôi Chạp mộ đầu năm vào ngày rằm tháng Giêng âm lịch. Trời mưa lạnh, ai nấy cũng lủ khủ áo mưa cuốc xẻng, như đoàn quân ô hợp, lớn bé, trẻ trai, già lão. Tôi lớn nhất đang ở tuổi 63 lại là trưởng họ. Tôi đang cuốc cỏ, chị Loan gọi mời tôi họp đầu năm. Lúc ấy, 9 giờ 30, còn hơn tiếng đồng hồ nữa mới xong. Tôi cúng họ năm mươi ngàn đồng trà lá, phụ vào buổi ăn trưa vì về sớm, rồi phóng xe chạy đi. Ngày mai, ngày Chạp chính. Các em tôi bắt heo từ chiều qua. Tôi ăn chay, tu thiền nên đã xin các em cho tôi không tham gia bắt heo, làm thịt heo. Tôi biết, khoảng ba rưỡi đến bốn giờ là mấy em tôi làm heo, giờ này cũng là giờ hành thiền thời thứ nhất trong “Trú dạ lục thời” của tôi. Tôi ở TỊNH CỐC TÂY AN dâng hương, đãnh lễ và thiền.... Trong thời thiền tôi cầu nguyện cho một sinh linh vừa hóa kiếp được làm người.

Trong buổi Chạp, tôi tụng kinh cầu siêu, trên bàn thờ Phật có hương hoa nhưng bàn thờ họ tôi có đầu heo, lại thêm một con heo sữa quay chín. Tôi buồn lòng, tâm không tịnh, tụng kinh vấp lên vấp xuống. Trước đây, tôi nói chuyện với Hạnh (vợ tôi):

- Em bảo mấy đứa mua đầu heo và ít thịt chạp cũng được. Đỡ phải thọc huyết heo. Hạnh, hai ba lần nói với các em tôi và người em nuôi heo Chạp phân từ kỳ Chạp họ năm trước. Hạnh chạy sang nhà thờ chạy về hai ba bận, nói với tôi:

- Mấy đứa bảo mua heo làm cho rẻ và được nhiều thịt hơn để cúng ông bà.

Tôi là trưởng họ nhưng bất lực. Đành phải cầu nguyện trong thời thiền. Bây giờ, đứa em làm ăn nên cúng thêm một con heo quay nữa, hỏi tôi không phiền lòng sao được. Tôi về nhà tôi, ngồi phàn nàn:

- Đã nói đừng sát sanh mà cứ làm thịt heo.

Vợ tôi binh mấy đứa em tôi:

- Anh nói hay chưa. Đời nào Chạp lại làm chay sao được.

Tôi ngớ ra một lúc. Hạnh nói cũng đúng. Chưa khi nào tôi thấy Chạp họ mà làm chay cả. Tôi lại nói:

- Thì… tôi có bảo làm chay đâu. Hạnh biết ý nghĩa Chạp là chi không? Theo anh nghĩ, Chạp họ, trước nhất làm cỏ, sửa sang các mộ. thứ hai, cho con cháu biết mộ, biết người thân trong họ. Thứ ba là ngồi lại với nhau ăn cỗ…

- Ăn chay,  mấy đứa ăn sao được. Mất vui.

- Ối dào, lâu lâu ăn bữa cơm chay điều tiết bụng dạ, lợi cho sức khỏe. Em biết không, ông bà mình, những ai không tu thì đang dưới địa ngục, một ngày dưới đó bằng trăm năm trên này, họ đang è cổ ra trả nghiệp, con cháu làm heo là đặt trên lưng ông bà một cục gạch nghiệp. Như vậy đâu phải có hiếu!?

Nghe chúng tôi nói tiếng to. Con gái tôi là An, 12 tuổi, trên gác đi xuống, buông một câu:

- Chuyện ăn chay thôi mà ồn nhà!

Tôi thật sự bất ngờ!


HAI

Tôi có người bạn nhỏ, tên Hoát, năm mươi tuổi chưa vợ, họa sĩ, vẽ tranh bán kiếm tiền nuôi thân. Anh chuyên ăn thịt, mang trong người nhiều bệnh, Tôi ít thích Hoát, Hoát thường cù rủ tôi đi la cà mất thời gian. Có nhiều lúc Hoát chở tôi theo sau lưng một người phụ nữ mặc quần ngắn hở lưng. Anh thích ngắm cái khoảng hở ấy. Tôi lớn tuổi rồi, ngồi sau thấy kỳ cục thế nào, thấy có lỗi với những buổi tụng kinh và miệng đang niệm Phật. Nhưng tính tôi nhu nhược, Hoát mời năm lần ba lượt, tôi cũng nhận lời một lần. Hoát cũng thông minh, hiểu rộng, có tài mọn và rất tinh mũi. Một lần Hoát nói: “Có bữa một cô bạn gái đến phòng trọ Hoát chơi, ngồi ở góc giường mà cái mùi đàn bà lưu lại đến mấy hôm ông ạ.”. Trong lòng tôi nghĩ: “Hèn chi trong mấy trăm giới của Sa di, có một giới: “Người phụ nữ vừa ngồi lên ghế, nhà sư không được ngồi lên khi phụ nữ ấy vừa đứng lên”. Tôi buồn chuyện họ tôi vừa làm thịt heo cúng Chạp, nên tôi đi chơi với Hoát. Tôi tâm sự với Hoát. Hoát nói: “Các em ông không làm mâm cơm chay cho ông là vô lễ. Miếng giữa sàng bằng một làng trong bếp.”. Chiều ấy, Hoát mời tôi ăn cơm. Tôi ăn chè trái cây. Hoát không vui. Nhưng tôi không thể ăn khác hơn. Hoát khuyên tôi ăn mặn. Ăn thịt, cá khỏe mạnh và tiện cho việc đi chơi với bạn: “Ông ăn chay sinh bệnh. Ông biết đậu hủ ăn nhiều tiệt dục.” Tôi cười thầm vì anh thường than với tôi đau này đau nọ. Tôi nói: “Hoát biết không người có tuổi như mình, muốn giữ mạng sống, phải tốn mỗi tháng một triệu đến hai triệu tiền thuốc. Tôi không tốn tiền. Huyết áp tôi hơi cao 150/90 khi chưa uống thuốc. Tôi được Tuệ Tĩnh Đường Phòng Khám Thiện Thừa Thiên Huế cấp Sổ nhận thuốc, mỗi tháng tôi đến nhận 30 viên hạ huyết áp, uống ngày một viên. Ở ngoài có bán nhưng không có Amdicopin của Ấn Độ. Mà mua loại tương đương cũng chỉ một ngàn rưỡi một viên. Tôi muốn đến xin ở Tuệ Tĩnh Đường vì có thuốc hạp tôi, tháng tháng được bác sĩ từ thiện theo dõi bệnh trạng, đo áp huyết và thi thoảng được các ni cô làm xét nghiệm miễn phí gan thận, máu cho tôi. Khiêm tốn mà nói mười lăm năm nữa, tôi sẽ không bị tai nạn, súng đạn và bệnh tật vật chết. Đúng ra, tôi lớn tuổi rồi làm chi phải đến nơi tên bay, đạn lạc. Anh còn sống đó mà xem lời nói của tôi.”. Hoát nhìn đôi giày da tôi đang mang, hỏi: “Ông mang giày da có tội không”. “Có! Hoát ạ. Đức Phật cho Phật tử thọ tịnh nhục. Ăn thịt của con vật mà mình KHÔNG BIẾT, KHÔNG NGHE, KHÔNG THẤY”. Không biết, không nghĩ đó là thịt, không nghe tiếng kêu đau đớn khi con vật bị làm thịt, không mua thịt ăn vì ngon miệng, không thấy nó quằn quại, đau đớn, hấp hối…”. Hoát nhìn chân tôi, chất vấn: “Vậy khi ông mua giày đi cho đẹp, ông có biết miếng da của trâu bò không?. Tôi phân trần: “Đi giày cốt êm chân là giày tốt. Giày và cả quần áo của tôi đang mang, đang mặc đều đồ cũ, do các bà ve chai nhặt nhạnh ở thùng rác công cộng cho hoặc bán rẻ cho tôi. Tôi là khách hàng mua sách cũ của các bà ve chai và các con, các cháu không dùng do bị mốc lưng, sờn cổ, bi lỗi “mốt”. Giày há miệng tôi tốn vài ngàn đồng may lại, hư đế tôi tốn vài chục ngàn đồng làm đế lại, còn áo quần để vậy, giặt sạch mặc luôn. Mặc áo quần cũ chủ yếu sạch sẽ, giày vừa chân là được. Những mảnh da chúng sinh tôi dùng cho chân tôi cũng đã nghe tôi tụng kinh, nghe pháp vài năm, từ những đĩa DVD, CD tôi thỉnh từ Sách nói Phật giáo Diệu Pháp Âm và các nơi bố thí pháp, đồng thời tôi thường cầu nguyện cho chúng sinh đã chết, đựợc tái sinh làm người.

Một buổi sáng Hoát đạp xe đạp tập thể dục, bất ngờ ghé cốc tôi chơi. Hoát thấy tôi trì chú và truyền năng lượng ly nước. Hoát hỏi:

- Ông vận công vào ly nước. Nước nóng sôi lên không?

- Làm sao tôi đạt thần thông như thế! Tôi tu không phải để có thần thông. Thần thông là một chướng ngại Hoát ạ. Con người 70% là nước. Ly nước tôi đang niệm Phật cho nó kết tinh đẹp dùng để uống với thuốc. Ly nước này, được lấy ra từ ba khạp lắng đọng, được nghe pháp, nghe tụng kinh hằng ngày nó sẽ lắng đọng những tạp chất và tịnh hóa. Mặc dù, nước lấy ở vòi Nhà máy nước Huế uống được ngay tại vòi. Nhà máy nước Huế có công nghệ lắng lọc, sản phẩm nước chất lượng tốt nhất đối với cả nước và nhiều nước trên thế giới. Nước biết lắng nghe Hoát à. Anh có thấy người ta lên Quan âm Phật đài trên đỉnh núi Tứ Tượng thuộc xã Thủy Bằng, thị xã Hương Thủy, Thừa Thiên Huế thỉnh nước về uống. Tôi nghĩ rằng, ngọn đồi cao 108 mét so với mặt nước đã có năng lượng tốt. Nhưng chính hàng ngàn người, niệm Phật dâng hương, cầu nguyện hằng ngày và lòng từ bi của Phật Quán Thế Âm gia trì cho những chai nước của các Phật tử trong ngoài tỉnh, trong ngoài nước giúp nước kết tinh tuyệt vời. Những chai nước tốt lành sau khi cúng, uống tốt cho sức khỏe là lẽ đương nhiên. Bởi nước biết lắng nghe mà!

Bỗng Hoát đốp tôi một câu:

- Ông cuồng tín bỏ mẹ! Ông ăn mặn vẫn tu được. Dễ cho anh em. Tôi có bà chị làm đám chay đốt nhiều vàng mã và mời thầy cúng tụng kinh tốn nhiều tiền.

Tôi phân trần:

- Tôi ăn mặn sao được. Được Giải Nhất văn của Tạp chí Nội Thất, Ban tổ chức cấp cho tôi một voucher nghỉ dưỡng ba ngày hai đêm dành cho hai người ở Life Resort, tôi cũng ra ngoài ăn chay, tôi đi Trại viết Cồn Cỏ tôi cũng bới theo đồ ăn chay. Được Giải Nhì thơ Tứ tuyệt mở rộng của Tạp chí Vô Ưu tôi cũng bới thức ăn chay đi đường. Chuyện đốt vàng mã tôi không có ý kiến.

Tôi đứng lặng một lúc. Bưng lý nước tôi vừa truyền năng lượng vào uống cùng với viên thuốc Amdicopin xong. Tôi nhỏ nhẹ:

- Hoát có biết rằng, hành động dã man, tàn ác của con người cũng như tư tưởng xấu, ác bay vào vũ trụ sẽ dội lại làm khổ chính mình. Như mình bắn những mũi tên vào bầu trời, tên sẽ rơi xuống. Trên thế giới mình nói sơ sơ đã có hơn năm trăm triệu người theo Phật giáo, năm trăm triệu người theo Công giáo. Một mình Hoát nghĩ đúng hơn 1 tỷ người không?

- Bye!

Với vẻ mặt không bằng lòng Hoát ra sân xách xe đạp bằng một tay lên xe phóng thẳng. Tôi đứng bâng khuâng trước hiên, chuẩn bị vào thiền thời thứ hai. Nhớ lời Đức Phật dạy, đại ý: “Có bạn xấu thì không có bạn vẫn hơn”. Tôi lẩm bẩm:

- Mình phải tập từ chối…


BA

Sự việc làm thịt heo Chạp họ tôi êm dần. Buổi trưa tôi trên cốc về đúng giờ cơm. Tôi thường lựa trước hoặc sau giờ cơm để nói chuyện cho cả nhà nghe vì khi ấy có mẹ tôi  82 tuổi và gia đình tôi đông đủ. Con gái tôi ăn xong lên gác soạn vở chiều đi học, tôi gọi:

- An! Xuống ba nói chuyện - Con gái tôi chạy xuống chờ nghe. Tôi tiếp – Chuyện mẹ con hai lần không bắt máy khi ba gọi, do mẹ giận ba, ba cho là lỗi. Lỗi thì xin lỗi được. Con chuỵện con nói ba… ba cho là Tội. 
Tội không xin lỗi được mà phải sám hối con ạ. Sám hối bằng cách con làm cho ba 1000 việc thiện.

- Làm việc thiện răng ba?

- Con vâng lời cha mẹ, được một việc thiện, con giúp mệ già qua đường là hai việc thiện, con ít chơi Game Online, ba việc thiện, thả cá phóng sinh, bốn việc thiện, cho tiền người nghèo, năm việc thiện, giúp bạn học kém học tốt lên là sáu việc thiện, học giỏi là bảy việc thiện….

- Dạ.

Cũng trưa hôm sau. Vợ tôi khoe:

- Chiều qua con bé đi học về đạp xe lên dốc Bến Ngự thấy một bà mua ve chai chở nặng, bé một tay dắt xe đạp, một tay đẩy giúp, bà ve chai nhìn lui, bé rụt tay… ba lần như thế, lần thứ tư bà ve chai bắt được. Bà nói: “Cám ơn cháu. Hèn chi O thấy xe nhẹ”.

Trong cuốn sổ NGÀN VIỆC THIỆN của bé An có chia từng cột và ghi:

- Ít chơi máy
- Hãy luôn tin tưởng bản thân
- Không đứng vị thứ Nhì lớp
- Không gây sự với ba
- …


                            Tịnh cốc Tây An, Huế 22 tháng 02 năm 2014
                                                        N.V.N.H



Địa chỉ liên lạc: NGUYỄN VĂN VINH (NNA) - 50 Trần Thái Tông, Huế -Tel: 01688971486
READ MORE - NGÀN VIỆC THIỆN - Nguyễn Vinh Nguyên Hiển

NGẬM NGÙI - thơ Thúy Ngân



Em chỉ là ánh sao sa
Rớt nơi đáy giếng thật là mong manh
Đường đời ghềnh đá chông chênh
Gợn con sóng dữ thôi đành biết sao

Sợi buồn giăng vệt sân sau
Sắc xuân nhàu nhĩ còn đâu !?
Ái ân lạnh lẽo úa màu thời gian
Thu đi níu lại nắng vàng hanh hao.


                               Thúy Ngân

                               Bưu điện tỉnh Bình Thuận   
READ MORE - NGẬM NGÙI - thơ Thúy Ngân

TÌNH YÊU VỖ GIẤC - thơ Tuyền Linh




Sương xuống thấp đậu lên hàng mi biếc
Gió lang thang hôn má thắm môi mềm
Chim gọi đàn vỗ giấc sớm mai lên
Em mỏng mảnh kiêu sa gieo gót ngọc

Hồn trú ngụ vuốt ve từng sợi tóc
Bàn tay thơ nghe buốt giá tâm can
Ta gọi em, Đà Lạt giữa sương ngàn
Dâng tặng đóa chiêm bao mừng tao ngộ

Hãy bước khẽ hỡi em Thơ và Nhạc
Đóa phong lan thơm ngát một trời hương
Guốc mộc reo rộn rã lối Thiên Đường
Đường chung bước sao để lòng xa vắng

Yêu biết mấy, hỡi Thiên Thần áo trắng
Núi đồi ơi chứng giám trái tim ta
Giọt sương mai đang đọng lối cỏ hoa
Đừng tan vội cho hồn ta chết lịm

Xin đừng để sớm mai là chiều tím
Hồn thanh xuân thiếp ngủ giấc mơ chiều
Nắng đã về ở trọ mắt môi yêu
Gió phe phẩy mơn man cành lá ngọc

Em hiện thân là mùa Xuân Đà Lạt
Là Hạ nồng nhuộm tím sắc phượng yêu
Là Thu buồn e ấp cúc diễm kiều
Là Đông lạnh sưởi tình mimosa ấm

Con đường nào trở mình nghe đau nhức
Xin em đi nhè nhẹ bước hững hờ
Lời tình nào mát mịn tựa nhung tơ
Xin em rót xuống đời ta vài giọt ?

Lâu lắm rồi, hồn ta nơi lũng thấp
Chong ngọn đèn le lói đợi tình lên
Và hôm nay ta đã gặp được em
Hoa bướm lượn dưới vòm trời cổ tích

Đường phố rộn…sao lòng em tĩnh mịch ?
Lá nghiêng rơi lã chã ngập ven đường
Ta theo em từng bước nhớ bước thương
Chân hối hả sợ Thiên Đường sụp đổ

Ta quay về mang con tim giác ngộ
Dưới sương mai, nắng gội giấc mơ tình
Trí  thẫn thờ nghe văng vẳng lời kinh
Lòng thấm đẫm, ôi tình yêu Đà Lạt !

                                 Tuyền Linh

                                      1980
READ MORE - TÌNH YÊU VỖ GIẤC - thơ Tuyền Linh

CỎ - thơ Trường Hải Lê Văn Đông

(Kính tặng Nhân dân)  


      
Trên khắp mặt địa cầu,
Một màu xanh trải nệm,
Muôn vàn loài cây cỏ,
Có tên và không tên.
Mầm từ đất bật lên,
Dù đất cằn sỏi đá.
Gốc rễ ủ thời gian,
Giữ màu xanh cho lá.
Dù mùa đông buốt giá,
Dù mùa hạ nắng thiêu,
Dù bão lũ tiêu điều,
Cỏ trường tồn bất diệt!
Dân tộc là đất đai,
Thường dân là cây cỏ. 
Bốn ngàn năm sáng tỏ,
Lịch sử là nhân dân!
Có thể thay vua, quan...
Nhân dân không thể đổi. 
Bởi dân là nguồn cội,
Như cỏ xanh đất trời !
                     Đỉnh Sơn , 30/3/2014
                 Trường Hải Lê Văn Đông

READ MORE - CỎ - thơ Trường Hải Lê Văn Đông

CUỘC SỐNG MUÔN MÀU - thơ Trúc Thanh Tâm





Thuở yêu đời chim thường ăn kiến
Lúc hết thời kiến lại ăn chim
Ôi, cuộc sống như trò ảo thuật
Ranh giới nào phân biệt trắng đen !

Đâu phải hơn người là trên tất cả
Khi thời gian còn quyền lực hơn ta
Ai chiến thắng mà không lần thua trận
Lúc soi gương mới thấy lại mình già !

Phàm con người chỉ có hai con mắt
Nhìn trước để đi, nào phải phía sau
Có đôi tai nghe điều hay lẽ thiệt
Thế giới bao la cuộc sống muôn màu !

Miệng và lưỡi chúng ta có một
Nói ít thôi luôn phải lắng nghe
Với bộ não mang tầm trí thức
Hướng nhân gian có lối đi về !

Trái tim máu đỏ trong lồng ngực
Nhịp yêu thương từ giây phút thiêng liêng
Ta có quyền không tin lời thuyết giảng
Không thể không tin nhân quả nhãn tiền !

Em có biết lòng dân là sức mạnh
Dựng quê hương bảo vệ nước non nầy
Những que diêm thoát thay từ khúc gỗ
Nhưng que diêm làm cháy cả rừng cây !

Châu Đốc, tháng 4. 2014
TRÚC THANH TÂM 
READ MORE - CUỘC SỐNG MUÔN MÀU - thơ Trúc Thanh Tâm

Tuesday, April 1, 2014

ĐÔ LA - truyện ngắn Bùi Khắc Phúc




Các bạn ạ!

Trong những tháng ngày có thể nói là thê thảm nhất cuộc đời tôi, tôi càng không thể nào quên được quãng thời gian đẹp đẽ nhất đời mình.

Ngày đó, tôi đỗ đại học. Ngày nhập học, ba dùng xe con của gia đình đưa tôi đến một thành phố lớn - nơi tôi sẽ gắn bó những tháng năm học tập.

Không biết do vô tình hay hữu ý mà tôi ở cùng phòng với Kim. Chỉ thấy Kim nói rằng, ba tôi và ba Kim là bạn thân từ thuở bé. Nay mỗi người một công việc và ở xa nhưng thỉnh thoảng vẫn liên lạc với nhau. Ba tôi là chủ tịch một huyện miền núi, còn ba Kim là giám đốc một sở ở một tỉnh nọ. À, thì ra là thế. Tôi và Kim học cùng khóa, cùng trường, các cụ lại là bạn thân của nhau thì tôi và Kim ở cùng phòng trọ cũng không có gì là lạ.

Tôi và Kim hợp nhau. Các bạn đừng nghĩ vì gia thế chúng tôi tương đồng. Có lẽ do ngày sinh tháng đẻ của chúng tôi hợp theo các thuyết thiên can, địa chi, tứ trụ, ngũ hành tương khắc, tam hợp, tứ hành xung. Nhưng, phải thẳng thắn mà nói, cũng có những điểm khác biệt. Hai giọt nước đâu có giống nhau hoàn toàn.

Cuộc sống sinh viên của chúng tôi khiến nhiều người khát thèm. Trong khi bao bạn phải tằn tiện chi tiêu và rong ruổi kiếm việc làm thêm thì chúng tôi, hết nấu ăn lại học bài, hết đọc báo lại nghe nhạc, hết trùm chăn ngủ lại lang thang hè phố ngắm cảnh…, cả những ngày nghỉ học.

Tôi và Kim thỉnh thoảng lại tranh luận nhau về một điều gì đó. Chúng tôi chăm học và học tốt thì chuyện tranh luận về cái gì đó cũng là một cách học.

Một lần, tôi đọc báo còn Kim thì loay hoay nấu cơm. Khi nghe tôi đọc người giầu nhất thế giới là Bill Gates với khối tài sản khổng lồ lên đến hơn sáu mươi tỉ đô la thì Kim quăng vội trái mướp, chạy xồng xộc lại đòi tôi chỉ chỗ vừa đọc trên tờ báo. Rồi chúng tôi ngồi nói dóc về tiền bạc. Tôi hỏi:

- Nếu có số tiền như thế, cậu sẽ làm gì với nó?

Môi bặm, mắt liếc ngang liếc dọc một lát, Kim nói:

- Vậy là tương đương với khoảng hơn một triệu hai trăm ngàn tỉ Việt Nam đồng.

- Đương nhiên.

- Tớ đợi lúc vàng xuống mức thấp nhất sẽ mua vài tấn để dự trữ, chừng nào vàng có giá hòm hòm tớ sẽ tung ra bán lấy lời. Số tiền còn lại sẽ chọn lúc trái phiếu Chính phủ có lãi suất cao sẽ mua chục tỉ đô trái phiếu.

- Vậy thì chưa hết một nửa số tiền đâu - tôi nhắc.

- Vẫn còn cơ à - Kim ngạc nhiên - tớ sẽ tậu một hòn đảo nhỏ để mở một khu du lịch, mua đất xây một bệnh viện khổng lồ để kinh doanh - Kim trợn mắt chỉ tay về phía tôi - Này, ngày nay xây bệnh viện kinh doanh là hót nhất đấy, sẽ kiếm được bộn tiền.

- Vẫn còn rất nhiều đấy.

“Tớ sẽ… tớ sẽ…”. Ngập ngừng giây lát, Kim hồ hởi : “À quên, có cái này hay lắm giờ mới nghĩ ra”. “Nói đi” - tôi sốt sắng. “Tớ sẽ thành lập một tập đoàn kinh doanh tất cả mọi lĩnh vực, sẽ thành lập một câu lạc bộ bóng đá mang tên tập đoàn, sẽ thuê một vài cầu thủ nổi tiếng về đầu quân. Đội bóng sẽ là kênh quảng cáo đắc địa cho hoạt động của tập đoàn. Lúc này, tớ sẽ là người giầu nhất nước ta. Ha ha ha…” - Kim khoái chí ngã lăn ra giường, chợt bật dậy ghé sát vào mặt tôi, trợn mắt, tròn môi:

- Thế còn cậu, cậu sẽ làm gì nếu là chủ nhân của món tiền đó. Nên nhớ là những gì cậu sắp nói sẽ không được trùng với tớ đó nghe.

Ngồi nghệt mặt và thở dài trong một phút, tôi khẳng khái đáp:

- Trước tiên tớ cảm thấy đau đầu về khoản tiền đó. Tớ sẽ dành ra một tháng để đếm và kiểm tra khoản tiền. Nếu theo tỉ giá ngày hôm nay mà quy ra tiền Việt thì sáu mươi tỉ đô sẽ tương đương với một triệu hai trăm ngàn ba trăm năm mươi hai tỉ đồng. Sẽ làm gì với con số kinh khủng này nhỉ. Lại không được trùng ý tưởng.

- Nói ngay, nói ngay - Kim bặm môi đấm thùm thụp vào lưng tôi.

- Đầu tiên, ba tỉ đô sẽ được xuất kho để xây ba bệnh viện ở ba miền Bắc, Trung, Nam.

- Này này, đã nói không được giống tớ cơ mà - Kim trừng trộ.

- Nghe đây, giống cậu để làm gì cơ chứ. Bệnh viện của mình không để kinh doanh. Mình sẽ đặt tên bệnh viện là “BỆNH VIỆN DÀNH CHO NGƯỜI NGHÈO”. Người nghèo ốm đau đi chữa bệnh khổ lắm, cậu ạ. Bệnh nhân và người nhà sẽ có xe đưa đi chở về. Nói tóm lại là không phải mất một đồng nào cả. Tất thảy mọi chi phí sẽ được bao trọn. Tiếp theo, tớ sẽ xây cho mỗi xã ở vùng ven biển, vùng sâu vùng xa, vùng thường xuyên chịu thiệt hại nặng bởi thiên tai một khu nhà đủ khả năng chống chọi với bão lũ. Bình thường, khu nhà này là trường học hoặc sinh hoạt công cộng.

- Trời đất, mấy giờ rồi mà ngồi tính tỉ tê như thế. Mình ngồi ba ngày nghe cậu tính toán như vậy mới hết sáu mươi tỉ đô chắc. Gì nữa gì nữa, nhanh lên.

- Cậu thấy không, rừng vàng biển bạc ông cha để lại mà con cháu phá tan tành. Thật tội cho các bác kiểm lâm, mất ăn mất ngủ bao nhiêu thì rừng càng ngày càng kiệt bấy nhiêu. Tớ sẽ tài trợ để trồng rừng ở những vùng đất trống đồi núi trọc. Sẽ đưa vào sử dụng thiết bị giám sát và đề xuất cơ chế quản lí rừng đặc biệt. Các bác kiểm lâm không còn phải lao tâm khổ tứ nữa, mà Nhà nước không phải mất khoản tiền lớn để quản lý rừng. Rừng này sẽ là tài sản chung, để ông cha nơi chín suối được thỏa lòng. Mười tỉ đô sẽ đài thọ cho giao thông nông thôn. Một dự án giáo dục vùng khó sẽ hình thành. Mình sẽ cho cậu làm Giám đốc Dự án với kinh phí ba tỉ đô, riêng tiền lương của cậu, tớ sẽ trả riêng.”

“Đồ điên!” - Kim càu nhàu. “Chưa hết đâu. Thế này nữa thì sáu mươi tỉ đô chỉ là muối bỏ bể. Này nhé, già nửa số tiền sẽ được tài trợ cho chiến dịch tống tiễn rác nằm sâu trong mỗi con người, rác trên toàn lãnh địa lãnh hải lãnh thiên nước ta về nơi an nghỉ cuối cùng. Sẽ trả lương hằng tháng cho một trăm ngàn người ngày đêm tỏa đi bốn phương tám hướng thu gom, liệm táng rác thải.” - tôi hào hứng. “Thằng khùng! Đi nấu cơm thôi!” - Kim hét vào tai tôi.
*
*           *
Thời gian thấm thoát trôi đi. Học đến năm thứ ba thì nhân họa ập xuống đầu gia đình tôi. Bố tôi bị phạt tù chung thân vì những sai phạm của ông trong công việc. Và đương nhiên, tài sản cuối cùng là căn nhà để tá túc cũng gằm mặt lủi thủi bước theo chủ mới. Tất thảy những gì có được vẫn không đủ bồi thường. Mẹ tôi nuôi ba anh em chúng tôi bằng đồng lương còm cõi. Tôi gắng gượng học tiếp nhờ sự mủi lòng của gia đình Kim. Những đau đớn chán chường đã không thắng nổi nghị lực bản thân, nó không kéo nổi tôi ra khỏi giảng đường đại học. Rồi tôi cũng tốt nghiệp đại học. Ngày xách túi rời phòng trọ, Kim lặng người rồi dúi vào tay tôi tờ một trăm đô, đoạn hắn quay ngoắt người lại, dường như là để tôi không kịp nhìn thấy hai dòng nước mắt sắp tuôn ra.

Tôi lầm lũi bước như độc mã giữa thảo nguyên khô khát.

Tôi đầu quân cho một nhóm thợ xây. Công việc vất vả và nặng nhọc. Đã có lúc tưởng chừng phải dùng đến tờ tiền Kim đưa. Nhưng rất may, điều đó đã không xảy ra.

Một hôm, đi ngang qua một ngôi trường, tường rào đã không còn nồng mùi vôi vữa. “À, thì ra là trường này.” - tôi thoáng nghĩ rồi phóng cặp mắt về phía nó như muốn nuốt chửng toàn cảnh. Nghe đâu trường này được xây bởi một triệu đô la vốn ODA (Official Development Assistant - viện trợ không hoàn lại) của Nhật Bản. Vớ được cành cây khô, bẻ một đoạn, tôi ngồi xuống vạch lên khoảng đất trống. Với kinh nghiệm và nghe lỏm được cách tính toán của dân trong nghề, tôi lầm rầm : “Gạch này, xi măng này, đá chẻ này, sắt thép này, công thợ này,…”. Tôi sửng sốt bàng hoàng hốt hoảng đứng bật dậy, kêu khẽ : “Trời đất, đô la rớt giá thảm vậy sao? Chắc là do kinh tế Mĩ suy thoái!”.

Tôi ngửa mặt nhìn trời, trời cao vời vợi; cúi nhìn đất, đất rộng mênh mông. Tôi trơ trọi. Lần túi áo móc ra tờ tiền Kim tặng, tay run run, úp mặt vào tờ bạc, tôi nức nở : “Ba ơi…!”.

ĐHSP Thái Nguyên, năm 2003
Bùi Khắc Phúc
GV Trường PTDT Bán trú THCS Nguyễn Bá Ngọc - Phú Thiện - Gia Lai.
ĐT: 01632 038 647

READ MORE - ĐÔ LA - truyện ngắn Bùi Khắc Phúc

RU KHÚC TÌNH BUỒN. - thơ Hoàng Anh 79



Hoàng hôn chảy dài trên mái tóc
Thời gian mải miết dệt đường mây
Em ơi,  ngày tháng còn yêu dấu
Anh như chim trời soải cánh bay.

Qua cầu An Hạ về thị trấn
Củ Chi ngày trước, đất biết buồn
Giáo đường nắng rớt trên vai Chúa
Em đứng đợi anh dưới gác chuông.

Đò nhỏ xuôi dòng theo Bến Dược
Tháp cao ngả bóng với chiều rơi
Nhớ em áo trắng bờ vai lụa
Nụ hôn thề thốt ngọt đầu môi.

Hạ đỏ theo chân về góc phố
Phượng già lẻ bóng đứng bên sân
Em gom hương sắc thời con gái
Bỏ cả mùa thi để lấy chồng.

Từ đó anh đi đời viễn xứ
Ru khúc tình buồn cánh vạc đêm
Lạc mất tình em trong sương khói
Mấy mùa nhung nhớ chẳng về tim.

Ngày 31/3/2014
Hoàng Anh 79

Họ và tên: Hồ Mạnh Phi Hùng
Bút Danh: Hoàng Anh 79
Sinh ngày 14/09/1973
Mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Blog: http://hoanganh79.blogspot.com/
Điện thoại: 0918.974.522
Địa chỉ:  Long Xuyên, An Giang.
READ MORE - RU KHÚC TÌNH BUỒN. - thơ Hoàng Anh 79

CÒN KHÔNG MỘT CHÚT TÌNH PHAI - thơ Trần Hữu Khả




Năm năm..mười năm... hai mươi năm
bóng thời gian cứ trôi qua lịm dần theo phôi pha quên lãng
Ta có còn nhớ nhau
giữa những cơn sóng đời áo cơm dồn đuổi
Ta có còn hồn nhiên ngồi hát
những lời ca một thời đôi mươi nông nổi
khi từng ngày giông gió vẫn lồng lộn qua đây
những sớm mai mệt nhoài thức dậy
Ta có còn vội vàng soi gương chải tóc
đón một niềm vui bồng bột vụt đến bất ngờ
Ta có còn nao nao chờ đợi
những đám hội hè đông vui mời gọi xiêm y phấn sáp
để được cùng bao người háo hức ngắm nhau...
Những năm tháng đã qua
những phút hạnh phúc đặt cược mong manh
những nỗi muộn phiền lặng thầm ngày ngày gặm nhấm
những toan tính một đời bao lần buông xuôi ra về lầm lủi
Cuộc đời
chiếc lồng kín vô biên quay đều nhào nặn
Em.  Anh
đã từ lâu không còn là Ta nữa
và Ta
đã từ lâu không được là Em. Anh nữa...
Một ngày nào đó
trong vòng xoáy vô thường run rủi
gặp nhau
Ta có còn bồi hồi được thấy
một thoáng nét Em. Anh. Si Mê. Ngày xưa phảng phất
từng cho Ta một thời nhớ thương ngây dại
sót lại trong nhau.


Tác giả: Trần Hữu Khả
Sinh năm: 1961
Địa chỉ: K95/10 Bà Huyện Thanh Quan- Đà Nẵng
Nghề nghiệp: Tự do
Số ĐT: 0903507075


READ MORE - CÒN KHÔNG MỘT CHÚT TÌNH PHAI - thơ Trần Hữu Khả

ĐỌC “MÙA XOAN NỞ”, THƠ NGUYỄN GIA KHANH - Châu Thạch


       
    

                 
MÙA XOAN NỞ 

 Ai hẹn mà xoan đã nở đầy
Ngày Xưa...ào ạt bủa về đây !
Vẫn màu hoa nhuộm vườn xuân thắm
Và sắc trời buông sợi nắng gầy
Đau đáu một chiều bông tím rụng
Xót xa đôi bóng bướm vàng bay
Bồi hồi mộng cũ loang đường vắng
Ngóng bước người đi, chạnh nỗi này
                                  Nguyễn Gia Khanh


Lời bình: Châu Thạch

Nhiều người nói thơ Đường vì phải tuân theo luật lệ gò bó nên khô khan. Đọc “Mùa Xoan nở” của Nguyễn Gia Khanh tôi thấy quan niệm trên chỉ đúng cho những bài thơ chưa đạt. Thơ Đường mà hay thì cũng giống như viên kim cương lóng lánh, tuy nhỏ nhưng thâu cả tinh hoa, phản chiếu bầu trời trong cái hạt bé tí kia. Đọc “Mùa Xoan nỡ” của Nguyễn Gia Khanh, cảm nhận của tôi  có thể thiếu sót nhưng chắc không sai: đây là một viên kim cương thơ lóng lánh.
  
Chỉ hai câu thơ mở đầu tác giả đã cho ta hưởng trọn niềm vui ập đến trong mắt xen lẫn nỗi buồn ập đến trong lòng ngay trong cùng một điểm của thời gian:
       Ai hẹn mà xoan đã nở đầy
       Ngày Xưa…ào ạt bủa về đây!

Mắt nhìn thấy hoa xoan nở đầy là vẻ đẹp ào ạt đến trong hiện tại nhưng lòng thấy kỷ niệm ngày xưa cũng ào ạt đến thì chắc sẽ buồn. Thời gian của bây giờ và thời gian của quá khứ được đồng hóa trong hai câu mở đề, làm cho cái màu sắc đang thưởng thức có chút mơ hồ như đang mơ, và từ đó tranh được vẽ ra trong thơ như rộng giữa không gian, như dài giữa thời gian, thênh thang và vời vợi.

Qua hai câu trạng, cả bầu trời  phản chiếu trên rừng hoa đẹp đến vô cùng, được diễn tả bằng hai câu thơ bay bướm:

       Vẫn màu hoa nhuôm vườn xuân thắm
       Và sắc trời buông sợi nắng gầy

 Chỉ một chữ “Vẫn” tác giả dựng nên hai bức tranh giống nhau hoàn toàn về phong cảnh nhưng lại gây tác động khác nhau trong tâm trạng người đang nhìn nó. Mắt thì nhìn thấy cảnh bây giờ nhưng lòng thì lại nhớ đến cảnh ngày xưa. Đây là một bức tranh vô cùng thắm tươi. Bức tranh thắm tươi quá sẽ không làm cho người xem mơ màng nhưng nhờ chữ “Vẫn” mà tác giả đưa cả tâm hồn hoài vọng của mình vào đó, khiến cho bức tranh trước mắt trở nên xa vời trong mộng tưởng.

  Bước qua hai câu luận, tác giả đổi ngay phương pháp miêu tả. Bắng một vế đối thanh nhã, không dùng cái phương pháp đồng hóa quá khứ và hiện tại vào nhau nữa, tác giả dùng phương pháp ước lệ vẽ hai bức tranh của hiện tại và quá khứ riêng biệt nhưng lại để kề cận nhau, đối xứng nhau, phản chiếu nhau làm cho hình ảnh trong tranh nổi bật thêm lên:

     Đau đáu một chiều bông tím rụng
     Xót xa đôi bóng bướm vàng bay

Chữ “Đau đáu” là hướng về quá khứ và chữ “bông tím rụng”phản chiếu nỗi buồn biền biệt hoang liêu trong trí nhớ. Chữ “Xót xa” thể hiện tâm trạng bây giờ và chữ “bướn vàng bay” phản chiếu khung cảnh nên thơ và thi vị bây giờ. Cách dùng từ đặt vào trong vế đối của tác giả không thể khen là điêu luyện và chính xác mà phải khen là tài hoa và bay bướm. TRong hai câu luận, “Đau đáu” và “Xót xa”, “bông tím rụng” và “bướm vàng bay”là hai tâm trạng, hai hình ảnh khác biết cách nhau nhiều năm được đưa vào trong hai câu thơ đối nhau nhưng lại kết nối  tâm tư của tác giả giữa hai thời gian, giữa vẽ đẹp của hiện thân mùa xuân quá khứ trong mùa xuân hiện tại một cách hài hòa, êm ái như tiếng thời gian không nghe được mà có, không nhìn được mà biết nó đang trôi.

Qua vế kết của bài thơ, phương pháp miêu tả thành công ở vế luận được dùng lại nơi đây, nhưng hai bức tranh được vẽ ra trở nên mơ hồ và cô liêu, thể hiện cho nỗi buồn chùng xuống, u trầm:

        Bồi hồi mộng cũ loang đường vắng
        Ngóng bước người đi, chạnh nỗi này.

“Mộng cũ” mà “Loang đường vắng” là một bức tranh rất mờ. “Bước người đi” mà “chạnh nỗi này”thì nên tưởng tượng chĩ có duy bóng một người đi ở xa xa mới hay. Vế kết của bài thơ cũng là hai bức tranh của hai thời điểm đem đặt bên nhau, nhưng là hai bức tranh buồn và rất buồn, có tác dụng lũy thừa nỗi buồn lên bậc hai, bậc ba hay bậc mười còn tùy thuộc vào sự nhạy cảm của tâm hồn người đọc.

Đọc bài thơ “Mùa Xoan nở”như xem một đoạn phim mở ra một rừng hoa, rồi thu nhỏ lại thấy từng bông hoa rơi rụng, từng cánh bướm vàng bay, rồi sau đó mở ra cả không gian rộng lớn. Từ cảnh trong phim, tiếng lòng như tiếng nhạc giao hưởng diễn đạt vui buồn, liên kết tâm trạng, hoài vọng, hưng phấn từ quá khứ đến thực tại, chất chứa trong lòng sự đau đáu, sự xót xa và sự bồi hồi, tạo nên rất nhiều cảm xúc cho kẻ yêu thơ đọc thơ ./.
                                                   Châu Thạch





READ MORE - ĐỌC “MÙA XOAN NỞ”, THƠ NGUYỄN GIA KHANH - Châu Thạch

BÀY TỎ VỚI YÊU THƯƠNG - thơ Trúc Thanh Tâm




Anh về gom lại thời thơ ấu
Kỷ niệm học trò nhắc nhở nhau
Nam hùng, nữ kiệt còn danh sử
Nam tiến nghìn xưa vẫn tự hào !

Em hãy ngủ trong bình yên thương nhớ
Dù chiến tranh khốn khổ, gian lao
Anh luôn thấy hồn em xanh màu lá
Mắt thanh bình đẹp mãi giấc chiêm bao !

Em đừng khóc cho lòng anh chua xót
Khi yêu nhau cùng chia sẻ mặn nồng
Em phải biết làm vợ hiền mong đợi
Khi có chồng đi bảo vệ non sông !

Em những sáng đưa con vào trường học
Đời con là đời anh của xa xưa
Nên cần học nhiều điều lễ nghĩa
Dù chung quanh cám dỗ, lọc lừa !

Khi xã hội ngày càng thêm phức tạp
Không thể con mình dốt tiếng quê hương
Hiểu thấu đáo cội nguồn và tranh đấu
Khi đủ lớn khôn rời ghế nhà trường !

Em thấy không, gia đình là tổ ấm
Cha-mẹ-anh-em, hạnh phúc sum vầy
Thương những người góp công vào sông núi
Sống-chết nơi nào, đôi lúc chẳng ai hay !

Cần Thơ, 1972
TRÚC THANH TÂM  
READ MORE - BÀY TỎ VỚI YÊU THƯƠNG - thơ Trúc Thanh Tâm

BỨC THƯ VIẾT TRONG NƯỚC MẮT - BS Thái Lê Phương, chị ruột cô Sao Mai

     Nguyễn Hồng Trân sưu tầm và giới thiệu



Em đã đi xa thật rồi Mai ơi! Em ra đi không một lời từ biệt. Ôi đau đớn quá em ơi! Nỗi đau quặn thắt. Làm sao chị tin đây là sự thật! Chỉ mới mới hôm qua chị em mình mới chuyện trò tâm sự. Chuyện xây nhà thờ Chi đã bắt đầu ổn định; chuyện bà con quê hương. Chị em nói cười vui vẻ và chỉ qua một đêm thôi, mà tử biệt, phân ly-âm dương cách trở, vì cơn bệnh đột quỵ tai ác đã cướp mất đời em.

Ôi, cuộc đời sao nghiệt ngã vậy em? Cũng chỉ mới đây thôi, mỗi lần về quê bao giờ cũng có em mong đợi, dõi theo mỗi bước chị đi về quê. Em cứ hỏi: “Chị về đến đâu rồi?, Mỹ Chánh hay Diên Sanh?” Rồi khi bước xuống tàu đã có em đứng đón chị đó rồi. Chị mừng quá rồi hai chị em tươi cười vui vẻ. Chị em mình lại bên nhau ra chợ Quảng Trị mua mấy thứ đồ ẩm thực ưa thích rồi uống nước giải khát ở quán bờ sông Thạch Hãn. Chiều chiều, hai chị em cùng đi viếng lăng mộ ông bà, má ba… 

Những ngày đi xa, chị luôn nhớ về quê mình da diết. Quê hương chính là cái nôi của chị em đó, là nỗi nhớ mong, là những ngày sum họp; là lúc vui buồn có nhau… Là những ngày chị em mình gần gũi với ba má và quây quần bên những bữa cơm có rau sâm, rau má, rau khoai trong vườn nhà. Má cười đôn hậu với bao câu chuyên kể về cuộc đời và những khó khăn mà ba má đã vượt qua. Tất cả, tất cả đã theo chúng ta mà nuôi chúng ta khôn lớn. Giờ đây em đã bỏ chị mà đi rồi. Mỗi lần về, có ai mong đợi chị nữa đây? Có ai để sẻ chia nỗi buồn vui, thông cảm sâu sắc như hai chị em mình đối với gia đình, con cháu…

Em nói: “Cứ thương chị ở vào cái tuổi “xưa nay hiếm”, không biết sẽ còn về quê được bao nhiêu lần nữa; không biết chị em mình có được bao nhiêu lần đón đưa nhau nữa?”- Em nói vậy mà hóa thành sự thật. Em đã bỏ chị mà đi, đi xa mãi mãi không về. Sao lại vô lý vậy em? Trước mắt em còn cả một khoảng trời rộng mở, với bao dự định cho cuộc sống gia đình trong tương lai. Mừng cho con cái đã trưởng thành. Bạn bè em đang hẹn ngày gặp mặt… Vậy mà em đã bỏ lại tất cả không đợi chờ ai!...

Em đứa con út của gia đình là điểm tựa, là nỗi nhớ niềm thương của anh, chị khi nghĩ về gia đình, quê hương là nơi đong đầy những kỷ niệm về ba má, bà con, thôn xóm; là sợi dây tình cảm gắn kết gia đình các anh, các chị với quê hương, xứ sở. Vậy mà em lại bỏ đi nhanh như vậy!... Vẫn biết là trong cuộc đời có nhiều cuộc chia ly, nhưng chia ly có hẹn ngày gặp lại, còn em ra đi lần này là mãi mãi biệt tăm… Còn mong đâu ngày gặp lại em tôi. Chị không thể tin, dù đó là sự thật. Sự thật buồn đau tận cùng gan ruột. Chị cứ muốn gọi vào số điện thoại cho em như những lần trước, nhưng tất cả đã rơi vào im lặng. Làm sao còn nói được với em đây, và làm sao còn nghe giọng nói của em nữa!.. 

Giờ đây em đã nằm yên trong lòng đất mẹ một mình. Ngày đêm    lạnh lẽo, vắng vẻ đìu hiu. Chị hiểu bây giờ quê hương ta trong lòng đất, có một phần xương cốt của ông bà, ba má chúng mình và của cả em  đó. Cầu mong sao đất quê hương luôn ấm áp, ấp ủ cho em, cho hương hồn em luôn thanh thản, siêu thoát về miền cực lạc. Chị hy vọng rằng, chết chưa phải là hết, phải không em? Em luôn hiện hữu mãi mãi trong tâm trí các anh, các chị, bà con, bạn bè và mọi người quen thuộc …

Gửi đến em muôn vàn nhớ thương. 

Vĩnh biệt đứa em gái út của chị. 

Chị Thái Lê Phương.

READ MORE - BỨC THƯ VIẾT TRONG NƯỚC MẮT - BS Thái Lê Phương, chị ruột cô Sao Mai

GẶP NGƯỜI TÌNH CŨ - thơ Vĩnh Hoàng




Tôi đã yêu em một thời trong dạo ấy
Dù cuộc tình vẫn vậy, nhưng hai đứa xa nhau
Nàng đã lấy chồng sau những lần đau khổ
Rồi từ đó tôi cũng lập gia đình
Vì cuộc sống mưu sinh, tôi ở xa nàng hơn cả ngàn cây số
Núi sông cách trở, tình đã chia xa
Bụi thời gian đã che lấp xóa nhòa
Hình bóng ấy đã chôn vào trong  kí ức
Mười lăm năm xa cách, tình ngỡ lãng quên
Hôm nay tôi trở về thăm quê sau bao ngày nhung nhớ
Tình cờ gặp gỡ người em gái năm xưa
Nàng đã ôm chặt lấy tôi, nói không nên lời, hai hàng lệ ứa
Như đứa trẻ nũng nịu đòi quà
Tôi bồi hồi xúc động sâu xa
Bao kỷ niệm như cuốn phim chiếu lại
Tôi không ngờ tình yêu tôi sống mãi, vượt quá thời gian
Sau ít phút gặp nhau chúng tôi  tù giả
Hai người hai ngả, lòng vẫn bồi hồi
Nhưng; tôi tự bảo tôi:
Vì thương nàng,  phải giữ gìn hạnh phúc
Cho nàng và cho tôi
Nghĩ đến vợ tôi, người vợ đáng kính đáng yêu
Đang từng giờ từng phút hướng theo tôi trong những ngày xa cách
Tôi cúi đầu đạp xe một mạch
Sợ hình bóng đuổi theo
Sợ lòng mình mềm yếu
Ôi; tình yêu; Tình yêu tuyệt diệu
Có mảnh lực phi thường
Mạnh hơn cả đạn bom
Vượt lên trên tất cả
Tình yêu muôn vẻ; 
Tình yêu muôn màu
Tình lắm thương đau
Tình nhiều đau khổ
Hãy giữ tình trong sạch
Hỡi những kẻ đa tình … 

                            Vĩnh Hoàng
READ MORE - GẶP NGƯỜI TÌNH CŨ - thơ Vĩnh Hoàng