TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Tuesday, December 2, 2025
SÁCH QUÝ NHẬN ĐƯỢC TRONG THÁNG 11.2025 – Ngô Hương Thủy
* Đất khổ thường nẩy sinh người tài. Tiếp nối những Nguyễn Hữu Liêm, Lê Trạch Cam, Nguyễn Đức Tùng… Hôm nay chúng ta có thêm La Thụy, bút danh của Đoàn Minh Phú.
Từ quê nghèo Quảng Trị, sau Mùa hè đỏ lửa, cậu bé đi theo đoàn lưu dân vào Nam tìm đất sống. Ở vùng kinh tế mới La gi - Bình Thuận, vượt qua bao gian khổ, La Thụy đã vươn lên, trưởng thành với nghiệp nhà giáo - nhà văn - nhà nghiên cứu.
Chữ nghĩa văn chương được xem là một tạp luận với những đề tài phong phú, hơi khó gặm với người không chuyên. Từ các từ Hán Việt như: “nhũ danh, Sắt cầm hảo hợp, dạng thơ bình thanh” cho đến Mùa thu trong thơ Apollinaire, các đoản văn tựu trường của Anatole France, cách gọi đấng tối cao toàn năng của Hồi giáo…và những cảm xúc, cảm luận, về thơ văn của bạn bè, những địa danh trên quê hương mới …cho thấy cái nhìn đa diện, đa chiều của anh.
Cuốn tạp luận giúp người đọc mở mang thêm kiến thức và khâm phục một cây bút người Quảng Trị. Chúc anh tiếp tục có những tác phẩm mới tạo dấu ấn cho riêng mình.
Ngô Hương Thủy
ĐỌC “THÁNG MƯỜI MỘT” THƠ HÙNG BÀNG LONG - Châu Thạch
Hôm nay là là 9/10 năm Ất Tỵ (2025), như vậy có thể xem như thời khắc chuyển mùa thu sang mùa đông đối với âm lịch
Đọc bài thơ “Tháng Mười Một” của Hùng Bàng Long ta thấy có một cảm xúc giao mùa thú vị. những hình ảnh trong thơ không có lá vàng rơi hay con nai vàng ngơ ngác. Nhưng cũng không quá băng giá của mùa đông, mà hiển hiện một thời khắc giao thoa se sắt cả không gian thời gian và lòng người. Bài thơ khiến lòng tôi cảm động và khiến tôi phải viết để thổ lộ những rung cảm cúả tâm hồn tôi.
Ta hãy đi vào bài thơ “Tháng Mười Một” thật êm dịu và da diết của Hùng Bàng Long ở khổ thơ đầu tiên:
Anh vội giấu mùa thu bên ngực tráiĐể ngày đông trang trải chút ưu phiềnMười một rồi, nắng ấm chẳng ghé hiênTháng của gió của mưa miền rét ủ
Ngực trái là nơi có con tim, nhà thơ dấu mùa thu vào ngực trái là một câu thơ ẩn dụ như giữ ký ức dịu dàng của anh và em vào con tim của anh. Tiếng thơ vang vọng lời tự sự, chứa đựng nỗi hoài niệm sâu thẳm trong lòng. Câu thơ làm ta nhớ lại thi sĩ nào đó đã viết “Một mình ngồi với ban mai/ Một mình mình biết một mình mình hay”.
Bây giờ xin mời bước qua khổ hai của bài thơ để thấy tháng của giao mùa, thiên nhiên biến động và tâm trạng con người cũng suy nghiệm sâu sắc hơn khi nhìn thấy biến động đó:
Mùa biến động chim thôi về trú ngụTiếng côn trùng ru ngủ những chồi xanhVết đạn xuyên thân gỗ đá khó lànhNhựa sẽ tích trên nhánh cành khoe sắc
Mời tiếp tục vào thăm hai luống hoa (khổ 3 và khổ 4) của bài thơ, ta thấy cảm xúc dâng cao khi tình yêu đặt vào sự chuyển mùa. Nhà thơ ôm ấp những cảm xúc đó và suy nghiệm cho tình yêu của mình, ngộ được một chân lý siêu việt mà Trời ban cho vết thương tình:
Anh vội giấu mùa thu vào đôi mắtCủa người thương trong vắt những mong chờMười một rồi, nắng nhạt phía trang thơĐông đã đến hửng hờ bên bậc cửaAnh vội giấu mùa thu về một nửaMột nửa em rụng kín lối hao gầyMười một rồi, ấm lạnh đôi bàn tayTháng trăn trở, tháng của ngày tri kỷ
- Mùa thu tuy đẹp nhưng mùa đông mới là mùa mà tinh của nhà thơ dang dở, cho nên nhà thơ mới trăn trở, nhớ thương và thành thơ trong mùa dang dở ấy: “Mười một rồi nắng nhạt cả trang thơ/Đông đã đến hửng hờ trên bậc cửa”. Ở đây cảm xúc lên cao hơn khi nhìn mùa đông thong thả đến, tưởng như hửng hờ khiến cho cái mong chờ trở nên dài hơn, da diết hơn.
- “Anh vội giấu mùa thu về một nửa/Một nửa em rụng kín lối hao gầy” không có nghĩa là nhà thơ chỉ giấu một nửa tình yêu vào con tim của mình. Ở đây nhà thơ bày tỏ sự lưu luyên trong thời tiết không gian, đem tới sự lưu luyến trong mắt mình. Vì giao mùa giữa thu và đông nên lá vẫn còn rụng kín lối đi, nhà thơ nhớ tình em trọn vẹn trong tim khi nhìn mùa thu còn sót lại lá rơi.
- Tháng 11 trong thơ là tháng tác giả ngồi sưởi ấm, có nhiều thời gian để ôn cố mối tình, nhớ thương người tri kỷ: “Mười một rồi ấm lạnh đôi tay/Tháng trăng trở, tháng của ngày tri kỷ”.
Vào khổ thơ thứ 5, Hùng Bàng Long dùng hình ảnh cây trầm, là linh mộc, làm biểu tượng cho nỗi đau biến thành thơ của mình, khép lại bài thơ bằng một tứ thơ sâu nhiệm, đẹp và cao sang:
Rừng trăm tuổi có ngàn thân gỗ quýCớ sao riêng mỗi Dó hóa kỳ trầm?Cũng như người thầm lặng giữ hư tâmCho thơ lắng những giọt trầm thánh thót.
Khổ thơ chót như một bài giảng triết lý, con người khi biết hóa giải những tổn thương thành những điều cao quý thì sống trên đời, dầu đơn sơ, bình dị nhưng sẽ như cây Dó trên rừng kia, trầm hương sẽ kết tụ trong lòng nó để dâng cho đời.
Đọc bài thơ “Tháng Mười Một” của Hùng Bàng Long ta thấy tác giả dùng mùa để nói lòng mình, dùng thiên nhiên để soi chiếu tâm tình, và dùng hình ảnh trầm hương cho sự biến hóa nỗi đau của mình. Bài thơ “Tháng Mười Một” mang vẻ đẹp của một bức tranh giao mùa lạnh nhưng không buốt, buồn nhưng rất dịu, triết lý mà không nặng nề, thắm thiết tình yêu mà không bi lụy. Đây là một bài thơ hay khó tìm thấy ở thời đại này, thời đại mà lắm nhà thơ thích dùng chữ bí hiểm, ý tứ cầu kỳ và tiếng thơ như nhạc kích động.
THÁNG MƯỜI MỘTAnh vội giấu mùa thu bên ngực tráiĐể ngày đông trang trải chút ưu phiềnMười một rồi, nắng ấm chẳng ghé hiênTháng của gió của mưa miền rét ủMùa biến động chim thôi về trú ngụTiếng côn trùng ru ngủ những chồi xanhVết đạn xuyên thân gỗ đá khó lànhNhựa sẽ tích trên nhánh cành khoe sắcAnh vội giấu mùa thu vào đôi mắtCủa người thương trong vắt những mong chờMười một rồi, nắng nhạt phía trang thơĐông đã đến hững hờ bên bậc cửaAnh vội giấu mùa thu về một nửaMột nửa em rụng kín lối hao gầyMười một rồi, ấm lạnh đôi bàn tayTháng trăn trở, tháng của ngày tri kỷRừng trăm tuổi có ngàn thân gỗ quýCớ sao riêng mỗi Dó hóa kỳ trầm?Cũng như người thầm lặng giữ hư tâmCho thơ lắng những giọt trầm thánh thót.Hùng Bàng Long
Monday, December 1, 2025
CHÙM THƠ 1979 (2) - Lưu Lãng Khách
TỆ LẮM RỒI
Ngoại hỡi giờ con tệ lắm rồi
Học hành thi cử quá lôi thôi
Dẫu không vị thứ như xưa nữa
Vẫn biết mình đang kết quả tồi
Cán cuốc trên đồng ngồi lệ ứa
Cây đờn trong xó đứng mồ côi
Ước gì còn Ngoại bên con nhỉ!
Ba chẳng thương nhiều mãi mắng thôi.
Xuân 1979
Duy Toàn xứ Hổ
TIẾN THỦ EM KHÔNG GIỮ NỔI RỒI
Trò dở thầy chê cũng chịu thôi
Học hành ăn củ nuốt không trôi
Ợ chua quặn dạ trào hai mắt
Nóng cổ đau lòng lệ chảy đôi
Vở chẳng làm bài tiêu cái chắc
Bài không thể học chết không ngồi
Buồn cho gia cảnh đang hồi ngặt
TIẾN THỦ em không giữ nổi rồi.
Xuân 1979
Duy Toàn Bàu Đình xứ
LẢY BẮP VÒNG CÔNG 2
Lảy bắp vòng công kể cũng vui
Ngồi bên các chị mấy anh dùi
Vòng tròn xịt điện trai lo tới
Chậm miệng ca hoài gái ngại lui
Trên trời bóng nguyệt mơ màng ngủ
Dưới đất nong ngô chứ ự cùi
Ngào đường bắp ngọt nhai rổm rảng
Các chị lăng xăng tớ ngủ vùi.
Mùa
xuân 1979
Duy
Toàn xứ Hổ
LẢY BẮP VÒNG CÔNG 3
Có lẽ từ nay đủ cánh lông
Hay sao thường lảy bắp vòng công
Tay dùi phải nói hơi siêu đó
Ngón lảy đừng chê có vẻ ngông
Trái lép tìm bên đâm khía nhỏ
Hạt dai chọn mé kẽ dùi thông
Đèn dầu sáng rực trăng vờn ngõ
Mùa được ngô khoai đẹp bãi đồng.
Xuân
1979
THƯƠNG BA
Phổi yếu ba khè ngủ chẳng êm
Thương ba gánh vác việc nhà thêm
Sáng ra tưới nước về đi học
Chiều xuống vun trồng cuốc ải đêm
Chị lớn lên đường đi nghĩa vụ
Chị kề hôn sự pháo đà rêm
Non tơ được mấy phần thân vóc
Núi việc quanh năm đá chẳng mềm.
Hè 1979
Duy Toàn xứ Hổ
TỪ NAY CÓ LẼ KHÔNG
Chơi học từ nay có lẽ không
Chị đi bộ đội chị theo chồng
Cây đờn ba tậu em nào đánh
Trái bóng hùn mua để bạn bồng
Phấn trắng im lìm trong góc lạnh
Bảng đen lặng lẽ nép bên phòng
Ruộng đồng bàu bãi vai em gánh
Các chị đi rồi có biết không.
Đông
1979
Duy
Toàn Bàu Đình
THỬ THUỐC RÊ
Cùng anh lộn đất buổi đông về
Bập thử vài ba khói thuốc rê
Lạnh chưa tan biến đà nghe ớn
Miệng phả còn hơi đã thấy phê
Đứng lên cả đất trời chao lộn
Ngồi xuống toàn thân ngán não nề
Có lẽ từ nay cho tới lớn
Thưa rằng xin cạch thuốc bò rê.
Đông 1979
Duy Toàn xứ Hổ
luulangkhach@gmail.com
Sunday, November 30, 2025
LÃNG MẠN ... Thơ & Nhạc: Mai Hoài Thu (Phiên bản ROCK - AI COVER)- Youtube
LÃNG MẠN ... (Thơ & Nhạc: Mai Hoài Thu)
Ta ngơ ngẩn úp mặt lên đồi mộng,
Em nồng nàn ngào ngạt phấn hương bay,
Sóng tình dâng, ôm níu chặt cơn say,
Cả vũ trụ đắm chìm trong hơi thở...
Cánh hoa rung, nhụy thẹn thùng hé nở,
Hạnh phúc quay cuồng đốt cháy đam mê,
Lửa hồng hoang rạo rực tràn trề,
Hồn phiêu lãng, lòng ngất ngây khoái cảm...
Em lãng mạn từ trái tim sâu thẳm,
Mắt khép hờ, duyên mộng thắm ước ao,
Tay ghì chặt nghe nỗi nhớ xôn xao,
Thân run rẩy, bờ vai trần ướt đẫm...
Chân duỗi, hồn say, môi nồng chìm đắm,
Em tình tứ, lòng khát khao cháy bỏng,
Ta mê man uống cạn mật sen hồng,
Trong phút giây như thấy mình trẻ lại...
Em nũng nịu hương đêm dài ân ái,
Thấm đẫm si mê, yêu đương cuồng dại,
Em thấy không, cả ngàn sao lấp lánh,
Một tinh cầu sắp vỡ vụn rất nhanh…
Họa sĩ đâu rồi, vẽ vội bức tranh!
Và mây gió thổi qua nguồn sinh khí,
Sưởi men tình vuốt ve lòng thi sĩ,
Mấy chục năm rồi sương khói âm u…
Hồn ta đang bay bổng giữa trời Thu,
Ánh dương lồng bóng nguyệt ngất ngư,
Rồi quyện xuống giữa vũng lầy óng ả,
Ôi sướng quá! Thu ơi, sung sướng quá!
Nhạc thăng trầm lướt nhẹ cánh tay run,
Ngất ngây nồng rung chuyển tận âm cung,
Ta chới với hồn cuồng say lướt mướt,
Uống no nê mật sâm nhung thần dược…
Đêm huyền diệu phút trào dâng đến thế,
Tuổi hồi xuân chạm đến đỉnh đê mê,
Lịm giấc nồng, lòng hân hoan dào dạt,
Ôi, khao khát! Vẫn thèm yêu khao khát…
(CA - Mai Hoài Thu)
ĐẤT NƯỚC TÔI - ĐI QUA BAO MÙA GIÔNG BÃO - Thơ Nguyễn An Bình
NGUYỄN AN BÌNH
ĐẤT NƯỚC TÔI - ĐI QUA BAO MÙA GIÔNG BÃO
Đất nước tôi! Đất nước tôi
Đêm từng đêm vết thương lành chưa kịp ráo
Lại nghe tin miền Trung hôm nay gánh bão
Bão Trà Mi – Cái tên đẹp tựa đóa hồng
Đâm lồng ngực buốt giá ngọn gai chông.
Đâu phải nàng công chúa ngủ say trong rừng thẳm
Đâu phải chàng hoàng tử ăn nhầm trái cấm
Lại điên cuồng ngọn gió quét sóng biển Đông
Lại điên cuồng gào thét giữa hư không
Trút những cơn mưa trắng trời trắng đất.
*
Đất nước tôi! Đất nước tôi
Ơi cơn bão miền Trung gánh hai đầu mưa lũ
Thương nước mắt mẹ già từng đêm không tròn giấc ngủ
Dưới ánh đèn hiu hắt khô cạn nỗi đợi mong
Sóng vẫn ầm ào vây bủa kín mặt sông
Thành giông tố giữa lòng người khuất tất
Thành bão dữ cuộc sống còn chất ngất
Biển nước mênh mông mù mịt bến bờ
Máu chảy ruột mềm Đất nước tôi ơi
Cũng từ đó lại lên xanh màu khát vọng.
Chiều 27/10/2024
N.A.B.
Saturday, November 29, 2025
NGƯỜI ĐI - Thơ Bành Phi Lân
BÀNH PHI LÂN
NGƯỜI ĐI
Thân tặng những người bạn
đã rất nhiều năm xa xứ . . .
Người đi từ giã mái trường
Bỏ dòng sông nhỏ, con đường ngày xưa
Biển đêm trăng sáng vô bờ
Bập bềnh sóng vỗ đón chờ nắng mai
Tách cà phê, ngắm mưa bay
Giảng đường năm ấy nghe đầy bão dông
Xuân hè rồi đến thu đông
Mấy mùa thay đổi lạ lùng quê hương!
Bước đi chân có ngập ngừng
Ngậm ngùi đi ở mà vương khói chiều
Xứ người bóng nhỏ liêu xiêu
Rộn ràng phố thị, đêm nhiều trở trăn
Ngày về còn đó vầng trăng
Vẫn con đường nhỏ nắng vàng lung linh
Rặng tre, bến nước, mái đình
Năm mươi năm vẫn đậm tình trước sau!
BPL, 28/11/25.
lanbanhphi@gmail.com
CAO NGUYÊN MÙA NẦY - Thơ Nguyễn An Bình
NGUYỄN AN BÌNH
CAO NGUYÊN MÙA NẦY
Mùa nầy trên cao nguyên
Chắc sáng trời se lạnh
Qua một màu sương trắng
Em cà phê một mình
Ngoài đường phố lặng thinh
Người cuộn tròn chăn ấm
Thời gian qua thầm lặng
Em có hiểu gì không?
Mùa nầy trên cao nguyên
Vạt dã quỳ chớm nở
Tôi không còn nơi đó
Buồn nào lên mắt mi
Chim núi hót lời gì
Giống bài ca tạm biệt
Dấu chân in cỏ biếc
Ngủ trên đồi mênh mông.
Mùa nầy trên cao nguyên
Tiếng ngựa thồ lốc cốc
Bánh xe lăn mệt nhọc
Chở hàng bông đầu ngày
Mang theo tà áo dài
Đưa em về cuối phổ
Có người từng ở đó
Đợi chờ trong mưa bay.
Mùa nầy trên cao nguyên
Chiếc khăn quàng màu tím
Bay trong làn gió quyện
Theo em đi nhà thờ
Giáo đường ngân chuông mơ
Nghe trong từng hơi thở
Lời nguyện cầu nhung nhớ
Gởi một người rất xa.
1/10/2019
N.A.B.
PHÚ YÊN - MIỀN ĐẤT BÌNH YÊN - Thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Doà)

Ảnh từ: https://laodongdongnai.vn/
PHÚ YÊN - MIỀN ĐẤT BÌNH YÊN
Quê em Xứ Nẫu-Phú Yên
Cho anh theo với về miền xanh tươi.
Ơ hay vùng đất tuyệt vời!
Ruộng vườn trù phú, lòng người mến
thương.
Mằng Lăng cổ kính rêu phong
Tiếng chuông vang vọng ngân trong chiều
tà.
Chữ Quốc ngữ của nước ta
Còn lưu sách cổ đậm đà tháng năm.
Ghé thăm Tháp Nhạn người Chăm
Thời gian thách thức ngàn năm vững bền.
Đêm về soi bóng ánh đèn
Vọng hồn dân tộc chẳng quên bao giờ.ụ
Đầm Ô Loan tựa bài thơ
Gập ghềnh lồng cá đón chờ gió qua.
Gành Đá Đĩa bóng đảo xa
Lắng nghe sóng vỗ ngân nga xạc xào...
Nơi đây hải sản dồi dào
Tôm cua cá mực mời vào dùng chơi.
Thơm ngon biển cả đất trời
Một lần cho biết hương đời vị thanh.
Phú Yên ơi, chốn an lành
Ai xa lưu luyến chép thành lời thơ
Ra về lòng cứ ngẩn ngơ
Người ơi có nhớ đợi chờ ngày đêm...
Phú Yên ai khéo đặt tên
Quê hương giàu đẹp tình em đậm đà...
Du lịch Phú Yên
09/12/2024
TRẦM KHÚC HOÀNG HOA - Thơ Nguyễn An Bình
NGUYỄN AN BÌNH
TRẦM KHÚC HOÀNG HOA
Ngọn gió nào thổi qua triền dốc cũ
Sáng mùa đông lãng đãng lạnh mù sa
Đường lên đồi chắc em còn ngái ngủ
Đánh thức tôi cùng trầm khúc hoàng hoa.
Ngày tháng ấy tôi lạc trong mộng mị
Bơi trong sương khúc hát khắp núi đồi
Bơi giữa rừng hoa vàng màu cổ tích
Tóc người bồng bềnh một nhánh mây trôi.
Cao nguyên mùa nầy chìm trong mưa bụi
Những nụ quỳ lấp lánh giọt sương đêm
Dịu dàng nở níu chân người lữ khách
Sắc hoa vàng hàm tiếu vội lên men.
Trong nắng gió ươm tình yêu dịu ngọt
Màu đất nâu thơm nỗi nhớ khôn cùng
Gieo thương nhớ trong sắc màu rực rỡ
Người yêu người khao khát chuyện thủy chung.
Những mùa hoa đắm say người đến vậy
Giấc mơ hồng trôi giạt phía trời xa
Yêu nồng nàn dẫu hoa về cùng đất
Bên kia đồi còn vọng khúc hoàng hoa.
N.A.B.
RỐN LŨ TRIỆU PHONG - Thơ Nguyễn Văn Trình
![]() |
| Ảnh: TTX.VN |
Rốn lũ Triệu Phong
Về nơi rốn
lũ Triệu Phong
trắng trời
mưa lũ
mênh mông một
vùng
nước dâng
cuồn cuộn, xóm làng chìm sâu
sầu đau ngọn
lúa, ngô, khoai…ngoài đồng
trâu, bò,
gà, lợn…trôi sông
xuôi theo
dòng nước, chảy về Biển Đông
lũ lớn quá,
bao ngôi nhà chạm nóc
cực lòng dân
cột đổ, nhà
xiêu
bùn lấp đầy
vườn, đầy sân, đầy ngõ
chôn vùi tất
cả công sức bao ngày
trắng tay, một
nắng hai sương
ruộng vườn,
nhà cửa trôi sông hết rồi…
Về nơi rốn
lũ Triệu Phong
mưa như trời
trút nước
lũ về ngập
tới ngọn tre
nhà trẻ
chìm sâu dòng nước
bốn bề tang
tóc, đau thương
trường học,
trạm xá vùi sâu trong bùn
hốt hoảng
người dân giữa cơn lũ dữ
mông mênh
phận số, nhọc nhằn
mưa lũ về
tiếng xé
lòng kêu cứu
chồng gọi vợ
trong cơn hồng thủy
mẹ tìm con
trong dòng nước đục ngầu
ngập xóm ngập
làng, giờ biết nơi đâu…
mưa lũ về
đàn em nhỏ
bơ vơ
đói cơm rét
lạnh, chơ vơ đứng ngồi
bữa ăn còn
thiếu, áo quần tả tơi
sách vở tơi
bời, trộn chung bùn đất
ngày đến
trường vất vả, còn xa…
Về nơi rốn
lũ Triệu Phong
nước về trắng
cả một vùng làng quê
đường thôn
ngõ xóm, tràn trề lũ dâng
nước ngập
chẳng nơi trú thân
người, vật
đành lên nóc nhà tránh lũ
lòng hoang
mang
nước mắt
không còn đủ khóc
sống trong
cảnh nguy nan, tang tóc
thất vọng
nhìn trời, chẳng ngớt cơn mưa
thân ướt lạnh,
bụng vừa đói lả
cảnh thương
tâm
cuồng phong
nổi cơn thịnh nộ
dân mình
xót xa…
rồi sẽ sống
sao đây
những ngày
sau cơn lũ
từng đoàn người
cứu trợ
tình người
trong lũ, sum vầy giúp nhau
mong qua
mau, bao ngày khốn khổ
bỗng vang
lên câu ca dao vượt khó:
còn da lông mọc, còn chồi nảy cây (1)
qua cơn bĩ cực, đợi ngày thái lai… (2)
để mai ngày
cây khô,
cây lại đâm chồi trổ bông…
Triệu
Phong, mùa lũ dữ - 2020
(1) Trích câu ca dao Quảng Trị :
“Chớ than
phận khó ai ơi,
Còn da lông
mọc còn chồi nảy cây.”
(2) Trích
câu tục ngữ Việt Nam: “Qua cơn bĩ cực, đến hồi thái lai.”


.png)



.jpg)
