Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, November 27, 2023

CHUYỆN MÁ TUI - Thùy Vy

 Chuyện Má tui

 

Má tui nay đã 83 tuổi, quê ở Duy Xuyên Quảng Nam. Ông ngoại tui bị Tây giết chết năm 1952 khi tham gia tải thương trong trận chặn đánh đoàn xe của Pháp, được đồng đôi đưa lên gò chôn tạm nhưng bị lũ cuốn trôi. Bà ngoại lúc đó gánh gồng dắt díu 4 người con là Dì 2, Má, Cậu 4 và Cậu 5 chạy lên Tiên Phước trốn Giặc. 

 

    Do điều kiện sống không tốt, lần lượt Dì Hai và Cậu Năm bị ốm ... chết. Má và Cậu Bốn được ngoại cho ăn học tử tế, Cậu Bốn tham gia cách mạng còn Má thì dạy học. Nghe nói Cậu Bốn là bộ đội đặc công giỏi, hát hay. Cậu hi sinh tại Quảng Ngãi, nay là mộ vô danh trong nghĩa trang tại Quảng Ngãi. Má có chồng sinh được 6 người con và dạy ở Tam Kì. Sau 75, vì điều kiện gia đình Má chuyển về dạy tại Tiên Lộc Tiên Phước. Trời thương, 6 người con của Má nên vai nên vóc khỏe mạnh và công việc ổn định. Nhiều lúc tui thấy Má nhìn xa, chạnh buồn khi nhắc về ông bà ngoại và các Cậu Dì....

 

     Lại kể về Má, Má hát rất hay lại hay hát, ở tuổi này rồi nhưng rất thích du lịch, ca hát... Má mà đi dự cưới 10 đám thì chí ít cũng 6 đám được mời lên hát. Bà con xa gần, nội ngoại ai về cũng ghé thăm Má. Má vui vẻ cởi mở chân tình nên ai cũng quý cũng thương. Má đã có được 12 đứa cháu nội ngoại. ...

 

       Mùa Vu Lan báo hiếu, tui kể chuyện về Má tui với cả nhà. Với chúng tui, Má tuyệt lắm, lúc nào cũng cười vui, về với Má là về với cả trời yêu thương.. yêu Má! Chúng con yêu Má!

READ MORE - CHUYỆN MÁ TUI - Thùy Vy

LOAY HOAY TRONG GIÓ HEO MAY - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Loay hoay trong gió heo may


Người đàn bà cũ, nhưng anh là quá cũ

Cứ lặng lẽ loay hoay những điều ẩn dụ

Chợt nhớ về một thời hoa mộng đã qua

Những góc cạnh cuộc đời lẫn khuất mờ xa

                        *

Người đàn bà cũ thì đâu còn vụng dại

Mà lóng lánh, chung chiêng sắc màu con gái

Trong cái chớm lạnh đầu mùa, đông đã sang

Một vệt nắng vàng chống chếnh chảy miên man ...

                       *

Anh phải chịu trách nhiệm, cả điều không nói

Cả góc gãy nhặt thưa đong đưa mời gọi

Khi đã thất bại trong công việc của mình

Chỉ còn lại lời khuyên và những biện minh

                       *

Sóng gió của cuộc đời đổ xô tứ phía

Bao mối quan hệ chỉ còn trên danh nghĩa

Dấu vết của ngày xưa, năm tháng xói mòn

Chợt, con chim gì vô tình, hót véo von

                       *

Người đàn bà cũ, nhưng anh thì quá cũ

Trang nghiêm như tín đồ cử hành phụng vụ

Sâu lắng chiều trong, có một thuở đắm say

Cũng nhẹ nhàng ngồi, ta nói chuyện mai này...



Mưa Phan Thiết


Mưa lặng lẽ, trắng trời Phan Thiết

Mắt đăm đăm, ngóng bước ai về

Con thuyền nhỏ, một mình tách biệt

Lênh đênh trong mưa gió mãi mê


Trên vụng biển, cơn giông lấn bấn

Sóng xô nghiêng xác rác bãi bờ

Trong tiếng sóng, tiếng mưa quyện lẫn

Chiếc thuyền con một dấu chấm mờ


Ánh mắt lo âu, mưa giăng tối

Chiều bao giờ, đã xuống từ lâu

Sóng tiếp sóng từng làn chìm nổi

Cứ lao xao như thuở ban đầu


Đời bận rộn, buồn hiu cơm áo

Lãng quên thời hoa mộng ngày xưa

Chỉ còn lại đôi bờ thực ảo

Lẫn vào trong tím biếc cơn mưa


Chợt con sóng vun bờ òa vỡ

Chiếc thuyền con chếch hướng nẽo về

Bờ ngực trẻ vồng cong cõi nhớ

Sóng dập dờn cuốn níu đam mê…



Những dòng sông có bao giờ chúng giống nhau đâu


Dù vẫn chảy, ngàn đời như vậy

Những con đường biết đi, từ non cao đổ xuống biển sâu


Mỗi con sông, trầm tích trong mình một ký ức truyền thừa 

Để chúng ta, khi nhìn thấy một dòng sông xanh ngát

Lại cháy lòng, thương nhớ khúc sông xưa…



Chiều góc cạnh ngang triền đồi nắng

                                            Tặng Anh Nguyễn Tấn Nghiệp

Treo lưng đèo một nỗi nhớ quê

Cơn gió bấc trở chiều, rung ngân ngày phẳng lặng


Dâng một nỗi niềm đau đáu tái tê

Đường dĩ vãng, ngược trôi dòng ký ức

Trong tiếng nhạc hoài mong, đăm đắm lối đi về…


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

thanhhungmtbb@yahoo.com.vn


READ MORE - LOAY HOAY TRONG GIÓ HEO MAY - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

VÀ XUÂN | HỎI GIÓ | ĐỢI - Chùm thơ Thùy Vy

 

Nhà thơ Thùy Vy


1. Và xuân

 

Và tất cả sẽ xuân

con đường phủ đầy hoa của phố

những con đường lắm sắc màu xanh đỏ

đẫm trên vai hương của mùa.

 

Rồi tất cả hoa là hoa

em cài trên môi nụ hôn của gió

ướm trên mình chiếc áo thơm mùi cỏ

nồng nàn vị giêng hai.

 

Cô bé có cái nơ thật to

đi hài vào vườn cổ tích

chiếc túi nhỏ xinh đựng đầy hạt dẻ.

 

Và xuân.

Và xuân.

 

 

2. Hỏi gió

 

Có một lần em giả vờ ngây thơ

nép đầu vào vai anh hỏi chúng mình lớn chưa anh nhỉ

anh khẽ cười bảo rằng mười tám rồi á hỉ

thử làm thơ cho anh đọc đi nà.

 

Em mỉm cười

không vậy đâu nha

chỉ thích đọc thơ người thôi đấy

những câu thơ không nằm trên giấy

nếu cần

hỏi gió xem sao.


 

3. Đợi

 

Anh đừng quên lời nguyện thề bên cây thập tự

khoác trên mình lời kinh thánh

thương mùa giáng sinh.

 

Anh đừng quên vườn bưởi nhà ai hoa thoảng.thơm

thơm như tóc em chiều nào anh nhé

chỉ hương bưởi thôi thoảng hương dịu nhẹ

đọng trên vai anh.

 

Con đò mỗi chiều đầy ắp hương hoa

chở tuổi thơ vỡ oà tiếng mái dầm khua đẩy.

 

Em ép mình bên những chồng thư

con chữ không vẹn nguyên dòng đời cuộn lại

đôi mắt có nhoè đi tim vẫn hồng

hồng mãi

vẫn đợi anh về ươm lại mảnh vườn thơ.

 

Thùy Vy

Tiên Phước, Quảng Nam

READ MORE - VÀ XUÂN | HỎI GIÓ | ĐỢI - Chùm thơ Thùy Vy

Sunday, November 26, 2023

TÌNH THẦY _ Thơ Nguyễn Đại Duẫn

 

Nhà thơ Nguyễn Đại Duẫn


TÌNH THẦY


Bao năm thầm lặng đưa đò

Mái chèo sâu lắng điệu hò quê hương

Lời thầy bao nỗi thân thương

Cánh buồm nâng bước con đường tương lai

Bảng đen phấn trắng miệt mài

Cho em tri thức nối dài ước mơ

Tình thầy lắng đọng hồn thơ

Còn đây vẵng tiếng đò đưa của thầy



Nguyễn Đại Duẫn


READ MORE - TÌNH THẦY _ Thơ Nguyễn Đại Duẫn

CÓ MỘT LOÀI HOA CỎ | THÔI ĐÀNH RONG RÊU - Chùm thơ Nguyễn Văn Trình

     

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình

    Có một loài hoa cỏ

Nguyễn Văn Trình


Trinh nữ loài hoa cỏ

sương gió ở ven đường

không hương thơm ngào ngạt

biết bao người đắm say


Trinh nữ ngày gió lay

càng thêm bừng sắc tím

hoa lặng im như cỏ

bên đời thật khó quên


Trinh nữ hoa dịu mềm

vươn lên trên sỏi đá

không kiêu sa như lan

mà ngập tràn yêu dấu


Trinh nữ hoa nhiệm mầu

sắc tím mãi bền lâu

bầu bạn bên muôn loài

chẳng phai màu chung thủy…


Đông Hà, 2019



Thôi đành rong rêu

Nguyễn Văn Trình


Tiếng ve nức nở gọi hè

bóng bàng râm mát nghiêng che khoảng trời

giữa sân vạt nắng chơi vơi

bên thềm lá rụng còn rơi cuối chiều


Thả hồn bay bổng cánh diều

chao nghiêng ngọn gió gửi chiều ngây thơ

sắc trời mây tím giăng tơ

dấu xưa bụi phủ phai mờ sắc xuân


Tiếng ve nghe vọng bần thần

từ cây phượng đỏ, từ cành liễu xanh

thư sinh áo trắng ngày xanh

bao nhiêu kỷ niệm thôi đành rêu rong


Chiều hè ngồi dưới gốc thông

nhớ bao chuyện cũ cho lòng thêm đau

bằng lăng nhuộm tím một màu

lời xưa dang dở, nát nhàu lòng ai…?!


Đông Hà, 2021

READ MORE - CÓ MỘT LOÀI HOA CỎ | THÔI ĐÀNH RONG RÊU - Chùm thơ Nguyễn Văn Trình

LÀM SAO CHO EM QUÊN - Nhạc: Lê Hữu Nghĩa - Lời: Thy Lê Trang - Ca Sĩ: Lê Thu Hà

READ MORE - LÀM SAO CHO EM QUÊN - Nhạc: Lê Hữu Nghĩa - Lời: Thy Lê Trang - Ca Sĩ: Lê Thu Hà

Saturday, November 25, 2023

TẠP LỤC THI 13, 14, 15 – Thơ Chu Vương Miện


 

TẠP LỤC THI 13
 
ở ống thì dài
ở bầu thì tròn
chả biết trách ai?
cái phận tép tôm
 
trăng khi tròn khi khuyết
người sanh đủ hai chân
người mặc áo sơ mi cụt tay
người com plet cà vạt
người ôm cột đèn mà khóc
kẻ ôm cột đèn mà cười
ngày trước là thế kỷ 19
vừa rồi là thế kỷ 20
bây giờ là thế kỷ 21
có chùa nhiều cột
có chùa một cột
có chè đậu đen đậu đỏ
có chè khoai lang
có chè bà cốt
có khỉ cả bầy
có khỉ độc
 
 
TẠP LỤC THI 14
 
cha già con cọc
lỡ mai chết đi
không người khóc
 
tuổi trẻ qua qua vội vã dăm lần
mà cây đề đã thành cổ thụ
ngồi gom hết lá vàng nơi thừa phủ
làm sao đo được tuổi thời gian
chả làm sao thấu hết một cung đàn
vào nơi ngực nằm yên nơi đó
anh thường nói với em câu này chuyện nọ
mà thực ra cũ rích tự lâu rồi
từ thủa lũng sâu chưa nổi thành đồi
như lòng biển sâu chưa thành đại lục
người gạch nối liền thần tiên trần tục
một dòng thôi từ đó tới giờ
từ núi rừng hoang mạc xa xưa
đến thành quách lâu đài tráng lệ
anh vẫn yêu em và tỏ tình như thế?
 
 
TẠP LỤC THI 15
 
đục nước béo cò
ăn xong cò dò lên cây?
chờ suốt ngày
luôn cả ngày mai
 
dòng suối đổ từ nơi cao xuống thấp
uốn quanh co vẫn còn đó em à
tình chúng mình từa tựa hạt mưa sa
sa trên giếng khô đất cằn không cỏ
sao em chưa về mà còn nán đó
đợi nỗi gì? cát sỏi trổ hoa
mới đó là người giờ đã ra ma
ngang tấm lụa đào phất phơ giữa chợ
vào tay người cùng hành trình gian khổ
mà ở không gái giá chán thấy mồ
ừa mà hận đời cứ đổ cho thơ
thơ loạn xạ vốn là đồ ba vạ
thôi được thua cũng tùy em cả?
 
Chu Vương Miện

READ MORE - TẠP LỤC THI 13, 14, 15 – Thơ Chu Vương Miện

KÍNH TIỄN NGƯỜI ĐI - Thơ Mặc Phương Tử

 





KÍNH TIỄN NGƯỜI ĐI


                                                            Tin Thầy viên tịch.




Bóng Người khuất nẽo tà dương 

Bóng ta còn lại bên đường thế nhân.

Mây về đâu, 

Nẽo phù vân!

Ngàn sương rụng xuống xao tầng biển xa.


Ngỗn ngang nhịp bước ta bà

Ngỗn ngang sự thế, tình hoa cỏ nầy.

Gió về lạnh dấu chân mây,

Trăng nghiêng bóng núi, sương cài dấu xưa.


Người đi giữa tiết giao mùa

Thanh âm còn vọng gió đưa điệu đàn.

Khung trời cũ, mộng quan san,

Nẽo phù vân đã khuất ngàn sao xa.


New Orleans, ngày 24/11/2023.

MẶC PHƯƠNG TỬ









READ MORE - KÍNH TIỄN NGƯỜI ĐI - Thơ Mặc Phương Tử

Chùm ảnh MÙA HỒNG GIÒN - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào ảnh để phóng to.










READ MORE - Chùm ảnh MÙA HỒNG GIÒN - Chu Vương Miện

Tuesday, November 21, 2023

NHỮNG THÁNG NGÀY, VỚI VÀM CỎ ĐÔNG - Thơ Đan Thụy


 

 
NHỮNG THÁNG NGÀY...
 
Nỗi buồn như ngày đông
nước mắt cho ta làm người tình
tóc chiều gom nhớ mùa hương bưởi
chắt lọc trên tay những tháng ngày
 
Xin anh đừng như con sóng vỗ
gieo thênh thang nỗi nhớ quay vòng
ngày trôi giữa nghìn trùng khắc khoải
anh và em
chợt hiểu... ngỡ ngàng
 
Là làn gió
hay làn sương khói
tình khói sương mỏng mảnh đời chiều
em chân thật như nắng hè khát bỏng
muốn thật nhiều
nhưng mùa đã qua mau
 
Tình chợt đến rồi đi vô biên quá
bóng hoàng hôn rót vọng tiếng sóng ngầm
anh im lặng quanh tiếng đời dâu bể
để trái tim lưu dấu những nợ nần
 
 
VỚI VÀM CỎ ĐÔNG
 
Lục bình trôi
trên dòng sông Vàm Cỏ
Như giấc mơ chảy qua đời tôi năm tháng
Màn đêm buông, sao trời nhoi nhói sáng
Bìm bịp kêu…
thức dậy giấc trở mình
 
Mẹ một đời thầm lặng cạnh dòng sông
Dắt lúa, lội mưa qua mùa nắng rát
Mẹ từng giấu vào đêm ngàn mơ ước
Cất buồn - vui kỹ lưỡng một chốn về
 
Mẹ tải bùn thơm trong bữa cơm, giấc ngủ
Con lớn lên từ Hạt Lúa Mẹ Trồng
Bao tháng năm qua giờ con mới biết
Có sông Vàm và đời mẹ ở bên trong
 
Mẹ ru hời hạt lúa những tương lai
Dạy con biết…
sự thiêng liêng từ cuộc sống
Con trưởng thành, xa quê vào quân ngũ
Nhớ sông Vàm…
nhớ cánh hoa tím mong manh
 
Và chiều nay…
đêm xuống muộn ngập ngừng
Trăng quê mẹ hong vàng dòng Vàm Cỏ
Tắm ánh trăng khuya mát mềm như lụa
Ký ức ùa về
mạch đời chảy mãi một dòng sông.
 
                                     Đan Thụy

READ MORE - NHỮNG THÁNG NGÀY, VỚI VÀM CỎ ĐÔNG - Thơ Đan Thụy

Monday, November 20, 2023

ĐƯA TIỄN MỘT MÙA THU – Thơ Lê Văn Trung


   

 
ĐƯA TIỄN MỘT MÙA THU
 
Em vội tiễn mùa thu tôi đi biệt
Nắng vườn xanh vài giọt đã phai vàng
Còn sót lại một chùm bông cúc nhỏ
Nhuộm sương chiều tiếc nuối sắc hương tan
 
Em vội tiễn mùa thu tôi đi biệt
Đường tương tư mỗi nhịp bước khuya về
Chiếc lá úa ngày xưa buồn trên tóc
Áo chưa vàng từ buổi lá bay đi
 
Em cầm giữ chi tôi mùa thu biếc
Trên bàn tay còn thơm cả hồn tôi
Em cầm giữ chi tôi lời thơ ngọc
Mà hương xưa còn ngọt đắm trên môi
 
Em phong kín màu trăng xanh hàm tiếu
Vườn thanh xuân khao khát nụ hoa rằm
Ai biết được trong hồn thu vời vợi
Tôi đợi chờ thương tiếc tuổi thơ tôi
 
Tôi gọi mãi mùa thu không trở lại
Để vàng phai nhuộm thắm nỗi mong chờ
Tôi gom nhặt mù sương mùa thơ dại
Tưởng hương người còn ướp chín cơn mơ.
 
                                             Lê Văn Trung
 
READ MORE - ĐƯA TIỄN MỘT MÙA THU – Thơ Lê Văn Trung

ĐỌC “CHỜ ĐẾN THIÊN THU MỘT BÓNG NGƯỜI” THƠ PHƯƠNG TẤN - Châu Thạch


                       Nhà thơ Phương Tấn

 
CHỜ ĐẾN THIÊN THU
MỘT BÓNG NGƯỜI
 
Chiều xuống sâu buông tiếng thở dài
Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai
Có cô gái nọ ngồi hong tóc
Ngỡ gió lùa mây xỏa xuống vai.
 
Sóng cuộn đời sông, sông bạc phếch
Giang hồ xếp vó tự bao năm
Nhớ em mình nhớ thời yêu mệt
Ngóng mãi bên đường bóng biệt tăm.
 
Ai lỡ đưa người qua bến sông
Hình như bến lạc sóng mênh mông
Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ
Mình, kẻ lạc loài giữa gió đông.
 
Và như pho tượng bên triền núi
Chờ đến thiên thu một bóng người
Chờ đến xuân già sông rã nhánh
Ô hay, mình cứ tuổi hai mươi.
 
                      (Sài Gòn 2017)
                         Phương Tấn

ĐỌC “CHỜ ĐẾN THIÊN THU MỘT BÓNG NGƯỜI” THƠ PHƯƠNG TẤN

                                                           Châu Thạch

             

Nhà thơ Phương Tấn được GS Nguyễn Đại Hoàng gọi là “Nhân vật văn chương” bởi những cống hiến của ông cho nền văn học nước nhà. Với tôi nhà thơ Phương Tấn còn là một “Chàng trai trẻ mãi” bởi trong bài thơ “Chờ Đến Thiên Thu Một Bóng Người” tác giả đã chờ em “chờ đến thiên thu”, đã chờ em “chờ đến xuân già xuân rã nhánh” mà vẫn thấy mình “Ô hay, mình cứ tuổi hai mươi”.
 
Thật vậy, đọc “Chờ Đến Thiên Thu Một Bóng Người” của Phương Tấn ta sẽ thấy tình yêu dầu có “Chạm bóng thu phai”, dầu có thành “Sông bạc phếch”, dầu có “Bóng biệt tăm”, dầu có “Xuân già rã nhánh”, dầu có “chờ đến thiên thu” thì nó vẫn tuổi hai mươi. Tất nhiên đó là thứ tình yêu lớn của những con tim si tình mà đời ca tụng như Kim Trọng, như Phạm Thái, như Hàn Mạc Tử và như Phương Tấn trong bài thơ nầy.
 
Đọc khổ thơ đầu của bài thơ ta thấy một Sài Gòn buồn, một nỗi buồn êm ái bàng bạc trong không gian, xỏa xuông vai, hong lên tóc và thấm thía vào tâm hồn:
 
Chiều xuống sâu buông tiếng thở dài
Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai
Có cô gái nọ ngồi hong tóc
Ngỡ gió lùa mây xỏa xuống vai.
 
“Chạm” là đụng nhẹ nhưng “Chạm” cũng là chạm trổ. “Thu phai” có thể hiểu là mùa thu phai lá, có thể hiểu màu thu đã nhạt, hay hiểu là đã cuối mùa thu cũng đúng. Vậy câu thơ “Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai” là đêm Sài Gòn vào cuối mùa thu, hoặc có hình bóng mùa thu trong quá khứ chạm khắc vào trong đêm Sài Gòn hiện tại. Nói rõ hơn, “Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai” có hai nghĩa. Một nghĩa là đêm Sài Gòn hiện tại đã vào độ cuối thu. Một nghĩa khác là đêm Sài Gòn hiện tại khắc ghi những kỷ niệm mùa thu Sài Gòn trong qúa khứ xa xưa.
 
Dầu hiểu như thế nào thì hình ảnh cô gái ngồi hong mái tóc của mình trong đêm mùa thu Sài Gòn đẹp vô cùng. Hình ảnh đó nên thơ hơn cô gái mặc áo lụa Hà Đông làm cho nắng Sài Gòn chợt mát. Nên thơ hơn bởi vì hình ảnh đó cùng với “tiếng thở dài” của Sài Gòn trong đêm len lỏi vào tâm hồn ta nỗi sầu nhè nhẹ vấn vương, vuốt ve nỗi nhớ một Sài Gòn xa xưa ngày nay không còn nữa.
 
Khổ thơ thứ hai là sóng gió, là lênh đênh, là chia ly với nỗi nhớ triền miên mà tác giả ôn lại đời mình trong đêm Sài Gòn:
 
Sóng cuộn đời sông, sông bạc phếch
Giang hồ xếp vó tự bao năm
Nhớ em mình nhớ thời yêu mệt
Ngóng mãi bên đường bóng biệt tăm.
 
Nhà thơ đã ví đời mình như con sông. Con sông có sóng cuộn đến bạc phếch là con sông lớn. Đời người như con sông lớn thì thăng trầm nhưng đầy ý nghĩa.
 
Câu thơ “Giang hồ xếp vó tự bao năm” bày tỏ thêm tư cách người trong thơ. Đó không là Dũng trong tiểu thuyết Đôi Bạn của Nhất Linh thì cũng là chàng trai được đưa qua sông của Thâm Tâm trong “Tống Biệt Hành”, hoặc là chàng tráng sĩ gọi đò trên Bến My Lăng của Yến Lan, hay có thể là một Phạm Thái dừng chân xếp vó để mài gươm dưới nguyệt. Dầu chàng là ai thì hình ảnh sóng trên sông lớn và xếp vó giang hồ cũng nói lên được tư cách anh hùng, hảo hán của một con người.
 
Con người hảo hán đó còn mang nặng một mối tình theo suốt cuộc giang hồ, với những thăng trầm của cuộc sống. Tình yêu đó có từ thời “Yêu mệt” có nghĩa là yêu nhiều, yêu say đắm. Tình yêu đó chia ly vì sao ta không biết nhưng để chàng trai giang hồ mang nặng trong tim và ngóng chờ mãi trên mọi nẽo đường phiêu linh của chàng.
 
Hai khổ thơ một và hai đưa ta vào một khung trời trầm lắng. Trong khung trời trầm lắng đó có tiếng thở dài của vạn vật hòa với tiếng sóng dậy lên trong lòng. Hình ảnh cô gái ngồi hong tóc xỏa xuống vai như gió lùa mây, hình ảnh sóng cuộn trên dòng sông lớn, rồi bước chân giang hồ, rồi xếp vó ngồi nhìn con đường xa xăm biệt bóng người, tất cả sự xao động như khắc vào hình bóng thu phai của một bức tranh tỉnh lặng. Điều đó khiến khi đọc thơ, ta nghe tiếng thở dài của buổi chiều xuống sâu lắng, tràn ngập trong lòng ta một thứ hương tình yêu thắm thiết trong trầm tư, tịch mịch, cô liêu. Thơ như thế là thứ thơ đem cho ta nỗi buồn diệu vợi, nỗi sầu quyện vào hồn ta thứ tình say đắm.
 
Rồi thì khổ thơ thứ ba là sự ân hận của một lần “Ai đã đưa người qua bến sông”“Ai” chính là người ấy. Người ấy đưa ta qua sông để người ấy và cả ta “Như có tiếng sóng ở trong lòng”. “Người đi? Ừ nhỉ người đi thật”. Tâm trạng người đi và người đưa tiễn lúc ấy chẳng khác chi tâm trạng trong bài thơ Tống Biệt Hành của Thâm Tâm. Để rồi khi qua sông rồi thì “Hình như bến lạc sóng mênh mông”, người đi không quay về được nữa:
 
Ai lỡ đưa người qua bến sông
Hình như bến lạc sóng mênh mông
Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ
Mình, kẻ lạc loài giữa gió đông.
 
Bài thơ “Tống Biệt Hành” của Thâm Tâm thì không đưa người qua sông, còn khổ thơ nầy của Phương Tấn thì đưa người qua sông, nhưng chắc chắn tâm sự hai người đưa li khách đi đều giống nhau, đều phải nhận chịu nỗi đau và thổn thức như Thâm Tâm đã thổn thức: “Mây thu đầu núi, giá lên trăng/Cơn lạnh chiều nào đổ bóng thầm/Ngừng ở bên trời nghe tiếng khóc/Tiếng đời xô động tiếng lòng câm”. Thế nhưng khác với “Tống Biệt Hành” người đi thề không quay lại nếu chưa tròn chí lớn, còn đối với Phương Tấn thì người đi đã bị “Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ”, dầu muốn quay lại cũng chẳng thế nào quay lại!
 
Qua khổ thơ chót Phương Tấn biến thành hòn đá như hòn đá vọng phu, đứng chờ thiên thu bên triền núi, đợi người yêu của mình quay lại:
 
Và như pho tượng bên triền núi
Chờ đến thiên thu một bóng người
Chờ đến xuân già sông rã nhánh
Ô hay, mình cứ tuổi hai mươi.
 
Đây là một khổ thơ như sông núi hùng vĩ, như vách đá trường tồn, như tùng bách đứng sừng sững giữa phong ba, như mùa xuân chín, như dòng sông chảy mãi vô biên, như đất trời tán dương tôn vinh một mối tình tươi trẻ hoài qua năm tháng. Khổ thơ có 4 câu thơ kết, tuyệt vời cho một bài thơ hay, nó như lời thề non nước, nó như tiếng vọng ngàn thu, nó như một phán quyết cuối cùng mà thiên thu không làm lay chuyển được.
 
Bài thơ “Chờ Đến Thiên Thu Một Bóng Người” mở đầu bằng một tiếng thở dài của không gian chiều, đóng lại bằng một pho tượng đứng thiên thu bên triền núi, để nói về một khối tình thủy chung mãi mãi, một tình yêu sống mãi, trẻ mãi không già. Thứ tình đó nếu là tình yêu trai gái, thì sẽ là tầm thường với người có chí lớn. Đối với người từng giang hồ qua sóng nước mênh mông, bất đắc chí vì bị “Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ” thì tình yêu thiên thu đó để dành cho chí tang bồng của mình, vì sông vì núi, vì hạnh phúc con người, vì lý tưởng cao xa. Từ đó ta sẽ hiểu nối lòng của tác giả chờ đợi một người hay chờ đợi một Sài Gòn đẹp lại như xưa tùy theo ý của ta. Dầu ý ta hiểu thế nào thì bài thơ vẫn lung linh một khối ngọc tình làm ngây ngất mắt ta nhìn, tai ta nghe và tâm hồn ta đồng cảm.
                                                    
Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC “CHỜ ĐẾN THIÊN THU MỘT BÓNG NGƯỜI” THƠ PHƯƠNG TẤN - Châu Thạch