Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, January 20, 2016

MỖI LẦN TẾT ĐẾN - Thơ Hồng Tâm


   
               Tác giả Hồng Tâm



MỖI LẦN TẾT ĐẾN

Ai mong Tết ! Nhưng ta chẳng mong Tết
Đến làm gì ? Cho bao người sầu lo
Dân đói khổ họ chạy đôn chạy đáo
Đi kiếm tiền hoài mà chẳng thấy no ?

Mỗi lần Tết trẻ mồ côi mong đợi
Nhìn xa xăm chờ đợi một vòng tay
Em bé bán vé số, bé đánh giày
Em ao ước có tiền đi chơi Tết

Tết, người vô gia cư không chỗ ngủ
Tìm ở đâu ? Mái hiên để che thân
Đêm trời trở gió không chăn áo ấm
Lắng nghe pháo giao thừa nổ thật gần

Tết người nghèo không bánh chưng bánh tét
Không dưa hành, câu đối đỏ, thịt heo
Tết người nghèo không tiệc rượu, tiếng reo
Ta thấy rõ nỗi sầu dâng sóng mắt

Tết sắp đến mong trời ban thêm lộc
Cho vạn người nghèo mãi mãi ấm no
Mong thế giới hòa bình và hạnh phúc
Đừng để con người sống trong nỗi lo

                                  10/01/2016
                                HỒNG TÂM


READ MORE - MỖI LẦN TẾT ĐẾN - Thơ Hồng Tâm

CUỐI NĂM MỪNG BẠN ĐẾN THĂM - Thơ Hoàng Yên Lynh



         Tác giả Hoàng Yên Lynh


CUỐI NĂM MỪNG BẠN ĐẾN THĂM
                           
Bạn đến thăm
Chiều cuối năm 
B'lao mai vàng khoe sắc thắm
Tóc bạn cũng như tôi
Đã nắng xế bên đồi
Giây phút chạnh lòng
Đối mặt với mênh mông ...

Chuyện cuộc đời
Chuyện  thế cuộc đổi thay
Đêm mơ Kinh Kha bên bờ Dịch Thủy
Chia cùng Phạm Thái với cơn say .

Trời Cali tết chẳng có mưa bay
Bạn kể tôi nghe đường đời bôn ba xứ lạ
Tôi " lão nông tri điền " tay cuốc đã mòn tay
Đếm giấc mơ ... ngỡ đời mình trẻ lại .

Bạn đến thăm
Chiều cuối năm gió rừng lộng gió
Để bọn mình thao thức với vần thơ
Bạn đến thăm
Mùa xuân ùa về trong nỗi nhớ
Đếm thời gian
Đếm lại bạn xưa .

Bạn ơi  cạn chén tương  phùng
Xuân đi xuân đến thủy chung vẹn tình .

Hoàng Yên Lynh


READ MORE - CUỐI NĂM MỪNG BẠN ĐẾN THĂM - Thơ Hoàng Yên Lynh

Tuesday, January 19, 2016

KHÁT - Thơ Đặng Xuân Xuyến




KHÁT
Tặng V yêu 

Đừng em
Trời ngoài kia lạnh lắm
Em có nghe gió rít gai người
Nào ngồi xuống
Nhích gần anh chút nữa
Tay trong tay cho hơi ấm loang đều
Anh thật lòng. Chỉ với em thôi
Đừng nghi ngại
Đừng gợi lời thề thốt
Ta khát nhau, chỉ vậy, đủ rồi
Em cần gì lời chót lưỡi đầu môi
Tình yêu mến đâu cần lời vô nghĩa.

Nào nằm xuống
Vùi ngực anh
Dán chặt
Tay siết tay xua giá lạnh tan rời
Đôi ngực trần cọ xiết ngùn ngụt hơi
Dòng nham thạch cuộn từng cơn nóng hổi
Thế. Thế. Thế.
Căng người
Em hứng đợi
Môi đốt môi
Anh thiêu trụi đất trời
Trăng thượng tuần ngấp nghé đón triều dâng
Tình chan chứa
Em ơi…
Tình chan chứa

Nào nằm xuống
Thỏa thuê từng cơn khát
Em, em ơi... đêm sắp qua rồi...

Hà Nội, đêm 18 tháng 01 năm 2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
READ MORE - KHÁT - Thơ Đặng Xuân Xuyến

MIỀN TRONG VEO - Thơ Đình Xuân



         Tác giả Đình Xuân


MIỀN TRONG VEO

Ngày hôm qua cứ cho nó về miền xa lắc
Ngày mai toàn những lời ẩn dụ khôn lường
Không hiện tại
Còn gì nữa mà không yêu thương nhau

Đất khô hoa vẫn nở
Lời ca giun dế không chờ mùa
Không hiện tại
Nghe thoảng mùi hương từ gió và tiếng yêu từ đất

Trả tình yêu về nguồn
Bỏ mặc đời muôn lối
Xin một tí của khắc cho thức trong veo
Để được vào nơi không hiện tại

Không thể gặp nhau nơi không hiện tại
Hẹn thôi, một cõi hồi luân...

                        Đình Xuân

READ MORE - MIỀN TRONG VEO - Thơ Đình Xuân

TÌM ĐÂU MÙA XUÂN CŨ... - Thơ Trần Mai Ngân



         Tác giả Trần Mai Ngân



TÌM ĐÂU MÙA XUÂN CŨ...

Đập gương tìm bóng ai
Mà nào đâu có thấy
Màu hoa đào phôi phai 
Mùa Xuân chóng vánh bay !

Tìm dấu nằm phảng phất
Rơm lửa xưa lặng thầm
Thoáng chút trầm hương tan
Dĩ vãng vào miên man...

Chiếc áo theo năm tháng 
Trong góc tủ lặng im
Có ai nhớ để tìm 
Tan hoang gương tình vỡ !

Đốt tan đi bóng hình
Cứ hoài theo trăn trở 
Đập vỡ, đập vỡ đi 
Cố ! 
Lệ đừng tràn đôi mi !


     Trần Mai Ngân

READ MORE - TÌM ĐÂU MÙA XUÂN CŨ... - Thơ Trần Mai Ngân

TÂM SỰ VỚI MÙA ĐÔNG - Vũ Trầm Tư




Tâm Sự Với Mùa Đông

Chỉ là mấy sợi tóc rơi
Phù du năm ngón chơi vơi lặng thầm
Ta đi tìm dấu trăm năm
Rong rêu cõi nhớ bước lầm lũi đi

Chỉ là cơn gió heo may
Bước ngu ngơ giữa tháng ngày cô liêu
Vẫn còn chút nắng đìu hiu
Dấu chân lãng tử theo chiều rơi mau

Chỉ là chiếc lá xanh xao
Bay đi từ cuộc ba đào đảo điên
Thì thôi như cánh chim nghiêng
Cuốn trôi cơn lốc rơi triền dốc cao

Chỉ là một khúc mưa mau
Con trăng lẩn trốn ngõ sầu tương tư
Thu đi,đông lạnh,sương mù
Theo hơi gió bấc tạ từ nắng hanh

Bao đêm trăn trở cũng đành
Thuyền qua sông lớn chòng chành bão giông
Em xa rồi để nhớ mong
Lẻ loi chim én xuôi dòng về Nam

Đêm còn vọng khúc đàn câm
Ai đưa con sáo lệ thầm sang sông
Tháng mười hai đã lập đông
Hoa cau nở trắng,trầu không đã già

Vũ Trầm Tư


READ MORE - TÂM SỰ VỚI MÙA ĐÔNG - Vũ Trầm Tư

HAI MƯƠI NĂM RỒI… - chùm thơ Nguyễn Văn Khánh





     HAI MƯƠI NĂM RỒI…

Hai mươi năm rồi, nhanh quá phải không em?
Thời gian cứ chảy trôi khi mái đầu xanh chuyển dần sang sợi bạc
Ta trách thời gian trôi hay trách mình hững hờ không biết giữ
Để bây giờ ta tiếc nuối, xót xa.

Hai mươi năm rồi, ừ nhỉ đã quá xa
Khi tất cả đã đổi thay, không hồn nhiên, lãng mạn
Không mặc cảm, ồn ào…
Chỉ lặng thầm, ta trách chính ta.

Hai mươi năm rồi ta lại gặp lại ta
Ta của hôm nay và ta của hai mươi năm về trước
Ta của hôm nay, cho tương lai, phía trước
Ta của vụng về, nhút nhát thuở ngày xa.

Mới ngày nào, vậy mà đã rất xa
Những cánh thư tay chập chờn trong nỗi nhớ
Dải đất miền Trung vẫn thơm hoài hoa sữa
Em ở Hà thành mơ mộng gió Lào bay.

Mình còn gì? Ngoài những cánh thư tay
Của nét bút nghiêng nghiêng viết riêng màu mực tím
Hai mươi năm vẫn nguyên lời hứa hẹn.
Ta  “vô duyên” nên mãi “bất tương phùng”?

                                         NVK
                                 
        MONG MANH…

Có gì đâu… tất cả chỉ mong manh
Ta đã có một thời yêu… trẻ dại
Mình đã yêu, đã vì nhau tất cả
Năm tháng lỡ lầm, nhung nhớ đã lìa xa.

Nuối tiếc ư, tất cả đã xa rồi
Năm tháng cũ đã trở thành dĩ vãng
Hai mái tóc chúng mình giờ đây nhuốm bạc
Dẫu có buồn nhưng lỡ đánh mất nhau.

Giá như xưa những giận hờn, tự ái
Mình biết chắt chiu  hạnh phúc ban đầu
Những nhỏ nhặt đã không thành nguyên cớ,
Hai đứa quay đầu để tiếc nuối ngày sau.

Mình có thể buồn, mình cũng có thể đau
Nhưng tình đầu, em ơi: mong manh, dễ vỡ
Năm tháng chia xa, tình xưa lỡ dở
Dù biết không vui nhưng chưa hẳn… đã buồn.

                              NGUYỄN VĂN KHÁNH
                      Gv Trường THCS Vĩnh Hanh, Châu Thành, An Giang
                                      


READ MORE - HAI MƯƠI NĂM RỒI… - chùm thơ Nguyễn Văn Khánh

MƯA THÁNG GIÊNG - chùm thơ Phan Nam




MƯA THÁNG GIÊNG

Thời gian còn lắng đọng đâu đó
Nơi đầu sóng vỗ bờ
Nơi đầu thác bọt tung trắng xóa
Nơi đầu mạ rì rào từng mầm xanh

Ngày cuối đông nết nhăn hằng lên trán
Bao âu lo chợt ùa về trong tâm thức
Mở toang cánh cửa sắc màu
Giọt mưa đêm phác họa nỗi sầu

Đêm cuối đông nhịp đời như dừng lại
Có gì chưa vỡ vụn trong nhân thế
Xin đừng tặc lưỡi cho qua chuyện hão huyền
Giật mình tiếng đêm xóa mờ dấu chân lặng lẽ

Muôn kiếp người trong dòng mưa đã khuất
Tiếng rao đêm ngập ngừng nơi đầu ngõ
Làn mi cay xóa nhòa nỗi nhớ
Cong dáng hình ngập tràn giấc mơ…

Quê nhà, 14.1.2015

VỌNG TÌNH

Ngày gặp em hoàng hôn giăng mí mắt
Tia nắng chiều ánh lên đôi má hồng
Giấu nụ cười còn sương rọi tấm lòng
Của miền trung du vang vọng nơi đáy con tim

Cuộc đời tôi đã bao lần đắm đuối
Dòng sông quê gieo ước vọng êm đềm
Dẫu chảy ngược nước mắt vẫn về xuôi
Tôi chèo lái gọi chuyến đò thẳm sâu

Miền thung xa chòng chành đợi em về
Giọt nước mát thanh lọc tâm hồn ai
Quả bòn bon của miền quê truyền thuyết
Đắm đuối tình tôi trao trọn cho em

Thềm đá cổ hóa làn rêu xanh thêm
In dấu mòn bao kiếp đời nặng mang
Tiếng thác xa ghập ghềnh trong nỗi nhớ
Nắm tay em Ồ Ồ những mùa xanh... (*)

  PHAN NAM
Quê nhà Tiên Phước, 14.1.2016

(*) Ồ Ồ: Khu thắng cảnh suối và thác tại thôn Thanh Khê, Xã Tiên Châu, Huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam.

            


READ MORE - MƯA THÁNG GIÊNG - chùm thơ Phan Nam

EM CHỈ LÀ ... - thơ Đan Thuỵ



Đan Thụy



EM CHỈ LÀ ...

Đan Thuỵ

Em chỉ là chiếc lá
Thu cuối mùa chơ vơ
Tay chất đầy phiền muộn
Mơ tình xanh áng thơ


Em chỉ là sợi nắng
Những chiều Đông lắc lay
Miên man làn hơi ấm
Ủ trái tim anh gầy


Em chỉ là làn gió
Mang hương đầy trang thơ
Giữa trưa hè nắng lóa
Đưa anh vào ước mơ


Em chỉ là hạt mưa
Đung đưa trên mắt lá
Rơi rơi buồn cuối Hạ
Thoáng ... trong anh chiều xưa!


Em chỉ là cánh hoa
Lưu Ly* vàng trong gió
Gặp nhau ngày quá muộn...
Xin "ta đừng quên nhau!"


Em là con sóng lạc
Biển tình anh đang reo!
Nhưng sẽ là nỗi khát...
Suốt đời anh mang theo


... Và em là ... rất nhỏ
Giữa mênh mông đời anh
Nhưng sẽ là NỐT LẶNG
Tháng năm dài ...tim anh 


ĐT
READ MORE - EM CHỈ LÀ ... - thơ Đan Thuỵ

GIỌT BUỒN TƯƠNG TƯ - thơ Nhật Quang


Tác giả Nhật Quang


GIỌT BUỒN TƯƠNG TƯ

Chiều rơi về phía không em
Cho hoàng hôn đẫm ướt mềm vạt sương
Đông sầu ủ rũ tơ vương
Bên song quạnh vắng, đàn buông lặng lờ

Đêm ôm kí ức vật vờ
Ngổn ngang tâm sự, thẫn thờ chưa vơi
Con tim ray rứt không lời
Tương chừng đâu tháng năm rồi lãng quên

Thinh không rơi chạm tiếng đêm
Miên man giấc mộng... ru mềm phôi phai
Rưng rưng kí ức đêm dài
Lời yêu còn đọng bờ vai hững hờ

Xòe tay hấng những niềm mơ...
Canh thâu mưa đẫm ướt bờ tương tư.

                                       Nhật Quang

                                        (Sài Gòn)
READ MORE - GIỌT BUỒN TƯƠNG TƯ - thơ Nhật Quang

KHÓ LÒNG - chùm thơ Lý Đức Quỳnh



Tác giả Lý Đức Quỳnh


KHÓ LÒNG

Tường cao cửa kín…nhàn an
Chăn bông đắp ấm cuối tràng trễ vui
Chừng như kẽ hở sụt sùi
Lọt vào những tiếng ngậm ngùi khóc xa

Ly cà phê sữa hòa pha
Nhâm nhi ngọt đắng ta bà quyện chung
Triều khơi sóng vỗ thiên lung
Âm ba loạn nhịp miên trùng khôn nguôi

Tưởng về nguồn cuội nguyên khôi
Là xa cuộc thế nhân bồi hồi đau
Thuở tằm sống được nhờ dâu
Khó lòng thoắt đã qua cầu như ru…….

LĐQ



CHƠI CUỘI

Bơ phờ dưới gốc cây đa
Cuội ngồi bó gối thật là thảm thê
Não lòng gặm nỗi ê chề
Cuội vừa bị cuội chuyên nghề,chơi khăm

Thôi thì đành phận rau răm
Duyên tùy hóa chuyển,sau rằm tối thui
Rõ hay nhân thế ngọt bùi
Tương sinh đắng chát ra mùi nồng cay

Tưởng lần mộng đắm mơ say
Tỉnh ra nhập cuộc chung ngày hiện sinh
Thất điên bát đảo…vô minh
Dối gian chỉ muốn riêng mình sướng sung !......


Lý Đức Quỳnh 
12.1.2016


READ MORE - KHÓ LÒNG - chùm thơ Lý Đức Quỳnh

Monday, January 18, 2016

RĂNG CHƯA VỀ QUẢNG TRỊ?- Thơ: Andy Nguyễn - Nhạc: Trần Kiềm - Ca sĩ : Bảo Yến

READ MORE - RĂNG CHƯA VỀ QUẢNG TRỊ?- Thơ: Andy Nguyễn - Nhạc: Trần Kiềm - Ca sĩ : Bảo Yến

XUÂN THAO “NGẬP NGỪNG” TỪNG NHỊP THỜI GIAN - Phan Nam

 
Nhà thơ Xuân Thao

Phan Nam

XUÂN THAO “NGẬP NGỪNG” TỪNG NHỊP THỜI GIAN


 Hôm đi dự buổi nói chuyện của nhà văn Nguyên Ngọc về giải thưởng nobel văn học 2015 tại trụ sở liên hiệp các hội VHNT Đà Nẵng, tôi được tặng tập thơ “Ngập Ngừng” của Xuân Thao xuất bản vào tháng 8.2015. Tập thơ mỏng mỏng với 32 bài thơ được làm chủ yếu trong khoảng thời gian từ năm 2012 đến năm 2015. Qua lời giới thiệu trong tập thơ thì Xuân Thao tên thật là Lê Văn Thí, sinh năm 1944, sinh quán Thạc Gián, Thanh Khê, Đà Nẵng, sinh hoạt văn nghệ báo chí từ năm 1962. Không hiểu sao khi tập thơ lên tôi có cảm giác buồn buồn, những lát cắt của thơ Xuân Thao thật bình yên, thật giản dị khiến cho lòng tôi nôn nao, khó tả. 32 bài thơ là 32 cảm xúc khác nhau qua từng nhịp chậm rãi, khiến cho dòng thời gian như ngừng lại qua từng con chữ. Hình ảnh thơ không mới: vẫn sương, vẫn khói, vẫn đêm, vẫn ngày, vẫn nắng, vẫn mưa, vẫn trăng… nhưng sao mỗi khi đọc tôi như chìm vào thế giới có thể lắng nghe nhịp thời gian vỡ trên từng con chữ, những vần thơ len lỏi như chiếm trọn tâm can con người. Mở đầu bài thơ, nhà thơ Xuân Thao khẳng định tiếng lòng của mình:

Huống rằng ta chẳng phải tài hoa
Thơ viết không được mong rao bán
(Ta sợ quá rồi chuyện “hệ lụy văn chương)
Thơ chỉ làm vui qua tuần rượu
(Lên Nguồn)

Quả đúng như vậy, Xuân Thao sáng tác rất nhiều nhưng ít khi xuất hiện trên báo hay tạp chí. Tôi lên mạng tìm mãi cũng chỉ thấy Xuân Thao xuất hiện trên trang web văn chương việt, vuông chiếu Luân Hoán và một số blog của thi hữu. Nhà thơ Phạm Ngọc Lư, thân hữu của Xuân Thao chia sẻ trong bài viết của mình: “Anh sống gần như khép kín, thầm lặng, ít giao du. Thơ anh ít người biết, ngay trong thời kỳ viết “tới” nhất khi ở Quảng Ngãi, bởi anh không chịu gởi đăng báo nầy báo nọ..”. Cầm tập thơ “Ngập Ngừng” trên tay tôi mới thấy hết giá trị của một nhà giáo già muốn để lại cho con cháu, bởi vì trong tập thơ đầu tay “Sóng Mòn” (2009) và tập thơ này Xuân Thao luôn đề: “Kính dâng Tứ thân phụ mẫu/ Thân tặng Hiền thê và các con”. Xuân Thao chắt chiu con chữ, chạm vào từng hình ảnh quê hương thật cụ thể mà cũng thật trừu tượng, giọng thơ khoáng đạt ẩn chứa trong đó bao tâm tư của một đời người:

Thời gian dần tát cạn đêm
Giờ này biết còn ai còn nấn ná trong quán trọ
Vọng về cố hương
Buồn...
Còn ai nơi quan tái
Nhớ nhà
Muốn cưỡi trăng sao mà về
Bước chân ai sấn sướt trên cát?
Trường sa hành
(Đêm trừ tịch)



Hình ảnh “đêm” hiện hình trong thơ Xuân Thao bằng một giọng buồn man mác nhưng cũng lắm ưu tư về nhân thế, về cuộc đời, có lẽ nào tác giả muốn thoát khỏi đời sống thực tại bằng cách “cưỡi trăng sao” để quay về nguồn cội. Nhớ quê hương, về quê hương, đó là tâm lý rất đỗi bình thường của mỗi người, và trong những cơn lũ nhà thơ đã thốt lên những tâm tư thống thiết:

Sáng nay, có một cành mai vừa gãy bên trời     
Cành mai được sóng nước cuốn trôi đi
Trôi lênh đênh
Trôi bàng hoàng
Và âm thầm nở hoa...
(Nước chảy hoa trôi)

Hay:

Tiếng ai hát dưới ngàn dâu
Mà nay lay động mối sầu tư – tương
Buồn mong manh, nhớ mênh mông
Màu xanh của lá bềnh bồng trong tôi
(Ngàn dâu xanh ngắt)

Những tình cảm của thi sĩ gửi gắm quê hương thật tha thiết bằng một giọng thơ tự do nhưng lại rất đau xót, ngập ngừng. Phải chăng trông về quê nhà qua những mùa lũ mà Xuân Thao có một giọng thơ đong đầy tình cảm một cách rất mộc mạc, chân tình, không phù phiếm, hoa mỹ. Những đêm đông cũng mang lại cho thơ Xuân Thao một cảm giác bình yên đến lạ kỳ, sự đồng cảm cho những khoảnh khắc, những số phận đau đáu qua từng câu chữ:

Có tiếng rao hàng đêm khuya
Của kiếp người cơ cực
Đang lướt thướt đi dưới mưa
Với ngọn đèn hột vịt hắt bóng tù mù
Tiếng rao như chất chứa nỗi buồn
của hàng mấy trăm năm về trước
(Những ngày mùa đông)

Về với âm thanh thiên nhiên, thơ Xuân Thao lại mang một hơi hướm khác, cảm giác thanh bình cho ta cảm nhận từng hơi thở gõ nhịp thời gian. Sự đặc sắc trong thơ chính là những nốt lặng để ta cảm nhận mọi ngóc ngách thời gian thấm vào thanh âm của không gian:

Đêm yên lặng vô cùng
Nghe rõ tiếng chuột tha cắn giấy trong ống tre
Sột soạt, sột soạt
Kiên nhẫn... miệt mài...
Tiếng con sâu tường kêu văng vẳng đâu đây
Tỉ tê... dai dẳng...
(Lặng lẽ đêm đông)




Những địa danh nơi chôn nhau cắt rốn hiện lên trong tâm tưởng của người thi sĩ già cũng rất đầy đủ in dấu từng bước chân:

Núi Cùng nằm gọn lỏn trong lòng những làng xã kế cận
Xuân Đán, Phục Đán, An Khê, Xuân Hòa...
Hà Khê, Thanh Khê, Thạch Thang, Thạc Gián...
Những tên làng cũ bây giờ chỉ còn trong trí nhớ
(Nhớ Quê)

Hay:

Tìm ở phố không xong, anh quay về quê kiểng
Nhà em đâu, để anh về cùng ăn mít chín?
Ở chợ Phú Bông hay Hà Mật, Thi Lai?
Anh chạy một vòng qua Kỳ Lam, Gò Nổi
(Anh vẫn chờ em ở cuối cuộc đời)

Với tình yêu, Xuân Thao có một giọng thơ không trộn lẫn, vừa nặng tình vừa vương mang cảm giác thi vị đường trần: Người đi như sông trôi:/ Những bãi bờ hiu quạnh/ Những phá phách cuồng lưu/ Còn mình ta ngồi lại/ Mình ta... với bóng mình...”. Tiếng lòng của tác giả phảng phất những nỗi buồn được chắt chiu và khám phá qua từng giây, từng phút... Ngôn ngữ không cường điệu với những hình ảnh so sánh, liệt kê một cách đầy đủ, chân thực, không trừu tượng, dễ hình dung, dễ hiểu, đó là phong cách thơ mộc mạc chân tình của Xuân Thao.

Thi nhãn qua từng vần thơ trải dài trong không gian, đứt đoạn qua từng nhịp thời gian: Những ân tình đứt đoạn/ Những tình nghĩa cũ càng/ Nằm nhìn qua khung cửa/ Vẫn màu mây bạc màu. Qua 32 bài thơ, Xuân Thao đã phác họa cho người đọc bao xúc cảm tốt đẹp, lắng đọng qua một giọng thơ đặc biệt, đầy hiện hữu, không xa hoa màu mè, không phá cách nhưng đầy nghĩa tình, chất chứa cái tình vô hạn với cuộc sống, với chữ nhân. Đọc toàn bộ tập thơ, có cảm giác như thi sĩ muốn kể chuyện qua một giọng trầm tư để ngắm nhìn khoảnh khắc của thiên nhiên, tiếng nấc của lòng mình. Những cách kể chuyện của Xuân Thao làm người khác phải lắng lặng nghe, cảm nhận và thấu hiểu tiếng nói trong từng nút thắt thời gian.

                                                                                                 PHAN NAM

                                                                                      (Đà Nẵng, đầu năm 2016)
READ MORE - XUÂN THAO “NGẬP NGỪNG” TỪNG NHỊP THỜI GIAN - Phan Nam

Thơ Trương Thị Thanh Tâm: THƯƠNG CÁNH LÁ SẦU ĐÔNG, TRỞ VỀ ĐẤT MẸ




 Thơ Trương Thị Thanh Tâm

THƯƠNG CÁNH LÁ SẦU ĐÔNG 
                              
Cơn mưa nhỏ buổi chiều chưa thấm đất 
Hàng me xanh đơm trái nặng oằn cây 
Bầu trời như xuống thấp gió theo mây 
Tháng mười,một đêm dài ngày ngủ sớm 
                             ***
Tiếng thu muộn như tiếc mùa trái chín 
Đàn sẽ đâu sao chưa thấy quay về?
Hơi thu còn lởn vởn phía trời quê 
Một chút bấc thập thò đêm se lạnh 
                           ***
Chợt trở giấc nghe lòng mình hiu quạnh 
Gối đợi chờ héo hắt bước thời gian 
Mười năm trôi nuối tiếc tuổi xuân tàn 
Vòng tay ấm còn đây trong mộng mị 
                            ***
Đêm vẫn đến bên nỗi buồn hoang phế 
Người xa xôi nên tình mãi chưa quên 
Đến rồi đi thương nhớ cũng nhiều thêm 
Trái tim khóc với suối nguồn lệ nóng 
                              ***
Thu sẽ đi mang nỗi buồn trống rỗng 
Chăn gối hững hờ tóc nhuộm hoàng hôn 
Cho xin chút nắng vàng hong bờ tóc 
Ngẩn ngơ buồn thương lá úa sầu đông.

                                       TTTT 


NỖI NHỚ VÀO XUÂN 

            
Nắng lên óng ánh mai vàng
Bướm bay chấp chới ngỡ ngàng gót xuân
Bên sông thuyền nhỏ bâng khuâng
Chèo ai gát mái nước dâng bãi bờ
                          ***
Nắng hong bờ tóc mượt tơ
Gái xuân má thắm lượn lờ ngược xuôi
Tô hồng thêm chút bờ môi
Trời xuân hoa nở nụ cười làm duyên
                          ***
Nắng rơi tàn lá dừa nghiêng
Tóc ai để xõa qua miền xanh xao
Ao Trường Đua nhớ thưở nào
Dấu chân kỷ niệm tươi màu mắt xưa
                           ***
Gò Công với những ngày mưa
Áo bà ba nét ngây thơ dịu dàng
Xuôi dòng cửa Tiểu nặng thuyền
Mảng Cầu ngọt lịm qua miền chợ xa
                            ***
Gò Công nỗi nhớ trong ta
Đâu còn nhịp võng tiếng gà gáy trưa
Xuân về nắng nhẹ đu đưa
Tình quê nỗi nhớ người chưa quay về.

                                      TTTT



TRỞ VỀ ĐẤT MẸ 
                        (tặng Nhã My)
                       
     Khi xa trần thế ta về
Mênh mông cõi lạ dựa kề u minh
     Kiếp đời sinh tử,tử sinh
Không mong trở lại,thất tình đọa thân
                        ***
     Lỡ sinh trong kiếp hồng trần
Bao nhiêu tội lỗi gánh phần nợ xưa
     Đời người dầu dãi nắng mưa
Lìa xa cõi tạm,ai đưa xác nào?
                         ***
      Một đời trĩu nặng nỗi đau
Biết bao cay đắng đơn sầu lẽ loi
      Trăm năm thân phận con người
Tủi cho số kiếp,nụ cười ngủ quên
                          ***
       Bụi trần vướng bận chưa yên
Làm sao tránh khỏi lụy phiền quẩn quanh
       Thuyền trôi sóng vỗ chòng chành
Cơn giông lật úp mảnh tình vỡ tan
                          ***
       Mai nầy rời bỏ thế gian
Trở về đất mẹ,ủ an suối vàng
       Mong sao thiền cảnh gọi sang
Thấy ao sen nở,trắng ngần hương thơm.

                                   TTTT  (Mỹ Tho)
     



READ MORE - Thơ Trương Thị Thanh Tâm: THƯƠNG CÁNH LÁ SẦU ĐÔNG, TRỞ VỀ ĐẤT MẸ