Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, November 11, 2015

NỖI LÒNG - Thơ Nhật Thủy







 NỖI LÒNG 

Ngoài hiên từng giọt mưa sa,

Ai ngoài ngàn dặm phôi pha dáng hồng,
Lạnh lòng trời trở sang đông,
Phòng đơn gối chiếc bênh bồng giấc em.

Gối buồn buồn cả cây trâm.
Nằm chơ vơ quá thương thầm thân ai.
Đôi khi mượn bóng Phật đài,
Tâm an vợi bớt u hoài riêng tư.

Tình này xin gửi vào mây,
Nương theo cánh gió chở đầy niềm mơ,
Người xa có nhớ bến bờ,
Nghe lời tình tự thành thơ đến người.


                                     Nhật Thủy
                                      10/11/15


READ MORE - NỖI LÒNG - Thơ Nhật Thủy

Tuesday, November 10, 2015

ĐOẠN CUỐI CUỘC TÌNH - Thơ Đỗ Bích Vân



         Ảnh tác giả Đỗ Bích Vân


ĐOẠN CUỐI CUỘC TÌNH

Cứ ngỡ duyên nồng thắm ước mơ
Tình phai ly biệt có ai ngờ
Độc hành xa xứ mình ta bước
Ở lại cùng người giấc mộng thơ
Góc phố lao xao sầu tiễn biệt
Người đi kẻ ở chợt thẫn thờ

Tình ơi ! xin gửi cùng mây gió
Vào những vần thơ chút dại khờ

                     BÍCH VÂN
                      (Sài gòn)
READ MORE - ĐOẠN CUỐI CUỘC TÌNH - Thơ Đỗ Bích Vân

MẮT TÌNH - thơ TUYỀN LINH



Mắt tình

Bây giờ có lẽ ta buồn
Em xa ngàn dặm lệ tuôn tuổi chiều
Một bờ trải mộng bến yêu
Một con đường đẫm sương chiều Việt Nam
Dấu chân em rớt bên đàng
Tuy Hòa dường cũng võ vàng phố xưa
Em qua Thủ Đức chiều mưa
Nghiêng bờ vai nhỏ kịp vừa tuổi hoa
Nha Trang biển lộng mù sa
Bóng em áng cả bóng tà huy bay
Nỗi lòng ta, em đâu hay
Vẫn xanh núi Nhạn vẫn cay mắt tình
Sài Gòn nhìn nắng lung linh
Ta mơ gối mộng trải tình Đại Nam
Hóa ra thì mộng đã tàn
Ta đành ém chặt hai hàng lệ sa
Ém đi đầu ấp phù hoa
Với ta chừ vẫn…vẫn là trăm năm
Em về bên ấy Houston
Có nghe cơn gió dỗi hờn đuổi theo ?
Bên đây nắng sớm mưa chiều
Cứ dao động mãi bao điều chưa nguôi
Lá vèo, chiếc lá bay thôi
Dư âm còn đọng một đời cội cây
Em đi nhuộm sắc thu gầy
Mắt tình chừ cũng hong đầy khói sương

Tuyền Linh
  11.2015

READ MORE - MẮT TÌNH - thơ TUYỀN LINH

BÊN GÓC GIÁO ĐƯỜNG - thơ Trương Thị Thanh Tâm



Trương Thị Thanh Tâm

BÊN GÓC GIÁO ĐƯỜNG

Ngày chủ nhật chờ anh bên góc phố
Đường xa xôi thưa vắng bóng người đi
Nghe bên tai tiếng gió vẫn thầm thì
Chuông nhà thờ vọng xa miền đất hứa

Anh nơi đâu áo tím buồn trăn trở
Suốt cả tuần hò hẹn một lần thôi
Sao cô đơn làm khô héo bờ môi
Đôi mắt lệ đọng bờ mi vụng dại

Nhớ quá đi dù hôm qua thứ bảy
Khi con tim rên xiết những lời yêu
Chủ nhật rồi cũng đến nắng liêu xiêu
Em vẫn đợi mà anh chưa thấy tới

Góc giáo đường còn riêng em xưng tội
Lời kinh cầu xin tình mãi có nhau
Kính Đức Chúa Trời con một lần xin hứa
Trái tim yêu trao trọn mối tình đầu

Bên chân mẹ Maria hiền dịu
Mang cho con ánh sáng của niềm tin
Hương tình yêu chờ đợi dốc mơ tình
Trái hạnh phúc còn hoài hương vị ngọt.            


T4 (Mỹ Tho)
READ MORE - BÊN GÓC GIÁO ĐƯỜNG - thơ Trương Thị Thanh Tâm

MÙA HOA CẢI - thơ Thế Lộc




MÙA HOA CẢI

Em có nghe
Tiếng mưa trong từng câu thơ tôi viết
Em có nghe
Ly biệt trong từng bước thu về
Chiều bên sông hiu hắt xóm làng quê
Cau lã ngọn gục đầu buồn tê tái
Em ra đi mấy mùa không trở lại
Để thu này xao xác tiếng gà trưa
Để lá vàng quay quắc nhớ thương vừa
Ôi mùa cũ, cải vàng khoe sắc thắm
Thế rồi ...
Em ra đi bỏ tình đang say đắm
Mảnh trăng thề còn  một nửa bên tôi
Một nửa bên em theo vận nước nổi trôi
Đi biền biệt mấy mùa không trở lại
Nhớ ngày xưa ... trước vườn, bên vồng cải
Em xâu chùm hoa cải làm cô dâu
Tôi thẩn thờ đứng lặng những lo âu
Ai biết được chuyện gì trong dâu bể ...
Rồi từ đó
Em ra đi
Ngày tháng cũng qua đi
Vườn cải cũng lụi tàn
Đâu còn nữa hoa cải vàng ngày cũ
Em có nghe tiếng thơ trong mưa lũ
"Khúc Phượng cầu hoàng" tim tôi tình tự
Rót cạn dòng giọt máu chảy qua thơ
Ôi tình em, con nước chảy xa bờ
Nhớ da diết, sắc vàng chùm hoa cải.

06.11.2015

THẾ LỘC
READ MORE - MÙA HOA CẢI - thơ Thế Lộc

QUẢNG TRỊ CHÂU Ô - thơ Chu Vương Miện



Cổ Thành Quảng Trị lúc trăng lên.
Ảnh: Mai Lĩnh


Chu Vương Miện

QUẢNG TRỊ CHÂU Ô

1
lâu quá mơí nhận email của chị
thì ra chị vẫn sống vẫn còn
bao nhiêu đường đất chị qua hết
chỉ có nước mình chị lại quên ?
trong đầu nọ chỉ khi này khi nọ
có đôi lần chị nhắc tơí em
nhắc chừng chừng cho có nhắc
46 năm sông cạn đá mòn
đời của chị mấy cơn gió chướng
đến và đi lật đật phũ phàng
bao thân thiết không giữ chân chị nổi
nhớ thương hoài tình cũng bé cỏn con
chồng chất mãi chị qua lục thập
vẫn kiên gan chân cứng đá mòn
ôi Quảng Trị cũng kệ cha Quảng Trị
em có chờ cũng mặc xác em 
đời chị bây giờ kể như đồ bỏ
cha mẹ anh em chừ cũng chả còn 
chị có sống cũng nghỉ nơi nước nhược
có trách gì? chị nghĩ chỉ có em

2 
chị đi ngoài đường đầu quên những con đường
chị ngồi trong quán quên đi ly nước lạnh
chị vào thiền môn tịnh tọa
mấy mươi năm chị quên cha lẫn mẹ
quên cả anh chị và các em
đến mồ mả ông cha chị cũng quên luôn
chỉ thân thiết những kỳ quan thế giới
chị mỏi chân từ sớm mai tới tối
những đền đài miếu mạo thủa xưa
những tháp lăng mồ mả những ông vua
thôi đủ thứ từ vàng đen tới trắng
quê quán cũ toàn củ tam thất đen cực đắng
nên thoát ly chả ngoái quay về
chị em mình như nuớc dưới khe
chẩy rỉ rả chẩy qua vách đá
dù chúng ta là chị em cũng là người lạ
giọt máu đào trong ao nước lã
với bùn đen mục ải bao thời
nước mắt nào từ thủa biết chẩy xuôi
nên cứ vậy chưa bao giờ chuyển lại
chị ra đi sống một thời thoải mái
không tấm chồng cũng chả có con
sống khơi khơi dăm tháng dăm hôm
với đủ thứ giang hồ tứ chiếng
mấy mươi năm chị thứ gì cũng chán
thì sá gì trường cũ thầy cô xưa?
gió thờ ơ rít trên mấy tàu dừa
nghe lất phất như tấm lòng gái giá
một lũ quạ bay qua đen thùi lùi [à lũ quạ]


3
chị giờ sống cũng bằng không?
không tình không nghĩa không trông đợi gì
dậu khoai tiếp đến nương mì
chơ vơ tiếng hát hoạ mi gọi hoài
chị giờ chiếc bóng hôm mai
bốn bên là biển sông dài suốt năm
mắt mòn tri hơĩ là âm
Tử Kỳ đã chết đàn cầm vỡ tan
hành vân lưu thủy trễ tràng
minh sơn cổ độ còn mang mang về
cầm đài mảnh gỗ còn kia
thuyền trôi hờ hững mấy bề tiêủ giang
mơ gì ? một chuyến đò hoang
châu về Hợp Phố còn đang ngóng đò
lòng sông còn có kẻ dò
lòng người còn có người đo người lường
thì thôi đào kép phường tuồng
kẻ la người hét đều buồn như nhau 
chị giờ sống được bao lâu
mà sao trời Á trời Âu đất ngươì? 

                                    cvm



READ MORE - QUẢNG TRỊ CHÂU Ô - thơ Chu Vương Miện

LẠI VỀ BẾN ĐÒ THỪA PHỦ - SAO EM CHƯA VỀ SƠN TÂY? - Thơ Huy Uyên



Lại về bến đò Thừa-phủ

Bao năm rồi quay về với bến
"thành" chao đò vắng khách chiều nay
khúc sông xưa không người đưa tiển
áo trắng xưa còn che kín vai gầy.

Nắng cùng thuyền lơ lửng trôi sông
đâu rồi gánh hàng rong sớm sáng
em qua sông dấu kín trong lòng
Huế đầy vơi tình ai bảng lảng .

"Đò ơi" thoáng đâu đây tiếng gọi
em đưa tay gạt lệ giọt buồn
mai học xong rồi em mới nói
qua Thừa phủ mà lòng thấy thương (tôi !)

Xao lạnh trong hồn mây và sông
thiếp mê ai một thời trẻ dại
tôi trao em trọn hết cuộc tình
xa em rồi mà lòng tôi đầy Huế.

Hàng me xanh,con đường hun hút
"em qua đò Thừa-phủ nhớ anh
phố Huế trời đêm mình em bước
lẩn quất đâu đây tiếng gọi sao đành"

Đò đã qua sông và người đã đi rồi
thời đó ai ghé về Phủ Doản
cây đa còn đợi bến ai chờ
nón lá che nghiêng đựng trời đầy nắng .

Cây lá trong vườn xôn xao gió
Đồng-khánh giờ này thức dậy chưa
chiều đọng trong tim khôn nổi nhớ pense ngày cũ
"tím pense" thương mấy cho vừa .

em khép kín buồn lên hai mi
chuyến đò cuối đưa ai rời bến
sông Hương hỏi chạnh tiếc điều chi
bao năm qua rồi những mùa đưa tiển .

Tím hoàng-hôn theo dòng con nước
quán cà-phê "Lộng-gió" bến đò
chôn những kỷ-niệm buồn buổi trước .
em đi sao tôi và chiều...ngẩn-ngơ .

Huy Uyên

     
Sao em chưa về Sơn-Tây?

Chiều muộn rồi em chưa về Sơn-tây
trên đồi chuông chùa Mía đổ
tóc ai thả thôn Đoài gió bay
Đường-lâm giờ còn cây đa, ao sen, giếng cổ .

Năm xưa những lần chạy giặc
mẹ già hai mắt mỏi mòn trông
đi dạt phiêu hoài bên thành cổ
xót xa đau cầm máu trong lòng .

Người hỏi mơ xưa chốn quê nghèo
núi Sài trai làng còn chăng bóng
ngấn lệ bên đường mãi trông theo
hắt hiu tình ai lên Mương-cấn .

Sơn-tây qua thời chinh-chiến cũ
hoa trôi sông còn xuyến xao tình
em về Bất-bạt mùa vào vụ
khói đốt đồng vây kín chân rơm .

Hà-nội thả lòng về Sài-sơn
nhớ em mây trắng thu vàng lá
nhớ cả em hai mắt nhung huyền
gió Sơn-tây còn vờn lên đôi má .

Bao năm đã xa rồi chinh-chiến
theo em triền đê lộng gió bay
chim đã xa bầy ngày tây tiến
còn đọng quanh đây tiếng thở dài .

Về Sơn-tây từ độ ấy nhớ ai
chiều một mình ngồi buồn ngó núi
vườn nhà em cỏ ngậm sương mai
để tôi hoài bao năm chờ đợi
(hỏi em còn thở vắn thương dài...)


Huy Uyên
READ MORE - LẠI VỀ BẾN ĐÒ THỪA PHỦ - SAO EM CHƯA VỀ SƠN TÂY? - Thơ Huy Uyên

Monday, November 9, 2015

BỤI PHẤN MÃI BAY BAY Nhạc: Thảo Nguyên – thơ: Trầm Mặc



Nhạc sĩ Thảo Nguyên (Thầy Nguyễn Hứa Thảo) ngồi giữa và phu nhân ngồi bên trái.
Đứng: Anh Lê Văn Thái , cựu HS Nguyễn Hoàng
và ngồi phải: Thầy Nguyễn Hữu Nhơn, cựu GS Nguyễn Hoàng.
Ảnh: Nguyễn KP.


BỤI PHẤN MÃI BAY BAY 

Nhạc: Thảo Nguyên (Thầy Nguyễn Hứa Thảo, giáo sư dạy Trung học Nguyễn Hoàng-Quảng Trị và Nữ Trung học Đồng Khánh-Huế)
Thơ: Trầm Mặc (NTB - học sinh Nữ Trung học Đồng khánh Huế)
Hòa âm: Võ Công Diên
Tiếng hát: Đức Duy

Bấm vào liên kết sau để nghe ca khúc BỤI PHẤN MÃI BAY BAY: http://www.art2all.net/nhac/thaonguyen/buiphanmaibaybay_t.mp3

Xin trả lại kỷ niệm vàng bảng đen, bụi phấn.
Xin trả lại mộng ngày xanh, bục giảng rộn ràng.
Xin trả lại trường xưa ơi! Buổi đầu bỡ ngỡ
Ôi ngây thơ! Ánh mắt đàn em trìu mến, dại khờ...

Xin trả lại chập chùng hư hao bụi phấn..
Trả lại hết bùi ngùi vương vấn bảng đen...
Tận tụy chống chèo đong đưa giọng hát..
Lặng lẽ đưa ai đưa ai qua bến qua bờ!
                   
Thôi ta về cùng Thầy, Cô, Bạn quý thắm thiết tình nồng.
Áo trắng, trường hồng bềnh bồng luyến nhớ ....
Đồng Khánh mộng mơ!
Thôi ta về, bụi mờ vương khóe mắt, giọt ngắn, giọt dài...
Nhạt nhòa sương khói..
Ô hay! Bụi phấn mãi bay bay.
Mãi bay, bay… bay  hoài!

Trống trường còn âm vang mãi lan xa...
Ta về, lặng tìm ta thuở hồng hoang...
Ký ức vàng ngập trời phiêu lãng...
Mãi nồng nàn, xao động trong tim ta! ....


                                       
READ MORE - BỤI PHẤN MÃI BAY BAY Nhạc: Thảo Nguyên – thơ: Trầm Mặc

LỜI THẦY DẠY - thơ Trầm Mặc



Lời Thầy dạy
                    Trầm Mặc
                      (NTB)

Nhân ngày 20-11 (Ngày Nhà giáo Việt Nam),
kính dâng hương hồn thầy Ngô Văn Chương,
giáo sư dạy Văn - Trường Nữ Trung Học Đồng Khánh, Huế.
                                    
Thưa Thầy!
Lắm lúc buồn con nhớ quá thầy ơi!
Lời thầy dạy “văn học là nhân học”

Thầy ơi!
Bao năm biền biệt tin thầy
Ngược xuôi rong ruổi đất này xa xôi
Con vì cuộc sống ở đời
Lo toan, cách trở không lời hỏi thăm
Thầy ơi! Nỗi nhớ lặng thầm
Lời thầy dạy thuở khai tâm buổi đầu
Bao năm mưa nắng dãi dầu
Thăm thầy con biết về đâu bây giờ ...
Thầy đi, thắp sáng ước mơ
Con nghe vang giọng đọc thơ của thầy
Thế rồi... cách biệt những ngày
Chừ nghe mới biết là thầy ra đi
Thầy ơi! Con chẳng hiểu gì
Nghe tin thầy đã biệt ly chốn này
Vào ra đã mấy hôm rày
Con như sống lại những ngày đã qua
Dẫu rằng ở tận nơi xa
Lòng con nhớ mãi bao la ơn thầy
Dạy văn con nhớ điều này
“Văn học, nhân học” lời thầy còn đây...
Thầy ơi! Những phút giây này
Con nghe như có tiếng thầy về thăm 



                                  (NTB-Vỹ Dạ Huế)
READ MORE - LỜI THẦY DẠY - thơ Trầm Mặc

Sunday, November 8, 2015

BUỒN Ở LẠI - thơ Vũ Trọng Tâm




BUỒN Ở LẠI
           
Thơ : Vũ Trọng Tâm

Em vẫn mơ về khung trời phố thị
Mây nhạt chiều trôi về phía trời tây
Anh vẫn còn khuất dấu cánh chim bay
Chim phương nam em đi tìm phương bắc

Em bây giờ biết có buồn lên mắt
Đêm chong đèn ngồi chép lại thơ anh
Chuyện ngày xưa vẫn còn nhớ hay quên
Chiếc lược  trao có gởi tình trong đó?

Thơ viết cho em ru hồn mở ngõ
Hay thuyền yêu rời bến chẳng quay về?
Nụ hoa còn chờ đợi bướm vườn quê
Sao mắt em cứ nhìn nhau xa lạ

Người hối hã và dòng đời hối hã
Còn chút gì để nhớ để thương
Nắn nót câu thơ sao chẳng nên vần
Người đã đi mà buồn riêng ở lại

Hương tình muộn chắt chiu thời con gái
Giữ hộ anh màu tóc mượt mà xưa
Những giọt lệ còn rơi đêm tóc rối
Bến yêu đầu nhen lại khúc tình mưa

Hoa còn đó mùi hương quen trinh tiết
Môi ngọt ngào hồng thắm nét tinh khôi
Giọt nước mắt thay bao lời muốn nói
Bến tình xưa ru mộng mị nửa đời.
            

VTT (Gò Công )
READ MORE - BUỒN Ở LẠI - thơ Vũ Trọng Tâm

BIỂN và EM - thơ Đoàn Vũ

Tác giả Đoàn Vũ


        

Đoàn Vũ 

BIỂN và EM     

Con sóng dập dồn
lòng em cồn cào bão nổi
sóng giận hờn ai?
mà lặng thầm đi vội
biết,
biển với em
đâu có điều gì gian dối
sao nỡ để trơ bọt ngậm ngùi
theo nhịp bước thời gian…

chiều bùi ngùi em bên biển
lang thang
nghe con sóng cứ nhỏ to trò chuyện
nghe xa xa vọng lời chim yến
nằng vẫn chia đều
biển xanh-trời xanh.

chiều dùng dằng
trước biển đợi anh
…biển thổn thức
như chính trong em thổn thức
biển rạo rực
như chính hồn em rạo rực
sóng-sóng vẫn dập dồn
choàng lên bờ
khôn nguôi…
chiều dùng dằng
đợi thôi…đợi thôi!...
  



Ðoàn Vũ 
 Hội viên hội Văn Nghệ Bình Thuận.
Email: vudoan0102@gmail.com.




READ MORE - BIỂN và EM - thơ Đoàn Vũ

THẦY ƠI! - thơ Đồng Thị Chúc




Đồng Thị Chúc

THẦY ƠI!

(Tưởng nhớ các Thầy giáo đã khuất sau
hơn 40 năm tác giả trở lại trường cũ.)

Bao năm xa con về đây
Chỉ mong sao gặp lại Thầy, Thầy ơi!
Cổng trường xưa mới sơn tươi
Mái trường xưa nay đã vời vợi cao.
Thầy ơi đang ở nơi nào?
Con đường xưa vẫn lối vào là đây.
Con về muộn quá, hôm nay
Lối xưa giờ đã ken dày bóng cây…

Nơi đây dày dấu chân Thầy
Nơi đây kiến thức Thầy bày cho con
Bao nhiêu nước để đá mòn?
Công Thầy sâu nặng, chúng con ghi lòng.

Con về những ngóng cùng trông
Bóng Thầy giờ đã bềnh bồng nơi đâu?
Cho con xin được khấu đầu
Kính vong Thầy nhận những câu thơ lòng.

Bình Nhưỡng 17-10-2014, 
Hà Nội 20-11-2014 

ĐTC
READ MORE - THẦY ƠI! - thơ Đồng Thị Chúc

EM ĐI RỒI - thơ Nhật Quang

Tác giả Nhật Quang


EM ĐI RỒI

Em đi rồi, vườn xanh chim không hót
Chiều Thu tàn, lá vẫn xào xạc rơi
Đêm cô liêu anh ngồi đếm sao trời
Tim se sắt, lòng bồi hồi nhung nhớ!

Em đi rồi, tình đôi ta cách trở
Vương tơ lòng thổn thức những canh thâu
Cũng tại anh để tình đẫm lệ sầu
Nhưng phải đành nuốt nỗi buồn chấp nhận

Em đi rồi, những đêm dài vô tận
Anh giật mình chạm kí ức thương yêu
Tháng mười về, Thu rạo rực hương chiều
Ta hò hẹn, gặp nhau nơi cuối phố

Bao yêu thương mặn nồng, em có nhớ ?
Yêu em rồi, anh chợt thích làm thơ
Anh ấp ủ, âu yếm những đêm mơ
Lén tặng em như gã khờ vụng dại

Em đi rồi, giờ còn đâu tìm lại
Bao tháng ngày hoa mộng thắm chung đôi
Anh xót xa kỷ niệm vỡ bên đời
Những đêm trắng ôm vần thơ dang dở...

                                              Nhật Quang

                                                   (TP HCM)
READ MORE - EM ĐI RỒI - thơ Nhật Quang