Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, August 3, 2014

Thơ Chu Vương Miện - CÒN LẠI GÌ?, CHUỒN CHUỒN


Tác giả Chu Vương Miện


thơ chuvươngmiện

còn lại gì ?

lựu phun lửa hạ vòi rồng phun 
nước vào đám cháy ? mai chào gió
 đông ? mốt chia tay đến nát lòng
nằm trong sơmi gỗ ? nghe lòng
mẹ rạt rào như biển thái bình ?
còn lưu luyến gì ? cũng đi đoong 
hữu có vô chăng ? không không có
 có ? sắc sắc không không ? gợi nhớ 
làm chi ? lóc cóc leng keng lẫn 
vào nhang khói ? toả mênh mông những 
hạt bụi hạt cát bến sông Hằng ? 
đám mây mù trên Hy mã lạp
 sơn ? còn gì ? ở trong một vùng
tinh vân ?


chuồn chuồn

con chuồn chuồn ngô buồn hay là
vui ? thường không ai để ý không 
ai biết không ai hay ? nên có 
lúc thì đậu có lúc thì bay ? 
thơ thẩn ở ngoài bờ ao ? có khi
một chập có khi một ngày ? giống
như mây lạnh thời tụ lại ? nắng
 lên thì bay từ phương đông đến
phương đoài ? từ hôm nay đến sớm 
mai ? bay tới rồi bay lui tụ 
rồi tan ? suốt đời ?

chuvươngmiện
READ MORE - Thơ Chu Vương Miện - CÒN LẠI GÌ?, CHUỒN CHUỒN

HANH - thơ Mặc Phương Tử






Nghe hắt hiu con gió
Đưa qua bờ chiều nghiêng
Ta hắt hiu nỗi nhớ
Mang mang về trăm miền
Vàng hanh bóng nắng qua thềm
Đời trôi viễn xứ cánh chim giang hồ.

Trưa hè hanh bóng nắng
Mây đọng bến chiều xa
Thời gian hanh thầm lặng
Một kiếp người đi qua.
Trải lòng cho hết cõi ta
Hanh bao tình tự lời hoa cỏ nầy.

Ngược xuôi ngày tháng rộng
Cát bụi hanh bên đường
Đời hanh trăm năm mộng
Sắc màu hồn bụi sương
Bể dâu xanh bóng vô thường
Cho bao cuộc lữ hanh phương trời hồng.
Dòng đời hanh nỗi đục trong
Ngàn năm đạo nghĩa hanh lòng thế nhân.

                           New Orlean, tháng 7. 2014.
                                MẶC PHƯƠNG TỬ


READ MORE - HANH - thơ Mặc Phương Tử

MỘT MẢNG TRỜI XƯA - thơ Phan Minh Châu

















Chiếc lá rụng mỗi ngày níu bước chân em qua
 và về lại nơi căn phòng có chiếc lá xanh hơn.
Chiếc lá ép từ ba mươi năm trước trong tập 
vở ngày xưa của mùa hạ cuối.
Em gầy sọp trong căn phòng kín gió, trong căn gác trọ 
nơi mỗi ngày có bóng anh qua.
Những dấu giày còn hằn nguyên vẹn nơi bục cầu thang rũ mục, chiếc ghế phẳng phiu còn bóng chỗ anh ngồi.
Em hụt hẫng đến lao đao và bắt đầu thú nhận trái tim mình 
đã chớm lạnh vì yêu.
Tức tưởi và lãng quên không che được giọt nước mắt 
cứ chảy dài theo số phận.
Ba mươi năm trong một lần về lại nơi khu vườn kín gió ngày xưa 
nơi mùa hạ vẫn còn hanh hao nỗi nhớ.
Cây phượng già vẫn đơm hoa mỗi mùa phượng cháy, những dấu vết vẫn như ngày cũ, vẫn sù sì mảng da cây 
với những vết khắc tím thâm về tình yêu hai đứa.
Lời thề heo may lạnh cả căn nhà nội trú nơi em cô đơn của một thời quá vãng chỉ sót lai vài vết hằn năm tháng đã nghiến nát 
bờ vai em 
bằng nỗi đau nước mắt
Giọt nước mắt tức tưởi vẫn còn nguyên vẹn nơi con phố cũ nơi góc nhỏ ngày xưa bằng chứng cho cuộc tình đơn điệu.
Những lời nói gió bay, những nụ hôn trầy trật và vội vã vẫn còn nguyên 
trên môi người con gái một thời chưa biết khóc.
Những con đường bụi đỏ cao nguyên vòng vèo tím thẩm, 
lãng đãng mù sương mang nỗi buồn vô cớ.
Dòng sông Đákla vẫn hằng ngày chảy ngược nơi một thuở em muốn trầm mình cho số phận hẩm hiu.
Em chợt nhớ có nhũng đêm tựa mình trên thành cầu 
không chốn dung thân và em bật khóc
Những cụm đèn nhỏ nhoi le lói neo dọc bờ sông như một bằng chứng cho những ngày hạnh phúc vẫn để lại cho em 
một ký ức ngọt ngào 
về cái thuở hai mươi.
Em nuối tiếc đời mình rũi ro, em hằn học với chính mình trong những đêm mưa cuồng gió hú
Chiếc lá vẫn vô tư trong những năm cùn, tháng lụn và vẫn sống hoài hoài trong mỗi trái tim côi.
Sám hối và thương yêu về một thời quá vãng đau như buổi đầu đời 
bị mẹ mắng oan
Sự khép nép và rụt rè không còn lại trong em nơi nỗi nhớ 
đang mỗi ngày thèm khát
Trái tim em đã cạn kiệt nỗi niềm và xóa đi hình ảnh yêu thương 
của người con trai mới lớn
Mùa hạ cuối cùng nơi bầy ve nhỏ lang thang qua những chùm phượng chín và hồi trông trường cuối ngày bế giảng
Anh hứa hẹn bao điều với những lời mật ngọt yêu thương
Ba mươi năm đã chết trong em một phần đời còn lại khi chứng kiến những vòng tay hạnh phúc đơm hoa nơi nhà người bạn cũ.
Em thất thần đến rơi nước mắt và giọt nước mắt muộn màng 
cứ chảy mãi không vơi
Bước đến chân cầu cũ nơi con nước cứ bộn bè năm tháng em chợt thấy mình vô vị, chợt thấy thèm đi về một thế giới bên kia
Nhưng trái tim đã cảnh tỉnh em đã báo về một nỗi đau phía khác, một nỗi đau nếu mất đi một hòn máu nhọc nhằn năm tháng đẻ đau.
Em bật khóc cho số phận của mình và cứ thế hồn nhiên lại sống
Nhưng bất chợt hôm nay khi cầm trong tay chiếc lá cũ ngày xưa 
đã hoen màu nước măt
Em thấy lòng mình chợt xốn xao một nỗi nhớ khôn nguôi
Ba mươi năm xưa lại hiện về trong em trong khoang hồn 
đã chật màu ký ức
Em chợt bỗng bật cười và lục lại nơi chính mình một mảng trời xưa.

                   PHAN MINH CHÂU
      3b Âu Cơ, Nha Trang, Khánh Hòa
                   Đ.T 0922992662
READ MORE - MỘT MẢNG TRỜI XƯA - thơ Phan Minh Châu

Saturday, August 2, 2014

NGẪU HỨNG LỤC BÁT - Lý Hiểu




Em mang lục bát bước vào
Ngạt ngào hương sắc hoa đào áo bay
Áo tình vương víu vào mây
Bên cầu Ô thước đắng cay anh tìm

 Lục bát lay động nổi chìm
Con tim đồng bóng không tìm lối ra
Xiêm y em vẫn điệu đà
Ngụy trang trong cõi ta bà thế thôi

Em mang lục bát ra đi
Tình xưa trả lại nhắc chi thêm sầu
Nữa khuya đường lạnh mưa ngâu
Lạc loài áo lụa bên cầu gió thu

Em mang lục bát đi tu
Niệm kinh giải thoát nhiệm mầu từ bi
Hỏi đời tình ái là chi ?
Xui tâm không tịnhngại nghi mơ hồ

Em ngâm lục bát bên mồ
Mưa thu rả rích trên hồ tịch liêu
Ngựa già vó đuổi nắng chiều
Xe tang thổ mộ bóng xiêu lưng đồi

Lý Hiểu 
VA 09/2013
READ MORE - NGẪU HỨNG LỤC BÁT - Lý Hiểu

EM CÓ NGHE MÙA THU - thơ Trúc Thanh Tâm




Lá yểu điệu chạm bờ vai con gái
Đến kiếp nào ta quên được ngày xưa
Tiếng guốc khua đường chiều em tan học
Thật đa tình trời thả chút sương mưa !

Em trong sáng từ miền trăng nguyên thủy
Lòng ta thơm như cơn gió đầu ngày
Bài thơ tình của một thời vụng dại
Cứ rụt rè rồi len lén trao tay !

Hoa bướm hẹn bên trời thu quyến rủ
Tuổi học trò nhen nhúm tập tành yêu
Em có thấy gió vuốt ve bờ tóc
Là hồn ta rung động dáng diễm kiều !

Ta tặng em hồn nhiên vào ánh mắt
Rồi mai đây khi xa biệt mái trường
Tung cánh chim giữa bầu trời cao rộng
Gởi phía đời yêu dấu những sắc hương !

Em có nghe tiếng chim đang ríu rít
Cho mùa xưa xanh ngát giấc mơ đầy
Trong đắm đuối xin thời gian chậm lại
Ngược gió chiều xao xuyến áo ai bay !


                          tháng 8. 2014
                   TRÚC THANH TÂM
                          (Châu Đốc)
READ MORE - EM CÓ NGHE MÙA THU - thơ Trúc Thanh Tâm

KÍ ỨC MỘT VẦNG TRĂNG - thơ Ngưng Thu



Tự bao giờ em trở thành ký ức
riêng anh một khoảng mong chờ
tự bao giờ anh đã hóa thành thơ
trong em nỗi niềm ngợp gió.

Tự bao giờ 
tự bao giờ chẳng rõ
em nhìn đời hóa giọt tím trăng loang
mà trăng
trăng cứ vọt vàng trên cao

Anh ơi!
Ở trên đời có bao nhiêu người đàn bà bất hạnh hối hả chạy về
phía có vầng trăng
hạnh phúc nơi nao?
có phải vĩnh hằng?
mà anh là anh rất thật
vàng thu chiếc lá vụng về.

Ai đã từng dắt nỗi buồn đi về phía đam mê?
bàn chân em nhỏ nhắn
những bước đi cứ hụt hẫng phía người
xin anh đừng nói một lời
mùa thu rồi tự hỏi
những câm lặng đời người có giết chết nỗi đau?

Tự bao giờ
ta đã trở thành ký ức trong nhau
những giọt trăng tím vàng nỗi khát
tóc thu bay
mùa rơi nhòa nhạt
anh chìm mê giấc ngủ bao lần
có nghe tiếng chân người đàn bà chạy theo về phía cuối vầng trăng.


Bài thơ đã đăng trên báo VHNT Đà Nẵng
NGƯNG THU
READ MORE - KÍ ỨC MỘT VẦNG TRĂNG - thơ Ngưng Thu

LIỆT NỮ ANH HÙNG - truyện ngắn Kha Tiệm Ly

Tác giả Kha Tiệm Ly


1. Tại thôn Sài, huyện Nghi Xương, Lạc Dương, Trần võ sư có một con gái yêu là tiểu thư Tần Mai dung nhan cực kì xinh đẹp, lại giỏi thi họa cầm kì. Trong hàng cao đồ của Trần võ sư có Cao Đại Nghĩa và Tiêu Triều Phong đều đem lòng thầm yêu trộm nhớ. Cao và Tiêu, một bên vũ dũng nửa cân, bên kia lược thao tám lượng, chính Trần võ sư cũng phải phân vân khi đánh giá hai người để kén rể đông sàng. Người gọi tiểu thư Tần Mai đến, hỏi:

- Con đã lớn khôn mà ta thì chẳng biết còn được bao lâu. Ta muốn con yên bề gia thất để ta còn được yên lòng nhắm mắt.

Nhấp một ngụm trà, Trần võ sư nói tiếp:

- Ta muốn tổ chức tỉ võ chiêu phu, con nghĩ sao?

Tần Mai đáp:

- Thưa phụ thân, lương duyên do trời định, không thể cưỡng cầu mà được. Tỉ võ chiêu phu chẳng qua là tìm được người tài giỏi; nhưng đức độ thì sao? Được một tấm chồng cử đỉnh bạt sơn, nhưng tâm địa đê hèn thì phỏng có ích gì! Đó là chưa nói chỉ vì một đóa hoa vô hương vô sắc nầy mà đao kiếm vô tình, hài nhi cũng chẳng cam tâm.

 Trần Võ sư hỏi :
 - Ta thấy Cao, Tiêu đều một dạ thương con. Con nghĩ thế nào?

Tần Mai ngập ngừng:

- Cả hai huynh ấy đều vũ dũng kiện toàn nhưng theo con thì Cao huynh có khí phách của đấng trượng phu, còn Tiêu huynh là người trí trá.

Trần Võ sư trầm ngâm không nói. Người thật là khó xử vì trong thâm tâm vốn yêu mến Cao hơn nhưng ngặt nỗi Tiêu lại là con của Tiêu áp ty - cũng là lão bằng hữu. Bất giác Trần võ sư nhìn con gái  rồi quyết định: Người sẽ gả Tần Mai cho ai đoạt giải trong kì  thi chọn võ quan của triều đình sắp tới.

Trước khi hai cao đồ lên đường, Trần võ sư căn dặn:

 - Chắc chắn rồi hai con cũng phải đối mặt nhau trên võ đài, kẻ thắng người thua không thể tránh khỏi; nhưng hãy nghĩ tình huynh đệ mà không xuống đao vô tình. Lời ta, các con hãy ghi nhớ !

Tần Mai bạo dạn thưa:

- Nếu trong hai sư huynh lại phải vong mạng vì nhau thì tiểu muội thà chết chứ không chấp nhận hôn ước nầy.

Cao và Tiêu bái tạ sư phụ, hăm hở lên đường.

2. Tiêu đoạt Á Nguyên, được hoàng đế ban cho chức bộ đầu tại huyện nhà; còn Cao tự dưng bỏ cuộc, cuốn gói ra về ngay trước vòng thi sơ kết.Từ đó biệt vô âm tín.

Tiêu trở về, ra mắt thầy và xin cưới Tần Mai. Không thể bội ước, Trần võ sư đành ưng thuận.

Lễ xuất giá của Trần tiểu thư mười phần long trọng. Có đầy đủ chức sắc và hào phú địa phương tham dự. Kèn trống ngày đêm rộn rịp, quan khách lui tới tưng bừng. Người trong thôn trầm trồ luôn miệng. Thế mà Trần võ sư có vẻ đăm chiêu, nói cười chiếu lệ! Còn Trần tiểu thư thì lại càng  ủ dột sắc hoa, dung nhan héo úa!

Qua ngày, Trần võ sư biếng nói ít cười, không bao lâu tâm bệnh phát sinh, hình vóc hao gầy, kéo dài năm tháng. Trước phút lâm chung, người gọi Tần Mai đến bên mà rằng:

- Mưu viêc ở người, thành sự ở trời… Thương cho Cao đồ đệ còn nhiều gian nan…

Bèn ra hiệu cho Tần Mai đến gần, thều thào mấy tiếng rồi nhắm mắt!

Hai năm sau, Tiêu bộ đầu được thăng chức huyện lệnh Nghi Xương, bèn xa mã cùng toàn gia lên đường trấn nhậm. Gần đến Phong Sơn -  thuộc lãnh địa huyện Nghi Xương, Tiêu hiệu lệnh cho binh sĩ dừng lại, rồi truyền:

- Phong Sơn núi cao rừng sâu, là nơi đắc địa của phường cường đạo. Đầu lĩnh Trường Hận nơi đây đã khiến quan binh mất ăn mất ngủ. Các ngươi hãy cẩn trọng đề phòng!

Tiếng quân “dạ” chưa dứt thì trên sườn núi hàng trăm lâu la ùa xuống hò hét vang trời, Tiêu cả kinh vì thấy lực lượng không cân sức. Đang bối rối thì nghe giọng thét như sấm vang:

- Không được lạm sát!

Tiêu quay lại, tiếng binh khí lặng dần. Một hảo hán tay cầm trường đao gò cương trước mặt. Tiêu không tin vào mắt mình, bởi người đó chính là Cao! Cao cười nhếch:

- Nay ta đến để đòi nợ ngươi đây!

Tiêu như không nghe, hỏi lại:

- Trường Hận là huynh đó sao? (mai mỉa) Những tưởng bao năm nay huynh đem sở học của mình mà phát huy quang đại, kiếm chút công danh, phò vua giúp nước, nào ngờ…

- Câm mồm! Ăn cướp như bọn ta là cướp của cường hào, cướp của tham quan, đem chia sớt với hàng vạn bá tánh lầm than. Có chi không tốt? Chẳng bằng bọn mi, mồm thì huênh hoang giúp nước an dân, mà tâm địa hiểm sâu tàn độc. Trên thì dối vua mà bòn rút của công, dưới thì hà hiếp dân lành mà ăn gan móc ruột. Mặc người đói lã dọc đường, mặc tiếng khóc gào thê thiết! Chức bộ đầu tép riu của ngươi một năm được mấy mươi quan mà hôm nay lại có ruộng đất nghìn vuông, vàng ròng thiên dật?

- Huynh khá giữ lời!...

- Ta chẳng có huynh đệ nào với một thằng bất nghĩa như ngươi: Chẳng phải vì muốn chiếm được Tần Mai mà ngươi bỏ ngoài tai lời dạy của ân sư.  Cùng vì chút công danh mà ngươi đã lén cho ta uống “bại cân tán” trước ngày thi đấu? Những trò hèn hạ ấy ngươi còn muốn giấu mãi hay sao?

Tiêu hơi sượng sùng, nhưng trước mặt thuộc hạ, và nhất là sợ trong kiệu Tần Mai nghe được thì ấn tượng tốt đẹp về một đấng phu quân sẽ không còn nữa, nên nói át lời : 

- Không cần nói nhiều! Ta với ngươi giờ là hai giới tuyến. Một bên là mệnh quan triều đình, một bên là kẻ cướp, thì chỉ gươm đao mới định phải trái mà thôi!

Cao cười lớn:

- Ta không ngờ rượu thịt dơ bẩn chốn quan trường mà ngươi vẫn còn giữ được chút khí phách của ân sư truyền lại! (quay qua thuộc hạ) Đây là ân oán của cá nhân ta, các ngươi nên điềm nhiên tọa thị, và chớ lạm sát những binh lính vô tội kia. (quay qua Tiêu). Đừng trách đao pháp vô tình. Hãy đỡ!

Nói rồi vung đao. Tần Mai trong kiệu đã nghe rõ mọi sự từ đầu nhưng yên lặng để xem câu chuyện thế nào. Đến khi hai người quyết đấu, nàng kinh hoàng xuống kiệu, thét to:

- Cao huynh! Hãy nương tình!

Lời Tần Mai vừa dứt thì Tiêu cũng vừa té ngựa, và bị mũi đao của Cao dí sát yết hầu. Tiêu kinh hãi thét lên:

- “Cuồng phong đao!”. Đao pháp trấn môn của sư phụ, sao ngươi biết được?

Cao cười lớn:

- Trên đời nầy chỉ có sự gian trá, lòng hiểm độc là không cần có người dạy mà thôi! Ha ha!...

Tiêu lớn tiếng:

- Sư phụ mật truyền cho ngươi?

- Ha ha! Người hỏi Tần Mai thì rõ!

Tần Mai ấp úng chưa biết phải bắt đầu như thế nào, thì Cao chợt khoác tay bảo đừng, rồi nói:

- Ngươi nghe đây: Về võ công thì ta và ngươi ngang nhau, nhưng vì sư phụ đã sớm nhận thấy ngươi là kẻ tâm địa đê hèn, trí trá…

Tiêu cả giận:

- Vì thế mà lão già ấy mật truyền “cuồng phong đao pháp” cho ngươi?(cười man dại) Ha ha! Lão già ơi, lão già! Rốt cuộc “cuồng phong đao pháp” của ông cũng bại dưới “bại cân tán” của ta! Ha ha!

Cao nạt lớn:

- Câm mồm! Mi quả là đứa vô nghì! Dám buông lời hỗn xược với ân sư!

Nhưng lại thu đao về:

- Nhớ lời ân sư dặn, ta tha ngươi một lần. Giờ ta đòi lại ngươi những gì ngươi nợ ta mà thôi!

Tiêu cười khẩy:

- Ngươi muốn nói đến Tần Mai ư ? Hãy xem đã! Ha ha!...Này hiền thê , hãy cho hắn biết là chúng ta đã sắp có con...

Tần Mai khảng khái nói:

- Từ khi phụ thân đã có ý muốn gả muội cho Cao huynh thì muội cũng đã tự coi mình là người của Họ Cao rồi! Chuyện hôn phối với huynh chẳng qua là vì lời hứa của phụ thân thôi! Nay lại biết lòng dạ thấp hèn của huynh thì muội chẳng còn lý do gì để sống với huynh nữa !

Tiêu lắp bắp:

- Nàng !...còn… còn…

Cao nhếch môi:

- Người chớ bận lòng: Con của Tần Mai cũng là con của ta! Ta sẽ dạy dỗ nó đáng mặt một kẻ trượng phu, anh hùng cái thế…

- Sao… Sao ngươi lại biết?

Tần Mai giải thích:

- Phụ thân và muội đã biết thủ lãnh Trường Hận chính là Cao huynh, thì chuyện gì mà Cao huynh không biết!

Tiêu thét lên:

- Thế là lũ các người đã lừa ta! Các ngươi đi đi!

3. Mười năm sau, khi quân của Lý Tự Thành vừa đến Lạc Dương, thì Tiêu vội mở cửa thành quy phục, rồi mượn thế lực của Lý mà vây hãm Phong Sơn. Lương thiếu binh hao, thế cùng lực tận. Hảo hán Phong Sơn quyết tử đến người cuối cùng. Cao tử trận giữa đám loạn quân.

Tiêu truyền binh sĩ đón Tần Mai lên kiệu; Tần Mai chua xót nói:

- Chồng ta chết máu chưa khô mà ngươi dám có ý nghĩ đón ta về sao? Ngươi nghĩ ta là người thế nào? Nếu ngươi còn chút khí phách thì hãy cho ta an táng Cao huynh, cho Bảo Nhi đội mảnh khăn tang…

Tiêu nhìn một thiếu niên khôi ngô đứng bên, mặt lộ vui mừng:

- Bảo Nhi? Con của ta? Lại đây với ta! …

Bảo Nhi nhìn mẹ, rồi vòng tay thưa với Tiêu:

- Thưa ngài! Từ khi chào đời, Bảo Nhi chỉ biết có một người cha là Cao anh hùng mà thôi! Người thương yêu Bảo Nhi rất mực, và dạy bao điều lễ dũng, nghĩa nhân. Dù Bảo Nhi thực sự là máu huyết của ngài, nhưng so công trời biển của phụ thân nuôi dưỡng lớn tợ Thái Sơn e rằng không gì sánh nổi!

Tiêu cả giận, đập bàn quát:

- Nghiệt súc! Các ngươi bất nghĩa thì chớ trách ta vô tình! Bây đâu! Hãy quăng xác sơn tặc xuống núi để làm mồi cho lang sói! (chỉ mẹ con Tần Mai) Bắt hai kẻ nầy về huyện đường trị tội !

Tần Mai lấy chủy thủ từ tay áo, chỉ vào Tiêu và đám binh sĩ; hét lớn:

- Đứng im! Cũng vì quan trường còn bọn vô lại như ngươi nên mới có những người như chồng ta lên non tụ nghĩa. Chồng ta dám chết vì lý tưởng của mình; ta há lại không vì đó mà kiêu hãnh hay sao? Ta sống ở Phong Sơn, thì chết cũng ở Phong Sơn, đâu dám phiền tới ngươi! Ha ha!

Nói xong, bèn xé vạt áo trắng quàng lên đầu, đoạn đâm chủy thủ vào tim!

Bảo Nhi ôm xác mẹ khóc rống một hồi rồi lao đầu vào đá! Lúc đó vào năm 1642.

4. Năm 1698, hoàng đế Khang Hy đi tuần du, ngang qua Phong Sơn thấy một cái miếu nhỏ hoang tàn, bèn hỏi các kì lão trong vùng; họ thuật lại câu chuyện kể trên, rồi bảo tâu rằng:

- Hoàng thượng tha tội! Vì dân quanh vùng cảm kích khí khái của Cao đại hiệp và tiết liệt của Trần tiểu thư nên âm thầm lập miếu thờ mà không được lệnh của quan nha.

Hoàng đế ngậm ngùi, liền truyền lệnh đại tu rồi tự tay ban cho bốn chữ “Anh Hùng Liệt Nữ Miếu”. Một tùy tướng theo bảo giá tâu rằng:

- Tâu bệ hạ! Kẻ ấy là sơn tặc… mà bệ hạ phong là “anh hùng” có quá đáng lắm chăng?

- Luận anh hùng không thể nói sang hay hèn, thù hay bạn; mà nên xét khí phách và việc làm của người ấy: Một kẻ cướp, nhưng cướp của cường hào phân phát cho dân; và một kẻ làm quan bóc lột bá tánh, tham lạm của công để nén vào túi mình, thì ai mới thực sự là kẻ cướp? Kẻ thù của ta, nhưng không run sợ trước ta, không vì danh lợi ta ban mà phản lại chủ họ. Bạn của ta, nhưng trước mặt ta thì múa lời xu nịnh, sau lưng ta lại có những mưu mô mờ ám; gặp cơn nguy biến thì khiếp nhược cầu an. Vậy ai là bạn, ai là thù? Ai là anh hùng, ai là vô lại?

Vị tùy tướng khấu đầu:

- Hoàng thượng anh minh! Vạn tuế, vạn vạn tuế!

  Kha Tiệm Ly

READ MORE - LIỆT NỮ ANH HÙNG - truyện ngắn Kha Tiệm Ly

BIỂN XANH VÀ MẸ - thơ Phan Kỷ Sửu



Biển thế đấy ngàn năm dạt dào thăm thẳm
Để tự bao giờ sóng ngập mặn tâm tư
Cho con hiểu cả chiều sâu, bề rộng
Trái tim mẹ hiền biết mấy biển mà đo
Sóng thế đấy xanh lặng thầm da diết
Như đời cái cò lặng lội bến bờ xưa
Sóng vẫn vổ sao bóng cò biền biệt
Để vần thơ chợt trắng xóa cơn mưa
Nắng thế đấy cứ ngời lên mắt sóng
Như những mặt trời bé bỏng lô nhô
Sao mắt mẹ hóa đêm dài rủ bóng
Để một mảnh hồn rơi đáy vực hoang sơ
Núi thế đấy chờ ai cùng trời, cuối biển
Mặc sóng bạc đầu, đá vẫn sắc nguyên sinh
Sao con về chiều nay mây bỗng tím
Ngày xưa đi đâu, đâu nửa bóng hình
Bờ thế đấy khó vô tình với sóng
Ngược khơi xa rồi hối hả tìm về
Con xô ngược thời gian ngày biển động
Sao mẹ vẫn chìm trong hư ảo cơn mê ?!

Phan Kỷ Sửu

(Tây Ninh)
READ MORE - BIỂN XANH VÀ MẸ - thơ Phan Kỷ Sửu

CÂY SƠN TRÀ NỞ HOA - thơ Giáng Ngọc



Mùa Đông giá lạnh
Anh và em bên nhau
Dưới gốc cây Sơn Trà.
Mùa này chưa ra hoa.
Anh và em yêu nhau
Tưởng như hoa Sơn Trà.
Sơn Trà hoa màu trắng
Tình yêu sẽ ra hoa
Hoa Sơn Trà màu đỏ
Là lý tưởng đơm hoa.

Em muốn cây nở hoa
Đợi mùa hoa ra lá
Lá sẽ đơm nhiều bông
Trái và hoa đều đỏ
Vì thắm máu "anh hùng"
Tháng sáu về hoa nở
Em đợi anh và hoa.

Đời chia rẻ đôi ta
Hoa không còn nụ
Sơn Trà chưa ra hoa
Anh ra người thiên cổ
Bây giờ em chợt nhớ
Kỷ niệm của một thời
Hoa Sơn Trà qua rồi
Tình ta vẫn xa xôi
Tại sao tình như thế?
Có phải mình lạc lối
Đi tìm hoa Sơn Trà
Sơn Trà vẫn xa xôi
Không thực trong đời người.

Tình yêu đâu đi đến
Khi hoa không thể nở
Tình hoa chỉ bỡ ngỡ
Cho ta một thời qua
Tuổi thơ và thương nhớ
Tình hoa cứ hững hờ.

Anh về trong xứ lạ
Em ở lại đơn côi
Đường đời chia hai ngã
Cũng tại hoa Sơn Trà
Tưởng rằng hoa màu đỏ
Nên đời đi qua rồi
Em không còn được thấy
Những gì quá xa xôi.

Giờ đây đầu nhuốm bạc
Sương trắng ngập đầy vai
Tương lai vẫn mờ mịt
Anh ơi! chờ em nhé
Thưong nhớ chiều đang rơi.
                                             Giáng Ngọc

(Phóng tác theo chuyện phim “Hoa Sơn Trà nở muộn”)
READ MORE - CÂY SƠN TRÀ NỞ HOA - thơ Giáng Ngọc