Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, January 11, 2026

Lời tựa cho tập thơ nhạc VỀ NGHE GIÓ HÁT TÌNH CA của VĨNH NGUYÊN - Hoàng Thị Bích Hà

 




VỀ NGHE GIÓ HÁT TÌNH CA

Tập thơ nhạc của Vĩnh Nguyên

Lời tựa của Hoàng Thị Bích Hà


Trong sự nghiệp "trồng người" tại Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk, thầy giáo Nguyễn Văn Vinh (bút danh Vĩnh Nguyên) đã ấp ủ và cho ra mắt một đứa con tinh thần đặc biệt: tập thơ nhạc Về nghe gió hát tình ca”. Tác phẩm là một bức tranh toàn cảnh về tâm hồn tác giả, được vẽ nên bằng hai màu sắc chủ đạo: Thơ và Nhạc. Tác phẩm là sự kết tinh của những rung cảm chân thành nhất từ trái tim người thầy giáo, nghệ sĩ: Vĩnh Nguyên hiện là giảng viên Trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk - mang đến cho người đọc, người nghe một không gian nghệ thuật hòa quyện giữa thơ và nhạc. Ở đó, mỗi câu thơ là một giai điệu, và mỗi nốt nhạc lại cất lên như tiếng thì thầm của hồn thơ.

Trong nhịp sống hôm nay, khi con người nhiều khi bị cuốn vào giữa những xô bồ, ồn ào  thì “Về nghe gió hát tình ca” của Vĩnh Nguyên như một khoảng lặng dịu dàng – để ta được trở về với chính mình, với tiếng lòng, với quê hương và những ký ức thân thương.

Có một miền đất cứ gọi là về, trong tim ta đã thành thi ca. Có một điệu gió cứ thổn thức, trong hồn ta đã hóa âm nhạc. Tập thơ nhạc Về nghe gió hát tình ca” của tác giả Vĩnh Nguyên chính là hành trình trở về ấy, nơi ký ức, hiện tại và những rung cảm tinh khôi nhất được kết tinh bằng lời thơ và nốt nhạc.

Mở ra trước mắt bạn đọc là hai thế giới song hành. Phần thơ như một khu vườn đa sắc, nơi ta bắt gặp "Ban Mê nắng vàng giăng khắp lối/ Thơm hương cà phê sau cơn mưa chiều nay" đầy quyến rũ. Ở đó, có hình bóng thân thương của "dáng gầy của mẹ - Liêu xiêu quanh quẩn sau vườn", có nỗi nhớ mong manh trong "vạt nắng sót rơi chiều cuối thu". Thơ Vĩnh Nguyên giản dị mà day dứt, chạm đến những miền ký ức thiêng liêng và triết lý an nhiên giữa bộn bề: "Hãy tìm vui cho mình/ Đùa chơi cùng nốt nhạc/ Vài con chữ linh tinh".

Tập sách gồm hai phần:

Phần 1- Thơ:  
Là những bài thơ được viết bằng nhiều thể loại - từ lục bát truyền thống, bốn chữ, năm chữ, thơ tự do… nhưng dù ở thể thơ nào, vẫn thấm đượm tình yêu tha thiết với cuộc đời, con người và mảnh đất Ban Mê đầy nắng gió.
Những câu thơ mộc mạc mà đằm sâu cảm xúc từ lục bát, ngũ ngôn,… đến thơ tự do, Vĩnh Nguyên dẫn người đọc qua những cung bậc cảm xúc khác nhau. Đó là nỗi nhớ da diết về "dáng gầy của mẹ", "dáng cha lưng còng dấu hỏi"; là tình yêu say đắm với Ban Mê trong "nắng vàng" và "hương cà phê"; và cũng là những chiêm nghiệm sâu sắc về sự an nhiên, tìm niềm vui giữa bộn bề cuộc sống.

“Trở về Ban Mê nắng vàng giăng khắp lối
Thơm hương cà phê sau cơn mưa chiều nay”
(Yêu em từ Ban Mê)

Hay khi nhà thơ viết về nỗi nhớ, về bóng hình xưa:

“Em tìm trong vạt nắng
sót rơi chiều cuối thu
Hình hài xưa nhỏ nhắn
Ngây thơ nét yêu kiều”
(Hồng phai)

Từ đó, người đọc nhận ra rằng thơ của Vĩnh Nguyên là những lát cắt chân thật của đời sống, là cảm xúc được chiết ra từ yêu thương, hoài niệm và cả những lặng lẽ suy tư về phận người.
Và trong từng vần thơ, vẫn luôn le lói một niềm tin, một lời nhắn gửi đầy nhân văn:

“Trong bộn bề cuộc sống
Hãy tìm vui cho mình
Đùa chơi cùng nốt nhạc
Vài con chữ linh tinh”
(An nhiên)

Phần 2-Nhạc: 

Gồm có 34 nhạc phẩm là 34 cung bậc cảm xúc khác nhau về tình yêu, quê hương. Từ những giai điệu say đắm trong "Bài Tango tình yêu" đến nỗi niềm hoài niệm trong "Thương nhớ quê nhà", và đặc biệt là tình cảm đau đáu với mảnh đất Tây Nguyên qua "Ban Mê trong tôi""Cùng anh về với Ban Mê""Tình yêu Ban Mê". Âm nhạc của Vĩnh Nguyên chính là tiếng lòng được phổ thành giai điệu, để mỗi bài hát không chỉ ngân lên mà còn được lắng đọng lại.  34 ca khúc là 34 câu chuyện được kể bằng giai điệu. Chúng ta nhận thấy một tình yêu lớn của thầy giáo, nhạc sỹ Vĩnh Nguyên dành cho vùng đất Tây Nguyên qua hàng loạt ca khúc: "Ban Mê trong tôi""Cao Nguyên say""Tình yêu Ban Mê". Bên cạnh đó là những khúc tình ca, những bản dạ khúc và cả tình cảm còn thể hiện sự chào đón, khi tỉnh nhà được mở rộng sau sát nhập thành quê hương thứ hai Đắk Lắk - Phú Yên.

34 ca khúc trong sáng tác đầy tâm huyết, tác giả thể hiện một tâm hồn của một người dành tình yêusâu đậm cho âm nhạc, yêu quê hương, và yêu cuộc sống.
Những ca khúc như “Ban Mê trong tôi”, “Cùng anh về với Ban Mê”, “Biển chiều”, “Chiều đông”, “Thương nhớ quê nhà”, “Tình yêu Ban Mê”… vang lên như tiếng gọi tha thiết của miền cao nguyên gió lộng, là tiếng lòng của  một trái  tim của thầy giáo, nghệ sỹ.

Với “Về nghe gió hát tình ca”, Vĩnh Nguyên không chỉ viết thơ để hát, mà còn hát để thơ được bay xa. Tác phẩm là sự giao hòa giữa trí tuệ của người thầy, tâm hồn của người nghệ sĩ, và tình cảm của một người công tác, gắn bó với xứ Ban Mê luôn tha thiết với tình đất, tình người nơi đây. Có thể là  quê hương hay là nơi đến để lập nghiệp và gắn bó suốt cuộc đời mình để lại nhiều  kỷ niệm và đày ắp yêu thương.


Tác phẩm Về nghe gió hát tình ca”, là một hành trình kép: Một hành trình đi vào thế giới nội tâm với những vần thơ tự do, phóng khoáng nhưng cũng đầy chiêm nghiệm về quê hương, gia đình và những triết lý sống an nhiên. Và một hành trình lan tỏa qua 34 ca khúc đầy cảm xúc, nơi tình yêu với Ban Mê, với biển, với quê hương được cất lên thành lời.

Từng câu thơ, từng nốt nhạc đều thấm đẫm hơi thở của đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ và tình yêu tha thiết với con người, mảnh đất nơi đây. Mong rằng bạn sẽ tìm thấy trong tập sách nhỏ này một chút đồng điệu, một giai điệu quen thuộc, và một chốn bình yên để trở về. Về nghe gió hát tình ca” không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là món quà tinh thần đầy ý nghĩa, gửi gắm tình yêu cuộc sống, yêu con người và yêu quê hương sâu sắc của tác giả.

Vĩnh Nguyên đã gửi gắm tất cả tâm hồn mình vào trang sách. Hy vọng rằng, khi cầm tập thơ nhạc này trên tay, bạn sẽ tìm thấy một chút bình yên "về nghe gió hát", để thấy lòng mình nhẹ nhàng và ấm áp.

Bạn đọc hãy đến với tác phẩm “Về nghe gió hát tình ca” bằng tấm lòng rộng mở và trái tim yêu thương để lắng nghe vẻ đẹp của tiếng gió cao nguyên, của tình yêu, của  ký ức…và hơn hết là tiếng lòng của một tâm hồn luôn rung cảm trước vẻ đẹp của tình yêu và cuộc sống.

Chúc mừng tác giả Vĩnh Nguyên và hy vọng tập thơ nhạc sẽ đến tay được nhiều độc giả yêu nghệ thuật.

Xin trân trọng giới thiệu tác phẩm Về nghe gió hát tình ca” cùng bạn đọc yêu thi ca và âm nhạc.


Saigon, ngày 11/11/2025
Hoàng Thị Bích Hà

habich1963@gmail.com

Liên kết: 

FACEBOOK VĨNH NGUYÊN
READ MORE - Lời tựa cho tập thơ nhạc VỀ NGHE GIÓ HÁT TÌNH CA của VĨNH NGUYÊN - Hoàng Thị Bích Hà

Saturday, January 10, 2026

CHÁT XUÂN: GIÁO SƯ VÀ EM - Trần Thị Lan Anh

 




CHÁT XUÂN: GIÁO SƯ VÀ EM 

Tác giả Trần Thị Lan Anh,

Aschaffenburg, Germany

(Tặng GS Đặng Ngọc Long; cho những người đứng lớp và những người đứng trước màn hình)


Buổi sáng, bục giảng vẫn cao.
Bảng đen vẫn thẳng.
Phấn vẫn trắng.


Người đứng lớp bước ra với dáng vẻ quen thuộc của nghề giáo: chỉnh tề, nghiêm cẩn, lời nói có trọng lượng. Ở đó, tri thức được truyền đạt, chuẩn mực được nhắc lại, và đạo lý được đặt vào những câu chữ ngay ngắn. Hình ảnh ấy đã ăn sâu vào tâm thức xã hội: nhà giáo là biểu tượng của sự mẫu mực, của lý trí và khuôn phép.


Nhưng đời sống của nghề giáo không chỉ có bục giảng.


Khi lớp học tắt đèn, bảng đen khép lại, một không gian khác mở ra – nhỏ hơn, riêng tư hơn, và ít nghiêm khắc hơn: màn hình điện thoại. Ánh sáng xanh dịu dàng ấy không hỏi học hàm, không quan tâm tuổi tác, không đòi hỏi vai trò. Nó chỉ lặng lẽ hiện lên một câu hỏi rất đời: “Bạn đang nghĩ gì?”


Ban ngày giảng chữ thánh hiền
Ban đêm gõ phím như thiền với nhau
Bảng đen khép lại phía sau
Bàn phím mở cửa nhiệm mầu gió xuân.


Mạng xã hội đã làm mờ đi nhiều ranh giới. Ở đó, danh xưng được cất gọn sau một tài khoản, tuổi tác trở nên mơ hồ, và cảm xúc được phép xuất hiện mà không cần lời giải thích. Một giáo sư ban ngày giảng đạo lý, ban đêm có thể trở thành một người dùng mạng xã hội bình thường: trò chuyện, chia sẻ, thả một biểu tượng cảm xúc, nhận lại một rung động rất khẽ.


Chuyện ấy, thoạt nghe có vẻ hài hước. Nhưng nếu nhìn kỹ, đó là biểu hiện của một mâu thuẫn sâu hơn: xã hội đặt nhà giáo lên bệ cao của chuẩn mực, nhưng lại hiếm khi cho họ không gian để được là con người một cách trọn vẹn. Những yếu mềm, cô đơn, khao khát được quan tâm – vốn rất tự nhiên – thường bị xem là không phù hợp với hình ảnh “cao quý” của nghề.


Và khi đời sống thật không đủ chỗ cho cảm xúc, cảm xúc sẽ tìm lối khác để tồn tại.


Tuổi thầy đâu phải đã già
Chỉ là tóc bạc, tim ta còn hồng
Ban ngày giữ lễ giữ lòng
Ban đêm lỡ chạm mênh mông phím người.


Ở không gian ảo ấy, người ta dễ quên mất vai trò của mình ngoài đời. Chỉ còn lại cảm xúc – nguyên sơ, mong manh, và đôi khi thiếu kiểm soát. THAM muốn được chú ý. SÂN – bực bội với áp lực, với cô đơn, với những ngày chỉ có bảng và phấn. SI tưởng rằng mình đủ tỉnh táo. MẠN nghĩ rằng hiểu biết sẽ giúp tránh sai lầm. Và NGHI– nỗi lo mơ hồ về ánh nhìn của dư luận. Tất cả cùng hiện diện trong từng nhịp gõ phím.

Không phải mọi “hồi xuân” đều dẫn đến trượt ngã. Nhưng không phải ai cũng dừng lại đúng lúc. Bởi cảm xúc, khi đã được đánh thức, thường không tuân theo giáo trình.


Ban ngày đạo mạo thẳng ngay
Ban đêm tim nháy, lia tay thả tình
Đầu câu giữ lễ văn minh
Cuối câu gió đã rung rinh cõi lòng.


Công chúng thường phản ứng bằng tiếng cười. Cười cho sự trớ trêu, cười cho nghịch lý: người giảng đạo lý lại lạc vào những rung động rất đời. Nhưng nụ cười ấy, nếu đủ chậm, sẽ pha thêm một chút thở dài. Bởi đằng sau đó là áp lực tinh thần của nghề giáo – nghề đòi hỏi sự mẫu mực liên tục, không cho phép sai sót, không chừa chỗ cho chông chênh.

Khi xã hội kỳ vọng nhà giáo phải hoàn hảo, mọi biểu hiện rất người đều dễ bị quy chụp. Và chính sự khắt khe ấy vô tình đẩy cảm xúc vào vùng tối – nơi ít bị giám sát, nhưng cũng dễ lạc lối.


Thiên hạ vừa cười vừa mong

Cười cho người khác, cười cong lại mình

Ai không từng một lần tin

Rằng tim mình mạnh hơn nghìn tháng dài?


Thật ra, điều đáng suy ngẫm không nằm ở những cú “thả tim” hay vài dòng trò chuyện muộn. Điều đáng suy ngẫm là cách chúng ta nhìn nhận nghề giáo: vừa tôn vinh, vừa ràng buộc; vừa yêu cầu cao thượng, vừa không cho phép yếu mềm.


Giáo sư, sau cùng, vẫn là con người. Họ có trách nhiệm nghề nghiệp, nhưng cũng có đời sống riêng. Nhận diện điều đó không phải để biện minh cho sai lầm, mà để hiểu rằng đạo đức không thể được xây dựng bằng cách phủ nhận bản năng, mà bằng sự tỉnh táo và không gian sống lành mạnh.


Bảng đen đâu chỉ ghi bài
Bàn phím đâu chỉ gõ hoài yêu thương
Giữa hai bờ thực  vô thường
Ai khôn giữ được đoạn đường thẳng xe?


Đọc một bài thơ cười về “Chat Xuân: Giáo Sư và Em”

của Lan Anh, người ta cười – rồi chợt lặng. Cười cho người khác, nhưng cũng châm cho mình. Bởi trong thời đại số, ai cũng có một đời sống khác sau màn hình. Chỉ khác là có người bị gọi tên, có người thì chưa.


Tết đến, khi người ta tổng kết một năm, có lẽ cũng là lúc nên nhìn lại cách chúng ta đối xử với những hình tượng xã hội. Nghề giáo không cần được thần thánh hóa, nhưng cũng không nên bị bêu riếu. Điều cần thiết hơn là một cái nhìn nhân văn: thấy được con người phía sau bục giảng, với đủ lý trí và cảm xúc, đủ trách nhiệm và mong manh.


Xuân về xin bớt khắt khe
Cho người đứng lớp được nghe lòng mình
Để khi gõ phím lặng thinh
Không còn lạc giữa vô minh, dại khờ.


“Chat Xuân: Giáo Sư và Em” không chỉ là câu chuyện của một nghề, mà là lát cắt của một thời đại – nơi con người học cách sống giữa chuẩn mực và tự do, giữa lý tưởng và bản năng, giữa bảng đen và màn hình. Và sau đây Lan Anh trân trọng quý bạn đọc thưởng thức bài thơ:


“Chat Xuân: Giáo Sư và Em”


Giáo sư có ngán em không,
Em thì chẳng ngán, còn mong thầy hoài.
Ban ngày thầy giảng rất oai,
Ban đêm gõ phím… lời ai ngọt ngào.

Tuổi thầy đâu phải là cao,
Em đây cũng độ hồng hào hồi xuân.
Hai bên tóc nhuộm loăn xoăn,
Chat câu “vô ý” mà ngoằn như say.

Ban ngày đạo mạo thẳng ngay,
Ban đêm tim nháy, lia tay thả tình.
Mở đầu rất mực văn minh,
Vài dòng sau đã… ẩn hình gió mây.

Thiên hạ mà có tin hay,
Chắc cười nghiêng ngả: “Thời nay lạ đời!
Trí thức với cả người thường,
Lên mạng rồi cũng… như người mới yêu.”

Sáng mai báo lại đăng nhiều,
Càng vui chứ chẳng phải điều đáng lo:
“Đêm qua bàn phím… dậy dò
Thiên hạ nhộn nhịp chắc rò sóng xuân.”


Đọc xong thiên hạ cười thầm,
Cười cho người khác rồi châm cho mình.

T.T.L.A.

<Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de>




READ MORE - CHÁT XUÂN: GIÁO SƯ VÀ EM - Trần Thị Lan Anh

CHÙM THƠ ĐƯỜNG LUẬT 1980 - Lưu Lãng Khách

  

Lưi Lãng Khách


 

THẰNG LŨY ĐI LÀM


Thằng Lũy đi làm thiệt sướng ghê

Ngán nghê nhắc học lại càng ê

Vạn Tường bạn được công nhân tép

Kim Thạch ta lo trụ khó bề

Trẻ mỏ công danh nào đã khép

Già đầu thất học chỉ làm thuê

Tiếp thôi! Xin chúc mừng Danh nhé!

Lỡ có gì mai sẽ tính nghề.

Giáp Tết 1980

Duy Toàn Bàu Đình

 

HÙNG CỤT


Sáng nay gặp được anh Hùng cụt

Đệm trống ghi ta chân cứ thụt

Sôn chụp rum ba quả có nghề

Tan gô ba lát càng vi vút

Đít cô bô lé hát nghe mê

Lô rốc cha cha đờn chẳng sút

Tuyệt dách La Hà Đá Chẻ hê

Nghĩa Thương chắc nhút anh Hùng Cụt.

Hè 1980

Duy Toàn Bàu Đình xứ

 

ĐỜI SAO KHỔ QUÁ TA


Tinh sương ngồi sắc củ thay cha

Chợt thấy đời sao khổ quá ta

Thiếu áo bao anh lưu xứ lạ

Đói cơm lắm chị lạc phương xa

Chẳng lành đổi chốn không tơi tả

Vẫn đói thay miền có thịt da

Lận đận sách đèn ôi chán quá

Mai đời có sắc củ thay cha.

1980

Duy Toàn Bàu Đình xứ

 

SỢ RÚT CỜ


Bắp lớn cờ lên phải bỏ cờ

Không thì gió ngã sẽ đưng ngơ

Ngô cao ngó xuống ưng người rút

Tớ thấp nhìn lên cánh mãi giơ

Lá bắp lông đâm mày nổi mụt

Đọt cờ phấn chạm mẩn da tơ

Bắp ơi hãy thấp giùm thêm chút

Ngứa gãi đêm về ngán tận mơ.

Đông xuân 1980

Duy Toàn Bàu Đình xứ

 

THÍCH BÁNH IN


Bột đậu thôi mà nhứt bánh in

Má cho chục cái vẫn còn xin

Tết chưa đến đã bay vài thẩu

Mùng mới vừa qua thổi chẳng gìn

Lắm lúc một mình đem bánh giấu

Đôi khi mẹ hỏi vẫn im thin

Mong cho sớm tết tha hồ ngấu

Chẳng biết mai còn thích bánh in?

Xuân 1980

Duy Toàn Bàu Đình xứ

 

NHỚ NGOẠI


Chẳng biết miền âm cảnh ngoại đang

Ngậm cười hay nghĩ ngợi miên man

Sợ con cháu vẫn còn thơ dại

Lo cửa nhà không được sửa sang

Ống sáo đêm ngày treo cất mãi

Cây đờn chủ nhật gảy tình tang

Chiều nay chở má ngang đò cửa

Nhớ ngoại nhìn thu ngập lá vàng.

Thu 1980

Duy Toàn Bàu Đình


From: Nguyễn Duy Toàn luulangkhach@gmail.com

READ MORE - CHÙM THƠ ĐƯỜNG LUẬT 1980 - Lưu Lãng Khách

Wednesday, January 7, 2026

XUÂN MUỘN / HỒ TÂY CHIỀU XUÂN / SÀI GÒN MƯA PHÙN - Chùm thơ Kim Quyên

  

Kim Quyên,
Hội viên Hội Nhà văn VN

Xuân muộn

                            

Mai nhà em trổ muộn

Sắc thắm vẫn tươi cành

Tình đôi ta nở muộn

Hương hoa ngát lòng anh

 

Xuân đất trời có tuổi

Tình ta mãi không già

Xuân đất trời theo tiết

Tình ta tươi bốn mùa

 

Anh yêu cội mai vàng

Trước nhà em trổ muộn

Dẫu hoa sắp phai tàn

Tình yêu anh vẫn đượm

 

                                                   

 Hồ Tây chiều Xuân

 

Thênh thang mây

Mang mang nước

Mặt hồ xanh bóng cây

Mưa lâm thâm

Hạt mưa mềm chân bước

 

Kề nhau

Mà nhớ thương vời vợi

Chiều Hồ Tây mây nước bao la

Xuân muộn rồi

Mùa không chờ đợi

Mà sao lòng câu Lý mãi ngân nga

 

Chiều Hồ Tây

Nhớ sông Tiền, sông Hậu

Quê hương mình

Đâu cũng nước, cũng mây

Ngồi với nhau

Có ta, có bậu

Chưa chạm ly nào

Sao ngất ngây say…


Chiều Hồ Tây tháng Giêng 2020

                                             

                                                             

 Sài Gòn mưa phùn

                                            

Sài Gòn mưa, nhớ mưa Hà Nội

Lâm thâm, man mác mặt người

Sài Gòn cuối Đông mưa bụi

Nhớ phùn Hoàn Kiếm, Hồ Tây

 

Chợt thèm tựa một bờ vai

Tay ấm trong bàn tay ấm

Ước sao Hồ Tây rét đậm 

Cho tình thêm đắm, thêm say

 

Bổng dưng Sài Gòn mưa phùn

Da diết nhớ chiều mưa cũ

Bên nhau nhỏ to tâm sự

Mà sao són mắt cay cay ….

 

                 Kim Quyên

 

From: <thivanle1569@gmail.com>

READ MORE - XUÂN MUỘN / HỒ TÂY CHIỀU XUÂN / SÀI GÒN MƯA PHÙN - Chùm thơ Kim Quyên

NGUỘI LẠNH - Lan Anh

 

Lan Anh

Có những khoảng cách chỉ đo bằng trái tim, nhưng giữa những im lặng vẫn luôn còn cơ hội để nắm lại bàn tay yêu thương, hâm nóng ngọn lửa đã nguội và bước sang năm mới với hơi ấm đoàn viên trong tim.

Bài viết được hình thành từ kinh nghiệm của chính bản thân tác giả và quan sát những người xung quanh đang trải qua hoàn cảnh tương tự.

Gửi đến bạn đọc nhân dịp đầu năm mới 2026, như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng: 


NGUỘI LẠNH

Lan Anh

(Aschaffenburg)


Có những khoảng cách không đo bằng mét, cũng không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nó tồn tại lặng lẽ giữa hai con người đang ở rất gần nhau. Gần đến mức có thể nghe rõ nhịp thở của nhau trong đêm, nhưng lại xa đến mức không còn chạm được vào nhau bằng cảm xúc.

Chúng ta nằm cạnh nhau, nhưng không ánh mắt. Ánh nhìn từng là nơi trú ngụ của yêu thương nay chỉ còn là khoảng trống lặng im. Không ai cố tình quay đi, chỉ là không biết phải nhìn nhau bằng điều gì nữa.

Chúng ta nằm cạnh nhau, chẳng lời nói. Không phải vì hết chuyện để kể, mà vì kể ra cũng chẳng còn ai lắng nghe. Những câu chuyện vụn vặt của một ngày dài trở nên dư thừa. Im lặng không còn là bình yên, mà là cách an toàn nhất để tránh làm tổn thương nhau thêm.

Chúng ta nằm cạnh nhau, thiếu vòng tay. Cánh tay ở rất gần, nhưng không đủ can đảm để chạm vào. Người ta sợ cái chạm ấy sẽ làm lộ ra sự xa cách đã tồn tại từ lâu.

Chúng ta nằm cạnh nhau, vắng nụ hôn. Nụ hôn từng là khởi đầu và kết thúc của một ngày, nay biến mất như một thói quen bị lãng quên. Không ai từ chối, chỉ là không ai còn nhớ đến.

Có lúc ta tự hỏi: đam mê xưa có thật sự đã mất? Hay tình yêu, giống như ánh nắng cuối ngày, không còn rực rỡ nhưng vẫn âm thầm tồn tại? Ánh nắng xế chiều không chói chang, nhưng đủ để người ta nhận ra ngày đang tàn. Tình yêu cũng vậy, nó không biến mất trong một khoảnh khắc, mà lặng lẽ phai đi qua từng lần im lặng, từng lần bỏ qua cảm xúc của nhau.

Đêm xuống. Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng thở buồn khe khẽ. Hai con người nằm cạnh nhau, mỗi người mang theo một thế giới riêng đầy suy nghĩ. Giữa hai trái tim, khoảng lặng lớn dần, mênh mông như một đại dương không bờ bến. Người ta ở bên nhau, nhưng cô đơn hơn cả khi chỉ có một mình.

Lửa đã tàn. Điều đau lòng nhất không phải là lửa tắt, mà là chẳng ai buồn nhóm lại. Không ai cúi xuống nhặt những tàn tro cũ, không ai còn tin rằng chỉ cần thêm một chút kiên nhẫn, ngọn lửa ấy sẽ bùng lên lần nữa.

Rồi đầu đông đến. Tuyết trắng tràn về, lạnh lẽo và vô tình. Nó phủ lên những kỷ niệm từng đằm thắm. Những ngày tay trong tay, những đêm cười nói, tất cả dần trở thành ký ức đẹp nhưng xa xôi, không còn chạm tới được.

Tình yêu lúc này bơ vơ, lạc lõng. Người ta ở lại không hẳn vì còn yêu, mà vì sợ đánh mất một điều đã quá quen thuộc. Người còn sống, nhưng tình như đã chết. Không phải cái chết ồn ào, mà là cái chết âm thầm, lạnh lẽo. Tình yêu nguội dần, đóng băng cả những ước mơ từng được ấp ủ.

Buổi sáng, tia nắng xế lọt qua khe rèm. Ánh sáng yếu ớt ấy không đủ sưởi ấm căn phòng, cũng không đủ sưởi ấm lòng người. Lửa đã tắt rồi, tro nguội lạnh, chẳng còn hơi ấm để níu kéo.

Chúng ta nằm cạnh nhau mà như xa lắc. Giường đôi chung, nhưng mỗi người đắp một chiếc chăn riêng. Không phải vì lạnh, mà vì khoảng cách vô hình đã quá lớn. Cái lạnh không đến từ mùa đông, mà đến từ lòng người, buốt giá hơn bất kỳ cơn gió nào.

Có lẽ, điều đau đớn nhất trong tình yêu không phải là chia tay, mà là ở lại trong một mối quan hệ đã nguội lạnh. Khi người ta vẫn gọi nhau là “chúng ta”, nhưng trong lòng mỗi người chỉ còn lại “tôi”.

Tình yêu không chết vì thiếu thời gian, mà chết vì thiếu sự quan tâm. Nó không biến mất vì không còn cơ hội, mà vì không còn ai muốn nắm lấy cơ hội ấy.

...Và đến một ngày, ta buộc phải thành thật với chính mình:

Hoặc cùng nhau cúi xuống, nhặt lại những tàn tro cũ, kiên nhẫn nhóm lên một ngọn lửa mới – dù nhỏ nhoi nhưng ấm áp.

Hoặc chấp nhận buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì đã hiểu rằng: có những cuộc chia xa không phải là mất mát, mà là cách cuối cùng để mỗi người tìm lại hơi ấm cho riêng mình.

Giữa đời sống bộn bề, giữ được một tình yêu ấm áp đã khó. Nhưng dũng cảm đối diện với sự nguội lạnh của nó, để không làm tổn thương nhau thêm, có lẽ mới là điều nhân sinh sâu sắc nhất mà tình yêu dạy cho con người.

„Nằm cạnh nhau  không ánh mắt,

Nằm cạnh nhau  chẳng lời nói,

Nằm cạnh nhau  thiếu vòng tay,

Nằm cạnh nhau  vắng nụ hôn.


Thủa đam mê xưa còn hay mất,

Hay tàn theo ánh nắng xế chiều?...“


Lan Anh

Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de


READ MORE - NGUỘI LẠNH - Lan Anh

Tuesday, January 6, 2026

TRÁI ĐẤT THANH BÌNH - Lê Thi dịch thơ Shilpi Chowdhury

 

Hình nhà thơ Shilpi Chowdhury

TRÁI ĐẤT THANH BÌNH

 

Trong thế giới mong manh này

Từ lớp vỏ khô cằn, những mầm sống vươn lên

Như đôi tay bé nhỏ giơ về phía mặt trời 

Sau những đêm dài nhẫn nại

Bị dồn nén trong câm lặng và bóng tối.

 

Chúng chờ một tia yêu thương

Những giọt ngọc tinh khôi của bầu trời

Để hóa xanh 

Rồi dần ngả xám.

 

Chúng chỉ là những mầm non thôi sao?

Hay chính là con trẻ của chúng ta

Bị chôn vùi dưới bê tông lạnh lẽo?

 

Hy vọng, khát khao tình yêu cháy bỏng

 Niềm vui nối dài hân hoan

Của thân thể và linh hồn

Giờ đây bị nghiền nát

Bởi sức mạnh hủy diệt của bom nguyên tử 

 

Nhưng ta không khóc cho chúng

Ta chỉ mải mê thỏa mãn những ham muốn của mình.

Ta đi tìm khoái lạc bản thân 

Giữa nỗi đau riêng và muôn trùng rào cản.

 

Ta không còn thời gian thương cảm xung quanh 

Không còn thời gian để nuôi dưỡng

Bằng một giọt yêu thương

Một ngụm nước ngọt lành, một vệt nắng ban mai  

 

Ôi, hãy xấu hổ thay cho ta 

Linh hồn khát khao và lạc lối

Khi ta quên mất

Sống cùng nhau

Tỏa sáng cùng nhau

Để dựng xây

Một Trái Đất thiện lành.


Shilpi Chowdhury là nhà thơ, nhà văn và biên kịch  người Bangladesh, sinh ngày 16/12 tại Dhaka. Bà sáng tác truyện từ nhỏ và có 16 năm viết thơ, kịch, lời ca. Tác phẩm của bà được đăng tải trong và ngoài nước, gồm Ấn Độ, Indonesia, Bulgaria, Pháp và Nga.


Hình người dịch: Lê Thi



READ MORE - TRÁI ĐẤT THANH BÌNH - Lê Thi dịch thơ Shilpi Chowdhury