Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, July 15, 2025

Truyện ngắn PHƯỢNG - Lê Minh Hiền

 



PHƯỢNG

Truyện ngắn Lê Minh Hiền 


Mây giăng bên này
về mưa bên ấy
gởi hạt ân cần
thăm người năm cũ
gởi hạt mưa gầy
rơi trên má ai
hạ đỏ Phượng xưa
những chiều hai đứa
đưa nhau đi về
mưa khuya mộng lạ
Người ơi sao quên!
.
Đường xưa chợ huyện
dáng người tăm mây
dặn lòng không nợ
sao hoài tơ giăng
mưa nào không buồn
tình nào không quên
tôi qua xứ người
tóc đời vài sợi
rơi ngang ngậm ngùi
tình đầu khó quên
nhớ Người! Người ơi!

Stanton California Oct. 2017

(Trích trong Tuyển Thơ Văn MƯA & EM 2025, bài thơ Phượng xưa, trang 230, vừa phát hành 7/2025) 


   Đêm qua Nguyên lại chiêm bao gặp lại Phượng! Phượng, người yêu đầu tiên, người viết nên chuyện tình đầu đúng nghĩa của Chàng. Chiều xuống, sao nắng vàng vẫn còn trong vắt, vẫn còn sóng sánh trên những phiến lá xanh non, cho Nguyên ngồi dưới mái hiên Tây, xứ người, quá lâu, 30 năm đã nên cố quận, ngẫm lại đời mình mà buồn. Nguyên rất lãng mạn. Một đời hoài trồng cây si. Nguyên không nhớ mình đã trồng bao nhiêu cây si, khởi đi “thất tình” ngay từ thuở lên 5 vì cô láng giềng “cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn”, ngày ngày cùng nhau tập đánh vần trước hè nhà, dưới tàn cây trứng cá xanh um; Rồi lên 10 vì cô hàng xóm cách nhau hai bên con đường xóm phố nhỏ có đôi mắt tròn và to lạ thường là chị em sinh đôi một thằng bạn thân nhất hồi đó; Rồi vào trung học trồng ngay cây si cô giáo người Huế dạy văn mới ra trường, tuổi chừng không hơn bà chị kề của Nguyên là bao, thích vén áo dài, bước xuống bục giảng,  ngồi ghé bên cạnh thằng bé là Nguyên ngồ ngộ, ngu ngơ mà giỏi văn nhất lớp, ngồi đầu dãy bàn trên cùng, ngay bên dưới bục giảng, và nói với nó những câu mà chàng đã quên bẳn nhưng sao nghe vừa mơ hồ rất xa, vừa như mới hôm qua cái giọng Huế đẹp và dễ  thương như một bài thơ tình của lứa tuổi mộng mơ, và cả và mùi hương nước hoa liêu trai từ người cô giáo qua tà áo dài theo Nguyên vào cả trong những giấc mơ nghê thường. 

.

Sau hai năm trung học, Nguyên chuyển trường khác, nhiều năm trung học trôi qua Nguyên trồng thêm một cây si với một cô bạn tên Ngàn, bên lớp nữ công lại cùng quê Nội chàng. Chàng vẫn còn nhớ cái cảm giác mất hồn, lơ lửng trên mây khi vô tình đạp xe ngang qua Eo Nín Thở bắt gặp và đạp xe song đôi với Ngàn; Hay Thân cô bạn cùng lớp thật hiền, chưa bao giờ Nguyên bắt gặp nàng giận ai bao giờ, họ cùng theo khóa nội trú Lâm sinh chàng vẫn kèm học toán lý hóa trong năm đầu học bổ túc hết cấp 3; Hay không thể quên, một hạt giống cây si chưa kịp ươm trồng trên mảnh đất tình yêu gái trai mà ấn tượng khôn cùng vì khuôn mặt xinh tươi, nao nức dưới vành nón rộng của một cô bé chắc đang trên đường đi chơi xa trên một chuyến xe qua đường. Nhưng lạ thường là... sau cô giáo dạy văn, Nguyên không có những giấc mơ nghê thường nữa! Và Nguyên đã không gặt hái được cho riêng mình thứ trái chín tình yêu cho đến hết thời học sinh. 

.

Rồi tốt nghiệp ra trường về làm việc tại một huyện lỵ, sau mối tình đầu với Phượng, Nguyên trồng cơ man những cây si như: Nghệ nõn nà, nảy nở Nguyên có duyên gặp gỡ qua một đám cưới, khi chàng trên đường công tác ghé thăm nhà một thằng bạn, người con gái có một mùi thơm ngọt lạ thường như mùi con nít mới sinh, đến nỗi chàng đã suýt đưa nàng về dinh, nhưng chỉ còn vài ngày rước dâu thì bà mẹ vợ hụt trổ bệnh ung thư giai đoạn cuối và mất đột ngột làm mọi việc cưới hỏi thoáng chốc tan tành; Hay một cô gái người Huế cắt chỉ trong một shop may lúc mới qua Mỹ ngày ngày Nguyên đạp xe đến làm nghề ủi đồ, mà chàng còn nhớ mãi câu nói giọng Huế ngọt như đường, “Em lấy nước cho anh uống hỉ?” khi nàng thấy chàng đang vất vả ủi cho xong đợt đồ cho chủ shop mang đi giao đúng hẹn. Và một vết thương tình lụy sau cùng (cho đến thời điểm này) vẫn còn mưng mủ, chỉ vừa mới năm kia, khi trời đang vào chiều Nguyên gặp một cô gái đang tuổi đôi mươi, người con gái đã là nguồn cảm hứng đau thương cho hơn nửa phần sự nghiệp thơ ca của Nguyên, mà qua giây phút đầu tiên đối với chàng không phải là một cú "Coup de foudre"*, mà chàng những ngỡ chỉ như hàng trăm cô gái khác qua fb, họ chỉ khởi sự mặn nồng sau nửa năm quen nhau qua việc kết bạn, nhưng đó là một câu chuyện khác... Ở đây là câu chuyện tình duy nhất đúng nghĩa, cũng là mối tình đầu, mà Phượng, người con gái duy nhất mang đến tình trường đời Nguyên, một phận đời chàng trong cõi người ta này, cho chàng nếm mùi vị lạ thường, dẫu chỉ là mùi vị... mùi vị yêu đương và cả giận hờn, chia tay, của thứ trái cấm lạ thường Nguyên chưa kịp hái xuống. Dẫu là một câu chuyện tình đúng nghĩa, nhưng tiếc nuối thay, giống như bao câu chuyện tình một chiều từ Nguyên trước đó, và cả sau này, cả đời Nguyên, chuyện tình đầu của Nguyên và Phượng cũng chỉ là một cơn mưa bóng mây thoáng qua đời Nguyên, và họ chưa kịp trao nhau một nụ hôn đầu. Càng làm cho sa mạc yêu thương tình trường Nguyên càng thêm khô hạn. 

...Em biết không hồn anh mùa đã lỡ

hẹn hò xưa nay trả lại Nguyên Thu

hương con gái phương Đông mùi còn đọng

giọt long lanh rơi xuống mái Tây hiên

Phượng Hoàng lạ nhớ ngô đồng về đậu

khúc liêu trai gợi thèm nụ hôn đầu 

(trích Thèm nụ hôn đầu, trang 42-43 trong Tuyển Thơ Văn MƯA & EM 2025 vừa phát hành 7/ 2025) 

.

   Nguyên làm việc ở phòng lâm nghiệp một huyện lỵ, gặp Phượng làm ở đội chiếu phim huyện. Ngay giây phút đầu tiên gặp Phượng, Nguyên đã “mặt trong như đã mặt ngoài còn e”. Như đã từng bao lần, những ngỡ rồi cũng chẳng đi đến đâu. Nguyên cũng sẽ là kẻ chứng nhân, đóng vai quần chúng. Nguyên tự nhận mình không tài hoa, học hành thì cũng thường thường bậc trung, tướng tá mờ nhạt. Có bao giờ Nguyên dám tỏ tình, vì luôn tự nhủ có phần nào mặc cảm chăng, rằng thì là: biết chắc có dám cũng chỉ... buồn ơi! chào mi. Vậy đó, những ngày vào yêu Phượng, Nguyên là như vậy! Nhưng có một đêm, khi buổi chiếu phim kết thúc, bà con đã ra về, bãi chiếu vắng tanh, mênh mông trong bóng đêm không trăng, dưới bầu trời đầy sao, trong ánh sáng từ chiếc máy phát điện, chỉ còn trơ trọi vài người đang loay hoay thu xếp máy chiếu, băng phim, trời vào khuya, Nguyên dợm bước ra về trước, chợt chàng sững sờ, lạc hồn khi nghe Phượng nói, “Anh Nguyên ở lại đợi tí đưa Phượng về nha!”. Nguyên nghe có một luồng điện xuyến xao vụt ngang đâu đó trong người chàng trong cái lạnh về khuya. Câu nói cho đến nay, trong khi đang ngồi gỏ nên câu chuyện tình buồn này, nhớ về, vẫn còn đầy ma lực trong Nguyên. Mối tình đầu của Nguyên khởi sự! Nhưng như tên Phượng, có mùa phượng vĩ nào ở lại suốt bốn mùa trong sân trường! Mùa phượng vĩ tình yêu đầu tiên mà cũng là cuối cùng trên con đường tình buồn tênh của Nguyên đến rồi đi, kéo dài không đầy 2 năm, chấm dứt sau lần Phượng từ huyện lỵ về tỉnh, một thành phố ven biển, đổi những bộ film mới cho đội chiếu bóng, ghé thăm Nguyên, lúc này chàng đã chuyển công tác về làm ở đấy. Nguyên vẫn ngu ngơ không biết rằng Phượng, dầu không nói ra,  nhưng đã có ý thăm chàng lần cuối để cho biết lòng Phượng đổi thay, Phượng đã có người yêu khác ngoài huyện lỵ quê Phượng. Nhưng rồi Phượng đã không nói gì. Phượng không bao giờ còn ghé cơ quan Nguyên trong những lần đi về thành phố. Nguyên nào hay biết gì, sáng hôm sau, lòng đầy ắp hân hoan, Nguyên đạp xe qua phòng trọ của Phượng, chở Phượng đi ăn sáng, rồi chở Phượng ra bến xe trở về huyện lỵ. Chỉ có Nguyên ngu ngơ, vô tư không biết mọi sự đã kết thúc, chứ sáng hôm ấy trời đã nối tiếp âm u cho một cơn mưa nữa, dai dẳng, dài lâu... mãi mãi, sau cơn mưa Phượng mang vào thành phố hôm qua, khi Phượng đặt chân vào thành phố, mưa cả đêm qua. Nguyên đưa Phượng lên xe về huyện lỵ. Buổi sáng lạnh ngắt ngơ, mặt đường bến xe còn lênh láng nước, và khuôn mặt Phượng, qua kính xe, vẫn lạnh lùng, điềm nhiên như tính cách của con người Phượng thuở ấy, riết rồi Nguyên quen dần, có bao giờ bận tâm... 


Stanton California, July 2022 – May 14th, 2024, (5: 37 mờ sáng)

Coup de foudre: Tiếng sét ái tình 

(Còn tiếp) 

Lê Minh Hiền  


READ MORE - Truyện ngắn PHƯỢNG - Lê Minh Hiền

CHUYỆN ANH CHÀNG ĐÀO HOA NỞ MUỘN - Đặng Xuân Xuyến


 

CHUYỆN ANH CHÀNG

ĐÀO HOA NỞ MUỘN 

Anh sinh năm 1953, ở Hà Nội, giàu lắm, có mấy cái nhà mặt phố cho thuê, toàn cỡ vài chục triệu/tháng nhưng đường vợ con của anh thì lận đận lắm. Đến tận năm anh rất luống tuổi mới biết yêu, nên vội cưới. Nghe em rể anh kể, thì “chị” sinh năm 1984, hình thức cũng thuộc diện xinh gái, khéo ăn khéo nói, người Hà Nội, gia đình cũng khá giả, kém anh “chỉ có” 31 tuổi, mà anh là con trưởng, lại ở thế độc đinh, xưa tới đó chưa từng biết chuyện gái gú là gì nên cả gia đình gật đầu tắp lự khi anh đưa “chị” về ra mắt, tuyên bố sẽ cưới “chị” làm vợ. Cưới được hơn năm, “chị” sinh cho anh cậu ấm, giống anh như tạc nhưng chả hiểu sao từ ngày sinh được cậu ấm, “chị” đâm ra đổ đốn: Cãi bạt mạng khi anh nhắc nhở chuyện a, chuyện b trong văn hóa ứng xử; chị còn tự mình đặt ra quy định thế này thế kia với họ hàng ruột thịt của anh trong khi anh là người làm ra tiền, là người đang “cầm chịch” lễ nghi của dòng họ. Cãi nhau vài bận, chị đâm đơn ra tòa. Anh gật đầu cái rụp. Cũng chẳng cần ý kiến của tòa, anh hâm hâm đề xuất: Phụ cấp 10 triệu/tháng cho cậu ấm, đưa luôn cả 17 năm 3 tháng (thời điểm cậu ấm tròn 18 tuổi) cho gọn. “Chị” đề xuất anh chi thêm mấy trăm triệu để “chị” mua tạm ngôi nhà nho nhỏ làm nơi tá túc. Anh gật đầu rụp cái trước tòa, nhất trí chi thêm cho “chị”, tổng cộng tròn 3 tỷ. Mọi người trách anh hâm. Anh cười: Đằng nào cũng chi cho con nên đưa luôn cả thể cho gọn. Mọi người nhắc anh cẩn thận kẻo “người đàn bà” đó lợi dụng cậu ấm để rút ruột, “trả thù”. Anh hô hố cười, rồi mắng mọi người lo xa, khẳng định như đinh đóng cột sẽ không có chuyện đó.

 

Cầm 3 tỷ anh đưa, “chị” tuyên bố: - Hàng tháng, tiền chu cấp cho con tối thiểu 10 triệu phải gửi vào tài khoản của “chị” trước ngày mồng 3 hàng tháng. Anh nói tiền chu cấp cho con đã đưa trong số 3 tỷ “chị” vừa cầm. “Chị” mắng anh là thằng khùng, thằng dở người, thằng thần kinh có vấn đề, đấy là tiền hỗ trợ mua nhà cho cậu ấm. Anh lại gật đầu cái rụp: Ừ thì đưa trước ngày mồng 3 hàng tháng. Đều đặn từ đó đến giờ, tháng nào anh cũng chuyển 10 triệu vào tài khoản của “chị”; tháng nào “chị” cũng cho cậu ấm đến xin anh thêm vài triệu đến chục triệu để trả các khoản abc “chị” đã chi “thêm” cho cậu ấm.

 

Năm kia, 2015, anh cưới vợ lần nữa. “Chị” mới này trẻ hơn “chị” cũ 3 tuổi, có nghĩa “chị” mới kém anh 34 tuổi. Theo lời anh thì “chị mới” sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, dứt khoát không phải là người có gốc gác ở quê. “Chị mới” yêu anh, chấp nhận làm vợ anh, có lẽ không phải vì hám anh giàu có. Bằng chứng là 3 tháng quen nhau “chị mới” không hề biết anh có mấy cái nhà mặt phố cho thuê. Chưa bao giờ anh thấy “chị mới” đả động đến chuyện anh sống bằng nguồn thu nhập nào? Anh khen “chị mới” vô tư lắm. Ngồi sau xe anh, toàn hát bài “con chim non thích véo con”, ngộ lắm, dễ thương lắm. Gia đình thấp thỏm không biết “tình yêu bọ xít” của anh tồn tại được mấy bữa. Thế rồi câu trả lời cũng sớm đến, sớm hơn dự đoán của mọi người: “tình yêu bọ xít” của anh “cay đắng” ra đi sau hơn 1 năm, chính xác là 1 năm 1 tháng lẻ 5 ngày, về nhà anh làm vợ “thằng hấp”. Lấy anh, “chị” muốn có con sớm, anh lại bảo “chả cần đẻ vì anh đã có cậu ấm rồi, đẻ nhiều con làm gì, mệt lắm”. Cứ nhăm nhăm ngày nào “không an toàn” là anh tếch ra ngoài ngủ với mấy thằng cháu, bắt “chị mới” nhịn. Rồi anh đón luôn cậu ấm về nuôi nấng nhưng tháng tháng vẫn đều đặn chuyển vào tài khoản của “chị cũ” 10 triệu. Không chịu nổi, “chị mới” lại đâm đơn ra tòa. Đận này có vẻ khôn hơn, anh chỉ oke các khoản “chị mới” yêu cầu hợp lý. Cũng rất quân tử, anh tặng thêm “chị mới” 100 triệu để “chị” mua cái xe tay ga mà đi lại cho an toàn. Ngày “chị mới” dời nhà anh, cũng là ngày “chị cũ” điều động cậu ấm trở về sống với mẹ, tháng tháng đều đặn đến anh “truy lĩnh” các khoản tiền “cần chi thêm” cho cậu ấm, có tháng đến 20 triệu.

 

Năm nay, cách đây mấy ngày, gia đình anh lại nhốn nháo khi anh lù lù dẫn về một “chị mới nữa”, “chị mới này” sinh năm 1991, cũng mỏng mày hay hạt, cũng ăn nói nghe chừng lễ phép như 2 “chị” trước. Mặc mọi người phản đối, anh tuyên bố sẽ đi xem ngày để ăn hỏi, rồi cưới “chị mới nữa” về làm “dâu trưởng”. Lần này, anh sẽ “cho chị mới nữa đẻ thả cửa” chứ không “hãm đẻ” như “chị mới trước” vì anh muốn “đối trọng” lại với “chị cũ nhất”, để cậu ấm không bị mẹ lợi dụng làm công cụ rút ruột, trả thù bố, để cậu ấm sẽ là “thằng con ngoan chứ không hư hỏng như cách dạy của mẹ nó.”. Anh tặc lưỡi: Biết thế cho “con dở” (chị mới trước) đẻ thì đã có “đối trọng” với “con hâm” (chị cũ nhất) lâu rồi.

 

Nghe chuyện của anh, thấy cũng nhiều nét hao hao giống chuyện của anh T. hàng xóm. Bụng bảo dạ xin ông anh kết nghĩa, em rể của anh, ngày giờ năm tháng sinh của anh để tìm câu trả lời qua lá số nhưng mải chuyện nhà cửa, sách vở thế là quên.

 *.

 Hà Nội, ngày 26 tháng 02 năm 2017.

 ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - CHUYỆN ANH CHÀNG ĐÀO HOA NỞ MUỘN - Đặng Xuân Xuyến

Sunday, July 13, 2025

CHO NGÀY TINH KHÔI, MỘNG SEN – Thơ Tịnh Bình


      


CHO NGÀY TINH KHÔI
 
Sớm mai thả gió về trời
Gửi theo mây trắng nụ cười vô ưu
Trái tim thoát khỏi ngục tù
Không sân giận với oán thù sầu thương
 
Sớm mai gửi một nhành sương
Trong veo giọt lệ vô thường tử sinh
Lặng yên trước ánh bình minh
Buồn vui tan hợp chỉ mình mình hay
 
Đường trời gửi cánh chim bay
Nắng hồng ai thắp qua ngày bão giông
Đường trần sắc sắc không không
Có không cũng bởi tại lòng chấp vương
 
Giọt từ chan rải mười phương
Sen miền tịnh độ cúng dường Như Lai
Dọn lòng trước những sớm mai
Nguyện mong trọn vẹn một ngày tinh khôi...
 

MỘNG SEN
 
Mộng sen
Tỉnh giấc còn hương
Trăng ngà bóng khuyết vấn vương hao gầy
Một vùng hiu hắt trời mây
Giun than dế khóc. Cỏ cây nao lòng...
 
Chập chờn bóng mộng trôi không
Thuyền sen lơ lửng bềnh bồng lá xanh
Tàn khuya. Sương đọng đầu cành
Gió lay chi gió ?
Thôi đành ! Lệ sương !
 
Mơ sen
Thương hãy còn thương
Hoa bay.  Cánh rụng. Đài gương cúi đầu
Mộng tình nào đã chìm sâu
Soi trong bóng nước. Chén sầu. Trăng tan...
 
                                              TỊNH BÌNH
 
READ MORE - CHO NGÀY TINH KHÔI, MỘNG SEN – Thơ Tịnh Bình

Saturday, July 12, 2025

DÒNG SÔNG QUÊ MẸ - Thơ Nguyễn Văn Doà

Tác giả Nguyễn Văn Doà



DÒNG SÔNG QUÊ MẸ


Ô Lâu nước chảy hiền hòa

Nguồn Trầm, Thác Mã ngân nga núi rừng

Gặp nhau Mỹ Chánh hợp dòng

Trở về bến cũ tình không đợi chờ.

 

Sông trong vắt, nước lững lờ

Vân Trinh xuôi chảy đến bờ biển xanh.

Phá Tam Giang gió mát lành

Mênh mang sóng nước trong xanh muôn đời.

 

Bên sông tích cũ còn nơi

Cây Da bến đợi một thời yêu thương.

Chàng trai khăn gói lên đường

Lời thề ước hẹn vẫn vương bóng người.

 

Hội Kỳ, Phước Tích đôi nơi

Làng xưa mái ngói một thời rêu phong.

Đôi bờ ruộng lúa mênh mông

Cá tôm đầy bến, hương đồng lan xa.

 

Ai về bến cũ ghé qua

Nghe câu chuyện cũ thiết tha nghĩa tình.

Ô Lâu nước chảy lặng thinh

Như câu hát vọng ân tình quê hương...


Nguyễn Văn Doà

Bút danh: Văn Đoàn

nguyenvandoa51@gmail.com

READ MORE - DÒNG SÔNG QUÊ MẸ - Thơ Nguyễn Văn Doà

CHÙM THƠ VỀ RƯỢU - Đặng Xuân Xuyến




Đặng Xuân Xuyến

CHÙM THƠ VỀ RƯỢU

*

DẠI SAY

Em vờ say nghỉ lại

Ta mượn say để liều

Kìa, em đừng có dại

Quấn ta vào cuộc yêu!

*.

Hà Nội, 25 tháng 5-2025

 

HẸN RƯỢU

Em hẹn lễ này đem rượu đến

Rượu ủ men quê ngọt đứ đừ

Ta chờ men ủ ru giấc ngủ 

Lễ đã đến rồi. Rượu có quên?

*.

Hà Nội, sớm 30 tháng 4-2025

 

CẠN ĐÊM 

- với Khờ -..

Men theo hơi rượu cuối ngày 

Nghiêng bình để rót cho đầy cữ say

Ừ nào túy lúy đêm nay 

Rượu ngon ủ kỹ tao mày cạn đêm.

*.

Hà Nội, đêm 3 tháng 7/2024

 

RƯỢU ĐÊM NAY

- với M.Q -.

Người ở lại bên ta ngồi châm tửu

Dìu ta say quên bớt oái oăm đời

Quên "cười ruồi - mắt đĩ - và cơn đau"

Cả nham nhở niềm tin vừa vá vội.

.

Chén rượu đấy, rót rồi, cứ uống 

Nước mắt đan đốt tê dại đêm cuồng

Đắp nụ cười nghẹn đắng lằn môi 

Nuốt lấy nhau gán niềm tin tráo đổi.

.

Ta vẫn biết đêm cuồng xô sóng dội

Người vì ta dạn dĩ chốn quần hồng 

Xác thân phàm bầm dập những bỉ bôi

Phận lá liễu tả tơi vì gánh tội. 

.

Ta sẽ dám trọn đêm nay chồng vợ 

Cho mồ hôi rịn chặt với mồ hôi

Cho hơi thở mơn man dìu hơi thở 

Cho bỏng đêm cuộn từng cột sóng trào.

*.

Làng Đá, đêm 28 tháng 12/2023

 

RƯỢU VỚI BẠN

- tặng Đỗ Tuân, bạn tôi -.

Nào thì chén nữa, thêm chén nữa

Uống cạn đêm nay cho đã thèm

Tao mày đằng đẵng bao niềm nhớ

Ngán đếch rượu kia khuấy say mèm.

.

Ừ, mày chửa say, tạo chửa say

Mấy chuyện oán ân khó tỏ bày

Thiên hạ đo tình bằng đọ của

Nào uống đi mày, nuốt đắng cay.

.

Thì bởi tâm mày trọn Thẳng Ngay

Tao mải loay hoay chọn Nghĩa Tình

Mà đời những rặt trò gian lận

Tao mày nếm đủ những gian truân.

.

Ừ uống đi mày. Uống để say

Dốc cạn đêm nay với chén này

Niềm đau cố dán vào đáy chén

Thôi uống đi mày. Uống nhé, say.

*.

Hà Nội, đêm 07 tháng 3-2022

 

TỈNH

Rượu tới tầm ngật ngưỡng

Khật khừ ngất ngưởng vào đêm

Hớ hênh hàng xóm xộc xệch ngủ

.

Giật mình

Gió lạnh luồn đêm.

*.

Phố Vọng, đêm 30-11-2020

 


ĐÊM CUỒNG SAY....

Em nhé, một lần quậy cùng ta

Một đêm giả khướt lướt Ngân Hà

Một đêm vịn cớ vì ta đã

Mà hứng đêm cuồng say với ta?

.

Ừ, giả lần thôi, đâu chết a

Người ta thiên hạ vẫn thế mà

Thì bởi ả Hằng lả lơi quá

Mà dáng ai kia cứ nõn nà...

.

Thôi, ngả vào ta, cuộn vào ta

Để đêm thánh thót rót trăng ngà

Để làn gió thoảng loang hương lạ

Để trộn vào ta, nghiến nát ta..

*.

Hà Nội, 2G45 ngày 01-07-2020


 

KHÁT TRĂNG

Rượu ngon cuộn cạn bóng ngày

Lời say đốt cạn chung đầy lý lơi

Men tình lịm những đầy vơi

Ướp đêm bỏng cả góc trời khát trăng.

*.

Hà Nội, 20G30 ngày 21-06-2020


 

CHIỀU TA VỀ

Ừ, ngàn lần hứa khơi ấm niềm tin

Lời yêu mến ta chả treo đầu lưỡi

Nỡ yêu ta cứ vin theo tiếng gọi

Cạn ly rồi để ta lạ thành quen.

.

Chả có gì người ngại bon chen

Ta vốn dĩ dạn đêm cùng gối lẻ

Người thì cũng đêm trường nát lệ

Vịn vào nhau mà sưởi ấm nụ cười.

.

Chiều ta về người cứ lại nhà chơi

Ly rượu thơm rót đầy khóe mắt

Nướng thời gian với ngọn đèn hiu hắt

Mắt tìm môi thêm lơi lả ánh nhìn.

*.

Hà Nội, 07:15 ngày 25-05-2020


 

ĐỢI...

Đợi xuân xuân chửa chịu về

Đợi tình tình lại mải mê xứ người

Nâng lên ly rượu tự mời

Uống đi cho cạn nụ cười nhếch môi?!

*.

Hà Nội, 24 tháng 04.2020


 

TÌNH VỘI ...

- Với M.Q -.

Vội vã cuống cuồng quấn chặt nhau

Chẳng vì yêu

Chẳng vì đầu mày cuối mắt

Ngấu nghiến nhau chỉ giải nghiền cơn khát

Trách móc làm gì câu nói đầu môi.

.

Rượu rót rồi?

Thì hãy cứ lả lơi!

Men chửa ngấm?

Chả cần tình sâu đậm!

Người ta yêu...

Mắt môi say men rượu!

Ta với tình...

Nặng nợ kiếp ba sinh...

*.

Hà Nội, đêm 16.08.2018


 

BUÔNG

- Với N.T.N –.

Chai rượu mừng 

tôi rót

Chén rượu buồn 

em bưng

Nào thì ta cùng cụng 

Chuyện đời, 

thôi nhé, 

buông.

*.

Hà Nội, chiều 03 tháng 08.2018


 

QUAN TRƯỜNG

- Tặng: Nguyễn Minh, bạn tôi -.

Nào, cứ uống, đếch gì mày phải ngại

Làm “quan to” ngã ngựa cũng chả hèn

Thiên hạ cười. Thây kệ thiên hạ soi

Mày giả xỉn để đời thôi khốn nạn.

.

Ừ, đời thế. Qua cầu thì hại “bạn”

Dấn quan trường sao mày chả chịu “khôn”

Đục kín dòng mày lại cố gượng trong

Chúng nó đập bởi mày không chịu hỏng

.

Ừ. Thế nhé. Lấy gia đình làm trọng

 Cứ vui đi, mặc thiên hạ vào tròng

Tiếc làm gì mấy thứ của phù du

Thiên trả Địa, đếch gì mày cay cú.

.

Nào. Uống nhé! Kệ cha thiên hạ đú

Nào. Cứ say! Mặc mẹ thiên hạ cù

Tao với mày trận nữa ngoắc cần câu

Cho trôi tuột trò nhố nhăng thế sự.

*

Hà Nội, chiều 03.04.2018


 

MỘT TÔI

- Tặng cháu Đặng Hải -.

Một chai

Một chén

Một tôi thôi

Một đêm gió quẩn chỗ tôi ngồi

Một bàn tay lạnh quờ vai lạnh

Một tiếng thở dài tôi với tôi!

*

Hà Nội, 22 tháng 11.2017



THẾ GIAN SAY

             - Kính tặng nhà thơ Hoàng Xuân Họa -

.Thế gian say đòi đập chén trở cờ

Thế gian cười. 

                Thế gian khóc.  

                               Thế gian mơ

Ngật ngưỡng bước. 

                   Khành khạch cười. 

                                 Chửi cha thiên hạ dở!

Rượu ba xu. Thế gian hóa thằng rồ!

*.

Hà Nội, chiều 04.10.2017


 

ĐỜI KHÁT

          - Thân tặng nghệ sĩ Võ Hoài Nam -.

Này thì khát!

Uống cho đời đỡ khát

Rượu tình đời men ủ nhiều năm

Khát chất chồng

dồn nén

tháng năm

Ta đốt cạn cái đong đời cay đắng

.

Uống!

Thì uống!

Cho lì khoảng lặng

Cho lòng ta chạm được tới lòng người

Cho u buồn phiêu bạt tận biển khơi

Cho Nhật Nguyệt thẹn lòng mà hửng nắng.

.

Uống!

Thì uống!

Dốc cạn lòng cùng uống

Khát khao ơi hãy tan chảy tận cùng

Thế gian này dẫu sấp ngửa trắng đen

Ta như bạn sống một đời không thẹn.

.

Uống!

Thì uống!

Ngán chi mà không uống!

Rượu tri âm thêm vững mạnh bước đường!

*.

Hà Nội, ngày 30 tháng 05.2017


 

TIỆC RƯỢU TRONG MƠ

          - Tặng “thằng bạn” đối tửu trong mơ -.

Dốc ngược chai

Chắt thêm vài giọt rượu

Cạn ly này

Mai mỗi đứa một nơi

.

Ly rượu này

Mày rót 

Tao say

Khề khà mãi

Mày say

Tao rót

.

Nhấp môi thôi

Mai mỗi thằng mỗi ngả

Ngày tháng xa

Mày

Tao

Kiếp không nhà

Tao xa lạ

Cõi trần đày đọa

Mày xa hoa

Tiên cảnh phiêu bồng...

.

Ừ!

Cạn nhé

Mày ơi

Cạn nhé

Ừ!

Nhấp môi

Mai 

Mỗi ngả

Mỗi thằng...

*.

Hà Nội, 2 giờ sáng 03 tháng 05.2017


 

BẠN QUAN

Bạn cũ lâu ngày gặp lại

Chén rượu quê đưa đẩy tẩy trần

Tao ruột ngựa hỏi câu ngớ ngẩn

Mày làm quan chắc kiếm bộn tiền

Chức ấy rẻ mà sinh lắm lãi

Mày học ngu nhưng thủ đoạn tài

Tao học giỏi nhưng mù thủ đoạn

Mãi long đong chức phó dân quèn

Mày nhăn mặt chửi tao thằng đểu

Quá nửa đời mãi chửa hết ngu...

.

Rượu tới tầm

Mày ghé tai tao

Nói thật nhỏ

Căng tai mới rõ

Làm người khó

Làm quan càng khó

Chốn quan trường chó vịt giống nhau

Mày than đời chỉ rặt những thau

Quan càng lớn chữ nhân càng nhỏ

Ví miệng quan giống trôn trẻ nhỏ

La liếm quen rồi nào biết bẩn dơ.

.

Tao gật gù giả bộ ngớ ngơ

Khen các quan vì dân vì nước

Nghe nửa câu mắt mày trợn ngược

Chửi tao khùng hệt “lũ dân ngu”

Mày chửi thề đặc giọng quân khu

Đời đã chó

Quan trường càng chó

Rồi nhăn nhó

Than đời mày nhọ

Mấy tháng trời bổng lộc hụt xơi...

.

Rượu mày mời

Tao uống khó trôi

Thịt mày gắp

Tao nhai khó nuốt

Trời nhiều gió

Hay lòng tao nổi gió

Rượu đầy vò

Tao ngất ngưởng vờ say.

*.

Hà Nội, trưa 18 tháng 03.2016


 

MEN ĐẮNG

Đây men rượu hơn 15 năm trước

Chót nhấp môi ta trượt bước xuống bùn

Ngoái đầu nhìn vẫn hồn lạc chân run

Thon thót sợ vô tình gặp lại.

.

Ừ ly nữa. Cớ chi phải ngại

Ta cứ say. Mặc thiên hạ phỉnh lừa

Cạn ly này có quên được chuyện xưa?

Đau thương đấy đến ngày nào lành sẹo?

.

Ừ thì cứ trách ta bạc bẽo

Cứ rêu rao ta ân ái hững hờ

Quá thật thà ta ra kẻ ngu ngơ

Ngớ ngẩn cược đời mình nơi kẻ chợ.

.

Đau. Đau lắm. Lặn ngược dòng lệ rỏ

Trời cao xa dung dưỡng lũ yêu hồ

Cố vẫy vùng thoát xa khỏi chốn nhơ

Ta chết lặng nửa đời không phân tỏ.

.

Ừ ly nữa

Ừ thêm ly nữa

Ừ thì say! Ừ quên quãng sống thừa

Quên bóng tà lẩn khuất phía song thưa

Ta cạn chén đón bình minh trước cửa.

*.

Hà Nội, đêm 10 tháng 12.2016


 

CHẾT

Chén rượu buồn cay đắng

Ta tiễn người sang ngang

Kể từ trăng tàn ấy

Ta chết dần ai hay.

*.

Hà Nội, chiều 17 tháng 12.2014


 

SAY YÊU

- Với T.L.A -

Yêu thương nhé. Một lần thôi. Là đủ

Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian

Uống nữa đi. Đây rượu ngọt. Môi mềm

Đêm lạnh lắm đừng để ta lẻ bạn.

.

Nào nâng chén cho sầu sầu rũ bỏ

Trút áo xiêm cho đêm bớt ngại ngần

Đây rượu nồng, men ủ đã nhiều năm

E ngại thế... Làm sao ta chẳng giận.

.

Thì ta biết thuyền em chưa bến đậu

Giấu mơ hoang vật vã đợi phong cuồng

Ta nhốt mình đằng đẵng mấy mùa ngâu

Nén lơi lả loạn điên nơi cõi mộng.

.

Ừ thì rượu. Ừ thì thơ. Ừ mộng đẹp

Ừ thì say cho hỉ hả phong trần

Đêm phập phồng, ngực nõn hứng trăng non

Môi đón lưỡi uống hương tình bất tận. 

.

Yêu thương nhé. 

Một lần thôi. Là đủ

Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian...

*.

Hà Nội, đêm 11 tháng 04.2014


 

RƯỢU SAY

Ừ này thì rượu. Ừ thì say

Ừ rượu tri âm ủ lâu ngày

Ta uống đêm nay cho thỏa thích

Cho trời cùng đất ngất ngưởng say.

.

Nào nhấc chén lên. Cạn để say

Men tình chiu chắt ủ bấy nay

Đêm nay ta hứa say cùng bạn

Thế gian? Điên đảo được mấy ngày?

.

Thôi kệ cuộc đời. Ta cứ say

Rượu ngọt đào thơm vơi lại đầy 

Ta kệ Cuội già từ cung Quế

Khẩn khoản mời ta ghé đôi ngày.

.

Ta chẳng ghé đâu. Ta ở đây

Sóng sánh mềm môi chén rượu đầy.

Thôi Cuội về đi ta chỉ muốn

Đêm nay thỏa thích ta được say.

*

Hà Nội, đêm 04 tháng 10.2013

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

READ MORE - CHÙM THƠ VỀ RƯỢU - Đặng Xuân Xuyến