Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, June 22, 2023

TỬU SẮC - Nguyên Lạc


                                                                        

Dẫn nhập:

Một hôm, tình cờ đọc được một bài thơ của ông thi sĩ Trần Hoài Thư, lòng tui bồi hồi quá mạng!

 

Bn đến thăm kéo ra chnh
Ta l
a cây hng sai trái làm phông
B
i đi ta giờ thm thiết quá chng
Nên v
n lá cành trang hoàng đở ti
Hãy nhìn đ
u ta mt vùng trng ph
Hãy nhìn tóc ta, si ngn si dài
Đã g
n hai năm bỏ phế tóc tai
Đ
i thm quá ly ai mà “trang đim”?

  

Trời! Sao thảm quá vậy ông Trần? Như mộng, huyễn, bào, ảnh thôi! 

 

Xử thế nhược đại mộng

Hồ vi lao kỳ sinh (Lý Bạch)

 

Ở đời như giấc chiêm bao

Cái thân còn đó, lao đao làm gì?  (Tản Đà)

 

Đời như giấc chiêm bao, hãy vui lên đi, hãy nâng ly cùng nhau hát:  Một "chăm" em ơi, dzô dzô một "chăm" phần "chăm", rồi cùng Nguyên Lạc tui "loạn bàn" về chữ ngha chút chơi cho vui.

Nào, chúng ta cùng "ngâm kíu" về hai chữ Tửu Sắc:

 

TỬ(ỢU)

 

1. Vấn nn về rượu

 

"Rượu có từ hi nào? Có người cho rng rượu có từ thi đá mài (neolithic). Nhm nhò gì, mi đây , người ta còn phát hin cà tỉ tỉ rượu trong đám mây ở trung tâm di Ngân Hà, có điu thiên tu vô biên này cách trái đt chng 30.000 năm ánh sáng. Còn tôi, tôi nghĩ khác, đơn gin mà chc ăn hơn, có cỏ cây hoa quả là có rượu. Chng phi nhng trái cây chín mng sẽ lên men rượu đó sao?

Vy ai là người ung rượu đu tiên? Có người da vào Kinh Thánh để nói rng, đó là ông Noah thoát nn trên mt con tàu trong trn Đi hng thy, đã tình cờ chế được rượu nho và ung say bí t. Tôi cũng nghĩ khác luôn. Chính ông Adam là người đu tiên ung rượu. Adam nghe li xúi (di) ca bà Eva ăn trái cm, gây biết bao phin toái cho con cháu đi sau. Cái này Kinh Thánh chép, chứ không phi tôi ba.

Nhưng tôi cứ tự hi, mt đng trượng phu dám ct phăng cái xương sườn ca mình để đổi ly nim hoan lc la đôi như ngài Adam, tổ tiên loài người, chng lẽ li nghe li đàn bà xúi by? Dù gì thì Adam cũng là đa con đu tiên ca Thượng đế đâu dễ gì nhẹ dạ như thế. Vườn Đa đàng đy hoa thơm cỏ l, trái cây mơn mn.. Eva chc (chn) đã chuc rượu cho Adam (lả lơi mi mc Adam ăn trái chín lên men). Khổ thân ngài Adam, ngà ngà ri thì trái cm cũng như trái…xoài, đâu còn ngán ai na mà không dám ăn. Tôi ngờ rng Kinh Thánh chép thiếu đon này, hay tam sao tht bn gì đó.

Con cháu Adam muôn đi sau vn không rút ra được bài hc ca tổ tiên, ung rượu là cứ phụ nữ kè kè bên hông." (Vũ Thế Thành)

Chí lí! Tui bái phục sư phụ Vũ, đúng là lời vàng tiếng ngọc: "ung rượu là cứ phụ nữ kè kè bên hông"! Nhưng Rượu và Sắc phải luôn đi đôi với nhau chớ, do đó mới có  thành ngữ Tửu Sắc, phải không?

2. Uống rượu, say rượu

Thơ rằng:

Ung xong ly rưu cui cùng
B
ng nhiên cht nhớ đã tng đu tiên
U
ng như ung nưc ngc tuyn
T
ừ đầu tiên mng ti phin mun sau
U
ng xong ly rưu cùng nhau
H
n rng mai sẽ quên nhau muôn đi...

Tình điên y ít nhiu em có thy
R
t nhiu ln em có thy có nghe
Có nghe nói r
ng Trích Thiên thu y
Có nghe r
ng Phm Thái thu nào
H
 nc rượu lu bù em có biết
B
i vì sao mà t dit đi mình

M
t tp thơ su ngâm sng sng
Vài nai rượu k
ếch ních t ty
Ch
ết v Tiên Bt cho xong kiếp
Đù 
a trn gian! sng mãi chi             

(Thi tập Như sương - Bùi Giáng)

 

Và đây, say rượu của cụ Vũ Hoàng Chương:

 Say đi em, say đi em

Say cho lơi lả ánh đèn

Cho cung bc ngả nghiêng điên rồ xác tht

Rượu, rượu na, và quên, quên hết

Ta quá say ri

Sc ngã màu trôi

...

Em ơi la tt bình khô rượu

Ðời vắng em ri say vi ai!        

(Vũ Hoàng Chương)

 

Say với ai? Đúng là vấn nạn lớn!

À phải rồi, cụ hãy say với ông thần sư phụ Linh Phuơng tuiổng cũng đang sầu đời:

 

Buồn quá hôm nào ta đi nhậu

Say xỉn xe tông cán nát người

Mặt lộ đen ngòm từng vũng máu

Đỏ hồng chẳng khác trái tim thơ

.

ớng mắt em hồng nhan tri kỷ

Khói sầu đời thương ta trắng tay

Thi sĩ trắng tay thi sĩ tận

Anh hùng mạt vận anh hùng rơm

Ngửa mặt khóc cười theo năm tháng

Đời sầu ta lại sầu đời hơn

(Sầu Đời -Linh Phương)

 

TỬU-SẮC

 

1. ợu - Gái

Tửu-Sắc (Rượu-Gái) cặp đôi này không thể rời nhau được, có cái này phi có cái kia thì ci đời này mới vui được, phi không?

Thành ng "In-g-lít" (English): "Liquor is the best medicine".("G" là liu thuc vn năng) là câu mà tôi tâm đc nht. Ông Chai-ni (Chinese) cũng "ngôn" :

Tu phùng tri kỷ thiên bôi thi(Gặp người tri kỷ ngàn ly rượu cũng thiếu)

    Thoại bất đồng tâm... cũng hổng sao ((Nói chuyện không hợp... cũng hổng sao - Châm ngôn của cảông/ bà bán hàng: Dealer) [*]

Nam vô tu như kỳ vô phong (Đàn ông không rượu như cờ không gặp gió)

Cụ Tn Đà đã tng "vn":

Đi đáng chán hay không đáng chán?

Ct chén qunh riêng hi bn tri âm.

Chén qunh là "dạ quang bôi", là chén "g" chứ còn gì na các bạn. (Bồ đào mỹ tu dạ quang bôi...)

Những điều trêchng tỏ "g" rt quan trng, là "mt bộ phn không nh" đi vi sinh hot hàng ngày ca chúng ta (tứ khoái: ăn / ung, ng... ) phi không? 

Vy, nào mi các bạn cùng  tôi "gy sòng ".

Trưc khi nhp tic, chúng ta hãy ngâm nga thơ phú Hán Việt chơi.

Bồ đào mỹ tu dạ quang bôi

Dm tì bà mã thưng thôi

Tuý ngoạ sa trưng quân mc tiếu

Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hi    

(Vương Hàn)

u bồ - đào chén dạ quang

Mun say đàn đã rn vang gic ri

Sa trưng say ngủ ai cưi

Từ xưa chinh chiến my ngưi về đâu        

(Trn Trng San dịch)

 

- Number one, số dzách!

Tuý ngoạ sa trưng quân mc tiếu           

Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hi          

Ngâm xong lòng cht bi hi

Hi chi hi mãi hhoài dzy cha?

Hi chi cho má nó la!

- Ti sao má nó la?

- Vy chớ các bạn không nghe ngưi ta hát sao:

Anh về trên đôi nng g

Anh về dang dở đời em.      

ể trả li mt câu hi - Phm Duy - Linh Phương)

 

"Dang dở đời em" thì em phi la tri chớ sao! "Théc méc" cái ni gì ? Đi mà! 

- Bây gi ti phiên tui ngâm đây:

Bồ đào mỹ tu nó dụ tôi

Dm lên giưng thưng mã thôi

"Xí quách" lt lè xin cố chu

Cổ lai mỹ nữ my ai "xù"

Xí quách là xương cốt. Xù là từ chi, là "em ch" đó quí vị

 

2. Dc

Câu thơ trên cho thy sự liên quan "thm thiết" gia "g" và gái, nên mi có thành ngữ Tu Sc. Mà có Sc thì phi có Dc. Ai thy hoa đp mà không mun hái, không mun giữ riêng cho mình.

Dc là đu mi ca đau kh, sân si như li Pht đã dy: "Phi tiết dc, phi buông b". Nhưng khó lm đa!

Chuyn rng:

Có hai nhà sư đang bưc trên đưng, cht dng li vì thy phía trưc có mt ngưi con gái đang ngi ngùng trưc mt vũng nưc, không dám li qua. Nhà sư hơi tri tui hơn vi vàng đi ti, ôm nâng ngưi con gái lên, li qua vũng nưc, ri nhẹ nhàng thả cô gái xung. Nét mt vn thanh thn, sư tiếp tc ct bưc. Nhà sư trẻ hơn vi vàng chy theo. Hai sư lng lẽ tiếp tục ro bưc. Mt lúc sau, vi vẻ mt hơi bc bi, sư trẻ mở ming nói:

- Huynh đã quên gii cm ri sao ? Sao dám ôm ?

a! Ta đã buông bỏ ri , đệ vn còn "túm" nó sao ?

 (Theo Góp Nht Cát Đá ca Đổ Đình Đng) 

 

3. Phá mi

Tiếp tc nào!

Hiu hiu gió thi đu non

My thng ung "g" là con Ngc hoàng

Ngc hoàng ngi ta ngai vàng

Thy con ung "g" hai hàng lệ sa...

Chúng mày sẽ chết vi ta!

-  Thiên Lôi đâu ?

-  D, muôn tâu Bệ h.  

- Mau xung dưi trn gian chém chết my thng ung "g" cho tau. Có quá nhiu sớ than phiền chúng ri.

-  Da, tuân lnh.

Cp búa Tm sét, Thiên Lôi vi vàng ci mây bay xung trn gian. Gn ti, Thiên Lôi vén mây, nhìn thy mt đám nhu la ó đinh tai, nhc óc: dô dô dô... Gin quá, Thiên Lôi đưa búa lên... cht ông vi vàng thu búa li, trố mt nhìn xung rõ k. Mt có vẻ phân vân, ông vi vàng bay trở li Thiên Đình xin yết kiến Ngc hoàng .

-  Sao! Thi hành lnh ca ta chưa? H?

- Dạ chưa ?

-  Tại sao?

-  D, Ngài bo chém chết my thng ung "g" quy phá, nhưng trong đám có mt thng không chu ung , mà chỉ gp mi. Nếu chém lỡ trúng nó sao?!

Ngc hoàng đp bàn quát :

-  Chém chế cha thng phá mi đó  cho tau ."G" sao không chu ung, mà chỉ lo gp mi!

 

4. Dục phá sầu thành tu dụng tửu (Muốn phá thành sầu phải dùng rượu)

ợu ngon ta ung dài dài

Tôm khô củ kiu làm mi đưa cay

Dzô dzô!

Thơ rằng:

Vỗ bụng cười vang nhìn hàng dây thép

ợu uống hết rồi sao chẳng thấy say

Nằm gác cẳng lên ngâm thơ tứ tuyệt

Thuốc cũng hết rồi buồn rớt không hay

(Chiều nằm trên Lô Cốt - Hồ Chí Bửu)

Buồn quá, tính uống rượu say để quên đời, nhung "rượu uống hết rồi sao chẳng thấy say", buồn vẫn hoàn buồn! Than ôi!

Và những ông thần này nữa:

Dăm thằng khùng họp nhau bàn chuyện lớn

Gánh sơn hà toan chất thử lên vai

Chuyện binh lửa anh em chừng cũng ớn

Dọn tinh thần: cưa nhẹ đỡ ba chai

.

Bình minh tới một chàng bừng tỉnh giấc

Thấy chiến trường la liệt xác anh em

Năm tráng sĩ bị mười chai quất gục

Đời tha hương coi bộ vẫn êm đềm  

.

Sàn gác trọ những tâm hồn bão nổi

Những hào hùng uất hận gối lên nhau

Kẻ thức tỉnh ngu ngơ nhìn nắng mới:

Ta làm gì cho hết nửa đời sau?             

(Thơ Cao Tần)

 

Làm gì? Tâm hồn bão nổi rồi cũng sẽ êm đềm trôi theo dòng đời lặng lẽ vô tình thôi. Tất cả rồi sẽ phôi phai!

Lịch sử cũng vô tình thế đó

Người qua sông không nhớ con đò   

(Thơ Trần Hoài Thư)

 

Vì sông nên phải lụy đò, nhưng qua sông rồi, còn ai nhớ tới con đò. Đôi khi còn nhận chìm luôn nó để người khác không qua sông được. Ôi tình đời!

Tất cả rồi sẽ qua đi, chỉ có Sắc, Tình tồn tại thôi. Đó là chân lý muôn đờiVà nhờ đó, nhân loại mới tồn tại.

 

SẮC BẤT BA ĐÀO

Hai câu Hán Việt sau đây chắc ai cũng tâm đc:

Vũ vô kim ta năng lưu khách

Sc bt ba đào dị nch nhân

Nào cùng "loạn bàn" cho vui.

 

1. Vũ vô kim ta năng lưu khách (Gió mưa không có then khóa mà giữ được khách)

Ý câu ny đưa ta đến bài thơ tình rt đp ca thi sĩ Nguyên Sa:

 

Tháng sáu tri mưa, tri mưa không dt

Tri không mưa anh cũng ly tri mưa

Anh ly tri mưa phong toả đường v

Và đêm ơi xin cứ dài vô tn ...

 

Ly tri mưa để em đng về được, để em ở li! "dzi" đêm dài vô tn để mn chi?

- Thuyền quyên ứ hự ấy mà.

Giang sơn một gánh giữa đồng

Thuyền quyên ứ hự anh hùng nhớ chăng 

(Nguyễn Công Trứ)

 

Đúng không? Ôi tình!

 

2. Sc bt ba đào dị nch nhân (Nhan sc không phi sóng ln mà dìm chết ngưi)

Từ đây ta mới có thành ngữ "nghiêng nước nghiêng thành" (Nhất cố khuynh nhân thành/Tái cố khuynh nhân quốc) mới có truyền thuyết về tuyệt thế giai nhân:

Tứ đại mỹ nhân là cụm từ dùng để tả 4 người đẹp nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc: Tây Thi, Vương Chiêu Quân, Điêu Thuyền và Dương Quý Phi. Sắc đẹp của họ được mô tả qua 4 cụm từ nổi tiếng theo thứ tự là:

Trầm ngư: có nghĩa là cá thấy quên bơi, chìm sâu dưới nước - Tây Thi

Lạc nhạn: có nghĩa là chim nhạn thấy quên bay, sa xuống đất - Chiêu Quân

Bế nguyệt: có nghĩa là mặt trăng thấy phải giấu mình - Điêu Thuyền

Tu hoa: có nghĩa là khiến hoa phải xấu hổ - Dương Quý Phi

Nhưng sao tui nghi ngờ quá các bạn! Ai mà không tự khen, "tự sướng", tự tâng bốc mình?. Nhất là các ngài "nước lạ", "nước chính giữa". Rồi các cụ nhà mình copy y chang, khiến dân Việt mình ởng thiệt.

Ti sao tui nói vậy?

- Số là có ngài Will Durant - sử gia well-known (nổi tiếng) của xứ Huê Kỳ - trong Lịch Sử Văn Minh Trung Quốc (Nguyễn Hiến Lê dch) đ cho biết: Nhan sắc của Dương Quí Phi cũng "thường thường bậc trung" thôi. Thân thể của Dương bà còn hơi đẫy đà, bụng phệ chớ không "đáy thắt lưng ong" như gái Việt mình.

Mời đc đon văn này:

[... Ông vua có tiếng nhất thời đó là Đường Minh Hoàng, giữ ngôi khoảng bốn chục năm (713-756), trừ vài lúc gián đoạn. Con người đó đầy mâu thuẫn như chúng ta, làm thơ mà lại chinh phục các nước xa, bắt Thổ Nhĩ Kì, Ba Tư, Turkestan phải nộp cống; ông bãi bỏ tử hình, cải cách toà án và khám đường, đánh thuế thật nặng, che chở thi sĩ, nghệ sĩ, học giả, mở một nhạc phủ trong Lệ viên (vườn lê).

Hồi mới lên ngôi, ông sống khắc khổ, dẹp các xưởng tơ lụa, cấm cung nữ bận gấm vóc, đeo vàng ngọc. Về cuối đời, ông sống như hạng người hưởng lạc, yêu nghệ thuật và các thứ xa hoa lộng lẫy, sau cùng ông hi sinh ngai vàng vì nụ cười của Dương Quí Phi.

Khi gặp nàng, thì ông đã lục tuần mà nàng mới hai mươi bảy tuổi; trước đó, nàng đã làm tì thiếp trong mười năm của người con trai thứ mười tám của ông [Thọ vương tên Mạo]. Nàng mập, bụng phệ, quấn tóc mượn, nhưng ông yêu nàng vì nàng bướng bỉnh, tính tình thất thường, chuyên đoán và hỗn láo. Nàng cho ông cái vinh dự được yêu nàng, giới thiệu họ hàng nội ngoại của nàng với ông và cho phép ông phong cho mỗi người một nhàn chức [chức vị ngồi mát ăn bát vàng] tại triều đình. Minh Hoàng gọi nàng là “Thái Chân”, học được của nàng nghệ thuật huy hoắc tiền của. Từ đó, đức “Thiên tử” càng bỏ bê việc nước, giao hết quyền hành cho một người anh họ nàng là Dương Quốc Trung, một kẻ bất tài, tham nhũng; và trong khi dông tố tụ lại chung quanh thì “Thiên tử” cứ truy hoan hết đêm lại ngày.

Một tên cận thần gốc Phiên tên An Lộc Sơn cũng yêu Dương Quí Phi, được Minh Hoàng tin cậy, phong làm Tiết Độ Sứ các tỉnh miền Bắc, và cho chỉ huy đạo quân thiện chiến nhất của Trung Hoa. Bỗng An Lộc Sơn tự xưng đế, kéo quân về Trường An; bấy lâu người ta lơ là sự phòng vệ kinh đô. Minh Hoàng phải bỏ kinh đô chạy vào đất Thục; đến Mã Ngôi, các tướng sĩ oán hận giết Dương Quốc Trung và bà con họ hàng của Quí Phi, rồi giằng Quí Phi khỏi tay nhà vua, giết nàng trước mắt ông truyền ngôi cho con là Túc Tôn. Bọn lính Phiên của An Lộc Sơn cướp phá Trường An, giết hết dân chúng, không phân biệt già trẻ, trai gái triệu người mất mạng trong vụ đó. Rốt cuộc, loạn đó bị dẹp: An Lộc Sơn bị con là Khánh Tự giết để cướp ngôi; Khánh Tự lại bị tướng là Sử Tư Minh giết, rồi chính Sử Tư Minh cũng lại bị con là Triều Nghĩa giết do đó thế của chúng yếu đi, và vào khoảng năm 762, cuộc nổi loạn tự tàn dần; Minh Hoàng đau xót trở về kinh đô mà nhìn cảnh tan hoang. Ít tháng sau ông chết ở đó....] - [Lịch Sử Văn Minh Trung Quốc - Will Durant/ Nguyễn Hiến Lê dch]

Nhan sắc ca Dương Qu Phi "bình thường" thôi, vậy mà cũng có một thi sĩ nổi tiếng ca "nước lạ" mần thơ ca tụng, đượvua Đường thưởng cho cả ký vàng. Sướng chưa?

Này nhé:

 Vân tưởng y thường hoa tưởng dung/ Xuân phong phất hạm lộ hoa nùng

(Mây ngỡ áo xiêm, hoa ngỡ dáng mặt/ Gió xuân lướt qua hiên, hoa đẫm sương đẹp)

Và:

Danh hoa khuynh quốc lưỡng tương hoan/ Trường đắc quân vương đái tiếu khan

(Danh hoa nghiêng nước sánh đôi vuiĐể xứng quân vương một nụ cười)

Chữ "khuynh quốc" trong câu thơ để "nnh" Dương Quí Phi đó.

(Thanh bình điệu - Lý Bạch)

-- Có vấn nạn này ông !

-- Vấn nn gì?

-- Nhan sắc của Dương Quí Phi cũng "thường thường bậc trung" như ông sử gia Durant nói, vậy thì tại sao vua Đường say mê bà ta như điếu vậy?

-- Chắc có lẽ bà ta... có nghề.

-- Nghề gì?

-- Thì nghề Tú Bà dạy cho Thúy Kiều chứ nghề gì.

Nhớ không, trong Truyện Kiều-Nguyễn Du:

 

"Nghề chơi cũng lắm công phu (1201)

Làng chơi ta phải biết cho đủ điều (1202)

...

Này con thuộc lấy làm lòng (1209)

Vành ngoài bảy chữ, vành trong tám ngh

Chơi cho liễu chán, hoa chê

Cho lăn lóc đá, cho mê mẫn người.”(1212)

 

-- À ra vậy. Thiện tai, thiện tai!

Thiển ngh: Dương Qu Phi nhan sắc đ như vậy, vậy thì 3 "đi m nhân" ca "nưc lạ” còn li chắcũng giống vậycũng same same thôi, phi không? Cn thn nha các bạnĐng nghe nhng gì "nưc l" nói, hãy nhìn kỹ nhng gì "nưc l" làm! Các ngài y thâm lm, đã viết ra "Tam Thp Lc Kế" đó, nào là "Rút cũi đáy ni", "Gắp la bỏ tay ngưi"v.v... Khiếp lm, "Quân Vương" (tiếng Ý: Il Principe, tiếng Anh: The Prince) cNiccolo Machiavelli cũng chu lép vế đó nha.  Hãy cẩn trọng!

 

BẢY CHỮ TÁM NGHỀ

"Bảy chữ, tám nghề" là những mánh khóe, thủ đoạn mà Tú Bà dạy cho nàng Kiều khi ở lầu xanh thuộc nằm lòng áp dụng để làm sao cho khách làng chơi mê mẫn mà đổ hết bạc tiền, tiêu hết cơ nghiệp vào trò chơi hương phấn.

Nhân chuyện nói Dương Qu Phi "có nghề" , ta thử "lm bàn" về " Vành ngoài bảy chữ vành trong tám nghề" xem sao.

Vành ngoài 7 ch

Có thể giải thích “vành ngoài” là nghệ thuật khiêu gợi bằng ngôn ngữ, tình cảm, nói năng, hát xướng; bằng những cái liếc mắt đưa tình, bằng những ôm ấp nhẹ nhàng nũng nịu... mà Tú Bà truyền dạy cho Kiều.

Vành ngoài bao gồm 7 chữ sau đây: Khốc, Tiễn, Thích, Thiêu, Giá, Tẩu, Tử.

1. Khốc : Có nghĩa là khóc, dùng nước mắt để làm động lòng thương cảm của khách. Vũ khí của phụ nữ chính là nước mắt – một câu ngạn ngữ nổi tiếng của phương Tây, và ở đây Đông Tây đã gặp nhau.

2. Tiễn  : Có nghĩa là cắt. Mỗi người cùng cắt một mớ tóc, kết thành một sợi rồi chia cho nhau buộc vào hai cánh tay, làm lễ “kết tóc” biểu tỏ thủy chung bền chặt, thể hiện lòng chân thành khiến khách không nỡ bỏ đi.

3. Thích : Có nghĩa là đâm, chích. Lấy cây trâm chích vào cổ tay hay trên bắp đùi những câu yêu đương, thề thốt. Cũng giống như phong trào xăm tên người yêu lên cơ thể mình ở phương Tây vậy.

4. Thiêu : Có nghĩa là đốt. Dùng hương đốt giả bộ thề nguyền rồi chích vào tay mình và tay khách để tỏ dạ chung tình . Có sáu vị trí để thiêu :

a) Bụng kề bụng gọi là "chính nguyện đồng tâm"

b) Đầu chụm đầu gọi la "chính nguyện kết tóc"

c) Tay tả mình khít với tay tả khách gọi là "hứa nguyện liên tình bên tả"

d) Tay hữu mình liền với tay hữu khách gọi là "hứa nguyện liên tình bên hữu"

e) Đùi tả mình khít với đùi hữu khách gọi là "hứa nguyện giao đùi bên tả"

f) Đùi hữu mình khít với đùi tả khách gọi là "hứa nguyện giao đùi bên hữu"

5. Giá : Có nghĩa là cưới hỏi làm vợ chồng. Tức là sau khi điều tra được gia cảnh giàu có của khách thì thề non, hẹn biển để khách bỏ ra một khoản tiền lớn cưới mình về.

6. Tẩu : Có nghĩa là chạy. Đây là kế “đà đao”. Tức là khi dan díu đã lâu và thấy khách đã hết tiền, tiền chuộc chẳng có mà tiền chơi cũng không. Thì khi đó sẽ giả vờ thề thốt với khách là sẽ cùng nhau bỏ trốn. Hẹn khách gặp mặt ở chỗ nào đó, nhưng kỳ thực không đến mà sẽ báo cho quan binh hay chủ nợ đến để bắt. Đây là một cách tống khứ khách hết tiền đi.

7. Tử : Có nghĩa là chết. Tức là đem cái chết ra thề thốt cho khách tin là mình yêu, chỉ biết có khách thôi, nếu không tin thì chết ngay tại chỗ.

 

. Vành trong 8 ngh

"Vành trong” chính là nghệ  thuật chăn gối: những kinh nghiệm thiết thực Tú Bà đúc kết, truyền li các Kiều nữ áp dụng, để  giúp khách đt được đnh trong "cuộc mây mưa".

Tám tuyệt kỹ về phòng the là:

1. Kích cổ thôi hoa (击鼓催花: đánh trống giục hoa):

Điển tích này xuất phát từ thời Võ Tắc Thiên, khi mùa xuân hoa trong vườn thượng uyển không nở, bà cho quân lính đánh trống dồn dập ép hoa phải nở.

Áp dụng vào nghệ thuật phòng the, nàng có thể giúp đỡ chàng nếu chàng “yếu sức” hay chàng chỉ “ngắn, nhỏ” mà thôi. Với tư thế “cưỡi ngựa”, nàng hãy ngồi lên người chàng, ép chặt vào chàng và chủ động tốc độ dồn dập để chàng mau đạt đến sự “mỹ  mãn”.

2. Kim liên song tỏa (金莲双锁: sen vàng khóa chặt):

Nếu chàng có “ca qu ” gồ ghề, khe mnh, kéo quá dài cuộc yêu thường sẽ khiến cho nàng mệt mỏi. Chi bằng, nàng dùng chiêu “Kim liên song tỏa”, khép chặt hai chân (cơ đùi thường khỏe hơn cơ vòng) để tăng thêm độ kích thích lên chàng, cả hai sẽ mau chóng chạm đỉnh yêu đương.

3. Đại triển kỳ cổ (大展旗鼔mở tung cờ trống):

Mở tung cờ trống tức là cả hai không ai nhường ai, dồn dập “tấn công” lẫn nhau. Nàng hãy cuồng nhiệt đáp trả lại chàng bằng cách nẩy người hoặc ôm siết lấy chàng, không thụ động. Điều này rất thích hợp nếu chàng và nàng đều thích sự mạnh mẽ và tốc độ cao.

4. Mạn đả khinh xao (慢打輕敲chậm đánh khẽ rung):

Nếu chàng thích nhẹ nhàng, từ tốn thì dùng phương pháp "chậm đánh khẽ rung": Mỗi khi chàng “đi vào”, nàng hãy chậm rãi giữ chàng lại lâu hơn một chút rồi “co chặt” và “mở ra”. Lúc này, cảm giác gần gũi, đằm thắm sẽ khiến cả hai đều hạnh phúc.

5. Khẩn soan tam trật (緊薂三秩: ba lần đổi thế):

Nếu chàng mắc vào trường hợp “chưa đi đến chợ đã rơi hết tiền”, tức là quá mau chóng “kết thúc trận đấu” mà chưa thỏa mãn cả hai, thì sau vài nhịp, nàng nên chủ động đổi tư thế để chàng dừng cảm xúc lại và kéo dài cuộc yêu. Nàng có thể vòng chân ôm chặt chàng, đồng thời khóa chặt "cậu nhỏ", để chàng đủ thời gian cảm nhận cảm xúc êm dịu với nàng.

6. Tả chi hữu trì (左搘右持tay mặt ôm, tay trái giữ):

Khi chàng quá “ham” chiến đấu, khiến nàng bị tổn hao sức lực, hoặc làm đau nàng; thay vì có thể làm chàng “mất hứng” dù lời phàn nàn có nũng nịu đến đâu chăng nữa, nàng có thể sử dụng cách này: Chủ động ôm chàng và giữ chàng chậm lại; việc làm này của nàng có thể khiến chàng cảm thấy cả hai hòa hợp và lắng nghe nhau, tăng thêm sự gắn bó giữa hai người.

7. Tả tâm truy hồn (鎖心追魂: khóa lấy tâm, theo dõi hồn):

Đây chính là lời khuyên nàng nên theo dõi cảm xúc của chàng và cộng hưởng cùng chàng. Khi nhận biết được chàng đang “tăng tốc”, nàng có thể vận dụng cả “thân” lẫn “tình”, tức là phối hợp với chàng tăng cao nhịp độ yêu, “siết” chàng nhiều hơn, nhanh hơn, đồng thời thể hiện cảm xúc của nàng thông qua nét mặt, hơi thở, tiếng rên kh… khiến chàng thêm hào hứng, đê mê ... để “về đích” cùng nhau.

8. Nhiếp thần siểm tỏa (攝神諂坐: dềnh dàng cướp vía):

Với nam giới, thì khi yêu, người mình yêu luôn xinh đẹp nhất thế gian. Và chính vì đàn ông yêu bằng mắt, nên những thể  hiện bên ngoài thông qua ngoại hình, hành động, cử chỉ, tư thế khêu gợi… của nàng, đều có tác dụng khiến chàng say mê và ân ái thêm nồng nàn. Đừng quên dùng ngôn ngữ cơ thể trong cuộc yêu, đừng bỏ qua việc “tạo dáng” sao cho thật hấp dẫn với chàng, và đừng quên “nhịp điệu cơ thể” sẽ khiến chàng mê mẩn.

Các bn ngh sao về "By chữ tám nghề" Tú Bà dy cho Kiều nữ?

 

LỜI KẾT

Bài loạn bút cũng khá dài, xin phép được ngưng nơi đây, mong các bạn "mua vui cũng đưc mt vài trống canh". Hẹn ngày "tái nạm".

Laughter is the best medicine in the world. So keep Smiling! (Nụ cười là liều thuốc vạn năng, hăy luôn mỉm ời!)


Nguyên Lạc                                               

...........................

 

[*] Hai câu thơ đúng là:

Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu

Thoại bất đầu cơ bán cú đa

Hai câu thơ trên là cÂu Dương Tu (1007 - 1072) thời Tống ở Trung Quốc:                                         

(Uống rượu mà gặp bạn hiểu mình thì ngàn ly cũng còn ít

Nói chuyện mà không hợp nhau thì nửa câu cũng đã nhiều)

ợu gặp tri âm ngàn chén thiếu

Tiếng không đồng điệu nửa câu thừa.

 

Tham kho:

Lch sử văn mình Trung Quc (Nguyễn Hiến Lê - Will Durant), Vũ Thế Thành, BS Hồ Đắc Duy, Đổ Đình Đng, Facebook...


READ MORE - TỬU SẮC - Nguyên Lạc

Monday, June 19, 2023

MUỐI MẶN – Thơ Lê Phước Sinh


                      Nhà thơ Lê Phước Sinh

 
MUỐI MẶN 
 
Lao xao ngoài Biển - Sóng
Vọng động đắng trong lòng
Dẫu bạc đầu, luống tuổi
Đau đáu, ngẩng về Đông...
 
Lê Phước Sinh

READ MORE - MUỐI MẶN – Thơ Lê Phước Sinh

Sunday, June 18, 2023

HỘI Ý, GIAO BAN ĐÊM – Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện



Ngày mai thì phái đoàn Minh Giáo chia tay ai về nhà nấy, ai về chốn đó. Ai đi theo Hàn sơn Đồng thì về Hoài Bắc, ai theo Từ Thọ Huy thì về Cam Thiểm. Những nhân vật quan trọng thì đi theo Dương Tiêu, Phạm Dao về hướng Tây, tức là trực chỉ chùa Thiếu Lâm Hà Nam tiến phát, phụ giúp Trương giáo chủ nhằm cứu thoát Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn. Những nhân vật dư thừa không dùng vào việc gì thì trực chỉ về ngay tổng đàn Quang Minh ở sa mạc Gobi. Lo trấn giữ không thì sợ bão cát thổi bay thánh điạ đi mất? Lúc đó chưa tới giờ Tý nửa đêm. Hai vị tân phó giáo chủ ngồi bên chảo ngọn lửa đỏ bốc phừng phừng, có ý nhàn đàm chơi cho vui? Quần hùng, đệ tử bản giáo, ai ở không muốn nói ba lăng nhăng đầu voi đuôi chuột gì thì ra tự do ra mà nói. Cuộc nói chuyện goị nôm na là Thanh Đàm hay Trà Đàm.  Nói chuyện ba phải, vô hại, nói cho qua thời giờ vì chưa buồn ngủ lắm. Kẻ nói cũng chả cần phải xưng danh tánh gì cả, nói xong là thôi, để cho có không khí. Phó giáo chủ đặc trách nội vụ Dương Tiêu nói trước:
-Cái lão xính xáng Trà Lương Louis Kim Dung này viết lách cũng hơi bất công với tại hạ, như giáo chủ Trương Vô Kỵ quan hệ với biết bao nhiêu là nữ nhân. Theo lời nhận xét của Diệt Tuyệt sư thái phái Nga My gọi là dâm tặc quả có phần chuẩn xác, chớ tại hạ vơí Kỷ Hiểu Phù có quan hệ “xác thịt” và có hạ sanh ra một nhi nữ “có thự danh là Dương Bất Hối” thế mà sư thái cứ liệt ta vào hạng tham dâm háo sắc cưỡng dâm đại đệ tử đẹp gái cuả bà, ta cưỡng dâm lúc nào? Có ai thấy làm chứng không? Chả lẽ ta đưa hai tay nâng thanh kiếm Ỷ Thiên cho nàng mang về dâng cho sư phụ là cưỡng dâm sao?
Phó giáo chủ chủ đặc trách ngọai vụ Phạm Dao như bực tức tiếp lời:
- Như Dương huynh cũng còn được một chút hơi hướm phong lưu, chứ Phạm mỗ cũng được liệt vào hạng nhị tiên đẹp trai, học giỏi con nhà giầu, say mê Đại Ỷ Ty Tử Sam Long Vương như điếu đổ, nhưng trước sau có được sơ múi đếch gì đâu? Lão bắt tiểu đệ tự lấy dao cứa vào mặt như Tây Marốc, huỷ hoại dung nhan, rồi cho đi sang xứ “Hoa Thích Tử Mô” săn voi săn cọp cùng cá sấu, rồi cho ứng tuyển đầu quân đấu võ làm dũng sĩ cho xứ này vốn là phiên bang cuả Mông Cổ, sau được phiên bang cống cho phủ Nhữ Dương Vương làm chân tay bộ hạ, chả có một chút nào hưởng khoái “giao hoan thủ lạc” cả .
Nghe tới đó thì Bạch Mi Ưng Vương khoái tỷ quá bèn há miệng cười lên hi hi ha ha một hồi, không ngậm lại đựợc :
- Cũng may phước cho cái nhà phó giáo chủ, còn được yêu thầm nhớ vội Đại ỷ Ty chút xíu, chớ lão Trương tam Phong, cụ bà Quách Tương nữ hiệp, lão Côn Luân Tam Thánh Tây Vực, hai vị đầu thì cho đi tu Đạo Gia luôn, còn vị sau cùng thì sáng lập ra phái Côn Luân, chỉ biết hậu duệ mấy đời sau là Hà Thái Xung mà thôi?
Thường Ngộ Xuân chen ngang vào:
- Những vị này đi tu hay không thì cũng chả chết ai, vì lỡ cỡ ế già hết trọi? Chớ bẩy đệ tử cuả phái Võ Đang tuổi xuân hơ hớ, thì chỉ có Tống Viễn Kiều đại hiệp, Trương Thuý Sơn ngũ hiệp và Ân lê Đình lục hiệp là có vợ con đàng hoàng, bốn vị còn lại  không có ai chịu xuất gia làm đạo sĩ, nhưng tiên sinh Kim Dung cũng bắt làm độc thân đệ tử tục gia tại chỗ.
Ân Dã Vương nối lời phụ thân châm vào :
- Thì phái Nga My cũng thế, những vị đạo cô nào đến bốn chục tuổi không có ai rước về lấy làm vợ thì tu tiếp, chuyển thành sư thái [tức đạo bà] còn các đệ tử nữ ế chồng thì trước hay sau cũng thành đạo cô đạo bà hết ráo. Có khi ngay cả Diệt Tuyệt sư thái cũng ở trong tình trạng đó cũng nên, lỡ rồi tu luôn.
Minh Vương Hàn Sơn Đồng thở dài:
- Vị tài có Kim Dung này vốn là kẻ thất nhân ác đức, đẻ con không có lỗ đít, lão chỉ cần kẻ dùng tay nắm đấm, quyền cước chưởng chì trảo... hoặc dùng đao kiếm côn trượng uýnh tùm lum tà la. Cho lão viết truyện kiếm hiệp ba xu đăng nhật trình Minh Báo để kiếm bạc cắc, để lấy tiền gửi ngân hàng chả thấy bao giờ lão ta bỏ tiền ra cho các cao thủ ăn uống no nê một bữa bao giờ, nhất là cái chuyện dựng vợ gả chồng tốn tiền tốn bạc cũng never, cũng chả bao giờ cho những nhân vật nam đi kỷ viện lầu hồng, lão kỵ nhất là cho các nhân vật võ lâm “ân ái” với nhau, sợ đẻ ra không ai nuôi ?
  
*
Quan khách trà đàm, thanh đàm vơi dần dần vì còn lo đi ngủ sáng mai dậy đi sớm. Tướng Chu Nguyên Chương dưới trướng của Đại Minh Vương Hàn Sơn Đồng lên tiếng:
- Tội nghiệp cho mấy nhân vật nữ choai choai, như cô nương Chu Cửu Chân thì bị Ân Ly hại chết, Ân Ly thì bị Chu Chỉ Nhược cô nương hại chết, Tiểu Chiêu thì mới mười tám tuổi đã bị áp tải về Ba Tư đảm nhiệm chức vụ cao cấp Tổng giáo chủ Manigiáo, cái nhân vật vớ vẩn nhất là Hoàng Sam nữ tử [Hoàng Y mỹ tử] ở bản dịch sau năm 1972 thì cho mỹ tử khoảng hai mươi bẩy, hai mươi tám tuổi, tính theo tuổi cuả Trương Tam Phong [lúc ở chuà Thiếu Lâm tu học là 16 tuổi, thua nữ hiệp Quách Tương hai tuổi], Dương Quá và Quách Phù bằng tuổi với nhau, hơn Trương Quân Bảo đúng mười sáu tuổi. Vậy khi chơn nhơn Trương Tam Phong đủ một trăm tuổi thọ, thì Dương Quá đại hiệp đã một trăm hai chục tuổi. Lúc đó Hoàng Sam hay Hoàng Y khoảng hai mươi bẩy hai mươi tám, thì ứng vào năm Dương đại hiệp chín mươi hai hay chín mươi ba và Dương phu nhân tức Tiểu Long Nữ [sư phụ cuả Dương Quá ] gần trăm tuổi mới hạ sanh ra vị Hoàng Sam Y này hay sao? Đúng là bố lếu bố láo không thể tưởng tượng được? Ngay cụ bà Kim Hoa và cụ bà sư thái Diệt Tuyệt cũng chỉ là những nhân vật phụ, người chồng chết sớm, người ở không khó tính, lâu lâu lôi ra quậy một lúc rồi lại dẹp qua chỗ khác, cho đi chỗ khác chơi, chả được cái tích sự gì ? Còn những vị anh hùng hào kiệt khác, cần thì lôi ra, không cần thì nhét vào trong tủ. Vu vơ nhất là ba vị lão thần tăng Thiếu Lâm có một số tuổi là một trăm hai mươi [tức là chẵn chòi mười hai bó] đi đứng cũng không nổi, đôi khi còn có người dẫn hoặc nằm trên cáng để đệ tử khiêng đi nưã là cái chắc, mà đánh với chác cái nỗi gì? Thế mà cũng biểu diễn võ công thượng thừa thượng thiếu tuyệt cú mèo không chê vào đâu được? Tội nghiệp hai vị cao thủ hạng nặng “hạng nhất lẫy lừng võ lâm Trung Nguyên” là Lộc Trượng Khách [con dê già] và Hạc Bút Ông [con hạc già ]. Một con thì mê gái tức là con dê cụ, còn một con thì mê rượu tức cái hũ chìm, sống độc thân không vợ không con không nhà không cửa, không bà con cô bác, sống để đánh liều mạng đánh chết bỏ cho gia đình nhà Nhữ Dương Vương Đặc Mộc Nhĩ ?   
Thấy thiên hạ nói tùm lum, sợ mất phần cuả mình, nên Từ Thọ Huy cũng góp vui một đôi lời:
- Đến các sư cụ già trên bẩy bó, như Thiên Tâm thiền sư phương trượng, Vô Tướng đại sư thủ toạ Đạt ma Đường, Vô Sắc đại sư thủ toạ La Hán Đường mà hễ cứ thấy thiên hạ uýnh nhau là đỏ mặt tiá tai, chân tay ngưá ngáy, không Uýnh chiụ không nổi, hèn chi mà Không Tướng độc quyền môn Long Thủ Trảo bị chết oan dưới tay lão Tam [Thiếu Lâm Tây Vực], và vị Phật sống Không Kiến thần tăng chủ trương theo Phật môn là “ta không vào điạ ngục thì ai vào ?” bị chết oan uổng dưới mười ba chưởng Thất Thương Quyền cuả Tạ Tốn.
Tướng tiên phong Thường Ngộ Xuân chờ đại ca Chu Trọng Bát ngừng tiếng thì nối điêu:
- Theo tiểu đệ thì cái cách [dụng nhân như dụng mộc cuả tiên sinh Kim Dung trong tác phẩm Ỷ Thiên Đồ Long Ký] có vẻ hơi bất nhân  và tàn nhẫn vắt chanh bỏ vỏ, chả có ma nào nhân vật nào được cái chó gì? Nhá qua một cái y như đom đóm hoặc con thiêu thân, là đi qua luôn? Ngay cái người mà được kể là nhân vật chính là giáo chủ Trương vô Kỵ và quận chuá Triệu Mẫn nương nương là hai nhân vật trụ cột cuả cốt truyện cuả bộ phim, đánh đấm đủ moị thứ võ công, kích thước bề thế của hai nhân vật này chiều daì phải tính từ Đông qua Tây, chiều ngang từ Bắc xuống Nam, võ vẽ chân tài đầy mình mà cuối cùng kết thúc bộ truyện “Ỷ Thiên Đồ Long Ký” thì nước chẩy bèo trôi, nhận một chén rượu độc ngã vật ra đất bất tỉnh nhân sự, khi tỉnh lại thì thấy chân tay bị cột lại giống con mèo, và khi  cứu quận chúa Triệu Mẫn nương nương trốn thoát, chạy trối chết một mạch về đảo Nhân Duyên đối diện với Băng Hoả đảo ngày trước? Đúng cuộc đời là lên voi xuống chó, đúng là bến mê bể khổ, đúng là sống không có chi vui? chết không có chi khổ, không có chính và cũng khộng có tà, không có đúng và cũng không có sai? không có thiện và cũng không có ác? Dưới nước cá ăn kiến, trên bờ kiến ăn cá? Cá mè một lứa với nhau thế thôi? đúng là một bọn cầm thú bất nhân? sâu bọ súc vật đầu thai lên làm người ngợm. Đọc xong bộ truyện Ỷ Thiên Đồ Long Ký, đóng phim chung với đủ thứ lọai người, nghiền ngẫm thế sự thăng trầm, ta Thường Ngộ Xuân có lẽ cũng phải đến bắt chước cổ nhân “ngửa mặt nhìn trời cười ba tiếng, cúi mặt nhìn đất khóc ba tiếng “và ngàn xưa cho tới ngàn sau cũng chỉ như thế thôi”?
 
chuvươngmiện  

READ MORE - HỘI Ý, GIAO BAN ĐÊM – Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện