Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, April 23, 2023

GIANG ĐẦU, HỮU VÔ SẮC, GỬI T/S KHÔI ĐÌNH BẢNG – Thơ Chu Vương Miện




GIANG ĐẦU
 
ngồi không ở bến nưóc giang đầu
con lạch dẫn vào vụng Tô Châu
Hàn San cổ tự Phong Kiều Trấn
Hàng phong thu nhuộm đỏ một mầu
Một con thuyền nho neo nơi bến
lửa chài le lói giữa đêm thâu
hồi chuông thong thả rơi từng tiếng
sóng vỗ nghe buồn mé thuyền câu
giấc mơ hồ điệp còn đâu đó
sầu miên không rõ ở phưong nào?
 
 
HỮU VÔ SẮC
 
hữu sắc như Tứ đại Mỹ Nhân
Tây Thi Chiêu Quân
Điêu Thuyền Dương Thái Chân
đẹp từ người tới tóc tới răng
không chê vào chỗ nào được
vô sắc như Chung Vô Diệm
Trương Chi
Người trên là mẫu nghi thiên hạ
Ngườì dươí là dân chài
cả hai đều tài
tài páo và tài xiểu
hoa hưũ hưong vô sắc
ngươc lại hữu sắc vô hương
có hoa ở rừng
có hoa ở vườn
có hoa trồng dưới đất
có hoa treo lưng chừng
là loài chum gửi phong lan
“tụ kết tinh anh của gió sưong
Muôn mầu muôn vẻ thoảng muôn hưong”
Ơi hữu hữu vô vô
Ơi sắc sắc không không
sớm nở tối tàn
y phù dung
y thiêu thân
hoa quỳnh
chả còn gì?
ngoài hư không?
 
 
GỬI T/S KHÔI ĐÌNH BẢNG
 
quê vợ anh cũng là quê ngoại tôi
cách bến đò Dầng khoảng vài cây số
đi từ Thuỷ Nguyên Nuí Đèo qua Làng Sưa
rẽ về bên tay phải
đi thêm hai cây số nữa là lò gạch
rẽ phải đi khoảng 300 m nữa
là nhà ông ngoại tôi
mẹ tôi họ Đinh
làng Phục Lễ lớn quá chia làm hai
ngay hông chợ
phía đi về Trúc Động Giáng Động
là Phả Lễ
đến bờ sông Lục đầu Giang
 
đọc bài thơ “Đói Sách” của anh
tưởng đói cơm đóí cháo
thì thác ngay
còn đói sách thì chả chết thằng tây nào?
chúng ta tự hào
là có tới 4000 vdăng ghoá
vừa sinh ra đã biết đứng biết đi
đã trở thành trai làng Phù Đổng
Sách in ra bán làm chó gì?
học chữ Nho chữ Hán
thì làm hầu sáng cho Tàu
trưóc sau cũng bị Hán hoá
học tiếng Gauloa
thì làm bếp làm bồi
làm phu mỏ than
ngòai Cẩm Phả Hòn Gai
làm phu cạo mủ cao su
Thủ Dầu Một Dầu Tiếng
làm phu nhổ cỏ
đồn điền cà phê DakLak Daknông
học dăm ba chữ Anglo Xason
phụ thêm hai tay huơ huơ nữa
học làm người nô lệ
tưởng đói cái thứ gì?
hoá ra đói sách
như Nguyễn Mạnh Tường
Trần Đức Thảo
bội thực chữ lăn quay ra
mà chết?
sách bày biện trong tiệm
bày đầy vỉa hè
nhưng cần vài cuốn
Học Làm Người không có
 
Chu Vương Miện
 
READ MORE - GIANG ĐẦU, HỮU VÔ SẮC, GỬI T/S KHÔI ĐÌNH BẢNG – Thơ Chu Vương Miện

LÁ, GIẤC LIÊU TRAI – Thơ Tịnh Bình


 
                  Nhà thơ Tịnh Bình

 

 
Tuế nguyệt rêu phong hồn cổ tự
Một thời hoa bướm gió reo ca
Hỏi tiểu năm xưa còn quét lá
Sao sót lòng ta chiếc lá đa...?
 
 
GIẤC LIÊU TRAI
 
Thả vào khung nắng lời chim sớm
Thăm thẳm ngày lên đợi giấc chiều
Buồn hay vui ừ thì chẳng rõ
Mùa hạ phả vào ngàn tiếng ve kêu
 
Soi đêm muộn màu trăng cũ rích
Giấc liêu trai nào tỏ mặt người
Thèm một lần được trơ mặt mộc
Thật với nhân gian nét khóc cười
 
Ta cô độc qua miền lặng lẽ
Đỉnh trời hun hút lối thung sâu
Tiếng sóng chạm vào bờ xa vắng
Xao động lòng ai muôn tiếng sầu...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - LÁ, GIẤC LIÊU TRAI – Thơ Tịnh Bình

Thursday, April 20, 2023

NGẪU NHIÊN VỚI MÙA HÈ - Thơ Khaly Chàm

 

Nhà thơ Khaly Chàm

khaly chàm

ngẫu nhiên với mùa hè


mùa hè, những hạt cỏ luôn mở mắt

an nhiên dưới đất cát nóng như muốn hóa lửa

có thể, không phải lo sợ nguy cơ nào đó chợt đến 

những thân cỏ úa vàng dù ngã rạp vẫn cố thoi thóp thở

sự che mát có phải để trình hiện niềm tin và hy vọng


đàn kiến đói cọ râu theo hàng bò đi trật tự

phóng thích thán khí chẳng thấy hiện thể nào vay mượn

những dòng sông hoài nghi mây trời bay rỗng trắng

thủy cúc vườn gắng gượng rướn lên nhưng không thể

trong màu nắng chực tràn phức điệu chạm âm vực

loài cánh rung

cà phê đen không đường có nên uống vội

rồi ngậm bóng mình trầm tư 


mùa hè, người thành phố cõng màu khói trên lưng

chạy vòng quanh dự ngôn thông điệp mùa xanh ẩn mật 

khi niềm thương khó luôn phơi nhiễm dưới ánh mặt trời

bên em, tình yêu thương không cần biện chứng

để phô diễn nghệ thuật 

tâm thức tôi lóe sáng trên váng phèn trong vũng nhìn mê hoặc

ảo ảnh chăng, những hạt cỏ đang dần nhú mầm vượt lên


ttcuchi hè 2023

khalycham1954@gmail.com


READ MORE - NGẪU NHIÊN VỚI MÙA HÈ - Thơ Khaly Chàm

Wednesday, April 19, 2023

Chùm ảnh HOA MAGNONIA - Chu Vương Miện

 







READ MORE - Chùm ảnh HOA MAGNONIA - Chu Vương Miện

TÌNH THƠ Ý NHẠC - Nhạc: Lê Hữu Nghĩa - Lời: SôngThu - Ca sĩ: Hương Giang

READ MORE - TÌNH THƠ Ý NHẠC - Nhạc: Lê Hữu Nghĩa - Lời: SôngThu - Ca sĩ: Hương Giang

THƠ VỀ TAM QUỐC CHÍ CỦA CHU VƯƠNG MIỆN



 
TÔN SƯ
 
TƯ MÃ ĐỨC THÁO
 
người Dĩnh Châu
có vài người học trò
tài đức ngang nhau
chia thiên hạ ra làm ba
ổn định được 52 năm
 
gia trang trong vườn đủ
mai lan trúc cúc
non bộ
tiên phong đạo cốt
nhìn trời mà cười
nhìn đất loạn mà khóc
tài truyền cho các môn đồ
toàn là hào kiệt
bốn bể lưu danh
 
Đại tôn sư võ học
Chừ cũng đành bó tay
Bầu trời tuy bát ngát
Rộng hẹp ở chốn nào?
Nhận ra thời với thế
Nặng nề cánh chim bay
Xoải cánh bay chả nổi
đành ngừng chân chốn này
sách vở dành nhóm bếp
sưởi ấm mùa đông thôi?
dăm ly trà để nguội
lầm than luôn kiếp người

 
BÀNG ĐỨC CÔNG
 
là sư phụ của Gia Cát Lượng
và là chú ruột của Bàng Sĩ Nguyên
tổ sư môn phong thủy
truyền cho Khổng Minh
đến thế kỷ thứ 14 thì truyền cho Lưu Bá Ôn
"tức Lưu Cơ"
thất truyền cho tới ngày nay

 
HOÀNG THỪA NGẠN
 
Một trong ba vị tôn sư
võ học
lại là nhạc phụ của Ngọa Long
phu nhân của Ngọa Long
là Hoàng Ngọc Anh
là một nhà bác học bác vật
lỗi lạc
chế ra ngựa gỗ trâu máy
một trợ thủ đắc lực của Rồng Nằm
 
Tiên sinh qua cầu ván
Dẫn theo một con lừa
Tuyết ngoài trời lả tả
Rơi trên những nóc gia
Hai hàng cây đọng tuyết
Mà mùa đông chưa qua
Áo mũ bay lất phất
Đoạn đường gần hoá xa?
Quán bên đàng không khách
Khói bếp bay la đà
Nhòm lại con đường cũ
Tuyết trắng bay lưa thưa
Cây cầu gỗ chìm khuất
Người lừa trong sương mờ?
 
 
TƯ MÃ THUỶ KÍNH
 
Nhìn mây mà vui
Nhìn thời cuộc mà đành bó tay
Nhìn trời mà ngậm cười
Nhìn đất mà chán ngán
“thiên cơ bất khả lậu”
Tuổi hạc càng cao
Lực bất tòng tâm
Trên bảo dứơi o nghe
Cũng đành ngày tháng tiêu dao
Vui cùng chim muông tùng bách
Ngày ngày nhìn hòn non bộ
Rượu trà
Đất đai sông núi thu nhỏ lại
Thôi thì cũng đành
Đời người đang qua vù vù
Nhường lại hiện tại
cho những nhân tuyển mới
 
Tức nhau vì tiếng gáy
Thực ra cũng là bà con lối xóm
Môi hở răng lạnh
Tìm kiếm nhau cho kỳ được
Đá cho bằng thích
Một ăn một thua
Ăn thì tự do gáy
Thác đá nước sôi vào nồi
Ôi gà
Đời chỉ có thế mà thôi?
 
 
THỜI
 
Cơ bất khả lậu
Nơi nhà thì sáo đen
Lùm tre thì sáo sậu
Chuyện đời
Cái gì đến thì không chờ cũng đến
Mà cái gì đi thì có trói chặt vào gốc cây
Vẫn đi
Bình bao nhiêu năm thời loạn
Loạn bao nhiêu năm thì bình
Sức người sức voi
Cũng không lay chuyển lại càn khôn
Ngoại trừ những gã hoang tưởng khùng?
Nước thường trôi theo một chiều
Ra biển
Muốn là ngược lại
Thì thiên địa tài cũng không làm được?
Huống hồ kẻ ngu?
 
Trời cho ai? Người đó được
Hết Tây Hán qua Đông Hán qua Tam Quốc
452 năm loạn bình bình loạn
Vui cũng nhiều mà hoạn nạn
cũng lắm
Cờ đến tay ai ngừơi đó phất
Không vận không thời dở dói ra
Chỉ có thác?
Đó là luật trời
100 khôn ngàn kế vẫn không thoát
Sinh ra nơi nhà đế vương
Trước sau cũng làm vua
Sinh ra trong nhà làm giầy dép
Trước sau cũng chỉ làm dép guốc
ở cõi đời
kẻ đi ô tô
người đi bộ
và người đi xe đạp
 
 
TỪ THỨ QUY TÀO
 
Một thời ngang dọc
Coi trời bằng vung nồi
Vì lỡ giết nhầm người
Vùng Nhã Nam
Nên phải thay họ đổi tên
Nay trốn chỗ này mơi chỗ khác
Tên giả Đan Phúc
Chờ lòi con mắt chả gặp thời
Toàn trời ơi đất hỡi
Sau phò Lưu Huyền Đức
Công việc dở dở dang dang
Nhận được thư mẫu thân
Gọi về
Đành chia tay Lưu Hoàng Thúc
Sự nghiệp võ biền
Coi như mang quăng vào thùng rác
 
 
100 voi chả được bát nước sáo
Rày Ngô mơi Thục
Nay bánh màn thầu
Mơi cháo bầu dục
Tài trai lêu bêu ngang bèo lục bình
trôi xuôi trôi ngược
danh không
lợi không
đời tàn nơi gác bếp
một đống binh thư
một nồi nếp nát?
 
Ô HÔ
Ai tai
Sự khoa đại bốc thơm tán phét
Đã đến tuyệt đỉnh
Nào Phục Long Phượng Sồ
“Rồng Nằm Phượng Non”
Vừa ra quân vào Tây Xuyên
Đã bỏ mạng nơi Lạc Phụng Ba
27 năm thì Rồng Nằm
Cũng rụng nơi Ngũ Trượng Nguyên
ức quá hộc máu mồm mà thác?
chó chết hết chuyện
Lưu Gậy Lưu Thiện dơ hai tay hàng cái một
Không còn đánh đấm chi nữa?
 
Ôi tài páo
Rồi tài xiểu
Anh vô tài + vô danh
Thác không ai biết ?
Không ai hay
Anh hữu tài
Chết nhiều ngửơi biết?
Có cáo phó có vòng hoa
mà biết để làm ký gì?
chết thì đã chết
“Ngoạ Long Phụng Sồ”
Sinh bất phùng cơ
Nhập bất phùng thời
Y như cá nằm phơi trên lưới
Sống thác tuỳ người
Càng vùng vẫy lưới càng thu hẹp lại
Ôi trời cao đất giầy
Chỉ có mỗ tài có La Quán Trung
Mới thấu nổi hoàn cảnh này?
 
Ngoài núi là núi
Ngoài trời là trời
Ngoài mây là mây
Ngoài người là ngừơi
Chả có ai số một
Chả có ai số chót
Sống cho trọn một đời
Trước sau sẽ sáng mắt
Rồi sẽ biết
biết tuốt
suy đi gẫm lại
từ Tiền Hậu Tam Quốc
452 năm
Cơ đồ nhà Hán như cò vạc đi ăn đêm
Như xoa mạt chược
Y thơ Trần Tử Ngang
“những kiếp con người
Y dòi
Bon chen nơi bãi cứt
Thoáng
một cái đã hết đời?”
 
Chu Vương Miện

READ MORE - THƠ VỀ TAM QUỐC CHÍ CỦA CHU VƯƠNG MIỆN

Monday, April 17, 2023

THOÁT THAI – Thơ Trần Mai Ngân


 


THOÁT THAI
 
Đêm trở mình, đêm trằn trọc
Vậy mà đóa Quỳnh vẫn rực rỡ ngát hương
Mưu tính cùng không gian
Với bài hoà tấu của côn trùng
Lấy giây phút này làm bằng chứng yêu đương…
 
Đêm sáng trăng, đêm tân hôn
Chiếc áo Quỳnh tinh khôi trắng
Cơn gió mạnh bật chiếc nhuỵ khuy phong kín
Quỳnh biết đâu là tình yêu
Đêm lả lơi Quỳnh run run cất lời
Từng cánh hoa chơi vơi, chơi vơi…
Đêm ơi! Đêm ơi!
 
Đêm, côn trùng, gió, trăng và Quỳnh
Hợp thành bản tình ca bất hủ
Để rồi sau giấc ngủ… Quỳnh chờ thoát thai!
…Trong căn phòng vắng đêm nay
Có một bàn tay buông trên tràng hạt - tiếng thở dài!
 
Trần Mai Ngân
16-4-2023

READ MORE - THOÁT THAI – Thơ Trần Mai Ngân

Sunday, April 16, 2023

KHI ÔNG TRỜI CHỘT DẠ - Thơ Lê Phước Sinh


 
              Nhà thơ Lê Phước Sinh

 
KHI ÔNG TRỜI CHỘT DẠ
 
Hầm hầm hực hực
Nư giận làm Giông
Gió lạnh kinh phong
Cây cối giựt giựt...
 
Dừng chân vệ đường
Xòe trăm cánh bướm
như hút nhụy hoa
những giọt mưa sa
ròng ròng kết mật...
 
Thật sướng đã đời
mát ơi là mát...
 
Lê Phước Sinh
READ MORE - KHI ÔNG TRỜI CHỘT DẠ - Thơ Lê Phước Sinh

Saturday, April 15, 2023

VỚI XƯA – Thơ Tịnh Bình


 
          Nhà thơ Tịnh Bình

 
VỚI XƯA
 
Con về tìm lại thơ ngây
Thương con diều biếc xa bay thuở nào
Chuồn kim giỡn nước lao xao
Ban trưa bất chợt mưa rào cười vang
 
Thương con dế gáy mùa sang
Cầu ao khế tím khẽ khàng rụng bông
Chờ ai vạt cải uốn ngồng
Rau răm ngậm đắng bưởi bòng nuốt chua
 
Cánh đồng thông thốc gió lùa
Cỏ may vụng mũi thêu thùa đường kim
Con về vịn buổi chiều im
Trông theo ngọn khói bay tìm vu vơ
 
Con về tìm lại ấu thơ
Mái nhà xưa với cũ mờ ngày xưa
Chị gà cục tác nắng trưa
Sau hè buồng chuối cũng vừa vàng ươm...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - VỚI XƯA – Thơ Tịnh Bình

LY RƯỢU ĐỜI, CÔ ĐƠN, CÕI TẠM - Thơ Khê Kinh Kha


 
               Nhà thơ Khê Kinh Kha   

 
LY RƯỢU ĐỜI
  
ta rót vào ly, men rượu đời
mời em cạn chén giữa đêm nay
đêm nay trăng sáng ngập hồn vắng
rượu cay hay nước mắt ta cay?
 
ta rót vào ly, rượu tình buồn
tình ta như quán trọ không đèn
đời còn lận đận theo năm tháng
uống đi em, quên hết muộn phiền
 
ta rót vào ly, rượu đau thương
mời em cạn chén cho vơi lòng
say cùng ta, quên đi cuộc sống
tủi hờn chi đời vẫn lệ buồn
 
ta rót thêm kỷ niềm xót xa
kỷ niềm hằn thương tích trong ta
bởi sự thật ta không khóc nổi
dĩ vãng buồn, kể mãi không ra
 
ta rót thêm giọt rượu ưu tư
bởi vì đời biển mặn phù du
rượu ưu tư có ta choáng váng
hay có em say mướt bên ta?
 
khóc chi em, đời còn buồn lắm
và mai đây hồ rượu vỡ tan
như tình mình cạn ly rượu đắng
như đời mình tàn mạt đau thương
 
                            KhêKinhKha
                                 (1970)
 
CÔ ĐƠN

 
tim anh rớt ở ngoài hiên
nắng mưa
        mưa nắng
               ưu phiền em ơi
 
 
em là ánh trăng vàng trong đáy nước
nên tình tôi lận đận đến ngàn năm
em là lan thơm ngát đời hương phấn
nên suốt đời tôi cam chịu cô đơn
 
                            Khê Kinh Kha
 
 
CÕI TẠM
 
sợi nắng nằm tạm vòm cây
con bướm ngủ tạm
        mê say trên cành
cội hoa nở ta.m đóa quỳnh
hạt sương mượn tạm
               chút tình lá non
con đò
ngồi tạm trên sông
               
con nước chảy tạm
               qua lòng bờ ao
giọt nước rơi tạm mưa mau
con sáo hót tạm
                ca dao lững lờ
hòn núi đứng tạm bơ vơ
thế gian ở tạm
               chơ vơ cõi đời
tim tôi yêu tạm tình người
thơ tôi viết tạm
               những lời ủi an
hồn tôi
        ở tạm xác thân
kiếp tôi sống tạm
               chờ mong ngày về
 
                    Khê Kinh Kha
                                            
READ MORE - LY RƯỢU ĐỜI, CÔ ĐƠN, CÕI TẠM - Thơ Khê Kinh Kha

ÁO TRẮNG HỌC TRÒ - Thơ Trần Đức Phổ

  


Áo Trắng Học Trò

Tôi muốn làm thơ để tụng ca
Màu áo trinh nguyên tuổi học trò
Như đã tụng ca điều thánh thiện
Quãng đời đẹp nhất phía sau ta.

Áo trắng của ai, áo trắng tôi
Áo chàng Huy Cận, áo mây trời
Áo người con gái cùng chung lớp
Áo trắng ngày xưa áo trắng nay

Ôi, những bông hoa nhỏ trắng tinh
Sớm chiều hai buổi cứ bồng bềnh
Trên đường rợp bóng cây râm mát
Hoặc dưới nắng vàng lối cỏ xanh

Có biết lòng ta cũng phất phơ
Bay theo tà áo gió đưa hờ
Lũ chim tinh nghịch tròn đôi mắt
Liếc những đường cong đẹp ngẩn ngơ

Áo trắng ngàn năm chẳng nhạt phai
Những nàng tiên nữ vẫn đâu đây
Mùa thu lá đổ, vàng hoa cúc
Là tiếng lòng tôi rộn gót hài!

7/4/2023 

tranducpho

 


READ MORE - ÁO TRẮNG HỌC TRÒ - Thơ Trần Đức Phổ

CAO NHÂN NÚI THANH THÀNH - Tam Quốc Chí ngoại truyện của Chuvươngmiện


       

Trong lúc chờ ngày lành tháng tốt để lên đường làm một cuộc nói chuyện phải quấy với phía bên Đông Ngô, bá quan văn võ tháp tùng cùng tâu với Tiên Chuá là về phía tây núi Thanh Thành gần Thành Đô, có một vị kỳ nhân dị sĩ sống trên ba trăm tuổi, từ cuối đời nhà Tây Hán cho tới bây giờ, moị chuyện trên đời dưới đất vị lão tiên sinh này đều đoán biết hết. Vậy xin chúa công cho mời vị cao nhân tiền bối này đến chơi xơi nước, tiện thể hỏi thăm chút chuyện nhân tình thế thái ra sao? Tiên Chúa vui lòng hoan hỉ truyền cho thượng tướng Trần Chấn mang chiếu chỉ đi mơì ngay tức thì. Trần Chấn phục mệnh, đến nơi thì được biết thự danh của cao nhân là Lý Ý, dòng dõi Lý Đam [Lão Tử ] thời Chiến Quốc ngày trước, nói dăm điều ba chuyện, biết là có từ chối cũng chẳng đặng bèn thành thật nói vơí tướng Trần Chấn rằng:
- Tướng quân cứ tự tiện về quân doanh phục mệnh, sáng sớm ngày mai bỉ nhân sẽ có mặt ở cống thành Lăng Trung ngay để chờ lệnh, nhưng tránh mọi nghi thức giao tế đời thường không cần thiết, nhưng có một điều bỉ nhân muốn được thấu đáo con ngươì thật cuả Tiên Chuá, thì mơí trả lời đúng được những điều gì ngài cần biết, bỉ nhân là khách và Tiên Chuá là chủ, phải đích thân chủ nhân đón rước và lo mọi chuyện trà nước, nếu sai quân hầu phục thị thì moị chuyện lớn nhỏ sẽ hỏng.
Đúng ngày giờ thì cao nhân Lý Ý xuất hiện, đúng theo ý cuả cao nhân Tiên Chuá Hán Trung Vương ra tận cổng thành đón rước, gặp nhau chưa kịp chào hỏi thì Tiên Chuá đã ngã ngay về phiá đằng trước mặt, cũng may cao nhân Lý Ý vừa đỡ kịp. Hai người vào thư phòng đàm đạo. Tiên Chuá hai tay run run rót trà ra ly mời khách, tay lẩy bẩy làm một nửa nước trà rơi ra ngoài. Chủ khách đều nâng ly xong xuôi Tiên Chuá mở đầu:
- Thái Sơn ở ngay trước mặt, nay mới có dịp để hầu hạ tiên sinh để xin nghe vài lời vàng ngọc dậy bảo?
Lý Ý vội vàng đứng lên chắp tay vái một vái:
- Đa tạ Tiên Chuá có lơì khen thưởng, lão phu là kẻ nhà quê nhà muà nơi xó núi, vậy để tránh vòng vo mất thì giờ Tiên Chuá hỏi điều gì, sự việc gì? tiện nhân biết xin sẵn sàng đáp ứng trả lời.
- Xin Tiên Sinh noí qua loa cho Trẫm hiểu về cái đất Tứ Xuyên Ba Thục này.
- Về đời nhà Thương cách đây trên 1500 năm , chốn này là một vùng đất tự do tự trị, về phiá Tây giáp với Thổ Lỗ Phồn là một nước độc lập có tên là Thục, phiá ngoài tức phiá Đông là nước Ba Quốc, nước này có ba bộ tộc sống chung vơí nhau là Thái Tạng và Miêu. Qua đến đơì nhà Châu thì cũng vẫn ở trong tình trạng độc lập như vậy, nhưng khi Tần Thủy Hoàng nhà Tần thống nhất lãnh thổ thì chiếm luôn vùng đất này, thu gom hết tất cả đồ đồng trong toàn quốc về kinh đô Hàm Dương đúc được 13 đỉnh đồng, tưọng trưng cho 13 Châu lớn [Xứ lớn] đại khái Sơn Tây là Mạnh Châu, Hà Bắc là Thương Châu, Sơn Đông là Thanh Châu, Giang Tô là Dương Châu, Chiết Giang là Hàng Châu, Phúc Kiến là Phúc Châu, Quảng Đông Quảng Tây là Quảng Châu, An Nam là Giao Châu, những tỉnh còn lại là Từ Châu, Dự Châu, Kế Châu, Khoái Châu, Dĩnh Châu và Ích Châu, những tên các xứ thì bỉ nhân không tiện giải thích bây giờ, chỉ cần giải thích chữ Ích Châu mà thôi, từ này được hiểu nôm na ngắn gọn như sau, Ích đồng âm vơí Ách, không phải là con Xì trong bộ bài tây 52 lá khi chơi bài xập xám chướng, mà Ách đây là tai ách. Xứ Vân Nam núi rừng trùng điệp, mấy chục bộ lạc Thái Mèo Tạng chia nhau mà sống chen chúc trên lưng núi lưng đèo đỉnh đèo. Xứ Ách Châu cũng na ná như thế, cũng núi rừng trùng điệp, lại  là một vùng lòng chảo vây quanh bởi dẫy núi Himalaya về phiá Tây, còn về phiá bắc thì giáp giới với dẫy núi Tần Lĩnh, và phía nam thì giáp với vùng đồi núi cuả Vân Nam, sau lưng Thành Đô là núi Thanh Thành và ở phiá trước là dẫy nuí Nga Mi, đất này là tử điạ, chỉ dùng cho nhà Châu và nhà Tần đày ải những tù nhân, những phạm nhân tội nặng chung thân khổ sai hoặc tù biệt xứ, nói là thống nhất [dùng sức mạnh để chiếm] nhưng vùng đất Ích Châu Tứ Xuyên này năm nào cũng mất mùa, năm nào cũng đói, cũng thiếu ngũ cốc, thành ra nhà nào [chế độ nào] cũng làm lơ bỏ cho chết đói, không giúp đỡ chi viện một thứ gì. Thành ra dù dưới chiêu bài nào, chế độ nào thì Vân Nam và Ích Châu vẫn tự trị. Bây giờ xin trở qua tên cũ cuả Ích Châu là Tứ Xuyên, cái tên tỉnh có nghĩa là bốn con sông, bốn con sông lớn này phát nguyên từ Tây Tạng là Hoàng Hà, Mêkông [còn có tên là Thông Thiên Hà , Lan Thương] riêng sông Dương Tử khi qua điạ phận Tứ Xuyên thì lại thêm một chi lưu nữa là Mân Giang, hệ thống xe nước tưới hồ tiêu có từ thế kỷ thứ ba trước Công Nguyên, được goị là Đô Giang Yến, chi lưu Mân Giang đến cuối Tứ Xuyên vào địa phận Trùng Khánh thì nhập làm một, thành ra là Tam Xuyên, Ba Quốc là vậy, tiếp giáp với Vân Nam là Nộ Sơn, Nộ Giang và Nộ Tộc.
Tiên Chuá Hán Trung Vương bèn hỏi:
-Kỳ này Trẫm mang Lục Quân đi đánh Đông Ngô, theo ý cuả tiên sinh nên hay là không nên?
-Thiên hạ loanh quanh cũng ở trong cái chữ Tình, có người thấu có ngươì không? đánh Đông Ngô để trả thù cho hai người em kết nghiã vườn đào là Quan vân Trường và Trương Phi, mà kẻ bị đánh hay nước bị đánh lại ông anh rể Tôn Quyên [anh cuả Quận Chuá phu nhân cuả Tiên Chuá] cũng là anh em cả mà sao phải trả thù cho ngươi này mà lại quên ngươì kia? riêng về mặt này tình và lý chõi nhau, cái Lý không vững? Trong quân đội thì Nguyên Soái [Thượng Tướng cầm quân đi tiễu phạt] thì chỉ có ba quân tức là quân Tiền Phong, quận Hậu Tập và Trung Quân , còn Hoàng đế cầm quân thì là Lục Quân [Lục quân lá sáu quân không có nghiã là Bộ binh] thêm Tả Quân, Hưũ Quân, và Quân Trừ Bị [không kể Thủy Quân] trải qua cuộc sống cuả bỉ nhân trên ba trăm năm, con ngươì sống hay chết thành hay bại cũng do một chữ [Nghiã] khi Tiên Chuá cùng quân sư Bàng Sĩ Nguyên tây chinh, khi đi đoàn quân ngang qua đồi Lạc Phượng, thì đầu óc quân sư Phượng Sồ bấn loạn, người ngợm rã rời tứ chi uể oải  bèn kêu kẻ tả hữu hỏi han thỉ biết đây là Đồi Lạc Phượng, con Phượng Non, gặp đồi Lạc Phượng [Phượng Chết] là đi đời nhà ma! Cái chữ cái nghiã đã có sẵn, chờ sẵn, bây giờ Tiên Chuá Hán Trung Vương tay cầm toàn bộ Lục Quân đi đánh Đông Ngô để trả thù cho hai ngươì em, mà thuỷ sư đô đốc cuả Đông Ngô là Lục Tốn, Tốn là Tốn Kém, còn một nghĩa nữa là Tổn, là thất bại Tổn Thất, mệnh trời đã rành rành chữ nghiã đã rành rành, Tiên Chuá mang đi 75 vạn quân, 75 vạn sinh mạng con người toàn bộ trai tráng Ích Châu để làm gì? để trả thù cho chuyện cá nhân riêng tư ? Chuyện ruồi bu không đáng, bá quan văn võ, thừa tướng Khổng Minh và đại tướng Triệu Tử Long khuyên can, mà Tiên Chuá bỏ ngoài tai không nghe? Thì ô hô ai tai chỉ còn một con đường tử vong duy nhất? con đường chỉ có đi một lèo mà không có trở về? Lần đầu tiên lúc Tiên Chuá gặp lão phu ở cổng thành Lăng Trung, thì chân đi đã không vững, ngồi rót trà mời lão phu uống thì phần nửa nước trà rót ra ngoài chung, cứ mười lăm phút Tiên Chuá lại đứng dậy ra nhà sau đi đái [tiểu tiện]. Theo sự suy nghĩ nông cạn của bỉ nhân thì Hoàng Thượng tuổi hạc cũng đã cao rồi, sức khoẻ cũng kém, chuyện thiên hạ cũng dần dần cũng quên lãng, ruột ở ngoài da, xin an nhiên hưởng tuổi già, mỗi một sinh mạng con người sinh ra đều có một phần số trời đất an bài, không thể nhân danh này nọ tuỳ tiện bắt họ nhập ngũ đi lính đánh giặc khơi khơi cho ý thích riêng cuả cá nhân mình! Lời thật khó nghe, mong Tiên Chuá suy nghĩ và xét lại ? Xây dựng cả cơ đồ vài chục năm, tiêu tán đường chỉ trong nháy mắt phút chốc! Vậy tuỳ ý của Tiên Chúa, nói xong đứng dậy xá dài một cái rồi thăng mất.
 
chuvươngmiện

READ MORE - CAO NHÂN NÚI THANH THÀNH - Tam Quốc Chí ngoại truyện của Chuvươngmiện