Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, March 17, 2021

NGỤ NGÔN AESOP: TẬP 12 - Dịch thuật: Đinh Hoa Lư

  

QUẠ  GHEN  TỊ  MÀU  LÔNG  VỚI  THIÊN   NGA 

 

Bạn biết  đó,  màu  lông của Quạ  lúc nào  cũng Đen như than;  thế mà có con Quạ dám ghen tị với Thiên Nga một giống chim quý có màu lông là màu của Tuyết trắng tinh khôi. Con Quạ ngu ngốc này dám nghĩ rằng nếu nó bắt chước CÁCH SỐNG cho giống loài Thiên Nga: Bơi lặn suốt ngày cùng ăn những thứ cỏ dại rong rêu dưới nước, có ngày lông quạ cũng chuyển thành máu trắng như Thiên Nga vậy?

Thế là Quạ ta từ giã quê hương bản quán là chốn rừng thiêng và đồng cỏ mông mênh mà bay về sống ở vùng đầm lầy nước đọng của ao hồ. Gã Quạ ngu ngơ nông nỗi này cứ lặn hụp và tắm suốt ngày, có lúc gần chết đuối nhưng màu lông gã ta vẫn mãi mãi ĐEN như …Quạ.

Cuối hết dù nó không thích ăn cỏ dại rong rêu nhưng Quạ vẫn ăn mãi cho đến lúc thân thể héo mòn teo tóp dần hồi và cuối cùng Quạ CHẾT ./

 

*THAY ĐỔI THÓI QUEN VÀ TẬP QUÁN  KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ  THAY ĐỔI ĐƯỢC  TÍNH TỰ  NHIÊN   TỪ  TẠO  HÓA  Đà TẠO  RA 

*  CHÓ   ĐEN   GIỮ    MỰC 

* CÁ  CUỐNG   ĐẾN  CHẾT   CÒN   CAY 

 

A Raven & a Swan

A Raven, which you know is black as coal, was envious of the Swan, because her feathers were as white as the purest snow. The foolish bird got the idea that if he lived like the Swan, swimming and diving all day long and eating the weeds and plants that grow in the water, his feathers would turn white like the Swan's.

So he left his home in the woods and fields and flew down to live on the lakes and in the marshes. But though he washed and washed all day long, almost drowning himself at it, his feathers remained as black as ever. And as the water weeds he ate did not agree with him, he got thinner and thinner, and at last he died.

A change of habits will not alter nature.

====


GÃ CÓC LANG BĂM

 


TU THÂN,  TỀ GIA, BÌNH THIÊN HẠ

Có con Cóc Già khoe  khoang từ làng trên xóm dưới rằng gã ta có học NGHỀ Y và chữa được bá bệnh.  Con Cáo gần đó nghe tin này vội vàng chạy tới xem thử ra sao?

Tới nơi, Cáo ta  nhìn Gã Cóc từ trên xuống dưới thật kỹ càng, bỗng nhiên Cáo nói:

-Này Bác Cóc, ta nghe nói bác chữa được Bá Bệnh! Nhưng Bác hãy nhìn kỹ bác đi? Xong rồi Bác hãy tự chữa bệnh cho mình trước tiên. Nếu Bác chữa được cái chứng bệnh làm cho DA bác xù xì khó coi và cái chứng đi như Người Thấp Khớp của bác thì bà con quanh đây mới tin vào Bác.  Còn nếu không, ta đây khuyên Bác đi kiếm NGHỀ KHÁC mà làm ăn đi nhé./.

* NHỮNG AI  MUỐN UỐN  NẮN  SỬA   SAI  NGƯỜI   KHÁC  NÊN  TỰ  MÌNH  SỬA  SAI  MÌNH  TRƯỚC

* **

The Quack Toad

An old Toad once informed all his neighbors that he was a learned doctor. In fact he could cure anything. The Fox heard the news and hurried to see the Toad. He looked the Toad over very carefully.

"Mr. Toad," he said, "I've been told that you cure anything! But just take a look at yourself, and then try some of your own medicine. If you can cure yourself of that blotchy skin and that rheumatic gait, someone might believe you. Otherwise, I should advise you to try some other profession."

Those who would mend others, should first mend themselves.

============================= 

  

CON CÁO CHIA PHẦN

 


KHÔN, DẠI CŨNG CHẾT BIẾT THÌ  SỐNG

Sư Tử, Lừa và Cáo cùng hợp tác với nhau đi săn. Xong kế hoạch này bộ ba bắt rất nhiều con mồi.  Đầu tiên Lừa được phân công chia những con mồi đó. Lừa chia rất công bằng, phần nào cũng đều bằng nhau cả.

Cáo rất bằng lòng với việc chia chác của Lừa. Chỉ có Lão Sư Tử thình lình nổi cơn thịnh nộ. Lão tức giận tát một cái như trời giáng, mấy cái vuốt khổng lồ của gã khiến con Lừa chết tươi. Giết xong Lừa, Sư Tử hung ác bỏ Lừa vào chung vào đống chiến lợi phẩm đó.

Ngó qua Cáo, Lão Sư Tử gầm gừ:

-Nhà người chia mồi đi!

Cáo chẳng cần phí thời gian bàn thảo, liền nhanh nhẹn dồn tất cả con mồi lại nguyên một ĐỐNG. Xong, Cáo chỉ lấy một phần rất ít cho mình, những thứ chẳng ai thèm như cái sừng, cái móng còn lại của con dê núi, hay phần cuối của cái đuôi con bò rừng.

Ngang đây Sư Tử mới nguôi ngoai. Hắn vui vẻ khen Cáo:

-Ai dạy ngươi chia phần 'Công Bằng' đến thế?

Cáo chua chát trả lời:

-Ta học được bài học chính từ con Lừa đó.

Nói xong, Cáo chạy mất để thủ thân cho mình ./.

·       PHẢI  BIẾT  RÚT  KINH  NGHIỆM  TỪ  BẤT  HẠNH   CỦA  KẺ  KHÁC

·       KHÔN CŨNG  CHẾT  DẠI CŨNG  CHẾT,  BIẾT  THÌ  SỐNG

Trong xã hội thiện ác bất minh, chế độ cường quyền tham nhũng tràn lan nếu chúng ta không biết thời thế e rằng khó sinh tồn. Có những người tốt bị loại thải cô lập hay chèn ép do bọn ác quá đông. Người tốt không thích hợp với bọn xấu nên chúng tìm cách hãm hại để dễ bề tác oai tác quái. Cũng có những người làm điều đúng, thực hiện đúng phép nước lệ dân nhưng không biết thời thế ngang đâu nên bị hãm hại cũng do hành động quá đúng đắn của mình. Bởi thế có khi nhiều bậc thức giả họ rút lui và ra khỏi xã hội nhân quần mà đi quy ẩn không dám giao tiếp với ai do họ BIẾT thời thế ngang đâu.

                                            ***

The Lion, the Ass, & the Fox

A Lion, an Ass, and a Fox were hunting in company, and caught a large quantity of game. The Ass was asked to divide the spoil. This he did very fairly, giving each an equal share.

The Fox was well satisfied, but the Lion flew into a great rage over it, and with one stroke of his huge paw, he added the Ass to the pile of slain.

Then he turned to the Fox.

"You divide it," he roared angrily.

The Fox wasted no time in talking. He quickly piled all the game into one great heap. From this he took a very small portion for himself, such undesirable bits as the horns and hoofs of a mountain goat, and the end of an ox tail.

The Lion now recovered his good humor entirely.

"Who taught you to divide so fairly?" he asked pleasantly.

"I learned a lesson from the Ass," replied the Fox, carefully edging away.

Learn from the misfortunes of others.

================================ 

 LẠC ĐÀ THI MÚA VỚI KHỈ

 


CHỚ NÊN GHEN ĂN TỨC Ở

Trong ngày đại hội muôn thú để vinh danh chúa sơn lâm Sư Tử, có Chú Khỉ được mời ra múa giúp vui cho đại hội. Quả thật, Khỉ múa quá hay và điệu nghệ nên tất cả các loài thú trong đại hội này rất vừa lòng về tài năng cùng đường múa  bay bướm của Khỉ.

Những lời khen ngợi nhiều như mưa trao cho Khỉ khiến Gã Lạc Đà ghen tị.  Lạc Đà cũng dám đoan chắc với đại hội rằng gã không múa giỏi hơn thì tệ lắm cũng bằng Khỉ. Gã ta tuyên bố vậy xong liền rẽ đám đông đang bu quanh Khỉ rồi bắt đầu đưa cẳng sau lên MÚA. Nhưng cái dáng nặng nề thô kệch của Lạc Đà càng nhìn càng thấy tức cười; nhất là khi hai cái cẳng cà khệu của hắn giở cao lên cùng lúc gã lại vặn vẹo cái cổ u nần của gã. Thêm thay, toàn đại hội lại nhìn rất rõ gã Lạc Đà ta khó giữ vững mấy cái móng chân nặng nề cục mịch của mình.

Cuối cùng không may cho Lạc Đà, cái gót chân nặng nề của gã lại lạng quạng làm sao chỉ còn cách sóng mũi của Chúa Sư TỬ trong gang tấc? Cả đại hội đều ghê tởm điệu vũ của Lạc Đà nên  nổi cơn thịnh nộ tống ngay Gã vào trong sa mạc.

Chỉ ít lâu sau, trong BUỔI TIỆC giải lao  người ta thấy khá nhiều món BƯỚU VÀ SƯỜN CỦA GÃ LẠC ĐÀ KIA bồi dưỡng cho đại hội hôm đó . /.

LỜI BÀN;

Tạo hóa sinh ra muôn loài, tùy theo hoàn cảnh mỗi loài đều có một sở trường riêng biệt. Sở trường và thiên khiếu đa phần là bẩm sinh. Ta không vì ghen tị, đố kị mà cố giành giựt tài năng thiên phú của kẻ khác. Đây là tâm lí bon chen ghen ghét rất xấu. Tâm lí này không phải là lòng cầu tiến hay bắt chước điều tốt mà do sự thôi thúc của Lửa Ghen ghét mà ra.
Con khỉ nhờ lanh lẹ, nhẹ nhàng  và bẩm sinh bắt chước giỏi nên trong cốt truyện nó Múa Hay hơn tất cả. Nhưng nếu thi về chịu nắng nôi, nhịn khát lâu ngày cùng chuyên chở giỏi trong Sa Mạc thì đố ai giỏi hơn Lạc Đà? Bởi thế, ai cũng có sở trường nhưng bên cạnh đó chắc hẳn rằng phải có cái sở đoản. Bởi vậy trong đời sống chúng ta chớ quá cạnh tranh để có được sự  an nhàn thư thái cũng như hạnh phúc  thực sự trong lòng. 

                                   ***

The Monkey & the Camel

At a great celebration in honor of King Lion, the Monkey was asked to dance for the company. His dancing was very clever indeed, and the animals were all highly pleased with h ahnd lightness.

The praise that was showered on the Monkey made the Camel envious. He was very sure that he could dance quite as well as the Monkey, if not better, so he pushed his w ay into the crowd that was gathered around the Monkey, and rising on his hind legs, began to dance. But the big hulking Camel made himself very ridiculous as he kicked out his knotty legs and twisted his long clumsy neck. Besides, the animals found it hard to keep their toes from under his heavy hoofs.

At last, when one of his huge feet came within an inch of King Lion's nose, the animals were so disgusted that they set upon the Camel in a rage and drove him out into the desert.

Shortly afterward, refreshments, consisting mostly of Camel's hump and ribs, were served to the company.

Do not try to ape your betters.

======================== 


ĐẠI BÀNG TRẢ ƠN CỨU MẠNG

 


CỨU VẬT, VẬT  TRẢ  ƠN

Rắn Độc bất ngờ quấn được vào cổ Đại Bàng. Đại Bàng bất lực không cách gì dùng mỏ và vuốt tấn công lại được Rắn.  Đại Bàng cố sức bay cao lên trời xanh vùng vẫy cố làm cho địch thủ rơi xuống. Nhưng do Rắn quấn cổ Đại Bàng quá chặt nên nó không rơi được.  Đại Bàng cuối cùng đuối sức rơi phịch xuống đất, miệng há hốc do nghẹt thở.

Có bác Nông Phu ở gần, bác chứng kiến từ đầu đến đuôi trận đấu không cân sức kia nên động lòng tới cứu. Bác chạy gấp tới nơi nới vòng quấn của con Rắn Độc cứu mạng sống cho Đại Bàng quý báu.

Rắn rất căm giận nhưng khó làm gì được bác do bác Nông Phu luôn luôn đề phòng. Thay vì cắn Bác, Rắn Độc cắn vào cái Sừng đựng nước Bác treo bên thắt lưng để cái răng Nanh của Rắn phun nọc độc vào trong cái Sừng.

Trên  đường về nhà bác Nông Phu rất  khát nước. Bác vội lấy cái Sừng bên hông múc nước nơi dòng Suối bên đường định uống…

Thình lình có tiếng vỗ cánh rất mạnh của hai cánh chim to lớn. Đại Bàng đang từ trên cao bay vụt xuống, giựt lấy cái Sừng độc hại từ tay ân nhân cứu mạng nó rồi bay vụt lên trời cao. Đại Bàng mang cái Sừng có nọc độc kia bay đi giấu một nơi xa mà  không ai tìm ra được ./.

· THIỆN ÁC ĐÁO ĐẦU CHUNG HỮU BAO

· LÀM VIỆC THIỆN GẶP PHƯỚC LÀNH

· VIỆC THIỆN CHẲNG BAO GIỜ UỐNG PHÍ CẢ

                               *** 

The Serpent & the Eagle

A Serpent had succeeded in surprising an Eagle and had wrapped himself around the Eagle's neck. The Eagle could not reach the Serpent, neither with beak nor claws. Far into the sky he soared trying to shake off his enemy. But the Serpent's hold only tightened, and slowly the Eagle sank back to earth, gasping for breath.

A Countryman chanced to see the unequal combat. In pity for the noble Eagle he rushed up and soon had loosened the coiling Serpent and freed the Eagle.

The Serpent was furious. He had no chance to bite the watchful Countryman. Instead he struck at the drinking horn, hanging at the Countryman's belt, and into it let fly the poison of his fangs.

The Countryman now went on toward home. Becoming thirsty on the way, he filled his horn at a spring, and was about to drink. There was a sudden rush of great wings. Sweeping down, the Eagle seized the poisoned horn from out his savior's hands, and flew away with it to hide it where it could never be found.

An act of kindness is well repaid.

READ MORE - NGỤ NGÔN AESOP: TẬP 12 - Dịch thuật: Đinh Hoa Lư

Tuesday, March 16, 2021

MẶC NIỆM MÙA GIÊNG – Thơ Tịnh Bình


                Nhà thơ Tịnh Bình


MẶC NIỆM MÙA GIÊNG
 
Rồi một sớm mai mùa Giêng vội qua đời
Không ai khâu tiếng chim lên áo lá
Đong đưa vài cọng gió
Vọng âm của nỗi buồn vừa khuất xa...
 
Trở lại vòng xoay cơm áo
Vẫn là dáng mẹ gồng gánh gian truân ra chợ đời mặc cả
Tôi lục tìm đôi tứ thơ cũ kỹ
Bất lực trước miền chữ mênh mang
Khoảng trời xanh mở ra trống hoác
Thôi không còn dung nạp nữa màu xuân
 
Những sớm mai không còn ai mặc niệm mùa Giêng
Trong mường tượng đám khói nhang lẩn quẩn
Tôi đơn độc tôi khâm liệm mùa vui nhàu cũ
Không biết cơn rét nàng Bân có kịp ùa về
Trên mái thâm u ríu ran hồn gió
Bạt lời kinh siêu...
 
                                                          TỊNH BÌNH
                                                            (Tây Ninh)
 
READ MORE - MẶC NIỆM MÙA GIÊNG – Thơ Tịnh Bình

ĐỒNG DAO - Thơ: Trương Nam Hương - Nhạc: Võ Công Diên -Thể hiện: NSƯT Quỳnh Liên

 


ĐỒNG DAO

Bống bống trời mưa

Không thưa mẹ về

Áo tơi mùa hạ

Chẳng dạ mùa đông

Gió nghèn nghẹn gió

Mây nghèn nghẹn mây

Nào trúc xinh hay

Bống đi bống về

Con cò ra phố

Bỏ hoang cánh đồng

Buồn trơ mặt giếng

Em về soi không

Xâu gió trôn kim

Đi tìm yếm thắm

Tát mãi gầu trăng

Nầy Cúc Tần ơi

Dây bí thương nhau

Đâu cần dạm ngõ

Tơ hồng trốn mẹ

Qua cầu ca dao

Bóng ơi trời mưa

Quên thưa mẹ về

Bống à bống ơi

Bống à bống ơi !!!


Thơ: Trương Nam Hương

Nhạc: Võ Công Diên

Thể hiện: NSƯT Quỳnh Liên



READ MORE - ĐỒNG DAO - Thơ: Trương Nam Hương - Nhạc: Võ Công Diên -Thể hiện: NSƯT Quỳnh Liên

Monday, March 15, 2021

GHỆ KIỀU KHÓC "LÓC" | UN POINT FINAL - Thơ Chu Vương Miện

 

Nhà thơ Chu Vương Miện

Thơ Chu Vương Miện

GHỆ KIỀU KHÓC "LÓC"


ở o ghệ khóc đủ người

khóc cha khóc mẹ khóc đời lầu xanh

nhập môn ghệ khóc Đạm Tiên

mãn đời khóc vãi Giác Duyên cứu mình

lơ thơ tơ liễu buông mành

khi o nàng khóc Sở Khanh bạc tình

thứ nhì khóc Mã Giám Sinh

giữa đời Kim Trọng ân tình hoa rơi

khóc ròng 1 lúc thì thôi 

nhớ lần Từ Hải đi đời nhà ma 

khóc nhau nửa chén quan hà

khóc qua khóc lại khóc 3-4 lần

mắt khô lại khóc Thúc Sinh

tiếng đàn nhịp phách còn ngân thủa nào?

tang thương đến cả cội đào

hông nhan bạc phận nẻo vào trần ai?

Khóc nhau ngày ngắn đêm dài

Khóc Nguyễn Du kẻ lân tài  biết nhau?



UN POINT FINAL


Văn chương bình dân thì

Về 9 suối, tắm mát suối vàng

Đi ngủ với giun, đi bán muối 

Chầu hà bá, dứt kiếp 

Đi đoong

Văn chương hàn lâm thì

Từ giã cõi đời ô trọc "đầu"

Thoát nợ trần ai, đi tàu suốt

Về cõi thiên thai, mặc sơ mi gỗ

Ngủ với cô 6 tấm

Văn chương cửa Thiền

Phiêu diêu miền cực lạc

Nghỉ ngơi nơi nhị tỳ

Lạc về cõi non bồng nước nhược

Nhập niết bàn, tận duyên, tận nghiệp

Về cõi vô thuỷ vô chung

Văn chương nhà Chúa

Nghỉ ngơi trong Chúa

Hửơng nhan thánh Chúa

Đựợc Chúa gọi về

Chầu trời

Văn chương nhà Lão & Khổng

Khí thiêng nay đã dìa trời

Tổ quốc ghi ơn

Âm cảnh, trình diện phán quan "Diêm Chúa"

Khuất núi "sau đồi"

Linh tinh lang tang

Tử vong, tổ quốc ghi công

Tiêu tán đường, mãn phần

Chuyến tàu vét 


Chu Vương Miện







READ MORE - GHỆ KIỀU KHÓC "LÓC" | UN POINT FINAL - Thơ Chu Vương Miện

LẠC GIỮA BIỂN NGƯỜI MỘT TIẾNG TƠ - Thơ Nguyễn An Bình

 

Nhà thơ Nguyễn An Bình


NGUYỄN AN BÌNH

 

LẠC GIỮA BIỂN NGƯỜI MỘT TIẾNG TƠ


Mười năm ta mượn trăng làm chiếu

Gối đầu lên cỏ ngóng mưa sa

Uống chén rượu khan em có hiểu

Tìm đâu bờ bãi bóng quê nhà.


Mười năm đồng đất còn gieo hạt

Hoa nở đợi người mãi tha phương

Chân lấm cũng đành vai đã mỏi

Quê người ta thiếu một quê hương.


Mười năm như ngọn đèn dầu cạn

Còn chút thời gian đọng trước thềm

Ngõ xưa vắng biệt lời chim khách

Chỉ còn xao xác tiếng dơi đêm.


Mười năm chuyện cũ làm sao kể

Dáng núi uy nghiêm cũng cỗi già

Có ai hiểu được lòng của biển

Đời người theo bóng ngựa trôi qua.


Nghe tiếng nguyệt cầm trên sông lạnh

Nửa đêm choàng thức lại ngẩn ngơ

Cỏ lau cúi gập buồn hiu quạnh

Lạc giữa biển người một tiếng tơ.


15/03/2021

N.A.B.


READ MORE - LẠC GIỮA BIỂN NGƯỜI MỘT TIẾNG TƠ - Thơ Nguyễn An Bình

TẶNG TRANH - Thơ Trần Đức Phổ

Nhà thơ Trần Đức Phổ


Trần Đức Phổ

TẶNG TRANH


Em mang tặng tôi bức tranh lõa thể
Một nữ nhân đã che khuất mặt mày
Những đường nét lõm, cong... ô ma mỵ
Vừa thoáng nhìn hồn tôi đã thấm say

Phải, nữ nhân luôn cao sang nhờ lụa
Và nõn nà, diễm lệ lúc hoang sơ
Trong nóng bỏng nhiệt tình như ngọn lửa
Ngoài êm đềm, như suối mát trong thơ

Những khoảng lộ của mông, eo, lưng, ngực...
Những gam màu sáng/tối ẩn/phô
Chợt nhìn qua đã vô cùng quen thuộc
Từng tấc li có nhầm lẫn bao giờ?

Tranh em tặng từ hai mươi năm trước
Cả cuộc đời vẫn ngắm chẳng thờ ơ!

Mar. 14, 2021 

tranducpho
ducphot946@gmail.com
READ MORE - TẶNG TRANH - Thơ Trần Đức Phổ

Sunday, March 14, 2021

CHÙM THƠ “GIỌT” CỦA LÊ VĂN TRUNG



 

GIỌT NẮNG
 
Thôi người ở lại
Tôi đi
Bóng chiều đã nhuộm sương đầy
Hoàng hôn
Một lần
Rồi đã qua sông
Trăm năm thôi nhé
Đục trong cũng đành
 
Tôi cầm giọt nắng vàng hanh
Thả rơi theo gió
Về bên xứ người
Biết đâu
Trong một góc đời
Người cầm giọt nắng
Ngậm ngùi tình xưa.
               
          Lê Văn Trung
 
 
GIỌT NƯỚC MẮT MÙA XUÂN
 
Chị ở Hà Lam qua Đại Lộc
Mười năm cơ cực trĩu vai gầy
Chồng đi chinh chiến không về được
Ngày xuân lành lạnh mưa bay bay
 
Vách đất lều tranh nhờ xứ lạ
Ngược xuôi không đủ sống qua ngày
Con nhỏ tong teo bằng que củi
Chị bồng e lọt mất trên tay
 
Tiếng súng đồn xa buồn lạc giọng
Như đêm mòn mỏi điệu ru hời
Gió hắt đìu hiu qua kẽ vách
Chị lau nước mắt nhìn xa xôi
 
Hai mươi năm qua lòng thiếu nữ
Cơ hồ không có một mùa xuân
Đời chị đã trăm chiều lận đận
Nhìn con lòng chị buồn lâng lâng
 
Bây giờ thêm một năm chờ đợi
Chồng đi chinh chiến vẫn chưa về
Con nhỏ thiếu cha buồn biếng nói
Lòng sầu thiếu phụ, giọt mưa khuya.
 
Rồi bỗng một đêm tin đứt ruột
Người đi, bỏ xác giữa rừng xanh
Chị òa lên khóc ôm con dại
Tay níu trời cao “sao nỡ đành!”
 
Người đã đi rồi như giấc mơ
Rừng xanh ai đắp nắm hoang mồ
Nghìn năm thôi hết chờ mong nữa
Người đã đi rồi như giấc mơ
 
Hà Lam, ôi lửa rực một trời
Nào cha, nào mệ, nào em ơi!
Ai về qua bến đò Giao Thủy
Nhìn nước Thu Bồn quyện máu trôi
 
Chị ở Hà Lam qua Đại Lộc
Quê người xuôi ngược mãi gian nan
Ngày xuân hiu hắt màn mưa bụi
Lạnh lẽo hương phai, ngọn nến tàn.
 
(Bên trời cố xứ)
Tạp chí Bách Khoa số 365, ngày 15-03-1972
                                    Lê Văn Trung
 
 
GIỌT RƯỢU NÀO TAN GIỮA CUỘC SẦU
(Gửi Nguyễn Dương Quang và Phạm Cao Hoàng)
 
Hãy sống như cuộc đời đang sống
Hãy vui như cuộc người đang vui
Hà cớ vì đâu mà tuyệt vọng
Đất trời dẫu còn ta với ngươi
 
Này đây chén rượu từ quên lãng
Này đây giọt lệ từ biển dâu
Đời dẫu nhìn ta tên mạt hạng
Ngươi hãy vì ta mà ngẩng đầu
 
Năm mươi năm trước ngươi là ai
Năm mươi năm sau rượu vẫn đầy
Nhân thế, vở tuồng, ta hãy diễn
Nhân tình, canh bạc, trắng hai tay
 
Chẳng hận, chẳng sầu; không thương xót
Ta cầu bơ cầu bất chỉ còn ngươi
Hãy chém vào ta nghìn vết chém
Mà nghe quằn quại thế nhân cười
 
Ngươi về đâu? Ta sẽ về đâu?
Phù vân! Khanh tướng với công hầu
Hãy nghe hồn của thiên thu lạnh
Chết giữa đời ta kín mộ sầu
 
Này em! Dù cách biệt thiên thu
Em thấy gì không giữa tuyệt mù
Có ta và có tên cuồng sĩ
Uống trọn nghìn năm chén khổ đau
 
                                 Lê Văn Trung

READ MORE - CHÙM THƠ “GIỌT” CỦA LÊ VĂN TRUNG