Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, March 14, 2021

VĂN TẾ TỬ SĨ GẠC MA – Kha Tiệm Ly




VĂN TẾ TỬ SĨ GẠC MA 
 
Thương ôi!
Ôm hận thù biển cao sóng hờn căm,
Phủ tang tóc mây che màu u uất.
Giọt máu hồng làm mặn nước biển đông,
Khăn sô trắng phủ đau trời tổ quốc!
Nhớ xưa,
Anh em ta cùng giống Tiên Rồng,
Bờ cõi nước trải liền Nam Bắc.
Từ Đồng Quan về Minh Hải, sông vạn ngàn sông
Từ Trường Sơn đến Hoàng Sa, đất muôn dặm đất.
Phơi gan mật thề bảo tồn một cõi biên cương,
Đổ xương máu quyết giữ vững ba miền xã tắc.
Ở sau bếp cũng gặp mặt nữ lưu,
Ra khỏi ngõ lại chạm người hào kiệt!
Điên tiết giặc, Nguyễn Biểu sang sảng lời thơ, thản nhiên ăn cỗ đầu người,
Điếc tai thù, Bình Trọng ngân ngất chí hùng, khinh mạn làm vua phương bắc.
Hỡi quân thù!
Sao mi giở thói cũ, chiếm đất xua quân,
Sao mi ỷ thế mạnh hiếp tàu cắt cáp?
Cậy tàu lớn, nghênh ngang cho chiếc bắn chiếc đâm,
Ỷ người đông, vô tư cứ chân chà chân đạp!
Tay đàng điếm nên mới vạch “lưỡi bò”,
Miệng quỉ ma còn nói câu “bốn tốt”.
Bởi tin “bốn tốt” mà Sinh Tồn chẳng đặng tồn sinh
Vì mạ “chữ vàng” mà Gạc Ma bị yêu ma gạt!
Cho mi hay!
Lời thề Hưng Đạo cuộn sóng nước Hóa Giang,
Câu thơ Thường Kiệt vỡ lòng sông Như Nguyệt.
Máu chánh khí tôi đỏ lửa căm thù,
Tim sắt thép thét khan lòng bất khuất.
Cỏ cây còn đổ lệ sụt sùi,
Sỏi đá khó nén lòng căm tức!
Cho nên,
Hoàng Liên Sơn vẫn vươn đỉnh chọc thủng mấy tầng mây,
Cửu Long Giang lại cựa mình hóa thành rồng chín khúc
Còn triệu trái tim chính khí thì còn tổ quốc Viêt Nam,
Còn một giọt máu anh hùng, thì còn giang sơn Hồng Lạc.
Đất ta không thiếu Chi Lăng, Hàm Tử , Ngọc Hồi,
Người ta không thiếu Ngô Quyền, Quang Trung, Hưng Đạo.
Súng mi càng nổ, biển ta càng dậy sóng căm hờn,
Máu ta càng rơi, đảo ta càng cao thềm bất khuất!
Đảo mang thương tích, đất mẹ trăm sông cùng dậy sóng Bạch Đằng,
Biển nổi ba đào, cả nước vạn dân không quên lời Sát Thát.
Cho nên,
Trần Văn Phương hứng bao viên đạn, còn một lòng giữ biển đảo quê hương,
Nguyễn Văn Lanh bị mấy nhát lê, vẫn nhất quyết ôm cán cờ tổ quốc!
Không chịu hàng trước họng súng thù,
Thà làm mồi ngay hàm cá mập!
Thây treo đầu súng, thây chất lên thây,
Máu nhuộm lòng sâu, máu hòa theo máu.
Nay một lời, sau vẫn một lời, bản sắc anh hùng đâu dễ nhẹ tênh,
Sống một lần, chết cũng một lần, xương máu anh linh không hề ô trọc!
Than ôi!
Xưa quên mình vì nước, sử ngàn đời kẻ tiếc người thương,
Nay giữ đảo quên thân, người bây giờ ai quên ai nhắc?
Mặc ai vô tình không nhớ, thì cây Trường Sơn ngàn thuở vẫn thêm xanh,
Mặc ai cố ý muốn quên, thì máu hào kiệt muôn thu còn tươi sắc.
Thương con thơ vợ dại, trở trăn cùng gối chiếc lạnh lùng,
Nhớ cha yếu mẹ già, thao thức bên đèn khuya hiu hắt!
Gió buồn ai mà gió thổi vi vu,
Mây buồn ai mà mây trôi man mác?
Hỡi anh linh!
Dù cho máu nhuộm màu mây,
Dù cho xương tan màu cát.
Máu anh hùng dù chết vẫn sục sôi,
Gươm chánh khí dẫu mòn không rỉ sét.
Sống làm tướng, thác làm thần, đời đời rạng ánh uy linh,
Sống làm người, thác làm phân, mãi mãi xanh cây tổ quốc
 
Hôm nay.
Sáu mươi bốn (64) hồn thiêng anh kiệt, triệu người ngưỡng mộ, mặc tình ai chẳng biết hiền, ngu.
Ba mươi hai năm thương hải tang điền, vạn sử lưu danh, vẫn còn kẻ tinh tường vinh, nhục!
Tâm hương ba nén, làm thơm trang sử vàng ghi,
Văn tế một bài, thay cho ngàn năm đá tạc.
Ô hô! Có linh xin hưởng!
 
Kha Tiệm Ly kính bút
 
.........................
 
KHA TIỆM LY
99/5 Đinh Bộ Lĩnh Phường 2, tp Mỹ Tho Tiền Giang
Tel: 0987  701  952   -   01229  880  130
Email: khatiemly@gmail.com

READ MORE - VĂN TẾ TỬ SĨ GẠC MA – Kha Tiệm Ly

Saturday, March 13, 2021

TIẾT KINH TRẬP – Thơ Tịnh Bình


 
                 Nhà thơ Tịnh Bình


TIẾT KINH TRẬP
 
Lay giấc an yên
Tiết Kinh Trập ngập ngừng kén lá
Tiếng sấm non ngái ngủ cựa mình...
 
Giấu thổn thức sau làn Vũ Thủy
Những non xanh lay động khẽ khàng
Mùa trở dạ loài sâu bé bỏng
Này sinh sôi
Và hãy cứ sinh sôi...
 
                                      TỊNH BÌNH
                                        (Tây Ninh)

READ MORE - TIẾT KINH TRẬP – Thơ Tịnh Bình

CHO NGÀY SINH NHẬT THÁNG BA – Thơ Nhật Quang


 
                  Nhà thơ Nhật Quang


Cho ngày Sinh nhật tháng Ba
                                                
Những cánh mai rơi xuống vần thơ tháng Ba
đọng chút hương xuân
đi qua mùa hoa còn nồng thơm nắng
để nhớ một ngày áng mây hồng bay về
ngủ vùi bên niềm hạnh phúc của mẹ
ru con tiếng khóc chào đời
ngọt lịm ươm vào giấc mơ…
 
À ơi!... lời yêu thương thanh thót
thẫm đẫm tuổi thơ
gom đầy miên trường tháng năm mong đợi
những tháng Ba xanh…
giữa mùa bão giông vai mẹ ướt sũng mỏi mòn
tiếng ru... khắc khoải thâu canh
mong ban mai rực hồng ngọn nắng
đôi mắt ân cần cảm nghiệm niềm vui
dõi nhìn theo hành trình con bước
hái những ước mơ… trên đỉnh mùa xuân
 
Giọt ân tình hoài niệm…
tháng Ba về dịu ngát bâng khuâng
thắp những ngọn nến ru đời…
ru nhịp ngày trôi hong lên bao ước vọng
chắt chiu từ vòng tay mẹ yêu dấu
thắp vào tim con những mùa bình yên.
 
                        Sài Gòn tháng 3 - 2021
                                Nhật Quang

READ MORE - CHO NGÀY SINH NHẬT THÁNG BA – Thơ Nhật Quang

Friday, March 12, 2021

CHÙM THƠ "GIẤC MƠ" CỦA LÊ VĂN TRUNG


 


GIẤC MƠ CHIỀU
 
Vườn đời tôi xanh biếc
Em nhẹ vời như chim
Chiều giang tay mưa lụa
Âu yếm bờ vai ngoan
 
Cứ ngỡ lòng là tơ
Mượt như tình mới nở
Cứ ngỡ hồn là thơ
Trải vàng thu mấy độ
 
Em qua vườn hôm nao
Ngắt một cành hoa đỏ
Ôi bàn tay cứ ngỡ
Chạm vào thơ nhiệm mầu
 
Vườn chiều tôi chiều nay
Mưa hay chiều trải mỏng
Áo người bay, vờn bay
Áo hay chiều trải mộng
 
Em nhẹ vời như chim
Bay qua chiều nhẹ quá
Thơ nhiệm mầu bay lên
Giấc mơ chiều trắng xóa.
   
 
GIẤC MƠ DÃ QUỲ
 
Vàng cả một mùa thu
Mà tình chưa về kịp
Dã Quỳ ơi Dã Quỳ
Đau linh hồn Đà Lạt
 
Thôi thì thôi đành vậy
Xanh giùm tôi thông ngàn
Mùa vàng tôi trở lại
Tạ nhau tình chưa tan
 
Thôi thì thôi đành vậy
Góc quán cafe Tùng
Tôi tìm hoài không thấy
Bóng hồ chiều rưng rung
 
Thôi thì thôi đành vậy
Phượng tím níu tay người
Bài huyền ca trôi mãi
Tận phương chiều xa xôi
 
Vàng cả một hồn thu
Mà tình chưa về kịp
Dã Quỳ ơi Dã Quỳ
Tan giấc mơ hồ điệp.
   
 
GIẤC MƠ TRỞ VỀ
 
Hình như cả đất cùng trời
Rừng xanh đồi cỏ cùng tôi trở về
Mây ngàn phương cũng bay theo
Gió mùa xanh cũ cũng dìu dặt ru
 
Hình như có vạn mùa thu
Từ muôn chiếc lá vàng au áo chiều
Lao xao hồ ngọc trong veo
Long lanh ngàn giọt mỹ miều trong thơ
 
Tôi về! Hay tôi đang mơ!
Vườn xưa rêu biếc còn chờ dấu chân
Níu cơn mưa xuống thật gần
Cho thơm da lụa ướp nồng nàn hương
 
Hình như có một dòng sông
Cùng tôi trôi giữa bềnh bồng cơn mơ
 
                                    Lê Văn Trung

READ MORE - CHÙM THƠ "GIẤC MƠ" CỦA LÊ VĂN TRUNG

THÚY KIỀU ĐÀN 4 LẦN QUA THƠ ĐƯỜNG LUẬT CỦA HỒ VĂN CHI - Châu Thạch

 
       

Xưa có câu “Thi trung hữu nhạc” (trong thơ có nhạc). Cụ Nguyễn Du đã lấy thơ tả nhạc, đã viết về tiếng đàn của Thuý Kiều với rất nhiều cung bậc cảm xúc, lay động lòng người. Trong truyện Thúy Kiều, thật sự Kiều phải gảy đàn tám lần tất cả. Thế nhưng có bốn lần tiếng đàn Kiều được mô tả kỷ, gây nhiều ấn tượng khi ta đọc thơ.

Hồi còn sống, cụ Nguyễn Du, hiệu là Thanh Hiên, tên tự là Tố Như đã viết “Bất tri tam bách dư niên hậu/ Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như” nghĩa là “Ba trăm năm nữa ta đâu biết?/ Thiên hạ ai người khóc Tố Như”. Thế nhưng, mới 200 năm thôi, người khóc Tố Như thì không thấy, mà người tôn vinh ca tụng Tố Như thì rất nhiều trên đất. Trong số đó, có một nhà thơ tên Hồ Văn Chi đã có những cảm xúc vô vàn với truyện Kiều của cụ, đã trở thành niềm say mê mãnh liệt đeo đẳng, đánh thức nơi ông niềm  khao khát sáng tác cho Truyện Kiều để tôn vinh Tốn Như. Từ đó Hồ Văn Chi đã sáng tác ra tác phẩm “Đọc Kiều” gồm 100 bài thơ theo thể Đường Luật. Trong khuôn khổ bài viết nầy tôi chí xin giới thiệu 4 bài thơ Hồ Văn Chi đã cảm tác cho 4 lần Thúy kiều đánh đàn mà Nguyễn Du mô tả trong kiệt tác văn học của mình. 

  
Nhà thơ Hồ Văn Chi


Lần thứ nhất, Kiều đàn khi băng qua nhà Kim Trọng. Kim Trọng tự tay cầm cây đàn “Cầm Trăng”, dâng đàn lên ngang mày rất trân trọng, rồi đưa đàn cho Thúy Kiều khảy để mình nghe:
 
Rằng nghe nổi tiếng cầm đài
Nước non luống những lắng tai chung kỳ
Thưa rằng: “Tiện kỹ sá chi
Đã lòng dạy đến, dạy thì phải vâng”
Hiên sau treo sẳn cầm trăng
Vội vàng sinh đã tay nâng ngang mày. 


Khúc nhạc đầu của thiên truyện được cụ Nguyễn Du mô tả như sau:
 
 ... Trong như tiếng hạc bay qua, 
Đục như tiếng suối mới sa nửa vời.
Tiếng khoan như gió thoảng ngoài, 
Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa. 
Ngọn đèn khi tỏ khi mờ,
Khiến người ngồi đó cũng ngơ ngẩn sầu.
Khi tựa gối khi cúi đầu.
Khi vò chín khúc khi chau đôi mày...
 
Nhà thơ Hồ Văn Chi đã cảm tác tiếng đàn lần thứ nhất của Thúy kiều qua bài thơ sau đây:                                 
 
KIỀU ĐÀN LẦN THỨ NHẤT                  
 
So dần dây vũ với dây văn                   
Trầm bổng cung thương thánh thót vần                    
Hán Sở tranh hùng, tàn cốt nhục                   
Chiêu Quân Luyến chúa, xót tình nhân                    
Trong như hạc gọi… bầy xa vợi                   
Đục tợ mưa sa…suối đỏ dần                    
Tựa gối, cúi đầu, vò chín khúc…                    
Đoạn trường điềm báo… não nùng thân!
 
                                            Hồ Văn Chi
                    
Lần thứ hai Thúy Kiều đàn cho Hoạn Thư và Thúc Sinh nghe. Khi đó, Thuý Kiều bị Hoạn Thư bắt về làm con hầu và sai nàng phải đàn cho mình nghe: “Trúc tơ hỏi đến nghề chơi mọi ngày/ Lĩnh lời nàng mới lựa dây”. Tiếng đàn của Kiều lúc bấy giờ ai oán:
 
Bốn dây như khóc như than
Khiến người trên tiệc cũng tan nát lòng
Cùng trong một tiếng tơ đồng
Người ngoài cười nụ người trong khóc thầm
Giọt châu lã chã khôn cầm
Cúi đầu chàng những gạt thầm giọt Tương
 
Nhà thơ Hồ Văn Chi đã cảm tác tiếng đàn lần thứ hai của Thúy Kiều như sau:
 
 KIỀU ĐÀN LẦN THỨ HAI
 
Bốn dây như oán lại như than
Giọt đắng dòng cay quyện tiếng đàn
Lả chả hàng châu rầu tắc dạ              
Bần thần vẻ mắt thắt buồng gan              
Người cười nụ bởi… hay màn kịch              
Kẻ khóc thầm do… xót nỗi nàng              
Một tiếng tơ đồng phân hỷ nộ              
Bi, hài có lẻ nhất trần gian!
 
                                    Hồ Văn Chi

 


 Và đây là khúc thứ ba, Kiều hầu đàn cho Hồ Tôn Hiến. Hồ Tôn Hiến sau khi phục binh giết được Từ Hải thì mở tiệc mừng chiến thắng và ép Thuý Kiều gãy đàn giúp vui trong buổi tiệc: “Dở say lại ép cung đàn nhặt tâu”. Khúc đàn nầy Thúy Kiều đàn trong đau đớn:
 
Một cung gió thảm mưa sầu
Bốn dây rỏ máu năm đầu ngón tay
Ve ngâm vượn hót nào tày
Lọt tay Hồ cũng nhăn mày rơi châu
 
Nhà thơ Hồ Văn Chi đã cảm tác tiếng đàn lần thứ ba của Thúy kiều như sau:
 
KIỀU ĐÀN LẦN THỨ BA                  
 
Hồ Công thị yến thưởng quân quan                
Lệnh bắt nàng dâng mấy bản đàn                
Vượn hót ve ngâm… dây máu đỏ                
Mưa sầu gió thảm… mặt châu chan                
Lòng tang quặn thắt bao chua xót                
Mặt sắt đần ngây bất bẽ bàng                
Người nát buồng tim ôm mối hận                
Kẻ cười khoái trá thỏa mưu gian!
 
                                  Hồ Văn Chi
 
 Lần thứ bốn, Thuý Kiều đàn cho Kim Trọng nghe lúc hai bên tái ngộ đoàn viên, “Phím đàn dìu dặt tay tiên/ Khói trầm cao thấp tiếng huyền gần xa”. 
Cũng là người đàn ấy, cũng là người nghe ấy, nhưng mười lăm năm sau vật đổi sao dời, khúc đàn thứ tư vẫn hay nhưng đã khác xưa rất nhiều:
 
Khúc đâu đầm ấm dương hòa
Ấy là hồ điệp hay là Trang Sinh
Khúc đâu êm ái xuân tình
Ấy hồn Thục Đế hay mình đỗ quyên
Trong sao châu dỏ duềnh quyên
Ấm sao hạt ngọc Lam Điền mới đông
Lọt tai nghe suốt năm cung
Tiếng nào là chẳng não nùng xôn xao
 
Nhà thơ Hồ Văn Chi đã cảm tác tiếng đàn lần thứ tư của Thúy Kiều như sau:
 
KIỀU ĐÀN LẦN THỨ TƯ                
 
Nhớ ngón đàn xưa lại ngỏ lời                  
Nể tình, nàng gảy mấy chương chơi                  
Trang Sinh - Hồ Điệp… mơ hình bướm                  
Thục Đế - Đỗ Quyên… lánh sự đời                 
Trước thảm sầu vì… lo mệnh bạc                  
Giờ vui vầy bởi… được tâm thơi                  
Đoạn trường bản ấy từ nay dứt                  
Hỷ nộ tùy duyên, mệnh tại trời!
 
                                  Hồ Văn Chi
 
 
Theo giáo sư Trần Văn Khê, Thuý Kiều đã xử dụng cây đàn Nguyễn Tỳ Bà tên thật là Nguyễn Cầm, có thùng đàn tròn như Mặt trăng và có 4 dây.
Bốn lần Kiều đàn ở bốn hoàn cảnh, tâm trạng khác nhau, nhưng đều hay như nhau, yêu đương và đau khổ.





Đọc những vần thơ lục bát của Nguyễn Du tả Thúy Kiều đánh đàn, không ai không cảm nhận sự tuyệt vời của nó. Thế nhưng, để thẩm thấu cái hay của nó vào tâm hồn, không phải ai cũng hiểu hết. Bốn bài thơ cảm tác của nhà thơ Hồ Văn Chi cho ta biết thêm những ẩn chứa trong tiếng đàn của Thúy Kiều, như ngọn đèn soi thêm vào những ngóc ngách của hang động hóa thạch, để ta nhìn thấy thêm thứ ánh sáng lung linh mà ánh mặt trời không chiếu tới. Thơ Hồ Văn Chi đủ sự lôi cuốn mời gọi,  khiến cho ta dừng lại lâu hơn, cho ta thưởng thức nhiều hơn những đoạn thơ lý thú mà nhà thơ Nguyễn Du, bằng tuyệt tác văn chương, đã hiển thi trên sân khấu của Truyện Kiều, trong tập cảo thơm của mình.
 
Nếu còn có dịp, tôi sẽ viết, để phân tích kỹ hơn về những bài thơ Đường Luật trên, mà Hồ Văn Chi đã sáng tạo trong một thể thơ xưa và khó, nhưng âm vọng của nó, không khác xa mấy với tiếng đàn của Thúy Kiều mà Nguyễn Du đã tả.
                                                                                        
                                                             Châu Thạch

READ MORE - THÚY KIỀU ĐÀN 4 LẦN QUA THƠ ĐƯỜNG LUẬT CỦA HỒ VĂN CHI - Châu Thạch

Thursday, March 11, 2021

CÁNH DIỀU QUÊ CŨ - Đinh Hoa Lư

 


CÁNH DIỀU QUÊ CŨ

Nhớ các bạn xưa xóm Cửa Hậu đường Lê Văn Duyệt, Quảng Trị.

 

Có những lần đi bộ, ngắm ánh chiều trên triền núi xa xa, bất chợt tôi nhớ về những buổi chiều vàng chậm buông trên quê nhà.

Hai tiếng quê nhà giờ trở nên trừu tượng. Có thể là ánh chiều của những ngày thơ dại hay trong nam sau những ngày ly loạn.

Chiều về! lúc còn nhỏ dại đó là những ngày tôi rong chơi đá dế, thả diều.

Trời trở nồm vài ngọn gió từ mạn biển thổi lên, khi ánh nắng nam lào bớt gay gắt là lúc những cánh diều bọn tôi tha hồ bay bổng trên cánh đồng còn trơ gốc rạ.

Từ Cửa Lao Xá, Thành Cổ theo con Đường Ngự ra cánh đồng Hạnh Hoa là nơi bọn trẻ trong xóm chúng tôi làm nơi thả diều thi tài cao thấp. Cánh đồng giáp giới con đường Lê Văn Duyệt, ba tháng mùa hè trống không nhìn thẳng về bờ tre Xóm Tiêu, An Tiêm hay Ba Bến- Trí Bưu ...còn rõ nét. Ruộng này chờ vỡ đất, đập bằng đất rồi sau đó chờ nước từ sông Vĩnh Định lên cho vụ lúa. Nhưng giờ đây là lãnh thổ của trẻ con chúng tôi làm bãi thả diều.

Ngày xưa chỉ ngần ấy thú vui, nhưng tuổi thơ chúng tôi sao mà thương yêu nó đến thế? Những cọng tre chuốt mỏng, công phu mềm mại. Những đồng bạc nhịn ăn hàng, tôi mua cho được giấy bóng màu hồng hay xanh cùng cuộn dây gai, lọ hồ, lên tận Chợ Tỉnh mới có. Con diều dán bằng giấy vở, hồ bằng cơm nguội thì thuộc loại thô sơ hay "hết thời" không ai chơi? Những con diều màu mè, bay cao hơn, chắc chắn, có dây gai. Chúng đã tiến hay khá hơn nhiều, là niềm kiêu hãnh cho ai làm chủ nó, trong đó có tôi.                              

Tôi không kể lại làm gì về những con diều của người lớn, nếu không muốn nói của cậu tôi. Cũng được thả trên cánh đồng này, nhưng là những con diều có mang 3 ống sáo, bay cao 'tận mây', tiếng sáo nghe o o suốt buổi. Tôi ngắm diều cậu tôi lòng ước ao thán phục. Cuộn dây gai to và chắc chắn, con diều căng gió chỉ có người lớn là cầm nỗi. Dỉ nhiên đây không phải là thú vui của tôi mà của người lớn.

Theo lưu dân Quảng Trị lìa xa quê cũ, lìa xa nơi 'chôn nhau cắt rốn', từ Mùa Hè đó ra đi người Quảng Trị trong đó có tôi lìa xa những buổi chiều vàng 'đong đầy' kỉ niệm.

Nơi quê hương thứ hai, tôi tin rằng có nhiều người Quảng Trị đã có quê hương thứ hai này. Miền nam đã trở thành hai tiếng thân yêu không biết lúc nào? Quê hưong mới, những đồng lúa mới, hay chốn thị thành mới cũng có những buổi chiều vàng. Nhưng những ngày thơ dại kia vĩnh viễn chia xa.

Chiều buông, người Quảng Trị ly hương vào tuổi trung niên sẽ vội đạp xe nhanh trên đường, tảo tần bán buôn trong phố thị.  Có người vội vác rìu bước nhanh ra rẫy. Cánh rừng còn nhẹ buông lơi bao làn khói xám, ánh chiều vàng thoi thóp từ chóp núi sau lưng...

 Thời gian nhịp bước cùng bao kỷ niệm, bao mảnh đời lùi lại phía sau. Đếm thời gian, bao nhiêu buổi chiều vàng như thế? Từng vạt nắng 'thi ân' lên ngàn cây nội cỏ trước khi bóng tối phủ đầy để có ánh dương rực rỡ của bình minh.

Tôi vẫn thương mãi những buổi chiều vàng xa xưa. Những buổi chiều có những cánh diều no gió bay cao cho niềm vui tuổi dại. Diều bay! diều bay! ôi bao cánh diều năm xưa mãi phất phơ  lơ đãng khi tiếng mạ gọi con về ăn cơm vang vang trong xóm...

Rồi thời thế đổi thay. Có những lớp người bị 'bật gốc' rời xa quê hương thêm nhiều chặng nữa. Bao phương trời xa thẳm, bao cảnh đời xa lạ, ngẩn ngơ. Cho đến khi tóc bạc răng long vẫn còn những đêm trường mộng mị, xin thả hồn về nơi bến cũ, đò xưa. Hình ảnh tuổi thơ của bạn của tôi chợt trở về trong giấc điệp...lối vắng năm nào cùng chập chờn mấy cánh diều bay./.

 

DHL 13/8/2017

EDIT 1/5/2020

READ MORE - CÁNH DIỀU QUÊ CŨ - Đinh Hoa Lư

HOÁ THÀNH THƠ... - Thơ Trần Mai Ngân

 


HOÁ THÀNH THƠ...


Anh hoá thành thơ
Trong niềm trăn trở 
Nét bút đàn bà
Lệ nhòa hương đêm...

Tình hoá thành mây
Ngày mỗi xa thêm
Mộng cũ êm đềm 
Kết thành mưa giông

Thôi...trả hư không 
Buổi trưa diễm lệ 
Lóng ngóng đê mê
Theo suốt đường về...

Tình hoá thành mây
Anh hoá thành thơ 
Em vẫn không hay
Cứ hoài dệt xây...

Trần Mai Ngân
READ MORE - HOÁ THÀNH THƠ... - Thơ Trần Mai Ngân

MÙA XUÂN CHÍN MỘT TUỔI HỒNG | CHÂN DUNG | HẠNH PHÚC CÓ GƯƠNG MẶT ĐỎNG ĐẢNH | CÓ MỘT DÒNG SÔNG TRÔI TRONG TÂM THƯỞNG THẬT GẦN - Thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Mùa xuân chín một tuổi hồng


Chậm thôi em, bước đi chầm chậm

Kẽo trời giông lộ nét xuân thì

Gã trai khờ cố tình lén ngắm

Đăm đắm chiều trong nỗi cuồng si

                   *

Xuân chín nõn trên cành lộc biếc

Phập phồng rơi cánh bướm tơ non

Em để ngỏ, tuổi hồng cách biệt

Trãi đường quen, không chút hao mòn

                   *

Kìa tóc rối xòa ngang vầng trán

Vội vàng gì mà lại so đo

Ngước đôi mắt ngây thơ đơn giản

Giấu đằng sau một lời dặn dò

                    *

Cơn gió tết, bung ngày thốc xối

Lướng vướng chiều trong suốt tầm xa

Chợt quay ngoắt tóc dài, giận dỗi

Sáng bừng lên, óng biếc mượt mà

                    *

Xuân đến, mới hay em đã lớn

Một tuổi hồng lóng lánh trong tay

Bên lối cỏ tơ non xanh mởn

Nắng xuân đang tỉ mẩn giãi bày



Chân dung


Hình dáng đẹp, có thể giấu che đi bản chất

Nhưng khi lời nói buông ra 

                 việc làm đã thực hiện, sẽ lộ rõ hình hài

Dẫu...”Ví dầu, dù có một mai” ...

Trong lời nói, ai cũng giống nhau không khác

Nhưng việc làm, có người còn nhởn nhơ lầm lạc

Khi phải dựa vào người khác, để quyết định phải làm gì

Mặc cho chuyện đời, có quy chiếu thị phi

Không phải là người tài thì đâu thấy được người có tài.

Trong khi cuộc đời còn lẫn lộn đôi co, tốt xấu đan cài

                            *

Sự hợp tác và truyền cảm hứng, tạo nên tài lãnh đạo

Còn sự dọa dẫm và chi phối, sẽ  hình thành thói quen biến báo

Cứ lần lựa theo ngày, trong nhịp sống chênh phô

Hơn thua nhau ở chỗ lớn giọng hàm hồ

Để một ngày, chợt ngoảnh đầu nhìn lại

Thấy còn nguyên, một quãng đời gấp gãy

Mà bạn bè, ngày một trượt xa

Trong bóng hoàng hôn bẫng quyện mượt mà

                             *

Không thể xây dựng cái gì tốt đẹp trên đống rác, tháng ngày lưu cửu

Góp sức dọn dẹp trước đi, đừng cố ngồi thao thao truy cứu

Hay thái độ bàng quang trong sự im lặng đáng ngờ

Dưới khẩu hiệu bay phập phù, lỏng chỏng lơ chơ

Thôi có thể hạnh phúc của người này là bất hạnh của người khác

Khởi thủy đâu có gì mà giờ đây ngồi than mất mát

Trong một mớ lý luận uyên nguyên, đánh tráo xô bồ

Kìa xem, sau vụ mùa người nông dân thảnh thơi ngồi quẹt Zalô ...



Hạnh phúc có gương mặt đỏng đảnh


Chúng ta không hơn, kém gì nhau, mà chỉ là khác nhau

Cả hình thức, nội dung, cả lẽ đời ấm lạnh


Trên lớp lớp sóng đời, lỡ nhịp lao xao

Em mang hết những nỗi buồn lấp lánh

Kiêu hãnh bước qua, ngày mới ngọt ngào …



Có một dòng sông trôi trong tâm tưởng thật gần


Biết nơi đó ai có còn ngồi đợi

Bên vạt nắng trong ngần, hoa khế rụng đầy sân


Nét tươi trẻ, sáng bừng trên ngôi nhà mới

Soi bóng dưới dòng sông, trôi những lời nhắn gởi

Ngamg qua nhà em, sao tao tác tần ngần …

Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

thanhhungmtbb@yahoo.com.vn


READ MORE - MÙA XUÂN CHÍN MỘT TUỔI HỒNG | CHÂN DUNG | HẠNH PHÚC CÓ GƯƠNG MẶT ĐỎNG ĐẢNH | CÓ MỘT DÒNG SÔNG TRÔI TRONG TÂM THƯỞNG THẬT GẦN - Thơ Lê Thanh Hùng