Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, December 22, 2020

LÍNH CHỐT KỂ CHUYỆN, HOÀNG HÔN NHỚ BẠN, GIẤC MƠ TÔI – Thơ Ái Nhân

 


Ái Nhân

Tên thật Bùi Cao Thế

Nguyên giáo viên quân đội

ĐT: 0984470914

Long Biên –Hà Nội

Đã in riêng 9 tập thơ tình tại NXB Hội NV



LÍNH CHỐT KỂ CHUYỆN
 
Cậu mới lên đây thấy lạ không?
“Dưới thuôi” đâu có chuyện nực cười
Anh em ý kiến lên đại đội
“Giao ban nhớ đề nghị trời mưa”
 
“Nếu làm không được thì ta phế
Thay trời đi bỏ phiếu bầu dân”
(Chẳng là mấy tháng rồi hanh háo
Rau chết khô mới bàn chuyện thay trời)
 
Cậu thấy mình đây có “cực” không?
Nhìn khắp bốn phương xa tít tắp
Mấy thằng đi bản đã về kia
Và kìa cô gái dưới dòng sông
 
Tiểu đoàn thịt lợn đây cũng biết
Chẳng có gì che nổi mắt ta
Chả trách ông trời ai cũng nể
Bọn mình lính chốt kém gì ông(!)
 
Cậu hỏi mùa hè nắng lắm không?
Cứ trông đồi trọc thì khắc biết
Nắng đốt thiêu cháy xám vạt đồi
Nhưng mà cái gió thì rất lộng
 
Cậu hỏi mùa đông lạnh lắm không?
Kể thì hơi ngại hơn dưới đó
Gió mùa đông bắc vít cành thông
Rét thì cứ gọi như dao cắt
 
Rau trồng mấy đợt lại vứt đi
Gà con quay kín mà vẫn chết
Đành rằng thiếu nước thì khắc phục
Nhưng rét thì cậu bảo biết làm sao
 
Cậu đừng có sợ không chịu nổi
Rét quá cùng nhau đốt lửa lên
Áo bông không đủ xin tờ báo
Chính trị viên mình cũng dễ thôi
 
Thế còn công việc ừ cậu hỏi
Tớ nói sơ sơ thế này thôi
Công trình bọn tớ sờn vai áo
Khoác cát từ sông dưới Nà van
 
Ba lô ba tháng là bạc phếch
Áo mặc mấy lần đã sơn vai
Cậu đừng có ngại không làm nổi
Lính mới rồi sau sẽ dần quen
Pê tong ngược dốc không cần nghỉ
Lợn tạ khiêng lên vẫn được đi
 
Cậu hãy nhìn sang bên đất ấy
Chỗ bên cột mốc mấy lùm tre
Một vệt đường mòn xưa chúng vẫn
Lẻn sang, nay chúng đã phải dè
 
Cậu hãy nhìn xa phía đồi kia
Ăng ten thò tý như râu dế
Nếu chúng nó mà liều bắn pháo
Coi chừng dế trũi đứt cả râu
 
Đêm về bọn tớ đều canh gác
Chỗ này, kia nữa, với đằng kia
Chẳng có cái gì qua mắt được
(Đêm qua thằng Tiến bắt được cày)
 
Cậu hỏi mình lâu có nhận thư?
Thư thì mấy tháng rồi không thấy
Chẳng hiểu đường xa có lạc không
Hay vì cô bạn thiếu cảm thông
 
Cậu tính bọn mình thì thiếu thốn
Nhiều khi tờ giấy kiếm chẳng ra
Bút thì khô két không còn mực
Viết bút chì nhưng lại sợ nàng chê
 
“Thế còn phim kịch” thì hiếm lắm
Một năm nay mới được vài lần
Báo thì cũng có nhưng chậm lắm
“Tin mới hôm nay” – đã vài tuần
 
Thôi thì nhiều chuyện mình muốn kể
Vất đấy, nhưng mà vẫn rất vui
Biên thùy chót vót mà thi vị
Bắc Đẩu - Chị Hằng vẫn ghé chơi
 
Bóng chuyền chăng lưới bằng dây thép
Bóng bàn, cờ tướng đấu liên miên
Tối về chúng tớ cùng ca hát
Bát đĩa, xong nồi… trống phách reo
 
Ở trên đỉnh núi mơ thả cá
Vừa rồi xuân mới đoàn phát động
Đắp đập trồng cây phủ đồi xanh
Cậu xem mai mốt mà có nước
Bốn mùa Pa Đí sẽ tươi xanh
Mùa đông không phải them rau nữa
Có khách cá ao bắt được ngay
 
Kìa đằng sau cậu một chòm mây
Đang lững thững bay đến chỗ mình
Cậu hãy cùng mình ta ngả mũ
Hớt chòm mây xem có được không?
 
Ấy chết! chuyện trò quên béng mất
Còn điếu thuốc nào cậu chung vui
Xong rồi cậu kể cho mình biết
Mùa này Hà Nội có gì vui?
 
Chốt Pa Đí - Thu 1985
Ái Nhân
 
 
HOÀNG HÔN NHỚ BẠN
 
Cứ mỗi hoàng hôn đứng ngắm chiều
Lòng tôi thương nhớ biết bao nhiêu
Dõi về phương ấy nơi bè bạn
Khắp nẻo đường chim bay muôn nơi
 
Bạn tôi mỗi đứa giờ mỗi ngả
Lính chiến như tôi cũng mấy thằng
Khắp nẻo đường xa tung cánh én
Chân trời hải đảo, giữa rừng sâu
 
Mấy đứa giờ đây vui cắp sách
Tới giảng đường mang mơ ước bay cao
Mấy đứa giờ đây vui mái ấm
Bên chồng con hạnh phúc biết bao
 
Chiều nay đứng ngắm nhìn bóng ngả
Hoàng hôn buông nơi cuối đất cùng trời
Tôi lại dõi trông về bè bạn
Khắp nẻo đường chim bay muôn nơi
 
Chốt Pa Đí - Thu 1985
Ái Nhân

 
GIẤC MƠ TÔI
(Kính tặng đồng đội tôi đã hi sinh ở biên giới)
 
Trong giấc mơ bạn về với tay xin ngụm nước
Mắt quầng thâm những ngày thiếu ngủ
Nắng cháy thịt da, mưa dầm thũng nước
Những vết sước trên vai trên cổ
Loang lổ chiến hào, pháo địch đêm qua…
 
Đầu bạn quấn băng thương loang máu
Đôi chân lê chẳng chạm đất vẫn cười
“Chúng mày về dưới ấy miền xuôi
Nói với mẹ tao: rằng tao còn ở lại
Giữ biên cương mãi mãi vẹn toàn
Nói với cô gái nhà bên thường hay sang giúp mẹ
Tao không yêu đâu, nàng hãy lấy chồng!”
 
 Lời nói dối của bạn tôi từ đáy lòng chân thật
Mưa xối chiến hào
Mắt bạn rưng rưng…
 
Hơn ba mươi năm rồi xa cuộc chiến tranh
Pháo vẫn nổ trong từng giấc ngủ
Khói súng mịt mù vẫn vương mùi khét lẹt
Máu bạn tôi còn ấm dưới tay mình
 
Hơn ba mươi năm rồi sau cuộc chiến tranh
Lệ đã cạn rồi trong mắt mẹ
Những người lính - Đồng đội tôi trẻ lắm
Những linh hồn im lặng giữ biên cương
 
Những cột mốc trên đường biên, bia mộ 
Chứng nhân lịch sử: bạn – thù
Nơi bao máu xương đồng đội tôi đổ xuống
Đất nước tôi ơi!
Bao đau xót, khóc cười…
 
Ái Nhân 2015


READ MORE - LÍNH CHỐT KỂ CHUYỆN, HOÀNG HÔN NHỚ BẠN, GIẤC MƠ TÔI – Thơ Ái Nhân

Monday, December 21, 2020

LAN MAN CHUYỆN TẾT - Hoàng Xuân



LAN MAN CHUYỆN TẾT

Hoàng Xuân

 

Phần một. Chuyện lì xì

     Tết đến xuân về, người người, nhà nhà gần như náo nức đủ mọi công việc để đón tết, mỗi cái tết đi qua, luôn in đậm trong kí ức bao người. Với tôi, tết để lại rất nhiều kí ức buồn vui. Sáng nay lên lớp, sau khi trò chuyện với các em về tết, tôi hỏi "vì sao các em lại thích tết". Đa số các em đều đồng thanh trả lời "vì được lì xì". Tôi hỏi thêm "thế các em còn thích gì nữa không?". Một số em lại trả lời "thích được nghỉ học để đi chơi". Tôi lại hỏi "các em thích được lì xì bằng gì", nhiều em lại đồng thanh "tiền". Âu đó cũng là chuyện thường tình của cuộc sống thời nay.

     Trong câu chuyện với các em, tôi lại sực nhớ đến tuổi thơ của mình. Ngày ấy, ở cái tuổi như các em, tôi chẳng bao giờ nghĩ đến hai chữ "lì xì" mà chỉ biết đến hai từ "mừng tuổi". Mừng tuổi, với tuổi thơ của chúng tôi thật ý nghĩa, thật xao xuyến bâng khuâng khi được mừng bằng cái kẹo, cái bánh gai, bánh ít. Sau một buổi chơi tết, thường thì túi áo đầy no nê bánh, kẹo. Nhưng có lẽ cái thích tết của tôi ngày trước khác gần như hoàn toàn với thời nay, đó là được mặc quần áo mới. Cứ mỗi dịp chợ phiên 26 tết, mẹ tôi lại dắt tôi ra chợ, rồi cho tôi được lựa chọn 1 bộ quần áo (chỉ 1 bộ thôi nhé), hồi ấy tôi thường thích đi chợ xa, xa vừa thì chợ Ốông, xa hơn nữa là chợ Đồng Lê. Chợ Đồng Lê cách nhà tới những 8 cây số, đi bộ nhưng vẫn rất thích. Mẹ thì gồng gánh thêm khi thì mớ rau, mớ gạo, khi thì quả cam, buồng chuối, khi là giá đỗ, còn tôi lẽo đẽo theo sau bắt chuyện. Đường xa, gối mỏi, nhưng phải gồng gánh để bán rồi mới có tiền để mua áo quần. Tuổi thơ với chợ tết như thế, với tôi cũng có đến hàng chục tết. Thích nhất là được mặc áo quần, vì mỗi năm chỉ có dịp tết mới được diện áo quần mới. Ấy vậy mà, ngay ngày mùng một tết, chúng tôi đã hẹn hò nhau đi chơi người thân, hàng xóm. Cái mới để khoe với mọi người đầu tiên cũng là có áo quần mới, nhưng thú thực lúc bấy giờ không phải đứa trẻ nào cũng có để khoe...

     Sau khoe sẽ được bà con, chòm xóm mừng tuổi. Mỗi cái bánh, cái kẹo là một niềm vui, một niềm phấn khởi, vui vì được đi chơi và vì được ăn. Mỗi cái tết qua đi, kí ức tuổi thơ lại ùa về. Mỗi câu chuyện nhỏ như một miền kí ức, cứ miên man, cứ rộn ràng. 


Phần hai. Chuyện đi nhặt pháo

     Trong câu chuyện của lì xì, tôi lại nhớ đến ngày xưa của đời con nít mình với chuyện nhặt pháo. Đó là, trong một thời gian khá dài, các công ty sản xuất pháo trong nước thì ra sức sản xuất, người dân thì dành tiền để mua và đốt. Lúc bấy giờ pháo Bình Đà được coi là loại pháo đắt tiền nhất, nổ to nhất và kéo dài nhất. Ấy vậy cho nên, nhà nào được coi là giàu thì đến thời điểm giao thừa và sáng mùng 1 tết sẽ biết ngay. Pháo thường nổ vào dịp giao thừa, nhà giàu thì nổ 2 đến 3 thậm chí là 4 phong, nhà ít có điều kiện thì nổ loại pháo nhỏ, cứ nghe tiếng lẹt đẹt. Những dịp nổ nhiều nhất là đêm giao thừa, các sáng mùng 1,2,3, còn lại chỉ ai mua nhiều thì mới nổ, còn ko thì thôi.

     Nhà tôi thuộc dạng nghèo, gần như chẳng có tết nào mua được pháo để đốt, dù tuổi con nít vẫn rất thích tiếng pháo nổ. Vậy là chúng tôi, những người có chung "số phận", hẹn nhau ngoài đi chơi tết thì căn đúng thời gian, đúng địa điểm để đi nhặt pháo. Trong mỗi phong pháo nổ thường làm theo từng dây, do đó khi đốt sẽ có một số viên pháo do bị giật mạnh nên rơi ra mà chưa kịp nổ. Đó là loại pháo tạo cơ hội cho chúng tôi đi nhặt. Ai nhặt được cái nào là tự giữ lấy để đưa về nhà mình châm lửa đốt. Từng đoàn con nít, có khi 5 hoặc 7 đứa, cứ phong pháo họ đốt xong là nhảy vào nhặt. Rất thích, rất vui nhưng cũng ẩn chứa thật nhiều nguy hiểm. Bởi rằng, vì dành nhau từng xác pháo mà có đứa cầm phải viên chưa kịp nổ, còn cháy chậm. Khi cầm lên, có đứa bị nổ ngay trên tay, thậm chí toe cả ngón tay, thật khủng khiếp. Có đứa cùng dành nhau 1 quả pháo mà dẫn đến đấm nhau tơi bời... Đúng là chuyện con nít. Dù nguy hiểm, nhưng đứa nào cũng rất thích nhặt pháo. Tuổi thơ đi nhặt pháo cứ thế lớn lên.

     Và rồi, năm 1995 Chính phủ chính thức ban hành Nghị định cấm đốt pháo trên toàn quốc bởi nhiều lý do, đặc biệt lý do về kinh tế và sự nguy hiểm khi sử dụng pháo nổ. Việc cấm pháo lúc bấy giờ được đánh giá là một việc làm thiết thực và mang lại ý nghĩa lớn, tuy nhiên một số người lúc ấy vẫn cảm thấy tiếc nuối. Sự thực thì không khí tết năm 1995 lắng xuống thực sự vì không còn tiếng nổ của pháo.

     Tuổi thơ của chúng tôi trong mỗi dịp tết đến xuân về là như vậy đó. Mỗi kí ức tràn qua, nghe như bâng khuâng, rạo rực, nghe như tiếng thở của thời gian cứ mơn man trong lồng ngực, trong từng nhịp đập của trái tim. 


Phần ba. Chuyện đi hái củi tết

     Trong không khí rộn ràng của những ngày áp tết những năm thập kỉ 80, 90 của thế kỉ XX. Nhiều bản làng chuẩn bị tất cả mọi thứ để đón tết cổ truyền của dân tộc. Rộn ràng. Hứng khởi. Háo hức... Đó là những tâm trạng rất đỗi thân thương của bao người, trong đó có bọn con nít.

     Hình ảnh khói lam chiều ở nơi miền quê sơn thuỷ thật hữu tình. Ngày ấy, nhà nào ở quê tôi cũng chăn nuôi bò, ngoài bò bán lấy thịt, còn nuôi bò để cày, kéo. Chúng tôi, sau mỗi buổi học về, buổi chiều thường đi chăn bò, hái củi. Những ngày áp tết là những ngày bận rộn nhất. Chúng tôi thả bò trên các vùng đồi có nhiều cỏ, và hẹn nhau lên rừng hái củi. Củi thường bó thành từng bó rồi làm thành gánh để khiêng hoặc vác, hoặc nếu củi tươi thì chẻ nhỏ rồi phơi nắng cho khô trước khi đưa về nhà. Đứa nào khỏe thì gánh những gánh to, yếu thì gánh nhỏ. Một số đứa khỏe hơn, có kinh nghiệm rừng rú hơn thì kiếm các khúc củi to rồi đục lỗ một đầu lớn, buộc dây, quàng vào cổ cho bò kéo về. Đứa nào cũng háo hức, đứa nào cũng cố sức để làm, cái vui, cái thích và sự háo hức tết lấn át cả những mệt nhọc. Củi thường hái là loại củi chắc, không xốp như củi lẻ ngạnh, củi ran, củi táu... để mang về phục vụ những ngày tết. Vừa để nấu bánh chưng, bánh tét, bánh gai, nấu nướng thường ngày. Củi chắc thì sẽ cháy được lâu, cháy khỏe, đỡ tốn công ngồi hóng.

     Hái củi tết cũng lắm công đoạn. Đầu tiên là hái củi khô, sau đó đến củi tươi. Củi được kiếm từ trên núi, bỏ thành từng đống. Có khi do không nhớ nên lấy lộn của nhau, vì thế mà có khi dẫn đến cải vả nhau chí chóe. Ấy vậy mà có đứa mất củi, nghi ngờ nhau, giận nhau cả ngày, thậm chí ngày này qua ngày khác. Xong công đoạn hái, đến gom củi. Gom thành đống rồi đâm xuống núi, đâm từng đoạn cho đến khi nào xuống chân núi, nơi có đàn bò gặm cỏ mới thôi. Tại chân núi mới bắt đầu chẻ, bó hoặc phơi khô rồi đưa về. Chính vì nhiều công đoạn như thế, nên có khi đưa củi về tới nhà trời đã nhá nhem tối, thậm chí là 19, 20 giờ đêm. Tiêu chí đưa ra là, mỗi đứa phải hái cho được 15 bó, mục tiêu đun nấu đến tận tháng ba. Vì sang đầu năm mới sẽ không hái nữa vì thời gian này không được động vào rừng rú.

     Tuổi thơ với bò, với củi cứ như thế lớn lên. Năm này qua năm khác, mùa tết này qua mùa tết khác. Mỗi khi thấm mệt, bọn con nít chúng tôi lại nhóm lửa, trộm sắn để nướng ăn. Những bếp lửa nướng sắn có khi kéo dài đến tận chiều 30 tết. Bây giờ, với việc chăn bò, hái củi tết đã thành kí ức. Kí ức của một thời trẻ trâu, ngây ngô và bình dị.


Phần 4. Chuyện mổ lợn chiều 30 tết

     Tất bật chuẩn bị, tất bật mua sắm, tất bật hái củi.... Đến chiều 30 ngày cuối cùng của năm, là lúc vang lên khắp xóm làng tiếng lợn kêu eng éc. Tiếng lợn như báo hiệu, như thôi thúc tết về. Gần như trong mỗi nhà, mỗi người đã sẵn sàng, sẵn sàng cho một năm mới.

     Làm lợn để ăn tết cũng thật công phu. Các gia đình cùng chung nhau, thường thì ưu tiên cho các gia đình anh em thân thuộc trước. Cứ từ 5 đến 7 nhà chung nhau một con lợn. Con lợn chung đó thường lợn đực, được ưu tiên nuôi từ giữa năm, thức ăn chủ yếu là cám và chuối. Mỗi con lợn khi mổ khoảng 60 đến 70 cân lợn hơi, mổ xong chia đều thành các phần có đủ đầu đuôi thủ vị như nhau. Chia nhau mỗi người một việc, đàn ông người thì nấu nước, người kiếm củi, người cạo lông. Phụ nữ thì chuẩn bị rau củ để làm lòng, chuẩn bị rổ rá để chia phần.vNhững người tham gia làm là những đàn ông khỏe, có kinh nghiệm làm thịt, ra thịt và chia thịt. Thịt chia xong, để cho công bằng thì sẽ bắt thăm, ai trúng thăm nào thì lấy phần thịt ấy. Chia và nhận xong, tất cả các gia đình ngồi lại cùng nhau thưởng thức bộ lòng (thường thì khi chia để lại khoảng 1/2 bộ lòng). Vừa ăn vừa nhâm nha vài ly rượu cuối năm. Bọn con nít chúng tôi thì tha hồ ăn, đặc biệt bộ nhồi thường làm rất ngon, ngoài các thứ khác, họ thường làm nhồi lợn bằng lá mơ rừng (người dân quê tôi gọi là lá thúi địt). Vừa ăn, vừa hàn huyên chuyện cuối năm làm râm ran cả xóm làng.

     Ánh nắng cuối ngày vụt tắt, cũng là lúc nhà nhà chuẩn bị lên đèn (lúc bấy giờ chưa có điện), nhà nào về nhà ấy và mang theo cả yến thịt lợn. Hồ hởi. Phấn khởi... Tất cả chuẩn bị cho một cái tết an vui, hạnh phúc. Trẻ con chúng tôi lại càng háo hức hơn vì tết đến mới có cơ hội được ăn những miếng thịt lợn ngon, bù cho cả năm thèm mà chẳng có để ăn. Và hình ảnh mổ lợn chiều 30 tết cứ thế theo hết cả tuổi thơ tôi. Bây giờ hình ảnh này không phổ biến, không như ngày ấy, song mỗi lần chung thịt lợn tết là một lần tôi được sức tìm về kí ức xưa.


Phần năm. Chuyện đi cắt cỏ cho bò

     Ngày tết, tất bật ngoài những thứ cho người ra thì còn rất cần đến những thứ cho vật nuôi. Ngày ấy, quê tôi là vùng nông thôn với nhiều ruộng vườn, đồi núi, cho nên gần như nhà nào cũng chăn nuôi trâu, bò.

     Đa số là nuôi bò, với mục đích để bán lấy thịt, nuôi bò mẹ đẻ để bán bò giống và nhà ai cũng nuôi thêm một con to, lớn, gọi là "đực cày". Nhà nào có điều kiện thì nuôi 5, 7 con, không có điều kiện (như không có người chăn, hoàn cảnh khó khăn...) thì nuôi 1,2 con, trong đó phải có một con chuyên cho việc cày, kéo. Tuổi thơ tôi nhiều năm gắn bó với công việc chự bò (chăn bò). Bò nuôi đa số theo hình thức chăn thả. Thường thì sáng sớm tinh mơ, trước khi đến lớp đã hẹn hò nhau đưa bò vào rú (rừng) hoặc ngoài đồng ruộng, nếu như sau vụ mua để buộc vào cần mà người dân quê tôi gọi là dàng cần. Buổi chiều, chúng tôi thả chúng ra cho đi ăn cỏ tự do, và gọi là đi chăn bò tránh trường hợp ăn ngô, khoai, lúa, sắn... người khác.

     Bình thường thì chăn thả như thế, còn đến lúc có 3 ngày tết thì bọn trẻ chúng tôi được tạm nghỉ chăn, để ở nhà đi chơi tết. Và để được nghỉ đi chơi tết, chúng tôi phải chuẩn bị đủ cơ số cỏ cho nó. Lúc bấy giờ thức ăn cho chăn nuôi đa số đều được lấy từ tự nhiên, như cỏ, lau lách, trụ bìm bìm... Để có được các thức ăn này, bọn trẻ phải tìm kiếm nhiều nơi, khi thì trên các đồng ruộng lúa, ruộng khoai, sắn, khi thì phải lên rừng...

     Cỏ cũng phải chọn loại tươi, ngon. Xem ra để có được vài bì cỏ cho bò ăn dịp tết cũng thật lắm công phu. Đầu tiên là bít cỏ ở các bờ ruộng, loại cỏ này thường xanh, non. Tuy nhiên hiếm, vì ai cũng đua nhau đi bít. Nếu không cẩn thận, hoặc muốn được nhiều thì bít nhanh nên có đứa bị liềm cắt phải ngón tay, thế là bị thương trong những ngày tết, ngón tay phải bó lại bằng vải. Hết cỏ ở ruộng rồi lại leo trèo lên núi bít lau lách. Lau lách mà không cẩn thận thì bàn tay cũng bị cắt như chơi. Ngoài lau lách, bọn trẻ lại tìm đến các loại lá trên cây, quê tôi gọi là đi bít trụ. Ai tìm được trụ bìm bìm là loại bò thích ăn nhất. Trụ bìm bìm có ở rú và cũng có ở lèn (núi đá vôi). Hết công đoạn tìm kiếm ở tự nhiên là đến tìm cây chuối. Chuối cũng là món ăn rất thích của trâu, bò. Và cuối cùng là rơm rạ, một loài thức ăn mà vốn xưa nay luôn được người dân chú ý dự trữ nhất.

     Những ngày áp tết thật hối hả. Và rồi mọi chuyện cũng sẽ đến. Trong 3 ngày tết, trâu bò không cho đi buộc mà đều để ở trong chuồng và cho ăn các loại cỏ đã được chuẩn bị sẵn. Như vậy, trâu bò lúc này cũng được ăn tết. Tuổi trẻ với chăn trâu, cắt cỏ của bọn con nít chúng tôi là như thế đấy. Bây giờ còn đâu?

                                                                                        Hoàng Xuân


(Địa chỉ: Nguyễn Xuân Hoàng, trường THCS Quảng Long, Ba Đồn, Quảng Bình.)

hoangxuan1979@gmail.com


READ MORE - LAN MAN CHUYỆN TẾT - Hoàng Xuân

Sunday, December 20, 2020

NHỮNG CÙ LAO NHỮNG CON SÔNG - Tùy bút - Vĩnh Thông

 

Rạch Ông Chưởng.
Ảnh từ thamhiemmekong.com

NHỮNG CÙ LAO NHỮNG CON SÔNG

 

Tùy bút VĨNH THÔNG

 

Có dịp đến thăm vài bạn bè ở Chợ Mới (An Giang) khi mùa lúa Đông Xuân vừa xong, khói đốt đồng còn bay dài theo nỗi nhớ, chúng tôi đi từ cù lao Năng Gù ra sông Hậu để sang cù lao Ông Chưởng. Lòng sông quá rộng, những giề lục bình trôi ngơ ngác, buồn thiu, cũng quen thuộc y như hàng trăm dòng sông, kinh rạch ở vùng đất nầy. Đã là quy luật, hễ bên nầy lở thì bên kia bồi, sau hết một chu kỳ nào đó, con sông lại đổi dòng, bên lở trở lại bồi còn bên bồi sẽ lở ngược lại. Và, cứ thế tháng năm trôi…

Có những dòng sông chảy mãi trong lòng bao thế hệ, tạo thành mạch ngầm nuôi sống mảnh ký ức mong manh dễ vỡ tan trong đời. Những dòng sông luôn cuộn sóng, đón gió, quyện vào lòng người bao nỗi nhớ thương, làm nên quê hương bình dị mà lớn lao.

Giữa sông nước mênh mông, chợt nhớ về câu ca dao thuở nào những người mẹ người bà vẫn thường hay hát ru con: “Chiều chiều quạ nói với diều / Cù lao Ông Chưởng có nhiều cá tôm”. Thỉnh thoảng vẫn thấy những đàn chim lượn lờ trên mặt sóng, nhưng những con quạ con diều giờ đây không còn nữa, biết có loài chim nào thì thầm với nhau như quạ và diều trong câu hát tuổi ấu thơ. Mà, ngày nay với điện thoai, máy vi tính, máy phát nhạc… còn lại được mấy người hát ru con?

Đường đi hơi xấu, có khá nhiều “ổ voi”, nhưng khung cảnh thì lại làm mát lòng người. Bên trái là đồng lúa vừa mới thu hoạch, còn trơ gốc rạ, thỉnh thoảng có chợ búa, nhà cửa. Bên phải là dòng sông Hậu trong veo, chỗ rộng, chỗ hẹp, lững lờ trôi. Gió ngoài sông thổi vào mát rượi. Thỉnh thoảng thấy mắt cay cay vì khói đốt đồng bay mờ mờ trước mặt, len lỏi vào hạt lúa tháng Năm vàng ươm ngày mùa.

Đã quen lắm với hình ảnh đồng quê miền Nam hiền hòa, gần gũi. Chợ quê không đông, nhưng có không khí bình dị, thân thương. Sáng sớm, khói sương đồng bãi còn là đà dài theo những nhánh sông thì đã thấy các mẹ, các chị ra chợ, ra đồng. Những lời chào, những câu nói xôn xao cả vùng quê yên tĩnh. Và nhớ lắm ngọn gió vàm sông, thổi qua thịt da, thổi vào trong từng nếp gấp ký ức, mang theo cảm giác phiêu linh, mơ màng.

Trước khi qua sông Ông Chưởng, chúng tôi ghé lại Tây An Cổ Tự ở xã Long Giang. Nơi đây ngày xưa Đức Phật Thầy Tây An - tức nhà tu, nhà yêu nước Đoàn Minh Huyên - từng dựng cốc nhỏ trị bệnh và truyền khai mối đạo Bửu Sơn Kỳ Hương. Để phân biệt với Tây An Tự ở núi Sam - nơi ông sống đến lúc cuối đời, cái cốc nhỏ nầy khi trùng tu được đặt là Tây An Cổ Tự.

 Sau bao thăng trầm, ngôi cổ tự giờ đây khá khang trang. Cảnh chùa khá vắng lặng, trước sân có cây bồ đề lớn mát rượi, vài hàng cây kiểng tạo cho ta không khí yên ả, bình an. Kiến trúc chùa vẫn như cũ, tinh tế, sắc sảo nhưng cũng rất trang trọng, đặc sắc là các hoa văn cẩn gốm tráng men. Hàng chữ “Tây An cổ tự - tổng Định Hòa - thôn Long Kiến” có lẽ xưa lắm rồi vẫn trầm mặc cùng năm tháng. Thầm nghĩ đến Phật Thầy và lặng lẽ buồn cho những thay đổi của nhân thế, sự phũ phàng của người mới với chốn cũ.

Trước cổng chùa là cây cầu mới xây mang tên Dân Sinh. Vài năm trước mơi đây là bến đò, sau đó nhân dân đóng góp để xây cầu theo motif chiếc cầu treo “nhãn hiệu Hai Lúa” của Châu Phú (An Giang). Đúng là người nông dân xứ mình cần cù, sáng tạo, mà cũng rất “chịu chơi”. Thử nghĩ cái “dự án” của họ nếu không thành công thì sao? Ấy vậy mà họ vẫn quyết lòng làm cho kỳ được. Và, họ đã thành công. Mỗi khi đi ngang những miền quê sông nước, bắt gặp cây cầu cao dài, mảnh khảnh, tôi lại nhớ da diết đến xứ Láng Linh quê mùa, chất phác - nơi đã sản sinh ra những cây cầu nông thôn “bảnh tỏn” bậc nhứt miền Tây.

Buổi trưa, chúng tôi đến trung tâm thị trấn Mỹ Luông rồi sang thăm cù lao Giêng. Đã thấy trước mặt là “dòng sông tuổi thơ” mà nhạc sĩ Hoàng Hiệp đã từng mong mỏi được trở về: “Con sông tôi tắm mát, con sông tôi đã hát, con sông cho tôi nặng một tình yêu nước non quê nhà”. Trải bao bộn bề của cuộc sống, ta lại trở về, lại được dòng sông quê ôm vào lòng, lại được mở căng buồng phổi hít gió vàm sông mát rượi. Con đò đi từ Mỹ Luông qua cù lao Giêng chầm chậm lướt nhẹ trên sóng nước, nhìn từ xa xa, bên bờ cù lao Giêng đã lở khá nhiều, hầu như vách dựng đứng. Lở, lở, lỡ mãi… Đất đai trăm năm cứ mòn dần, món dần, và trôi theo sóng nước mênh mông.


Phong cảnh tuyệt đẹp của xứ Cù lao.
Ảnh từ thamhiemmekong.com


Có một bài báo viết về cù lao Giêng đã ví: “Đi trên cù lao Giêng như lạc vào xứ sở còn sót lại… của thế kỷ XIX”. Cũng phải. Ở đây còn khá nhiều di tích cổ xưa, dầu qua thời gian trăm năm, qua nắng mưa của trời đất và mưa nắng của nhân tình, nhưng vẫn sừng sững giữa làng quê mộc mạc. Rêu phong đã phủ nhiều, tường gạch lở lổm chổm, màu vôi không còn trắng như thuở nào nữa… trải bao cuộc bể dâu, người ta tìm đến như một sự hoài niệm và cả thương yêu về cái thời xa lắm.

Buổi trưa miền quê sông nước thật yên ả, thanh bình, lòng người thấy mát dù nắng đang đổ gay gắt. Con đường quê khá vắng vẻ, còn đậm đặc hương vị miệt vườn với hai bên là những vườn cây xum xuê. Cây cối đã làm cho không gian như trải rộng ra. Và, lòng người cũng mênh mông như thế. Dường như giờ đây, những thanh âm của sóng của nước không còn vấp phải một tiếng chim nào. Chỉ có người là đang hoài niệm, đang vấp phải những thanh âm của một thời lãng quên.

Dường như trong lòng có một khoảng trống, mênh mông lắm, rộng hơn cả con sông Tiền đang chảy trước mặt, để rồi từ nơi ấy lại nghe bật ra lời hát: “Sông vẫn như thuở ấy, vẫn con đò ngang đón đưa người sang và từng đêm hát ru đôi bờ”. Con đò lại rẽ sóng cập vào bến, dòng người xe lại hối hả di chuyển. Những âm thanh lao ao của tiếng máy, tiếng sóng, tiếng người lại hòa quyện vào nhau giữa không gian lắng đọng của xứ cù lao ngày hè.

Không còn thấy khói đốt đồng như những nơi đã đi qua ban sáng, lần cuối nhìn lại những nơi mình đi qua, cố ghi lại mấy hình ảnh mờ nhạt vào lòng để mai nầy còn có dịp đem ra để nhớ nhung. Đây là cù lao nhiều vườn cây trái, mát mẻ, chim hót ríu rít. Đó là thị trấn miền sông thanh bình với màu nắng tinh khôi. Tất cả không ồn ào, vội vã, mà chậm dần, chậm dần như con sông chảy hoài không nghỉ. Phút giây lắng lòng trên con đò tưởng chừng như dài ra hơn, trống trải hơn bao giờ hết…

Chia tay những người bạn miệt sông mà chưa kịp nhìn lại thị trấn của các bạn một lần nữa, chúng tôi lại tiếp tục tắm mình trên con đường trải đầy màu nắng đồng bằng. Có lẽ màu nắng nơi nầy đã ám ảnh tôi, và… mái tóc đen dài bay trong gió, đôi mắt tròn xoe tinh nghịch của em nơi nầy cũng đã ám ảnh tôi. Xin chia tay màu nắng xứ cù lao, chia tay cả mái tóc bồng bềnh trôi theo gió, chia tay xứ sở cổ kính trầm mặc. Biển người mênh mông, bao giờ tôi lại bắt gặp được một xứ cù lao đầy nắng nầy để nhớ nhung? “Con đò ngang đón đưa người sang” bao giờ đón chúng tôi một lần nữa. Nhớ lắm!

 

VĨNH THÔNG

vinhthongts@gmail.com

 

 

READ MORE - NHỮNG CÙ LAO NHỮNG CON SÔNG - Tùy bút - Vĩnh Thông

CỌNG RƠM VÀNG ĐÊM ĐÔNG – Thơ Nhật Quang

 



CỌNG RƠM VÀNG ĐÊM ĐÔNG
 
Binh boong binh boong…
tiếng chuông ngân rộn rã
Chúa sinh ra trong hang đá đơn hèn
tay Mẹ lót cọng rơm vàng vào máng cỏ
ấm thân Chúa giữa tuyết lạnh đêm đông
 
Noel noel
đêm trời huyền nhiệm
mối giao hòa trời với đất se duyên
bên máng cỏ con lặng thầm chiêm ngắm
Ôi! Hài nhi tình Ngài sánh trùng khơi
 
Noel noel
Khúc Thánh ca diệu vợi
ru lòng người ngây ngất phút yêu thương
đêm xưa Chúa lạnh, nay lòng người ấm áp
hòa niềm vui, mừng Chúa đến trần gian
 
Tinh tú xôn xao
dương trần cung đàn réo rắt
hợp lời ca cùng Thiên sứ ngân vang
“Vinh danh Thiên Chúa trên tầng trời cao sáng
Xuống an bình cho nhân thế thiện tâm”
 
Noel noel
Con dâng tấm lòng nhỏ bé
là cọng rơm vàng trải ấm Chúa Hài nhi
là ngọn nến thắp lung linh tình mến
ngọt khúc ân tình bao năm tháng nhạt phai.
 
                                                 Nhật Quang


READ MORE - CỌNG RƠM VÀNG ĐÊM ĐÔNG – Thơ Nhật Quang

MÙA ĐÔNG & EM, MÙA TRÔI – Thơ Đan Thụy


                    Nhà thơ Đan Thụy


MÙA ĐÔNG & EM
 
Mùa đông về
những cơn gió phũ phàng
ban mai ngập tràn hối hả
em xuống phố nhẹ nhàng sợi tóc mai dài ngắn
ươm bao điều ước mơ vừa đơm nụ
 
Hoa gạo bên triền sông nở bung sắc đỏ
sóng mềm mại vỗ bờ trao hết niềm tin
em ngồi lặng thầm bên kí ức
nghe tim mình khờ khạo... miên man
 
Chú sẻ nâu ngây ngô nhìn cánh bướm
như thể chiều nay mới gặp lần đầu
em thả hồn mình neo từng nhịp thở
theo gió tung bay niềm hạnh phúc ngắn dài
 
 
Mùa đông hoa cải đơm sắc
sợi nắng vàng treo mong manh chấp chới
đoá mây xám bên đời ảm đạm
con phố lặng buồn tím một chiều qua
 
Mùa đông cũ dần xa
gió lạnh vương mùa thương thầm lặng
anh giờ nơi chốn ấy nắng có lang thang
giữ dùm em ngày đó chờ cơn mưa đong đầy...   
 
 
MÙA TRÔI...
 
Dù nắng mưa trên mọi ngả đường
xin đừng giữ lại!
cứ để nỗi buồn và thời gian lần lượt trôi qua
trên con đường in nhiều dấu hỏi và những bước chân quen
 
Đừng bỏ lại tiếng yêu khi mùa thu lá úa
cứ dịu dàng mắc gửi yêu thương
hãy trìu mến ươm hương bên bờ cách trở
để nhớ về nhau cho nắng đẹp bình thường
 
Đừng bỏ lại bên bờ...
cuộc sống và những vướng vít trái tim ngần ngại
kí ức nồng nàn chạy theo giấc mơ xa
trôi trên mái tóc thay màu
 
Kết thời gian trên những cánh hoa đời
như chiếc lá trôi êm nơi dòng sông im vắng
anh đừng vội vàng bỏ đi...
xin được bắt đầu từ đôi mắt và nụ cười khi bóng xế chiều hôm...
 
                                                                 Đan Thụy
 
Bút danh: Đan Thụy
Tên thật: Đàm Thị Hải
Công ty Tây Ninh CoSinCo
KM27, QL22B, Long Thành Nam
Hoà Thành - Tây Ninh
Điện thoại : 0918266282
Email : damhaitn@gmail.com

READ MORE - MÙA ĐÔNG & EM, MÙA TRÔI – Thơ Đan Thụy

Saturday, December 19, 2020

THƠ 1-2-3 - Trần Mai Ngân

 



THƠ 1-2-3


**CHÌM NGẬP TRONG ĐÔI MÔI ĐỜI KHỐN KHÓ

Quyện chặt men tình chắt chiu
Mùa đông phố đìu hiu, bóng chiều đổ ngã

Vội vàng em và cũng vội vàng anh
Cây thông xanh tháng mười hai trỗ muộn
Chúa cứu thế vinh danh tình độ lượng! 

**ĐƯA BÀN TAY EM ĐẶT BÊN NGỰC TRÁI CỦA ANH

Trái tim thì thầm lời kinh thánh
Chúng ta nguyện bên nhau dài lâu, bền sâu

Bing bong...bing bong...giáng sinh...giáng sinh
Bing bong...bing bong...giáng sinh...giáng sinh
Đưa bàn tay em níu kéo thinh không...

**NHAN SẮC NHU MÌ MÙA XUÂN

Đã lâu rồi đợi anh về gõ cửa
Ngực trầm hương thở vội...say đêm

Con trăng cuối tròn mờ như ảo ảnh
Thoáng hiện rất gần cũng rất xa xăm
Nhan sắc nhu mì em vẫn đợi anh! 

**ĐÊM NAY QUỲNH HOA TRỞ MÌNH TRÊN NHÂN GIAN

Hương vẫn cũ cứ nồng nàn quyện chặt
Anh và em hai góc đời định mệnh

Nhạt nhoà nhau hay tan biến vào nhau
Đêm thanh cao thánh thiện gửi trao
In hằn trên cát cất vào lòng biển cả! 

**TRÔI TRÊN DÒNG THỜI GIAN NỖI BUỒN CỦA CHÚNG TA

Mùa đông xám xịt màu xa cách
Những chuyến bay đi về đóng băng 

Em tìm anh và anh tìm em
Dòng email ...đôi tay lạnh cóng gõ trên phiếm cứng ngắt
Ngày mai rồi trời lại đẹp phải không anh? 

Trần Mai Ngân

READ MORE - THƠ 1-2-3 - Trần Mai Ngân

Thursday, December 17, 2020

THÊM MỘT NGÀY… - Thơ Dương Vĩnh Thuyên

 
                    Nhà thơ Vĩnh Thuyên


THÊM MỘT NGÀY…
 
Đi xa nửa vòng trái đất
Sống thêm hơn nửa đời người
Lắm khi không quên được
Ký ức nào phôi pha
 
Quá khứ nào buông bỏ
Chia cách đôi bờ
Khi biển khóc là nước mắt của anh và em góp lại
Thành những giọt trăng tím vàng...
 
Biển không nói
sóng lặng yên
Không lẽ...
nợ một đời một lời tha thứ
Hãy khóc đi
Những giọt nước mắt này của biển
Để ngày mai...
Ngày mới bắt đầu
 
                                                     Vĩnh Thuyên

READ MORE - THÊM MỘT NGÀY… - Thơ Dương Vĩnh Thuyên

Wednesday, December 16, 2020

VÀI SUY NGHĨ VỀ MẤY CÂU KẾT BÀI THƠ "KHÓC GIỮA BAN CHIỀU" CỦA NGUYỄN TUYỂN - Đặng Xuân Xuyến

 



VÀI SUY NGHĨ VỀ MẤY CÂU KẾT 

BÀI THƠ "KHÓC GIỮA BAN CHIỀU" 

CỦA NGUYỄN TUYỂN 

*

Trằn trọc mãi không ngủ được, tôi lang thang dạo facebook và gặp bài thơ "Khóc Giữa Ban Chiều" của nhà thơ Nguyễn Tuyển. Thú thật, ban đầu tôi nghĩ, bài thơ của anh cũng giống ngàn vạn bài thơ khác trên các trang mạng xã hội: đọc xong sẽ quên liền vì bài thơ không có gì đặc biệt khiến người đọc phải chú ý:

 

KHÓC GIỮA BAN CHIỀU

 

Mẹ ạ!

chiều nay con lại nhớ

Chiếc chõng tre ọp ẹp thủa nào

Thèm một giấc ngủ vùi như chưa có

Để nghe tròn một khúc ca dao.

 

Cho con hiểu vì sao biển mặn

Giọt mồ hôi, giọt nước mắt như là

Cho con hiểu sóng bạc đầu dâu bể

Trăm năm Cò mãi bay lả, bay la.

 

Mẹ ạ!

chiều nay con lại nhớ

Chiếc áo xưa khâu vá trăm đường

Mắt mẹ yếu vụng đường kim mũi chỉ

Nhưng mặc vào vẫn rộn khúc yêu thương.

 

Lối con bước mênh mang.

bàn tay mẹ

Nâng con qua trăm thác vạn ghềnh

Cho con thấy thêm bao điều mới mẽ

Phía chân trời luôn rộng mở thênh thênh.

 

Mẹ ạ!

chiều nay con nhớ quá

Cắn môi mình

mặn chát một rẻo quê...

*.

NGUYỄN TUYỂN 

Nhưng rồi mấy câu kết bài thơ cứ vấn vít trong đầu, "bắt" tôi phải đọc lại bài thơ:

"Mẹ ạ! 

chiều nay con nhớ quá

Cắn môi mình 

mặn chát một rẻo quê..."

Những câu thơ tuy mộc mạc, giản dị nhưng lại có sức nặng giữ cho bài thơ "Khóc Giữa Ban Chiều" nằm lại trong trí nhớ bạn đọc bởi những câu thơ này được viết bằng cảm xúc chân thực của nhà thơ nên ngôn ngữ thơ ăn nhập với hồn thơ, khiến hình tượng thơ sống động. Những câu thơ kết bài thơ không chỉ là điểm sáng của bài thơ mà còn là trụ cột giữ cho bài thơ đứng được. Cũng giống như bài thơ “Dấu Hỏi” của tôi: “Rau trên luống chắc gì rau sẽ sạch / Người thôn quê đâu hẳn sẽ chân quê / Rượu ngàn trận chửa tin là tình bạn / Ngủ mòn gường chưa dám gọi tình nhân”, nếu không có chữ “mòn” trong câu “Ngủ mòn giường chưa dám gọi tình nhân” thì bài thơ cũng sẽ trôi tuột khi đọc xong “Dấu Hỏi”. Lạ thế! Đôi khi chỉ vài câu thơ, thậm chỉ chỉ một câu thơ hoặc một chữ thôi cũng đủ tạo cho bài thơ gây ấn tượng, để bài thơ găm vào trí nhớ người đọc. 

Đọc: "Mẹ ạ! / chiều nay con nhớ quá / Cắn môi mình / mặn chát một rẻo quê..." tôi cũng thấy se lòng, cũng bất giác có cùng tâm trạng "cắn môi mình" để khỏi bật ra tiếng nấc. 

Vâng, thơ hay, thơ gây được cảm xúc với bạn đọc là những câu thơ được viết ra từ khúc xạ chân thực mạch đập của trái tim, không phải là những câu thơ đẹp mã được làm xiếc câu chữ, đọc lên nghe kêu, nghe vang nhưng rối rắm, vô hồn. Câu: "Mẹ ạ / chiều nay con nhớ quá / Cắn môi mình / mặn chát một rẻo quê…", hệt ngôn ngữ thường nhật trong cuộc sống nhưng lấy được tình cảm của bạn đọc bởi những câu thơ này chân thực, có hồn, gợi được nhiều cảm xúc với bạn đọc.

*.

Hà Nội, sáng 16 tháng 12-2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

READ MORE - VÀI SUY NGHĨ VỀ MẤY CÂU KẾT BÀI THƠ "KHÓC GIỮA BAN CHIỀU" CỦA NGUYỄN TUYỂN - Đặng Xuân Xuyến

Tuesday, December 15, 2020

TIẾNG SÓNG | NĂM THÁNG NÀO TÍM BIẾC TIẾNG ẦU Ơ | CON SÓNG SAU KHÔNG ĐÈ CON SÓNG TRƯỚC | KHI NÓI XẤU NGƯỜI KHÁC, MÌNH CÓ TỐT ĐẸP HƠN? - Thơ Lê Thanh Hùng

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


          

Tiếng sóng


Lời của sóng, mơn bờ kháo chuyện

Cứ thì thầm về nơi xa xôi

Dập dềnh vun vỡ bao điều tiếng

Trong suốt, phận đời mãi nổi trôi

                     *

Lung linh nắng xuân tan, loang, vỡ

Trên triền cao, bãi vắng cuối dồi

Màu nắng cũ, day lòng chợt nhớ

Biết ai còn cất giữ giùm tôi

                     *

Lời của sóng, gọi hờ cuống gió

Bay phiêu diêu hoa cỏ long chong

Trên biển biếc, con thuyền bé nhỏ

Nghe sóng ru, dường cũng xiêu lòng

                      *

Thả neo đậu, lưng chừng triền sóng

Dập dờn khua xao động hoàng hôn

Sợi dây neo căng, chùng đánh võng

Giăng ngang chiều một đóa yêu ngôn

                      *

Ơi con sóng cố tình vun đổ

Cứ trẻ trung mãi đến bạc đầu

Trời tím thẫm xuân thì chín rộ

Nghoảnh bến bờ, sóng vỡ chạm sâu ...

          Lê Thanh Hùng

 

Năm tháng nào 

tím biếc tiếng ầu ơ ...


Vệt nắng loang mờ, treo ngang thinh không

Trong một chấm thời gian rơi tím biếc

Anh cứ ngỡ mình chưa hề ly biệt

Có hay đâu, là xa mặt cách lòng

                      *

Từ đó người đi, khắc khoải dặm đời

Xáo động nổi trôi, cuốn theo vận nước

Rong ruổi mỏi mòn tháng năm xuôi ngược

Chợt giật mình, nghe tuổi trẻ hao vơi

                      *

Xa lắm rồi những mơ mộng viễn vông

Treo đắm đuối, giấc mê tình góc cạnh

Luẩn quẩn vần xoay trò chơi linh thánh

Mới hay “thần Cupid thời @” ...

                      *

Rung không gian, tiếng vọng của ngày xưa

Trong suốt sắc đời, xanh ngời đổi mới

Chống chếnh nắng, vàng ươm màu khơi gợi

Một chút gì như buông trả nhặt thưa

                      *

Tiếc nuối gì trong một tiếng ầu ơ ...

Lay động sóng lòng, dập dờn bão nổi

Lời ca như có mưa tuôn nắng gội

Của một tuổi nào khao khát, dại khờ ...

                                                   I/20

          Lê Thanh Hùng

 

Con sóng sau 

không đè con sóng trước

 

Chỉ là không với tới, chứ tử tế gì đâu

Quy luật đời cũng có dung sai quăn quíu sắc màu

 

Những con sóng cứ đổ bờ lần lượt

Con sóng trước đổ đây, con sóng sau không lấn lướt

Để lại một chiều ký ức hằn sâu ...

          Lê Thanh Hùng

 

 

Khi nói xấu người khác, 

mình có tốt đẹp hơn?

 

Không biết

Trong đó có những tin đồn thất thiệt

 

Gẫm lại bè bạn mỗi lúc một xa

Bao nhiêu chuyện đã hoen mờ, hao khuyết

Ân tình cũ ngày xưa, còn đọng lại chút dư ba

          Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - TIẾNG SÓNG | NĂM THÁNG NÀO TÍM BIẾC TIẾNG ẦU Ơ | CON SÓNG SAU KHÔNG ĐÈ CON SÓNG TRƯỚC | KHI NÓI XẤU NGƯỜI KHÁC, MÌNH CÓ TỐT ĐẸP HƠN? - Thơ Lê Thanh Hùng