Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, November 24, 2020

NGỤ NGÔN Ê-DỐP (53-56) - Ngọc Châu dịch sang thơ song thất lục bát

 


53. Chó sói và cậu bé

 

Bé vắt vẻo ngồi trên nóc ngói

Nhìn xuống thì thấy Sói đi ngang

Cậu ta lập tức la làng

Cất lời chửi rủa ngày càng to thêm

 

«-Tên khốn kiếp trộm đêm, giết lợn

Cớ sao mày táo tợn qua đây

Toàn người lương thiện khu này
Ai không ghét đứa mặt dày thối tha!»

 

«-Mẹ kiếp chứ, đúng là can đảm 
Thôi xéo đi hỡi bạn quí yêu»

Sói không thua, cũng ra điều

«-Đứng trên cao tít buông chiêu – quá hèn!» 

 

The Wolf and the Kid  


A Kid was perched up on the top of a house, and looking down saw a Wolf passing under him. Immediately he began to revile and attack his enemy. "Murderer and thief," he cried, "what do you here near honest folks' houses? How dare you make an appearance where your vile deeds are known?" "Curse away, my young friend," said the Wolf. "It is easy to be brave from a safe distance."


 

54. Lừa và lũ Ếch 


Lừa chở gỗ ngang qua ao nhỏ

Bị trượt chân lộn cổ xuống bùn

Vướng hàng không thể đứng lên

Lừa ta than vãn kêu rên phì phò

 

Lũ Ếch quen bùn nhơ nước trắng

Nghe tiếng rên chúng mắng một hồi:
“Nếu anh cũng như chúng tôi
suốt ngày bì bõm thì rồi ra sao?

Chỉ vừa mới ngã nhào xuống nước

Đã kêu rên những tưởng sắp toi

Đúng là lắm kẻ trên đời

Thiếu can đảm mà sẵn lời kêu ca…

 

The Ass and the Frogs

An Ass, carrying a load of wood, passed through a pond. As he was crossing through the water he lost his footing, stumbled and fell, and not being able to rise on account of his load, groaned heavily. Some Frogs frequenting the pool heard his lamentation, and said, "What would you do if you had to live here always as we do, when you make such a fuss about a mere fall into the water?"

Men often bear little grievances with less courage than they do large misfortunes.

 

55. Đĩa đèn dầu 


Đĩa đèn đổ đầy dầu sáng rực

Khuyếch khoác mình hơn đứt mặt trời

Bất ngờ cơn gió qua chơi

Lửa kia tắt phụt, đèn thời tối đen

 

Chủ nhân phải bật diêm châm lại

Bảo “tự cao tự đại vừa thôi

Nhớ rằng các sao trên trời
không ngôi nào phải nhờ người quẹt diêm”

 

 

The Lamp 

A Lamp, soaked with too much oil and flaring brightly, boasted that it gave more light than the sun. Then a sudden puff of wind arose, and the Lamp was immediately extinguished. Its owner lit it again, and said: "Boast no more, but henceforth be content to give thy light in silence. Know that not even the stars need to be relit"

 

56. Cáo và gà trống 

 

Gà Trống đậu cành cao chót vót

Gáy to vang lảnh lót rừng cây

Cáo ta sáng mắt lên ngay

Bởi đang lép kẹp dạ dày trống không.

 

Nhưng Cáo thấy khó lòng chạm tới

Gà đứng cao vời vợi trên đầu

Trò ranh ma liền nghĩ mau

Lôi anh Trống xuống nhét vào bụng teo

 

«Xin lỗi, Trống bồ tèo yêu mến… 

- Cáo thốt ra nghe đến dịu dàng-
… Cậu đã nghe tin cả làng

đồng lòng công bố chữ vàng tuyên ngôn

 

Rằng từ nay không còn thù oán

giữa thú, chim… muôn vạn sinh linh

không săn mồi trong rừng xanh

không ai hà hiếp, cướp giành lẫn nhau

 

Nào, nào hãy mau mau xuống đất

Nghe thêm bao chuyện rất hay ho…”

Trồng thì chẳng phải tay mơ

Biết thừa Cáo vốn lọc lừa ranh ma

 

Nên chỉ vươn cổ xa trông ngóng
Như thể đang mải hóng tay nào

-Trống ơi, đợi ai đấy sao?

Nóng lòng, Cáo ngẩng cổ cao thăm dò.

- Đám chó hoang đang mò tìm đến

yên tâm đi, Cáo mến thân ơi…


 - Thế à, vậy tớ đi thôi…

- Đừng đi, đợi chúng đến ngồi bàn thêm

mình đang lựa cành tìm cách xuống

chúng đến đây chẳng uổng công chờ

hòa bình thỏa ước rất thơ!…

 

- Thôi thôi, tớ chẳng thể chờ được đâu

cái đám sủa gâu gâu chưa biết

chưa nghe tin Hiệp ước Hòa bình”

Cáo ta chuồn đi rất nhanh

 

Chớ nên tin tưởng thứ tình bạn ma! 

 

The Rooster and the Fox  145

       A rooster was perched on a branch of a very high tree, crowing loudly. His powerful exclamations were heard throughout the forest and caught the attention of a hungry fox who was out and about looking for a prey.

        The fox saw how high the bird was positioned and thought of a sly way to bring the rooster down for his meal.

       “Excuse me, my dear proud Rooster,” he gently spoke, “Have you not heard of the universal treaty and proclamation of harmony that is now set before all beasts and birds and every creature in our forest. We are no longer to hunt or prey nor ravish one another, but we are to live together in peace, harmony, and love. Do come down, Rooster, and we shall speak more on this matter of such great importance.”

     Now, the rooster, who knew that the fox was known for his sly wit, said nothing, but looked out in the distance, as if he were seeing something.

       “At what are you looking so intently?” asked the fox.
       “I see a pack of wild dogs,” said the rooster, “I do believe they’re coming our way, Mr. Fox.”
       “Oh, I must go,” said the fox.
        “Please do not go yet, Mr. Fox,” said the rooster, “I was just on my way down. We will wait on the dogs and discuss this new time of peace with all.”
       “No, no,” said the fox, “I must go. The dogs have not heard of this treaty of peace yet.”

Beware of the sudden offers of friendship.

 

 

READ MORE - NGỤ NGÔN Ê-DỐP (53-56) - Ngọc Châu dịch sang thơ song thất lục bát

ĐÊM CUỒNG SAY... - Chùm thơ độc vận - Đặng Xuân Xuyến

Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến

ĐÊM CUỒNG SAY...

 

Em nhé, một lần quậy cùng ta

Một đêm giả khướt lướt Ngân Hà

Một đêm vịn cớ vì ta đã

Mà hứng đêm cuồng say với ta?

 

Ừ, giả lần thôi, đâu chết a

Người ta thiên hạ vẫn thế mà

Thì bởi ả Hằng lả lơi quá

Mà dáng ai kia cứ nõn nà...

 

Thôi, ngả vào ta, cuộn vào ta

Để đêm thánh thót rót trăng ngà

Để làn gió thoảng loang hương lạ

Để trộn vào ta, nghiến nát ta.

 

Hà Nội, 2g45 ngày 01-07-2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

NGÕ LẠ

 

Từ bữa em cùng người lạ

Che chung chiếc ô về nhà

Ngõ nhà mình thành ngõ lạ

Lừng khừng mỗi bước anh qua.

 

Hôm nay ngày thứ mười ba

Em lại che chung ô lạ

Tiếng cười nghe mà vồn vã

Bước chân lấn chút điệu đà.

 

Ừ, ngõ nhà mình thành lạ

Sớm chiều tíu tít người ta

Anh giờ đã là kẻ lạ

Ngõ về nhà xa quá xa.

 

Hà Nội, chiều 19-09-2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

ĐỜI “HOA”

(Với M.Q)

 

Đôi môi này lẽ thuộc về ta

Sao lỡ trườn bò lên môi lạ

Ú ớ rỉ rên những tên thật lạ

Rối rít hoan ca

Mắt cười đon đả

Vén kiêu sa

Lơi lả

cõi Ta Bà...

 

Đêm điệu đà

Mướt mát chốn phồn hoa

Em ngúng nguẩy vai trần tóc xõa

Bấu chặt người ta

Rúc ngực vào kẻ lạ

Tuổi đôi mươi em ngả xa ta quá

Vai lèn vai chen ồn ào phố xá

Cõi Ta Bà

Tầm tã

rã đời hoa...

 

Hà Nội, đêm 06 tháng 01.2018

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

TÌNH CHUNG

 

Mới hẹn mới thề nhất nhất tôi

Kiếp này, kiếp nữa chỉ yêu tôi

Thế mà tấp tểnh theo họ vội

Vất tuột hẹn thề bỏ sông trôi

 

Thì chữ chung tình rớt đầu môi

Biết rồi nên chỉ tự trách tôi

3 xu kiếm được duyên vài tối

Hà tất thở than đứng với ngồi

 

 

Thế nhé, chữ tình chỉ vậy thôi

Đừng ví sông kia lúc lở bồi

Đừng than gió lạnh run chiều tối

Đừng mượn sao trời biện với tôi.

 

Hà Nội, sáng 23-05-2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

KHÔNG ĐỀ 1

(Với NTT)

 

Rỏn rẻn em cười với gió mây

Thẩn thơ nỗi nhớ chợt ùa đầy

Nụ hôn em trộm từ đêm ấy

Tấp tểnh men nồng như mới đây.

 

Hà Nội, trưa 21-11-2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN


READ MORE - ĐÊM CUỒNG SAY... - Chùm thơ độc vận - Đặng Xuân Xuyến

TẢO TẦN - Thơ Trần Mai Ngân

 

Nhà thơ Trần Mai Ngân


TẢO TẦN


Em tảo tần vun đắp
Giấc mộng xanh hai mươi
Mười năm rồi thêm mười
Mộng héo gầy chết non...

Em tảo tần chăm bón
Cây tình đẹp như  mơ
Lời anh nói tựa thơ
Cho người ta phổ nhạc

Riêng chúng mình lợt lạt
Hoa trái vị đắng cay
Tảo tần cũng chia hai
Còn chi vun vén nữa...

Lạy Chúa Phật... đổ thừa
Chẳng may là duyên kiếp
Hồng nhan phải nắng mưa
Kiêu sa mấy chẳng vừa!

Em tảo tần vun đắp
Giấc mộng xanh hai mươi
Mười năm rồi thêm mười
Mộng héo gầy chết non...

Trần Mai Ngân
READ MORE - TẢO TẦN - Thơ Trần Mai Ngân

NGƯỜI CON GÁI TÂY NGUYÊN - Nhạc & Lời: Mai Hoài Thu - Ca sĩ: DeLy

READ MORE - NGƯỜI CON GÁI TÂY NGUYÊN - Nhạc & Lời: Mai Hoài Thu - Ca sĩ: DeLy

Friday, November 20, 2020

BUỔI SÁNG NGỦ TRÊN RỪNG – Thơ Lê Văn Trung

 


BUỔI SÁNG NGỦ TRÊN RỪNG
 
Sớm mai nằm ngủ trên rừng
Tôi nghe như đến chín tầng mây cao
Thiên nga lạc tiếng năm nào
Hay ai về giữa chiêm bao gọi mình
Lạc rồi trăm cõi u minh
Cho tôi với niềm linh hiển này.
 
                                  Lê Văn Trung
 
………
 
Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập I, Thư Ấn Quán 2007)

READ MORE - BUỔI SÁNG NGỦ TRÊN RỪNG – Thơ Lê Văn Trung

“ẤY VÀ MÌNH”, CÁCH GỌI NHAU CỦA PHỤ NỮ HUẾ - Hoàng Hương Trang

 


Cũng lạ cho cái xứ Huế của tôi, cái chi cũng khác hơn thiên hạ. Nắng thì nắng cháy da phỏng trán, mưa thì mưa thúi đất thúi đai, dầm dề không dứt. Vài ba năm lại một trận lụt, trận bão to đùng. Đường phố Gia Hội, nơi tôi ở, trở thành sông, đò chèo từ Bãi Dâu lên tới đường Trung Bộ (nay là Tô Hiến Thành). Nghe tới bão năm Thìn là ai cũng kinh hãi. Mùa lụt, người lớn lo đến sốt vó, không buôn bán làm ăn gì được, nhưng tụi con nít thì rất khoái lụt, rủ nhau đi lội chơi suốt buổi (vì lụt to được nghỉ học) lội lụt cho đã, đói bụng, về ăn cơm mắm cà, ăn vét đến thủng nồi.

Về giọng nói cũng rứa, có lẽ bản đồ nước ta chia ba khúc có âm vực rõ ràng, âm hưởng khác nhau hẳn. Từ Thanh Hóa trở ra nói theo giọng Bắc; từ Nghệ An trở vào đến Thừa Thiên nói theo giọng Trung; chỉ qua đèo Hải Vân là giọng nói đã mang âm hưởng gần gần giọng Nam. Bởi vậy, người Quảng Nam, Quảng Ngãi, Nha Trang… vào sống ở Sài Gòn chỉ vài ba năm là họ có thể nói rặt giọng Nam Bộ; còn người Huế, Quảng Bình, Quảng Trị… có nhiều người ở miền Nam hoặc miền Bắc vài chục năm vẫn không đổi giọng được, phải đợi con cháu, các thế hệ sau mới thực sự đổi giọng Nam hoặc Bắc.

Về ẩm thực, người miền Bắc chỉ ăn mắm tôm, không bao giờ ăn mắm ruốc. Nhưng người Huế thì dù đi đến đâu cũng phải tìm mua cho được mắm ruốc Huế chứ không hề ăn mắm tôm. Người miền Nam không thích ăn cả hai thứ mắm tôm và mắm ruốc, thức ăn miền Nam thường chỉ nêm nếm nước mắm, muối, bột ngọt, đường…
Dân Huế đi đâu cũng nổi tiếng ăn ớt rất cay ít ai theo kịp. Bởi rứa, hồi thời Ngô Đình Diệm bắt người Hoa phải vào quốc tịch Việt Nam mới cho làm nhiều ngành nghề như người Việt. Nếu cứ giữ quốc tịch Hoa thì bị cấm 17 ngành nghề. Từ đó có “Người Việt gốc Hoa”, nhiều người hài hước thêm vào “Người Việt gốc rau muống” (để chỉ người Bắc) “Người Việt gốc giá sống” (là người Nam) còn người Huế là “Người Việt gốc ớt”.

Về các món chè thì người Huế rất phong phú, bất cứ thứ gì cũng nấu thành chè, từ hột kê, gạo nếp, đậu cho đến củ khoai tía (trong Nam gọi là khoai mỡ chỉ nấu canh) củ khoai từ, khoai mài, khoai lang, bột sắn… Những hàng chè ở Huế có khoảng 20 thứ chè, ngoài hột sen, đậu ngự, bột lọc bọc thịt quay là những món chè cao cấp, còn có đủ loại chè khác. Trong Nam hay ngoài Bắc chỉ có độ 5, 7 món chè: Đậu đỏ, bánh lọt, chè xôi nước, đậu xanh, sâm bổ lượng – là chè của người Tàu – Miền Bắc nổi tiếng nhất có chè đường xôi vò, chè kho, chè thạch…

Đi ăn cỗ ở Huế theo truyền thống phải đúng là “Mâm cao cỗ đầy”. Mâm là mâm đồng chạm có 3 chân cao (ở thôn quê, mâm gỗ cũng có 3 chân). Thức ăn phải hàng trăm dĩa nhỏ xếp chồng chất lên 3 lớp đầy vun, thật đúng nghĩa mâm cao cỗ đầy. Thời nay, vì đa số dùng bàn ăn chứ ít dùng sập gụ, phản gỗ, nên mâm cao cỗ đầy cũng không còn nhiều nữa, họa hoằng mới còn một đôi nhà theo kiểu xưa.

Phụ nữ Huế nổi tiếng về làm mứt bánh. Ngày Tết nhà nào cũng có vài chục thứ mứt bánh. Nhà đông con gái thì càng “làm khéo” để khoe tài Công Dung Ngôn Hạnh. Học trò trường Đồng Khánh xưa, chỉ thuần nữ sinh, nên ngoài những môn học bình thường còn được học may vá thêu thùa, học nấu ăn và cả môn dưỡng nhi. Ai đã học qua chừng 4 năm ở trường Đồng Khánh là có thể tự đan áo len, tự cắt may quần áo và thêu thùa, biết nấu ăn rất nhiều món, kể cả các món bánh kẹo, bánh ta và bánh Tây.

Về ngôn ngữ người Huế có nhiều cách nói thật lạ, nếu không là dân Huế lâu năm, không sống cả nơi thôn quê và thành thị thì không thể hiểu được. Ví dụ: “Ăn một chắc, làm một mình”“chắc” ở đây là chỉ Một người. Nhưng “Hai cấy dôn đập chắc” (nghĩa là hai vợ chồng đánh nhau) “chắc” ở đây lại là Hai người. Hoặc “Ăn xong nhớ để đèng cho tui với hí” thì “để đèng” không phải là thắp cây đèn để đó, mà “để đèng là để dành, để phần”. Về chuyện này đã có một kinh nghiệm đắt giá của một anh chàng “tứ xứ” về cưới một cô gái nông thôn Huế. Cô vợ bận ra đồng, bảo chồng: “Anh ăn xong nhớ để đèng cho em hí” ở nhà anh chồng ăn cơm xong, liền thắp một ngọn đèn để ở bếp, chẳng may con mèo đuổi chuột làm đổ đèn cháy rụi cả gian bếp, từ đó anh chồng mới hiểu “ngôn ngữ” của vợ. Nhiều chữ nếu không hiểu cứ ngớ ra tưởng người nước ngoài nói như “Đi lên côi tê, đi xuống dưới nớ”.

Độc đáo nhất là hai chữ “Ấy và Mình” nó độc đáo vì không nơi nào nói như rứa, mà ở Huế cũng không phải ai cũng nói như rứa. “Ấy và Mình” chỉ dành riêng cho một lớp người Huế mà thôi. Lớp già cả, lớp quý tộc không ai nói “Ấy và Mình”. Đàn ông con trai cũng không ai nói “Ấy và Mình”. Thời tiểu học, bạn bè gọi nhau là “Mi Tau” kể cả trai và gái. Miền Bắc học trò thường gọi nhau là “Tớ, cậu, đằng ý”, ở miền Nam, học trò gọi nhau là “Mày, Tao”, gần đây, học trò thường gọi nhau là Bạn hoặc gọi tên. Thời tiểu học ở Huế thường gọi “Mi Tau”, lên trung học, đại học, chỉ riêng các nữ sinh mới gọi nhau “Ấy và Mình”, nam sinh vẫn gọi nhau là “Mi Tau” có khi là “ông và tui”. Một số bạn gái gọi nhau bằng tên, nhưng đa số và rất độc đáo vẫn gọi “Ấy và Mình” cho tới lớn khôn, đi làm rồi, có gia đình rồi, gặp lại nhau vẫn gọi “Ấy và Mình”, nghe rất lạ. “Ấy và Mình” vừa thân mật, vừa lịch sự, không suồng sã, vừa êm tai, nghe thật ngọt ngào, dễ thương chi lạ!

Chỉ có con gái Huế mới xưng hô với nhau “Ấy và Mình”, cả nước không nơi nào xưng hô như vậy. Rất riêng của Huế. Lúc còn ở Huế, cứ coi mọi chuyện là thường, không quan tâm gì mấy. Xa Huế rồi mới thấy nhớ da diết, nhớ tất cả những gì có liên quan tới Huế, nhớ nắng, nhớ mưa, nhớ giọng nói, nhớ món ăn, nhớ bạn bè và nhớ nhất bạn bè vẫn gọi nhau “Ấy và Mình” một cách xưng hô thật dễ thương.
 
                                               Hoàng Hương Trang 

READ MORE - “ẤY VÀ MÌNH”, CÁCH GỌI NHAU CỦA PHỤ NỮ HUẾ - Hoàng Hương Trang

SÁNG NGHE THU KHẼ, THU NHỚ CẦN THƠ ĐÊM GIÃ TỪ - Thơ Nguyên Lạc

 



SÁNG NGHE THU KHẼ
 
1.
Sáng nay hiu hắt thu phong
Ngồi nghe thu khẽ nỗi lòng thu xưa
Cạnh bên có một tách trà
Mình tôi ngồi uống sao mà không em?
 
Cô đơn đời chắc đã quen
Sáng nay sao lại ưu phiền mênh mông?
Có ai chia với tôi không?
Sớm thu cô lữ nỗi lòng tha phương
 
Em ơi tôi nhớ mùi hương
Trầm ngon môi ngải ngoan thương thu nào
Hôm nay không biết tại sao?
Thu phong se lạnh lại trào môi xưa!
 
Thì ra tôi vẫn mãi chưa
Quên đi kỷ niệm mộng mơ thiếu thời
Làm sao quên được người ơi?
Cái thời huyết phượng chung đôi đường tình
 
2.
Có ai chia với tôi không?
Sớm thu se lạnh nỗi lòng sương rơi
Bao năm thu vẫn một tôi
Thu phong lạnh lắm sao ngồi chi đây?
 
Vời chi lá đỏ mắt đầy?
Mở chi ngăn nhớ để bay hương người?
Ngồi đây tôi với riêng tôi
Tách trà. Nỗi nhớ. Một đời buồn tênh!
 
Dặn lòng đừng nhớ ... hãy quên!
Cách nào quên được thân thương một thời ... ?
Thu về tôi lại một tôi
Nghe hồn lá khẽ ... Một đời tan hoang!
 
Hồn tôi chùng một cung đàn
Mùa thu cùng với điêu tàn lưu vong!
 
 
THU NHỚ CẦN THƠ ĐÊM GIÃ TỪ
 
1.
Thu về tôi nhớ lắm
Nhớ lắm nhớ một người
Một người của một thời
Một thời xuân mộng đó
 
Cần Thơ đêm lộng gió
Đèo nhau con đường quen
"Người còn nhớ hay quên"? [*]
Tay ôm đầu nghiêng tựa
 
Tóc huyền êm nhung lụa
Môi khúc tình thiết tha
- Mai anh rừng núi lạ
Có nhớ phố thân quen?
 
Người rồi chốn quan san
Mang theo hồn ... bối rối
Nụ hôn ngon góc tối
Run rẩy đôi vai gầy
 
2.
Tang thương ai có hay!
Bão loạn kiếp đọa đày
Mười năm rồi trở lại
Dã nhân khóc "mây bay"!
 
Cố nhân tìm đâu thấy
Vẫn phố xưa đường này
Nhưng sao giờ lạ lẫm
Đâu phiến môi đắm say?
 
3.
Thu về nơi phố lạ
Lá phong lệ đỏ đầy
Quắt quay hồn cô lữ
Nhớ người ... Nhớ lắm thay!
 
Thu phong lá thở dài
Buồn tôi hay buồn ai?
Một mùa thu lại đến!
Bao năm rồi tình hoài
 
Thu về nơi đất khách
Tôi nhớ lắm một thời
Tôi nhớ lắm mắt môi
Biết bao giờ thôi đây?
 
Loạn cuồng đời lá bay!
Người bay tận phương nào?
"Làm sao mà quên được?" [*]
Nụ hôn góc đêm nao
 
4.
Cố nhân! Tôi nhớ lắm
Đêm Cần Thơ giã từ
- Mai anh miền quan tái
Xa vắng em đợi chờ ...
 
Bao giờ... biết bao giờ?
Cố nhân ơi nghìn trùng
Mù xa tình sương khói
Tìm đâu? Chỉ huyễn mong!
 
Tha hương... mòn ... năm tháng
Còn chi? Chỉ hư không!
Quên đi! Lòng hằng nhủ
Nỗi nhớ vẫn y nguyên!

..........

[*] Lời nhạc trong bài Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên - Phạm Duy
 
Nguyên Lạc 

READ MORE - SÁNG NGHE THU KHẼ, THU NHỚ CẦN THƠ ĐÊM GIÃ TỪ - Thơ Nguyên Lạc

Thursday, November 19, 2020

CHUÔNG NHỊP TÀN KHUYA - Thơ Mặc Phương Tử

 



CHUÔNG NHỊP TÀN KHUYA 


Ai níu thời gian giọt nắng hồng

Cho đời vơi bớt ngọn đông phong!

Phương mây ngàn dặm mờ sương khói

Đất khách muôn trùng lạnh núi sông.

Dệt mấy vần thơ đan suối ngọc

Dạo từng cung phím chạnh tơ lòng.

Đèn khuya đối bóng đêm tâm sự,

Chuông nhịp tàn canh trong rất trong.


                              South Dakota (USA), Đông 2020.

                             MẶC PHƯƠNG TỬ.






READ MORE - CHUÔNG NHỊP TÀN KHUYA - Thơ Mặc Phương Tử

EM VÔ TƯ NGỒI NGHE LÁ HÁT | MỘT CHIỀU ĐÔNG EM VỀ THĂM QUÊ | CÓ MỘT CHIỀU NGỒI NGHE LÁ HÁT - Thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Em vô tư ngồi nghe lá hát


Tháng mười một trời nghiêng sắc lạnh

Gió đôi co với nắng hồn nhiên

Lộng bến đời sắc màu sóng sánh

Em vô tư không chút muộn phiền

                      *

Mùa xuân đến, tuổi đời gần lắm

Lung linh gì rồi cũng tàn phai

Miên man miết dặm đời thấm đẫm

Ngày đi, theo bóng nắng đổ dài

                      *

Em tươi trẻ rực vàng mùa mới

Trong nắng chiều hực hỡ long lanh

Hình như nắng cố tình khơi gợi

Chấp chới trên hoa trái trĩu cành

                      *

Đôi mắt biếc nhìn ngày phai nhạt

Vẫn long lanh một giấc mơ xa

Cứ đong đưa ngồi nghe lá hát

Mộng xuân thì trong khúc hoan ca ...

                      *

Tháng mười một ngày đi chầm chậm

Nắng chênh chao quến lại bên thềm

Hình như có điều gì gửi gắm

Trong gió chiều líu ríu dịu êm 

Lê Thanh Hùng

 

Một chiều đông em về thăm quê 


Dẫu đã biết trời kia giấu nắng

Mây giăng mờ xám một chiều hoang

Nghe bức bối không gian ngưng lặng

Bợt bạc lòng, trời đã chớm đông

                     *

Rừng trống vắng, hoàng hôn chới với

Gió bấc lay lá đổ theo chiều

Hiu hiu lạnh, dỡ chừng khơi gợi

Một chiều về nồng ấm tin yêu

                     *

Mây cuốn quýt, tầng cao tầng thấp

Một chiều hôm, mình đã có nhau

Trong mắt biếc, chút gì ngượng ngập 

Một ngày vui, xanh đến nhường nào

                     *

Em rảo bước, choàng tay khép áo

Gió lùa qua nỗi nhớ quanh đồi

Biết đời không có gì hoàn hảo

Nhưng lối này một thuở có đôi ...

                     * 

Thôi ký ức chìm trong dĩ vãng

Vẫn còn đây hoa mộng trên tay

Nguyên vẹn những tháng ngày kiêu mạn

Ẩn ức gì mà sống mắt cay?

Lê Thanh Hùng


Có một chiều ngồi nghe lá hát


Dòng sông Tiền cuồn cuộn những ưu tư

Sóng cửa sông xô thủy triều đi lạc


Chầm chậm trôi một vạt nắng đỏ lừ

Đất vườn ngập mặn

Dật dờ rơi những uyển ngữ kinh từ ...

Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - EM VÔ TƯ NGỒI NGHE LÁ HÁT | MỘT CHIỀU ĐÔNG EM VỀ THĂM QUÊ | CÓ MỘT CHIỀU NGỒI NGHE LÁ HÁT - Thơ Lê Thanh Hùng