Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, December 15, 2018

ĐÊM PHƯƠNG NAM / CHIA TAY BẠN PHƯƠNG NAM - Thơ Hoảng Yên Linh

Tác giả Hoàng Yên Linh
Đêm phương Nam
                                     Hoàng Yên Linh


Đêm phương Nam thanh thót tiếng đàn bầu
Câu vọng cổ đưa ta dài nỗi nhớ.
Trăng vằng vặc tỏa vầng trăng cổ độ
Con nước lên xanh thắm ngát hương tràm.

Đêm phương Nam có một người lưu lạc
Nhớ con đò xao xuyến bến Hiền Lương
Hết một đời chưa cạn nỗi nhớ thương
Màu hoa tím áo ai trong chiều tí.

Đàn buông dây xừ xang hồ xê cóng
Em vút cao câu vọng cổ tái tê
“ Người đi rồi bến sông chiều quạnh quẽ ”
Khúc ca buồn trăng nước cũng buồn lây.

Đêm phương Nam ấm vầng trăng tri ngộ
Áo bà ba em hát khúc giao duyên
Mai mốt xa rồi tiếng ca nào lưu luyến
Bước sông hồ nhớ mãi đất phương Nam.
Hoàng Yên Linh
1980

Chia Tay bạn Phương Nam
                                  Hoàng Yên Linh

Đêm Bạc Liêu xôn xao câu vọng cổ
Với sao trăng em cao vút lời ca
Gọi buồn vui từ tháng năm gian khó
Rượu đế,xoài xanh…nỗi sầu vạn cổ.

Đêm tàn rơi ấm lòng tình cố xứ
Người phương Nam níu giữ bạn tha phương                                   
Có trăng nước có đất dài biển rộng
Có lời ca ru giấc ngủ đêm trường.

Nhà qua hẹp nhưng lòng qua trải rộng
Bạn hiền ơi huynh đệ cốt ân tình
Cạn ly đi nhân sinh là giấc mộng
Trăm năm rồi cũng mắt nhắm tay buông.

Lời em ca chuyện đời bao hệ lụy
Với bạn bè trăng nước cũng vui lây
Hơi đâu buồn kim cổ chuyện thịnh suy
Xưa đã thế,ngàn năm sau vẫn thế.

Bạn với qua ấm tình câu vọng cổ
Với cô em duyên dáng tóc trâm cài
Lý Bạc Liêu ai đi rồi vẫn nhớ
Cạn ly đầy tiếc mãi buổi chia tay.

Hoàng Yên Linh


READ MORE - ĐÊM PHƯƠNG NAM / CHIA TAY BẠN PHƯƠNG NAM - Thơ Hoảng Yên Linh

HƯƠNG TÓC GỘI - Chùm thơ - Tăng Tấn Tài

Tác giả Tăng Tấn Tài
HƯƠNG  TÓC GỘI       
          
Tôi nhặt phía em ánh sáng không màu
Nắng mưa thường ngày, cuối đông vẫn vậy
Ngửa mặt xanh xao hoa vàng cánh vẫy
một mùa xuân chớm nở giữa vô thường .

Thương về nụ hôn, hơi thở nhập ngôn
 Lời âu yếm vụng về theo cát bụi
Nắng vẫn xanh giữa vùng quê đá cuội
Để một ngày tiếng hát lặng dòng xuôi .

Kỷ niệm buồn vui trôi về hai phía
Anh gửi giọt thơm lên má em hồng
Sóng đẩy vòng xa tình qua bến rộng
Xuân sẽ về thôi, hương tóc gội thơm mùa.

13.12.2018                                 

LAN TỎA HƯƠNG XUÂN

Giọt mưa rơi, ngửa bàn tay
Hoa mưa nở muộn tình dày nhân gian
Mờ sương hơi thở địa đàng
Vân tay chồng chéo cửa hoang gió lùa
Cải vàng xuân đếm mùa mưa
Lá khô trượt mái tôn vừa chiều rơi
Dòng sông xô mãi phía bồi
Âm vang nước cuốn xoáy lơi tiếng lòng 
Thắm tình Non Nước (*) đầy đong
Hạt trên đầu lá rất trong, tình người
Hoàng hôn vàng đẫm mười mươi
Đang rơi, chiếc lá vội cười vẫy tay
Cứ đâu mãi kiếp đọa đày
Đọt xuân bừng nở, hương say ngọt ngào

10.12.2018
(*) Tạp chí Non Nước 

NỤ XUÂN TỪ PHÍA KHÔNG EM

Vỗ vào tia nắng mặt trời
cấy những hạt mưa bụi nhỏ nhoi
Chuẩn bị ...
bao quầng mây thao thức
chăm lo nhựa sống cho mầm
Những hạt mưa vào mùa
tràn lên vùng chữ nghĩa
những hạt mềm phủ lên màu trắng đục
cả bầu trời ...
Mắt cạn tầm nhìn,
đôi vai thì thầm nỗi nhớ mênh mang
đâu đây sót chút heo may
đong đưa mấy hạt sầu đông
vàng tươi trên sóng mưa ...
Mưa cứ xối vào cơn mưa tìm hạt thóc cũ
mưa vỗ cánh mặt đường
khỏa vàng dòng chảy bình minh
tô màu lên buổi sáng, buổi trưa
hư thực.
Cơn mưa nuôi nụ xuân
từ hạt sữa trắng tinh khôi
cho nụ xuân mang hương trinh tiết
cho giờ mới một mùa
cho ngày mới một năm ...
Hạt mưa
đếm ngược vào những ngày xuân thơ ấu
đếm ngược những bước chân vội vàng
bàn chân mẹ tràn lên số đếm ...
Cơn mưa vụng về nỗi nhớ cuối năm
nỗi nhớ mồ côi
cánh đồng mồ côi .
Những gánh lúa mồ côi,
mồ côi từ dạo
nước mắt như hạt mưa chiều
từ dạo nước mắt có vị trầm luân ...
Nụ xuân từ phía nét vẽ,
những gam màu thần kỳ
Hương từ đó lan toả xanh
những cánh đồng bất tận
Nụ xuân đang còn trong giấc mơ hồi ức
Tiếng mưa tô màu ẩn nấp
trên nhành lan
đang thầm ki - cóp, ước vọng ngập tràn
cho một mùa xuân ấm áp .
Ôi ! Nụ xuân
trên đỉnh xuân ...

09.12.2018,
Tăng Tấn Tài 



READ MORE - HƯƠNG TÓC GỘI - Chùm thơ - Tăng Tấn Tài

Friday, December 14, 2018

KHI MÙA ĐỔI THAY - Ca khúc Cao Hữu Điền

READ MORE - KHI MÙA ĐỔI THAY - Ca khúc Cao Hữu Điền

QUÊ NHÀ -Ca khúc Cao Hữu Điền

READ MORE - QUÊ NHÀ -Ca khúc Cao Hữu Điền

CHÙM THƠ NGUYÊN LẠC


 
                   Nhà thơ Nguyên Lạc


TRÊN DÒNG SÔNG ĐỜI

"Chiều chiều chim vịt kêu chiều 1
Bâng khuâng nhớ bạn" tiêu điều đời ai!
Ngẩng đầu. cho nỗi sầu dài
Sao Khuê bật khóc. đoạn đoài lắm khi! 2

Ai gây bao cảnh biệt li?
Nát nhầu mộng mị. tan đi trăng rằm!
Ai về qua cõi trăm năm
Ưu phiền trên tóc. lăn trầm đôi chân!

Lắng nghe. tôi. những giọt đêm
Chiêm bao giọt lạnh. thấm thêm ngậm ngùi
Sầu xuôi. thuyền độc mộc trôi
Dòng đời cô độc. biết rồi về đâu?!
................
[1] Ca dao
[2] “ Sao Khuê chín cái nằm dài / Thương em từ thuở tình ngoài nghĩa trong”
(Bài Ca Sao- Phạm Duy)


CHIỀU THU LÁ ĐỎ

Giọt tim nào rơi vào lòng em nức nở
Đâu phải cỏ cây anh cũng có trái tim sầu
Phiến gió chiều nay lay động nụ trúc đào
Rơi về phương ấy khúc ca dao buồn

Đâu phải cỏ cây anh cũng có trái tim buồn
Lệ đỏ lá thu không tím thẫm
Nghe trong hồn vỡ đôi bờ sóng động
Lạnh một dòng sầu xót nỗi tàn phai!

Đúng là em chẳng phải là ai!
Tà huy gãy bóng dài tóc xõa
Điệp khúc chiều tiếng ai nức nở
Đâu phải cỏ cây anh cũng là người!


ĐÊM TUYẾT LẠNH

Anh giết đời em anh biết không?
Cánh thư anh gởi đẫm ngọt ngào
Nghe bao điếng ngất hồn con gái
Anh giết dại khờ em thế sao?

Anh giết đời em không biết sao?
Nụ hôn thu ấy cháy môi hồng
Vòng tay êm ái thân em trọn
Anh giết đời em đêm tình nồng!

Anh giết tình em anh biết không?
Dối gian lời nói mãi thương người!
Tìm đâu hình bóng tình thu ấy?
Anh nỡ riêng em xót xa đời!

Anh giết đời em nữa đi anh!
Tim yêu khao khát vẫn riêng người
Anh đâu? có nhớ đêm tình ấy?
Giờ chỉ tuyết bông trắng rụng đầy


LỆ ĐỎ

Mùa thu ai bảo lá vàng?
Nơi tôi lá đỏ mùa sang thẫm trời!
Khóc tình. máu đỏ lệ rơi
Bể dâu ngày cũ để người biệt ly!

Khóc ai. lệ đổ xuân thì
Sầu ai lá đỏ. gãy đời thanh xuân
Dối gian thời ấy. đã từng
Bể dâu. khóc hận trùng dương bạc đầu!

Có ai. bên phố lạ nào
Tàn thu. chỉ thấy một màu thê lương!

Phố buồn. ngút mắt con đường
Mùa thu lá đỏ. lệ thương... một người!

                                         Nguyên Lạc

READ MORE - CHÙM THƠ NGUYÊN LẠC

KHÍ CỤ BÌNH AN - Thơ Châu Thạch, lời bình Lê Liên


       
                         Tác giả bài viết Lê Liên


       KHÍ CỤ BÌNH AN 
                      Thơ Châu Thạch
                      Lời bình Lê Liên

Dạ thưa,
Có một điều kỳ lạ chạm đến trái tim mình khi tôi đọc câu cuối của bài thơ:
“Xin hết thảy đăng quang làm hành khất.”

Và tôi hiểu vì sao lại có tựa bài thơ là LỜI KHUYÊN KỲ DỊ của nhà bình thơ CHÂU THẠCH.
Bản thân tôi rất say mê, rất yêu quý “KINH THÁNH”. Đặc biệt khi đọc bài thơ “Lời Khuyên Kỳ Dị” của nhà thơ Châu Thạch. tôi liên tưởng đến đoạn Kinh Thánh trong sách MÁC. (Chương 6: từ câu 7 đến câu 13.) Tôi thầm cảm ơn huynh ấy, đã chuyển hóa đoạn Kinh Thánh trên thành một bài thơ rất ngộ nghĩnh, mang tính tự sự cá nhân, rồi nhẹ nhàng đi vào lòng người như một lời mời gọi… rất ư là kỳ dị !

"Hãy trang bị cho mình chiếc gậy
Như thêm chân để đi giữa cuộc đời
Và chiếc túi như chiếc hồ lô nhỏ

Bạn lên đường làm hành khất rong chơi."



Khi còn nhỏ , tôi rất yêu những cây gậy trong những câu chuyện thần thoại.
Bởi vì, khi cây gậy còn được gọi là đũa thần của cô tiên, của ông bụt huơ lên không trung là lập tức phép màu biến hóa, đáp ứng cho người ta những ước nguyện tốt lành. Sung sướng làm sao!
Trong tuổi thơ của trẻ con nước Việt, ai cũng biết truyền thuyết chống giặc ngoại xâm của nước ta có cây gậy của Thánh Gióng… rất thần kỳ.
Nhớ lại, thuở ấy tôi hay lén Ba tôi đọc truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Tôi rất thích cây “Đả Cẩu Bổng” đầy uy lực và những “cái túi” phân cấp bậc của các đệ tử cái bang đầy nghĩa khí.
Lớn lên một chút, hình ảnh cây ba-ton trong phim ảnh của các nhà quý tộc cho tôi cảm giác yêu, ghét khác nhau tùy theo bối cảnh.
Rồi trong mỗi chúng ta, có mấy ai không thích cây thiết bản nhỏ bé vủa Tôn Ngộ Không ? Mỗi khi vung lên to lớn là uy lực của lẽ phải, điều thiện hóa giải tất cả.
Nếu nói về những cây gậy trong văn học thì nhiều vô kể… ta tản mạn một chút cho vui.
Trở về thực tại, chúng ta còn bắt gặp những cây Thiền Trượng của những vị chân tu. Đó chính là Pháp Cụ rất vi diệu của các ngài trên con đường hành đạo dẫn dắt con người đi vào vùng sáng tâm linh.
Nhưng gần gũi nhất vẫn là những cây gậy của các cụ ông, cụ bà mà ta thường nhìn thấy trong đời sống hàng ngày. Nó như là chân đế vững chắc, nâng đỡ cho những bước chân đã oành gánh nợ đời của các cụ già.
Nhà thơ Châu Thạch đã lấy hình ảnh mộc mạc, thân thiết trong đời sống, bảo chúng ta trang bị cho mình: chiếc gậy và chiếc hồ lô.
Hồ lô chính là biểu tượng của sự Ngọt Ngào, An Lành, và Sức Khỏe được trao ban, được cho đi bất tận.
Hình ảnh của chiếc hồ lô làm tôi nhớ đến dòng Cam Lồ của Phật Bà Quan Âm; của nồi cơm Thạch Sanh không bao giờ cạn hết.
Làm hành khất là sống bằng của bố thí! Có ai làm hành khất mà lại thong dong không nhỉ ? Đã vậy, nhà thơ lại còn bảo “làm hành khất rong chơi” nghe nó là lạ, nghịch lý làm sao ấy?!?…
Làm hành khất trang bị cho mình “chiếc Gậy” còn có lý, nhưng làm sao có túi Hồ Lô đây? Và trong túi hồ lô đó chứa đựng những gì, nhỉ?
Xem chừng đoạn thơ mở đầu này có điều kỳ bí, bất thường chăng ?
Không đâu, chỉ là nhà thơ nhắc nhở cho chúng ta hiểu rằng: hãy sẵn sàng lên đường, rao giảng Tin Mừng cho mọi người. Bởi, giữa đời sống đầy nhiễu nhương này, con người cần được dẫn dắt đi trên con đường ngay lành, đầy tình yêu thương
Vị hành khất này không xin của cải vật chất tầm thường của thế gian, mà vị hành khất này đang trên con đường hành hương, đến từng nhà, xin từng Người:
--- hãy cho tôi sự tăm tối trong cuộc đời bạn. Và từ trong chiếc túi hồ lô này, tôi có Nguồn -Phước-Hạnh ( từ Đấng Ban Cho) trao tặng bạn.

"Bạn bước xuống đi con đường nhân ái
Nẽo yêu thương gót rãi những nhân lành
Đến từng nhà xin chớ gõ tay nhanh

Cứ từ tốn như ngày xưa Chúa gõ."

“Nẻo yêu thương gót rãi những nhân lành” Đường trần muôn lối đi, một khi ta chọn “con đường nhân ái”, thì đường đi ấy đã được định hướng bởi “nẽo yêu thương” rồi.

Không dễ gì khi mỗi bước ta đi đều gieo nhân tốt, để được gặt quả lành! Chúa mời gọi chúng ta hãy nhẫn nại khi làm nhân chứng tình yêu của Ngài bằng lòng bác ái, sự khiêm nhu khi gõ cửa trái tim của mỗi con người.
Đọc đoạn thơ trên tôi nhớ đến câu
"Hãy Xin thì sẽ được
Hãy Tìm thì sẽ gặp
Hãy Gõ cửa sẽ mở cho.”
(Mt 7: 7-8)

Hãy Xin, Hãy Tìm, Hãy Gõ: đây là chuỗi trợ động từ làm sáng thêm câu thơ:
"Đến từng nhà xin chớ gõ tay nhanh
Cứ từ tốn như ngày xưa Chúa gõ."

Đây là hình ảnh đẹp, với tâm thái khoan thai, khiêm nhu, hoan lạc vô cùng.

"Ai tiếp bạn và ai lòng mở ngõ
Bạn nhân danh công lý tạ ơn Người
Ai quay lưng chế nhạo, bạn tươi cười
Phủi hết bụi, đi xa vùng ô trọc,"

Thật ngộ khi chúng ta làm hành khất nhưng lại “không nhận” mà chỉ có “cho đi”.
Brian Tracy tâm niệm :

“Hãy luôn CHO mà không ghi nhớ
Hãy luôn NHẬN mà không lãng quên”

Khi người ta mở cửa lòng để đón nhận chân lý; thì mình hân hoan cảm ơn người, lại nhân danh công lý mà tạ ơn Chúa.
Khi người ta chưa có niềm tin, từ chối hảo ý của mình, thậm chí chế nhạo thì cũng lấy lòng khoan dung mà đối đãi. Thật không dễ dàng gì.

“Bạn sẽ thấy tay mình ngăn tiếng khóc
Nếu đi xin vì trái đất nhân danh
Băng vết hằn đang rũa cả màu xanh
Lấy tình nghĩa trồng hoa vườn khổ nạn.”

Làm Hành khất vì miếng cơm manh áo đời thường đã khó. Bởi không dễ gì ta nhận được của bố thí từ lòng nhân hậu thật sự.
Làm hành khất mà chỉ TRAO GỞI TÌNH YÊU THƯƠNG môt cách “Nhưng Không” càng khó hơn.
Chữa lành một tổn thương
Cứu vớt một linh hồn ,
Thay đổi môt tập tính,
Xóa bỏ một hủ tục ... quả là một sứ mạng lớn. Rất cao cả và thiêng liêng.

Khi lòng ta tràn ngập Tình Yêu và Hy Vọng thì sẽ thắng vượt mọi thử thách, khổ nạn.
Cả Nhân Loại này ai cũng được thúc đẫy bởi Tình Yêu tha nhân thì hành trang gọn nhẹ chỉ là cây gậy đầy quyền năng ánh sáng và chiếc túi yêu thương vô vụ lợi, chắc hẳn Trái Đất xinh tươi, tốt lành trở thành Thiên Đường.

"Cả nhân lọai nếu ai đồng như bạn
Nhanh bàn tay với gậy, túi yêu thương
Thì thế gian nay đã biến thiên đường
Và đau khổ đâu còn trên mặt đất,"

"Xin hết thảy đăng quang làm hành khất!"

Cho nên Nhà thơ Châu Thạch chẳng ngần ngại khi mời gọi mọi Người hãy làm một việc lạ kỳ mà xưa nay chưa từng được công nhận: LÀM HÀNH KHẤT mà lại “ tự mình” ĐĂNG QUANG.
Một bài thơ đầy Tánh Linh, Tôi cảm nhận sâu sắc, nhưng không đủ ngôn từ mầu nhiệm để diễn tả. Tôi chỉ viết nửa vời, và lòng thì nôn nao muốn là tình nguyện viên, làm sứ giả ra đi loan báo Tin Mừng.
Chỉ bảy câu trong Kinh Thánh thôi, mà tác giả Châu Thạch đã viết thành một bài “Hịch”, đã hiệu triệu được nhiều Người làm theo “LỜI KHUYÊN KỲ DỊ của huynh ấy. Thật đáng ngưỡng mộ.
Cảm ơn nhà bình thơ Châu Thạch rất nhiều, bởi bài thơ “Lời khuyên kỳ dị” của huynh quá sâu nhiệm và rất Nhân Văn. Nó cho ta tràn đầy năng lượng yêu thương trong cuộc sống này.

Alleluia !

Lê Liên.

Sài Gòn, Mùa Vọng 2018.
                                      
Dạ thưa, có một điều kỳ lạ chạm đến trái tim mình khi tôi đọc câu cuối của bài thơ:

“Xin hết thảy đăng quang làm hành khất.”

Và tôi hiểu vì sao lại có tựa bài thơ là LỜI KHUYÊN KỲ DỊ của nhà bình thơ CHÂU THẠCH.

Bản thân tôi rất say mê, rất yêu quý “KINH THÁNH”. Đặc biệt khi đọc bài thơ “Lời Khuyên Kỳ Dị” của nhà thơ Châu Thạch. tôi liên tưởng đến đoạn Kinh Thánh trong sách MÁC. (Chương 6: từ câu 7 đến câu 13.) Tôi thầm cảm ơn huynh ấy, đã chuyển hóa đoạn Kinh Thánh trên thành một bài thơ rất ngộ nghĩnh, mang tính tự sự cá nhân, rồi nhẹ nhàng đi vào lòng người như một lời mời gọi.. rất ư là kỳ dị !

"Hãy trang bị cho mình chiếc gậy
Như thêm chân để đi giữa cuộc đời
Và chiếc túi như chiếc hồ lô nhỏ
Bạn lên đường làm hành khất rong chơi."

Khi còn nhỏ, tôi rất yêu những cây gậy trong những câu chuyện thần thoại.
Bởi vì, khi cây gậy còn được gọi là đủa thần của cô tiên, của ông bụt huơ lên không trung là lập tức phép màu biến hóa, đáp ứng cho người ta những ước nguyện tốt lành. Sung sướng làm sao!

Trong tuổi thơ của trẻ con nước Việt, ai cũng biết truyền thuyết chống ngoại xâm của nước ta có cây gậy của Thánh Gióng… rất thần kỳ.

Nhớ lại, thuở ấy tôi hay lén Ba tôi đọc truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Tôi rất thích cây “Đả Cẩu Bổng” đầy uy lực và những “cái túi” phân cấp bậc của các đệ tử cái bang đầy nghĩa khí.

Lớn lên một chút, hình ảnh cây ba-ton trong phim ảnh của các nhà quý tộc cho tôi cảm giác yêu, ghét khác nhau tùy theo bối cảnh.

Rồi trong mỗi chúng ta, có mấy ai không thích cây thiết bản của Tôn Ngộ Không ?

Nếu nói về những cây gậy trong văn học thì nhiều vô kể… ta tản mạn một chút cho vui.

Trở về thực tại, chúng ta con bắt gặp những cây Thiền Trượng của những vị chân tu. Đó chính là Pháp Cụ rất vi diệu của các ngài trên con đường hành đạo dẫn dắt con người đi vào vùng sáng tâm linh.

Nhưng gần gũi nhất vẫn là những cây gậy của các cụ ông, cụ bà mà ta thường nhìn thấy trong đời sống hàng ngày. Nó như là chân đế vững chắc, nâng đỡ cho những bước chân đã oằn gánh nợ đời của các cụ già.

Nhà thơ Châu Thạch đã lấy hình ảnh mộc mạc, thân thiết trong đời sống, bảo chúng ta trang bị cho mình: chiếc gậy và chiếc hồ lô.

Hồ lô chính là biểu tượng của sự Ngọt Ngào, An Lành, và Sức Khỏe được trao ban, được cho đi bất tận.

Hình ảnh của chiếc hồ lô làm tôi nhớ đến dòng Cam Lồ của Phật Bà Quan Âm, của nồi cơm Thạch Sanh không bao giờ cạn hết.

Làm hành khất là sống bằng của bố thí! Có ai làm hành khất mà lại thong dong không nhỉ ? Đã vậy, nhà thơ lại còn bảo “làm hành khất rong chơi” nghe nó là lạ, nghịch lý làm sao ấy?!?…

Làm hành khất trang bị cho mình “chiếc Gậy” còn có lý, nhưng làm sao có túi Hồ Lô đây? Và trong túi hồ lô đó chứa đựng những gì, nhỉ?

Xem chừng đoạn thơ mở đầu này có điều kỳ bí, bất thường chăng ?

Không đâu, chỉ là nhà thơ nhắc nhỡ cho chúng ta hiểu rằng: hãy sẵn sàng lên đường, rao giảng Tin Mừng cho mọi người. Bởi, giữa đời sống đầy nhiễu nhương này, con người cần được dẫn dắt đi trên con đường ngay lành, đầy tình yêu thương.

Vị hành khất này không xin của cải vật chất tầm thường của thế gian, mà vị hành khất này đang trên con đường hành hương, đến từng nhà, xin từng Người:

--- hãy cho tôi sự tăm tối trong cuộc đời bạn. Và từ trong chiếc túi hồ lô này, tôi có nguồn phước hạnh (từ Đấng Ban Cho) trao cho bạn.

"Bạn bước xuống đi con đường nhân ái
Nẽo yêu thương gót rãi những nhân lành
Đến từng nhà xin chớ gõ tay nhanh
Cứ từ tốn như ngày xưa Chúa gõ."

“Nẻo yêu thương gót rãi những nhân lành”

Đường trần muôn lối đi, một khi ta chọn “con đường nhân ái”, thì đường đi ấy đã được định hướng bởi “nẽo yêu thương” rồi.

Không dễ gì khi mỗi bước ta đi đều gieo nhân tốt, để được gặt quả lành! Chúa mời gọi chúng ta hãy nhẫn nại khi làm nhân chứng tình yêu của Ngài bằng lòng bác ái, sự khiêm nhu khi gõ cửa trái tim của mỗi con người.
Đọc đoạn thơ trên tôi nhớ đến câu

"Hãy Xin thì sẽ được
Hãy Tìm thì sẽ gặp
Hãy Gõ cửa sẽ mở cho.”
(Mt 7: 7-8)

Hãy Xin, Hãy Tìm, Hãy Gõ: đây là chuỗi trợ động từ làm sáng thêm câu thơ:

"Đến từng nhà xin chớ gõ tay nhanh
Cứ từ tốn như ngày xưa Chúa gõ."

Đây là hình ảnh đẹp, với tâm thái khoan thai, khiêm nhu vô cùng.

"Ai tiếp bạn và ai lòng mở ngõ
Bạn nhân danh công lý tạ ơn Người
Ai quay lưng chế nhạo, bạn tươi cười
Phủi hết bụi, đi xa vùng ô trọc,"

Thật ngộ khi chúng ta làm hành khất nhưng lại “không nhận” mà chỉ có “cho đi”. (Brian Tracy) tâm niệm :

“Hãy luôn CHO mà không ghi nhớ
Hãy luôn NHẬN mà không lãng quên”

Khi người ta mở cửa lòng để đón nhận chân lý; thì mình hân hoan cảm ơn người, lại nhân danh công lý mà tạ ơn Chúa.

Khi người ta chưa có niềm tin, từ chối hảo ý của mình, thậm chí chế nhạo thì cũng lấy lòng khoan dung mà đối đãi. Thật không dễ dàng gì.

“Bạn sẽ thấy tay mình ngăn tiếng khóc
Nếu đi xin vì trái đất nhân danh
Băng vết hằn đang rũa cả màu xanh
Lấy tình nghĩa trồng hoa vườn khổ nạn.”

Làm Hành khất vì miếng cơm manh áo đời thường đã khó. Bởi không dễ gì ta nhận được của bố thí từ lòng nhân hậu..
Làm hành khất mà chỉ TRAO GỞI TÌNH YÊU THƯƠNG một cách

“Nhưng Không” càng khó hơn.
Chữa lành một tổn thương
Cứu vớt một linh hồn ,
Thay đổi môt tập tính,
Xóa bỏ một hủ tục ... quả là một sứ mạng lớn.


Khi lòng ta tràn ngập Tình Yêu và Hy Vọng thì sẽ thắng vượt mọi thử thách, khổ nạn.

Cả Nhân Loại này ai cũng được thúc đẫy bởi Tình Yêu, mà hành trang gọn nhẹ chỉ là cây gậy đầy quyền năng ánh sáng và chiếc túi yêu thương vô vụ lợi thì trái đất này trở thành Thiên Đường .

"Cả nhân lọai nếu ai đồng như bạn
Nhanh bàn tay với gậy, túi yêu thương
Thì thế gian nay đã biến thiên đường
Và đau khổ đâu còn trên mặt đất,"

"Xin hết thảy đăng quang làm hành khất!"

Cho nên Nhà thơ Châu Thạch chẳng ngần ngại khi mời gọi mọi Người hãy làm một việc lạ kỳ mà xưa nay chưa từng được công nhận: LÀM HÀNH KHẤT mà lại “tự mình” ĐĂNG QUANG.

Một bài thơ đầy Tánh Linh, Tôi cảm nhận sâu sắc, nhưng không đủ ngôn từ mầu nhiệm để diễn tả. Tôi chỉ viết nửa vời, và lòng thì nôn nao muốn là tình nguyện viên , làm sứ giả ra đi loan báo Tin Mừng.

Chỉ bảy câu trong Kinh Thánh thôi, mà tác giả Châu Thạch đã viết thành một bài “Hịch”, đã hiệu triệu được nhiều Người làm theo “LỜI KHUYÊN KỲ DỊ của huynh ấy. Thật đáng ngưỡng mộ.

Cảm ơn nhà bình thơ Châu Thạch rất nhiều, bởi bài thơ “Lời khuyên kỳ dị” của huynh quá sâu nhiệm và rất Nhân Văn. Nó cho ta tràn đầy năng lượng yêu thương cho cuộc sống.

Alleluia !
                                                               Mùa Vọng 2018.
                                                                       Lê Liên
...........


             Nhà  thơ Châu Thạch



LỜI KHUYÊN KỲ DỊ

Hãy trang bị cho mình chiếc gậy
Như thêm chân để đi giữa cuộc đời
Và chiếc túi như chiếc hồ lô nhỏ
Bạn lên đường làm hành khất rong chơi.

Bạn bước xuống đi con đường nhân ái
Nẻo yêu thương gót rãi những nhân lành
Đến từng nhà xin chớ gõ tay nhanh
Cứ từ tốn như ngày xưa Chúa gõ.

Ai tiếp bạn và ai lòng mở ngõ
Bạn nhân danh công lý tạ ơn Người
Ai quay lưng chế nhạo, bạn tươi cười
Phủi hết bụi, đi xa vùng ô trọc,

Bạn sẽ thấy tay mình ngăn tiếng khóc
Nếu đi xin vì trái đất nhân danh
Băng vết hằn đang rũa cả màu xanh
Lấy tình nghĩa trồng hoa vườn khổ nạn.

Cả nhân lọai nếu ai đồng như bạn
Nhanh bàn tay với gậy, túi yêu thương
Thì thế gian nay đã biến thiên đường
Và đau khổ đâu còn trên mặt đất,

Xin hết thảy đăng quang làm hành khất

                                         Châu Thạch

READ MORE - KHÍ CỤ BÌNH AN - Thơ Châu Thạch, lời bình Lê Liên