Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, February 14, 2017

CHUYỆN, QUĂNG - Thơ Chu Vương Miện


   Nhà thơ Chu Vương Miện


CHUYỆN

Hai đứa chúng ta

Y như chuyện hai con gà
Con thì chỉ lo cục tác
Con thì đá bậy qua loa
Sáng lên vỗ cánh mà gáy
nhìn trời ngửa cổ nghênh ngang
hết sân đến vườn ngoài ngõ
nơi mô cũng chỉ điạ dàng
lúc vui đạp dăm ba cái
lúc buồn rúc cổ ngủ luôn
ngao du coi thường thế sự
quan tâm chi chuyện tầm thường
con lo tối ngày đẻ trứng
ấp xong lo chưyện gà con
Hai ta một trống một mái
Loanh quanh toàn chuyện vuông tròn



QUĂNG

Ngườì đẹp bị gã thầy lang chộp mất
Gã làm thơ mà lại chả biết gì 
cứ làm thơ gửi cho nàng
nàng không xem quăng thùng rác
người đẹp vừa hút mỡ bụng
nâng vú, nâng mông, nâng cằm
rất cần đồng đô, đồng euro
gã làm thơ gửi cho nàng điệu hát
câu hò
điệu lý, điệu hò lơ
người đẹp lấy một tay xua xua
một tay che tai
bảo đi nơi khác
ôi mộng mơ
ác quỉ và người đẹp
một sáng mù trời gã làm thơ
Lái xe trên cầu xa lộ
bị xe truck cán dẹp lép
tan xác
đục đánh xăng, dùi đánh đục
con gà ăn lúa xong đạp mái

                Chu Vương Miện

READ MORE - CHUYỆN, QUĂNG - Thơ Chu Vương Miện

CHÙM THƠ NGUYỄN KHÔI




THƠ VỀ Ô SIN
(Tưởng nhớ anh Lê Bầu)

Thua "mợ chủ" cái danh "Bà Chủ"
là Ô sin thống lĩnh một tòa
- trọng trách là chăm nom "2 cụ"
lo nấu ăn, đi chợ, lau nhà...
                   
Thua "mợ chủ" phấn son / đài các
Hơn (là) "gái quê" xuân sắc mặn mà (1)
Khiến "cậu chủ" mắt la / mày lét
thèm trộm ôm một cái bõ mà...
                   
Ừ, ở quê còn chồng/ con nhỏ
còn mẹ già/ cha yếu chờ trông 
-Thôi, thì  đành chịu "xa", chịu "nhớ"
làm "Chuột sa chĩnh gạo" kiếm ăn...
                    
-Ừ "đi chợ" khéo mà bớt xén
Này dầu thơm / sữa tắm...cứ mần
Nịnh "2 cụ" , có phần tiền thưởng
"Cậu chủ" mê "boa" sộp mỗi lần...
                    
Ừ "Ô sin" nghe tên... hơi ớn
làm Tướng kia: chữ NHẪN còn đeo ?
Tất cả là "kiếm ăn" và "sướng"
Nghề Ô sin - lối thoát đói / nghèo.

                         Hà Nội 7-2-2017
                        NGUYỄN KHÔI

(1) Xem "Gái quê" của Hàn MạcTử
và thơ Tố Hữu "Nàng gửi con về thôn xóm cũ..."
         
READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN KHÔI

NGÀY XUÂN QUA ĐÈO BẢO LỘC - Thơ Hoàng Yên Lynh


       

      NGÀY XUÂN QUA ĐÈO BẢO LỘC                                

         Cũng lại mùa xuân về quán cũ
         Bạn bè dăm đứa chỉ mình ta
         Đèo nghiêng đá dựng sương giăng lối
         Mà dấu đời ta tóc trắng rơi.

        Ô hay khói thuốc loang mờ tỏ
        Ơi bạn về đây tâm sự đầy
        Bạn đi thăm thẳm phương trời ấy
        Trăng vẫn đong đầy phả lối xưa.

        Đèo vắng mây bay ta một bóng
        Tâm tình thơ viết gởi hư không
        Đếm mãi thời gian mòn nỗi nhớ
        Góc quán lưng đèo lại ngẫn ngơ.

       Lại một mùa xuân  bạn nhớ không
       Quán vắng còn đây bạn đi rồi
       Hỏi gió hỏi mây đời lạc xứ
       Mà cánh chim trời mãi lẻ loi. 

                 Hoàng Yên Lynh
                 Đèo Bảo Lộc, 01.02.2017
     
READ MORE - NGÀY XUÂN QUA ĐÈO BẢO LỘC - Thơ Hoàng Yên Lynh

THƠ THẨN - Thơ Thủy Điền

 
                                 Ảnh tác giả



THƠ THẨN

Sao ta mãi làm thơ
Để rồi thơ thẩn
Mơ mộng nhiều, chẳng được bao nhiêu
Đi lang thang giữa phố thị chiều
Miệng lẩm bẩm nhỏ, to đôi chữ
Vớ tay nhặt, nhằm loài hoa Sứ
Bỗng giật mình! Lén nhẹ bước chân

Sao ta mãi làm thơ
Để rồi thơ thẩn
Chỉ một mình, giữa chốn hư vô
Đi thì đi, chẳng biết đi mô
Về chẳng biết bao giờ mới tới
Nắng hay mưa cứ mặc xác trời
Chân bước nhẹ qua từng ngõ vắng

Sao ta mãi làm thơ
Để rồi túng quẩn
Thơ cạn lời đau nhức cả tim
Cố lân la khắp nẻo để tìm
Như kẻ lạc đang tìm về chốn

                        Thủy Điền
                       13-02-2017

READ MORE - THƠ THẨN - Thơ Thủy Điền

VALENTINE LẠNH - Thơ Đặng Xuân Xuyến


     

                    

 VALENTINE LẠNH


Lăn phải
Lăn trái
Cái chăn!
Mày thật vô duyên
Cuộn tròn
mãi không đủ ấm.


Lật người
sang phải
Lật người
sang trái
Tại mày! Cái gối chẳng êm
Cả đêm
hại tao cả nghĩ.


Ờ nhỉ...
Lại valentine
Lẻ người
Lẻ chăn
Lẻ gối.


Hà Nội, ngày 14 tháng 02.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN



READ MORE - VALENTINE LẠNH - Thơ Đặng Xuân Xuyến

VALENTINE VỚI BẠN TÌNH CŨ - Thơ Nguyễn Khôi




READ MORE - VALENTINE VỚI BẠN TÌNH CŨ - Thơ Nguyễn Khôi

MAI LẠI ĐẾN - thơ Phan Minh Châu




MAI LẠI ĐẾN

Mai lại đến ngày tình nhân nhỏ ạ
Bao hoa thơm bày bán ở ven đường
Biết mua tặng nhỏ hoa gì đây nhỉ
Một nhành hồng mang sắc áo xuân phân?
Hay nhỏ thích cùng anh đi dạo phố
Thích quán cà phê hay thích đãi cơm chiều
Hay nhỏ thích đến nơi nào thầm lặng
Không có người để bèo dạt hoa thiêu..
Đùa chút xíu nhỏ ơi đừng giận nhé
Đừng khóc nghe để môi lợt má hờn
Đừng ngúng ngoảy trên đôi giày cao gót
Lỡ bề gì ! Anh thấy nhỏ mà ghê.
Ngày quen nhỏ anh đã thề đã thốt
Không làm đau làm nhỏ giận nhỏ hờn
Anh xin nhận cho mình nghìn thua thiệt
Miễn nhỏ cưới khúc khích để đời thương
Anh lại thích nhìn vào đôi mắt nhỏ
Đôi mắt trong như đáy giếng ao làng
Lúc hờn nhỏ đôi lần anh dợm nhảy
Để một mình nhỏ lại hưởng lang thang
Ngày quen nhỏ là ngày anh đoạn tuyệt
Thuốc lá,cà phê bài bạc rượu chè
Nhỏ có nhắc đôi lần anh bỗng nhớ
Tha giùm anh bởi đó thú đam mê...
Anh hoang quá nhiều khi làm nhỏ khóc
Đôi mắt sưng như hai trái mảng cầu
Anh nhìn nhỏ sởn gai mà rụng tóc
Về đến nhà thiêm thiếp mấy ngày đau
Mai lại đến ngày tình nhân đó nhỏ
Biết mua chi hay chẳng biết mua gì
Tay cặp nách tụi mình đi bát phố
Giữa một ngày năm trước tưởng phản ly
Đâu có dễ biết bao ngày bao tháng
Đón với đưa đâu đó đã nghìn lần
Nay có nhỏ lần này ta quyết giữ
Hết quảng đường nắng cháy với mua chan.
                       Phan Minh Châu
                           Nha Trang


READ MORE - MAI LẠI ĐẾN - thơ Phan Minh Châu

HƯƠNG XUÂN TỪ THỊ - thơ Tú Yên





HƯƠNG XUÂN TỪ THỊ
Kính dâng Hòa Thượng Thích Hạnh Niệm
nhân kỷ niệm Chúc Thọ 70
Xuân Đinh Dậu


Xuân còn nhởn nhơ trước cửa
Lá hoa đương độ khoe màu
Khóm cúc trổ vàng hơn nữa
Dịu hiền như sắc hoàng y
Xuân mang bao điều kỳ diệu
Cho tình người thắm đượm thêm
Khúc nhạc lòng reo muôn điệu
Hương xuân Từ Thị chan hòa
Từ độ tâm hoa bừng nở
Người đi theo bước cha lành
Dừng cuộc phiêu lưu muôn thưở
Quê xưa thanh thản quay về
Pháp Bảo - cổng chùa rộng mở
Đón người du tử dừng chân
Tìm mãi trong từng hơi thở
Tâm khai thấy đá mĩm cười
Ngoảnh măt - căn, trần bỏ lại
Chân như nở đóa hoa từ
Sắc không - tháng ngày vô ngại
Bảy mươi xuân - Đẹp rạng ngời

TÚ YÊN


READ MORE - HƯƠNG XUÂN TỪ THỊ - thơ Tú Yên

TẬP BƠI - truyện ngắn Võ Quốc Tuấn


Ảnh tác giả

Truyện ngắn:

Tập Bơi


Giữa trưa hè oi bức, thằng Hào,11 tuổi, không sao nhịn được lời rủ rê tắm sông của bọn trẻ trong xóm. Dòng nước trong xanh như càng thêm thúc giục nó, mặc dù nó thừa biết không đời nào ông bà nội và mẹ nó cho tắm…
Mẹ nó là nội trợ. Cha nó là trụ cột kinh tế gia đình lại làm xa nhà, cuối tuần mới về nên dường như mọi việc giám sát, chăm sóc, giáo dục con đều do mẹ nó quán xuyến.  Hôm nay, nó dám phạm vào lỗi ấy, hụt chân, uống mấy ngụm nước, cũng may mẹ nó đến kịp lúc, lôi về và nó bị một trận đòn. Cha nó về chứng kiến cảnh ấy không khỏi buồn lòng. Ông lên tiếng:
-Con tự ý tắm sông mà không xin phép ông bà và mẹ là con sai. Con có nhận lỗi không?
-Dạ có. Con biết lỗi.
Rồi ông quay sang nói với vợ:
-Mình sợ con đuối nước là phải. Nhưng sợ đuối nước mà không cho con tập bơi thì đó không phải là giải pháp. Mình cứu nó hôm nay, nhưng không thể cứu nó một đời. Rồi nó đi học xa nhà, rồi nó đi làm, ai cứu nó? Hãy để nó tự bơi để cứu lấy mình…
-Nhưng em nghĩ nó còn quá nhỏ!
-Không! Học cách cứu lấy mình không bao giờ là sớm em ạ! Tuần sau con mình được nghỉ hè, anh sẽ đưa nó đi theo, để nó học thêm tin học, ngoại ngữ và mỗi chiều cho nó học bơi ở trung tâm luôn…
Mẹ nó thấy cũng hợp lí nên không dám cãi; còn nó thì vui không gì bằng; chỉ có ông bà nội là buồn ra mặt vì không muốn cháu xa nhà…
Thế là mỗi chiều, sau giờ làm việc và học, hai cha con nó đến trung tâm lặn hụp. Với sự hướng dẫn, dìu, nâng đỡ của cha nó, nó tiến bộ rất nhanh. Mới đầu nó còn mang phao, nhưng sang tuần thứ hai thì bỏ phao được nhưng cũng uống nước vài lần. Và tuần lễ thứ ba thì nó “bơi kiểu chó” khá ổn và tiến bộ dần dần…
Hôm nay, cũng như lệ thường, đang làm những động tác khởi động để chuẩn bị xuống nước, nó hỏi cha nó:
-Ngày xưa, mới học bơi cha có bị uống nước không?
-Có! Mà hầu như ai cũng thế con ạ!
-Thế cha học ở đâu mà giỏi thế?
Tự dưng cha nó biến sắc. Ông trầm ngâm một lúc rồi nói:
-Thú thật, cha không bơi giỏi con ạ!
-Cha đừng đùa nữa! Con hỏi nghiêm túc đấy!
-Thì cha cũng trả lời nghiêm túc. Hồi nhỏ cha cũng như con, vì ông bà nội cưng quá mức nên cũng rất khắt khe, sợ đủ điều, ngăn cấm đủ thứ. Mọi việc dường như cha chỉ biết làm theo, không tự định đoạt được, kể cả việc học ngành gì, làm ở đâu, cưới ai,..nên đến giờ cha vẫn… chưa bơi giỏi!...
-Rõ ràng Cha bơi sải, bơi ếch, bơi bướm kiểu nào cũng giỏi hết mà!
Người cha kéo nó xuống hồ và nói:
-Con thấy không, nước ngập đầu con nhưng chỉ đến ngực cha. Sở dĩ cha bơi giỏi ba kiểu ấy là vì cha còn chỗ để đứng. Chính vì vậy nên thay vì bơi thật, cha chỉ dựa vào chỗ đứng để tiến về trước theo những kiểu mẫu mà thôi! Con có thấy lạ là tại sao cha chỉ hụp lặn hay bơi úp mặt mà không thể bơi ngửa mặt để nhìn trời không? Vì nếu bơi ngửa mặt cha sẽ không còn chỗ đứng nên ắt sẽ bị chìm. Người biết bơi thật thì không cần chỗ đứng, trong hoàn cảnh, tình huống nào họ cũng bơi để cứu mình, cứu người được. Chính vì vậy mà cha muốn con tập bơi để sao này dám ngửa mặt nhìn đời, tiến thân bằng thực tài mà không phải nhờ chỗ đứng thân thế nâng đỡ. Con hiểu không?
-Dạ con đã hiểu…


Võ Quốc Tuấn
Trà Vinh,13/02/2017.


READ MORE - TẬP BƠI - truyện ngắn Võ Quốc Tuấn

Monday, February 13, 2017

ĐỌC "XUÂN", THƠ THANH TÙNG (FACEBOOK MAI PHẠM )- Châu Thạch

 
        
Châu Thạch

Thơ Đường Luật ngày nay rất phổ biến. Tuy nhiên để tìm một bài thơ thanh thoát, nghĩa là không nặng nề với điển tích, với từ ngữ cổ xưa, với ý và tứ lặp lại từ hàng vạn bài thơ trước đây thì thật khó. Mùa xuân năm nay thật lòng tôi tâm đắc với bài thơ của Thanh Tùng (Facebook: Mai Phạm), một nữ sĩ ở Đà Nẵng mà bút hiệu và tánh cách của chị được nhiều thi nhân yêu mến.
Bước vào hai câu Đề của bài thơ hồn ta rung động ngay với gót chân Xuân làm lay động nhẹ cành mai:
Run run gió chạm cánh Hoàng Mai
Ừ nhỉ! Xuân đang động gót hài
Đây là một ý thơ thật là độc đáo, liên tưởng hình ảnh mùa xuân về trên cánh mai thật là thi vị. Khó có nhà thơ nào diễn tả mùa xuân về đơn sơ như thế. Cái đơn sơ đó làm tâm hồn ta thú vị khi nhà thơ thốt lên “ừ nhỉ!” như một phát hiện bất ngờ đem đến niềm vui rất ư là thanh thoát. Câu thơ làm cho mùa xuân bỗng nhiên xuất hiện trong vườn nhà như vị khách thân thương từ xa mới về. Câu thơ cũng cho ta liên tưởng đến thời tiết, đến khung cảnh êm ả đầu xuân. Tự nhiên lòng ta thấy thoải mái nhờ tác dụng của hai câu thơ nầy, nó rất tự nhiên  mà nó đem cả mùa xuân vào hồn ta không kèn không trống. Tôi đọc bài thơ nầy trong khi ngoài kia trời mưa và lạnh, nhưng sao tôi thấy cả căn phòng hình như ấm áp và có chút hương thơm bay nhè nhẹ.
Hai câu thơ Trạng tác giả đưa hình ảnh sự chết và sự sống  bên nhau, nhưng lạ sao, hai hình ảnh nầy tá khách vào nhau  làm cho ý thơ trở thành thâm thúy:
Cái rét đông tàn vừa hoá kiếp
Chút nồng xuân chớm đã phôi thai
Sự hóa kiếp của mùa đông và sự sinh ra của mùa xuân trong hai câu thơ đã lý giải cái lẽ vô thường, luân hồi của trời đất. Triết lý cao siêu đó được đưa vào trong hai câu thơ tả cảnh bình thường mà một người đọc chỉ chiêm nghiệm nó trong tìm ẩn của lòng mình. “Cái rét đông tàn” và “Chút nồng xuân ấm” đối nhau trong câu Trạng làm cho ta cảm nhận tự nhiên trên da thịt ta, thời tiết se se lạnh hoặc âm ấm của buổi đầu xuân. Qua hai câu thơ ở vế Đề và Trạng, tác giả đã cho ta mắt nhìn thấy xuân, xúc giác, thính giác chạm vào xuân để rồi, qua câu Luận, tác giả mở ra cả bầu trời xuân cho ta thưởng thức:
Trăng thôi e ngại làn mây xám
Sông đã se sua vạt áo dài
Trăng và nước hiện ra như bao bài Đường luật khác, nhưng trăng và nước ở đây được nhân cách hóa hay làm sao!  Đó là cô thiếu nữ “thôi e ngại làn mây”, “se sua vạt áo dài”. Đọc hai câu thơ ta thấy được cả bầu trời xuân, và cả cái bầu trời xuân đó thanh khiết như một thiếu nữ thơ ngây. Cái xuân của bầu trời nhập vào cái xuân tươi trẻ trong hồn ta qua hình ảnh cô thiếu nữ thơ ngây đó, khiến hồn ta tự nhiên khoan khoái, nhẹ nhàng, an vui một cách lạ kỳ mà nếu không ai nói ra thì ta không biết được ta vui bởi tác lực từ đâu. Đó là tác lực từ vế thơ Luận ở trên!  
Ở hai câu Trạng và luận tác giả cũng chỉ tả cảnh nhưng lại làm trọn chức trách được giao cho hai vế thơ nầy ở luật Đường thi là “bình và luận” cái chủ đề Xuân mà tác giả xướng ở trên một cách linh động và ẩn ý.
Qua vế kết, tác giả lại dựng lên hình ảnh thiếu nữ như trong một bài thơ tình, tóm gọn hình ảnh cả mùa xuân trong hình ảnh người con gái, làm cho bức tranh lung linh tuyệt đẹp, khiến xuân đầy ắp sự đáng yêu:
Em xoả tóc thề hong nắng mới
Tìm hương con bướm đậu trên vai.
Không phải là nắng đậu trên vai mà là “con bướm đậu trên vai”. Mà cũng chưa chắc con bướm đậu trên vai mà chỉ là “hương con bướm đậu trên vai” thôi. Câu thơ chót gom cả cái thi vị của mùa xuân trên đôi vai thơm của người thiếu nữ, cô đọng mùa xuân trên một hình ảnh sống động mà ai cũng thích nhìn, thích ngắm, mà ai cũng dề dàng rung động.
Bài thơ đưa ta đi từ cánh mai vàng đến chiếc vai thiếu nữ. Đoạn đường rất ngắn mà ta hít thở đầy đủ hương xuân, nhìn từ chi tiết đến bao quát hình ảnh xuân về, cho ta trong vô thức, chiêm nghiệm lẽ huyền vi của trời đất. Nếu không khen bài thơ nầy thật hay thì quả là vô tình quá vậy./.
                             Châu Thạch


    
                Nhà thơ Thanh Tùng

XUÂN
Run run gió chạm cánh Hoàng Mai
Ừ nhỉ! Xuân đang động gót hài
Cái rét đông tàn vừa hoá kiếp
Chút nồng xuân chớm đã phôi thai
Trăng thôi e ngại làn mây xám
Sông đã se sua vạt áo dài
Em xoả tóc thề hong nắng mới
Tìm hương con bướm đậu trên vai.
                             Thanh Tùng

READ MORE - ĐỌC "XUÂN", THƠ THANH TÙNG (FACEBOOK MAI PHẠM )- Châu Thạch

HÌNH NHƯ - thơ Vũ Trầm Tư



Tác giả Vũ Trầm Tư


Hình Như

Hình như em đã quên tôi
Để mưa dưới phố một trời hắt hiu
Trăm năm lỡ chuyến đò chiều
Có ai đưa tiễn, buồn nhiều hơn không?

Hình như lá rụng bên sân
Tình tôi như lá rơi dần cuối thu
Trăng xưa nhòa nhạt sương mù
Tôi còn bên chén rượu, dù nửa đêm

Hình như mùi tóc dịu êm
Ru tôi cùng với rượu mềm bờ môi
Hỏi người, giờ quá xa xôi
Hỏi trời, mưa nắng, tình vơi, tình buồn

Hình như đêm nhớ trăng suông
Tôi và em, những giận hờn vu vơ
Hình như nơi bến tình thơ
Thuyền tôi đã đắm bên bờ mộng du

Vũ Trầm Tư
READ MORE - HÌNH NHƯ - thơ Vũ Trầm Tư