Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, November 19, 2015

Hoài Huyền Thanh - HƯƠNG ẤU THƠ

Lớp sư phạm 1973-1974.
Ảnh do tác giả cung cấp.


Hoài Huyền Thanh

HƯƠNG U THƠ

PHIÊN KHÚC 1 : DÒNG SÔNG U THƠ

Bây gi là mùa đông, ngày tháng lê thê dài, nhng cng mây xám dày đc khung tri, nng như mt hút phương nào. Tri lành lnh, mt khí lnh mênh mang bun, gió hiu ht heo may. Lá vàng rơi trên tóc, trên vai, tri dài trên li nh xôn xao. Bước chân nai ngơ ngác bun trong ngày tháng vào đông. Li nh ngày xưa không còn xôn xao nng m và em đơn côi mang ni nh không ri, âm thm trong ni bun đc thoi.

Ngày xưa, chao ôi! Em cht nghe bâng khuâng vi ngôn t ngày xưa. Ngày xưa … được bt đu bng nhng chuyn c tích thn tiên vi nhng ngc ngà thân ái nht trong sut cuc đi. Em cht vu vơ nui tiếc tht nhiu, đã nhiu ln em t nh là thương nh hoài ngày thơ thánh thin, thương nhng k nim ngc ngà xa xưa y.Ôi! nh làm sao bn em, nhng mái tóc đen huyn óng như nhng si tơ tri bng bnh trong gió, nhng ánh mt ngây thơ sáng long lanh vi môi hng rng r. Em yêu ging nói bn em ghê lm! Giọng nói mang âm thanh thm lng, th thm lng khó quên; ging nói đó như âm thm khuyên nh; ánh mt kia trìu mến chân thành làm em nh hoài, thương hoài dù bây gi bn bè đã chia xa; mi người mt hướng đi vi vi ngăn cách trên nhng li nh mt tri nhưng trong em vn gn gũi như bàn tay năm ngón: gin, hn, chơi, x, v; vi nhng trò chơi đánh chuyn, nhy dây, năm mười trong nhng gi sinh hot cng đng, t quanh bãi c hát nhng bài ca êm đm ngây ngt tình quê hương hay chia tng toán bt sâu, tưới rau ci sau trường; nh nhng c khoai lang tht to, tht ngt lp thu hoch được.

Và nhng bui sáng đến trường tht sm thc hin tun l v sinh, bn bè hn h dùng mnh thy tinh co g và dùng giy nhám đánh bóng  mt bàn ghế, kỳ vng đot gii cho lp. Ri trong nim hăng say thích thú đó, hc trò li cn thn chn tng  thanh tre, la tng mu giy sao cho chiếc đèn ca mình được chiếm gii trong tết Nhi Đng. Bui ti trường t chc c đèn, phát thưởng cho nhng hc sinh có chiếc đèn xut sc nht. Hc trò được qu nhà trường trao gi nhng chiếc bánh, viên ko; ca không là bao nhưng tình tht m, nghĩa tht nng nàn. Nhng ngày vô tư bên thm tiu hc cũng xa dn theo năm tháng. Nhng chu kỳ vn tiếp ni nhau.Em bước chân vào trung hc trong nim thương ni nh khôn nguôi, trong nim lo ni s, ngơ ngác tìm hơi hướng thân quen. Em nh trường làng em cô giaó tht hin, có vườn rau xanh lá, cơ h em nh tng viên gch lót bên thành giếng, nhng bi mng gà đ au  chen ln bông mười gi nhiu màu khoe sc quanh sân c, đôi mt thy hiu trưởng tht nghiêm, ging nói tht m ca thy hiu phó trong ngày phát thưởng. Ký c đưa em v khong sân trường vi nhng viên gch tàu vuông vc màu đ, cng trường vi giàn bông giy màu hng màu tím như má hng tui nh và mc tím du thân...Tt c dường như cht ngt trong tim óc, không làm sao em quên được. Em vn nh, nh hoài ngày xa xưa y!

PHIÊN KHÚC 2: KHUÔN VIÊN THÂN ÁI

Thm thoát mà đã vào đông, nhng ngày tháng mùa mưa tiếc nui vi nhng cơn mưa dài lê thê, rưng rc bun vi ni nh nhung trong tim thc không phút giây ngơi ngh, miên man mãi nhng hình nh bn bè, nhng n cười ánh mt, nhng li nói yêu thương chân thành vây quanh tim óc, kết cht nhng bun vui xây lâu đài tui ngc, cho k nim đong đy...ơi! Bn bè ngày xưa, nhng ngày tháng vô tư bên thm trung hc vi áo dài trng thướt tha, nón lá nghiêng che tng bước chân chim ríu rít … đ ngày tháng này c nh hoài, nh hoài.

T nhng ngày tháng ng ngàng lp sáu, lp by ri đến lp mười có tht nhiu k nim vi bn bè thân quen nghch phá: đôi mt bun vi vi mà bn hay chê bun ca nh Hng, đôi môi mng tht d thương ca nhò Hi, ging nói êm đm ca nh Hà; nhng khuôn mt thân thương c bt người ta không th nào quên khi phi ri xa. Em ri Tân Văn đến Gia Long, mt ngôi trương uy nghi c kính vi bao ng ngàng xa l, nước mt cht trào tuôn vi nhng thân tình cách xa; lo âu s hãi vô chng vi nhng bài vn vt dài lê thê, nhng phương trình hóa hc khó nut, nhng công thc toán khô khan. V vi vin tượng cho nhng ngày sp đến, nhng ngày mai tuy xa mà gn đó nghe bun xa xăm, liu em có vượt qua được nhng khó khăn? Nhng ngày tháng nhc nhn bên sách v s có được nhng gì? T hi đ t tr li bng nước mt quanh mi! Ri tt c s qua đi! Em cht nh li cô em nói-ngày mai tri li sáng em ! Vi nim tin đó em c vượt qua nhng đêm bun ng vùi trong cơn gió lnh vào đông; nhng bui trưa vàng óng ánh nng hè đau đu nhc mt; phi km chế nhng đam mê viết lách; bt mng mơ nht là không còn bát ph xi nê,tiếu ngo giang h cùng đám bn.Tt c phi nhường nhn cho ngày mai tuy xa mà gn đó!

PHIÊN KHÚC 3: HÀNH TRANG VÀO ĐI

Nhng ngày mi  bước chân vào sư phm lo cũng nhiu mà nh cũng cht chiu. Nhưng gi thì yên phân, an bình, reo vui và tròn mng.Trái ước mơ đã đang và s va tm tay em vi. Ri mt ngày nào đó, em s lìa xa tt c bn bè bên khuôn viên sư phm; em s vào đi vi bng đen phn trng;em s sng vi chính tâm hn mình qua hình nh hc trò em; em s dy chúng nó hát:

  “ Yêu mến m cha yêu trên đu  em
    Yêu mến m cha trong qu tim này.”

Và hc trò ca em cũng rt ngoan, rt xng đáng là:

  “Ôi! Em bé Vit Nam ngày đêm chăm lo hc hành
    Mai đây em ln dy tìm quê hương thn thánh
    Ôi! Em bé Vit Nam ngày đêm chăm lo mi đường
    Non nước em đang ch trên muôn bước quê hương.”

Có mt ln nào đó, cô cu hc trò nh ca em th th:

-Thưa cô… thưa cô, ni con b xoài, con có mt trái đp nht cho cô nè!

Ôi! Còn gì chân thành và cm đng cho bng nhng tâm hn tr thơ trong sáng, d thương và thánh thin vô cùng ,vô tn đó.

Mai sau, mt ln nào đó tr li trường xưa hay tình c gp li bn cũ-dù ch sơ giao – cũng đ mơ h làm sng li biết bao k nim dưới mái trường sư phm. Tht khó mà quên được nhng bui dy thc tp ca tiu gia đình toán 8. Mt nh bn khóc sướt mướt vì quên trình bày hc liu  mà nh đã b ra c ngày đ v, tô màu), nh khác bi ri đến ti nghip khi nh phn ng phn sư phm ca mình trước câu đáp sai ca hc sinh còn em thì ngn ngơ c bui vì bt thăm mt bài quá khó…Nhng mu k nim na mt na còn s bng sng dy mãnh lit là hành trang là ánh đuc  giúp em đi trn hướng mt tri đã chn vì lúc nào bên cnh em cũng có nhng người bn đng hành cùng âm thm mang t tình dân tc, nim tin tui tr đi làm đp quê hương:

Vit Nam đi dù thương tích đy thân
 Vit Nam đi c thế gii nghiêng mình”

Chút gió thì thm ru ni nh, chút nhung tưởng òa v trong tay:

  “ Mai kia em làm cô giáo nh
    Như xuân hng mt thu bâng khuâng”

                         Viết t khuôn viên sư phm 1974
                                  HOÀI HUYN THANH

READ MORE - Hoài Huyền Thanh - HƯƠNG ẤU THƠ

Tản văn: TÌM ĐÂU GIẾNG LÀNG? - Phan Nam

Tác giả Phan Nam


Tản văn: 
TÌM ĐÂU GIẾNG LÀNG?
Phan Nam

 Không biết tự lúc nào giếng làng dần biến mất trong tâm tưởng hồn cốt của làng quê Việt. Một ngày đi trên đường tôi chợt nhìn thấy những cái giếng làng bị vùi lấp mất bạc màu thời gian. Giếng làng đã chìm vào giấc ngủ êm đềm của một thời quá khứ tươi mát làm sao! Tìm đâu mạch ngầm tĩnh lặng của làng quê khi xưa.

 Xưa kia, giếng làng là một trong những huyết mạch của làng quê. Cây đa – giếng nước – mái đình có thể gọi là những đặc trưng khó tách khỏi nỗi nhớ của biết bao người gìn giữ hồn xưa cõi làng. Những giọt nước mát của giếng làng thực khó tìm ở bất kì nơi đâu. Những cái giếng còn thơm mùi rêu phong thực sự gắn chặt với nỗi nhớ làm sao quên được. Nhớ những trưa nắng hè, tôi cùng đám bạn vui chơi lấm lem bùn đất về gột rửa dưới làn nước mát rượi. Làn nước ngày xưa thấm đẫm vị ngọt quê hương tưới mát tâm can, cho ta một tâm hồn thư thái, bình yên đến lạ kì. Làn nước đắm say tắm mát tâm hồn một đời ấu thơ, đẩy lùi cái nóng mùa hạ.

Giếng làng ngày xưa thật thi vị, đẹp đẽ làm sao. Giếng làng là nơi mọi người tụ tập để tận hưởng sự thanh khiết của đất trời, đã gắn kết biết bao trái tim của tình làng ngõ xóm. Bất chợt một buổi chiều có chàng trai làng ra hàn huyên tâm sự với cô gái tuổi đôi mươi đang giặt giũ bên giếng làng, mà họ đã trở thành những cặp đôi thanh mai trúc mã, rồi họ đến bên nhau đến bên tình quê đậm đà khói rạ. Rồi giếng làng nơi mà khách lạ đến tận hưởng nguồn nước mát lạnh của làng ta. Giếng làng là một phần không thể thiếu trong sự liên kết tình làng nghĩa xóm, trong sự thống nhất của những dư vị gắn kết trái tim với trái tim.

Bước vào cổng làng sẽ là một lũy tre xanh mướt reo vui, đầm sen toả hương ngan ngát thơm cả một vùng trời, hồn đất linh thiêng ngun ngút khói nhang của mái đình, cây đa lặng lẽ phủ bóng toả bóng mát gọi lũ chim về ca hát… Giếng làng chễm chệ dành cho mình một góc, nơi trời đất giao hoà để cho ra nguồn nước nuôi dưỡng sữa ngọt của biết bao đứa trẻ thấm mùi đất quê nhà. Bước chân đầu đời khắc sâu với giếng làng kể từ thuở nằm nôi, giọt nước trong lành như giọt sữa của mẹ trắng trong nhưng tâm hồn chân chất, giản dị, đầy yêu thương. Để rồi lớn lên bay đến những phương trời xa lạ mà tâm hồn vẫn thầm nhớ, thầm ước ao một ngày được quay về hồn quê bến cũ: “Tròn tròn giếng nước gốc đa/ Ai gần nhớ ít, ai xa nhớ nhiều” (Ca dao).

 Ngày nay, giếng làng phần nhiều đã không còn nữa. Thay vào đó là giếng khoan, giếng máy. Một vài cái giếng làng may mắn còn sót lại được con người đặt máy bơm hút cạn mạch nước. Dặt dìu lang thang chiều quê muốn tìm về giếng làng quê nhà ngày xưa mà sao khó đến thế. Giếng làng đã lặng lẽ rời bỏ chúng ta trong nền văn minh hiện đại đang dần phủ bóng làng quê. Hồn quê xưa rơi vào mong manh, hi vọng được gìn giữ để nét đẹp ngàn đời của làng quê được thắp lên, toả sáng. Có lẽ mọi thứ đã đổi thay làm con tim mong ngóng, hồi tưởng. Làng quê từ khi sinh ra đã gắn chặt với những hình ảnh giản dị như thế, cây đa – giếng nước – mái đình có lẽ sẽ đi vào tâm khảm của những kỉ niệm đẹp, gắn chặt trong trái tim.
                                                  PHAN NAM

                                       (Tiên Phước – Quảng Nam)
READ MORE - Tản văn: TÌM ĐÂU GIẾNG LÀNG? - Phan Nam

NGƯỜI ƯƠM HẠT - thơ Phạm Phan Hòa




NGƯỜI ƯƠM HẠT
                     
 *Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11. 
Tặng nhà giáo nhà thơ NTB.

Soi trong mắt đàn em thơ
Tháng năm bụi phấn vương mờ tóc đen
Ê a.. lửa bắt đầu nhen
Lạnh trang giáo án, nhạt đèn từng đêm!
... Đường mai nắng trổ hoa mềm
Ấm vòng tay với chạm thềm ước mơ.
Bảng đen, bục giảng... vần thơ
Một đời qua lại từng giờ mãi say.
...Mộng về - vạn cánh chim bay
Tung trời cao rộng đường dài vượt mau.
Nâng bàn chân bước mai sau
Người về lặng lẽ đầu cầu nhìn theo.
Yêu sao đời người trồng gieo
Nhọc nhằn ươm hạt vươn đều - tiếp nhau.

Phạm Phan Hòa
QN- 15/11/2015
READ MORE - NGƯỜI ƯƠM HẠT - thơ Phạm Phan Hòa

NHỚ VỀ CÔ - Hồng Tâm



              Tác giả Hồng Tâm


NHỚ VỀ CÔ 
(Kính tặng cô Trần Thị Ánh Hồng chủ nhiệm lớp 9A2 trường THCS NGUYỄN VĂN ẨN -LONG THUẬN - BẾN CẦU - TÂY NINH )

Dòng thời gian - hai mươi năm cô ạ
Từ khi em xa mái trường
Nhớ lắm ! Ngày hiến chương nhà giáo
Đến bây giờ lòng mãi vấn vương

Em nhớ bài văn cô giảng 
Cáo Bình Ngô - trận đánh Bạch Đằng
Hịch Tướng Sĩ của ông Trần Quốc Tuấn
Thương nước Việt mình lắm gian nan

Em bây giờ làm người mẹ
Gắng nuôi con, dạy chúng nên người 
Dẫu cuộc đời em không phẳng lặng 
Tự mình chèo lái giữa biển khơi

Ơn cô, trò chưa đáp trả
Em đi tìm chẳng biết cô đâu ?
Mấy năm trước về thăm trường cũ
Mới hay tin cô chuyển trường rồi 

Hôm nay, ngày hiến chương nhà giáo
Học trò cũ nhớ, dạ bồi hồi
Thương kỷ niệm một thời áo trắng
Nhớ cô Hồng, nhớ lắm cô ơi !

19/11/2015
HỒNG TÂM 
(Lý Thị Minh Tâm - Tây Ninh)

READ MORE - NHỚ VỀ CÔ - Hồng Tâm

Wednesday, November 18, 2015

CHÙM THƠ HỨA MINH TÁNH



         Tác giả Hứa Minh Tánh


DA DIẾT

Ngày em đi học ta thành nội trợ
Bước chân ta qua cả chợ quen dần
Những ngày đầu ta bối rối phân vân
Nhiều bữa ngẩn ngơ trước hàng rau quả
Có những ngôn từ nghe sao lạ quá
Ta ngập ngừng không biết trả lời sao
Bữa ăn gia đình phải có chút rau
Có chất tươi sống , chất gì mằn mặn
Ta bước chân đi lòng nghe quằn quặn
Vết hằn này da diết quá em ơi !


CẠN MÃI

Trót yêu nên thấy lòng đau
Hiểu ta chắc chỉ
Trăng sao
Đất trời
Thôi đành mượn rượu làm vui
Rượu nồng
Cạn mãi
Ngậm ngùi
Bâng khuâng.

ĐAM MÊ

Lặng - lẽ trong nắng đến
Lặng - lẽ trong mưa về
Lặng - lẽ rồi
Lặng lẽ
Bước chân vào 
Đam mê.

NHỚ
Đêm từng đêm thật dài
Ta lặng nghe mưa rơi
Lòng cồn cào nỗi nhớ .
Về đâu ? 
Cánh
Chim trời.


VUI BUỒN

Cũng vui mà lại cũng buồn
Mà đau thương cũng 
xói mòn lòng ta
Có con Én liệng quanh nhà
Có ai đem muối
Xát chà
Tim ai.

HỨA MINH TÁNH

READ MORE - CHÙM THƠ HỨA MINH TÁNH

CÀ PHÊ QUÁN - Thơ Hoàng Yên Lynh


ca-phe-sua


CÀ  PHÊ  QUÁN


Năm mươi năm uống cà phê quán
Bao buồn vui góp lại chuyện đời
Những khúc hát đi vào thương nhớ
Những ân tình trĩu nặng đôi vai.

Năm mươi năm cơn mê thành bại
Cũng vơi đầy ngọt đắng trần ai
Đường xuôi ngược ngậm ngùi chiếc bóng
Chia với người bao giọt chua cay.

Năm mươi năm lưng cà phê quán
Đếm vị đời vinh nhục đã qua
Những bóng hình một thời say đắm
Bao chân tình rồi cũng chia xa.

Xin cứ mãi là tri âm quán
Với tình ta trọn vẹn thủy chung
Năm mươi năm còn ta chiếc bóng
Góc quán đời nhỏ giọt hư không.


                  Hoàng Yên Lynh
                Quán B’Lao 7.2015

READ MORE - CÀ PHÊ QUÁN - Thơ Hoàng Yên Lynh

Tuesday, November 17, 2015

BỤI THỜI GIAN - thơ Phạm Phan Hòa

Tác giả Phạm Phan Hòa

BI THI GIAN
                         * Gi Thúy TM.

Tr v ngày tháng tui thơ
Cho tôi ung cn di kh mà say.
Chiu tà nương cánh mây bay
Th bun vui trút đng cay ngm ngùi
...Tr con đường nhng ngược xuôi
Tr thi gian lp bi vùi du chân.
Gi em màu mt trong ngn
Chưa vương hn di chưa ln làm ngơ
Ngi trong theo nhng gic mơ...
Tr bao ánh mơ h lnh căm!
Đã tng - vn tha xa xăm
... Sm mai mt cõi mù tăm người v!
Tr đi quanh qun cơn mê.
Gi em gi h câu th thy chung.
Còn vương mt no khôn cùng
Còn trong nhau thoáng ngi ngùng em ơi.

Phm Phan Hòa
QN, 24/10/2015
READ MORE - BỤI THỜI GIAN - thơ Phạm Phan Hòa

ƠN THẦY - Trầm Mặc



Tác giả Trầm Mặc


ƠN THẦY
Chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11-2015
                                                       Trầm Mặc
                                                         (NTB)
“Đêm khuya thầy chưa ngủ
Bên trang vở chúng em
Miệt mài ghi chăm chú
Bao khó nhọc dưới đèn
Ơn tình thầy bao la
Bát ngát như rừng hoa”

Tiếng hát của ai đó thánh thót vang đều trong đêm khuya làm tôi xót xa nghĩ đến thầy cô Đồng Khánh trường tôi.  Ai mang cho tôi tiếng hát tình thương?  Chính thầy cô đã chắp cánh cho tôi bay xa, đến những chân trời tươi sáng tuyệt vời. Tôi có được ngày hôm nay, chính là nhờ công lao dạy dỗ của thầy cô Đồng Khánh nơi chốn Huế đô.

Dân tộc ta vốn có truyền thống tôn sư trọng đạo, truyền thống đó được kế tục, duy trì từ ngàn xưa cho đến nay và mãi mãi về sau, bởi lẽ nó là tình cảm trân trọng nhất khi nghĩ về người thầy. Ông cha ta ngày xưa thường nói: “Quân, Sư, Phụ ”, “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”.Thật vậy người thầy có vai trò to lớn trong sự thành đạt của trò. Vì thế, khi bàn về vai trò to lớn của người thầy, nhân dân ta thường nhắc nhở nhau: “Muốn sang thì bắc cầu kiều / Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy.”

Nghề dạy học như người lái đò đưa khách sang sông, cứ thế và cứ thế, ngày lại ngày qua từng chuyến đò đưa từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Bên tai tôi như còn vang vọng bài học năm nao về lòng biết ơn trích trong "Tâm hồn cao thượng" của Edmond De Amicis, Hà Mai Anh dịch: “Con ơi! phải kính yêu thầy giáo con. Hãy yêu thầy vì thầy đã mở mang trí tuệ và giáo hóa tâm hồn cho con. Rồi đây con sẽ trưởng thành, thầy cùng cha sẽ không còn trên cõi đời này nữa. Lúc ấy con sẽ thấy nét đau đớn và lao khổ trên mặt thầy làm cho con phải cực lòng. Hãy yêu thầy như cha, yêu thầy khi thầy vui và cả lúc thầy buồn Và bao giờ con cũng phải đọc tiếng “thầy”một cách trân trọng vì sau tiếng “cha” là tiếng “thầy” là tiếng đẹp đẽ nhất mà một người đem tặng một con người khác.”

Bài học làm người làm tôi nhớ mãi, cũng là hành trang cho tôi bước vào đời Chính thầy cô đã thông qua dạy chữ để dạy người và tôi đã học tập nhiều bài học đạo đức, đạo làm người ở thầy cô để giáo dục con cái thành người .Thầy cô ơi con nhớ mãi..Chính ngôi trường Đồng Khánh đã đào tạo biết bao nhân tài cho đất nước.
Thưa Thầy...
Nay con cũng nối gót thầy làm người lái đò: “Phấn làm chèo khua nước mênh mông. Khách đi rồi thuyền quay trở lại.”

Hôm nay nhân ngày Nhà giáo Việt Nam cho con gởi chút tâm tình của đứa học trò cũ, kính cẩn dâng lên thầy cô với tấm lòng trân trọng, kính nhớ và biết ơn. Chắc chắn rằng không phải tự nhiên mà có được ngày hôm nay, đã một thời con được thầy cô dìu dắt, có những người thầy của chúng con tóc đã hoa râm nhưng vẫn miệt mài bên trang giáo án. Vì ai? Vì lý tưởng nên thầy vẫn miệt mài.     Cũng có những người  thầy nghỉ hưu xa rời bục giảng,  cũng có những người thầy đã ngủ yên dưới lòng đất mẹ đau thương, cho con kính cẩn dâng lên hương hồn các thầy cô đã ra đi vì sự nghiệp trồng người ... Quý thầy ơi! Quý thầy đã về với cát bụi vĩnh hằng, xin quý thầy hãy thanh thản ra đi, chúng con xin vĩnh biệt những người thầy tài hoa, niềm tự hào cho xứ sở quê hương.

Xa trường đã lâu, ngược xuôi trên dòng đời xuôi ngược, lòng tôi luôn hướng về trường xưa thầy cũ. Nơi xa xôi này, con luôn tự nhủ sẽ về thăm, thế mà…

Thầy ơi! khuya rồi không gian yên ắng, tiếng côn trùng than khóc trong đêm trường, lòng con lại quay quanh vùng thương nhớ …Chao ơi! mới đó mà ...

Thưa thầy!  Hãy tha lỗi cho đứa học trò phương xa cũng đang nối nghiệp đò đưa như thầy.

Xa rồi những ngày cắp sách, xa rồi những ngày bên thầy cô bạn bè nơi cố đô yêu dấu nhưng giọng thầy vẫn còn ngân xa vang mãi:

 “Nghe tiếng thầy còn vang
  Nghe giọng nói nghiêm trang
  Mà lời sao êm ấm
  Cao cao vượt núi ngàn”

  Thầy cô ơi! Nơi vùng xa, cho con gởi một chút tâm tình về với thầy cô còn hiện hữu hay đã khuất .Chính thầy cô là những “Kỹ sư thiết kế vạn tâm hồn”, những người đi gieo mầm ươm hạt giống cho đời, thầy cô mãi mãi là suối nguồn yêu thương, tưới  mát, chắp cánh cho chúng con bay xa …bởi một điều đơn giản: “Học phí có thể trả bằng tiền,” nhưng công ơn thầy cô thì không gì trả nổi. Cho con gọi mãi hai tiếng “ơn thầy”             
                                                                   NTB


                                                            Vỹ Dạ Huế
READ MORE - ƠN THẦY - Trầm Mặc