TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Saturday, June 6, 2026
Thursday, June 4, 2026
CÂU NHI VĂN VẬT NGÀN NĂM - Thơ: Nguyễn Văn Dòa
CÂU NHI VĂN VẬT NGÀN NĂM
Khoảng đầu thế kỳ mười lăm
Bùi Trành cùng bạn rời làng
quê xa.
Hai mươi mốt vị bôn ba
Dừng chân đất tốt, an hòa dựng
xây.
Mười hai họ lập từ đây,
Câu Lãm tên gọi đổi thay xóm
làng.
Bùi, Huỳnh, Nguyễn, Phạm
khai hoang,
Trần, Lê, Đào, Đỗ, Trương,
Phan, Đặng, Đề...
Xây đường phá núi đắp đê
Ruộng sâu đồng cạn đi về có
nhau.
Đồng lòng hợp lực trước sau
Một vùng trù phú mạnh giàu
yêu thương.
Chín xóm sum họp ven đường,
Yên, Cang, Quý, Phó, Chùa, Đồng
một bên.
Thượng Nguyên đồi núi êm đềm
Xóm Hòa nghĩa địa lại thêm Hạ
Đồng.
Trải bao năm tháng bão
giông,
Câu Nhi bền vững, vun trồng
nghĩa nhân.
Truyền lưu văn hóa cổ tân
Đình, chùa, miếu vũ dần dần
tôn trang.
Hiếu trung giữ trọn vẻ vang,
Khoa danh rạng rỡ bảng vàng
khắc tên.
Danh nhân tài trí dựng nền,
Văn chương võ lược vững bền
non sông.
Ngàn năm vang mãi tiếng
lòng,
Câu Nhi văn vật, rạng hồng
trời Nam!
Nguyễn Văn Dòa
Bút danh: Văn Đoàn
Wednesday, June 3, 2026
NGÀY VỀ TRƯỜNG - Thơ: Nguyến Văn Trình
Ngày về trường
Nguyễn Văn Trình – BD: KA THI
Trở về,
sau mấy mươi
năm
sân trường
vẫn đợi, như miền nhớ ai
ghế xưa phủ
lớp rêu phai
hàng phượng
đứng lặng, nhớ hoài tuổi thơ
Gió chiều,
khẽ gọi ngày
xưa
lời thầy năm
ấy, như vừa hôm qua
bạn bè lưu lạc
phương xa
mà nay hội
ngộ, lòng ta nghẹn ngào
Bao năm,
tóc đã phai
màu
mỗi người một
ngã, bể dâu cuộc đời
về đây nghe
tiếng ve rơi
mới hay ký
ức, chẳng rời trong tim
Ngày về
trường,
nghe lòng bồi
hồi quá
mái ngói
nghiêng nghiêng, còn đợi bước chân người
có những ánh
mắt, năm nào chư kịp nói
gặp lại nhau
rồi, cứ ngỡ giấc mơ thôi
Ngày về
trường,
thương hàng
cây năm cũ
ô cửa xanh,
còn giữ bóng thời gian
bạn bè năm
ấy, giờ tóc pha sương trắng
mà tiếng cười
xưa, vẫn ấm giữa sân trường
Những đêm văn
nghệ năm nào
tiếng đàn,
tiếng hát ngọt ngào còn vang
sân trường
ánh mắt long lanh
mà nay yên
ắng, nghe thành nhớ thương
Nhớ thời vất
vả gió sương
vai kề vai,
bước trên đường lao động
mỗi người,
một chuyện long đong
mặt bè bạn,
vẫn không nhạt nhòa
Tuổi thơ như
cánh chim bay
qua bao năm
tháng, vẫn quay về nguồn
có người còn,
có người xa mãi
chỉ kỷ niệm,
còn ở lại cùng ta
Ngày về
trường,
nghe tim mình
chậm lại
như thấy mình
còn áo trắng năm nào
bảng đen phấn
trắng, còn thơm mùi kỷ niệm
tiếng trống
tan trường, như vọng tận chiêm bao
Ngày về
trường, xin nâng ly hội ngộ
chào bạn bè,
còn gặp giữa nhân gian
mai này dẫu
tóc bạc màu, theo năm tháng
vẫn giữ trong
lòng, một mái trường thân thương
tuổi thơ tuy
đã đi qua
nhưng mái
trường, sẽ còn ở lại mãi trong tim...
Đông Hà, 2026
NVT
CHỦM THƠ LÊ THANH HÙNG: Mỗi ngày em đi học / Ngày xa trường / Tiếng chim lẻ bạn, khan tình gọi mãi / Ríu rít, những tiếng cười con trẻ
![]() |
| Nhà thơ Lê Thanh Hùng |
Mỗi ngày em đi học
Ríu rít bầy sẻ nâu hóng hớt
Bên sân nhà ngập nắng ban mai
Em đứng ngắm, nhoẻn cười bất chợt
Xòe tay nghiêng, vạt nắng đổ dài
Bầy chim nhỏ, giật mình dáo dác
Ngẩn ngơ nhìn lo sợ, bay lên
Quầng mây trắng, dường như trôi lạc
Che đôi môi, cong cớn ngọt mềm
Bầy chim bay, vội vàng tụ lại
Lấm lét nhìn, hòa giọng lau nhau
Em bước qua, hương ngày con gái
Gã láng giềng, bước vội theo mau
Đường đến lớp, em hồn nhiên nắng
Ngập ngừng, cho ai cũng ngập ngừng
Yên ả quá, không gian phẳng lặng
Lưng chừng, vạt tóc xõa ngang lưng
Xóm nhỏ, ngày mỗi ngày như thế
Gió đường xa, thay đổi theo mùa
Khép vạt áo, bao điều có thể
Lối đi về, tím ngát hoa mua…
Ngày xa trường
Lời em hát, trong ngày trường tổng kết
Năm học qua rồi, đọng lại buồn vui
Xếp sách vở, những ngày thi mỏi mệt
Tiếng cười trong, xen lẫn nỗi ngậm ngùi
Ngày thong thả, sao còn như hối tiếc
Tiếng ve mồ côi, bất chợt ngẩn ngơ
Cứ thấp thỏm, kìa ai kia có biết
Vạt nắng chao nghiêng, khao khát đợi chờ…
Anh khách lạ, chỉ vô tình lén ngắm
Bồi hồi run, nhìn mái tóc dài suôn
Ký ức ngày xưa, hồn nhiên thấm đẫm
Ngọn gió vu vơ, lay động nỗi buồn…
Lời em hát, cao trào dâng nỗi nhớ
Để chìm trôi trong những nốt hạ âm
Tròn tiếng lắm, lời hẹn ngày gặp gỡ
Thuở xa trường, mới đó mà xa xăm
Anh sống lại một ngày hè sôi động
Có mái tóc dài, trói buột đời trai
Nghe bổi hổi trong lời ca bay bổng
Cứ mãi theo anh, suốt cả dặm dài…
Tiếng chim lẻ bạn, khan tình gọi mãi
Rớt nhịp ba dưới mái hiên thưa
Cô chủ nhỏ, giật mình nhìn ái ngại
Đổ xuống thềm, niềm cảm xúc xót xa
Bâng khuâng ngắm, tiếng chim rơi thảng thốt
Nghe nhịp đời, đồng vọng thiết tha…
Ríu rít, những tiếng cười con trẻ
Lao xao trong giọt nắng đầu ngày
Giọng cô giáo của em hơi nghiêm, nhưng thật nhẹ
Như tiếng mẹ dỗ dành, đưa bé đến trường
Có chiếc lá vội vàng rơi, thật khẽ
Bầy sẻ nâu hóng hớt những giọt sương…
Lê Thanh Hùng
Bắc Bình, Lâm Đồng
Monday, June 1, 2026
NHỚ THANH NÊ - Thơ: Đỗ Anh Tuyến

Ảnh từ: https://www.youtube.com/watch?v=Fd4HhcUgxT4
NHỚ THANH NÊ
Tôi lật
tìm một vệt mực chưa khô
Trên tấm
bản đồ vừa thay tên đổi họ
Ngón tay
chạm vào Kiến Xương, Thái Bình xưa cũ
Mà nghe như chạm vào khoảng trống hư vô..
Thanh Nê
ơi!
Tên của
bùn non, của rơm rạ dại khờ
Của tiếng
võng trưa mẹ đưa kẽo kẹt
Chỉ một
công văn, một con dấu đỏ
Một danh xưng nghìn năm bỗng chốc khép màn.
Bờ đê vẫn
thức cùng sương tan
Sông Trà
Lý vẫn âm thầm chảy miết
Người
Thanh Nê dẫu đi xa vạn dặm
Vẫn mặn mòi giọng đồng bãi quê cha..
Nhưng từ
nay giữa giấy tờ xa lạ
Tôi lưu
vong trên đất mẹ quê mình
Tên khai
sinh gửi vào nấm mộ thời gian
Nhường chỗ cho những tên gọi hành chính mới..
Mai này
ai về đất cũ tìm chơi
Hỏi nhỏ
một câu đâu rồi thị trấn
Người
già nhìn nhau, thở dài xa vắng
Người trẻ quay đi, ngơ ngác tiếng cười....
Cái tên
từng buộc chặt đời người
Nay đứng bên lề hóa kẻ người dưng...
*
ĐỖ ANH TUYẾN
Địa chỉ:
Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.
dovantuyenbk@yahoo.com.vn
NỬA HỒN MÊ - Thơ: Trần Hữu Thuần
Nửa Hồn Mê
Thơ Trần Hữu Thuần
Cuộc tình lạc cõi trời hoang lạnh,
Huơng khói không khơi lại ấm nồng,
Phố phường rộn rã, lòng hiu quạnh,
Đôi bờ đôi bến, cách dòng sông.
Lỡ hẹn thăm anh, tại lỡ đò,
Tại trời giông bão, sóng tràn bờ,
Tại con chim Khách quên điềm báo,
Tại giấc ngủ vùi ngây ngất mơ!
Đừng oán trời chiều tắt nắng sớm,
Đừng trách khô hạn, gió heo may,
Đừng giận thư hồi âm không đến,
Đừng hờn vì em quá chén say.
Chỉ tại vòng tay nới lỏng rồi,
Lấy gì thắt chặt cuộc tình lơi,
Một bước chân đi, quên lối cũ,
Níu làm sao được cánh hoa rơi?
Hồn anh giờ chết giữa trời hoang,
Một nửa mê man, nửa lạc loài,
Chỉ muốn lạc hoài, mê vô tận,
Cuộn kén tằm tơ, giấc ngủ dài.
(Grand Rapids, Michigan, 24th, 5, 2026)
T.H.T.
jbtranthuan@hotmail.com
SUNLIGHT ON YOUR SHOULDER / NẮNG CHẠM VAI EM - Thơ: Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain
We, Lan Anh and Musharraf Hussain,
would like to express our sincerest gratitude to the poetry channels The
Writers Weave, Rhythmic Rainbow, and The Hilden Spring for the wonderful and
encouraging gifts given to our poem “Sunlight on Your Shoulder” today.
Thank you so very much.
Sunlight on Your Shoulder
Sunlight leans upon your shoulder light,
Like words of love that fade from sight.
Evening falls in soft refrain,
A distant breeze recalls your name.
Your steps drift like a fleeting dream,
Half-known, half-lost in silent streams.
A wandering glance through time and space,
Yet holds one place it won’t erase.
Do you hide a restless ache inside,
A sky of memories you still confide?
Or does the wind so gently play,
And bend the past into the day?
I watch the fading light descend,
Where moments blur and softly blend.
A human life walks through the rain,
Between forgetting and sweet pain.
If winds should turn and shift your way,
May peace remain with you each day.
Though endless sunlight softly stays,
May kindness warm your inner ways.
_____________________________
Authors:
Thị Lan Anh Tran – Aschaffenburg, Germany
Musharraf Hussain – Assam, India
© Copyright: All rights reserved by the authors
-------------------------------------------------
NẮNG CHẠM VAI EM
Nắng nghiêng khẽ chạm vai người
Như thương chưa kịp nói lời đã xa
Chiều rơi xuống giữa ngân nga
Một miền gió cũ thoảng qua tim mình
Bước em như một bóng hình
Nửa quen nửa lạ nửa tình còn vương
Ánh nhìn lạc giữa khói sương
Mà tim cứ hướng một phương chẳng rời
Có phải em giấu đầy vơi
Trong đôi mắt ấy một trời chưa quên?
Hay là gió cũng dịu êm
Nên làm ký ức nghiêng thêm bóng chiều
Ta nhìn nắng rụng liêu xiêu
Thấy trong khoảnh khắc rất nhiều mênh mang
Một đời đi giữa nhân gian
Cũng là đi giữa mơ màng và quên
Nếu mai gió có xoay vần
Xin em giữ lại một phần bình yên
Dẫu cho nắng có triền miên
Trong tim vẫn có dịu hiền để thương.
Authors:
Thị Lan Anh Tran – Aschaffenburg, Germany
Musharraf Hussain – Assam, India
© Copyright: All rights reserved by the authors
LÀNG HỘI KỲ - MIỀN CỔ TÍCH BÊN DÒNG Ô LÂU - Người Hải Lăng
Làng Hội Kỳ – miền cổ tích bên dòng Ô Lâu
Người Hải Lăng
Giữa dải đất miền
Trung đầy nắng gió, nơi những mùa hạn khô rang đi qua rồi lại nhường chỗ cho những
mùa mưa trắng trời, có một ngôi làng lặng lẽ nép mình bên dòng Ô Lâu hiền hòa.
Đó là làng Hội Kỳ, thuộc xã Hải Chánh, huyện Hải Lăng cũ, nay thuộc xã Nam Hải
Lăng, tỉnh Quảng Trị — một miền quê không ồn ào phô diễn, không rực rỡ sắc màu
đô hội, nhưng lại có sức níu giữ lòng người bằng vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc và
sâu thẳm như chính ký ức của bao đời cư dân nơi đây.
Hội Kỳ không chỉ
là một địa danh trên bản đồ. Hội Kỳ là một miền di sản. Một miền quê mà mỗi mái
nhà, mỗi hàng cây, mỗi lối ngõ, mỗi bờ tre đều như còn cất giữ trong mình hơi
thở của thời gian. Dòng Ô Lâu chảy qua làng không chỉ đem phù sa bồi đắp ruộng
đồng, mà còn bồi đắp nên hồn cốt của một vùng văn hóa. Con sông ấy như một dải
lụa mềm vắt ngang ký ức, ôm lấy làng bằng sự dịu dàng, chở che và lặng thầm chứng
kiến bao cuộc đổi thay của đất trời, của con người, của lịch sử.
Từ hơn bốn trăm
năm trước, những bậc tiền nhân đã đặt chân đến vùng đất này, khai hoang lập ấp,
dựng nên xóm làng, chọn nghề nông làm kế sinh nhai và gửi lại cho con cháu một
gia tài quý giá: đó không chỉ là ruộng đồng, bến nước, lũy tre, mà còn là nếp
nhà, nếp sống, nếp nghĩ và đạo lý gia phong. Trải qua bao biến thiên dâu bể, Hội
Kỳ vẫn giữ được trong mình dáng vẻ của một làng quê Việt cổ — nơi con người sống
thuận theo thiên nhiên, kính trọng tổ tiên, gắn bó với dòng họ, với xóm làng và
với từng tấc đất quê hương.
Điều làm nên vẻ đẹp
riêng có của Hội Kỳ chính là những căn nhà rường cổ. Đó là những ngôi nhà không
chỉ được dựng lên bằng gỗ, bằng ngói, bằng bàn tay tài hoa của người thợ mộc
xưa, mà còn được dựng nên bằng tâm thức văn hóa, bằng sự chắt chiu của nhiều thế
hệ. Những mái ngói liệt phủ màu rêu phong, những cột kèo bằng gỗ mít sẫm màu thời
gian, những hoa văn rồng phượng chạm trổ tinh xảo, những cánh cửa bản khóa mở
ra khép lại như từng trang sách cổ — tất cả làm nên một không gian vừa mộc mạc,
vừa sang trọng, vừa gần gũi, vừa linh thiêng.
Bước vào một căn
nhà rường ở Hội Kỳ, người ta có cảm giác như bước vào chiều sâu của quá khứ.
Gian giữa trang nghiêm là nơi đặt bàn thờ tổ tiên, nơi khói hương nối liền người
đang sống với những người đã khuất. Hai bên là không gian tiếp khách, sinh hoạt,
là nơi câu chuyện gia đình được tiếp nối qua từng thế hệ. Những bức hoành phi,
câu đối, án thờ, khán thờ, vật dụng cũ… không chỉ là đồ vật, mà là chứng nhân của
một thời. Chúng kể cho ta nghe về nề nếp gia đình, về đạo hiếu, về sự học, về
lòng kính trọng nguồn cội và về cách người xưa gìn giữ phẩm giá trong từng nếp
sống thường ngày.
Những ngôi nhà ấy
thấp, chắc, kín đáo mà bền bỉ. Mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát, bão giông đi
qua vẫn lặng lẽ đứng đó như một biểu tượng của sự vững chãi. Có lẽ, đó cũng
chính là dáng dấp của con người Hội Kỳ: hiền hòa mà cứng cỏi, chân chất mà sâu
sắc, lặng thầm mà bền gan trước mọi thử thách của thiên nhiên và lịch sử.
Không gian bên
ngoài những căn nhà cổ cũng mang một vẻ đẹp rất riêng. Đó là vẻ đẹp của hàng
rào cây xanh, của vườn tược sum suê, của bóng mát cây trái, của lối nhỏ quanh
co dẫn ra bờ sông. Ở Hội Kỳ, kiến trúc không tách rời thiên nhiên, con người
không đứng ngoài cảnh vật. Mái nhà, khu vườn, dòng sông, bến nước, đình làng,
miếu cổ, nhà thờ họ… hòa quyện với nhau thành một chỉnh thể yên bình, dung dị,
đậm chất làng quê Bắc Trung Bộ.
Hội Kỳ còn là nơi
lưu giữ những thiết chế văn hóa truyền thống của làng Việt. Đình, miếu, nhà thờ
các dòng họ không chỉ là công trình kiến trúc cổ, mà còn là nơi neo giữ hồn
làng. Ở đó có lễ nghi, có gia phả, có ký ức tổ tiên, có sự kết nối giữa các thế
hệ. Mỗi dịp xuân thu, mỗi ngày giỗ chạp, mỗi lần con cháu trở về thắp nén hương
trước bàn thờ họ tộc, là một lần mạch nguồn văn hóa được khơi lại, là một lần
người ta tự nhắc mình rằng: dù đi đâu, làm gì, quê hương vẫn là nơi bắt đầu.
Đặc biệt, Hội Kỳ
còn có những dấu tích làm nên niềm tự hào riêng của làng: lăng bà Dương Thị Ngọt
— người con gái tài sắc của quê hương từng là phi tần của vua Thành Thái; cây
xoài cổ thụ hàng trăm năm tuổi; những ngôi nhà thờ họ cổ kính; những mái nhà rường
còn sót lại sau bao mất mát của chiến tranh, thiên tai và thời gian. Mỗi dấu
tích ấy giống như một mảnh ghép của ký ức, góp phần tạo nên chân dung một ngôi
làng vừa bình dị, vừa đáng quý.
Nhưng vẻ đẹp của
Hội Kỳ hôm nay cũng khiến lòng người không khỏi bâng khuâng. Bởi những mái nhà
cổ từng một thời hiện diện nhiều hơn thế. Có những ngôi nhà đã xuống cấp, có những
ngôi nhà không còn đủ điều kiện trùng tu, có những giá trị đã mất đi trong lặng
lẽ khi đời sống hiện đại cuốn con người vào những lựa chọn mới. Thời gian không
chỉ phủ rêu lên mái ngói, mà còn âm thầm thử thách khả năng gìn giữ di sản của
mỗi thế hệ.
Vì vậy, Hội Kỳ
không chỉ cần được ngợi ca, mà còn cần được nâng niu. Những căn nhà rường cổ
không đơn thuần là tài sản riêng của từng gia đình, mà là tài sản văn hóa chung
của quê hương Quảng Trị. Mỗi cột gỗ, mỗi vì kèo, mỗi mái ngói, mỗi bức hoành
phi đều chứa đựng một phần lịch sử. Nếu mất đi, không chỉ mất một ngôi nhà, mà
mất cả một lớp ký ức, một phần hồn cốt của làng quê.
Giữa nhịp sống hiện
đại, khi nhiều làng quê đang đổi thay từng ngày, Hội Kỳ càng trở nên quý giá.
Quý không chỉ vì tuổi đời hơn bốn thế kỷ, không chỉ vì những căn nhà rường cổ
hiếm có, mà còn vì nơi đây vẫn giữ được cái thần thái thanh bình của một làng
quê xưa: có sông nước, có vườn cây, có đình làng, có nhà thờ họ, có khói hương
tổ tiên, có lòng người mộc mạc và có một vẻ đẹp khiến ai đã một lần ghé qua
cũng muốn chậm lại.
Hội Kỳ là nơi để
người xa quê tìm về nguồn cội. Là nơi để người yêu văn hóa lắng nghe tiếng nói
của thời gian. Là nơi để những ai đã quá quen với phố thị ồn ào được chạm vào sự
tĩnh lặng, vào màu rêu cũ, vào bóng tre, mái ngói, vào hơi thở của một miền quê
còn giữ được linh hồn.
Dòng Ô Lâu vẫn chảy.
Mái ngói Hội Kỳ vẫn trầm mặc dưới nắng mưa. Những căn nhà rường vẫn đứng đó,
khiêm nhường mà kiêu hãnh, như những người già minh triết ngồi bên hiên kể chuyện
trăm năm. Và Hội Kỳ, trong dáng vẻ lặng lẽ của mình, vẫn mãi là một miền cổ
tích bên sông — nơi quá khứ không hề mất đi, mà đang sống tiếp trong từng nếp
nhà, từng bóng cây, từng câu chuyện và từng tấm lòng biết nhớ về quê hương.
Hình ảnh: Sưu tầm
từ nhiều nguồn



.jpg)










