Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, July 10, 2025

VỀ HUẾ ĐI EM / ÁO DÀI XỨ HUẾ / CẦU NGUYỄN HOÀNG Niềm Tự Hào Xứ Huế - Chùm thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Doà)

 


Nguyễn Văn Doà 

Bút danh: Văn Đoàn


VỀ HUẾ ĐI EM

 

Sao em chẳng trở về đây,

Huế xưa vẫn đợi những ngày có em.

Hương Giang nước chảy êm đềm,

Nhớ ai tóc xõa bên thềm chiều phai.

 

Mai vàng nay nở bên trời,

Vườn xưa lối cũ khôn nguôi đợi chờ.

Huế giờ đổi khác mộng mơ,

Cầu đường mở lối, bến bờ thênh thang.

 

Đông Ba rực rỡ đầy hàng,

Chợ vui tấp nập, lòng càng thiết tha.

Thiên Mụ, chuông đổ ngân xa,

Nghe như nhắn gọi người xa quay về.

 

Mùa xuân rộn rã tràn trề,

Hoa hồng đua sắc lối quê ngọt ngào.

Dân tình ấm áp dạt dào,

Huế thêm đổi mới, tự hào ngày mai.

 

Em về cho thắm tình hoài,

Vườn xưa xanh ngát, sương mai trong lành.

Cùng nhau dạo bước Hoàng thành,

Huế xưa Huế mới vẫn dành cho em.

 

 

ÁO DÀI XỨ HUẾ

 

Huế xưa đất nước thanh bình,

Áo dài duyên dáng lung linh đáng ngà.

Nguồn xưa từ chốn cung hoa,

Ngũ thân nền nếp, chan hòa nét duyên.

 

Dài tà theo gió đẹp thêm

Dáng người thiếu nữ nàng tiên dịu hiền.

Thướt tha như ánh trăng huyền

Sắc màu tím Huế, khắp miền sông Hương.

 

Mềm rơi theo nhịp gió vương,

Lụa ôm thân ngọc, nét thương dịu dàng.

Thướt tha bước nhẹ cung vàng,

Tôn vinh vẻ đẹp đoan trang nữ hồng.

 

Giữ gìn văn hiến non sông,

Dáng hình dân tộc, mặn nồng quê hương.

Áo dài nét Huế yêu thương,

Nón nghiêng che bóng, má hường nở hoa.

 

Ngàn năm còn mãi câu ca,

Áo dài xứ Huế đậm đà tình quê.

 

 

CẦU NGUYỄN HOÀNG

Niềm Tự Hào Xứ Huế

 

Nguyễn Hoàng bắc nhịp sông Hương,

Phú Xuân - Thuận Hóa tình thương đong đầy.

Năm nhịp vững chãi bàn tay,

Cầu duyên dáng nối những ngày ước mơ.

 

Người Phần Lan - Kiến trúc sư

Vợ là người Việt, duyên tơ mặn mà.

Cánh chim sải rộng bao la,

Bay về Thiên Mụ, chan hòa ánh dương.

 

Điềm lành soi rạng muôn phương,

Nguyễn triều hưng thịnh, mở đường Đàng Trong.

Đêm về ánh sáng mênh mông,

Cây cầu rực rỡ, tấm lòng Huế thương.

 

Tự hào dân Huế quê hương,

Tương lai tươi sáng, vẫn vương cung đình.

Sâu tư lọng tỏa lung linh,

Giữ hồn bản sắc, dáng hình ngàn xưa.

 

Huế mình phát triển rộng thừa,

Trung ương trực thuộc, nắng mưa bền lòng.

Tương lai rạng rỡ mênh mông

Huế ta vươn tới, tiếng hồng vang xa.

 

28/3/2020

Nguyễn Văn Doà

Bút danh: Văn Đoàn

nguyenvandoa51@gmail.com

 

READ MORE - VỀ HUẾ ĐI EM / ÁO DÀI XỨ HUẾ / CẦU NGUYỄN HOÀNG Niềm Tự Hào Xứ Huế - Chùm thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Doà)

Wednesday, July 9, 2025

PHỐ NÚI TRẢ VỀ KHUYA - Thơ Mặc Phương Tử


PHỐ NÚI TRẢ VỀ KHUYA

 Một chuyến dự trại sáng tác Dalat 2005

 

 

Đêm nay trời không có sao

Gió mang lạnh đến bạc đầu non xa.

Ngồi bên phố núi ngàn hoa,

Thấy người xuôi ngược,

Thấy ta một mình.

 

Lặng thầm về hướng mông mênh

Phía sau ta

Vẫn bồng bềnh khói mây

Biết rằng;

Rồi một đêm nay,

Cõi sơ nguyên mộng còn say cuộc tìm.

 

Quanh đời

Bóng ngả chùng đêm,

Quanh ta

Đèn hắt hiu thềm bóng suông.

Đường về bước dôc qua truông,

Trả sương khói lạnh đêm buồn lại khuya !

 

MẶC PHƯƠNG TỬ

tamminh2025@yahoo.com

READ MORE - PHỐ NÚI TRẢ VỀ KHUYA - Thơ Mặc Phương Tử

CÂU CHUYỆN THỜI NAY / VỀ GIA LAI ĐI EM - Đàm Ngọc Năm

 

Nhà thơ Đàm Ngọc Năm

Đàm Ngọc Năm

CÂU CHUYỆN THỜI NAY 

 

Mùa hè này đi Lâm Đồng tắm biển, 

Về Gia Lai cũng thấy được thủy triều 

Nếm vị mặn trong từng cơn gió thổi 

Ngắm trùng khơi cùng với người yêu.

 

Nghe chuyện này chắc em thấy lạ 

Lại nghĩ rằng anh thật khéo đùa

Thậm chí bảo sao hay tưởng tượng 

Xa em rồi nói toàn chuyện khó ưa.

 

Sự thật đấy, nếu không tin nổi 

Thì mai này về lại cùng anh

Em sẽ biết không gì là không thể 

Duy nhất mỗi điều là chuyện chúng mình.

 

                   *******

 

VỀ GIA LAI ĐI EM 

 

Về Gia Lai cùng anh đi em 

Sáng thả hồn giữa đại ngàn xanh ngát 

Chiều dạo chơi nghe rì rào biển hát 

Xem sóng nhấp nhô đùa giỡn với thuyền.

 

Ta cùng về nơi ấy đi em

Giờ vắng bóng những con đường bụi đỏ 

Lá héo khô giữa trưa hè cuộn gió 

Mỗi lần dạo chơi tóc lại đổi màu.

 

Gia Lai giờ không như thuở ấy đâu

Có biển bao la chiều gió lộng 

Và những con thuyền lắc lư trên sóng 

Tôm cá đầy khoang mỗi chuyến khơi về.

 

Rừng là quê, biển nay cũng là quê 

Mình cùng đi, ta về ôn kỷ niệm 

Vốn một thời ít người biết đến 

Củ sắn bẻ đôi lót dạ giữa rừng.


Đàm Ngọc Năm

namdnvietsing@gmail.com

READ MORE - CÂU CHUYỆN THỜI NAY / VỀ GIA LAI ĐI EM - Đàm Ngọc Năm

Tuesday, July 8, 2025

XIN ĐỪNG HỨA HẸN / ÁNH MẮT XƯA / CHỌN NGHỀ CẦM BÚT - Chùm thơ Hoàng Thị Bích Hà

Hoàng Thị Bích Hà


XIN ĐỪNG HỨA HẸN

 

Thôi người đừng hứa hẹn

Ta đã quen bội thề

Thả bước dưới hàng tre

Nghe mùa về trên lá

 

Mùa cứ trôi thong thả

Trên mái tóc người ta

Cũng là hạt sương sa

Đâu có gì phải vội!

 

Ta- người đi gom nhặt

Chút kỷ niệm ngày xưa

Chưng cất chuyển thành thơ

Gửi tri âm độc giả!


Ngày 7/6/2925

Hoàng Thị Bích Hà

ÁNH MẮT XƯA

 

Ánh mắt ấy đã làm ta lạc lối

Những ngày xanh bên ghế đá sân trường

Em hiền hòa như mặt nước sông Hương

Mà bão nổi trong lòng ta cuộn sóng

 

Từng hè qua phượng vẫn hồng trong nắng

Em về đâu, quên gửi lại câu thề?

Ta bàng hoàng chưa ra khỏi cơn mơ

Bài thơ viết vẫn còn trong lưu bút

 

Một mùa hè ve rền khúc nhạc tiễn

Bao hành trang tung cánh tỏa muôn phương

Em đi rồi,… ta cũng đã rời xa

Cành phượng vỹ xuyến xao chiều ly biệt

  

Ta gửi lại nơi đây nhiều tha thiết

Của một thời tuổi trẻ mới qua đây

Chuyện chúng mình cũng như gió mây thôi

Sao vẫn cứ chênh chao mùa hạ cũ!

 

***

Tôi về nhặt lại hồi ức cũ

Xếp lại cho vuông những thật thà

Chân tình trao gửi người thân hữu

Trên cả câu từ những mến thương!

 

Hoàng Thị Bích Hà

 

  

CHỌN NGHỀ CẦM BÚT

 

Khi chọn nghề cầm bút

Đã đánh mất bình yên

Bởi vì lòng trắc ẩn

Mua dây buộc vào mình

 

Muốn được tâm yên bình

Ai làm chi kệ họ

Cứ ăn no ngủ kỹ

Nhìn đời phớt Ăng-lê

Nhưng dễ gì buông được

Khi nghiệp dĩ mang vào

Đành vui vẻ thích nghi

Trời cho chi hưởng nấy.

 

Hoàng Thị Bích Hà

 habich1963@gmail.com

READ MORE - XIN ĐỪNG HỨA HẸN / ÁNH MẮT XƯA / CHỌN NGHỀ CẦM BÚT - Chùm thơ Hoàng Thị Bích Hà

NHỮNG BÀI HỌC RÚT RA TỪ TAM QUỐC DIỄN NGHĨA ỨNG DỤNG VÀO CUỘC SỐNG - Hoàng Thị Bích Hà

 


Chuyên mục: ĐỌC LẠI CỔ VĂN

 NHỮNG BÀI HỌC 

RÚT RA TỪ TAM QUỐC DIỄN NGHĨA 

ỨNG DỤNG VÀO CUỘC SỐNG

 

    Ngay cả đối với bạn nào cả đời không thích đọc sách thì cũng nên đọc qua một lần bộ truyện Tam Quốc Chí hay Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung (chấp bút vào thế kỷ 14). Nếu muốn nghiêng về lịch sử thì đọc Tam Quốc Chí, muốn nghiêng về văn học thì đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa. Nội dung đều nói về thời kỳ loạn lạc cuối nhà Đông Hán, khi ba thế lực lớn là Ngụy, Thục, Ngô tranh giành quyền lực.

    Thực sự thì có đọc chính sử đi nữa cũng không thể đúng hoàn toàn. Vì lịch sử thường được chép lại bởi triều đại sau viết về thời đại trước, được viết bởi kẻ mạnh, là thế lực chiến thắng. Ngay cả cùng triều đại người ta cũng chỉ viết những gì có lợi cho giai cấp đang trị vì mà thôi. Nếu đem văn bản Tam quốc diễn nghĩa ra so sánh với văn bản Tam quốc chí có nhiều đoạn trùng khớp hoàn toàn. La Quán Trung đã tiểu thuyết hóa, dựa những ghi chép gốc trong chính sử vào trong tác phẩm của mình, hư cấu theo tỷ lệ (7-3) bảy phần thực, ba phần hư. Phần hư cấu của La Quán Trung chủ yếu ở những phần chính sử không chép, cũng không có ở các sáng tác dân gian trước đó, và chính những phần này mới hay nhất trong tác phẩm - xét về văn học. Vì vậy đòi hỏi tính xác thực, là điều không thể và cũng không cần thiết khi sự việc đã diễn ra cách chúng ta hàng ngàn năm về thời gian rất xa.

    Tam Quốc diễn nghĩa là một tiểu thuyết lịch sử. Tác phẩm được xem là một trong Tứ đại kỳ thư (tứ đại danh tác) của Trung Hoa cổ đại. Nó không chỉ tái hiện những trận chiến hào hùng mà còn khắc họa sâu sắc trí tuệ, mưu lược và số phận của các nhân vật lịch sử như Lưu Bị, Tào Tháo, Tôn Quyền, Gia Cát Lượng,...Điều đáng quan tâm ở kiệt tác này là giá trị văn học, có sức sống vượt thời gian. Hiểu được những mưu lược và kế sách trong Tam Quốc để rút ra ý nghĩa và bài học ứng dụng vào cuộc sống.

    1. Muốn giữ nghiệp, học Tào Tháo, muốn kế nghiệp học Tôn Quyền, muốn khởi nghiệp học Lưu Bị.

    Tào Tháo là người thông minh, đa mưu lại là người có lợi thế xuất thân cũng danh gia vọng tộc, lại nắm được Thiên Tử trong tay để sai khiến chư hầu. Ông biết dùng người, có tài năng là dùng. Vì vậy dưới trướng ông quy về nhiều tài năng lỗi lạc, trung thành hết mình và có thể vì ông mà sống chết. Còn Tôn Quyền đương nhiên con dòng của giống cũng tài năng không kém các thế hệ trước và may mắn sinh ra đã thừa hưởng cơ nghiệp của cha và anh để lại. Còn Lưu Bị thì tạo nghiệp từ con số không. Dù rằng có dòng dõi là con cháu Hán Vương nhưng chỉ là anh bán chiếu để kiếm sống. Vì sao vừa gặp đã khiến Quan Vũ và Trương Phi theo mình một cách trung thành? Vì ông có chí hướng và mục tiêu rõ ràng. Dù trong tay chưa có gì nhưng người ta sẵn sàng đầu từ và đi theo phục tùng để cùng nhau dựng nghiệp. Trong cách viết của La Quán Trung, ngòi bút của ông có phần thiên vị phe Lưu Bị cũng hợp lòng dân. Bá tánh cần người lãnh đạo có đạo đức, thương dân, đồng cam cộng khổ, thương yêu anh em dưới trướng và quân sĩ.

    2. Tính cách của mỗi nhân vật quan trọng đều để lại bài học trong cuộc sống:

    2-1. Bất tín thì không thể thành công. Lã Bố là một mãnh tướng, có lúc cân cả ba anh em: Lưu, Quan, Trương, nhưng ông không có chữ tín, giết hại 2 người cha nuôi, tức là phản bội các liên minh, cuối cùng không được trọng dụng và bị giết bởi tay Tào Tháo, dù Tháo cũng tiếc, muốn dùng nhưng nghĩ lại thấy tay này từng giết hai nghĩa phụ nên loại trừ cho khỏi hiểm họa về sau.

    2-2 Đổng Trác là điển hình của kẻ lạm quyền và tàn ác. Cuối cùng bị chính nghĩa tử của mình là Lã Bố giết. Đổng Trác và Lã Bố cho thấy thêm một ví dụ là “Anh hùng không qua ải mỹ nhân”.

    2-3. Viên Thuật: Tài không xứng với ngôi, sớm muộn cũng sẽ thất bại. Viên Thuật sống xa hoa và tham vọng xưng đế nhưng không đủ khả năng quản lý. Viên Thiệu thiếu tầm nhìn, thiếu quyết đoán thường do dự bỏ lỡ nhiều cơ hội, lại không nghe lời khuyên của các thủ túc tâm đắc đánh nên nhiều lúc mất cơ hội, dẫn đến thất bại thảm hại.

    2-4. Dương Tu, Hứa Du, Mã Tắc: Có tài năng nhưng cần biết khi làm việc thì cần thể hiện bao nhiêu cho phù hợp với vai vế và công việc được giao, tránh bộc lộ thông minh hơn sếp. Sếp muốn mình hoàn thành tốt công việc được giao nhưng đừng tỏ ra giỏi hơn sếp. Đó là điều đại kỵ. Cần biết che giấu bản thân, biết nhìn thấu nhưng khi nào cần nói, khi nào cần ém đều phải có chiến lược.

    2-5. Tư Mã Ý ông chưa phải là người giỏi nhất Tam Quốc nhưng ông là người biết ẩn nhẫn chờ thời, biết khi nào tiến, khi nào lùi, thậm chí giả thua. Có những lúc ông vẫn có thể chiến thắng đối phương. Nhưng ông hiểu quy luật: “điểu tận cung tàn” Thỏ chết, chó săn cũng bị giết, nghĩa là hết giá trị lợi dụng ông cũng sẽ bị loại trừ. Cuối cùng ông đã tạo cơ sở vững chắc cho con cháu ông thống nhất cả ba nước, quy về một mối.

    2-6. Chu Du chết vì tức giận, do lòng đố kỵ với Gia Cát Lượng. Ông từng than: “Trời đã sinh ra Du sao còn sinh Lượng”, không chịu chấp nhận tài năng của người khác, không dành lòng mình phải thua. Đố ky gây hại cho bản thân và ảnh hưởng đến công việc và các mối quan hệ. Ai giỏi hơn mình, phải công nhận họ và học hỏi, đố kỵ, tức tối không đem lại lợi ích gì mà thiệt thân.

    2-7. Quan Vũ là vị tướng vừa trung thành với Lưu Bị vừa tài giỏi trận mạc. Tuy nhiên cái tôi hơi bị lớn ( tự phụ) không nghe lời khuyên của cộng sự nên đã bị Tôn Quyền giết hại.

    2-8. Trương Phi nóng nảy, thiếu kiềm chế cảm xúc, thường uống rượu say, đánh đập thuộc hạ nên cuối cùng bị thuộc hạ phản bội và giết hại.

    3. Không có kẻ thù vĩnh viễn cũng rất hiếm tình bạn vĩnh cửu, chỉ có lợi ích mới là vững bền. Hôm nay đối đầu, ngày sau có thể cầu hòa, liên minh cùng chống lại kẻ khác. Ngay cả trong cùng hàng ngũ cũng không có 100% tình đồng đội vĩnh cữu. Có thể xông pha trận mạc để cứu nhau, cũng có thể vì quyền lợi mà bán đứng nhau. Hay nói cách khác loại trừ lẫn nhau khi tranh quyền đoạt vị. Nên tin vừa đủ và đề phòng không thừa. Ngay cả công thần khai quốc của nhà Thục Hán, như Gia Cát Lượng suốt đời cung cúc tận tụy phục vụ Lưu Bị rồi đến thế hệ sau Lưu Thiện, vậy mà vẫn bị có kể gièm pha, nói xấu sau lưng với bệ hạ. Cái tật nịnh bợ gièm pha, đặt điều hãm hại người tài thời nào cũng có.

    Nếu gặp minh chủ sáng suốt thì không sao, chứ gặp sếp năng lực

 hạn chế, nghe lời xu nịnh thì cũng gây ra không ít phiền toái.

    4. Dũng tướng kỳ tài nặng lòng trung hiếu. Có lẽ ai ra trận cũng mơ mình được như Triệu Tử Long, chưa bao giờ bại trận dưới tay đối phương. Quân địch cũng không thiếu tướng tài nhưng không làm gì được ông giữa sa trường. Ông là một vị dũng tướng bậc nhất, trung thành cho đến chết của Lưu Bị. Lưu Bị đánh giá cao Triệu Tử Long. Ông từ chối 3000 binh lính và ngựa để đánh với Tào Tháo chỉ cần một người đó là Triệu Vân-Triệu Tử Long. Khi Tào Tháo tấn công Từ Châu, Lưu Bị cầu cứu Công Tôn Toản. Ông nói rằng: Tại hạ không mượn bất kỳ binh mã nào, chỉ xin tướng quân cho mượn một người: Thượng Sơn Triệu Tử Long. Triệu Vân từng xông vào giữa vòng vây, hàng vạn quân địch, mở đường máu để cứu con trai Lưu Bị là A Đẩu. Suốt một đời xông pha trận mạc, sống thọ và mất vì tuổi già.

    5. Luận cổ suy kim
    Chúng ta có thể học cách ứng xử từ những thành công và thất bại của các nhân vật trong Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng như rút ra những bài học chiến lược từ cuộc đối đầu giữa Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý.

    Tư Mã Ý ông là bậc thượng nhân. Biết biết lùi đúng cách, quan sát nhiều, nói ít. Thận trọng không tùy tiện nói năng hành xử mà không có tính toán. Làm việc gì cũng không nên lộ liễu, âm thầm bố trí kế hoạch khiến đối phương trở tay không kịp. Ông dựa vào đối phương để cũng cố quyền lực. Trong trận “Không thành kế” thực ra Tư Mã ý đã hiểu rõ tình thế. Nếu giết Gia Cát Lượng, dẹp được quân Thục, xem như ông đã hết giá trị lợi dụng, lúc đó không tránh khỏi quy luật: “vắt chanh bỏ vỏ” sẽ bị loại trừ bởi sự ganh ghét tài năng của kẻ nắm quyền lực. Ông là người buồn vui không thể hiện ra mặt, biết nhẫn nhục chịu đựng sống sót đề chờ ngày thành công. Tư Mã Ý là bậc kỳ tài với khả năng ẩn nhẫn, mưu lược và kiểm soát cảm xúc. ông mới bước lên đỉnh cao quyền lực tạo nền móng để thống nhất thiên hạ và lập nên nhà Tấn.

     Gia Cát lượng là mưu sỹ số một của Lưu Bị, người đời gọi ông là “thần cơ diệu toán, trên tường thiên văn, dưới tường địa lý, kế sách trận mạc tài ba. Một bậc kỳ tài, giữa thời loạn chọn cách sống trung quân, ái quốc, suốt đời tận tụy vì giấc mộng phục Hán. Ngay cả khi Lưu Bị qua đời phó thác Lưu Thiện tại thành Bạch Đế. Gia Cát Lượng không chỉ có trách nhiệm với một đứa trẻ mà còn gánh vác cả tương lai của Thục Hán. Dù Lưu Thiện bất tài, ông vẫn yêu thương tận tụy hết sức mình. Ngay cả khi biết số mình đã tận ông cũng để lại di thư, để lại kế sách để cho thuộc hạ tin cậy như Danh sĩ Khương Duy tiếp tục chăm lo vận mệnh đất nước. Cuộc đời Gia cát Lượng là một truyền kỳ, ông không phải là một vị thần bất khả xâm phạm, nhưng ông là một bậc kỳ tài, vĩ đại mà đầy tính nhân văn, giữa thời đại loạn lạc và cơ hội. Ông sống cả đời nghiêm túc và chân thành, thẳng thắn và nghĩa khí. Ông xứng đáng với sự kính ngưỡng của hậu thế.

    Tuy nhiên, chiến tranh tàn khốc quá, trong lịch sử mấy ngàn năm của thế giới nói chung và ba nước Ngô, Thục, Ngụy nói riêng, con người chết vì chiến tranh nhiều quá, từ tướng cho đến lính cho đến dân đen đều thống khổ. Vẫn biết là quy luật “được là vua, thua làm giặc. Dù phe nào đi nữa tôi cũng thấy họ chém người như chém chuối. Máu chảy thành sông, thây chất thành đống mà kẻ hậu thế không khỏi ngậm ngùi. Tôi vẫn nhớ lời ông nội tôi, lúc tôi còn nhỏ rằng: trong lịch sử định hình của thế giới khi thiên tai, khi địch họa, cuộc đấu tranh sinh tồn của bao thế hệ: “Mười phần chết bảy còn ba/ chết hai còn một mới ra thái bình”. Ở tuổi thiếu niên lúc đó tôi chưa hiểu gì nhiều về chiến tranh nhưng nghe ông tôi nói vậy tôi cũng hiểu về cái giá của hòa bình nó đắt đến ra sao! Đọc lại bộ truyện này, tôi vẫn mong cầu thế giới đừng có chiến tranh, “các ông lớn”hãy hành xử văn minh trên bàn đàm phán để nhân loại bớt khổ đau, để loài người lo phát minh và kiến tạo.

    Saigon, ngày 26/6/2025

    Hoàng Thị Bích Hà

 

 

 

 

READ MORE - NHỮNG BÀI HỌC RÚT RA TỪ TAM QUỐC DIỄN NGHĨA ỨNG DỤNG VÀO CUỘC SỐNG - Hoàng Thị Bích Hà

Sunday, July 6, 2025

TA VỀ LÀM DÂN - Thơ Đoàn Trung Phong

 

Nhà thơ Đoàn Trung Phong

TA VỀ LÀM DÂN

 

Chiến tranh khép nửa phận đời

Ta về với ruộng với đồi làm dân

Gió sương tóc bạc mấy phần

Vẫn không nao núng tinh thần hăng say

Ta về cuốc đất trồng cây

Lội bùn nghiêng vén đường cày vụ sau

Nghe con chim hót trên đầu

Bình yên làng xóm nặng sâu quê mình

 

Nhớ ngày vai súng nhà binh

Hành quân chiến dịch đến Bình Trị Thiên

Mưa rừng vắt muỗi Trường Sơn

Đêm ngày thổn thức nước non thái hoà

 

Ta về trời thắm sắc hoa

Mà vui sống giữa quê nhà làm dân.

 

                                Đoàn Trung Phong

                           Nghệ An


—————————————————-


 doantrungphong1973@icloud.com

READ MORE - TA VỀ LÀM DÂN - Thơ Đoàn Trung Phong

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Lời nào cho nhau? / Vấn vương gì ảo vọng / Đợi chiều / Ta tin tưởng những điều mình mong muốn / Bầy chim quành quạch, dưới tàn cây ỏm tỏi

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Lời nào cho nhau?


Gặp nhau trong cuộc đời này ngắn lắm

Sao còn nói lời cay đắng chi em?

Ngày nắng gối ngày mưa, buồn thấm đẫm

Cuồng vọng và hoài nghi, trôi theo đêm

                        *

Lắt léo chi em, dẫu tình phai nhạt

Đọng lại quanh đây vết cỏ phiêu bồng

Còn nguyên đó một sắc màu xước xác

Tháng ngày nào che đậy dấu long đong ...

                        *

Bóng nắng treo bóng ngày nhập nhoạng

Phải chi bây giờ ta vẫn có nhau

Vẫn biết đó, chỉ là điều giả đoán

Chập chờn run, trên nỗi nhớ cũ nhàu

                         *

Thôi giữ lấy những điều gì tốt đẹp

Đã chìm trôi trong ký ức vời xa

Bên cửa ngõ, một ngày xưa khép nép

Góc tình nào, cứ bẽn lẽn trượt qua

                          *

Gặp nhau trong cuộc đời này ngắn lắm

Vướng bận gì mà còm cõi đắn đo

Không duyên nợ với nhau, đường xa thẳm

Sao cứ mơ hồ, lấp lững quanh co ...



Vấn vương gì ảo vọng


Mắt môi nào cười nói không thôi

Trong nắng thu vàng rơi, gọi gió

Vẫn trinh nguyên, lời yêu để ngỏ

Rối lòng ai, đổ nhịp liên hồi

                    *

Vẫn sắc màu của một ngày xưa

Cuốn quýt, ngập ngừng trong mắt biếc

Như năm tháng chưa hề cách biệt

Mặc thời gian gõ nhịp, đẩy đưa ...

                   *

Vẫn ngượng ngùng quẩn bước ... chần chừ

Tóc mai rối, xòa không kịp vén

Dẫu đã biết, đời không trọn vẹn

Gió cứ miệt mài, ru vô tư

                  *

Chểnh mảng tiếng cười rơi ngập ngừng

Bước sánh bước, đường quanh lối hẹp

Điều gì đó như là gượng ép

Để chiều rơi thảng thốt, bỗng dưng ...

                   *

Bên nhau cùng đứng lại, nhường đường

Không ai muốn là người khác trước

Ơi ảo vọng vô tình có được

Một sợi tình, như khói, như sương ...



Đợi chiều


Chờ nhau đã mõi mòn chưa

Dặm xa vọng tưởng nhặt thưa điều gì?

Chiều giăng, gạ gẫm cuồng si

Lắng ru tuổi mộng, xuân thì bước qua



Ta tin tưởng những điều mình mong muốn


Sự thật vốn giản đơn như vậy

Cứ suy nghĩ lạc quan rồi sẽ thấy


Hạnh phúc này, sẽ đến trong tay

Khi chấp nhận thực tế cũng là một khả năng thực tế

Cuộc trăm năm cứ từng lớp tỏ bày…



Bầy chim quành quạch, dưới tàn cây ỏm tỏi


Tiếng gọi tình, nhao nhác cả thinh không

Đôi bồ câu gật gù như muốn nói


Có gì đâu mà chộn rộn mớ bòng bong

Tiếng ồn ào chợt lặng im ngơ ngác

Mỗi cảnh, mỗi đời, sao nghe mà rối cả lòng…


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Lâm Đồng

    



READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Lời nào cho nhau? / Vấn vương gì ảo vọng / Đợi chiều / Ta tin tưởng những điều mình mong muốn / Bầy chim quành quạch, dưới tàn cây ỏm tỏi

GIÁ CỦA SỰ THÁI QUÁ - Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến

 


Đặng Xuân Xuyến                        

GIÁ CỦA SỰ THÁI QUÁ

 

 Chị vỗ đét cái vào mông anh rồi trề môi, cong cớn: - Eo ơi, già rồi mà còn trẻ con lắm! Gần năm chục tuổi đầu rồi mà nhí nhảnh con cá cảnh lắm cơ.... Đời thủa nhà ai, tóc đã bạc trắng mái đầu rồi mà bày đặt níc nêm là em còn bé lắm... Ơ, mà chồng xưng em với ai thế... Chẳng lẽ chồng xưng em với vợ? 

Anh đỏ mặt, ấp úng: 

- Thì đặt thế cho nó lạ,... chứ em với ai đâu? 

Chị sầm mặt: 

- Thế là không được! Thế là chồng không trung thực, chồng gian dối với vợ! Chẳng ai đặt níc nêm lại không có nghĩa cả? Thôi chết! Hay chồng phải lòng mụ bán xôi đầu ngõ mới xưng em ngọt ngào như thế? Chả trách, chồng toàn khen xôi nhà mụ ý vừa ngon vừa rẻ. Tháng trước, vợ đánh dấu 5 lần chồng ăn xôi nhà mụ ý đấy. 

Anh gãi gãi đầu, giọng có chiều “nể vợ”: 

- Thì xôi nhà bác ấy ngon và rẻ thật nên chồng mới ăn. Mà... năm ngoái vợ chả khen xôi nhà bác ấy nấu ngon, sạch lại bán rẻ còn gì? Vợ chả nhắc đi nhắc lại chồng phải thường xuyên ăn xôi ủng hộ nhà bác ấy đấy thôi... 

Chị tròn mắt nhìn anh rất lâu, rồi thẽ thọt: 

- Thật không? Có đúng là vợ nhắc chồng như thế không? Mà... Vợ chả tin đâu! Vợ chả dại xúi chồng như thế đâu! Nhìn mụ ý cứ hơn hớn hơn hớn như thế, nỡ mụ ý có ý gì với chồng thì chết à? Chồng có nhớ cái vụ năm kia không? Nhớ không?... Ối dào... Chắc chồng lại cãi đấy là tai nạn chứ gì? Vợ biết tỏng chồng mà... Thế nào chồng cũng nói là tai nạn... Thôi, chồng đừng có định cãi vợ nữa... Như thế là không trung thực, là gian dối. Mà chồng biết đấy, vợ rất ghét ai có tính không trung thực, rất ghét ai có tính gian dối. Chồng nhìn chồng bác Nga mà học, cả đời chẳng biết cãi vợ câu nào… Ngoan ơi là ngoan. Đâu giống chồng, vợ chưa nói xong câu mà chồng đã cãi năm cãi bảy. Vợ nói rồi, vốn kiệm lời nên vợ đâu thích nói nhiều... Mà... vợ đang nhắc chồng chuyện gì nhỉ? 

Anh lụng bụng: 

- Chuyện xôi nhà bác đầu ngõ. 

Chị quệt tay vào mép rồi lấy khăn lau tay, lau đi lau lại, kỹ càng lắm. Chán chê, chị lại dài môi, thẽ thọt: 

- Có đúng là vợ nói chuyện xôi nhà bác đầu ngõ không? Ồ đúng rồi, xôi nhà bác ấy ngon, sạch sẽ mà rẻ lắm cơ... nhưng mà vợ không ưng cái thái độ nhà mụ ấy, vợ chúa ghét cái thái độ của mụ ấy... Đàn bà có chồng có con rồi, lại cứ đon đon đả đả với đàn ông là làm sao! Vợ thấy như thế là vô duyên, là lố bịch…. Vợ thấy chướng mắt! Vợ không ưng! 

- Nhưng bác ấy bán hàng, phải thế. 

Chị dài giọng, trề môi: 

- Bác ấy bán hàng, phải thế... Biết ngay mà. Vợ biết tỏng chồng sẽ bênh mụ ấy như thế mà.... Sao không để chồng mụ ấy ra đon đả với chồng mà lại là mụ ấy. Eo ơi. Rõ là có tình ý với nhau nên bênh nhau cứ chằm chặp, chằm chặp ý... Đàn ông ra đon đả với đàn ông, sao lại để đàn bà? 

Anh ái ngại nhìn mọi người, rồi khẽ khàng với chị: - Bác ấy vừa ngồi bán hàng vừa mời chào khách chứ có đon đả kiểu như vợ nghĩ đâu...

Chi lại trề môi, chừng muốn dỗi: 

- Đấy! Lại cãi! Sao chồng toàn bênh mụ ấy thế? Chồng sợ miệng mọc da non sao mà cứ nhem nhẻm nhem nhẻm cãi vợ? Như thế là không trung thực! Như thế là giả dối! Mà chồng biết rồi đấy, vợ rất ghét ai không trung thực, vợ rất ghét ai sống giả dối... Mà... Mà có chuyện gì không trung thực ở đây nhỉ? (Chị vỗ vỗ đầu một lát rồi hí hửng)... Đúng rồi! Là chuyện tình cảm giữa chồng với mụ bán xôi đầu ngõ... Như thế là chồng không trung thực. Như thế là chồng giả dối. Mà chồng biết rồi đấy… 

Anh gắt: - Là đủ rồi! Người ta bán hàng phải tươi cười mời chào khách lại bảo người ta lố bịch? Hàng xóm láng giềng, một tháng mua ủng hộ có 5 bữa sáng mà kêu nhiều là sao? Lại nữa! Người ta là người đàng hoàng sao cứ một điều mụ ấy, hai điều mụ ấy là thế nào? Hở? 

Chị co chân lên ghế, nghiêng người, lấy khủy tay che che mặt, ấm ức: - Eo ơi... Sao chồng lại quát tháo vợ như thế? Chồng không nhớ là vợ bị yếu tim à? Hay chồng không coi vợ ra thể thống gì nên mới thế? Vợ biết tỏng chồng mà... Giờ vợ già rồi, vợ xấu rồi nên chồng không chiều chuộng, không nâng niu vợ nữa... Thế này thì vợ chết quách đi cho rồi! Vợ chán sống rồi! Vợ... Vợ… Vợ sẽ đi chết đây! 

Chị nhìn anh. Nhìn mọi người. Rồi lại nhìn anh. 

Thấy mọi người ngoảnh mặt đi, không nhìn chị, còn anh vẫn “đằng đằng sát khí”, chị sụt sùi: 

- Vợ biết mà. Chồng không còn yêu vợ nữa nên chồng kiếm cớ để chê vợ, bỏ vợ. Số vợ khổ, khổ lắm nên mới lấy phải chồng... Chồng quên rồi à? Ngày chồng còn đang cưa cẩm vợ ấy, chồng hứa những gì? Chồng thề thốt những gì mà bây giờ chồng phũ phàng với vợ như thế... Ối giời cao đất dày ơi... Ới hàng xóm láng giềng ơi… Ới bạn ới bè ơi… Mà này, chồng đi đâu đấy? 

Anh không trả lời, khoác áo, bước nhanh ra cửa. Chị chạy theo, níu áo, gặng: - Chồng đi đâu đấy? 

Anh hất hàm: - Muốn biết thật à? Đi ra quán xôi làm chầu “tình cảm”. Ở nhà với vợ mệt đầu lắm. 

Chị luống cuống: - Chồng ra đấy thật à? Thế chồng định đi ra đấy một mình à? Không! Vợ sẽ đi cùng chồng. Vợ cũng đang muốn chầu “tình cảm” với xôi đây... 

Mồm nói, chân bước, chị khoác tay anh rất chặt. 

Bước chân vào quán, chị cố khoác tay anh thật tình tứ. Rồi vênh mặt lên như để cho mọi người biết anh và chị yêu nhau lắm, lắm. 

Ái ngại với mọi người, anh khẽ nhắc chị: 

- Vợ đừng khoác tay chồng nữa, mọi người nhìn vào, ngại chết. 

Chị phá lên cười, rồi bẹo má anh, nũng nịu: 

- Eo ơi... Chồng lại bày đặt làm bộ e thẹn, ngượng ngùng nữa chứ? Yêu chồng lắm cơ! 

Chị kéo ghế ngồi xuống. Một tay vuốt tóc, một tay gắp miếng xôi, nghiêng nghiêng đầu nhìn anh, rồi chậc chậc lưỡi, giống kiểu ở nhà chị vẫn nựng cu tí ăn bột: - Nào... Chồng há mồm ra,... há to tí nữa nào... Ừm… Ừm… Thế... Thế... Eo ơi nhìn chồng ừm yêu lắm cơ... Gớm, sao nước miếng của chồng tứa ra nhiều thế? Há to tí nữa nào... Thế… Thế... Chồng ừm cái nữa để vợ xem nào! Hoan hô chồng! Chồng ừm giỏi lắm!... 

Anh gạt tay chị, vẻ khó chịu, làu bàu: 

- Vợ đừng làm thế. Mọi người cười cho đấy. 

Chị trề môi rõ dài, rồi nguýt: - Gớm! Mọi người cười cho đấy... Mọi người nào ở đây? Chồng ngại chị chủ quán chứ gì? Vợ biết tỏng trong đầu chồng nghĩ gì rồi... Hôm nay, nhất định ... Vợ... Vợ... vợ phải làm cho ra ngô ra khoai mới được... 

Chị giậm chân. Chị chắp tay vào hông. Chị tiến lại chỗ chị chủ quán, chưa kịp la lối thế này thế kia thì anh giang tay tát bốp một cái, rõ đau, rồi lôi chị xềnh xệch về nhà. Vừa đi anh vừa gằn giọng: 

- Bà làm tôi xấu hổ với mọi người. Tôi sẽ khâu mồm bà lại để bà hết thói lắm điều! Tôi... Tôi xấu hổ vì bà. 

Chị tái mặt. 

Chị lắp bắp mãi không thành câu. 

Hình như chị chưa lường được tình huống này thì phải! 

*. 

Hà Nội, ngày 01 tháng 12 năm 2015

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - GIÁ CỦA SỰ THÁI QUÁ - Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến