Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, March 28, 2020

MẬN - Truyện ngắn của Trần Mai Ngân




MẬN

Tên nó là Mận.
Cái tên bình thường như quả Mận ở Việt Nam. Một loại quả thông thường không được coi trọng và không nằm trong list hoa quả đắt tiền. Ai cũng có thể mua ăn!

Mận không hề biết mặt mẹ nó là ai!
Khi nó lớn bắt đầu hiểu biết thì nó gọi người yêu thương và gần gũi nó nhất là Ngoại. Nhưng bà Ngoại này không phải là mẹ của mẹ nó.
Ngoại nó nghèo, phải đi làm thuê cho người ta. Vậy mà Ngoại cũng cho nó học đến hết năm lớp bảy.
Một hôm, Ngoại nó đang làm thì chóng mặt. Người ta đưa đến bệnh viện nhưng không còn kịp nữa. Nó nghe bác sĩ nói ngoại nó bị đột quỵ.
Nó khóc kêu Ngoại nó đến hết nước mắt mà ngoại nó cũng nằm im bất động không trả lời. Bây giờ thì nó mới biết là chết thì sẽ không nhìn và không nói được.

Từ đó nó sống trầm cảm không biết cười nữa!
Cô chủ nhà lo hậu sự cho ngoại nó và sắp xếp mọi việc cho nó!
Nó phải nghỉ học, làm thế công việc của ngoại nó. Cô nuôi cơm và trả tiền lương mỗi tháng cho nó. Còn cái nhà của ngoại nó là nhà thuê nên trả lại cho người ta!

Cứ thế, nó lớn lên.
Nó không đẹp cũng không xấu!
Trên khuôn mặt hình trái xoan nó có đôi chân mày ngang màu nâu đậm, mắt nó cũng màu nâu... được cái hàng mi cong như bấm! Môi nó không mọng vì ít cười! Nó tròn trịa và săn chắc!
Nó dậy thì và bắt đầu để ý đến các chàng trai... Nhưng nghĩ lại phận mình nghèo, nên thôi! Năm tháng cứ thế mà trôi qua...

Một ngày nó bỗng thay đổi.
Là ngày nó dùng tiền mua chiếc điện thoại di động. Nó tập tành vào Facebook, tập viết STT, trên đây đâu ai biết nó viết chữ xấu, nên nó không ngại cứ viết thoải mái... Nó không lấy tên thật , nó cũng không để hình thật . Ảnh đại diện của nó là đoá Phù Dung thật đẹp và nó cũng lấy tên đó!
Sau những giờ làm việc nhà cực nhọc thì chiếc điện thoại là bạn của nó!
Trang face của nó bắt đầu có lời mời kết bạn, ai mời nó cũng đều chấp nhận hết... Bạn bè nó ngày một đông, nó thấy vui lắm! Nhưng nó luôn tránh né những cuộc gặp gỡ hẹn hò... Nó sợ... nó rất sợ người ta biết thân phận của nó!
STT của nó là những câu thơ nó trích của các nhà thơ nổi tiếng như Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Đinh Hùng... tuỳ theo tâm trạng của nó! Nên đâu ai biết nó chỉ học đến lớp bảy...
Rồi bỗng một hôm trong messenger của nó có một anh chàng vào chat. Hôm nào anh cũng chúc nó ngày mới vui và tối đến chúc ngủ ngon. Nó thấy cuộc đời đẹp và hạnh phúc quá!
Nó và anh mỗi tối đều nói chuyện qua messenger.
Nó gọi là anh vì quen miệng chứ sau này hỏi tuổi thì anh lớn hơn nó 19 tuổi. Nhưng anh nói, yêu nhau thì không cần tuổi tác... Nó nghe theo anh răm rắp mọi việc, mọi lời anh nói!
Anh muốn anh và nó hẹn hò... Anh nói anh muốn gặp nó... nó cứ dùng dằn từ chối... Anh bảo nó không thương anh thiệt! Nó nghe đau từng khúc ruột khi anh nói thế! Thôi kệ! Gặp anh rồi tính... Nó cũng định nói hết thân phận của mình... Vì như anh nói yêu nhau thật thì mọi thứ không quan trọng nữa...

Thế là anh và nó hẹn nhau vào buổi trưa ở một quán vắng!
Nó đã dùng gần hết tháng lương để mua chiếc áo hoa thật đẹp, và chiếc quần lụa thời trang... Trưa đó nó xin bà chủ đi ra ngoài 2 tiếng! Trước khi đi, nó lén nhìn vào chiếc gương soi to trong nhà bà chủ...lần đầu tiên nó thấy một thiếu nữ thật lạ… và bất chợt nó cười thật hồn nhiên!
Anh nhìn nó, nhìn trân trân... Nó ngượng cúi mặt xuống!
Anh không già như nó xem trên face, bên ngoài anh trẻ hơn, nhanh nhẹn và lịch sự!
Anh từ tốn nghe nó kể về đời mình... nó thật thà không giấu một điều nhỏ. Nó nín thở chờ câu quyết định của anh! Anh không nói gì chỉ xin phép ôm nó. Anh ôm nó thật chặt. Lần đầu tiên nó chới với trong đôi tay của người đàn ông... Chân nó muốn khuỵu xuống, và nó thấy anh cũng run người lên khi chạm môi vào môi nó... Đôi môi nó mấp máy vụng về, lưỡi nó lần đầu uống cạn nụ hôn!
Đến giờ phải về, anh và nó chia tay đến mấy lần mới buông nhau ra được... và mỗi lần như thế là anh lại ghì chặt nó và hôn!
Nó ra về với câu nói và hứa của anh là : Anh yêu em chân thật. Tin anh đi! Anh cầm tay nó để lên trái tim của anh.

Cứ thế hẹn hò nhau nhiều lần. Anh cũng chỉ dừng lại ở nụ hôn. Nó kính trọng và tin tưởng anh.
Gần đến tết! Anh bảo nó xin phép nghỉ tết anh dẫn nó đi Đà Lạt chơi. Nó nghe ham quá! Nó chỉ biết Đà Lạt đẹp lắm qua hình ảnh trên mạng...
Và rồi nó đã trải qua bốn ngày ở đó với anh! Trong ngày đầu tiên đến Đà Lạt nó đã thành đàn bà đêm đó bằng sự hiến dâng hạnh phúc. Anh điêu luyện và dịu dàng làm nó mê đắm, ham muốn... Nó khám phá ra 24 tuổi mà nó đã là người đàn bà mãnh liệt.
Chia tay nhau nó buồn và luyến tiếc. Anh hứa anh sẽ mãi ở cạnh nó! Nó chỉ biết tin tuyệt đối!

Nó vẫn làm cho bà chủ. Và nghe lời anh nó xin ra ngoài ở riêng. Mỗi tối nó về, anh tan sở đều đến với nó.
Khi nằm cạnh anh nó hỏi cuộc tình mình sẽ đến đâu. Anh bảo, anh vẫn ở cạnh em.
Cuộc tình già nhân ngãi, non vợ chồng gần được 2 năm !
Dạo sau này anh hay đi công tác nên không đến thường xuyên! Thưa dần một tuần, hai tuần... Nó vào  messenger nhắn tin, một hai ngày sau anh mới trả lời. Anh bận.
Nó hình dung có một sự thay đổi. Và mỗi khi đến ân ái xong là anh về ngay chứ không nán lại ve vuốt và thủ thỉ nói yêu nó như lúc trước nữa... Nó chảy nước mắt vì buồn tủi. Nhưng nó vẫn cố tin anh!

... Nó nằm vùi. Gọi điện thoại báo tin với bà chủ là nó bệnh, xin nghỉ.
Tối qua anh đã gửi tin nhắn cho nó. Anh nói anh xin lỗi. Anh phải đi ra nước ngoài một thời gian. Anh bảo nó còn quá trẻ, hãy quên anh đi và tìm một tấm chồng tương xứng. Anh nói anh vẫn luôn yêu nó nhưng không thể tiếp tục. Anh bảo đừng tìm anh. Anh sẽ hủy Facebook và messenger. Anh nói...
Anh nói... Anh nói nhiều lắm... nhưng nó không muốn đọc nữa... Nó biết và cũng tiên đoán được ngày này... Ngày nó lo sợ đã tới!

Bốn tháng hơn từ ngày anh cắt đứt quan hệ với nó! Nó cũng chẳng biết phải tìm anh ở đâu... một khi anh đã muốn tránh né!
Thì thôi! Nó chấp nhận sự bỏ rơi độc ác này !

Bà chủ hay tin bảo nó tạm nghỉ, khi nào sinh nở cứng cáp rồi hãy làm lại... Bà sợ gái chửa hoang mang điều xui xẻo!
Nó đưa tay xuống bụng, có một sinh linh đang ngọ nguậy nhẹ như lắng nghe nó, chia sẻ với nó...
Bây giờ thì nó đã hiểu mẹ nó là ai, tại sao nó chỉ có bà ngoại giàu lòng hảo tâm nuôi dưỡng nó...
Nước mắt nó rơi xuống bụng, chiếc bụng trắng nõn mà anh hay khen và ve vuốt...
Nó nói thầm thì với con nó: Con sẽ có mẹ và con sẽ là đứa bé đàng hoàng hơn mẹ, hạnh phúc hơn mẹ.

Bây giờ thì nó không tin bất cứ ai cả.

                                                                   Trần Mai Ngân

READ MORE - MẬN - Truyện ngắn của Trần Mai Ngân

Thursday, March 26, 2020

THẾ NÀO LÀ BÌNH YÊN - Trần Mai Ngân


                  Tác giả Trần Mai Ngân



THẾ NÀO LÀ BÌNH YÊN

Thế nào là bình yên?
Khi bạn được sống trong yêu thương, trong hạnh phúc và trong sinh hoạt bình thường thì tâm bạn không sầu lo, không đau khổ đó mới thật sự là bình yên.

Người ta hay nói hay viết những câu hoa mỹ “bình yên từ tâm”... Tôi không nghĩ thế!
Nếu bạn đang gặp khó khăn, hoạn nạn, mất mát, bệnh hoạn... thử hỏi tâm sao tự bình yên được. Lúc đó, người yếu đuối thì đau khổ, tuyệt vọng khóc than có khi lại buông trôi theo số phận... Người bản lĩnh thì chịu đựng đè nén và tìm lối thoát bằng nhiều cách và họ cố đứng vững, cố bước qua, cố giữ lòng không bi luỵ gục ngã... Tâm lòng lúc ấy cũng đau, cũng tan nát... chứ sao mà “bình yên từ tâm” được. Thế cũng là đã hay lắm rồi!

Người ta cũng hay nói với nhau về “buông bỏ”.
Buông bỏ khi việc không như ý. Buông bỏ khi người khác làm mình tổn thương, đau khổ.
Người ta bảo chỉ cần buông bỏ và rời xa...
Thật sự mấy ai làm được việc “dứt khoát, dửng dưng” đó một cách chóng vánh mà lòng không đau như trăm ngàn vết thương đang rướm máu... Chỉ có những người vô tâm thì mới bước qua thật nhẹ mà thôi.
Bạn càng yêu thương sâu nặng thì việc dứt khoát buông bỏ là điều khó khăn, nó sẽ hành hạ và dằn vặt bản thân bạn ngày đêm.
Thử nghĩ, bậc cha mẹ gặp những người con ngỗ nghịch nói sẽ “bỏ buông”... mà có được đâu vì cha mẹ luôn là mưa từ trời xuống với tình yẻu thương đến hơi thở cuối cho con mình...
Nghĩa vợ chồng cũng thế. Còn nợ là chưa buông, chưa bỏ dù đôi khi sống trong không hoà hợp, thuận duyên.
Trong tình yêu là thứ dễ “buông bỏ” nhất vì chưa có sự ràng buộc về pháp lý hôn nhân, nhưng mấy ai không trải qua đau tận trái tim khi rời xa nhau sau nhiều lần dùng dằng, níu kéo...

Làm người “hỉ nộ ái ố” có đủ. Người buông thả theo tính năng, người kìm nén, nhường nhịn chịu hẹp về mình. Nói buông bỏ không giận, không buồn thì chỉ là cách nói!
Có thể nguôi ngoai khi câu chuyện đã qua, khi người và người đã xa.
Là buông bỏ khi đã thật sự rời xa.
Là bình yên khi đã qua sóng gió.
Ai nói bình yên từ tâm và làm được khi khổ đau, lận đận? Họ im lặng, chịu đựng cũng là đã hay lắm rồi...
Và khi họ không thốt lên những từ hoa mỹ “bình an từ tâm”, hay “buông bỏ” thì thật sự họ đang sống bình an và không còn nhớ nữa...

Như hiện tại sáng nay những bài nhạc không lời du dương nhẹ nhàng phát ra từ chiếc radio cùng lúc ngoài trời những đám mây đang trôi lướt ngang khung cửa... Tôi ngắm nhìn cảm nhận thật đẹp, thật bình yên từ khoảnh khắc này.
Bình yên. Bình yên chỉ trong khoảnh khắc nào đó...

                                                               Trần Mai Ngân

READ MORE - THẾ NÀO LÀ BÌNH YÊN - Trần Mai Ngân

Wednesday, March 25, 2020

DẪU CÓ BUỒN CŨNG CHẲNG NHỚ ANH ĐÂU - Thơ Châu Thanh Thủy



              Nhà thơ Châu Thanh Thủy


DẪU CÓ BUỒN
CŨNG CHẲNG NHỚ ANH ĐÂU

Đá vẫn buồn vì biển không là biển
Gió thôi ru lời tình cũ không thành
Sóng khát mãi buổi đầu tiên huyễn mộng
Cát vun chiều để mây chẳng còn xanh

Có lẽ rồi tôi cũng chẳng còn anh
Đôi ngã rẽ con đường đâu chốn hẹn ?
Tình ảo mộng khi không là trọn vẹn
Anh là anh và tôi vẫn là tôi.

Tôi vẫn nhìn vầng mây cũ xa xôi
Sóng khắc khoải đập tan ghềnh ào ạt
Chiều hoang vu, đám thông reo dào dạt
Nhắc tên anh nhưng chẳng gọi tên tôi…

Tôi biết rằng trong bận rộn cuộc đời
Tôi thỉnh thoảng mới nhớ lời yêu cũ
Bản tình mới ngọt hơn lời quyến rũ
Anh chỉ còn là ngọn gió xa xôi
                                 
Anh cũng đừng mong một kẻ như tôi
Coi tình ái là trò chơi dễ chán
Chỉ thế thôi, đến, để đi, ngao ngán...
Dẫu có buồn cũng chẳng nhớ anh đâu...

                                Châu Thanh Thủy
                   
READ MORE - DẪU CÓ BUỒN CŨNG CHẲNG NHỚ ANH ĐÂU - Thơ Châu Thanh Thủy

Tuesday, March 24, 2020

RƯỢU CHIỀU LỮ THỨ - Thơ Nguyên Lạc



                          Nhà thơ Nguyên Lạc



RƯỢU CHIỀU LỮ THỨ

Tay nâng chén rượu chiều rơi
Mời ai cạn chén kiếp đời lưu vong?
Mời em. nhan sắc còn không?
Mời tôi. tan mộng trăm năm nỗi sầu!

Hồ Trường biết rót về đâu? [*]
Về đâu rồi cũng một màu tàn phai!

Uống đi! Cạn chén đắng cay
Xé câu thơ cổ thả bay lũng chiều
Tà huy đổ bóng liêu xiêu
"Hồ Trường! Say. tỉnh?"
Hắt hiu đất trời!

Sao không say hở tôi ơi?
Tỉnh chi? Sầu với cỏ cây. Hồ Trường!

                                        Nguyên Lạc 

..........

[*] "Vỗ gươm mà hát/ Nghiêng bầu mà hỏi/ Trời đất mang mang ai người tri kỷ/ Lại đây cùng ta cạn một hồ trường/ Hồ trường! Hồ trường!/ Ta biết rót về đâu?
                               (Hồ Trường - Nguyễn Bá Trác)

READ MORE - RƯỢU CHIỀU LỮ THỨ - Thơ Nguyên Lạc

NUÔI CÁ CẢNH THEO PHONG THỦY - Đặng Xuân Xuyến


NUÔI CÁ CẢNH
THEO PHONG THỦY
*
Bể cá cảnh có nước là yếu tố thủy trong phong thủy học, có tác dụng điều hòa âm dương, tăng cường sinh khí và có thể thúc đẩy khí cát hoặc khí hung nên cách bài trí bể cá vô cùng quan trọng.
Nếu bài trí phù hợp với phong thủy thì tài lộc chảy đến, phát tài chẳng mấy chốc, còn ngược lại thì tài vận sẽ liên tục bị tán tài, suy giảm.
Theo kinh nghiệm dân gian thì người có bát trạch thiếu thủy, hợp thuỷ thì nên nuôi cá cảnh, còn người có bát tự kỵ thủy thì không nên nuôi cá cảnh. Nếu nuôi cá cảnh thấy có tác dụng thúc đẩy tài vận hưng vượng thì nên nuôi, ngược lại thấy gia vận ngày một suy đi thì nhanh chóng không nuôi cá cảnh nữa.

I. VỊ TRÍ ĐẶT BỂ CÁ
Theo phong thuỷ thì hướng tốt nhất để đặt bể cá là hướng Bắc thuộc cung Quan Lộc, tượng trưng cho sự may mắn hoặc hướng Đông Nam thuộc cung Phú Quý, tượng trưng cho sự giàu có. Tuy nhiên, nhà ở hiện đại thiết kế theo hướng tận dụng triệt để diện tích và không gian sử dụng nên việc bố trí bể cá bên cạnh đáp ứng yêu cầu về phong thủy còn cần lưu ý sự hài hòa, hợp lý với các đồ vật và không gian ngôi nhà.
Theo quan niệm của người phương Đông thì số cá và màu sắc của cá thích hợp với vị trí đặt bể cá ở các hướng như sau:
- Bắc (thuộc hành thủy): Thích hợp nuôi 1 con cá có màu đen, trắng hoặc vàng kim; cũng có thể nuôi 1 con cá đen và 6 con cá vàng kim.
- Đông Nam (thuộc hành Mộc): Thích hợp nuôi 3 con cá có màu đen hoặc màu xanh.
- Đông Bắc (thuộc hành Thổ): Thích hợp nuôi 8 con cá có màu vàng.
- Đông (thuộc hành Mộc): Thích hợp nuôi 3 con cá có màu đen hoặc xanh
- Nam (thuộc hành Hỏa): Thích hợp nuôi 9 con cá có màu đỏ hoặc 2 con cá xanh và 7 con cá đỏ
- Tây Nam (thuộc hành Thổ): Thích hợp nuôi 8 con cá có màu vàng
- Tây (thuộc hành Kim): Thích hợp nuôi 6 con cá có màu trắng hoặc màu vàng kim
- Tây Bắc (thuộc hành Kim): Thích hợp nuôi 6 con cá màu trắng hoặc màu vàng kim.
Dù đặt bể cá ở vị trí nào cũng nên lưu ý những điểm sau:
- Bể cá phải được tựa lưng vào bờ tường để tăng độ vững chãi, chắc chắn cho tài lộc.
- Bể cá phải đặt ở gần lối đi, phòng khách hoặc ở những nơi trang trọng.
- Nên đặt bể cá ở phương vị Chu Tước (đứng giữa nhà nhìn ra cửa chính thì bên tay trái gọi là Thanh Long, bên tay phải là Bạch Hổ, phía sau là Huyền Vũ, phía trước là Chu Tước) mới có lợi cho tài vận, tuyệt đối không đặt ở phương vị Huyền Vũ thì thủy bị tụ lại, sẽ dẫn đến suy giảm tài lộc.
- Trong phong thủy, bể cá mang ý nghĩa tốt lành, do đó nên đặt ở các hướng tốt như: Bắc, Tây Bắc hoặc Đông Nam.
- Nên đặt bể cá ở những vị trí ít ánh sáng tự nhiên (mặt trời) chiếu vào.
- Nên đặt bể cá ở bên trái cửa chính (từ trong nhà nhìn ra) để đón vận may về tài lộc.
- Không đặt bể cá bên phải của chính (từ trong nhà nhìn ra) vì sẽ mang lại những bất lợi cho cuộc sống hôn nhân.
- Không đặt bể cá thẳng hướng cửa chính nhìn vào.
- Không đặt bể cá dưới tượng thờ các thần, đặc biệt là thần Tài hay ông tam đa Phúc - Lộc - Thọ sẽ phạm “chính thần hạ thuỷ”, khiến gia chủ khuynh gia bại sản.
- Không đặt bể cá trong bếp hoặc đối diện với bếp sẽ gây mất mát về vật chất và phát sinh bất hòa cho gia đình.
- Không tận dụng gầm cầu thang để đặt bể cá vì gầm cầu thang mang tính âm, đặt bể cá tại đây sẽ làm năng lượng âm tồn đọng dưới gầm cầu thang.

II. HÌNH DÁNG BỂ CÁ
- Hình tròn (thuộc hành kim): Rất tốt vì kim sinh thủy.
- Hình chữ nhật (thuộc hành mộc): Khá tốt.
- Bể cá hình lục giác (thuộc hành thủy): Tốt vì bình hòa.
- Bể cá hình vuông (thuộc hành thổ): Không nên vì thổ khắc thủy.
- Bể cá hình các góc nhọn (thuộc hành hỏa): Không nên vì thủy khắc hỏa.

III. SỐ LƯỢNG CÁ NUÔI TRONG BỂ
Dân gian có nhiều cách chọn số lượng cá để tăng cường sinh khí, đem 
lại vận may về tài lộc như dựa vào ngũ hành, dựa vào bản Mệnh hay dựa vào các số đẹp, vào quẻ riêng của mỗi người hay chọn số lẻ vì quan niệm nước là âm nên số cá lẻ (dương) để cân bằng âm dương, tăng tài tấn lộc...
Trong khuôn khổ bài viết này, người viết lược soạn và giới thiệu 3 cách để bạn đọc tham khảo.
&. Cách thứ nhất: Dựa trên Bản Mệnh:
- Mệnh Mộc: Thích hợp nuôi 3 hoặc 8 con.
- Mệnh Thổ: Thích hợp nuôi 5 hoặc 10 con.
- Mệnh Kim: Thích hợp nuôi 4 hoặc 9 con.
- Mệnh Thủy: Thích hợp nuôi 1 hoặc 6 con.
- Mệnh Hỏa: Thích hợp nuôi 2 hoặc 7 con.
&. Cách thứ hai: Dựa trên Ngũ Hành:
- Số lượng 1 con: thuộc hành Thủy, làm tăng cường Thủy khí, đây là khí vượng tài nên được coi là cát (tốt).
- Số lượng 2 con: thuộc hành Hỏa, làm hao tổn Thủy khí, loại khí này bị tiêu hao, nên bị xem là xấu.
- Số lượng 3 con: thuộc hành Mộc, làm giảm Thủy khí, nên bất lợi.
- Số lượng 4 con: thuộc hành Kim, Thủy khí gia tăng làm tài khí thêm vượng.
- Số lượng 5 con: thuộc hành Thổ, Thủy khí bị khắc nên bất lợi.
- Số lượng 6 con: thuộc hành Thủy, Thủy khí được gia tăng nên tốt.
- Số lượng 7 con: thuộc hành Hỏa, làm tiêu hao Thủy khí, mặc dù khí này bị hao tổn nhưng không tốt không xấu.
- Số lượng 8 con: thuộc hành Mộc, làm giảm Thủy khí nên bất lợi.
- Số lượng 9 con: thuộc hành Kim, làm vượng Thủy khí nên rất tốt.
- Số lượng 10 con: thuộc hành Thổ, Thủy khí bị giảm nên bất lợi.
Từ 11 con trở lên: Tính như trên nhưng bỏ đi hàng chục, ví dụ: 11 con tính là 1 con - 12 (hoặc 20) con tính là 2 con.
&. Cách thứ ba: Dựa theo vị trí đặt bể cá:
- Bắc (thuộc hành thủy): Thích hợp nuôi 1 con cá có màu đen, trắng hoặc vàng kim; cũng có thể nuôi 1 con cá đen và 6 con cá vàng kim.
- Đông Nam (thuộc hành Mộc): Thích hợp nuôi 3 con cá có màu đen hoặc màu xanh.
- Đông Bắc (thuộc hành Thổ): Thích hợp nuôi 8 con cá có màu vàng.
- Đông (thuộc hành Mộc): Thích hợp nuôi 3 con cá có màu đen hoặc xanh
- Nam (thuộc hành Hỏa): Thích hợp nuôi 9 con cá có màu đỏ hoặc 2 con cá xanh và 7 con cá đỏ
- Tây Nam (thuộc hành Thổ): Thích hợp nuôi 8 con cá có màu vàng
- Tây (thuộc hành Kim): Thích hợp nuôi 6 con cá có màu trắng hoặc màu vàng kim
- Tây Bắc (thuộc hành Kim): Thích hợp nuôi 6 con cá màu trắng hoặc màu vàng kim

LỜI KẾT:
Kết thúc bài viết này, người viết lần nữa lưu ý bạn đọc: Nuôi cá cảnh là một thú vui tao nhã mà ai cũng thích nhưng nếu nuôi cá thấy có tác dụng thúc đẩy tài vận hưng vượng thì nên nuôi, ngược lại thấy gia vận ngày một suy đi thì nhanh chóng không nuôi cá cảnh nữa.
-------
(Trích từ: TÌM HIỂU VĂN HÓA TÍN NGƯỠNG TRONG DÂN GIAN của Đặng Xuân Xuyến ; Nhà Xuất Bản Thanh Hóa ; 2007)

ĐẶNG XUÂN XUYÊN
READ MORE - NUÔI CÁ CẢNH THEO PHONG THỦY - Đặng Xuân Xuyến

NỖI BUỒN VÂY - Ca khúc Mai Hoài Thu phổ thơ PhamPhanLang - Ca sĩ Vân Khánh

READ MORE - NỖI BUỒN VÂY - Ca khúc Mai Hoài Thu phổ thơ PhamPhanLang - Ca sĩ Vân Khánh

GIẤC MƠ XANH - Thơ Quang Tuyết



                    Nhà thơ Quang Tuyết


GIẤC MƠ XANH

Lạ lùng thay! Giấc mơ XANH
Lời thơ TÍM bỗng ngủ lành trên môi
Ta nghe một khúc xuân ngời
Tô son lên đóa hoa cười thêm duyên
Lạ lùng thay nắng chửa lên
Mà sao hương lạ xông mềm áo xưa?
Dỗi hờn mắt nguýt lời thơ
Tình em đẹp mãi bên bờ lau thưa
Duyên vừa thắm dấu bỗng mờ
Thềm rêu còn đó ngẫn ngơ gót hài
Em về thương giọt nắng phai
Tương phùng điệp khúc xanh hoài trong mơ

                                                 Quang Tuyết

READ MORE - GIẤC MƠ XANH - Thơ Quang Tuyết

GIỚI THIỆU TẬP HỒI KÝ “CHUYỆN ĐỜI TÔI” CỦA NGUYỄN THỊ NGỌC DIỆP - Châu Thạch


           



GIỚI THIỆU TẬP HỒI KÝ “CHUYỆN ĐỜI TÔI” CỦA NGUYỄN THỊ NGỌC DIỆP
                                                                        Châu Thạch

     Chắc chắc, rất ít người biết đến bút hiệu nầy vì tác giả không phải là một nhà văn chuyên nghiệp. Chắc chắn, rất ít người biết đến tác phẩm nầy vì tác giả chỉ in 100 quyển dành để tặng cho những người yêu mến mình. Thế nhưng, nếu ai đọc được tập hồi ký nầy thì nước mắt sẽ rơi, rơi vì nhiều cảm xúc:

Thứ nhất:
- Cảm xúc vì một đời người luôn chịu những nỗi đắng cay
- Cảm xúc vì một thời cuộc đã qua trong máu lửa và trong đau thương.

Thứ hai:
- Cảm xúc vì một nhân vật có thật trong hồi ký đã vượt qua mọi chông gai của đời để lớn lên trong tri thức, trong nhân cách của mình, như một bông hoa đẹp nở trên vùng sỏi đá.
- Cảm xúc vì phẫn nộ trước những con người gian ác, rung động trước những tâm hồn nhân đạo. Tất cả đều có thật, diễn ra trong tập hồi ký như một hoạt cảnh trường đời hấp dẫn và lý thú


     Tập hồi ký dài gần 500 trang, gồm có 5 chương và phần kết, 68 tiêu đề, nhà thơ Lang Trương viết lời tựa:

Chương I: Sinh Ra Từ Gốc Rạ Quê Nghèo.

     Nguyễn Thị Ngọc Diệp kể lại tuổi thơ của mình. 13 tuổi, con Bê còn ở truồng, không có áo quần để mặc, tắm mưa, kéo mo cau, mút cà rem, không đi học nên không biết chữ và lớn dần, vô tư với một mối tình rất tự nhiên của Tám Nho, một thanh niên mộc mạc chất phát. Thế rồi, một tháng mười thương đau đến, cha chết, chị chết, chiến tranh lan tràn trên quê hương, đẩy con người đi vào địa ngục trần gian.

Chương II: Xa Quê Tìm Con Chữ.

     Bỏ quê hương cho Tám Nho đứng ngóng theo dưới rặng tre đầu làng, không hứa hẹn gì với người đơn phương e ấp yêu mình, đi đến xứ “đất đỏ mưa bùn” An Hòa, Quảng Nam. Tìm việc trong một bệnh viện Việt Đức. Học tiếng nước Đức, học chữ nước Đức trước khi học chữ nước mình. Từ một nhân viên tạp dịch quê mùa, không biết chữ, tôi luyện trở thành một y tá giỏi, tốt nghiệp ngay trên xứ người.

Chương III: Biến Cố Cuộc Đời.

     Sau ngày đất nước thống nhất, chịu chung số phận của phe thua cuộc, bị nghi ngờ, bị mất việc, buôn chùng bán chạy, vượt biên bị bắt và tù tội. Ra tù, không nơi nương tựa, không có chỗ ở, hứng chịu liên miên những điều tồi tệ của con người và của thể chế trước khi qua được nước Đức để định cư.

Chương IV: Nước Đức Trong Tôi.

     Kể lại những lần đến Đức, ân nghĩa của nước Đức, của người Đức, cùng sự nhạy bén, phấn đấu không mệt mỏi của tác giả để đạt được những thành quả khó tin là có thật trong cuộc đời.

Chương V: Ân Nghĩa người Dưng.

     Kể lại những ân nhân, những nghĩa cử đầy nhân bản của những con người, kể cả hai phía, đã đem đến cho tác giả niềm an ủi vô biên.

- Phần Kết Của Hồi Ký:

Tác gỉả tâm sự những điều sâu thẳm trong lòng mình, những tình cảm chan chứa đối với cha mẹ, thân nhân, con cháu, bạn bè và những thương yêu, buồn giận, những điều được điều mất mà tác giả đã trải qua, như con thuyền cứ trôi hoài qua bão tố, dầu hôm nay đang sống trên một đất nước văn minh và giàu có.

Phần kết của bài viết nầy:

     Nhận định Chuyện Đời Tôi, nhà thơ Lang Trương đã viết:
“Chuyện Đời Tôi của Nguyễn Thị Ngọc Diệp là những trang đời đẫm nước mắt nhưng không hề bi lụy mà tràn ngập tính nhân văn. Người đọc không tìm thấy lòng thù hận mà chỉ thấy tình yêu trải dài trong suốt quyển hồi ký. Chị viết đơn giản, mộc mạc như lời tâm tình, thủ thỉ trò chuyện với chính mình. Phong cách hành văn theo lối tự sự đó đã lay động trái tim bạn đọc. Những gì chân thành xuất phát từ trái tim rất dễ kết nối những trái tim”

     Đúng vậy, tôi đã thấy những nhà trí thức, những nhà thơ, nhà văn sau khi đọc Chuyện Đời Tôi thì nói hoài nói mãi những lời khen ngợi. Tôi đã thấy những bà nội trợ rất ít đọc sách, ôm Chuyện Đời Tôi đọc suốt đêm, rồi sáng hôm sau, kể lại cho chồng con nghe một cách thích thú. Tôi cũng đã thấy những Việt kiều tuổi trẻ, lớn lên sau 1975, đọc Chuyện Đời Tôi và rơi nước mắt.

     Vậy tôi nghĩ, không cần nói thêm điều gì nữa cho bài viết thêm dài. Nếu một ngày nào đó, hồi ký Chuyện Đời Tôi của Nguyễn Thị Ngọc Diệp đoạt một giải thưởng lớn thì tôi cũng không ngạc nhiên mấy, vì nó xứng đáng được như vậy!

                                                                    Châu Thạch

READ MORE - GIỚI THIỆU TẬP HỒI KÝ “CHUYỆN ĐỜI TÔI” CỦA NGUYỄN THỊ NGỌC DIỆP - Châu Thạch

Monday, March 23, 2020

THƠ LÊ VĂN TRUNG






LÊNH ĐÊNH QUA NHỮNG PHẬN NGƯỜI

(Tặng Trần Hoài Thư, Phạm Văn Nhàn, Phan Xuân Sinh, Phạm Cao Hoàng )

Con sáo bỏ bờ sang bến lạ
Nhớ người hót gọi mãi trăm năm
Nao nao phiền muộn hồn sương cũ
Rơi lạnh buồn ngân một tiếng đàn

Thương bạn phương người mơ cố quận
Tên lính ngày xưa áo bạc màu
Gươm súng rỉ hoen mùi huyết sử
Chôn hoài không lấp kín niềm đau

Thương mẹ mớm con từng hạt gạo
Chong đèn vá mãi những lầm than
Thánh sử tro tàn thâm vết máu
Chân lý rừng hoang rụng lá vàng

Thương cha từng sớm từng chiều mong
Đốt lửa tình soi tận đáy lòng
Không soi nổi mặt phường vô đạo
Chùa đổ oan hồn lạnh miếu hoang

Thương em già muộn nhánh thanh xuân
Đong mãi thời gian bằng nỗi buồn
Nước mắt xé cay hồn cô phụ
Đời em dằng dặc những mùa đông

Thương rừng xưa trụi lá trơ cành
Chim bỏ ngàn vượn hú buồn tênh
Suối khe kiệt sức trơ hồn đá
Núi ngậm ngùi đau khóc phận mình

Thương bến đò ngang quạnh quẽ chiều
Gió tàn đông sông nước đìu hiu
Xác xơ quán vắng người đi biệt
Ly xứ buồn theo những bước Kiều

Ôi thương cây khế đứng sau hè
Hoa tím rụng thầm theo gió bay
Áo tím ngày xưa hoa khế tím
Bây giờ hoa rụng áo xưa phai?

Thương bạn bỏ tình xa, viễn xứ
Thương cha thương mẹ đất vùi sâu
Thương em bèo giạt trăm dòng lạ
Cây khế buồn nghe đứng cúi đầu

Thương ta con nước không dòng chảy
Quanh quẩn trăm năm bãi sậy già
Xào xạc gió oan hồn gọi mãi
Còn như hoài vọng bến bờ xa

Thương ta thương nỗi đời lưu lạc
Lưu đày trên chính đất quê hương
Bạn bè dăm đứa còn hay mất
Một kiếp mười phương vạn nẻo đường

Thương ta thương nửa đời dang dỡ
Chữ nghĩa eo sèo buổi chợ tan
Chút nợ văn chương không trả nổi
Mong gì kết cỏ nghĩa trăm năm

Không muốn cũng đành như vong bội
Hổ với người xưa thẹn với lòng
Xơ xác bão đời giăng bốn phía
Ta còn nhìn rõ mặt người không?

                             Lê Văn Trung
                                  1985

                                  
LINH HỒN NHỮNG CHIẾC GHẾ
Gửi Ngói

Mỗi khi đi ngang qua công viên
Tôi thường tự hỏi
Trên chiếc ghế đá này ai đã từng ngồi
Ngồi một mình tư lự nhìn vu vơ
Ngồi một mình đếm những chiếc lá rơi
Ngồi một mình nhìn những cặp tình nhân
Tay trong tay lang thang vòng vo không điểm dừng
Nhìn những chú chó thả rong chạy tung tăng trên cỏ
Và nhìn bàn tay mình khói thuốc vàng rưng rưng
Mỗi khi đến sân ga
Những chuyến tàu đến và đi liên tục không ngừng
Ai đứng vẫy tay
Cay sè đôi mắt
Ai ngồi bên hai đường ray sắt
Chiếc túi trên vai
Mắt mỏi một phương nào
Trên chiếc ghế chờ
Có hai người hôn nhau
Khi tiếng còi vang từng hồi giục giã
Hai kẻ hôn nhau không hề hối hã
Gì rồi cũng phải chia tay
Sớm hay chầy rồi tay cũng tuộc khỏi bàn tay
Bỏ lại nền đá sân ga lạnh ngắt
Một giọt buồn không là nước mắt
Mà cả hồn người ra đi
Mà cả nỗi đau của kẻ đứng chờ
Có niềm vui nào đọng lại ở công viên
Có nỗi đau nào còn đọng lại ở sân ga
Những chiếc ghế nằm buồn hiu hắt
Người bỏ đi lạnh ngẳt chỗ ngồi
Có hai người mà hai cõi đơn côi
Chiếc ghế trống
Một chỗ ngồi cũng trống
Tôi vẫn tự hỏi mình sao muôn đời vẫn ngóng
Một đôi lần người trở lại công viên
Chiếc ghế ấm nụ hôn tình đến muộn
Một đôi lần người trở lại sân ga buồn
Chiếc ghế trống còn vương mềm sợi tóc
Tôi biết chắc có một người sẽ khóc
Tôi sẽ chép thơ lên dòng nước mắt
Của linh hồn những chiểc ghế yêu nhau.

                                        Lê Văn Trung

LỜI CỦA GIÓ

Một chiều người đến bên tôi
Chỉ màu mây trắng bên trời còn bay
Bảo tôi rằng cuộc tình này
Trăm năm cũng chỉ như mây phiêu bồng

Rồi một hôm người qua sông
Mình tôi bến vắng mênh mông bãi chiều
Người đi nước chảy cùng người
Tôi vàng lá rụng ngậm ngùi trôi theo

Người đi mà chẳng quay đầu
Nhìn sông vàng nhuộm một màu quạnh hiu
Hình như giọt lệ tình yêu
Vừa rơi đâu đó trong chiều hồn tôi.

                                             Lê Văn Trung

READ MORE - THƠ LÊ VĂN TRUNG