Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, June 12, 2017

NGƯỜI ĐI RỒI - Thơ Vũ Trầm Tư




Người Đi Rồi

Người đi rồi, mình tôi ở lại
Con đường xưa một bóng nghiêng nghiêng
Dưới hàng cây sao tôi vẫn đợi…
Hình bóng ai trên lối thân quen

Người đi rồi, có gì trăn trở
Ngựa chồn chân bước mỏi rã rời
Tiếc mà chi một thời lầm lỡ
Nụ tầm xuân phai sắc màu tươi

Người đi rồi, tình thôi cũng đủ
Chắc không mang theo chút tình rơi
Áo cô dâu màu hoa hồng thắm
Nụ cười duyên rạng rỡ bờ môi

Người đi rồi, ngày xưa bỏ lại
Những muộn phiền như bóng mây bay
Thả cánh diều xuôi về miền hạ
Hương xuân đầy trong cốc rượu cay

Người đi rồi, trời giăng mây tối
Mưa nhẹ bay lất phất cuối mùa
Chuông nhà thờ chiều nay quên đổ
Giáo đường đâu còn bóng người xưa!


Vũ Trầm Tư
READ MORE - NGƯỜI ĐI RỒI - Thơ Vũ Trầm Tư

SỢI TÓC -Thơ: Thương Yến Tử- Nhạc và Trình bày: Trần Quang Lộc

READ MORE - SỢI TÓC -Thơ: Thương Yến Tử- Nhạc và Trình bày: Trần Quang Lộc

HÀ NỘI XANH TRONG NỖI NHỚ - Thơ Ngưng Thu


Tác giả Ngưng Thu


HÀ NỘI XANH TRONG NỖI NHỚ


Hà Nội ơi! Ta Yêu từng góc phố
Hoa gạo đỏ trời thương nhớ người xa
Hà Nội mưa buồn vắng bóng ai qua
Áo nàng Bân rét run chiều phố cổ.


Hà Nội đong đầy lòng ai nỗi nhớ
Giai điệu trầm ấm nóng quán trà quen
Hà Nội thơm màu lạnh buốt ly kem
Thương lắm Hồ Tây dáng gầy liễu rũ


Đường Cổ Ngư đan bóng chiều mưa đổ
Hà Nội vào mùa khăn ấm choàng vai
Hạnh phúc lang thang trên những phố dài
Tay nắm bàn tay nâng niu từng kỉ niệm


Hà Nội khi xa khiến lòng lưu luyến
Xanh trong Hồ gươm in bóng dáng nụ cười
Phố cũ đường xưa gợi nhớ phút bên người
Yêu Hà Nội ta về tìm lại thuở đôi mươi.


NGƯNG THU




READ MORE - HÀ NỘI XANH TRONG NỖI NHỚ - Thơ Ngưng Thu

TRÍ ƠI - Thơ Phan Minh Châu


Nhà thơ Trần Cao Trí


TRÍ ƠI

Viết cho TRẦN CAO TRÍ,
(nhà thơ Phú Yên mới mất hồi 1h sáng ngày 9/6/2017 tại Sơn Hoà do tai biến mạch máu não.)


Mới mấy năm rời thành phố Tuy Hoà
Tao vẫn nhớ chúng mình nhiều kỷ niệm
Cứ tết đến xuân về khoe sắc thắm
Lũ bọn mình nốc rượu để chào thơ
Mầy sinh ra từ đất Huế xa xôi
Trôi lạc lỏng vào một vùng đất nẫu
Phố hết đất nên lên vùng núi ở
Đất Bazan năm tháng giữ chân người
Nhớ tết năm nào mấy đứa rộ niềm vui
Nằm trú tạm nơi nhà mày một tối
Nhà mày nghèo tao nhìn mà thấy tội
Liếp đơn sơ mái ngói với tranh buồn
Mầy lên rừng tìm mấy gốc cây xanh
Đêm cần mẫn ngồi tạo hình tạo dáng
Những con thú những cái bình lãng mạng
Mày mang đi mong kiếm chút ơn người
Sống nhọc nhằn mà vẫn thấy mày vui
Mà vẫn thấy mày cười reo hỷ hả
Có đôi lúc hình như mầy quá đã
Nên thật lòng thổ lộ chút tình thân
Bẳng thời gian mới đó đã sáu năm
Mày ở lại tao vào thành phố biển
Buổi tao đi mày cũng đâu đưa tiễn
Bởi xa xăm nên đành lỡ lời mời
Cứ tưởng mày cam phận tháng ngày trôi
Sống cần mẫn nơi căn nhà năm cũ
Sáng nay chợt nghe tin mày đột tử
Tao bần thần! Sao lạ rứa Trí ơi
Đâu những ngày đâu những tháng rong chơi
Mày nằm xuống nơi một vùng đất lạnh
Đêm trở giấc nghe núi rừng cô quạnh
Có chạnh lòng không hả bạn mình ơi...

  PHAN MINH CHÂU

  Nha Trang
READ MORE - TRÍ ƠI - Thơ Phan Minh Châu

Sunday, June 11, 2017

CHỤP ẢNH - Thơ Trần Mai Ngân



                          Tác giả Trần Mai Ngân


CHỤP ẢNH

Bấm máy chụp một tấm hình
Ngày mai, ngày mốt... không mình ngày xưa
Mỉm cười cùng với dạ thưa
Cõi trần dâu bể cho vừa đời sau

Bấm máy kề sát đôi đầu
Bàn tay thừa thải nửa câu ngập ngừng
Mắt nhìn xa lắm... xin đừng
Tim tôi cố tập dửng dưng bên người

Bấm máy hai đứa cùng cười
Tưởng vui, tưởng đẹp, tưởng tươi thắm đời
Bấm máy chụp cả đất trời
Như là minh chứng cho thời có nhau...

Bây giờ ảnh đã nhạt màu
Mờ mờ môi mắt ngọt ngào thuở xa!

                        Trần Mai Ngân

READ MORE - CHỤP ẢNH - Thơ Trần Mai Ngân

TRÚC LÂM CHÁNH THIỆN - Thơ Tâm Nhiên


                   Ảnh: Tác giả Tâm Nhiên




TRÚC LÂM CHÁNH THIỆN
(Kính tặng thầy Khế Định, thầy Bảo Tú)

Đến Hàm Tân vòng lên Sông Phan đó
Qua dốc đồi là tới thiền viện đây
Trúc Lâm Chánh Thiện nằm cô tịch
Cuối rừng hoang rú dại khuất xa này

Dừng vó ngựa lúc trưa vàng bên suối
Vườn thanh long đầy hoa trái đong đưa
Suốt hát chim ca hòa hợp tấu
Bản Chơn Không Diệu Hữu tối thượng thừa

Lời vô thanh mà nghe nhiều diệu dụng
Tỏa ra từ nguyên khí của gia phong
Vân Thủy Thiền Tâm ngồi thưởng thức
Cung đàn ngân Bất Nhị thẳm sâu lòng

Ngựa hý vang trút xuống ngàn cát bụi
Buông hết rồi hư vọng ngã chấp mê
Khi bừng nắng trổ màu cảm ngộ
Thấy đâu đâu cũng là chốn quê về 

                            Tâm Nhiên
(Thiền Viện Trúc Lâm Chánh Thiện 1. 6. 2017)

READ MORE - TRÚC LÂM CHÁNH THIỆN - Thơ Tâm Nhiên

CHÙM THƠ HUY UYÊN





Đêm Sài-Gòn bây giờ

Ngày và đêm Sài-Gòn thở dài
Những giọt nước mắt âm thầm chảy
Mới đó đã bốn-mươi-hai năm mắt lệ
Ngậm tăm từng ngày .

Những mãnh đời xưa ngũ yên
Kể từ đêm tháng tư từ biệt
Mưa chiều sân bay da-diết
Vĩnh-biệt chia tay Sài-Gòn .

Thuyền lênh đênh biển lặng thinh
Bỏ lại đất trời Sài-Gòn chết đứng
Chiếc lá cuối cùng rụng trong đêm vắng
Bỏ lại kiếp người đau đớn đời tim .

Đạn giặc ghim sâu thân cha sục sôi
Em thơ ngây mắt chìm chảo lửa
Bầy người tranh nhau giằng xé
Cờ bay che khuất khoảng trời .

Em có mơ chăng một ngày về
Bao năm làm thân trâu ngựa
Bao năm đắm chìm bảo tố
Tháng tư đày đọa phận người .

Thôi em tuổi chúng ta đã già
Qua rồi ước mơ cháy bỏng
Cầm trong tay mối thù chột nín
Đào mộ chôn năm tháng trôi qua .

Ai đứng bên đường 
nước mắt nghĩa-trang cầm giữ ...
Huy Uyên
(4-17)

Đà-Nẵng bốn-mươi-hai năm thầm hỏi

Bỏ lại trái tim ở cầu sông Hàn
Gió thổi bập bùng 42 năm
Người đã đi không hề quay lại
Đứng cầm tay buồn xa xăm .

Gần lắm ơi mây Sơn-Trà,Đà-Nẵng
Biết người có dể gì quên
Nhìn sông có tâm sự buồn
Nhìn biển xót từng giọt mặn .

Ngày đi căm hờn cay-đắng
Nước mắt dấu vội sân ga
Tháng ngày máu người đã cạn
Ngũ-hành-sơn hiu-quạnh tình sầu .

Em có về thăm lại Vườn Hoa xưa
Ngày anh ba lô lên đường em tiễn
Ngã tư Trưng-Vương ngào nghẹn
Bốn-mươi-hai năm ngày đó đến giờ .

Cờ người bay cao xa tắp
Phố phường nằm chết xót xa
Mặt người đậm đen nắng tắt
Ngậm ngùi trôi khuôn mặt thây ma !

Hết rồi những chuyến phà qua sông
Không còn ai cầm tay nghiêng nón
Cầu tàu thôi hết người đưa đón
Chia hai con tim cay đắng cuộc tình .

Hỏi Đà-Nẵng còn buồn còn đợi
Trăng xưa nghiêng bóng âm thầm
Em giữ cho tôi một trời tăm tối
Em mang cho tôi một thời lặng câm .

Hỏi Đà-Nẵng của em và tôi
Treo đời hai ta lên cây đứng ngó
Ai bắn vào tim để đời đem bỏ
Bốn mươi hai năm mòn héo từng ngày .

Mùa ấy tháng ba phượng đỏ
Xuân chưa qua người đi hẳn không về
Đứng bên sông nghẹn lòng tiếc nhớ
Thù lòng rời bỏ xa quê .

Tóc xanh xưa đã bạc sớm mai
Dốc cầu Vồng nhớ lên cầu Đỏ
Tháng ngày ngập chìm gian khó
Đen chôn từng đoạn đời ai !

Đà-Nẳng bốn-mươi-hai năm thầm hỏi 
Mộng người một giấc mơ phai...

                         Huy Uyên
                           (3-17)

Em bên kia sông Thạch-Hãn
1-
Từ ngày Nguyện còn ở lại
người về giữ mãi thương yêu
tình xưa ai đem ra trãi
bơ vơ chim nhạn kêu chiều .

Sẽ là chiều đi không tới
đợi người xóm quê quá buồn
mỏi mắt tìm đò qua vội
mùa hè đã chết bên sông .

Nguyện,ta gọi hoài gọi mãi
bóng em giờ quá xa xăm
giữa tim ta ngàn dấu đạn
bên gốc cây già giăng sương  .

Em còn nhớ chi đời ta
dặm lòng theo người em gái
hẹn hò xa khuất ngày xưa
em đi lấy chồng đi mãi .

2-
Đầu năm em ra sông tắm
nước trong veo khẻ thầm thì
trời trên cao sao bóng nắng
nheo mắt cười em điều chi .

Thơ thẫn bên kia chặng đồi
rừng chiều hát lời ru gió
em lòng có thoáng chơi vơi
có căng tràn hai dòng sửa .

Em cỏng tim ai lên rẫy
bên nhau ta giọng thầm thì
tai người nghe...ai chuyện ấy
em người rưng rưng tái tê .

Dưới đồi tiếng hát buôn làng
tối về cùng nhau đêm hội
nhịp kèn gọi người mau sang
trống làng bập bùng điệu nhảy .

3-
Rồi một ngày em về lại
sông quê ướt lạnh chân chao 
bên cầu ván buồn không nói
nước trôi về đâu,về đâu .

Xa em hoa bưởi quên mùi
ven sông tiếng cười xa vắng
chợ buồn theo đám mây trôi
hương chiều bạc lòng cùng nắng .

Bên cây-điệp-lào vàng sắc
em buồn nhặt lấy hoa rơi
mới đó mà người xa mất
để buồn ở lại trong tôi .

Em trông theo đám mây trời
hỏi người nhớ chăng ngày ấy
tình người như dòng nước trôi
ngậm ngùi xa nhau hoài mãi .

Đầu năm một mình bên bến
tim ai một thuở tình chung
chuông chiều xa đưa lời nguyện
về đây ấm lạnh tương-phùng .

Mùa hè đã chết bên sông !!!

                     Huy Uyên

Tháng tư ngậm ngùi
Em che nón lá nghiêng chiều xuống
để lại bên đời những ngẫn ngơ
sầu người theo sáo chiều lơ lững
khói lam cuộn kín phía chân trời  .
Em đồng sâu ruộng cạn 
cười dịu dàng dưới bóng trăng khuya
giọt nắng lên phố người lận đận
mòn mỏi theo từng bước chân đi  .
Tháng tư mãi ngậm ngùi
bao mái tóc xanh giờ đã bạc
cuộc tình giờ đã hoang trôi .
lối về quê nhà xa khuất .
Dỗ giấc mơ bên hiên thềm cũ
mấy mươi năm nổi nhớ vơi đầy
dáng mẹ chờ con bên bếp lửa
quê nghèo xưa mưa nắng lắt lay .

Rừng,núi đồi thôi đã xa
ai kịp về bên sông biển
không biết về đâu một mái nhà
dòng đời tháng năm thôi rồi tan biến .
Vắt sầu theo quê xa xứ
ngày đêm tìm lại hạnh-phúc-xưa
còn lại đây dấu bầm mắt bão
đón đau biết mấy cho vừa !

                      Huy Uyên

READ MORE - CHÙM THƠ HUY UYÊN

CHỈ LÀ TRONG MƠ - Thơ Nhật Quang





CHỈ LÀ TRONG MƠ

Gặp em nửa giấc mơ... đời
Tình trong cõi mộng... vợi vời thiên thu
Gặp em trong giấc mộng du
Mênh mang như giọt buồn từ chiêm bao...

Ngẩn ngơ - ngơ ngẩn chốn nào?
Sóng xô tình đắm dạt vào bến mê
Buồn... chiều nhắp cạn tái tê
Liêu xiêu ngõ vắng, đường về bóng côi

Nghe đêm trăng vỡ bồi hồi
Trăm năm lỗi hẹn, đắng lời yêu đương.

                               Nhật Quang
                                 (Sài Gòn)
READ MORE - CHỈ LÀ TRONG MƠ - Thơ Nhật Quang

DỊ ỨNG - Truyện ngắn của Thủy Điền

  
                       Tác giả Thủy Điền


      DỊ ỨNG

     Trên đường về nhà hắn nói với người yêu. Hélene nầy! Hãy nghe anh nói, khi nghe xong em đừng giận anh nhé Hélene. Có lẽ, anh đến đây là lần cuối đó Hélene à.
-Tại sao? 
-Anh có cảm nhận là như thế.
-Bố mẹ em đối xử với anh không tốt à.
-Không phải thế, ông bà là người rất tốt chứ, anh chưa bao giờ thấy họ đối xử tệ với anh lần nào.
-Thế thì sao không muốn đến nữa, ngộ nghĩnh thật hay là anh không còn yêu em nữa chứ gì.
-Anh lúc nào cũng yêu em, xin đừng nghĩ quẩn.
Vậy thì tại sao?
-Dần hồi em sẽ rõ.
     Tình cờ một ngày tháng tám, trong dịp nghỉ hè ở Paris, hai người quen nhau và vài tháng sau qua mấy lần thăm viếng, họ đã yêu nhau. Nhưng tình yêu của họ không được liên tục như bao cặp tình nhân khác, vì người ở tận Lyon, người ở tận Lille khoảng cách cách nhau hơn một ngàn cây số. Tuy xa, nhưng họ sắp xếp thời gian rất trình tự. Có nghĩa là chia nhau mỗi cuối tuần mỗi người phải đến một lần để tránh sự nhàm chán và hao tổn lẫn nhau.
     Mấy tháng đầu là như vậy, nhưng về sau thì dường như hắn phải đánh xe đến với nàng nhiều hơn như dự định. Tình cảm càng ngày càng thắm thiết và họ xin phép gia đình hai bên để tiện việc qua lại thăm viếng cho khỏi ngượng ngùng.
     Gia đình nàng nói chung là gia đình có học vấn cao. Nàng có ba anh em và người nào cũng có bằng Cử nhân cả. Còn hắn chỉ là một Sinh viên nửa chừng và xin vào hãng làm việc cho đến ngày nay. Nói chung là hắn chẳng có bằng cấp gì trong tay. Chính vì thế mà hắn thường hay tự ái vặt.
     Việc gia đình bên nàng người ta có con học cao, hiểu rộng, người ta treo trên tường những bằng cấp ấy là để làm kỷ niệm hay khoe khoang đó là chuyện của người ta. Nhưng với con rễ tương lai trong nhà dù thế nào, nhưng người ta đối xử với mình tốt và không phân biệt là được rồi. Nếu người ta có những ý nghĩ xấu ấy là người ta đã từ chối lâu rồi. Ngược lại hắn không hiểu thế, cứ tự mặc cảm rồi sanh ra những ý nghĩ thật vô cùng đáng trách.
     Mỗi lần hắn đến gia đình ông nhạc gia tương lai, khi mời vào bàn ăn là hắn nhìn lên cao trước tiên và nhìn thấy ba bằng cấp treo tòn ten là hắn nổi máu, nuốt hết vô, muốn ra xe đi về ngay và lần nào cũng thế. Cô bạn hắn Hélene ngỡ như hắn đang gặp điều gì bất ổn cứ theo hỏi hắn mãi gần cả năm trời thì hắn mới chịu trả lời.
     Té ra, hắn bảo: Hắn không muốn đến nhà ông nhạc gia tương lai nữa. Bởi, hắn dị ứng ba cái bằng cấp treo trên tường nhà.
                                        Thủy Điền
                                        01-06-2017

READ MORE - DỊ ỨNG - Truyện ngắn của Thủy Điền