Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, June 9, 2017

VÒNG XOAY Ý THỨC - Thơ Mặc Phương Tử





VÒNG XOAY Ý THỨC

Mỗi ngày
Những con đường trong thành phố
Nặng nề
Chuyên chở bao nhiêu trọng tải xe, người
Những tiếng ồn và khói bụi không vơi.

Tháng năm
Những lo toan đối mặt cuộc đời
Đấu tranh, từ chối
Chấp nhận, buồn vui...
Vẫn chở chuyên theo suốt kiếp người!

           *

Sức nén thời gian
Bật lên tâm hồn ý chí
Có chết đâu
Và chẳng mất chi đâu !

Hoang tàn tiêu sơ
Giữa ngàn sỏi đá
Cỏ vẫn cho màu xanh
Hoa vẫn cho mùi hương lạ...

Năng lực tâm hồn vẫn mãi phát sinh
Những cọ xát qua ngàn vòng xoay ý thức
Sự thoát ra...
Là thực tại an bình.


              South Dakota, tháng 6. 2017.
              MẶC PHƯƠNG TỬ.



READ MORE - VÒNG XOAY Ý THỨC - Thơ Mặc Phương Tử

TUỔI NÀO CÒN GỌI TÊN NHAU - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

Tác giả Trương Thị Thanh Tâm


TUỔI NÀO CÒN GỌI TÊN NHAU


Ngồi nghe lời biển tự tình
Nhớ đêm tâm sự khi mình bên nhau
Thì thầm lời ngọt đã trao
Tình yêu nở muộn...xôn xao buổi đầu

Người về từ cõi chiêm bao
Tiếng chim vườn cũ ngọt ngào lời ru
Đêm còn gối mộng phù du
Nghe mùa xuân chín vọng từ trái tim

Nửa đời tình ngỡ đã quên
Nửa đời cánh lá lênh đênh biển sầu
Tuổi nào còn gọi tên nhau
Tuổi nào vương vấn nỗi sầu nửa đêm

Ánh trăng chênh chếch bên thềm
Còn nghe tiếng sóng vọng miền xa xôi
Vô tình giọt lệ thấm môi
Mưa chưa ướt đất nghe đời xanh xao

Trăng khuya khuất bóng bên cầu
Hương yêu còn đọng,nỗi nào tái tê
Một lần mềm dấu cỏ quê
Đường đi chưa tới, đam mê tuổi chiều.

              Trương Thị Thanh Tâm

                         Mỹ Tho
READ MORE - TUỔI NÀO CÒN GỌI TÊN NHAU - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

Truyện ngắn CÁI AO - Võ Quốc Tuấn

   
   Ảnh tác giả
Truyện ngắn
CÁI AO

Do yêu cầu công việc, buộc tôi phải chuyển công tác về trường mới và định cư ở cạnh nhà lão. Để thiết lập mối quan hệ láng giềng, có món gì ngon tôi cũng thường hay mang sang biếu lão. Thỉnh thoảng cũng uống rượu trò chuyện. Trong tiệc rượu lão vẫn thường khuyên tôi đừng quá tin người vì người hay tráo trở. Nghĩ lão từng trải đời nên tôi cũng “ Vâng” vì cho là thận trọng vẫn tốt hơn. Nhưng nghĩ cũng lạ. Ngày giỗ hay tết lễ, lão mời tôi sang chơi, đến lúc nhập tiệc rồi cũng chỉ thấy có tôi với lão và một đứa vài đứa con, rể trong gia đình. Tôi tự nghĩ: “Tại lão thanh cao quá nên xa lánh mọi người hay tại mọi người xa lánh lão vì lão quá ích kỉ?”. Sống  lâu, rồi dần dần tôi cũng tìm được câu trả lời…
***
Bán đất cho tôi rồi, lão ôm tiền giữ khư khư gửi tiết kiệm. Lão bảo: “Để phòng khi đau ốm lúc tuổi già. Chia hết cho con, chắc gì nó nuôi mình! Lúc ấy… có tiền… thì họa may!”. Chao ôi, sao mà tội nghiệp lão đến thế! Đến con lão, lão còn chưa tin thì sao tin người ngoài được chứ? Lão xử như thế với con mà bắt nó có hiếu với lão cũng khó! Thế là mang tiếng là cha con nhưng dường như mạnh ai nấy sống. Vợ chồng thằng út ở chung nhà, đến bữa cơm, thức ăn còn phải ăn riêng (với lí do, có con nhỏ?!). Thế là, hàng tháng, ngoài tiền lãi ngân hàng được đôi chút, lão phải bôn ba, cật lực bằng đủ thứ nghề, theo mùa vụ: nuôi vịt chạy đồng, mua ve chai, mua bán gà, vịt, chó, thậm chí là bò để trang trải thuốc thang, thức ăn, thức uống,.. cho vợ chồng già. Ở cái tuổi của lão, người ta phải được an nghỉ, hưởng phúc tuổi già, vui với hạnh phúc của con cháu. Còn lão sao vì tiền mà lão lại khổ như thế?
À! Thì ra, lão có một quá khứ chẳng đáng để tự hào nên khiến lão như thế. Anh em lão sống trong cảnh nghèo khổ từ thuở bé, lại chịu cảnh con dòng nên thiếu tình thương của người thân. Họ phải tự bươn chải để kiếm sống. Chính lẽ ấy đã hình thành nên tính cánh rõ nét ở lão: rất coi trọng đồng tiền. Lão xem trọng nó với tất cả mọi người, thậm chí với các con của lão. Và vì trọng đồng tiền nên lão trọng luôn cái gì có thể kiếm ra tiền, và cả cái gì không dùng tiền mà vẫn có được. Thế là sinh ra lòng tham.
Mà phải khen lão tài. Lão hơn người ở cái miệng hay than và cái tâm cá nhân chủ nghĩa. Chuyện không lão nói có, chuyện có nói không như thường, miễn sao mà lão được lợi! Lão thấy cái gì ai bỏ cũng xin; nếu bán, lão mua giá rẻ mạt, rồi khi bán thì cái chi cũng đắt. Đặc biệt là tài “lấn đất” của lão đáng liệt vào hàng cao thủ: Ruộng liền với người thì lão đào ao sát bờ ranh, chỉ vài năm, mé ao lão đã sang qua ruộng người (bờ ranh lở hết xuống ao rồi!); vườn liền vườn thì lão trồng dừa sát ranh để hút dinh dưỡng bên đất người mà quả thì lão nhận. Không phải người ta ngu như lão tưởng. Người ở quê, đất không thiếu. Nhưng họ nghĩ một vài cây dừa cũng chẳng đủ làm giàu; một hai tấc đất cũng chẳng đủ chôn nấm mồ; giành giật nhau, thưa gởi nhau chỉ để thiên hạ chê cười, nên họ lặng thinh…
Họ lặng thinh thì lão càng lấn tới. Mà sự đời thường như vậy. Khi lòng tham đã lớn hơn lòng thương thì họ bất chấp cả tình thân. Lão lại cư xử như thế với cháu ruột của lão. Không may cho lão là thằng này cũng chẳng vừa. Lão thuê người đào con ao cách ranh thằng cháu chỉ hai tấc để nuôi cá (nhưng thực ra là lão muốn lấn ao). Cá lão vừa thả xong, thằng cháu thuê xe cuốc móc một cái ao to hơn, sâu hơn, vách thẳng hơn cũng cách ranh hai tấc liền kề đó, thả cua đồng nuôi chơi. Lão đứng ngồi không yên, lên tiếng:
  • Bây!…Bây… đào ao như vậy mà coi được hả Thắng?
Nó đáp:
- Sao lại không được, cậu? Nếu không, sao cậu đào được! Mà chỉ một cái thôi đâu! Cái ở sau ruộng, ao cậu qua khỏi cột móc con gần nửa mét rồi cậu thấy không? Rồi hàng dừa của cậu che mất gần tầm đất ruộng của con rồi, sao cậu làm được chứ!
Lão nhảy tưng tưng như con trẻ bị giật quà; tay đụng gì, lão ném nấy; miệng thì chửi mắng om sòm, thô tục: nào là “quân ăn cướp”, “ quân mất dạy”; nào là “ quân chó đẻ, trâu sanh”,…Ôi thôi! Bao nhiêu thứ thậm tệ bị lão lôi ra chửi hết. Tôi khuyên ngăn, lão cũng chẳng thôi…
Chưa hết mùa mưa. Cái bờ mỏng manh chỉ bốn tấc đất sao chịu nổi lớp cua đào, lớp sạt lở?  Mới đó đã chẳng còn thấy bờ. Lão đã cố lấy lưới ngăn nhưng vô ích. Sự ngăn cách giữa hai con ao đã chấm dứt bằng một chiếc ao chung, rộng hơn khi chiếc lưới bị ngã rạp vì không được vững chân. Điều này cũng đồng nghĩa với khoảng cách tình cảm của cậu cháu hắn ngày một lớn thêm. Chỉ có những con cá, con cua được giao lưu, vui vẻ với nhau. Trông chúng sao hòa thuận, ấm áp quá!  
***
  … Nhà tôi và lão liền kề. Sau những ngày khỏi bệnh vì tức thằng cháu, lão hay sang tâm sự với tôi, chê trách nó đủ điều.Tôi chỉ “Vâng”, chỉ gật cho xong chuyện. Thú thật, tôi biết rõ rồi và đang cố tìm cơ hội khuyên lão. Lão cũng từng đối xử với tôi như thế, nhưng tôi thấy thương lão hơn là giận. Lão trồng cây xoài, được cái gốc bên lão, hơn nửa tán cây thuộc bên sân tôi rồi. Nhưng nghĩ, một khoảng sân nhỏ cũng chẳng trồng được gì; mình không trồng mà được hưởng bóng mát trong những ngày hè oi bức cũng là phước rồi, nên cũng lấy làm vui mặc dù vợ có hơi bực khi quét lá. Cái ao ranh của lão- lão đào trước lúc bán cho tôi- cũng được tôi sang lấp khi cất nhà (tôi có đề nghị và lão đồng ý) nên giờ liền nhau, rất dễ qua lại. Và xem chừng như lão quý tôi lắm!
***
Hôm nay, lão sang nhà tôi chơi. Như lệ thường, tôi pha bình trà ngon, với mấy con tép khô để nhấm. Thấy có cơ hội, tôi khuyên lão:
- Con có điều này muốn nói thật lòng với ông, nhưng xin ông đừng giận. Ở đời, có ai sống hoài để ăn của được đâu! Con và ông rồi cũng chết. Hơn nữa, ông đã 67 tuổi rồi, sao phải khổ vì tiền như thế? Sao ông không sống vui, an nhàn lúc tuổi già có hay hơn không! Mọi việc, cứ để con cháu lo liệu. Thử nghĩ lúc nhắm mắt, xuôi tay, ông con mình mang theo được gì ngoài tấm thân tàn? Có ai chôn được hơn một nấm mồ đâu mà phải tranh giành cho nhiều đất?
Lão đáp trong bực tức:
- Tôi từng này tuổi rồi mà không ngờ lại thua đau thằng Thắng như vậy. Thiệt lòng tôi uất quá! Mấy kí cá giống của tôi nó ăn sạch hết rồi, còn mẹ gì! Dừa của tôi ngoài bờ, gần ruộng nó, nó cũng phá. Tôi định rồi, tôi cũng kêu xe cuốc, phá bỏ bờ dừa- liếp gần nhà nó- làm thành cái ao sâu, thử xem nhà nó đứng vững được bao lâu? – Nói xong, tay lão vừa run run vừa bưng tách trà, uống.
Đã nhiều lần tiếp chuyện với lão và nhiều người khác như vậy rồi, tôi rút ra được bài học: Đừng nói lí lẽ với người không hiểu lí lẽ, nếu không muốn mất thời gian. Tôi đáp:   
- Không được! Nếu làm thế, nhà anh Thắng sập xuống ao, ông phải bồi thường. Không những thế, ông chắc chắn còn bị truy cứu theo pháp luật…
Không đợi ông kịp phản ứng, tôi tiếp:
- Hơn nữa,việc đào ao, ông đã sai trước, thì trách anh Thắng sao được! Ông xem, nếu ngày trước, con cũng như anh Thắng, không những không lấp con ao này- tôi chỉ con ao mà tôi đã lấp cho ông, lúc bơm cát cất nhà- mà còn đào sâu, rộng thêm, thì giờ này, ông con mình có tới lui được với nhau, uống trà thân thích như thế này không? Hay ông sẽ bị ngăn cách bởi hai cái ao lớn ở hai bên nhà và xem chúng ngày càng lở rộng thêm? Rồi con, ông, anh Thắng cứ tranh nhau nạo vét mãi thì nơi này có còn nhà nữa hay không? Hay thành sông, thành biển? Ngoài kia là sông thật, khó đến được với nhau, người ta còn phải bắc cầu để nối liền tình cảm con người đôi bờ; còn ta đang là đất liền sao lại muốn ngăn cách nhau?
Vừa lúc ấy, đứa cháu nội ông bên nhà cất tiếng gọi ông:
-Ông nội ơi! Người ta mua chó con…
Như ngại vì chuyện mua bán không đáng, ông cảm ơn tôi đã tiếp chuyện và ra về vội vã hay vội vì lẫn tránh những câu hỏi của tôi, cũng không rõ nữa!?...
***
Mấy ngày sau, tôi lấy làm lạ khi thấy lão điềm tĩnh hơn khi ra bờ ao cho cá ăn. Và đặc biệt một điều là lão thường xuyên quét dọn vườn hơn, những thứ như lá cây, thân chuối, đến những thứ vứt đi khác, những mô đất cao, những ki đá gạch vụn lão đều dồn hết xuống ao đó.
Thì ra… lão đang cố gắng… nối lại cái ao trong những tháng ngày còn lại của cuộc đời.
Trà Vinh: 10/6/2017
Võ Quốc Tuấn
READ MORE - Truyện ngắn CÁI AO - Võ Quốc Tuấn

NGÀY HÔM NAY BÌNH YÊN - Thơ: Như Nguyệt - Nhạc: Kiên Thanh








Thơ: Như Nguyệt

NGÀY HÔM NAY BÌNH YÊN

Không cần biết ngày mai trời trở gió
Ngày hôm nay bình yên, em bình yên
Ngày hôm nay, em chỉ biết hôm nay
Không mong cầu, lo lắng ngày sẽ tới

Không lo sợ ngày mai buồn chới với
Không lo toan, không viễn vọng xa vời
Ngày hôm nay thật đẹp đó anh ơi
Sống hiện tại, mình sống từng giây phút

Ngày hôm nay, anh thương yêu chăm chút
Thì cớ gì em nghĩ đến tương lai?
Mặc kệ tương lai, ta chẳng đoái hoài
Xa vời quá, tương lai xa vời vợi

Quá khứ à, đã qua đừng nghĩ tới
Không tiếc nuối, em cố không hoài tưởng
Cho dẫu rằng quá khứ ngập yêu thương
Cho dẫu rằng tình xưa yêu ngất ngưỡng

Ngày hôm nay, đẹp quá người thương ơi
Nhớ làm gì, tình xưa cũ, buông lơi!
Trời dịu mát, không mưa và không nắng
Ngày hôm nay, em thấy mình may mắn
Tình anh yêu, không thể viết thành lời

N.N.
31 tháng 3, 2015
nhunguyet9963@gmail.com



READ MORE - NGÀY HÔM NAY BÌNH YÊN - Thơ: Như Nguyệt - Nhạc: Kiên Thanh

THÔI ĐỪNG SUY ĐỘNG - Thơ Ngưng Thu


Tác giả Ngưng Thu


THÔI ĐỪNG SUY ĐỘNG


Màu tháng mới
rực hồng trên đỉnh nhớ
guốc thời gian gõ nhịp xuống luân thường
cao vòi vọi
đêm trời cao chắc thấy
mặt đất dường thấp thoáng khúc luỵ ương.


Mơ lặng biển
sóng thôi đừng suy động
bờ cát cong
thâm thẩm khúc niệm cầu
vầng mây lã chã rơi vào huyễn hoặc
giọt thương nào
giữa hun hút đêm sâu.


Nghe từ đất
bước chân như rộn rã
nghe từ xanh cao
thẳm khúc yêu thương
mầm xuân nở
mây cười giăng Vô Gián*
kệ đường trần
thung vắng
nắng mơ sương.

NGƯNG THU

* Địa ngục Vô Gián
READ MORE - THÔI ĐỪNG SUY ĐỘNG - Thơ Ngưng Thu

Hoa vườn nhà -Chùm ảnh của Chu Vương Miện















READ MORE - Hoa vườn nhà -Chùm ảnh của Chu Vương Miện

CẢ ĐÊM MƯA - Thơ Hoa Nguyên



Tác giả Hoa Nguyên

CẢ ĐÊM MƯA

 Mây tuôn xổ xả cả đêm
nũng ung kết cấu
đất mềm nhão nhe
cỏ cây ngập lún ê chề
 người dưng thấy ngõ lội về hay không?

Xa trôi một vệt trăng cong
sắp sang canh
hé tươi hồng sớm mai
hết mưa sẽ ửng nắng ngày
và tình ta bớt loay hoay tiết thời

Sẽ trầm lắng giọt sầu rơi
mưa đêm cứa xát tình đời nhiêu khê
vẹt mòn dấu ước câu thề
trợt trơn mấy chặng
lối về quanh co


                                      HOA NGUYÊN
READ MORE - CẢ ĐÊM MƯA - Thơ Hoa Nguyên

TA VẪN CHỜ... - Thơ Châu Thanh Thủy



                       Tác giả Châu Thanh Thủy


TA VẪN CHỜ...

Ta vẫn chờ anh, mộng bình yên
Năm tháng thoi đưa gió qua miền
Anh vẫn về trong mênh mang đó
Cho mỗi cung buồn, nhớ lại thêm...

Ta vẫn còn đây giấc mộng đêm
Đôi bóng chung chiêng lướt qua thềm
Để niềm thương nhớ không ngừng lại
Tấu khúc tình say ngân dạ miên...

                       Châu Thanh Thủy
                             8 - 6 - 2017

READ MORE - TA VẪN CHỜ... - Thơ Châu Thanh Thủy

Thursday, June 8, 2017

TRỌN VẸN NHAU GIÂY PHÚT ĐỦ MIÊN TRƯỜNG - Thơ Tâm Nhiên





TRỌN VẸN NHAU 
GIÂY PHÚT ĐỦ MIÊN TRƯỜNG
(Tặng anh em văn nghệ La Gi)

Mỗi lần về chốn xưa thì bạn cũ
Gọi ngay ra trình diện quán chợ đời
Tưởng như có chuyện gì quan trọng lắm
Nhưng mà không - cụng vài cốc cho vui

Mời cạn hết ly này mừng tái ngộ
Tao phùng ca sau ngày tháng tuyệt mù
Còn gặp mặt là biết còn hạnh phúc
Cùng rung ngân tiếng hát giữa phù du

Rồi mai mốt thình lình về Chín Suối
Thì cần chi chạy đến thắp cây hương
Vì mình đã hết lòng trong cuộc sống 
Trọn vẹn nhau - giây phút đủ miên trường

                                            Tâm Nhiên

READ MORE - TRỌN VẸN NHAU GIÂY PHÚT ĐỦ MIÊN TRƯỜNG - Thơ Tâm Nhiên

CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN 1, 2



              Nhà thơ Chu Vương Miện



CŨNG CHẢ

cầm chân, chả cầm tay
chỉ nhìn thoang thoảng lá đầy cây
mà sao lá đỏ chưa rơi nhỉ
ngang tình mình lũ khỉ leo cây
bên nam gà rừng gáy te te
bên đông vượn hú ở mé đèo
ta đã chờ em chưa mù mắt
mà sao hờ hững chỉ suối reo
thì ra tay vẫn còn buông thõng
em đã quay đi gió cái vèo ?


LỤC BÁT

iêu nhau vì một chữ tình
nhà quê lên ngược tỉnh thành xuống xuôi
                                                   (ca dao)
cá buồn cá trở đầu đuôi 
người buồn lên ngược xuống xuôi cũng buồn
                                                          (ca dao)

đêm qua chớp bể mưa nguồn
ở không leo tuốt đỉnh nguồn tình yêu
lâng lâng hai cánh con diều
sáo vi vi rót bao điều thiết tha
ngược xuôi vốn vẫn ao nhà
mấp mô toàn những cỏ gà vòng quanh
rậm rà mây nước xanh xanh
hết lên lại xuống gập ghềnh nơi đây 
cá buồn cá trở đầu đuôi
mây mưa bao bận ngược xuôi bao lần ?
tỉnh thành cứ xuống là xong
nhà quê lên ngược chung quanh đất trời ?


BẾN BỜ

quê tạm nơi Quảng Trị
có một con kinh đào
Ba Bến
một nẻo về Hạnh Hoa
một nẻo về Ngô Xá
một nẻo về Qui Thiện
quê hương em 
có dòng sông bảy ngả
Phụng Hiệp cò bay
có dòng về Vị Thanh, Vị Thủy
có dòng về Rạch Miểu
quê hương ta
có dòng Lục Đầu Giang
sáu nhánh
chảy qua Cầu Giá
cầu Đá Bạc
nhánh qua Hà Nam, Phong Cốc
nhánh về Hải Dương, Bến Than
đời ta đời em
y như nhánh sông
chảy vòng vo
lòng vòng đất nước
y như giấc mơ
hồn bướm mơ tiên
chuyện tình Lan và Điệp
y như văn chương tiểu thuyết


BẢY CHỮ

mới đó quay đi trăng đã tà
quên eng xa quá xá là xa
đê Sải dặm thêm dăm bờ đá
lòng miềng mà lại ngỡ lòng ta ?

con sông quá hẹp lại dài dài
hai bên bờ cát nắng nguôi ngoai
mẹ vẫn chờ con nơi Chợ Cạn
mà ngoài Ái Tử nhớ thương ai ?

              CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN 1, 2

TÌM... - Thơ Tịnh Đàm


                   Tác giả Tịnh Đàm



TÌM...

Tìm đâu
             giữa chốn đông người,
Gặp một ai đó 
                      biết cười cảm thông.
Đường đời cứ mãi lông bông,
Chạy quanh năm tháng
                  vẫn không được gì...!
Tìm đâu 
            lần tiễn người đi,
Dùng dằng chân bước 
                   biệt ly nao lòng...!
Để tôi lại
              với chờ mong, 
Tóc xanh giờ bạc
                     theo dòng thời gian!

                         TỊNH ĐÀM 
                (Hóc Môn, TP. HCM) 

READ MORE - TÌM... - Thơ Tịnh Đàm

CHÙM THƠ MÙA HẠ CỦA TRÚC LỆ



                                  Tác giả Trúc Lệ




BÂNG KHUÂNG HÈ

Bao cánh phượng hồng theo gió vương!
Bâng khuâng hoài niệm nhớ ngôi trường
Một thời áo trắng thời hoa tím
Thầy bạn đằm bao kỉ niệm thương!

Bảng đen phấn trắng dịu bàn tay!
Tiết học thầy cô giảng tháng ngày...
Bát ngát chân trời bao mới lạ
Nâng tầm - đôi cánh nhỏ xa bay!

Tóc đã pha sương quá nửa đời
Nhìn mùa phượng vĩ mượt mà tươi!
Ước chi hoa thắm hồng - môi - má
Cho tuổi thơ xưa... rộn rã cười.


                 
ĐẸP MÀU NẮNG HẠ

Hải Phòng thăm Chị - tôi qua…
Lung linh màu nắng bao la đón mình
Dát vàng nét lượn mái đình
Lung linh rót mật trên cành lộc non
Ửng lên màu má xinh dòn
Trải tươi hoa phượng nhuộm son sắc cờ.  
               
Bình minh nắng trải sương tơ…
Ướp màu nắng sớm vào thơ ngọt ngào.
Trưa về hoa nắng lao xao
Hoàng hôn buông nắng theo vào mơ hoa…
        
Rồi đây… muôn dặm chia xa…
Nhớ sao màu nắng bao la diễm tình.



      NGÀY HẠ

      Những bông hoa nắng vờn bay,
Trên từng tán lá hàng cây đơm chồi.
      Thường khi hóng gió đầu hồi,
Nhìn dăm cánh Bướm xinh tươi lượn vòng.
      Vườn hoa chen sắc tươi hồng
Lung linh vạt nắng ấm nồng tỏa chan.
      Cành cây Nhện dệt tơ màng
Nghiêng chao trời rộng cánh đàn chim xa…
      Đầm Sen rực rỡ màu hoa,
Thưởng Sen - độc ẩm chung Trà… nhớ ai…
                                             
                                                    Trúc-Lệ

READ MORE - CHÙM THƠ MÙA HẠ CỦA TRÚC LỆ

ĐỌC “TÌNH ĐẦU TIÊN ” THƠ PXH.HOÀI HƯƠNG - Châu Thạch


          
                   Nhà bình thơ Châu Thạch



ĐỌC "TÌNH ĐẦU TIÊN" THƠ PXH HOÀI HƯƠNG

Chỉ cần mở google, đánh cm từ “Thơ tình xứ Huế” rồi Enter thì máy vi tính sẽ nổi lên hàng trăm bài thơ  về tình yêu học trò xứ Huế có ý tứ và có ngôn từ na ná nhau. Điều đó không có nghĩa là các tác giả đạo thơ nhau, bởi vì đố ai nói đến Huế mà không nói đến Sông Hương, Núi Ngự, Trường Tiền..., và nói đến tình yêu xứ Huế mà không nhắc đến trường Đồng Khách, bến đò Thừa Phủ, những con đường thân quen cũng như tiếng nói nhu mì đầy âm sắc của các cô gái Huế dễ thương, miễn là sự bố cục, cấu tứ, chuyển ý của mỗi bài thơ khác nhau và tác giả tạo cho mình một vẽ hay riêng cuống hút người đọc là đủ quá rồi. Nhà thơ PHX. Hoài Hương ( Bút hiệu mới là Hoàn Hương Xưa) cũng vậy. Nhà thơ đã khéo léo vận dụng tiếng địa phương xứ Huế để diễn đạt trong thơ mình một mối tình học trò tan vỡ mà có lẽ đã có hàng trăm kịch bản như thế. Cái hay của bài thơ “Tình Đầu Tiên” là nó vẫn hay giữa hàng trăm bài thơ hay từ trước. Bài thơ như cô gái đẹp Đồng Khánh vẫn nổi trội dầu đi giữa bầy nữ sinh từng là hoa khôi, á hậu của trường.  
Mở đầu bài thơ ta đã thấy ngay cái phong cách chơn chất, thật thà của cô nữ sinh Đồng Khánh:
Em áo tím nữ sinh Đồng Khánh,
Anh Nam sinh trường Khải Định hơi xa,
Rưá mà giờ tan học mới vưà ra,
Răng đã thấy Anh thập thò ngoài cổng.
Cái hay của vế thơ nầy là cô gái không trách yêu người tình như bao tác giả khác,  cô chỉ thắc mắc cái điều mà cô đã biết vì sao. Hai ngôi trường xa nhau mà giờ tan học nào cũng thấy chàng trai đứng chờ ngoài cổng. Việc nầy rất bình thường đối với biết bao cuộc tình học trò nhưng tác giả đã vận dụng nó vào trong sự ngạc nhiên thơ ngây của cô nữ sinh Đồng Khánh, làm cho ngay ở vế đầu, thơ không chỉ  làm xuất hiện hình ảnh hai người tình mà còn làm xuất hiện cá tính cách học trò của họ. Đọc thơ ta thấy được vẽ đẹp của hình ảnh, của tâm hồn thư sinh ngay từ buổi ban đầu.
Qua vế thứ hai là hết cả những lời thỏ thẻ quá ngây thơ, quá bé bỏng, đến độ ta tưởng tượng nó tinh khôi như một tờ giấy trắng:
Anh theo đuôi, làm em lo chi lạ,
Sợ bạn bè mách Mạ biết, thì răng?
Anh gởi thư bảo Em đẹp như trăng,
Anh nỏ thiệt,em răng mà đẹp rứa?
Đọc các cụm từ “em lo chi lạ”, “em răng mà đẹp rứa” làm ta dễliên nghĩ đến những tà áo dài bay trong gió của đất Thần Kinh. Lời nói của họ cũng vậy, nhẹ như tà áo dài vừa thanh vừa lịch vừa đài các, lại tô thắm cho cả khung trời. Bằng hai cụm từ nhấn mạnh như thế, tác giả bài thơ đã làm cho khổ thơ phơi bày được tâm hồn cô nữ sinh Đồng khánh. Người đọc từ lời nói cúa cô đã yêu mến cô vì thấy được tâm hồn cô thanh tao, thơ ngây và non nớt.
Ba khổ thơ kế tiếp cô gái nói về mình hay đúng ta, tác giả kể lại nhưng điêu cô gái nhớ về hai đứa:
Tuổi mười lăm, em chỉ là con nhỏ,
Má hồng hồng, môi đỏ, đẹp chi mô.
Anh bảo rằng em xinh xắn ngây thơ,
Nói em nhỏ, răng theo em như bóng?
Nước sông Hương dưới chân cầu gợn sóng,
Em thẹn thùng, tay lóng ngóng nón bài thơ,
Anh nhìn em, răng nhìn ngẩn nhìn ngơ?
Làm em dị, phải ngó lơ chỗ khác.
Hoa ngọc lan gió đưa hương thơm ngát,
Aó tím dài khép nép sợ gió bay.
Gần đến nhà, răng chẳng chịu đi ngay,
Để Cha biết, Mạ hay, em chết chắc.
Ba vế thơ nầy hay nhất ở những câu “Nói em nhỏ, răng theo em như bóng?”, “ Anh nhìn em, sao nhìn ngẩn nhìn ngơ/ Làm em dị, phải ngó lơ chổ khác”, “Gần đến nhà, răng chẳng chịu đi ngay/ Đễ Cha biết, mạ hay, em chết chắc”. Những câu thơ nầy vừa rặc tiếng Huế, vừa bộc lộ toàn bộ tính cách của một cô gái Huế tuy e ấp, kín đáo nhưng chỉ dấu cái khôn ngoan chớ không phải là khờ.  Câu hỏi “Nói em nhỏ, răng theo em như bóng?” chắc chắc làm chàng trai liếu lưởi, cho thấy cô nữ sinh láu lỉnh cũng không vừa. Cả ba vế thơ gói trọn một cuộc tình tuổi thơ. Tuổi thơ là tuổi của thơ ngây,thơ mộng, nên thơ và tuổi ấy đã đi vào thơ với tất cả hương vị ngọt ngào tinh khiết của nó. Nhà thơ PHX.Hoài Hương tức Hoài Hương Xưa đã dựng lại cái tuổi thơ đó hiện lại trong thơ của mình, với ngôn từ của mình, với tứ thơ của mình, với phong cách riêng của mình mà tôi nghĩ nó có phần nổi trội hơn những bài thơ có sẳn. Điều đó không lạ vì nhà xây sau thường đẹp hơn nhà xây trước vậy.
Những khổ thơ kế tiếp là “nỗi buồn chiến tranh” mà hàng vạn thanh niên thời ấy đã nhận, nó đau gắp trăm lần chuyện “những đồi hoa sim”, gấp ngàn lần chuyện “Lan và điệp” đã đi vào văn học:
Thư tình Anh trao đã dày một xấp.
Lời học trò
ngớ ngẩn thật dễ thương,
Ba năm sau, khi phượng rực sân trường
Mình chia biệt hai phương trời thăm thăm.
Con đường xưa vắng anh,sao trống vắng,
Gió Trường Tiền thêm lạnh lúc trường tan.
Giở thư xưa,
 em nước mắt vòng quanh.
Tình thơ dại bây giờ thành kỷ niệm.
Anh dấn thân vào cuộc đời chinh chiến,
Đã hy sinh trong một chuyến hành quân,
Đêm từng đêm em rơi lệ âm thầm,
Thương xót mãi,tình đầu tiên tan vỡ.
Con đường xưa em đi mà cứ ngỡ,
Anh đứng chờ trong áo trận cài hoa.
Rồi bóng anh mỗi lúc mỗi rời xa.
Mình em đứng,
 lệ nhạt nhoà thương tiếc.
Đoạn cuối cuộc tình nầy chắc chắn không xa lạ với người đọc sách, nhưng cũng chắc chắn không làm cho người không cảm động, và cũng có thể làm cho nhiều người rơi lệ. Cái hay của bài thơ ở đây là ý đã có nhiều, tứ đã có nhiều từ những tác giả đi trước nhưng phải làm cho mới bởi ngôn từ của riêng mình. Nếu tác giả không vận dụng ngôn từ làm cho câu chuyện thành riêng của mình thì dế bị kết tội đạo thơ ngay. PHX. Hoài Hương đã không vấp điều gì từ ý, tứ, bố cục, ngôn từ của bài thơ bởi vì tôi đoán được bài thơ được xuất phát hoàn toàn bới cảm xúc của tâm hồn chị.
Thơ PXH. Hoài Hương hay Hoài Hương Xưa thường mượt mà, trôi chảy và trình bày mạch lạc câu chuyện. Điều đó khiến thơ chị ngâm lên hay phổ nhạc thì tuyệt hay nhưng lại khiến cho người bình thơ như tôi không còn gì để nói bởi nhà thơ đã bộc bạch hết lòng mình trên trang giấy. Cũng vì lẽ ấy mà tôi cảm kích thơ chị đã lâu, đọc thơ chị đã nhiều và nước mắt cũng đã rơi vì thơ chị nhiều lần, từng làm bốn bài thơ tặng chị nhưng bây giờ mới bình thơ của chị lần đầu. Nhưng cần chi, lời bình đã có rất nhiều từ độc giả khắp nơi yêu thơ Hoài Hương Xưa gởi đến từng ngày cho chị, đã có sẵn trong lòng thi hữu trân trọng, cảm mến một nhân vật có nhân cách thơ và nhân cách người trọn vẹn. Thơ Hoài Hương Xưa được yêu mến trong và ngoài nước đã từ lâu rồi mà ./.

                                                                 Châu Thạch  



              PHX. Hoài Hương


TÌNH ĐẦU TIÊN

Em áo tím nữ sinh Đồng Khánh,
Anh Nam sinh trường Khải Định hơi xa,
Rứa mà giờ tan học mới vừa ra,
Răng đã thấy Anh thập thò ngoài cổng.

Anh theo đuôi, làm em lo chi lạ,
Sợ bạn bè mách Mạ biết, thì răng?
Anh gởi thư bảo Em đẹp như trăng,
Anh nỏ thiệt, em răng mà đẹp rứa?

Tuổi mười lăm, em chỉ là con nhỏ,
Má hồng hồng, môi đỏ, đẹp chi mô.
Anh bảo rằng em xinh xắn ngây thơ,
Nói em nhỏ, răng theo em như bóng?

Nước sông Hương dưới chân cầu gợn sóng,
Em thẹn thùng, tay lóng ngóng nón bài thơ,
Anh nhìn em, răng nhìn ngẩn nhìn ngơ?
Làm em dị, phải ngó lơ chỗ khác.

Hoa ngọc lan gió đưa hương thơm ngát,
Aó tím dài khép nép sợ gió bay.
Gần đến nhà, răng chẳng chịu đi ngay,
Để Cha biết, Mạ hay, em chết chắc.

Thư tình Anh trao đã dày một xấp.
Lời học trò ,ngớ ngẩn thật dễ thương,
Ba năm sau, khi phượng rực sân trường
Mình chia biệt hai phương trời thăm thăm.

Con đường xưa vắng anh, sao trống vắng,
Gió Trường Tiền thêm lạnh lúc trường tan.
Giở thư xưa, em nước mắt vòng quanh.
Tình thơ dại bây giờ thành kỷ niệm.

Anh dấn thân vào cuộc đời chinh chiến,
Đã hy sinh trong một chuyến hành quân,
Đêm từng đêm em rơi lệ âm thầm,
Thương xót mãi, tình đầu tiên tan vỡ.

Con đường xưa em đi mà cứ ngỡ,
Anh đứng chờ trong áo trận cài hoa.
Rồi bóng anh mỗi lúc mỗi rời xa.
Mình em đứng, lệ nhạt nhoà thương tiếc.

                             PHX.Hoài Hương

READ MORE - ĐỌC “TÌNH ĐẦU TIÊN ” THƠ PXH.HOÀI HƯƠNG - Châu Thạch