Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, June 16, 2016

DƯ ÂM PHƯỢNG NHỚ - hai bài thơ Hiền Phương

Tác giả Hiền Phương

Thơ: Hiền Phương

DƯ ÂM PHƯỢNG NHỚ

Dư âm hè cũ phai rồi
Phượng hồng khắc khoải chơi vơi
Sắc hoa cháy lòng nhung nhớ
Cố nhân lạc bến mê đời.

Hồ Tây chiều nay ai đợi
Ngồi ôm kí ức phai phôi
Người xưa bây giờ lỗi hẹn
Đường về Nghi Tàm xa xôi.

Sắc phượng chiều nay chấp chới
Khát khao cháy mãi không thôi
Phượng ơi thôi đừng chờ nữa
Người xưa lạc lối lâu rồi !


HP 6.6.16

AI


Ai giăng sợi nhớ ngang trời
Để cho hoa cỏ rối bời tương tư
Ai người dệt những tình thơ
Để em ngơ ngẩn đêm chờ ngày mong
Ai thêu tình thắm duyên nồng
Để trăm năm mãi tô hồng môi em!

8.6.16
Hiền Phương

Hội viên CLB Thơ Việt Nam - Hải Phòng,
mailinhtran85@gmail.com
READ MORE - DƯ ÂM PHƯỢNG NHỚ - hai bài thơ Hiền Phương

SÀI GÒN ĐÊM XUỐNG QUÊN VÀ NHỚ - ba bài thơ Hoàng Anh 79

Tác giả Hoàng Anh 79


Thơ: Hoàng Anh 79

SÀI GÒN ĐÊM XUỐNG QUÊN VÀ NHỚ

Ta về thành phố gió heo may
Yêu dấu theo mùa đã đổi thay
Dòng đời mê mải còn xuôi ngược
Giấc mộng chưa thành tay trắng tay

Đèn treo nỗi nhớ đứng bơ vơ
Căn gác trọ xưa phủ bụi mờ
Quay ngược thời gian về dĩ vãng
Vậy mà xa lắc những ngày mơ

Nhớ mắt em hiền như mắt thu
Bờ môi đỏ mọng ướt sương mù
Ngực căng xuân chín thời con gái
Hương quyện theo từng bước lãng du

An Hạ mưa bay phố thị buồn
Đâu còn em đợi dưới lầu chuông
Kỷ niệm xanh màu rêu thánh giá
Ta lạc bên trời xa cố hương

Bến Dược chia nguồn mấy bể dâu
Có loài hoa tím rụng bên cầu
Sài Gòn đêm xuống quên và nhớ
Ta với mình ta cạn chén sầu!

Ngày 2/6/2016
H.A 79

GÁNH HÀNG RONG   
Tặng Vân

Ở  nơi đây ngày từng ngày trôi chậm
Con chim buồn không hót đón bình minh
Ở đây gánh hàng rong, rao khản giọng
Nắng hay mưa em lầm lũi một mình

Trời sinh ra định phần riêng số phận
Phận em nghèo nên chịu lắm nỗi  đau
Ngón tay gầy ôm cuộc  tình lận đận
Sợi tóc mai theo năm tháng bạc màu

Đêm mới biết vì sao nào sáng nhất
Trên đồi cao chiều xuống thấy mây bay
Đường mưu sinh dẫu nhọc nhằn khốn khó
Hạnh phúc ta nào đâu phải mượn vay

Gánh hàng rong em thắp niềm hi vọng
Cho con thơ thơm sách vở đến trường
Còn quanh đây những tranh giành cao thấp
Khi người với người sống thiếu tình thương

Em hãy ngồi uống cùng ta ly rượu
Mấy ngàn năm đâu dễ gặp tri âm
Mòn mỏi chân mang trên mình sông núi
Bởi cuộc đời là những áng phù vân !

Tp.HCM 29/5/2016
H.A 79


CHẮC BỎ VÔ CHÙA VỚI EM TU

Em đã nương thân vào cõi Phật
Nên lòng dặn lòng không yêu ai
Nhưng ta yêu em là sự thật
Như gió yêu hoài mây trắng bay

Em bảo yêu nhau là có tội
Thì ta xin chịu kẻ tội đồ
Đêm đêm ngồi đọc kinh sám hối
Chuyện mình Phật biết chắc làm ngơ

Kiếp trước ta tu thành chánh quả
Ngỡ đâu xuất hiện một thiên tài
Thế sự  nhân tình nhiều chao đảo
Kiếp nầy đành chịu những nạn tai

Đời mênh mông lắm dài vô hạn
Trăm năm sinh tử một kiếp người
Không tiền tay trắng không bè bạn
Ta cũng quen rồi rượu mồ côi

Núi cao biển lớn đi chưa hết
Ta trót theo đời để lãng du
Nhưng rừng đã hết và biển chết
Chắc bỏ vô chùa với em,  tu !

Ngày 5/6/2016
HOÀNG ANH 79



READ MORE - SÀI GÒN ĐÊM XUỐNG QUÊN VÀ NHỚ - ba bài thơ Hoàng Anh 79

LỜI CHO EM - hai bài thơ Vũ Trọng Tâm



Thơ: Vũ Trọng Tâm

LỜI CHO EM 
       
Em ơi, anh rất đa tình
Nhìn em anh muốn chúng mình gần hơn 
Áo bay cánh mỏng chập chờn 
Gót son e thẹn, ngại ngần môi xinh 

Em là ánh ngọc lung linh 
Anh ngu ngơ lạc, cõi tình đắm mê 
Em là trăng mộng vườn quê 
Anh ngôi sao nhỏ vẫn về với đêm 

Em là ánh lửa chao nghiêng 
Anh như những cánh thiêu thân bay vào 
Vườn xuân mở lối chiêm bao 
Gối chăn ấm mộng, ngọt ngào lời ru 

Trăm năm xếp mộng giang hồ 
Bến mê thuyền ghé, sóng xô vỗ bờ 
Ru em mắt khép thẩn thờ 
Môi hương cỏ lạ, dật dờ tỉnh say .
             
MƠ HOA 
     
Áo yếm chiều nay mong manh quá 
Đã để lòng tôi say đắm em 
Mùi hương phảng phất bay theo gió 
Cột chặt tim tôi mảnh lụa mềm 

Có lẽ... mà thôi... thôi cũng đủ 
Vẫn được nhìn em bên khóm hoa 
Nghiêng nghiêng áo yếm hoa cà tím 
Búi tóc cao cao vắt lược ngà 

Buổi ấy trong tim xao xuyến lạ 
Nhìn em lòng thầm nghĩ vu vơ 
Áo bay phơ phất trời hư ảo 
Chung bước cùng em dáng tiểu thơ 

Áo tím đẹp thêm vườn nhan sắc 
Mùi hương thoang thoảng ngát men say 
Cơn mơ chợt hóa thân làm bướm 
Đậu cánh hoa tình thơm ngất ngây 

Lộng lẫy nét duyên từ thưở đó 
Tôi thả hồn tôi theo khói bay 
Rượu cay chưa nhấp  đời mê tỉnh 
Một chút men tình đã quắt quay 

Vũ Trọng Tâm
(Gò Công )


READ MORE - LỜI CHO EM - hai bài thơ Vũ Trọng Tâm

THU TÀN - thơ Hiền Phương



THU TÀN

Có phải mùa thu vừa đi qua em
Anh thoáng thấy vương nét buồn đáy mắt
Đôi mắt ấy ngân ngấn 
Như hồ thu nước đầy ăm ắp
Chực trào rơi
Anh bỗng thấy bùi ngùi.

Có điều gì trăn trở thế thu ơi
Để em tôi chạnh rơi dòng nước mắt
Đôi mắt xa xăm và buồn hiu hắt
Mùa thu 
Yêu dấu tắt rồi.

Kỉ niệm nào còn vương vấn thu ơi
Đường lá đổ
Chú nai vàng ngơ ngác
Hàng ghế đá vẫn luôn ngồi trầm mặc
Đợi cuộc tình 
Khắc khoải những phai phôi.

Cố nhân ơi!
Thu ấy đã xa rồi
Đợi chờ gì
Héo hắt cánh thu rơi!

6.6.16
Hiền Phương 

Trần Thị Hiền
Hội viên CLB Thơ Việt Nam - Hải Phòng,

Email: mailinhtran85@gmail.com,

FB: Trần Nhật Phương Hiền.  
READ MORE - THU TÀN - thơ Hiền Phương

Wednesday, June 15, 2016

TÂM KHÚC THUẬN NGHỊCH ĐỘC - Thơ Thy Lệ Trang



              Tư Mã Tương Như cùng Trác Văn Quân



TÂM KHÚC
THUẬN NGHỊCH ĐỘC

THUẬN

Mây về bóng ngả lầu tây                             
Tay đan ngày tháng nhớ ai rưng buồn
Say nồng tóc đẫm mùi hương
Vây quanh màu tuyết phủ đường trăng soi
Đau lòng sợ nhặt tình rơi
Sầu tư tâm khúc rã rời châu thân
Âm thầm nhỏ lệ xanh ngần
Khanh* mơ... ngàn dặm... Trác Quân* mong chờ
Năm tàn khắc khoải nàng  thơ !

NGHỊCH

Thơ nàng khoải khắc tàn năm
Chờ mong Quân Trác... dặm ngàn... mơ Khanh
Ngần xanh lệ nhỏ thầm âm
Thân châu rời rã khúc tâm tư sầu
Rơi tình nhặt sợ lòng đau
Soi trăng đường phủ tuyết màu quanh vây
Hương mùi đẫm tóc nồng say
Buồn rưng ai nhớ tháng ngày đan tay
Tây lầu ngả bóng về mây 

                              Thy Lệ Trang

* Tràng Khanh: biệt hiệu của Tư Mã Tương Như
*Trác Văn Quân

READ MORE - TÂM KHÚC THUẬN NGHỊCH ĐỘC - Thơ Thy Lệ Trang

CÂY TRÚC XANH MIỀN NAM BỘ - Thủy Điền


     Nhà thơ Trúc Thanh Tâm



CÂY TRÚC XANH MIỀN NAM BỘ

Trị dân phải có nhân tâm
Giữ nước cũng cần nghĩa khí.


Để trân trọng và ngưỡng mộ Thi sỹ Trúc Thanh Tâm, người đã có một chặng đường dài 60 năm cống hiến cho nền Văn Học Việt Nam nói chung, miền Tây Nam bộ nói riêng.
   
Với tư cách là một Chủ biên một tờ báo, đã từng cộng tác với Thi sỹ Trúc Thanh Tâm trong thời gian gần đây và là một độc giả nhiều năm trên mạng Internet, đọc qua những bài thơ của Trúc Thanh Tâm, tôi luôn luôn có những suy nghĩ riêng, và những suy nghĩ ấy có đối lập với một ai thì tôi không biết.

-  Trúc Thanh Tâm là một con người chân thành, luôn tôn trọng tình bạn, sống thực, sòng phẳng, có tinh thần đấu tranh chống bất công, chấp nhận những gì mình đã làm, có trách nhiệm và nhìn thẳng vào sự thật, đồng thời,  luôn coi trọng Tổ quốc, quê hương là đỉnh cao của cuộc sống:

        Anh đừng trách
        Bởi tính tôi con người chân chất
        Ăn thẳng nói ngay nên dễ mích lòng
       Đất nước nghèo
       Bởi có thù ngoài và luôn có giặc trong
       Sao cứ chủ quan rồi lặng im phi lý
       Chuyện chống ngoại xâm đến nay còn lý thú
       Giờ nhìn mặt nhau và tự thấy thấm đòn.

      Anh có nghe
      Lòng dân đang thổn thức
      Vì quê hương luôn trăn trở, tự hào
      Lao động nghèo, trí thức thật được bao nhiêu
      Rốt cuộc họ bị bào mòn suy nghĩ
      Xã hội ta, còn hoài vị kỷ
      Chưa thoát ra những bảo thủ, giả vờ
      Cây cuộc đời trong ruột bị héo khô
      Những hoa trái cứ thờ ơ vay mượn.
                      

-  Là một con người từng trải, đã đi dọc suốt chiều dài của đất nước, ngắm nhìn, nghe ngóng từng hơi thở của lòng người. Phân tích, nhận định từng khía cạnh thực, giả một cách khách quan giữa xã hội xưa và nay. Bằng chứng cho ta thấy qua bài thơ:

     Đời cho ta vay nhiều lắm
     Tình yêu, danh lợi, khổ đau
     Kiếp nầy, ta xin mắc nợ
     Vốn, lời trả ở kiếp sau!

     Mẹ, cha nuôi ta khôn lớn
     Cắm sào mới biết sông sâu
     Ta làm thơ tặng người lạ
     Bao giờ tặng mẹ cha đâu!

     Cám ơn đời còn sự thật
     Cám ơn những con thiêu thân
     Chúng ta đang điên hay tỉnh
     Nói, làm trái với lương tâm!

          

    - Thi sỹ Trúc Thanh Tâm luôn ca ngợi quê hương Việt Nam, đánh thức mọi người nhớ về Nguồn cội, về Quê cha đất tổ. Trúc Thanh Tâm cũng viết về những phong cảnh thiên nhiên, những di tích lịch sử mà ông cha ta đã bao đời xây dựng. Chúng ta là những thế hệ con cháu đi sau cần phải làm gì cho đất nước càng ngày càng được tốt đẹp hơn.

      Liên Trì chuông mãi đong đưa
      Ta thăm Mũi Né, cát xưa xửa hồn
      Poshanư, mắt huyền sương
      Nhớ mùi bánh Rế, tình thương tình chờ!                           

-  Trúc Thanh Tâm cũng luôn da diết với cuộc sống hiện tại và mai sau. Với tâm hồn thi sỹ, ước mong của Trúc Thanh Tâm là làm sao mọi người luôn luôn được no ấm và con cháu chúng ta được đi đến trường một cách hồn nhiên.


     Em những sáng đưa con vào trường học
     Đời con là đời anh của xa xưa
     Nên cần học nhiều điều lễ nghĩa
     Dù chung quanh cám dỗ, lọc lừa


     Khi xã hội ngày càng thêm phức tạp
     Không thể con mình dốt tiếng quê hương
     Hiểu thấu đáo cội nguồn và tranh đấu
     Khi đủ lớn khôn rời ghế nhà trường
                    


  Những ý nghĩ của một con người như Trúc Thanh Tâm thật ít ỏi trên cõi đời nầy. Anh thật xứng danh với "Cây Trúc Xanh Miền Tây Nam Bộ".

   Qua chặng đường 60 năm nhìn lại, thơ văn của Trúc Thanh Tâm là những bài học khá bổ ích cho thế hệ mai sau.

   Với tình bạn thơ văn, với lòng trân trọng, tôi chúc Thi sỹ được nhiều sức khỏe, đồng thời có thêm nhiều tác phẩm hay phục vụ cho bạn đọc trong và ngoài nước.

   Trân trọng,

                                                                    Thủy Điền
                                                                    CHLB Đức
                                                      Ngày 15, tháng 6, năm 2016

READ MORE - CÂY TRÚC XANH MIỀN NAM BỘ - Thủy Điền

ĐỌC BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Chử Văn Long



             
               Nhà thơ Chử Văn Long



ĐỌC BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN


QUÊ NGHÈO

Quê tôi nghèo lắm
Vẫn lác đác nhà tranh
Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt
Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát
Cha cả đời lam lũ
Mẹ một đời chắt chiu
Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Tuổi thơ tôi đói ngủ
Thương cánh cò bấu bíu lời ru.

Quê tôi nghèo lắm
Phiên chợ còn èo ợt nghèo hơn
Dăm ba nải chuối
Vài mớ rau tươi
Mẹt sắn, mẹt ngô
Í ới mời chào cao hơn mời cỗ
Lèo tèo dăm người bán
Lẻ tẻ mấy người mua
Ế bán
Chán mua
Phiên chợ quê xác xơ già cỗi.

Quê tôi nghèo lắm
Lũ trẻ gầy như con cá mắm
Lũ trai mặt mũi mốc meo
Gặm nhấm nỗi đau nghèo khó
Nơm nớp âu lo đời như chiếu bạc
Thương con cò con vạc
Mỏi cổ chồn chân trên đồng đất của mình.

Quê tôi nghèo lắm
Nước mắt rơi từ thời chị Dậu
Tiếng oan khiên từ thời Giáo Thứ
Âm ỉ bủa quanh
Bám đeo đặc quánh
Chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp
Sừng sững bê tông cốt thép
Ngạo nghễ tượng đài
Ngạo nghễ trần ai
Chiếc cổng làng thành tai hại
Giam hãm đời người
Tù túng giấc mơ.

Quê tôi nghèo
Nghèo cả giấc mơ...

Hưng Yên, chiều 29 tháng 12 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


LỜI BÌNH:

Là người Việt Nam không ai không biết tới cảnh nghèo, cái đói đã đeo bám dân tộc ta từ những ngàn đời. Cảnh đói ăn, thiếu mặc, bán vợ, đợ con đã in đậm vào những trang văn, những bài thơ từ thuở ông cha biết dùng chữ viết ghi lại cùng con cháu hôm nay. Nhiều câu thơ, trang văn đã làm rơi lệ người đọc, thương cho số phận người xưa, lại thương cho phận số chính mình. Cuộc cách mạng năm 1945 giành lấy chính quyền từ chế độ vua quan phong kiến, thực dân cai trị, người nghèo làm chủ lấy vận mệnh của mình với bao hy vọng đẹp tươi, xây dựng một xã hội ấm no, công bằng, người không còn bóc lột người… nhưng con đường ấy chưa biết bao giờ tới đích. Sau những bộ mặt đô thị, thành phố tập trung được xây dựng khang trang đẹp đẽ, vẫn còn những làng quê chưa thoát khỏi cảnh nghèo:

Vẫn lác đác nhà tranh
Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt
Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặt chát
Cha cả đời lam lũ
Mẹ một đời chắt chiu
Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ…

Bộ mặt đời sống mỗi vùng quê mỗi nơi tuy có khác nhau nhưng nhìn chung vẫn chưa nhấc nổi bàn chân thoát khỏi cái vòng nghèo khó. Bây giờ không còn đói dài đói rạc, không còn quần mảnh áo manh, sự nghèo khó lại mang bộ mặt khác. Nhìn từ bên ngoài

Chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp
Sừng sững bê tông cốt thép
Ngạo nghễ tượng đài…
Chiếc cổng làng thành
Giam hãm đời người
Tù túng giấc mơ!

Còn đời sống thật bên trong, văn hóa, hiểu biết, kiến thức, khoa học, tục lệ, lễ nghi… vẫn chưa nâng con người thêm lên là bao. Thật buồn cười, hàng ngày qua đài báo ta cứ nghe ra rả những lời nói đẹp: “cán bộ là đầy tớ của nhân dân!” nhưng nhìn vào anh chị cán bộ nhỏ bé nhất của làng ai cũng quần là áo lượt, còn nhân dân thì áo đẫm mồ hôi, quần quật nắng sương lại được tiếng là ông chủ của đất nước. Trong khi mảnh đất hẹp của chính mình vẫn cày cuốc, người tà có thể lấy đi để mua bán đầu từ cho những tập đoàn tư sản nước ngoài năm, bảy chục năm, lấy tiền bỏ túi nhà nước thì ít, còn túi những ông bà đầy tớ, chỉ một hai khóa nắm quyền, là có thể tậu nhà mặt phố, thị trấn, thành người của lớp giàu sang. Còn dân đen thì phải rời nhà, rời cả mồ mả tổ tiên và được cái tiếng là người có quyền làm chủ… Trong một bài thơ Đặng Xuân Xuyến khó nói hết điều này nên sau những câu thơ khắc họa cái nghèo rất thực:

Quê tôi nghèo lắm
Lũ trẻ gầy như con cá mắm
Lũ trai mặt mũi mốc meo
Gặm nhấm nỗi đau nghèo khó

Mà cuộc sống khổ nghèo trì trệ, tù đọng ấy cũng đâu yên ổn:

Nơm nớp âu lo
Đời như chiếu bạc

Nay hãy biết nay, còn mai chưa biết thế nào.
Hình ảnh trong bài thơ của Đặng Xuân Xuyến viết là những làng quê của vùng khoai lúa cây trồng nơi những vùng đồng bằng ít biến động bởi thiên tai bão tố. Nước ta với hơn ba nghìn cây số biển dài còn bao làng quê sống nghề chài lưới. Mỗi gia đình ở đây còn nơm nớp bao nhiêu khi đặt cược đời mình nơi những chiếc phao nổi nênh mặt nước. Dù không giàu có nhưng sống nhờ con tôm, con cá …qua ngày. Bỗng nhiên người ta bán đất đầu tư cho nước ngoài gần cả trăm năm. Công nghiệp đem được lợi ích gì cho những người dân chài lưới chưa thấy đâu, đã gây nên vụ ngộ độc suốt dải biển bắc miền Trung cá chết, đã hơn hai tháng nay chưa tìm được nguyên nhân. Tuy được cho cơm gạo cầm hơi để sống, để nhìn ra biển. Nỗi đau dân chài, tự dựng rơi lại vào cái bẫy khó nghèo, so với nỗi sợ, nỗi lo ở những làng quê đời sống dân chài còn nơm nớp bấp bênh hơn. Đúng là “Đời như chiếu bạc” mình không đánh bạc mà bị trắng tay… Nỗi buồn lo đến vậy cả một dải đất miền biển, nhưng trên báo chí truyền thông ta chỉ được đọc một hai bài thơ đồng cảm với biển, chứng tỏ còn một nỗi đáng sợ hơn là lòng người bây giờ, tuy vẫn cười vẫn nói cùng nhau nhưng thứ tình nghĩa quê kiểng xóm làng sống không còn ấm áp “Tắt lửa tối đèn” như xưa.
Giữa không khí thơ như thế bài thơ của Xuyến như đốm lửa tình người vẫn còn lửa hồng than đỏ, hàng ngày sống giữa những cạnh tranh giành giật phố phường mà còn gửi được hồn mình ở nơi tình người và cảnh vật lẻ loi là thật đáng quý:

Phiên chợ quê còn ẽo ợt nghèo hơn
Răm ba nải chuối
Vài mớ rau tươi
Mẹt sắn mẹt ngô
Í ới mời chào…
Ế bán
Chán mua

… Chợ quê xác xơ già cỗi

Bài thơ “Quê nghèo” của Đặng Xuân Xuyến cho ta cái tình, tình người muôn thuở. Làng thơ Việt Nam bây giờ có nhiều người giàu có, quyền tước ngất trời muốn mượn thêm thơ để làm phật đạo, rằng mình cũng hiền, cũng triết, cũng thanh cao, đã mượn cả danh của hội nhà văn Việt Nam để in sách, mời những nhà thơ có tiếng để hội thảo, in song ngữ, tam ngữ, quảng bá rùm beng như đám rước hội làng, nhưng thơ nhạt thếch, bởi lòng họ còn đâu thứ tình người lửa khói. Tình người đã cạn kiệt còn lấy gì để rung ngân… Trái tim không còn nhói đau khi chạm phải “cái nghèo” cái bất công hàng ngày vây bủa thì còn đâu thơ phú…

            Hà Nội, ngày 16 tháng 6 năm 2016
             Nhà thơ CHỬ VĂN LONG
             Địa chỉ: Thôn 2, Vạn Phúc, Thanh Trì, Hà Nội.          
 Điện thoại: 01658818263


READ MORE - ĐỌC BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Chử Văn Long