Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, December 12, 2015

“GIÓ NAM NON…” - Hoàng Long Hải

               
                      Tác giả Hoàng Long Hải


           “GIÓ NAM NON…”

                                    "Gió Nam non thổi lòn hang cóc…"




Tôi yêu Quảng Trị của tôi vì tôi sinh ra và lớn lên ở nơi ấy, dù ở đó cảnh sắc có đẹp hay không.

Dù không đẹp, nhưng vì nó là nơi tôi chôn nhau cắt rốn, nơi tôi lớn lên cùng với gia đình, cha mẹ, anh chị, bà con xóm làng, học hành vui chơi cùng bạn bè, thì không đẹp, quê hương tôi cũng cứ đẹp vô ngần. Tôi yêu quê hương tôi là tôi yêu cảnh sắc nơi ấy, tôi yêu người dân ở nơi ấy, không cần biết ai giàu ai nghèo, ai bần cùng, ai sang trọng. “Chốn quê hương đẹp hơn cả”, sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư nói vậy đấy!

Người dân quê tôi càng nghèo, tôi càng thấy yêu họ hơn, mà Quảng Trị tôi thì nghèo nhất trong các tỉnh nghèo của miền Trung. Miền Trung nghèo vì miền Trung chỉ là cái đòn gánh, oằn lên vai chị, vai mẹ, như câu tục ngữ “đòn gánh đằn vai”. Hai đầu Nam Bắc mới giàu, hai đầu là hai thúng gạo: “Gạo Nam, gạo Bắc, ấy đòn miền Trung”. Phạm Duy viết như thế.

Miền Trung nghèo vì “đất cày lên sỏi đá”. “Quê hương anh, nước mặn đồng chua, quê hương tôi đất cày lên sỏi đá”. Đất ấy chỉ có thể trồng khoai sắn. Dọc miền Trung, tỉnh nào cũng nhiều khoai sắn, ăn khoai sắn thay cơm. “Bên nồi khoai mới luộc, ngát thơm vườn ngâu thưa...” Phan Lạc Tuyên viết như thế khi theo Quân Đội Quốc Gia “tiếp thu” Bình Định năm 1954.

Phạm Đình Chương cũng viết giống như thế về Thừa Thiên: “Quê hương tôi nghèo lắm ai ơi! Mùa đông thiếu áo, mùa hè thiếu cơm”.

Quảng Trị có khá hơn không? Về Quảng Trị, Phạm Duy cũng viết trong “Quê Nghèo”: “Đàn trẻ vui vì nồi cơm ngô đầy”. Cơm độn với ngô (bắp). Vậy mà bọn trẻ thấy vui vì được ăn no.

Phạm Duy, cũng như nhiều nhà thơ, nhà văn khác, chưa ai thấy hết cái nghèo của Quảng Trị của tui đâu! Quảng Trị nghèo lắm, nghèo hơn ăn ngô, ăn khoai, ăn sắn nhiều.

            Hồi còn nhỏ, tôi đã từng nghe câu hò (văn chương bình dân):

               Gió Nam non thổi lòn “hang cóc”,
               Phận em nghèo nên mồng đóc em khô”

            Sách địa lý gọi là Gió Lào, dân địa phương gọi là gió Nam. Đó là hiện tượng gió Foehn (“phơn”, gốc từ Fơn, tiếng Đức) ở miền Trung Việt Nam. Theo địa lý địa cầu, nói chung, nhiều châu lục, có hiện tượng gió Foehn.

Khi ngọn gió được hình thành, vượt qua những vùng núi cao, làm gió tăng tốc và mất hết hơi nước, nên trở nên khô và nóng, có khi rất nóng, gây nên nạn cháy rừng. Nhờ có gió Foehn vượt qua dãy núi Alpes nên vùng Trung Âu về mùa đông được ấm hơn. Ở Mỹ và Canada, gió Foehn vượt qua vùng Rocky Mountains, có tên là gió Chinook.

Vùng Đông Nam Á, theo sách địa lý của frère Jerôme Lê Văn Ba, và vài giáo sư dạy ở Khải Định, (tên trước 1957), gió Foehn phát xuất từ vịnh Thái Lan, thổi dọc theo sườn phía Tây dãy Trường Sơn. Càng lên hướng Đông-Bắc, gió càng mạnh và khô vì cây rừng Trường Sơn lấy hết nước.

Từ đèo Lao Bảo trở ra Bắc, rặng Trường Sơn thấp xuống, nên gió quay ngược lại theo hướng Đông-Nam, thổi suốt một vùng, từ phía bắc Thừa Thiên ra tới Thanh - Nghệ-Tĩnh.

Sách địa lý thường gọi là gió Lào vì gió từ Lào thổi xuống Việt Nam. Dân địa phương gọi là gió Nam, có lẽ người ta biết gió thổi từ vùng vịnh Thái Lan ở phía Nam mà lên.

Gió Nam, như đã nói, khô và nóng. Các vùng Thanh Nghệ, lá chuối bị khô cháy vì hơi nóng của gió. Theo kinh nghiệm của tôi khi còn nhỏ ở Quảng Trị, gió Nam thổi từ nửa đêm cho tới trưa hôm sau. Gió Nam thổi mạnh, nên buổi tối, trước khi đi ngủ, mùng đã chằn kín dưới chiếu, vẫn bị gió thổi tốc lên. Mùa gió bắt đầu từ tháng 5 cho đến tháng 9 (Dương Lịch), mạnh nhất là vào khoảng tháng 7 tháng 8, khiến nhiệt độ nhiều khi lên đến trên 40 độ C. Cây cỏ đều khô cháy hết. Do đó, ở Quảng Trị có câu tục ngữ:“Nắng tháng 8, nám trái bưởi”.  Sau khi gió Nam dứt thổi, mùa thu tới và sau đó là Mùa Gió Bấc, tức “Gió Mùa Đông Bắc thổi mạnh trên biển Nam Hải” như câu tiên đoán thời tiết trên đài Saigon trước kia).

Vì từ đèo Lao Bảo trở ra, dãy Trường Sơn thấp xuống, gió quặt về phía Việt Nam, nên ngay ở đây, gió thổi mạnh lắm, ngang qua đèo. Dân địa phương gọi địa điểm gió vượt qua núi là Khe Gió hay Cửa Gió. Gần địa điểm nầy, có động Ông Đô là căn cứ của Quân Đội Bắc Việt Nam trên đường di chuyển xuống miền Nam, trên đường Trường Sơn. Các đơn vị tác chiến ở vùng nầy thuộc Sư Đoàn 1 Bộ Binh, các tiểu đoàn Biệt Động Quân 21 và 37 của Quân Đội miền Nam, từng tham chiến ở Làng Vei và trận Khe Sanh cùng với các đơn vị Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ năm 1968, không lạ gì với động Ông Đô.

Kế Lang Vei có hai bản làng của người Thượng (người Vân Kiều hay người Stiêng? Tôi không biết chắc). Hai bản đó tên là Bản Hoong và Bản Cóc. Đây là những làng du canh du cư, dân chúng rất nghèo.

Theo tôi nghĩ, câu ca dao tôi trích dẫn ở trên, nói là “Gió Nam non thổi lòn hang Cóc...” là không đúng. Nếu nói tới Cửa Gió, Khe Gió thì có lẽ câu ca dao nói tới tên hai bản làng dân tộc thiểu số ở vùng nầy, có nghĩa là “Gió Nam non thổi lòn Hoong, Cóc”, là gió từ Lào thổi qua bản Hoong và bản Cóc rồi từ đó thổi về Quảng Trị.

Tôi không tin có hang nào gọi là hang cóc. Hang cóc thì nhỏ, làm sao có gió thổi qua?

Người xưa không mặc đồ lót, nhứt là các “nụ cười sơn cước”. Vậy thì có cái gì giữ “cái ấy” cho gió Nam khỏi làm cho khô. Cây lá còn phải khô nữa là!


Nhưng trời ơi! Có cái xứ nào trên đời nầy nghèo đến nỗi làm cho khô cái ấy. Mà đó là  vì “Phận nghèo” (Phận em nghèo nên...” Nghèo ăn khoai ăn sắn, ăn độn ngô khoai, có đâu mà nghèo đến cái độ phải khô cái ấy như vầy như ở quê tôi hỡi trời???!!!

Nói phận nghèo là nói tại Trời. Không phải vì biếng nhác, ham chơi bời, cờ bạc, phá phách mà nghèo. Nghèo là tại Trời, “Trời làm cơn lụt mỗi năm” hay “trời làm gió thổi mỗi năm”. Thật vậy, dân Quảng Trị tôi không làm biếng, không ham chơi, không cờ bạc, chẳng qua vì Trời sinh tôi ra ở đấy, số phận tôi ở đấy, số phận đồng hương, đồng bào tôi ở đấy, khiến cô sơn nữ than phận nghèo nên “cái ấy” phải khô....

             Để kết thúc, và để rõ hơn cái ý nghĩa tôi trình bày, xin nhắc lại câu ca dao một cách trọn vẹn và trung thực:
          
               Gió Nam non thổi lòn Hoong, Cóc,
               Phận em nghèo nên mồng đóc em khô!”

                                                                     Hoàng Long Hải
      (Trích lại trong “Một lần về Thủ ĐôThăm các vị La Hán”)

READ MORE - “GIÓ NAM NON…” - Hoàng Long Hải

Friday, December 11, 2015

ĐỐI ẨM, ĐỜI - Thơ Lê Văn Thanh





  ĐỐI ẨM

 Đối bóng, tách trà, ta với ta
 Vô ngôn tịch tĩnh, khói hương và
 Trăng khuya bàng bạc, len song chiếu
 Đáy cốc mơ màng, quán tưởng ta

                        
 ĐỜI

 Đời là dòng sông trôi
 Quẩn quanh quên nguồn cội
 Giữa đất trời lạc lối
 Lăn lóc kiếp luân hồi

 Đời sa mạc bao la
 Biến hình theo bão cát
 Ngày thiêu thân nắng táp
 Đêm lạnh buốt cắt da

 Đời quanh co đèo dốc
 Gập ghềnh lắm gai chông
 Hành giả hãy đồng lòng
 Giúp nhau tìm cội gốc

 Đời là con thuyền mộc
 Giữa biển trời cuồng phong
 Thử thách lòng nhẫn nhục
 Luyện rèn tính kiên trung

 Đời vũ trụ ngàn hoa 
 Đón tâm hồn rộng mở
 Non nước biếc chan hòa
 Trời xanh trăng rạng rỡ

             Lê Văn Thanh

READ MORE - ĐỐI ẨM, ĐỜI - Thơ Lê Văn Thanh

Thursday, December 10, 2015

MỘT THOÁNG BÊN ĐỜI - UỐNG RƯỢU VỚI NGƯỜI XƯA - thơ VHT và LTT





Một thoáng bên đời

VHT

Ta ngồi bên em nghe mạch đời vẫn chảy
Ve vuốt bàn tay mềm mại vắt ngang đời
Ta biết lòng em giờ đau xót khôn nguôi
Nén tiếng khóc nên tiếng cười vụn vỡ

Uống đi em - uống cho say mềm thiên cổ
Ruợu tràn môi cho quên hết ưu phiền
Uống đi em- uống cho hồn phách đảo điên
Ta cùng em nghìn thu say chất ngất

Rồi mai đây trên nẽo đường xa lắc
Hãy xem như một thoáng gặp trên đời
Uống đi em- cạn nốt chén này thôi
Rồi lau sạch giọt sầu trên khóe mắt….

                                               VHT



Uống ruợu với người xưa    
   
LTT

Cạn ly đi anh, cuộc đời này cõi tạm
Còn gặp cố nhân là hạnh phúc lắm rồi
Bốn mươi năm…. tưởng đã quá xa xôi
Những dâu bể đổi đời trong chớp mắt.

Rót thêm nữa anh, ruợu có gì cay đắng?
Cay chi bằng thời cuộc xoay vần
Đắng chi bằng phù thế hư vân
Ngồi gõ nhịp“ Hồ trường” trong quán vắng.

Đêm không trăng sao, có hề gì anh nhỉ?
Hết ruợu Tây ta qua đế Gò Đen
Đã tận đáy cuộc đời còn chi mà sợ
Trần gian tri kỷ chút hơi men.

Anh phiêu dạt nơi chân trời góc bể
Em còn gì nguyên vẹn để tìm nhau
Nghìn u uất dìm sâu trong đáy cốc
Bếp lửa tình yêu chờ nhen lại kiếp sau.

Xin đừng nghĩ em là người phóng đãng
Uống với nhau cho vơi cạn nỗi buồn
Uống với nhau để chặn nước mắt tuôn
Thêm ly nữa - cầu trời chưa vội sáng…


                                                      LTT
READ MORE - MỘT THOÁNG BÊN ĐỜI - UỐNG RƯỢU VỚI NGƯỜI XƯA - thơ VHT và LTT

CHÙM THƠ ĐỖ QUYÊN



                Tác giả Đỗ Quyên




DUYÊN MUỘN

Nào hay mưa cũng muộn phiền.
Giọt dài giọt ngắn ru triền hạ xưa.
Hững hờ tia nắng đong đưa.
Bên chiều thu quạnh riêng thừa thải riêng.
    
Nào hay gió lộng trinh nguyên .
Đường xuân e ấp gợi duyên dáng chiều
Ngỡ ngàng thu –muộn mằn yêu.
Môi hồng say đắm bên triều thủy giông.

Nào hay ngày mặn đêm nồng.
Trăng treo đầu núi dỗi dòng ngân xa.
Yêu thương òa vỡ tâm ngà.
Nhựa thơ lênh láng, tình ca xuân thì.
                              

 NGƯỢC DÒNG

Ngược gió người đi theo nỗi nhớ.
Lênh loang tình quyện ngọt hương thơ.
Ai đếm bước mơ dài đêm muộn.
Chông chênh giữa ánh hoàng hôn chờ

Ngược bóng thời gian đong sầu miên.
Mây đơn hờ hững ấp non ngàn.
Vượt lũng hờn ru chiều ráng đỏ
Tìm lại vần thơ tuổi mùa duyên.

Ngược dòng người lạc bước lãng du.
Phố xá lùi dần sau hàng xanh ngóng đợi
Cánh chim di khát mùa nắng gọi
Xoải nhau về sưởi ấm hồn thu.




LỖI HẸN

Người có biết quê ta chừ lạnh buốt.
Chim Di buồn rủ cánh trốn ngũ đông
Mảnh vườn rau muộn mằn chờ nắng hong.
Mà ai đã cuộn tròn trong chăn ấm

Phía trời tây nắng rực vàng đằm thắm
Thảo, Hồng, Ly đua nở đón xuân sang
Chạnh lòng ta chợt nhớ lầu ông Hoàng
Bao năm bận không về thăm Phan Thiết.

Ta muốn hóa thành chim bay mãi miết
Dẫu heo may se lạnh cũng ấm nồng
Nơi có em Cà Ty nước xanh dòng
Bao mộng ước – phương xa đành lỗi hẹn
                   
                            
 DỐI LÒNG       
            
Kìa gió xuân về buổi sớm đông
Nào hay ánh nắng lẻn vào song
Trộm soi suối tóc mùa duyên muộn
Sưởi ấm lời tim ngọn lửa hồng
Lối cũ em về vương nỗi nhớ
Trường xưa hạ đến nối niềm mong
Vần thơ lỗi nhịp theo ngày tháng
Tình dẫu thầm trao lại dối lòng
                             

TÌNH QUÊ

Hai mươi năm mới trở về đây
Biết mấy thân thương đất Quảng gầy
Vẫn bến sông Hàn thao thiết đợi
Và con đò nhỏ thẹn thùng lay
Tình cha lặn lội dìu hương ngót
Nghĩa mẹ trông chờ dõi bóng mây
Hội ngộ giữa chiều đông buốt lạnh
Tình quê không rượu cũng nồng say
                                      
                                   Đỗ Quyên

READ MORE - CHÙM THƠ ĐỖ QUYÊN

CHÙM THƠ NGUYỄN KHÔI



Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Đ/c: P12A05. Nhà 17T6 Đường Hoàng Đạo Thuý. Q Thanh Xuân TP Hà Nội




XÓM NÚI CẨM PHẢ
 (Tặng : Lê Xuân Quang)
              --------
Lâu lắm mới lại ra Cẩm Phả
Phố núi đìu hiu mấy cụ già
Mủi lòng viếng trẻ ngoài bãi mả
Núi hết than rồi ngợp bóng ma.
Cảng vắng thuyền than,  Biển cũng buồn
Đèo Nai ai hát ? (1) gió mưa tuôn
năm qua lũ lụt bao nhà ngập
Đào bới bao năm cũng cạn nguồn...
Buồn thăm phố núi chiều đông lạnh
Bà cô cô quạnh tấm thân già
Ngắm giàn Thiên Lý xuân chưa đến (2)
Thương cháu phương trời kiếm ăn xa...

 Cẩm Phả - Quảng Ninh 8-12-2015
                         Nguyễn Khôi
--- 

 (1) Năm 1965 NK ra Cẩm Phả thăm bà cô +ông chú làm ở mỏ, 
được đi thăm mỏ Đèo Nai bởi ngưỡng vọng câu hát 
" Đứng trên đỉnh Đèo Nai ta hát..." rất khí thế thời 
Miền  Bắc xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội.
(2) Thơ Hàn Mạc Tử " Trên giàn Thiên Lý bóng xuân sang".
    


CÁNH ĐỒNG CHIỀU
                
Chiều đông ấm, cánh đồng vừa gặt
lũ Vịt chạy đồng trắng mé chuôm
Trâu bò vắng (loi choi Trâu sắt)
Bầu trời không, trông bặt cánh chim.
Ngõ quê vắng vẻ, người đâu cả ?
- Đứa ra Thành phố, đứa vào Nam
Ê a tiếng trẻ vang xóm cỏ
Sương tỏa mịt mùng khói cơm thơm.
Ai nhớ, ai thương về xóm cỏ ?
Ôi lũy tre xanh, mái rạ vàng
Ai mong làng xóm lên Thành phố 
để về tìm lại bóng thôn trang ?

         Hải Dương 10-12-2015
                   Nguyễn Khôi       


VỀ QUÊ
TRÊN ĐƯỜNG CAO TỐC

             
Cậu em đón về quê
Mừng thăm đường mới mở
hân hoan ngồi im nghe
Xe "vút"... sướng, hơi sợ.
"Cao tốc" đẹp hết cỡ
vốn 2 tỷ  dollar
chạy 100 cây số
mất đúng có 1 giờ...
Lại nhớ xưa thời chiến
cứ mỗi lần về quê
đạp xe chừng xái cẳng
Đường đạn bom dầm dề...
Ừ, nay "chạy" vui ghê
Đất nước thời mở cửa
Đường hiện đại "vè vè"...
Giật mình
Ai trả nợ...!?

Hải Phòng, đêm 6-12-2015
        Nguyễn Khôi

       QUA NGÕ LÂM TƯỜNG
     (Tặng : Lê Vy + Ngọc Dung)
                    -------
        Về quê qua lễ Chùa Hàng
Lâm Tường phố cũ, bạn vàng ngày xưa
       Áo nâu thấm lạnh gió mùa
Thỉnh nghe buốt tiếng Chuông chùa hoàng hôn.

                                    Hải Phòng 7-12-2015
                                          Nguyễn Khôi


VƯỜN CŨ
(Tặng cậu Bầu)
                    ----
Vườn cũ nơi sinh Nàng thôn nữ
Đợi chờ "dự án" để hồi sinh
Phải "dự án treo" chờ tắc tử
Cậu mợ bơ phờ vái Thần linh.
Nơi xưa vườn rộng trồng cây cảnh
Mái ngói , hàng cau rất thanh bình
Thềm mái sinh Em...trăng lấp lánh
Một Nàng thôn nữ sắc tài xinh.
Thoáng cái mà rồi bảy mươi năm
Vườn xưa đang đợi được "thọ hình"
Mơ chi tiên cảnh trên trần thế 
Dạo ngắm vườn xưa mình với mình.

                        Hạ Lũng 7-12-2015
                             Nguyễn Khôi

GIỖ CHẠP Ở LÀNG
(Tưởng nhớ dì Phương)
                 --------
Giỗ chạp ở làng đông như Hội
Món ăn đầy cỗ ngút mâm cao
- Cái miếng giữa làng to gấp bội
Mở mày mở mặt chốn lao xao.
Nhân loại sang thời "thế giới phẳng"
Làng quê vẫn Cá đớp ao Bèo
Thành phố "Búp phê" xơi tiệc đứng
Ở làng nào đã mấy ai theo ?
Xưa chú Chí Phèo say bí tỷ
Nay thì Bá Kiến hả hê cười
"Trí phú địa hào " thời mở cửa
Tha hồ khoe của cỗ mâm tươi.

 Ngày giỗ dì Phương 30/10 ta
           Hạ Lũng 9/12/2015
              Nguyễn Khôi


CHỢ LŨNG
(Tặng : mẹ đĩ)
    
                
Sớm mai chợ Lũng trời yên ả
Hải sản, hoa tươi các ngả về
Xóm xưa lên phố đường ồn ã
Gái tỉnh phiêu bồng phớt dáng quê.
Đêm qua mình xuống đường cao tốc
Tháng trước đường xưa mất cả ngày
Nay vút trăm cây tròn một tiếng
Hải Phòng- Hà Nội "tuyệt" đường bay...
Vui lại về đây thăm chợ Lũng
Mẹ già ngồi ngóng gái chồng xa
Nhẩn nha dưới bóng HOÀNG LAN nhớ (1)
Sương sớm rơi đằm mấy cánh hoa.

                                  Nguyễn Khôi
                      Phố chợ Hạ Lũng 8-12-2015       
----
(1) Xem Thạch Lam

READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN KHÔI

CUNG BUỒN PHƯƠNG NAM - Thơ Hoàng Yên Lynh


    
                     Tác giả Hoàng Yên Lynh

READ MORE - CUNG BUỒN PHƯƠNG NAM - Thơ Hoàng Yên Lynh