Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, September 28, 2015

TRI KỶ - Thơ Hồng Tâm



             Hồng Tâm 




TRI KỶ

Nhớ nha anh ! Đêm nay thành kỷ niệm
Suốt đời tôi khắc ghi trong tim
Đêm tâm sự thắm tình tri kỷ
Trút cạn tâm tư những nỗi niềm

Hai đứa mình giống nhau nhiều điểm
Thích văn thơ, cắm trại ngoài trời
Và một điểm ghét người giả dối
Bọn tiểu nhân ném đá giấu người

Hai đứa mình duyên đầu lận đận
Cũng lênh đênh bảy nổi ba chìm
Áo giang hồ phiêu lưu tứ xứ
Đi lâu năm chẳng kiếm nhiều tiền

Cạn ly nha anh! Ngày mai tạm biệt
Tiễn anh về hẹn lại ngày sau
Tôi mong hai mình là tri âm, tri kỷ
Từ đây cho đến bạc đầu

                            HỒNG TÂM 
          (lyminhly456@gmail.com)

READ MORE - TRI KỶ - Thơ Hồng Tâm

THƠ CON CÓC CÓ PHẢI LÀ THƠ? - Phạm Đức Nhì


      Tác giả Phạm Đức Nhì


              THƠ CON CÓC CÓ PHẢI LÀ THƠ?

Trong bài Nhân Cuộc Tranh Luận Về Thơ Con Cóc, Thụy Khê đã viết:
Khi Nguyễn Hưng Quốc thách Đỗ Minh Tuấn phải chứng minh được rằng Thơ Con Cóc không phải là thơ, Đỗ Minh Tuấn đã vội lo "đây là một thách thức triết học nghiêm túc, nhưng lại là một vấn đề ngụy tạo". Những lo lắng của Đỗ Minh Tuấn thật sự không cần thiết vì ở đây cũng chẳng có vấn đề triết lý triết học gì cả. Chỉ có một lẽ dễ hiểu là xưa nay chưa ai định nghĩa được một cách chính xác Thơ là gì? …
Và bà đưa ra kết luận nước đôi:
 Vậy Thơ con cóc, bảo nó là thơ cũng được. Mà bảo không phải là thơ cũng xong. (1)
Tôi tự mình chưa nghĩ ra được một định nghĩa cho thơ, nhưng nếu hỏi
“Thơ Con Cóc có phải là thơ hay không?
thì tôi hy vọng có thể trả lời được. Ít nhất là sẽ cố thử xem.

Những Câu Thơ Dọn Cảnh
Từ trước cả cái thời có giai thoại “Thơ Con Cóc” các cụ của chúng ta làm thơ thường theo trình tự Tức Cảnh – Sinh Tình. Cảnh là cái cớ; cốt tủy của Thơ nằm ờ chữ Tình. Vì thế, bài thơ thường mở đầu bằng những câu dọn cảnh, qua đó tác giả phác họa khung cảnh của bài thơ. Tôi gọi tắt là những câu Cảnh.
Cảnh có thể là một người, vật, cảnh vật, sự việc hay ý tưởng xuất hiện trước mắt hay trong đầu của tác giả; tác giả tạo ra những câu Cảnh, xem đó là cái nguyên cớ, cái gợi ý để Tức Cảnh Sinh Tình, nghĩa là dựa vào Cảnh viết thêm những câu thơ khác biểu lộ tâm sự, cảm xúc của mình.
  • Thí dụ hai câu đầu trong bài Chân Quê của Nguyễn Bính:
Hôm qua em đi tỉnh về
Đợi em ở mãi con đê đầu làng
Ở đây tác giả đã tạo ra và bước vào khung cảnh của bài thơ, đã đứng ở con đê đầu làng để chờ người yêu về (tâm đối cảnh). Chúng đã có điều kiện cần (nhưng chưa đủ) để gọi là thơ. Bởi chúng mới chỉ là những câu Cảnh; phải chờ tác giả Sinh Tình – nghĩa là dựa vào Cảnh để viết tiếp những câu chứa đựng cái Tình, cái tâm sự của mình.
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi.
Đến đây, Tình đã phát sinh, cảm xúc của tác giả đã xuất hiện. Hai câu cảnh, đứng riêng lẻ thì chưa thể gọi là thơ. Chỉ đến khi tác giả đã hoàn tất hai câu Sinh Tình thì hai câu cảnh mới tự động trở thành thơ và tất cả đã hợp cùng với những đoạn sau để trở thành một bài thơ nổi tiếng của Nguyễn Bính.

  • Hai câu đầu của bài Bạc Tần Hoài (Đỗ Phủ):
               Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa
               Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia
               Khói trùm nước lạnh, trăng lồng cát
               Thuyền đậu Tần Hoài, cạnh tửu gia
Tác giả đã có mặt tại bến Tần Hoài để ngắm cảnh khói trùm nước lạnh, trăng lồng cát; ở đây tâm đã đối cảnh. Nhưng 2 câu này vẫn chưa thể gọi là thơ vì chưa có bóng dáng của cảm xúc. Phải chờ 2 câu sau:
               Thương nữ bất tri vong quốc hận
               Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa
               Cô gái không hay buồn mất nước
               Bên sông còn hát Hậu Đình Hoa (2)
                      (Trần Trọng San dịch)
thì mới thấy bóng dáng của chữ Tình; đó là nỗi buồn xé ruột của một sĩ phu yêu nước. Hai câu đầu - đóng vai những câu thơ dọn cảnh - cũng được ăn ké theo thành 2 câu thơ cuả một thi phẩm tuyệt tác.

Trường Hợp Bài “Thơ Con Cóc”
Chàng Ngốc thứ nhất xuất khẩu:
        Con cóc trong hang
        Con cóc nhảy ra
Đây là 2 câu mào đầu, dọn cảnh. Trường hợp này tâm đã đối cảnh; chính mắt chàng Ngốc đã thấy con cóc nhảy ra; tác giả đã có mặt trong khung cảnh của “bài thơ”. Hai câu này đã có điều kiện cần (nhưng chưa đủ) để được gọi là thơ. Nếu lúc này tác giả đọc thêm vài câu nữa (Sinh Tình) thì sẽ thành bài thơ. Nhưng cái cảm xúc đang óc ách trong lòng chưa kịp biểu lộ thì đã … hết lượt (hết thời gian dành cho mình, đến lượt người khác).
Nếu Chàng Ngốc Thứ Hai dùng 2 câu của Chàng Ngốc Thứ Nhất làm phần mào đầu, gợi ý rồi đọc mấy câu Sinh Tình của mình thì đã không bị gọi là Chàng Ngốc và đã không có giai thoại ‘Thơ Con Cóc”. Đàng này thấy con cóc vẫn cứ ngồi đó (chắc hơi lâu) nên chàng đã đọc 2 câu mào đầu của chính mình:
         Con cóc nhảy ra
         Con cóc ngồi đó
Thế là hết giờ, đến lượt người khác. Do đó cái tâm sự không thoát ra được, đành phải để âm ỉ trong lòng. Đến đây chúng ta cũng vẫn chưa có Thơ.
Chàng Ngốc Thứ Ba tiếp tục mắc lỗi lầm của Chàng Ngốc Thứ Hai nên cũng chỉ được thêm 2 câu thì hết giờ:
         Con cóc ngồi đó
         Con cóc nhảy đi.
Cả 6 câu của 3 Chàng Ngốc hợp lại, tuy dài hơn, có thứ tự lớp lang như một câu chuyện, cũng chỉ là cái phần mào đầu, dọn cảnh (Cảnh), chưa có ai Tức Cảnh Sinh Tình nên vẫn chưa có Thơ.
Giá như một trong ba chàng Ngốc (ai cũng được) làm thêm đoạn dưới đây:
         Nhìn con cóc nhảy
         tôi nhớ những ngày xưa
         thơ dại
         tôi cùng cô bé bên nhà
         sau cơn mưa
         cầm giỏ đi bắt cóc nhái
         chơi mở quán bán hàng
       (PĐN chế ra để minh họa)
thì đã có chút cảm xúc, thương nhớ, vấn vương một kỷ niệm thời nhỏ dại. Và chúng ta đã có Thơ (hay dở lại là chuyện khác).
Như vậy, “Thơ Con Cóc”, tuy đã vượt lên trên các loại ca dao, vè, kệ, văn vần … , là “những câu thơ dọn cảnh” đã qua được cửa ải “tâm đối cảnh”, nhưng vì không có những câu Sinh Tình để bám vào ăn theo nên cũng chỉ mới có điều kiện cần, chưa đủ để được gọi là Thơ.
Nếu cách giải thích này may mắn được độc giả chấp nhận thì “Thơ Con Cóc” không phải là thơ. Những ai cho “Thơ Con Cóc” là một bài thơ hay, hoặc dở (3) không những chỉ … trật lất mà còn … trật lất đến hai lần.
Phạm Đức Nhì
Chú thích:
3/ “Thơ Con Cóc” là trường hợp quá đặc biệt, nằm trong cái ngách hẹp giữa ranh giới của thơ và những thứ không phải thơ, nên có dạo trong bài Thầy Trò Tam Tạng Và Thơ tôi đã lầm lẫn gọi nó là thơ; và là thơ dở vì không có cảm xúc. Tôi viết bài này gọn hơn, chi tiết hơn, đi xa hơn để làm rõ điểm lầm lẫn của mình.

                                                                          Phạm Đức Nhì

READ MORE - THƠ CON CÓC CÓ PHẢI LÀ THƠ? - Phạm Đức Nhì

Sunday, September 27, 2015

MÌNH VỚI CẬU - Thơ Mai Ngân







MÌNH VỚI CẬU

Mình với Cậu muôn đời là bạn
Rất ngọt ngào ly cà phê buổi sáng
Với gói đường màu ngọc Mình pha
Không gặp nhau buổi sáng nhạt nhoà
Nhưng chẳng khóc vì mình là bạn !

Ngồi bên Cậu nhẹ nhàng thanh thản
Nói những điều Mình chẳng tỏ cùng ai
Và như thế - vui suốt cả ngày 
Cảm nhận có trong sát na hiện tại.

Mình với Cậu muôn đời là bạn
Nên Mình vui dẫu Cậu bên người
Mình hạnh phúc khi thấy Cậu cười
Và thật sự Mình mong như thế !

Nếu có thực một ngày tận thế 
Tình bạn này vẫn sống theo ta
Nét đẹp ấy thăng hoa khẳng định
Cậu với Mình tình bạn lung linh...

                    Trần Mai Ngân

                     20-11-2012
READ MORE - MÌNH VỚI CẬU - Thơ Mai Ngân

Saturday, September 26, 2015

HOA XƯA BÊN THỀM CŨ - Thơ Nguyễn An Bình


Ảnh bìa
                            Tác giả Nguyễn An Bình



HOA XƯA BÊN THỀM CŨ

Không ai về qua lối cũ thềm rêu
Trên ô cửa nghe thằn lằn tặc lưỡi
Nhớ đâu đây làn tóc thơm hương bưởi
Tiếng gàu sòng đẩm mấy liếp trầu tươi.

Hàng tre xanh tiếng sáo vút lên trời
Bông cau rụng trắng sân mùa gió chướng
Em vô tình hay tôi nhiều mộng tưởng
Để thời gian trôi mất những mùa yêu.

Người đi xa  mặc gió thổi trăm chiều
Thổi tơi tả những năm tình lận đận
Em đâu nghĩ  về qua phà mấy bận
Để lòng quên từng cánh lá bèo trôi.

Giữa dòng sông mưa bỗng lớn trắng trời
Con chim nhỏ chết trong giờ định mệnh
Cánh diều rơi nào có ai  đưa tiễn
Bờ vực sâu thăm thẳm một mình tôi.

Đã bao mùa ngôi nhà nhỏ em ơi
Hoa vẫn nở tỏa hương như ngày nọ
Bên thềm rêu lắng nghe bàn chân nhỏ
Nhớ hương xưa  xao động bước quay về.

                               Nguyễn An Bình
                                     24/9/2015
READ MORE - HOA XƯA BÊN THỀM CŨ - Thơ Nguyễn An Bình

Friday, September 25, 2015

CHÙM THƠ ĐỖ QUYÊN



        Tác giả Đỗ Quyên



BẾN CHIỀU

Nắng chiều
Chạm ngõ vờn nghiêng.
Vườn ai  lá rụng lay
 phiên khúc mùa
Ta về
Ghép lại vần xưa.
Đò duyên lạc nhịp
Tình thưa  thớt  tình
Ngẫm lòng một kiếp phù sinh
Xuyến xao con chữ
Thương mình đa đoan
Hoa Mua
Nở cũng muộn màng
Bài thơ gãy vận
Phím đàn vỡ đau
Thầm thương
Trầu quạnh hương cau.
Trở trăn niềm hẹn
Chênh chao nỗi lòng
Bến chiều
     Thắp mãi
          Niềm mong.
              
NỬA

Đêm nay trăng sáng nửa vầng
Bên ta người cũng nửa ngần ngại trao
Lời thơ một nửa thanh cao.
Nửa đằm thắm nửa dạt dào tình ca
Nửa mây che nửa ánh ngà
Nửa soi trang chữ nửa mà mặn duyên.
Nửa vơi bao nỗi muộn phiền
Nửa như rạng nét dịu hiền mùa sang
                         
Dường như ta nửa ngỡ ngàng
Ghé môi hôn nửa đóa vàng bâng khuâng

                                      ĐỖ QUYÊN
READ MORE - CHÙM THƠ ĐỖ QUYÊN

ĐI GIỮA NẮNG TRƯA - thơ Trầm Mặc






                                                 
                                                                Đi giữa nắng trưa

                                                                Trầm Mặc
                                                               (NTB)

                                                       
                                   Ta đi giữa nắng trưa buồn
                                   Gió không gởi  gió để thương chút tình
                                   Đường dài hun hút lặng thinh
                                   Đưa nhau lên thác xuống ghềnh dặm xa
                                   Mai về lòng có thiết tha
                                   Hương xưa một thoáng - rồi xa nghìn trùng
                                   Em đi trong cõi mịt mùng
                                   Anh về gom nhặt tơ chùng phím lơi
                                   Ta bà cõi tạm anh ơi!
                                   Thiên thu ngồi nhớ ... mấy lời bên  nhau
                                   Phối chi khúc nhạc thêm sầu
                                   Mai sau dù có... bạc đầu ... nắng  trưa
                                                                            19/9/2015
                                                                           (NTB)
                                                                    Vỹ Dạ Huế


READ MORE - ĐI GIỮA NẮNG TRƯA - thơ Trầm Mặc

HÌNH NHƯ ... - thơ Đan Thụy


Tác giả Đan Thụy


HÌNH NHƯ ...
Đan Thuỵ 

Hình như Thu còn bối rối ...
Nhẹ nhàng chiếc lá vàng rơi
Hoàng hôn chìm trong khát vọng
Hiên đời oà vỡ trong tôi 

Hình như thoảng hương hoa Sữa
Cúc vàng chưa nở vội phai
Thu buồn ... Đông sao qua vội
Phố gầy ngập lối heo may 

Dịu dàng loang trong làn gió
Tiếng ai khe khẽ như vừa ...
Con tim thì thầm rất thật
Hình như em đã yêu người! 

Hình như tan trong cõi nhớ ...
Thoáng vừa ... nhưng rất bâng khuâng
Giọt thời gian sao quá vội
Để lòng bối rối ... chiều say 

Rất thơ là em ... và gió
Cuộn vào chiếc lá bay bay
Bẽn lẽn bên chiều thầm lặng
Đêm chờ một thoáng hình như ... 

ĐT


READ MORE - HÌNH NHƯ ... - thơ Đan Thụy

Chùm thơ về Huế và Quảng Trị - Huy Uyên

Tác giả Huy Uyên


Hẹn về với Huế

Đêm bên em và dòng Hương
nhịp chèo thuyền trôi êm ả
gió về trên tóc em
đồi Vọng-cảnh ta quen nhau từ thuở.

Phố giăng sầu lối chợ
quán rượu khuya vắng khách thêm buồn
quặn lòng đau tình bồi lở
chuông chiều điểm tiếng hoàng-hôn.

Gởi sầu về Vĩ-dạ cô-thôn
Đập-đá nơi em chiều ra sông giặt áo
khuất bóng ai xưa bên thành
vạn chài thức đêm trời giông bão .

Từ buổi quay về với Huế
những đêm đứng lặng bên sông
đớn đau người tiếc nhớ
xót xa xát muối vào lòng.

Giá đời hai ta không
mang hoài tiếng thở dài buổi trước
dỗ sầu hiu quạnh đời tim
dặm ngàn xuôi ngược.

Hoang trôi từng nỗi niềm hạnh-phúc
còn đâu giấc mộng cùng người
vườn cũ giờ hương phai phấn nhạt
em ngỡ ngàng thức dậy sớm mai.

Nửa đêm em về khỏa thân
trên sông ảo mờ sương khói
dĩ vảng xa rồi ký ức tình nhân 
lạnh lòng không hề nói.

Hỏi còn đợi người chở nhớ
bến Thừa-phủ đêm lạnh hoang
bến sông em hai chân thả
nước vờ nghiêng trôi bập bềnh .

Đèn vàng hắt hiu sương khuya
ai đứng một mình bên cửa
hơi thở Huế sa mù
hẹn lòng thôi quay về nữa .

Ráng đỏ sương pha chân núi
trên đồi Tuần chuyến xe cuối ngày
chia tay người vềchi quá vội
hoa-dã-quỳ khép cánh vàng bay .


Hoang hoải cùng thành
bỏ lại bến tàu, con đường, sân ga xe lửa
để người đi sao đành
gợi chi bao niềm thương nhớ.

Bỏ lại bên đường hoài-niệm
tháng năm sau sót nụ cười
qua rồi những lần đưa tiễn
còn lại gì Huế, em và tôi?

Huy Uyên

         
Tình em và Huế

Em tơ vương chi chảy theo con nước
sương khói tan rồi đi về đâu
gió bay đêm ngày xuôi ngược
Hoàng-thành chiều nay bổng dưng sầu .

Vườn ai khuất kín bên sông
lặng lẻ trời mây màu rất Huế
tím tim người khoảng lặng lá vàng
bạn bè giọt sương che đời dâu bể.

Tôi hoang mê chiếc bóng
linh-hồn về đậu kín hai vai
bên cầu ngắm nhìn trời mây cao rộng
kể từ em xẻ trái tim chia hai.

Níu lòng tôi theo tiếng hát Hoàng-Oanh(*)
bay đi nhớ sầu bàng bạc
những cây liễu bên hồ rủ xanh
tấm-lụa-đào ai phơi
ngày xưa đã bay đi mất.

Đã vắng rồi môi cười hoa nở
bến xao đêm bờ bổng thở dài
đâu đây chạy quanh hơi thở
dấu kín lòng một trái tim ai .

Em quạnh hiu bên mái nhà xưa
hanh hao sắc gầy chiếc bóng
chát cay  ngọt đắng mấy cho vừa
xanh xao chiều mây ngang lắng đọng.

Rồi người cũng một lần đánh mất
em trở về chắp lại cánh hoa rơi
môi em dấu son đã nhạt
cả hai ta đã lở mộng xuân thì .

Em mãi quay đi mà chẳng quay về
nổi đau để đời ai băng bó
vết thương chìm lẩn quất quanh đây
từng tháng từng ngày
vườn người cô đơn bóng nhỏ.

Đâu rồi quanh em mưa bất chợt
giọt tình trao người đã mù bay
mới đó đong sầu chưa hết
em cầm tìm giọt nắng trong tay
Huế, em và tôi nằm chết.

(*) Ai ra xứ Huế
Huy Uyên

         
Chỉ còn lại em và Quảng-trị

Mưa nắng sáng chiều về chợ Sải
tôi mắt hoàng-hôn bóng hình ai
ký ức thở dài chùm phượng đỏ
mối tình đầu trôi giọt mực đã phai .

Quảng-trị nghiêng che hàng cây cao
mây trên đầu bao năm không ngủ
đợi người đi lâu quá chưa về
bên sông não lòng chuông Sắc-tứ.

Thương em guốc mộc qua hè phố
lạnh bóng chợ chiều phố đìu hiu
em đưa tay giữ tóc bay cùng gió
đường Quang-trung ngược bến chuyến đò .

Vây quanh về xế bóng mặt trời
đêm thị-xã tối đèn con đường nhỏ
về La-vang giọng kinh nguyện chơi vơi
cầu Ga cũ chìm mờ trốn gió .

Về Long-hưng chan đầy sân nắng
ngã ba xưa có giữ hẹn hò
chia đời nhau kể từ ra mặt trận
bỏ em một mình khóc mối tình xưa.

Nhà ai còn ngủ muộn ở bên đường
em có mơ tan về khung trời cũ
Hạnh-hoa giờ giữ khúc thu vương
người về Trí-bưu giáo đường mây rủ.

Mắt chiều rưng rưng sầu Quảng-trị
chảy thêm chi cho dài nỗi nhớ phố xưa
quên rồi hẹn hò từ thuở
bên sông đã vắng những chuyến đò.

Hải-lăng bạc lòng nhớ Trung-lương
đá gạch vàng phai tình Quảng-trị
biển dâu xưa đại-lộ-kinh-hoàng
ngày em đi tôi quay về phố thị
(thôi hết rồi vùng ký-ức hoa hương)

Huy Uyên



READ MORE - Chùm thơ về Huế và Quảng Trị - Huy Uyên

Thursday, September 24, 2015

NHỚ MỘT NGƯỜI - Trương Thị Thanh Tâm

Tác giả TT Thanh Tâm


NHỚ MỘT NGƯỜI
Tùy bút
Trương Thị Thanh Tâm

Đêm thực yên tỉnh, nhưng đêm cũng muôn vạn tiếng thầm, ngước nhìn bầu trời đầy sao lung linh giữa trời đêm, tôi thấy lòng rưng rưng nhớ …
   Kỷ niệm chợt quay về, đêm nay mình nghe lạnh, không chỉ thể xác, mà cả tâm hồn, trống trải đơn côi …
    Anh đâu rồi trên bầu trời bao la rộng lớn, em vẫn hay tự hỏi, anh chọn chi cái ngành phi công (chết mất xác) đó nhỉ, để em yêu anh mà lòng không chút nào yên ổn. Đâu phải ngành đó chỉ để bay lượn biểu diễn! Anh yêu gì hả anh trên bầu trời mây trắng xoá, có khi lại xám xịt, biển trời mênh mông, bay càng cao gió càng lạnh, chí trai trẻ phiêu lưu đầy nhiệt huyết, hưng phấn anh thích tung hoành lả lướt, lượn vòng cao thấp nghiêng cánh biểu diễn đủ trò bao nhiêu thì em lại lo sợ bấy nhiêu, lòng em cũng đảo chao từng cánh gió anh bay, còn chưa nói đến khi anh tham gia trận chiến kinh hoàng ...
   Dù vậy đôi khi em cũng thấy tự hào, giá như anh là ... Ý nghĩ em giờ không thứ tự, nhưng em vẫn còn nhớ rất rõ ngày đầu tiên em nhìn thấy anh, dáng dấp thật hay trong bộ đồng phục ôm sát, cao ráo, nón lệch nghiêng đầu, đeo kính philot, vẻ đẹp đầy nam tính. Em chắc lưỡi, chà … chà. Trái tim em, một cô thiếu nử tuổi mười tám, bỗng dưng nhiều mơ ước, tim đập rồi sai nhịp, thẹn thùng nghe má mình nong nóng, khi anh đi ngang qua nói cười với bạn, và anh gỡ kiếng nghiêng đầu nheo mắt cười với em. Anh cảm nhận được hay sao ấy khi em chiêm ngưỡng anh, em phát hiện ra anh có nụ cười ôi quyến rũ làm sao! ...
        Kể từ đó, trái tim em lạ lẫm làm sao. Mỗi khi nghĩ về anh, lòng em vui hẳn lên. Có lẽ em đã yêu anh mất rồi. Yêu bóng yêu hình. Và ngày ngày em đến trại anh. Bên kia đường có một quán cốc nho nhỏ, em giả vờ uống nước để được hy vọng nhìn thấy anh. Anh đâu hề biết, anh đâu hề hay, mà em thì đâu đủ dạn dĩ để làm quen ...
     Suốt mấy tháng trời như thế cũng không biết được tên anh, cho đến khi gia đình xảy ra chút chuyện, độ một tuần em không đến được và không còn thấy anh nữa. Trại dời đi nơi khác. Em tần ngần trong hụt hẫng, lòng buồn vời vợi. Thế là hết, ngọn hải đăng trong lòng em đã lưu vong nơi phương trời xa lạ nào, để lại trong em một nỗi buồn vô vọng đầy nuối tiếc …
     Rồi thời gian trôi qua, bao thế cuộc xoay vòng, đất nước đổi thay, tình người gian dối, kinh tế khó khăn đã biến cô nữ sinh ngày nào giờ đã già, da nhăn, mắt kém, không còn mộng mơ như ngày nào, oằn vai với bao nhiêu trách nhiệm, và cũng không còn tìm thấy được những người lính hào hoa mặc những bộ quân phục không quân, hải quân ngày xưa nữa.
      Bỗng dưng hơn tháng nay có ai đó lại với bộ quân phục đó ngồi uy nghiêm chiểm chệ trên trang Facebook … Trời! Lòng tôi lại một lần nữa gợn sóng trong trái tim nhỏ bé sắp cằn khô ...
      Kỷ niệm lại quay về, nỗi nhớ lại căng tròn, phiêu bồng, lãng đãng, miên man một tình yêu thầm lặng, mối tình không tên tuổi mà vẫn kiêu sa cho đến tận bây giờ, thế mới biết, ta không thể quên chỉ vì ta chưa kịp nhớ, ký ức luôn tồn tại, và là chiếc gối êm ả cho tuổi già ..
      Bên ngoài mưa lại rã rích rơi đều lên mái tole cho lòng thêm xót xa. Bên ly cà phê giờ nguội lạnh, nhìn bóng mình nghiêng dài hắt trên tường đơn độc mà xót thương thân phận mình. Anh ơi, giờ nầy anh ở đâu? Còn hay mất? Anh có biết hình bóng anh vẫn mãi mãi trong trái tim em ... tiếng mưa cứ lớn dần … lớn dần, và tiếng sấm sét xé màn đêm ....

TTTT
(Mỹ Tho)


READ MORE - NHỚ MỘT NGƯỜI - Trương Thị Thanh Tâm