Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, March 20, 2014

SỚM MAI CÓ MẶT TRỜI - thơ Vĩnh Thuyên



Con đường đi không đến
Cõi nào về mang tên
Như cánh diều bay bổng
Lạc giữa trời mông mênh

Ai đã kẻ giòng sông
Chia hai làn trong đục
Sông ơi! Cong mấy khúc
Bến nào đục nào trong

Chào đời bằng tiếng khóc
Sống buồn nhiều hơn vui
Đã bao năm ngang dọc
Còn đây với ngậm ngùi

Ngày chạy theo giòng sông
Nghe thương chiều quá đổi
Nên đêm về rất vội
Sớm mai có mặt trời ...!?


Vĩnh Thuyên
READ MORE - SỚM MAI CÓ MẶT TRỜI - thơ Vĩnh Thuyên

TÔI ĐI VÀO CHỐN MỊT MÙNG - thơ Tuyền Linh




Tôi qua trăm ngọn tình sầu
Một tôi mờ mịt giữa ngàn sắc hương
Hỏi em, em ở phương Đông
Có trông thấy bóng tình nhân tôi về ?
Hỏi em, em ở phương Tây
Có nom thấy bóng nhân tình tôi qua?

Sao em lại ngẩn ngơ ra
Cho tôi là kẻ cợt hoa đưa tình ?
Không không! tôi chỉ một mình
Nổi trôi theo một cuộc tình thế gian
Tôi tìm hạt bụi trên không
Giọt sương trên cỏ, tơ hồng trên mây
Tôi đi nhiều tháng năm dài
Theo sông nước chảy, theo bè mây trôi
Đường trần dù quá xa xôi
Bước đời mải miết nổi trôi không sờn
Tôi đi tìm cái vững bền
Nào hay lạc chốn khói sương mịt mùng

Ra đi gần hết đời người
Vẫn chưa tìm được nụ cười nhân gian
Trôi theo tuế nguyệt đoạn tràng
Sương giăng tuyết phủ, ôi làn phù vân !
Bước về sao quá bâng khuâng
Từng hơi thở hụt theo lần tà dương
Con đường phía trước mù sương
Bàn chân lạc lối nghe từng âm ba
Sóng tình càng vỗ càng xa
Đưa lời nhân ngãi trôi qua cuộc đời
Chừ đây cuối đất cùng trời
Nhìn tà dương khuất sau đồi mà đau

Tuyền Linh
 02.5.2012
tuyenlinh_nguyenthi@yahoo.com.vn


READ MORE - TÔI ĐI VÀO CHỐN MỊT MÙNG - thơ Tuyền Linh

QUÊ TA MÊNH MÔNG - tản văn Trúc Thanh Tâm



Tản văn  TRÚC THANH TÂM

QUÊ TA MÊNH MÔNG

1.
Vẫn những ngày tháng xa xưa. Cái không khí thật ẩm, Cần Thơ vẫn còn những cơn mưa đưa tới buổi chiều thật buồn. Nỗi buồn bây giờ có lẽ thật vô cớ, nỗi cô đơn để rồi cũng đến thế thôi. Đêm cũng vẫn là đêm của bến Ninh Kiều có dòng sông Hậu trôi ngang bồng bềnh, có những mái chèo khua nước trên sông từ những ghe trái cây từ miệt vườn đưa ra chợ sớm.

Một thằng bạn đi xa, người yêu nó nhớ. Bây giờ ta ngồi đây, ly cà phê đen thật đắng. Ta lắng tiếng thời gian qua màn khói thuốc tan không. Em hãy nói, để rồi ta cũng nói. Nói gì đây em, cho những cuộc tình hẹn ước bao năm, ôi thiết tha và nhiều hờn dỗi...

Ánh mắt thật đam mê, con gái thật dễ thương, ngày tháng trong ta bây giờ xa xôi quá. Một hữu lý để rồi ta chua xót cho ta, để rồi chua xót cho em. Ta không dám nghĩ là chua xót cho tất cả, vì chỉ có ta và em mới hiểu được nỗi khổ nầy.

Em hãy nói và nói như ta, nói như ngày nao tình trao ước hẹn. Đừng bao giờ để một ý tưởng buông trôi. Em hãy nhớ và nhớ thật nhiều, chỉ đôi ta và riêng đôi ta nên nhớ. Em đừng khóc cho chua xót lòng ta, hãy an ủi nhau trong ngày dài dâu bể. Em nói đi, em nói đi ngày tháng của đôi mình ...

2.
Nhận diện đi em, nhận diện đi em, nhận diện cho rõ những biến đổi trên quê hương chúng mình. Thời gian cứ chồng chất, đời ta vẫn bộn bề... Ba trăm sáu mươi lăm ngày trôi qua nhận thêm một tuổi, để rồi kế tiếp những lo toan, những bôn ba vây quanh cuộc sống.

Sài Gòn vẫn khói mù, thành phố vẫn còn những xa hoa và diêm dúa, thành phố vẫn còn đầy trời khói bụi, mưa dầm.

Ta vẫn chưa quên tiếng lộc cộc của xe ngựa, mồ hôi nhuễ nhại của những bác xích lô, tiếng rao hàng rong mời mọc cùng tiếng mì gõ vang xa ở những khu phố nghèo về đêm. Thật bình yên, thật đơn sơ nhưng chan chứa tình người.

Em còn đi học, áo trắng còn đẹp sân trường. Ta nhớ mãi trong đời những ngày dài ta đi mua chữ nghĩa. Ta mua được gì ? Ta vẫn còn văng vẳng bên tai lời thầy ta ngày nào. Nhưng cuộc sống đã đưa ta đi xa thực tế...

3.
Người tình ơi, hãy nói đi em, hãy nói đi em ngày mai đời mình chung bóng, về quê xưa che rợp bóng dừa. Dòng sông yêu thương vẫn triền miên con nước, có hoa lục bình tim tím thật đơn sơ. Áo bà ba, chiếc cầu tre đẹp mãi tình quê. Em vẫn chưa chồng, ta trai chưa vợ, hương bưởi bay theo vạt nắng hẹn câu thề.

Nghe mùi rạ cháy, nhìn cánh cò trắng chao nghiêng, thảm lúa xanh xa tít chân trời, mùa nước nổi màu mỡ phù sa, gió thanh bình còn vang lời ru của mẹ... Tình yêu người, ta giữ mãi trong ta. Thương lắm làng, thôn nơi chôn nhau cắt rún. Ta yêu người, ta yêu em và những chiếc áo dài bay bay trong gió. Ôi, hồn quê thân thiết cả đời ta. Đêm trăng tháng giêng êm ả, câu vọng cổ muồi tai còn đậm sâu thương nhớ trong tình người, sông núi đất phương Nam.

Nhớ về Thăng Long thương người xưa mở cõi, cho đời đời hùng tráng chiến sử ca. Hãy nối vòng tay cho niềm đau bay khỏi, người yêu người như chưa lần gian dối. Mấy ngàn năm văn hiến, biết bao mồ hôi, xương máu, sự hy sinh cho dãy đất hình cong chữ S từ Nam Quan tới mũi Cà Mau hòa nhịp cùng vùng đảo quê hương thành một bức tranh sinh động. Rừng núi bạt ngàn, đồng bằng phì nhiêu hương lúa, biển đông muôn trùng sóng vỗ đang cất cao tiếng hát vẫn luôn tự hào cho một thế đứng Việt Nam.

TRÚC THANH TÂM

 ( Châu Đốc )
READ MORE - QUÊ TA MÊNH MÔNG - tản văn Trúc Thanh Tâm

Trần Tứ Đức giới thiệu ba tuyệt tác của Phạm Ngọc Thái

   
                                                                                     
     Trong một bài viết, chính nhà thơ Phạm Ngọc Thái đã nêu ra một trong những nguyên tắc cơ bản của việc thẩm định thơ hay, rằng:
         "Muốn thẩm định cho xác đáng một tác phẩm thơ, nhất đó lại là một bài thơ hay của thi đàn, nguyên tắc trước hết phải có nhận định: Bài thơ đó khả năng tồn tại hay không? Cũng như muốn xác định tầm vóc chân dung thi nhân, trước hết phải xác định thi phẩm của anh ta có tồn tại hay không?
      Nếu thơ mà đã không thể tồn tại lâu dài được, suy cho cùng nó cũng chỉ là loại thơ... ra rác mà thôi. Nói để các nhà thơ đỡ xót xa, những thứ thơ không tồn tại ấy chỉ mục đích cổ động phong trào hoặc làm công tác văn hoá nhất thời, rồi thì nó sẽ... vứt đi. Một bài thơ hoặc tác phẩm thi ca dù thể loại nào, trường phái nào, cách tân đến mấy mà không có khả năng tồn tại trường cửu với tháng năm thì cũng đều sổ toẹt. Không thể coi thi phẩm ấy là một giá trị đối với nền văn học được".

     Cũng nhất quán trên cơ sở ấy, với nhận thức bản thân kết hợp, sàng lọc qua nhiều dư luận và đánh giá ở văn đàn - Tôi xin giới thiệu ba tuyệt tác Phạm Ngọc Thái.



                 NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG 

                                 Người đàn bà đi trong mưa rơi
                                                 Chứa một trời thầm như hoa vậy.
                     
Chiếc mũ trắng mềm em đội bàu trời
Khóm mây trắng bay nghiêng trôi trên tóc
Đôi mắt em đong những áng mây
Người đàn bà trắng!

Em đi, về... chao những hàng cây
Hồ gió thổi lệch vành mũ đội
Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội
Xoã ngang vai mái hất tơi bời.

Nỗi niềm thao thức
Những đêm trăng nước...
Chùm trinh em hát: đấy chỗ thiên thai!
Người đàn bà ai mà định nghĩa?

Đường xưa đó về đây em ơi!
Những con đường đã đầy xác lá rơi
Xác ve, xác gió và xác của mưa.

Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
Anh cũng không làm chàng Trương Chi
                            suốt đời chèo sông vắng
Ta không đi theo Con-đường-lông-ngỗng-trắng
Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau.

Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
Những đêm sao buồn, những đêm gió khát
Khúc thơ tình anh lại viết về em!
Người đàn bà ngậm cả vầng trăng.


            
 VÁY THIẾU NỮ BAY

Váy thiếu nữ bay để ngỏ
Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
Tìm vào chỗ ấy của em...

Bờ bãi con người em trổ hoa trái ngọt
Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài, điện ngọc
Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm.

Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
Mênh mông bàu trời, say đắm thế gian
Có phải đó khúc quân hành nhân loại?
Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh.

Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý!
Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang.

             LÀM MA EM VỢ               
                       Kính viếng hương hồn cụ Nguyễn Du

Em kết liễu! Tự giải thoát mình khỏi " kiếp" 
Chết thật hèn, nhưng sống thế càng ôi... 
Anh thắp cho em một nén nhang đời 
Và lễ tạ: Nam-mô-di-phật! 

Người sống đưa chân người chết đây 
Đầu bạc làm ma mái xanh này 
Mẹ, cha... queo quắt còn ham thọ 
Em nhởn thanh xuân lại vội quay. 

Em ơi: chữ “kiếp” trước chữ “người”! 
Sống cần cố gắng. Chết rồi thôi 
Hãy đi, yên nhé! Coi hết nợ... (*) 
Anh ở vì chưng trả nợ đời. 

                        
   Phạm Ngọc Thái 

(*) 
Nàng Kiều trẫm mình trên dòng sông Tiền Đường muốn quyên sinh nhưng lại được Giác Duyên vớt cứu. Theo thuyết bản mệnh ở Phật giáo trong tác phẩm Kiều của Nguyễn Du: Nàng chưa thể chết vì chưa trả hết nợ đời! 



READ MORE - Trần Tứ Đức giới thiệu ba tuyệt tác của Phạm Ngọc Thái

TÌNH XA BẾN NHỚ - Nguyễn Việt Xuân Nghiêm


Nguyễn Việt Xuân Nghiêm


Chiều Cửa Tùng chừ có đẹp không em?
Nắng còn rỡn vờn hàng phi lao mướt mát
Hoàng hôn còn nhuộm hồng con sóng hát
Cánh buồm  còn rộn rã lúc chiều buông?

Chiều Cửa Tùng có gì khác không em?
Sóng có còn vỗ bến bờ êm ả
Gió có còn vờn bờ vai lơi lả
Mưa chiều có còn  như thả trước hoàng hôn?

Chiều Cửa Tùng chừ có được vui hơn?
Cánh diều còn chao nghiêng con sóng biếc
Câu hò còn bổng trầm  da diết
Cát còn giát bạc vàng cửa biển chiều hôm?

Nắng Cửa Tùng chừ vẫn được ngọt thơm ?
Còn óng ả khoe dáng chiều cuối biển
Còn nghiêng dài khi hoàng hôn đổ xuống
Còn trốn tìm khi vần vũ trời giông?

Người Cửa tùng giọng còn ấm mùa đông?
Cởi mở mần răng, nghĩa tình ri rứa
Vẫn vời vợi bên ni, ngóng chờ bên nớ
Vẫn mặn mà vừa  giận lại vừa thương 

Chiều cửa Tùng có nhớ, nhớ không?
Chàng trai da nâu mặn mòi vùng quê biển
Hẹn xa vài năm lại trở về với bến
Nào có ngờ dâu bể bấy nhiêu năm!

Mong  ngày về cái thuở nhớ nhung
Được đùa với sóng chiều Cửa Tùng quê mẹ
Được hít hà gió Cửa Tùng ru nhẹ
Tắm nắng chiều Cửa Tùng thêm săn chắc làn da

Chiều Cửa Tùng… ơi! bến nhớ-tình xa
                             

Nguyễn Việt Xuân Nghiêm

15/3/2014,
Tứ Kỳ , Hải Dương,
Đ/t 0982966310.






READ MORE - TÌNH XA BẾN NHỚ - Nguyễn Việt Xuân Nghiêm

CƠN BÃO - thơ Trần Hữu Khả




Không hình hài
không nơi nương náu
lẫn tránh. rượt bắt
Từng giờ
miên man trên đỉnh trời_lạc loài heo hút
lần mò vực sâu_xao xác kiếm tìm
Gió
có ai_giữa không quen muôn vạn mặt người
ở đâu_phố thị then cài cửa đóng lạnh lạt không mời
ngày ngày
đầy những lời thì thào vô hồn mất trí
tan tác muôn nơi
một lần
cô đơn hội ngộ
tột cùng dồn nén
Gió
phát điên
nổ tung gào thét
cuộc trùng phùng sinh tử
buổi đoàn tụ tan hoang
cuốn phăng một trời lặng câm khao khát
tàn phá tận cùng mịt mùng chia cách
phút cuồng nộ nông nổi
oan. uổng. đổ. vở
Gió
trắng tay gục ngã
lần lũi quay đầu
trốn. chạy.

 TRẦN HỮU KHẢ
 2014

Tác giả: Trần Hữu Khả
Sinh năm: 1961
Địa chỉ: K95/10 Bà Huyện Thanh Quan- Đà Nẵng
Nghề nghiệp: Tự do

Số ĐT: 0903507075
READ MORE - CƠN BÃO - thơ Trần Hữu Khả

NỢ EM - thơ Bình Địa Mộc

Kính tặng Diễn viên Điện ảnh tài hoa, NSƯT Nguyễn Chánh Tín




con đò nợ lút đầu sông
mái chèo khua lỡ nhịp bồng bềnh rơi

cây đa nợ chiếc nón cời
không che nổi mẹ một thời bập bương

giếng nước trong nợ giọt sương
soi trăng khuyết nửa vầng thương đêm hè

đình làng nợ áng mây che
tháng ba mùa trẩy hội nghe khoan hò

lời ca nợ nước non cho
trăm vui về bạn ngàn lo âu mình

câu thơ nợ suốt dặm trình
áo cơm đuổi bắt bóng mình loay hoay

cuộc đời vay trả trả vay
nợ như thớt cối đá xay trượt đà

mai từ giã cõi ta bà
bấy giờ mới đích thị là nợ em

Sài Gòn, 19.03.2014
Bình Địa Mộc 
READ MORE - NỢ EM - thơ Bình Địa Mộc

Wednesday, March 19, 2014

THƠ ẤU TRÔI QUA – Nhạc: Phạm Anh Dũng – Lời: Vĩnh Phúc – Ca sĩ: Diệu Hiền - Hòa âm: Quang Ngọc




THƠ ẤU TRÔI QUA – Nhạc: Phạm Anh Dũng – Lời: Vĩnh Phúc 

Nhìn thơ ấu trôi qua, vấn vương hồn ta
Thời thơ ấu đơm hoa, nay đành cách xa
Nhìn thơ ấu trôi qua, nghe lòng băng giá
Nhớ nhung thiết tha, những tháng năm xưa, đẹp như khúc ca

Ngày xưa luôn ngây thơ, sung sướng nô đùa
Hồn nhiên không ưu tư, vui với ước mơ
Mà nay ta bơ vơ, tâm hồn tan vỡ
Có ai mong chờ, dĩ vãng xa mờ, những khi giao mùa

Vùng trời ấu thơ ơi, mắt ta lệ rơi
Lòng thương nhớ khôn nguôi, bao ngày sống vui
Giờ đây đã xa xôi, âm thầm tiếc nuối
Hát câu chia phôi, nước mắt không vơi
Thơ Ấu Qua Rồi

READ MORE - THƠ ẤU TRÔI QUA – Nhạc: Phạm Anh Dũng – Lời: Vĩnh Phúc – Ca sĩ: Diệu Hiền - Hòa âm: Quang Ngọc

HÁT RONG NGƯỜI MUA KÉN - thơ Châu Quang Phước



Dâu em mấy lứa ngày tằm?
Gió tay lất phất thương thầm dáng nuôi
Em xinh hương đẹp hoa người
Lung linh ánh mắt môi cười chim xa
Anh chân mua kén xa nhà
Mắt em trong quá bao la suối mời
Lá đưa em hái dâu gần
Tằm em lớn kén nghe lần qua mua
Đầu Thu hoa rụng chuông chùa
Tằm em dâu lớn đón mùa kén chưa?
Kén vàng giọng đẹp. Em thưa
Dâu tằm cùng họ anh mua hết mà.
Mong sao tằm lớn anh mời
Me qua dạo xóm thay lời mừng con
Dâu xanh đất đãi tằm còn
Còn anh buôn kén, em còn trồng dâu.



Châu Quang Phước
READ MORE - HÁT RONG NGƯỜI MUA KÉN - thơ Châu Quang Phước

Nhân 49 ngày nhà thơ Đinh Vũ Ngọc qua đời: DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG - An Phương Thi Hội và Gia Đình nhà thơ thực hiện


DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG
(Kính dâng Hương Linh
nhà thơ Đinh Vũ Ngọc)  

An Phương Thi Hội và Gia Đình
thực hiện ngày 16 tháng 2 - Giáp Ngọ
(16 / 3/ 2014)  




Nhà thơ Đinh Vũ Ngọc (Đinh Văn Bảo)
Sinh: 1935 Mất: 26-01-2014
(26 tháng chạp Quý Tỵ)
                   
 Các Tác phẩm chính:
- Đường Thi Cảm Dịch (NXB Đà Nẵng 2000)
- Chiếc Áo Tơ Vàng (NXB Đà Nẵng 1998)
- Nắng Vườn Xưa (NXB Đà Nẵng 2006)
- Hoàng Hôn Phố (Sắp Xuất Bản)


LỜI THƯA

Thời gian vẫn âm thầm trôi mau…49 ngày đã qua kể từ lúc anh Đinh Vũ Ngọc rời bỏ thi đàn, nhưng tình cảm và các tác phẩm của anh vẫn còn đây với chúng ta và với cuộc đời.

Niềm tiếc thương vô hạn của các anh em văn nghệ sĩ, các thi hữu từ khắp nơi đã được thể hiện qua những trang thơ văn kính viếng trong giờ phút tiễn biệt anh. 

Cách đây hai năm An Phương Thi Hội được thành lập. Anh Đinh Vũ Ngọc là một trong những đầu tàu dẫn dắt để tạo một sân chơi tao nhã cho những tâm hồn đồng điệu trong thế giới Đường thi.

Được sự đồng ý của gia đình anh, BBT An Phương Thi Hội thực hiện và ra mắt tập thơ văn DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG gồm tất cả những tác phẩm của các văn thi hữu gởi về như là một vòng hoa tang trĩu nặng nghĩa tình dâng lên hương linh anh nhân tuần 49 ngày.

Tôn trọng tình cảm thiêng liêng của các văn thi hữu, chúng tôi in nguyên văn các tác phẩm, hoàn toàn không biên tập lại, chỉ chỉnh sửa các lỗi chính tả và được sắp theo thứ tự ABC của tên tác giả (ngoại trừ bài đầu tiên của Hòa Thượng Kim Tâm Thích Hạnh Niệm). 

Dù rất cố gắng, chắc chắn tập DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG cũng không thể tránh khỏi những sơ sót, mong nhận được sự thông cảm trong tinh thần thân hữu và trong cùng một niềm thương tiếc người anh - nhà thơ Đinh Vũ Ngọc.

                             BBT An Phương Thi Hội
                            Trọng Xuân Giáp Ngọ (2014)



VÀI THI PHẨM TIÊU BIỂU
của nhà thơ
ĐINH VŨ NGỌC


 CHIẾC ÁO DÀI VIỆT NAM 

Chiếc áo quê hương dáng thướt tha
Non sông gấm vóc mở đôi tà
Tà bên Đông Hải lung linh sóng
Tà phía Trường Sơn rực rỡ hoa
Vạt rộng nam phần chao cánh gió
Vòng eo trung bộ thắt lưng ngà
Nhịp tim Hà Nội nhô gò ngực
Hương lúa ba miền thơm thịt da



CHO EM 5
       (Gởi về Ngọc thân yêu)

Thiếu vắng mười năm em với ta
Mười năm mà ngỡ mới hôm qua
Em chưa chải hết sầu trên tóc
Ta đã tan rồi mộng dưới hoa
Vẫn nhớ vẫn thương mà cách trở
Dẫu cười dẫu khóc cũng chia xa
Con tim vô tội chưa ngừng đập
Thì chút tình xưa vẫn thiết tha

                             

EM VÀ MÙA XUÂN

Như tự lòng em xuân bước ra
Bao nhiêu mơ ước nở thành hoa
Niềm thương da diết vàng bông cúc
Nỗi nhớ rưng rưng tím nụ cà
Thơm ngát hương cau thơm suối tóc
Trắng ngần hoa bưởi trắng làn da
Và anh, ngơ ngác con chim lạ
Bên mảnh vườn thơ cất tiếng ca



CHIẾC ÁO TƠ VÀNG

Anh kiếp trước là con tằm bé nhỏ
Ăn dâu xanh và nhả sợi tơ mềm
Tơ đem dệt thành từng vuông lụa mỏng
Để bây giờ dành may áo cho em

Những chiều vui cùng bạn bè dạo phố
Em se sua với màu áo tơ vàng
Nhẹ ôm ấp lấy tấm thân kiều diễm
Áo cùng em khoe hết vẻ cao sang

Những buổi tan trường đường trưa nắng đổ
Em đi về da dẻ đẫm mồ hôi
Áo chân tình căng đường tơ óng mướt
Thấm cho khô hết cả giọt hương đời

Có những đêm dài chợt buồn nhỏ lệ
Trong âm thầm nâng vạt áo em lau
Thương vô cùng nhưng chẳng hề kể lể
Áo thâm khô những giọt lệ sầu đau

Em bận áo bằng tơ lòng anh đó
Em có nghe lời áo nói gì không?
Hồn anh xưa có trở về than thở
Và đêm đêm có năn nỉ đòi công?

Nếu có nghĩ đến công xưa khó nhọc
Có đoái thương chút tình nghĩa thâm sâu
Xin đừng trả công anh bằng tiền bạc
Ban cho anh chỉ một nụ hôn đầu



TA VÀ TA

Trong ta dường cũng có hai người
Năm tháng chung nhau chuyện khóc cười
Một đứa si mê, thằng tỉnh táo
Một thằng buồn bã, đứa vui tươi
Một thằng dốt nát, thằng thông thái
Một đứa siêng năng đứa biếng lười
Hai đứa hợp chung thành một đứa
Nửa như thần thánh, nửa đười ươi



VỀ THĂM HUẾ

Ta trở về đây khách viễn phương
Mà mang tình Huế nhớ quê hương
Tịnh Tâm hồ lắng, tâm chưa lắng
Vĩ Dạ người thương, dạ mãi thương
Lối hẹn Nam Giao đường ngược dốc
Trăng thề Bến Ngự nước mờ gương
Môi ai cười thắm hoa thành nội
Có nhạo cười ta tóc điểm sương?



NÓI CHUYỆN VỚI ÔNG BÁN VÉ SỐ

Ông lại mời ta mua vé số
Sao mà vồn vã rứa ông ơi
Ta chừ còn đủ hai nghìn chẳng
Mua số may ra lại gặp thời

Thôi hãy đưa đây rút một tờ
Đem đồng bạc thực để mua mơ
Biết đâu chiều xổ mơ thành thực
Ta trúng phần ông cũng được nhờ

Ta, ông nào có khác chi nhau
Mưa nắng quanh năm vẫn dãi dầu
Lội phố, ông mòn đôi dép nhựa
Nghĩ thơ, ta trắng cả chòm râu

Thôi hãy lại đây, ngồi xuống đây
Chia hai ly rượu đế, cùng say
Thơ và vé số cho vào túi
Chung hưởng phong lưu một phút này.


Ý LÀNH

Làm sao không tử để không sanh
Sáu ngả luân hồi cứ quẩn quanh
Cõi thế mênh mông mà hữu hạn
Tiếng lòng nức nở lại vô thanh
Trắng tay cũng vẫn hoàn tay trắng
Xanh mắt đâu còn mãi mắt xanh
Lơ láo giữa hai bờ thực mộng
Chỉ mong gieo được chút nhân lành

                        (Hương Sen 10)



KIẾP NGƯỜI

Tóc xanh rồi cũng bạc phơ phơ
Đôi mắt tinh anh hóa mập mờ
Bước quẩn lối mòn đôi gối mỏi
Nhai dần ngày lụn chiếc hàm trơ
Sầu chưa đong cạn đôi hồ rượu
Đời đã vo tròn một giấc mơ
Trên bến thời gian đò vẫn đợi
Nặng vai nhân quả buổi sang bờ

                        (Hương Sen 16)


(Còn tiếp)


READ MORE - Nhân 49 ngày nhà thơ Đinh Vũ Ngọc qua đời: DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG - An Phương Thi Hội và Gia Đình nhà thơ thực hiện

THƠ TUỆ THIỀN (Lê Bá Bôn)



Tuyển thơ Văn Thơ Việt - tập 1
(NXB Văn hóa-văn nghệ, 2011)

Gặp Lại Vầng Trăng
Chen lấn mười năm quên ngắm trăng
Về quê gặp lại giữa đêm rằm
Trăng ngoài ấy, trăng trong ta hội ngộ
Lợi danh nào đổi được ánh trăng tâm?

Trầm Tư Hi Mã
(Gửi người bạn nhà giáo)
Thời thực dụng, thế tình đầy khom cúi
Chỉ trầm tư Hi Mã cứu nhau thôi
Chắn bão táp những mái đầu thơ dại
Để nghìn sau còn gặp gỡ Con Người.

Một Nét Quê Em
Tôi về Bà Rịa mùa Noel
Mùa trời đất thanh thản nhân từ
Nơi đây ngày đông quên giá rét
Nên lũ cò nhẹ cánh nhàn du

Bà Rịa có em thêm yêu thương
Thêm tâm hồn phai nhạt nhiễm ô
Cơm áo không lấp vần thơ cũ
Li chanh đường mát ngọt ước mơ

Nét đồng nội dịu hiền ánh mắt
Phố thay dáng mới vẫn hương xưa
Chân tình nên nối dài yêu mến
Đường ngoại ô hoa nắng đong đưa

Những cánh hồng cùng em khoe thắm
Những nụ cười nửa lạ nửa quen
Tôi cứ để lòng tôi lãng đãng
Điểm xuyết tha phương một nét tình.

Sóng Tình Yêu
Ta yêu nhau: cây đời xanh hơn
Tầng ô-dôn bớt những vết thương
Lũ chim gọi nhau về đất hứa
Gã bụi đời giũ áo bất lương

Ta yêu nhau: niềm tin ló dạng
Rét nứt mùa, xuân đã nhú lên
Kẻ ô trọc theo đàn sâu nhỏ
Cởi tối đen hoá cánh bướm vàng

Ta yêu nhau: đất trời độ lượng
Rớt hận thù khỏi ánh mắt đau
Sóng tình yêu toả lan vô tận
Tim bình yên, quên thuở nát nhàu

Ta yêu nhau: lòng ta trong hơn
Không để tình yêu hoá oán hờn
Nụ hôn thương nỗi đau trái cấm
Người gặp người giữa cõi bán buôn.

Tuyển tập Thơ Nhà Giáo Việt Nam
(Tổng tập; NXB Văn hóa dân tộc, 2010)

Gặp Lại Vầng Trăng
Chen lấn mười năm quên ngắm trăng
Về quê gặp lại giữa đêm rằm
Trăng ngoài ấy, trăng trong ta hội ngộ
Lợi danh nào đổi được ánh trăng tâm?

Tĩnh Tâm Ở Quán
Trầm tư quán cóc ven đồi
Hương cà phê sớm quyện lời tâm kinh
Thương người tất bật vô minh
Chút vui xanh xám bên nghìn đắng cay.

 Tình Yêu Cúc Vàng
Ánh mắt em mang mùa xuân đến sớm
Trái tim tôi Thượng Đế cấy tình yêu
Tôi trân trọng - thôi gian tham trái cấm
Để sắc hương đọng mãi giữa vô cùng

Đã si dại tìm tình trong dục lạc
Bao ghét ghen đóng bít cửa thiên đường!
(Thượng-Đế-trong-ta muôn đời có mặt
Khi cõi lòng biết tỉnh thức-yêu thương)

Những cay đắng giờ hoá thân minh triết
Tôi yêu em như yêu nét cúc vàng
Quên rét mướt, gọi mùa xuân đến sớm
Sắc dịu hiền cứu rỗi trái đất đau.

Thơ Nhà Giáo - tập 15
(03 bài trong tổng tập & 02 bài khác)

Tự Do
Khi tâm hồn vút lên Hi Mã
Ta ung dung vào giữa chợ đời
Lòng mở cửa – yêu thương không vị ngã
Thì cần chi kích thích tố dựng niềm vui

Mọi nhãn hiệu đeo mang chừ vứt bỏ
Ta tự do tự tại giữa vô thường
Sáng chủ nhật lên đồi cao hóng gió
Trải giấc nồng ngoài tiếng hát trùng dương.

Vu Lan Trong Tôi
Cha đã sống như loài cây đứng thẳng
Không tham ô, không luồn cúi đảo điên
Thì ắt hẳn linh hồn xa nẻo ác
Bầu bạn chính nhân, gần gũi thánh hiền

Mẹ tháng ngày chắt chiu từng miếng sống
Nuôi đàn con, lòng mẹ cảm đất trời
Mai nhẹ bước mùa vui dâng trước mắt
Chốn thần tiên chắc đón mẹ về chơi

Lũ chúng con có đứa đi đứa ở
Mùa Vu Lan: mùa hội tụ tình thâm…
Tháng bảy qua rồi, niềm tin ở lại:
Vu Lan vĩnh hằng giữa cõi thiện tâm.

Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

READ MORE - THƠ TUỆ THIỀN (Lê Bá Bôn)