TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Sunday, December 15, 2013
CHÙM THƠ TỨ TUYỆT - Trương Nguyễn
CHÚA TRÁCH ANH - thơ Sĩ Chương
MỘT THOÁNG TRÀ VINH - thơ Trúc Thanh Tâm
Qua Giồng Cát, nhớ cơn mưa tháng mười
Cầu Ngang, em gái xa xôi
Mấy thằng bạn học một thời lửa binh
Rom Vong uyển chuyển, ta mình bên nhau
Chùa xưa, đình cũ đổi màu
Nhớ về Ba Động sóng trào, hợp tan
Ao Vuông thơ mộng, gió đàn cây reo
Người xưa hồn lá bay nhiều
Chân mây, trời nấu cơm chiều, em ơi !
TRÚC THANH TÂM
CÕI MỘNG - Thơ Huy Vụ
Giấc mơ ai biết khi nào tỉnh đây.
Nhẹ nhàng
trông ngọn heo may.
Ta ngồi giăng lưới vớt ngày xa xưa.
Trời còn
khi nắng khi mưa.
Làm sao vớt tiếng chuông chùa thuở xa.
Chỉ như một
cuộc phù hoa.
Nhân tình đậm nhạt cũng là
đương nhiên.
Nhiều khi
tỉnh phải giả điên.
Vì rằng không muốn lụy phiền đến thân.
Đi vào
cõi ảo tìm chân.
Cho hay chốn ấy muôn phần khác xa.
SÀI GÒN - thơ Hoàng Anh 79
LỜI TỎ TÌNH ĐÊM GIÁNG SINH - thơ Nguyễn An Bình
MỘT TRÁI TIM THƠ - thơ Phan Minh Châu
Saturday, December 14, 2013
Friday, December 13, 2013
GIẤC MƠ XUÂN - chùm thơ Hồng Duyên
NOEL ĐÀ NẴNG 2013 - thơ Huy Uyên
ĐỒNG VỌNG MÙA XUÂN - chùm thơ Phan Minh Châu
ĐỒNG VỌNG MÙA XUÂN
Nhẩm đốt tay ta thấy mình thêm tuổi.
Tóc trên đầu lẫm đẫm gió sương phơi
Năm mươi sáu mùa xuân như gió thổi
Giấc mộng đời thảng thốt… bóng thu rơi
Mưa động thổ suốt mùa đông hoang phế
Sẩy chân đi giẫm nát những con đường
Góc phố nhỏ trầm ngâm nhìn gió xé
Ơi bão dông…. nhắc đến bỗng nao lòng.
Rồi mưa cũng tan, lũ cuồng cũng cạn
Nơi cánh đồng rơm, rạ bỗng hồi sinh
Phù sa tưới lòng mình lên đất cũ
Chờ một ngày cây lúa trổ bình minh.
Ta thảng thốt nhìn mưa xuân thỏ thẻ
Nhánh mai rừng khua động bóng chiều xưa
Một chút nắng hồn nhiên ôm đất mẹ
Một chút hồng trói lại những cơn mưa.
Cánh chim Lạc bơi trong mùa Xuân mới
Chao đời mình trên sắc áo hồn nhiên.
Cao tiếng hót xua tháng ngày cằn cỗi
Thả tình yêu lên vọng gác ưu phiền.
Mùa Xuân đến trời sôi men chất ngất
Đợi ai về lội phố viếng tình xưa..
Hoa cõng bướm gieo mùa yêu thánh thiện.
Quê bỗng hờ…trầm mặc tiếng gà trưa.
Ta khoác áo mùa xuân đi khắp phố
Khắp ngõ cùng cạn kiệt của màu quê.
Nghe đất mẹ trồi lên từng nhịp thở.
Nghe núi rừng chất ngất nhựa đê mê.
Ta bật dậy bỗng quên mình thêm tuổi
Quên trên đầu tóc đã nhuốm sương hoa
Quên năm tháng chập chờn màu hệ lụy.
Quên cuộc đời dâu bể…. để phôi pha.
MÙA XUÂN HEO MAY
Có lẽ nào xuân đã đến thật sao?
Anh quên khuấy mùa xuân vừa đếm tuổi
Cành mai nõn mấy hôm rày gió nổi
Cứ chạnh lòng khung cửa sổ nhà em
Cứ vật vờ soi bóng mỗi đêm đen
Anh ngái ngủ có buồn thương với nhớ ?
Thương làm chi để suốt đời mắc nợ
Nhớ làm chi sương trắng quạnh bên chiều
Cứ mỗi ngày nhìn mỗi bước em thêu
Bờ cỏ mượt trong khoảng đời rộng mở
Đôi guốc mộc gõ con đường già cỗi
Phố neo đơn khi đến tuổi xa người
Phố trầm ngâm những lúc thấy em vui
Ôi cái tuổi ôm vầng trăng thiếu nữ
Anh rất tiếc bởi vòng tay thú dữ
Và hương hoa mới nhú đã xa rồi
Anh bất ngờ ôm giấc mộng mồ côi
Đi cho hết những con đường tồi tệ
Để đêm đêm nhìn vần trăng lẻ
Anh neo đời trong chén đắng mùa xuân.
PHỐ NÚI YÊU THƯƠNG
Ba ngày xuân nằm ở rẻo cao
Thương những con đường trườn lên tuột xuống
Đêm khản giọng bên rừng người chóng mặt
Tôi mới hiểu ra rằng đất ấy lắm tình thơ
Sơn Hòa ơi mảnh đất lắm hương hoa
Lắm sức sống tươi nguyên màu xuân trẻ
Tôi đi qua những con đường bụi đỏ
Mà tưởng mình đang sống giữa Ban Mê….
Đêm núi rừng ngầy ngậy bóng trăng quê
Khe khẽ chảy qua trập trùng sông nước
Trắng cao nguyên sương rây cuồn cuộn
Bếp nhà ai nổi lửa đón giêng hai
Cụm nhà sàn rừng núi cõng trên vai
Treo lơ lửng những tâm hồn giông bão
Mẹ sắc áo tháng năm tần tảo
Cha bàn chân không bợn chút hương thừa
Phố núi âm thầm, phố núi chân quê
Phố núi trẻ và tình người vẫn trẻ
Một nhánh lan rừng mầm xuân vừa hé
Ngả vai người âu yếm gọi ngày lên.
GIÊNG HAI
Nắng mây mẩy chảy qua ngày
Xuân vừa đơm nụ chín cây ngô đồng
Giêng vừa hun hút gió đông
Vầng trăng tơ nõn cuối giòng sông khuya
Heo may rũ áo đôi bờ
Núi thong dong thả giấc mơ đợi mùa
Rập rình mấy cánh hoa Mua
Khép đôi vai để chiều xuôi cuối ngày
Cả đời lấm láp bàn tay
Đói no cũng chạnh xuân này ,xuân xưa...
Cải ngồng cũng đã ra hoa
Gạo thơm cũng đã chợ xa chợ gần
Mẹ tôi quang gánh vai gồng
Mang mùa xuân chín về chưng hiên nhà
PHAN MINH CHÂU
PHÚ TÂN THƯƠNG NHỚ - thơ Trúc Thanh Tâm
Thau cá linh non chạy trúng mùa
Rổ bông điên điển, khoanh bông súng
Chợt thèm kho quẹt với canh chua
Sông Tiền nước cuốn lục bình trôi
Cồn Châu Ma ngủ trong sương sớm
Hồng Ngự vời xa một phía trời
Thương làng Hòa Hảo, mái đình xưa
Mấy cây me lão mùa kết trái
Đường đất nổi sình theo dấu mưa
Nghĩa tình vai nặng gánh ước mơ
Kỷ niệm còn đầy trong ký ức
Mà lạc đời nhau mấy bến đò !
TRÚC THANH TÂM









