Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, January 28, 2024

EM CHỞ HOA VỀ XÓM BIỂN - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 



Em chở hoa về xóm biển


Đò xuôi con nước ròng

Chở hoa về xóm biển

Én đương mùa chao liệng

Mùa xuân – mắt em trong

              *

Dòng sông mượt êm trôi

Lao xao con sóng vỗ

Hồng hoang màu cổ độ

Đất cù lao vun bồi

              *

Mặt trời hồng chân mây

Má, môi em thắm đỏ

Tóc dài bay tung gió

Rung rinh hoa dấu ngày

             *

Thuyền ai đi qua ngang

Sóng xa gờn gợn dậy

Chao be đò mây mẩy

Một câu hò mênh mang

             *

Thấp thoáng bóng người đi

Rộn ràng phiên chợ tết

Gió đương mùa xô lệch

Rờ rỡ nét xuân thì …



Sắc xuân mới trên hồ Sông Luỹ



Trong mênh mông, trong suốt một tầm nhìn

Nước qua tràn, về xuôi đang mong đợi

Như hứa hẹn một vụ mùa tươi mới

Đất, nước: bao đời khát vọng, niềm tin


Bóng núi đổ xuống hồ, sóng nhấp nhô

Em gái K’ho, chếch váy dài nửa ngực

Khoả nước lung lăng, long lanh ký ức

Trống vắng triền đồi cháy bỏng mùa khô…


Xuân bên hồ, xanh mướt một viền cây

Tiếng máy nổ, cách làm ăn bung mở

Nhìn rẫy cũ dưới hồ, lòng chạnh nhớ

Tuổi mười ba, mười bảy mộng xuân đầy



Anh lóng ngóng, đứng ngẩn ngơ nhìn

Cách nơi em tắm, nửa tầm chà gạt

Vẫn nghe thấy tiếng em cười trong mát

Khu căn cứ xưa Oan Talip trở mình



Mùa xuân này, đêm hội Nhô Lirbông (1)

Chắc vui lắm, vườn cây non nụ biếc

Yàng Đạ (2) thảnh thơi, vô công rỗi việc

Lắng nghe, nhìn con gái hát lah long (3)… 

________

(1) Nhô Lirbông:“Tết” Mừng lúa mới

(2) Yàng Đạ: Thần nước

(3) lah long: Hát đối đáp, giao duyên hay bài ca tình cảm.



Bao năm rồi ta mới gặp lại nhau


Anh cố ngồi đọc suy nghĩ của em

Trong thao lao chuyện bây giờ - hồi đó

Chuyện đã trôi qua, chuyện còn để ngỏ

Một ẩn tình đang khao khát phơi đêm

                         *

Đang huyên thuyên, sao em lại ngập ngừng

Chợt ngoay ngoắt trong tiếng cười khõa lấp

Như đâu đó, có chút gì ngượng ngập

Xoay ngang chiều, trong nắng chiếu dửng dưng

                         *

Thôi này em, chầm chậm lại đi mà

Sao lại cứ dung dăng như hồi đó

Anh bó gối, khoanh tay ngồi chò hỏ

Giấu một tiếng đời, rung ngân thiết tha

                         *

Buông một tiếng cười, cong cớn như xưa

Xòa tay vén mái tóc dài che đậy

Anh quay ngang, cũng vờ như không thấy

Bụi thời gian, đã đọng lại từa lưa

                         *

Anh cố ngồi đọc suy nghĩ của em

Đã lâu rồi, quên những câu lấp lững

May môi mọng, má hồng còn bảo chứng

Mặc dòng đời trôi, nước chảy đá mềm ...

                                           IV/20


Bờ cỏ non nay đã già rồi


Lao xao gió, đang lượn lờ đánh võng

Sóng cỏ hoa giăng suốt một triền đồi


Em đứng đó, trong chiều gió lộng

Thẩn thờ rơi, lặng lẽ những đam mê

Đăm đắm nhớ, mờ xa một cõi đi về…



Rất có thể là một điều có thể


Xảy ra

Trên những nẽo đời quanh co như thế


Hạnh phúc cuộn tròn trong bão tố phong ba

Muốn có được thì ít nhiều phải mất 

Nuối tiếc gì, một thời vàng mắt xanh da…



Có con cò trắng bay về ngang phố


Người công nhân già, một thoáng đăm chiêu

Nhìn xa xăm, hướng về nơi cố thổ


Nỗi niềm gì mà chợt thấy buồn hiu

Lơ đãng bước về nơi xóm trọ

Một tiếng còi xe, loang vỡ nát buổi tàn chiều



    Lê Thanh Hùng

 Bắc Bình, Bình Thuận

thanhhungmtbb@yahoo.com.vn




READ MORE - EM CHỞ HOA VỀ XÓM BIỂN - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

NGỒI BÊN ĐƯỞNG VỚI CẢM THỨC - Khaly Chàm

 



khaly chàm

ngồi bên đường với cảm thức 



ngữ điệu cát bụi ru hồn cỏ dại 

âm hưởng tiền kiếp ngậm sương mơ tưởng

tái sinh cành xanh nhú nụ trổ hoa bung cánh tung bay



đất ấm nồng nàn thơm 

lũ bướm cánh đẫm hương rập rờn biến ảo

hợp âm mùa đông háo hức lấp lánh sắc màu



sỏi đá thở chậm chờ giờ nguyệt tận

lặng nghe những hạt máu nâu thức dậy cựa mình

nắng mai viền áo lụa hiền thục nữ tinh khôi



hoa lau trổ trắng ý tưởng tạo hình phá cách

chim trời di trú biến thể với tay không chạm

một khoảng nữa thôi ngữ cảnh hân hoan dịu dàng ngôn tình

mắt cười chào mùa xuân mới hiện thực đấy chứ!



ttcuchi 1/2024

khalycham1954@gmail.com




READ MORE - NGỒI BÊN ĐƯỞNG VỚI CẢM THỨC - Khaly Chàm

NHÀ QUÊ – Thơ Lê Kim Thượng


         Nhà thơ Lê Kim Thượng

 NHÀ QUÊ 1, 2 

1.
Tôi về gặp lại… “Ngày xưa…”
Đồng quê cuối vụ, ruộng dưa đầu mùa
Nắng qua kẽ lá chen đua
Chao nghiêng cả tiếng chuông chùa ngân nga
Làng Quê sau lũy tre ngà
Quê nhà tôi vẫn rất là… “Nhà Quê…”
Vườn cây xanh lá sum suê
Chào mào, sáo sậu bay về thân thương
Chợ Quê nhóm họp bên đường
Người Quê rao tiếng bình thường… “Xứ Quê…”
Gió lùa: “Kẽo kẹt…” cành tre
Ve sầu ngân tiếng não nề buồn thiu
Dòng sông nước chảy liu riu
Hoa Mù u… đợi hắt hiu bướm vàng
Cây đa ngả bóng đình làng
Một đàn trẻ nhỏ xếp hàng… “Kéo co…”
Vụ mùa nhiều nỗi âu lo
Đồng xanh chưa chín, cánh cò về đâu?
Ruộng đồng Cha, Mẹ dãi dầu
Quần đen bạc phếch, phèn nâu đậm màu…
 
2.
Lầu Hoàng Hạc… bóng chìm sâu
Cỏ Khâu hoang lạnh… trên đầu trăng rơi
Bây giờ, lữ khách phương trời
Đất Quê vọng tiếng gọi mời đơn sơ
Một mình ôm một mối mơ
Bài thơ viết vội, câu thơ vui buồn
Đêm nay chớp biển, mưa nguồn
Quanh tôi đầy những nỗi buồn không tên
Phận bèo trôi nổi lênh đênh
Phận người trôi nổi thác ghềnh phong ba
Bây giờ… Ta ở với Ta
Xanh xao giữa chốn “Cõi Ma - Cõi người…”
Con xa vẫn nhớ nụ cười
Mẹ già hái lá trầu tươi bờ rào
Mẹ ru Lục bát Ca dao
Nghĩa nhân, nhân nghĩa… thấm vào lòng con
Dù cho sông cạn, đá mòn
Mẹ không còn nữa, vẫn còn… “Quê xa …”
Tôi đi về phía tuổi già
Vẫn không đi hết lời ca “Mẹ hiền…”
       
Nha Trang, tháng  01. 2024
Lê Kim Thượng  
            
READ MORE - NHÀ QUÊ – Thơ Lê Kim Thượng

NGÔI NHÀ CỦA CHÚNG TA – Thơ Tịnh Bình



   
NGÔI NHÀ CỦA CHÚNG TA
 
Ta giam linh thể mình trong căn nhà tối
Ngôi nhà được kết tinh bằng triệu tỷ tế bào tứ đại
Lưu cữu hằng hà sa số kiếp
Và yêu cái gọi là tự ngã đến kiệt cùng
 
Đôi khi vài cơn chớp lóe
Rọi vào âm u mờ mịt vạn năm
Những đất nước gió lửa chờ ngày băng hoại
Mục rã chưa hỡi tự ngã không thấy nổi mình?
 
Ngôi nhà của bạn
Ngôi nhà của tôi
Ngôi nhà của chúng ta
Bóng đêm kiêu mạn lấp đầy
Nhưng chỉ tồn tại sự trống rỗng vĩnh hằng
Không ai thấy...
 
Tịnh Bình
(Tây Ninh)

READ MORE - NGÔI NHÀ CỦA CHÚNG TA – Thơ Tịnh Bình

Saturday, January 27, 2024

DỊU DÀNG XUÂN - Thơ Nhật Quang

 



DỊU DÀNG XUÂN


Tiếng chim rơi

chạm ban mai

Đồng vàng trổ hạt 

Giêng Hai đợi mùa

Sắc trời xanh ấm 

mây thưa

Lao xao 

đàn én chao đùa nắng Xuân


Nhành mai 

 nụ hé thanh tân

Lả lơi cánh bướm trắng ngần 

môi hoa

Tóc thơm 

dài ngón tay ngà

Thướt tha Xuân nõn 

mượt mà dung nhan


Chạm Xuân 

áo tết nồng nàn

Chạm hương nắng ấm 

đã vàng cánh mai

Ấp e …tuổi mới trâm cài

Dịu dàng Xuân nhẹ gót hài thênh thang.

                                Nhật Quang






READ MORE - DỊU DÀNG XUÂN - Thơ Nhật Quang

MÙA XUÂN ĐẾN THĂM ANH - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Hùng Hit - Ca sĩ: Phương Oanh - (YouTube)


MÙA XUÂN ĐẾN THĂM ANH


Thơ Quách như Nguyệt
Nhạc: Hùng Hit - Ca sĩ: Phương Oanh


Mùa Xuân
Em đến thăm anh
Bầu trời trong xanh
Mùi hoa thanh thanh
Đôi mắt hiền lành 

Mùa Xuân
Em đến thăm anh
Mây trắng trôi nhanh
Líu lo đôi chim
Nhẩy nhót trên cành 

Mùa Xuân
Ta tìm đến nhau
Tình Xuân phơi phới
Hai má đỏ au
Hớn hở tươi cười
 

Mùa Xuân
Thảm cỏ xanh xanh
Nằm xuống đi anh
Bên em quên hết
Ngủ giấc mộng lành


Như Nguyệt

 

 

READ MORE - MÙA XUÂN ĐẾN THĂM ANH - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Hùng Hit - Ca sĩ: Phương Oanh - (YouTube)

LEN LỎI MƯA HỒNG HẠ CUỐI NĂM - Bút ký Nguyễn Văn Vinh

 

Homestay Hồng Hạ

LEN LỎI MƯA HỒNG HẠ CUỐI NĂM 

             Bút ký Nguyễn Văn Vinh


        Huế mưa dầm sũng nước, Tôi lại thắp một niềm vui trở về Hồng Hạ. Tôi ra ngoại ô Huế, qua cầu Tuần, lên tỉnh lộ 49 đi A Lưới, qua Suối Máu, qua đèo Kim Quy, lên đèo Tà Lương, tôi nhớ bà con nói đây đã từng hy sinh xương máu gìn giữ độc lập tự do cho đất nước chống giặc mà lòng mang mang cảm niệm biết ơn. Xe vào xã Hồng Hạ, huyện A Lưới, (HH) theo con đường huyết mạch giữa HH qua đập Tràn lên thác Pârle, Khu du lịch sinh thái. Chúng tôi xuống xe và trú lại Homestay HH, đây là ngôi nhà Gươi nằm cạnh UBND xã HH.

    Tôi ở homestay HH. Homestay HH là nhà cộng đồng các dân tộc thiểu số “Nhà Gươi” xã được xây dựng trong khuôn khổ dự án hợp tác xã kỹ thuật cao cấp, cơ sở do cơ quan do hợp tác Quốc tế Nhật Bản (JICA) tại trường sau Đại học Nghiên cứu Môi trường Tòan cầu (GSGES)  Đại học Kyoto và trường Đại học Nông lâm  Huế phối hợp tực hiện vào ngày 19/9/2007 với sự tham gia của Giáo sư OIKe KAZUO, Giám đốc Đại học Kyoto và Giáo sư Kamon Masashi, Hiệu trưởng trường GSGES. Nhà Gươi xã HH  được thiết kế và công nhân xây dựng được và thực hiện với kinh nghiệm quý báu các người lớn tuổi. Các  nguyên vật liệu như gỗ, mây, tre, lá cọ cũng đều do người dân trong xã đóng  góp. Giáo viên của trường đại học nông lâm Huế và trường GSGES Đại học Kyoto thúc đẩy người dân địa phương tham gia vào tất cả tất cả các bước trong quá  trình xây dựng. Nhà Gươi HH là nơi sinh hoạt cộng đồng của người dân trong xã, góp phần trong việc trong bảo tồn quá trình văn hóa truyền thống của địa phương. Chương trình này được tu sửa lần 1 vào 2017; lần 2 năm 2023 với nguồn đóng góp của người dân địa phương và của các trường GSGES Đại bọc Kyoto.

    Chiều, một mình lang thang dưới mưa HH để cảm nhận mưa núi, những hạt mưa nho nhỏ mà se lạnh. Đứng trên cầu A Má và đường 49 nhìn dòng suối thượng nguồn Sông Bồ cuộn chảy rồi thành sông Ô Lâu huyền thoại. Sông Ô Lâu bắt nguồn từ vùng núi Tây Trị Thiên ở độ cao gần 905m, có chiều dài dòng chính 66 km, diện tích lưu vực 900 km2, độ dốc trung bình lưu vực trên 13m/km (ở phạm vi đồi núi trên 19m/km). Thoạt đầu sông chảy theo hướng Tây Nam - Đông Bắc, đến Phò Trạch chuyển hướng Đông Nam - Tây Bắc cho tới Phước Tích (chỗ hội lưu với sông Thác Ma), sau đó chuyển hướng Tây Nam - Đông Bắc cho đến Vân Trình lại chuyển hướng Tây Bắc - Đông Nam và đổ vào phá Tam Giang ở cửa Lác. Sông Ô Lâu có hình giống như chữ S và được coi là biên giới hai tỉnh Quảng Trị và Thừa Thiên Huế. Hải Lăng là quê hương của nhạc sĩ Trần Hoàn. Còn Phong Điền là quê của nhà thơ Thanh Hải. Cả hai ông đều tham gia hoạt động cách mạng ở mặt trận Bình Trị Thiên. Nhà thơ Thanh Hải đã viết bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” nói về con sông quê hương Ô Lâu vào thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm 1980 nhạc sĩ Trần Hoàn đã phổ nhạc. Dòng sông Ô Lâu ít được nhắc đến như sông Hương nhưng nó là nơi gắn liền với nhiều sự tích, câu chuyện huyền thoại cũng như các câu ca lưu truyền. Ô Lâu, từ dãy Trường Sơn, trước khi ra biển, dòng sông đã bồi đắp và mang lại sự trù phú cho vùng đất, dân cư hai bên bờ. Sự bồi đắp đó không chỉ là sự ngọt ngào của cây trái mà còn là những tinh hoa văn hóa đầy bản sắc dân tộc.

    Tôi nhìn về phía Huế, bên tay trái tôi là dãy núi Ân Tang và suối sông Bồ, bên phải tôi là dãy núi KiKier tạo thành thung lũng HH. Mùa Đông ở đây rất lạnh và mùa nắng rất nóng. Vậy mà, đây là một địa điểm du lịch độc đáo và hấp dẫn của Việt Nam. Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi để thư giãn và tránh xa những ồn ào của thành phố, HH là một lựa chọn tuyệt vời. Tôi viết một bài thơ về HH, trong những ngày len lỏi cái rét phố núi và những ngày hé chút nắng cuối năm: 


TRỞ VỀ HỒNG HẠ

Nguyễn Văn Vinh

 

Anh trở về Hồng Hạ sáng nay

Núi mùa đông mây mù sương phủ

Em mùa đông rất chi vừa đủ

Ấm góc rừng và giấc chiêm bao


Những dòng nắng cuối năm lao xao

Trên homestay, farmstay, trong mắt em chim Phượng

Cả đại ngàn rung khúc tâm tưởng

Thắp trong anh nỗi nhớ không tan


Mưa nắng theo nhau gọi mùa sang

Anh theo em gọi tình chín tới

Tháng năm về Hồng Hạ đổi mới

Núi phố xôn xao một miền xanh


Suối Pârle chẳng bao giờ độc hành

Bởi trong mát róc rách khúc nhạc

Em một đời thanh tao tiếng hát

Gọi về ấm áp một miền đêm


Anh về Huế rồi lại trở lên

Như con thoi bao mùa dệt vải

Tấm vải Zèng nửa đời đã trải

Quyện tình em trở giấc men say

NVV 

     

     Xã Hồng Hạ có diện tích 183,19 km², dân số năm 1999 là 1.153 người và mật độ dân số đạt 6 người/km².. Tính đến năm 2018 (theo Nghị quyết 22/NQ-HĐND tỉnh), xã Hồng Hạ có 4 thôn: Pa Ring-Cân Sâm, Cân Tôm, Pa Hy, A Rom. Địa chỉ cơ quan: thôn Pa Hy, xã Hồng Hạ, huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế. Một xã nhỏ biên giới nhưng tấm lòng nhân dân rất rộng và HH có khung cảnh tuyệt đẹp với những đồi núi xanh ngắt,  con sông êm đềm và những thác nước đổ xuống từ trên cao. Bạn sẽ được thưởng thức tầm nhìn đẹp mắt từ đỉnh đồi. Là xã nằm trên đường trục quốc lộ 49, là con đường chính đi từ thành phố Huế lên trung tâm Thị trấn A Lưới nên rất thuận lợi cho người dân sống hai bên đường đầu tư, buôn bán kinh doanh dịch vụ. Tiềm năng, thế mạnh của xã là trồng rừng kinh tế (keo) và cây công nghiệp cao su. Ngoài ra du lịch cũng là một trong những thế mạnh của xã; xã đã khai thác điểm du lịch sinh thái Pârle, điểm du lịch tâm linh A Zoi kết hợp tham quan lòng hồ thủy điện Hương Điền; để làm phong phú hơn du lịch trên địa bàn, xã đã xây dựng điểm lưu trú Homestay cho du khách tại nhà Rông truyền thống.

    Đêm nằm ngủ Homestay HH, với cái rét miền núi Huế 12 độ C, chúng tôi được ấm áp an bình trong chăn ấm nệm êm và những bữa cơm thân mật của người địa phương HH. Mưa rả rích trên mái lá cọ gợi lòng tôi một về nỗi nhớ không tên: “Trời mưa, trời mưa, trời mưa…/Chung che chiếc áo mặc mưa của trời/ Aó nàng vương hạt mưa rơi/ Lòng tôi vương vấn bao lời lặng im/ Hạt mưa ngày cũ về tìm/ Người chung che ấy thanh chim bay rồi… 

     Homestay HH có 17 nhân viên và một nữ Chủ  nhiệm HTX Du lịch tên là Lịch. Nói là Chủ nhiệm trong tổ chức, đúng ra cô cũng là một nhân viên tích cực. Khi vào ca của mình, cô cũng lăn lộn, xăng xái như những cô khác, cùng vui sống hòa đồng  chị em. Lịch cho biết: “Ngủ ngày đêm ở Homestay 100.000 đồng, ăn một ngày tùy ý người đặt, có ba giá 120.000 đồng; 140.000 đồng, 150,000 đồng và những khách thường vãng lai, có thể điện từ xa đến khi muốn ăn chay, hay món hoa chuối rừng… các cô thực hiện đúng yêu cầu, giá phải chăng và đúng giờ. Lịch học Đại học Khoa học – Đại học Huế - Khoa Ngữ Văn. 

     HH không có chợ, đúng hơn không chợ tập trung. HH có chợ di động. Tôi gọi chợ di động là do tất cả nhu yếu phẩm, thịt, cá, rau, dưa,  muối, ớt đều nằm trên xe Honda với tay lái của phụ nữ, thi thoảng cũng có cánh đàn ông lo việc lái xe nhưng đa phần các chị, các anh chỉ lái xe ô tô loại chở hàng, chở nhu yếu phẩm ở thùng xe sau. Họ chay xe xuôi ngược đầu xã đến cuối xã, bán gần hết hàng mới về. Duy chỉ một mình chị Lan chở đến thôn Lahy dọn một cái quán cóc không mái, bán đến 11, 12 giờ chị lại chất lên xe đi thôn khác. Và, gần 10 quán tạp hóa. Quán không chỉ hàng tạp hóa mà có thêm rau, củ, quả… Chợ đi động, không đông vui, ồn ả như khu chợ tập trung nhưng cũng rộn ràng tiếng bán mua cười đùa trong bình yên thôn dã của một vùng cao biên giới. Có một đặc biệt HH có 5 đồng bào các dân tộc nhưng họ chung một tiếng nói. Anh nói tiếng Cơ Tu, chị người Tà Ôi, Vân Kiều… vẫn hiểu rõ và ngược lai.     

     Những ngày cuối năm 2023, tôi chia tay HH, có lẽ đây là chuyến đi nhiều kỷ niệm và ấm áp nhất tôi. Khách vẫn luôn nhớ tới và quay lại khi đến du lịch HH. HH luôn chào đón quý khách tham gia, trải nghiệm và thưởng thức các nét văn hóa của đồng bào dân tộc nơi đây với tấm lòng chăm chút, quý mến vui lòng khách vừa lòng khách đi của bà con HH.


Hồng Hạ, 30122023.

Nguyễn Văn Vinh (Nguyễn Nguyên An) 

<nguyenvinhnguyenhien@gmail.com>

Phường Thủy Xuân, thành phố Huế.




READ MORE - LEN LỎI MƯA HỒNG HẠ CUỐI NĂM - Bút ký Nguyễn Văn Vinh

Friday, January 26, 2024

TẦM HỒN NHƯ MỘT THỦ PHÁP NGHỆ THUẬT qua bài thơ GIỌNG HUẾ của TÔ KIỀU NGÂN - Trương Công Hải

 


Nhà thơ Tô Kiều Ngân



TẦM HỒN NHƯ MỘT THỦ PHÁP NGHỆ THUẬT

qua bài thơ GIỌNG HUẾ của TÔ KIỀU NGÂN

Trương Công Hải


Trước hết là câu chuyện của tôi và Huế.

Tôi, nội Quảng Trị, ngoại Huế, hiện ở Đà Nẵng. Như vậy con người tôi hai phần Quảng, một phần Huế, chưa kể trong suốt 30 năm trời, vì lý do công việc, mỗi tháng ở Huế hết mười mấy ngày, nên tôi với Huế đều thuộc lòng nhau. Gặp nhau hoài nên cứ êm êm rứa!

Thuở vào Đại học, xứ mưa dầm, thấm lâu rồi cũng vương. Người tôi hò hẹn nhan sắc không bằng tính tình, nên sau này, khi làm thơ thì khó tả về chân dung, tôi đành nói chung chung về cái tính Huế của cô ấy mà thôi.

Này em Huế,

“Em ở trong tôi nét u hoài trầm tích

Giọng nói nhu mì tóc rũ dáng kiêu sa

Chút ngây thơ đem che dấu điệu đà

Và khôn khéo,

Cái chi cũng đều sợ mạ”.

Rủ đi chơi đi chơi thì đi nhưng vừa đi vừa kêu sợ mạ. Còn tôi thì:

“Tôi ở trong em, chàng sinh viên non dạ

Tập truyện tình yêu chỉ mới lật trang đầu

Làm dáng vậy thôi, chứ em nhìn là ú ớ

Chẳng có lớp học nào dạy cách yêu nhau

Nếu có, thì bài đầu tiên

Học để thôi đừng lớ ngớ”

Sau đó, do hoàn cảnh di tản năm 1972:

“Quảng Trị mất

Tôi về nơi không định hướng

Mọi chuyện rồi như mây trắng giữa trời

Liệu là em có đi về méc mạ ?”

Tính nông nổi, được nước tôi tới luôn:

“Cứ méc đi thằng dấu hồn du đảng

Giả đò say để sinh sự tự tình

Giả ngu ngơ để làm câu thơ đểu

Ôi biết làm sao để khỏi tự dối mình!”

Câu chuyện của tôi là câu chuyện của kẻ ngoại đạo, trải nghiệm tình yêu một thời với người em xứ Huế.

Không phải là vô cớ, tôi viết ra như một minh họa thực tế về tính cách của cô gái Huế, người có nét tương đồng với nàng thơ trong bài Giọng Huế của Tô Kiều Ngân.

Và câu chuyện của tôi cứ xem như là một lời dẫn cho bài viết.


GIỌNG HUẾ

Ngắt một chút mây trên lăng Tự Đức

Thả vào mắt em thêm một dáng u hoài

Đôi mắt ấy vốn đã buồn thăm thẳm

Đem mây vào e tan nát lòng ai.


Anh quỳ xuống hôn lên đôi mắt đó

Bỗng dưng sao thương nhớ Huế lạ lùng

Hay tại bên anh em ngồi thỏ thẻ

Tiếng quê hương xao động đến vô cùng.


Hèn chi rứa, răng chừ, em sợ lắm

Mạ ngày xưa cũng từng nói như em

Anh mất mạ càng thương em tha thiết

Như từng thương câu hát Huế êm đềm.


Cám ơn em đã cho anh nhìn lại

Dòng sông Hương trên bến cảng Sài Gòn

Nước như ngọc in bóng thuyền lấp lánh

Mái chèo khua vương nhẹ nhánh rong non.


Nếu lại được em ru bằng giọng Huế

Được vỗ về như mạ hát ngày xưa

Câu hát Huế chứa chan lời dịu ngọt

Chết cũng đành không nuối tiếc chi mô.

Ngắt một chút mây trên lăng Tự Đức là lời nói phát ra từ mơ thức, đôi mắt vốn buồn của em qua lăng kính mơ thì trở nên đẹp u hoài, sâu lắng, vô cùng lãng mạn.

“Đôi mắt ấy vốn đã buồn thăm thẳm

Đem mây vào e tan nát lòng ai”

Chữ “e tan nát lòng ai” đưa nghĩa câu thơ vào thế lấp lửng. Sự e thẹn, ngại ngùng trong ánh mắt, sự lấp lửng trong ý tứ luôn là đặc sản bước đầu trong tình yêu của em Huế. Chữ “e” đó đâu có khác gì chữ “e” trong câu Kiều: “Tình trong như đã / Mặt ngoài còn e”, và cũng chẳng khác gì hình ảnh hai vạt tà áo dài bay của người con gái Huế khi đi ngược gió như trong thơ của Phạm Thiên Thư:

“Áo em vạt tím ngàn sim

Nửa nào nức gọi nửa im đợi chờ

Yêu nhau tự thuở bao giờ

Gặp đây giả bộ hững hờ mây bay”

Vạt sau tà áo tung bay như nao nức gọi, vạt trước gió ép vào thân như im lặng đợi chờ. Con gái Huế là vậy đó, kiểu nói thôi nhưng phải hiểu là thôi nữa!

Em Huế với dáng u hoài và mắt buồn sâu thẳm là hóa thân của những hoài mong, mơ màng, tiếc nuối về một vương triều Nguyễn đã lụi tàn nhưng cái cụ thể còn lại muôn đời vẫn là giọng Huế.

Chế Lan Viên đã từng cho rằng: ”Khi ta ở chỉ là nơi đất ở / Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” và Tô Kiều Ngân cũng như thế:

“Anh quỳ xuống hôn lên đôi mắt đó

Bỗng dưng sao thương nhớ Huế lạ lùng

Hay tại bên anh em ngồi thỏ thẻ

Tiếng quê hương xao động đến vô cùng.”

Nếu cho rằng tiếng nói là linh hồn của một dân tộc thì giọng Huế chính là hồn của Huế.

“Hèn chi rứa, răng chừ, em sợ lắm

Mạ ngày xưa cũng từng nói như em

Anh mất mạ càng thương em tha thiết

Như từng thương câu hát Huế êm đềm.”

Một số hư từ, đặc ngữ của Huế như “mạ, hèn chi rứa, răng chừ” cũng như câu cuối cùng: “Chết cũng đành không nuối tiếc chi mô”, tất cả như một hương vị đặc trưng của Huế, lan tỏa, thấm đều trên trang thơ, ngấm vào từng câu chữ, cho ta cảm giác đọc bài thơ như đọc giọng Huế vào lòng.

Qua người em Huế, dòng Hương được gợi nhớ, hiện lên trên bến cảng Sài Gòn với một hình ảnh đẹp lãng mạn vốn có.

“Cám ơn em đã cho anh nhìn lại

Dòng sông Hương trên bến cảng Sài Gòn

Nước như ngọc in bóng thuyền lấp lánh

Mái chèo khua vương nhẹ nhánh rong non”

Một dòng sông mộng, nước chảy là đà đã được nhìn chồng lên con sông cuồn cuộn sóng, nước đục lờ đờ trên bến cảng Sài Gòn, đó là khi cảm xúc dâng cao đến nao lòng thì nhà thơ bị đưa đi từ cõi mơ đến mớ.

Khổ thơ cuối cùng đã đánh thức một hoài vọng về Huế và em, đã khơi dậy một hồi ức thời thơ ấu trong vòng tay mẹ, cùng âm vang chứa chan lời dịu ngọt của câu hát Huế.

“Nếu lại được em ru bằng giọng Huế

Được vỗ về như mạ hát ngày xưa

Câu hát Huế chứa chan lời dịu ngọt

Chết cũng đành không nuối tiếc chi mô”

Người ta thường ca ngợi văn hóa Huế với những di sản vật thể. Ngoài Nhã Nhạc Cung Đình còn có giọng Huế, chất giọng của ngâm thơ, của dân ca hay của điệu hò mái nhì, mái đẩy. tất cả đều thuộc về phần văn hóa phi vật thể thì ít được ai đề cập đến .

Họa hoằn lắm ta mới nghe Trịnh Công Sơn nhắc đến: “Một ngày chợt nghe quê quán tôi xưa / Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì”.

Tô Kiều Ngân là người con của của Huế sống tại Sài Gòn, là một nhà thơ, một tay sáo nỗi tiếng trước 75 đồng thời cũng là nhà diễn ngâm thơ bằng giọng Huế, thì việc cảm xúc chất giọng để thả vào thơ một linh hồn Huế chẳng có gì là lạ.

Người em Huế trong thơ là cái cớ để nhà thơ trút nỗi niềm về cố quận, ta xem đây như là tiếng lòng của một người trong cuộc nhớ thương về nguồn cội của mình.

Bởi là tiếng lòng nên tự nó đã có chất thơ mà không cần phải gia cố vần vận, cả bài thơ chỉ có 2 vần, không nhất thiết phải liền mà là cách vận như ở khổ 2 và 4 đều nằm ở câu thứ 2 và thứ 4.

Lời thơ thì chan chứa, dạt dào, tự nhiên như âm sắc giọng Huế và dặt dìu như tiếng sáo của Tô Kiều Ngân thổi vào từng thi khúc.

Mặt khác, nhà thơ cũng không cần phải dụng công vào một biện pháp nghệ thuật nào cả để xây dựng hình ảnh, bởi hình ảnh vốn có về Huế đã nằm sẵn trong ký ức khi xúc cảm tuôn trào thì nó đã tự lôi ra để đặt vào trang thơ.

“Hèn chi rứa, răng chừ em sợ lắm

Mạ ngày xưa cũng từng nói như em

Anh mất mạ càng thương em tha thiết

Như tình thương câu hát Huế êm đềm

Nếu lại được em ru bằng giọng Huế

Được vỗ về như mạ hát ngày xưa

Câu hát Huế chứa chan lời dịu ngọt

Chết cũng đành không nuối tiếc chi mô.”

Tận cùng của sự đánh cược cho một tình yêu cao quý nhất trong đời mình là cái chết. Chỉ có tình yêu của đất và người mới

Khiến nhà thơ nói được điều đó vì ông đã yêu Huế bằng một tình yêu đẳng cấp tới mức thượng thừa.

Có thể không sai khi cho rằng Tô Kiều Ngân đã dùng chính tâm hồn ông như một thủ pháp nghệ thuật để viết nên bài Giọng Huế . Giọng Huế là hồn của Huế, nên chỉ có tâm hồn người trong cuộc mới dễ lột tả được hết bản sắc văn hóa Huế mà thôi.

TRƯƠNG CÔNG HẢI

Những ngày cuối đông nhớ Huế 1/2024.


____________________________________________________

GIỌNG HUẾ

Thơ Tô Kiều Ngân

Đăng trên https://www.thivien.net/


GIỌNG HUẾ, thơ TÔ KIỀU NGÂN
READ MORE - TẦM HỒN NHƯ MỘT THỦ PHÁP NGHỆ THUẬT qua bài thơ GIỌNG HUẾ của TÔ KIỀU NGÂN - Trương Công Hải

DÒNG SÔNG CŨ – Thơ Lê Văn Trung


  

 
DÒNG SÔNG CŨ
(Gửi một thời tắm nước sông Vu Gia)
 
Người về tắm lại dòng sông cũ
Con nước ngày xưa đã đổi màu
Thầm hỏi lòng mình hay trời đất
Mất còn gì sau cuộc binh đao
Người ngồi soi bóng mình trong nước
Chỉ thấy mây bay trắng cả chiều
Thầm hỏi mà lòng không giải được
Bao giờ trăm họ hết thương đau
Ngồi nhẩm thời gian tính tuổi đời
Năm mươi năm vật đổi sao dời
Sá gì duyên nợ nghìn năm cũ
Hà tất vì đâu mà ngậm ngùi
Người về tắm lại dòng sông cũ
Nước có còn xanh màu áo xưa
Hỏi lòng là hỏi niềm quên lãng
Hỏi để mà ươm nỗi đợi chờ.
 
                      Lê Văn Trung

READ MORE - DÒNG SÔNG CŨ – Thơ Lê Văn Trung

Thursday, January 25, 2024

Ca khúc TRĂNG HÔM NAY MUỐN KHÓC - Thơ Như Nguyệt - Nhạc & hòa âm Trần Nhàn - Trình bày: Diệu Hiền (YouTube)



TRĂNG HÔM NAY MUỐN KHÓC 


Nhà thơ Như Nguyệt


Thơ Như Nguyệt - nhạc & hòa âm Trần Nhàn - trình bày Diệu Hiền (youtube.com)



Trăng hôm nay muốn khóc

Đọc lại những bài thơ

Anh làm mà muốn khóc

Nhớ thơ anh quá đỗi

Nhớ thơ hay là anh?

Đọc lại những bài thơ

Ca ngợi ánh trăng thanh

Trăng là tên em đó

Nên anh nhắc trăng hoài

Thơ anh làm thiết tha

Có trăng và có hoa

Có trời mây biển cả

Có ánh nắng chói lòa

Tương tư người nơi xa

Anh nào dám nói ra

Chỉ nói yêu qua thơ

Tỏ tình qua lời nhạc

Những vầng thơ diễm tuyệt

Viết cho người tên Nguyệt

Viết tặng người tên trăng

Một mối tình tuyệt vọng!

Anh yêu trong vô vọng

Yêu để mà làm thơ

Để đau khổ thẩn thờ

Đọc lại những bài thơ

Thi sĩ làm tặng em

Nghẹn ngào rơi nước mắt

Trăng hôm nay nhớ thơ

Ước gì mình dại khờ

Bỏ tất cả yêu thơ

Dường như thơ giận dỗi

Những bài thơ còn đây

Người làm thơ đâu rồi?

Người mất tăm, mất biệt

Để cho người tên Nguyệt

Thương, tưởng nhớ quá chừng!

Dặn lòng đừng vướng mắc

Đừng đọc những bài thơ

Chỉ thấy tim se thắt

Chỉ thấy buồn khôn nguôi

Nhớ thơ quá đi thôi

Dù nhủ lòng đừng nhớ

Đừng thương cũng đừng buồn

Buồn chi chuyện mây trôi?!....


Như Nguyệt






READ MORE - Ca khúc TRĂNG HÔM NAY MUỐN KHÓC - Thơ Như Nguyệt - Nhạc & hòa âm Trần Nhàn - Trình bày: Diệu Hiền (YouTube)